Kyoukai Senjou no Horizon - Girls Talk - Fighting and Fireworks
Chương 26 『Người lớn tuổi và kẻ ít tuổi』
0 Bình luận - Độ dài: 4,708 từ - Cập nhật:
Chương 26 『Người lớn tuổi và kẻ ít tuổi』
○
『X-xin lỗi. Vừa viết mà người tôi vừa run cầm cập đây ạ……!』
『Christina-san! Bình tĩnh lại! Viết xong là chỉ mất một thoáng thôi mà!』
『Tôi từng bắt cô nói câu thoại y hệt thế này rồi đấy……』
『Tôi có ba cuốn và đã truyền giáo một cuốn cho Neimue rồi!』
●
Christina đứng đối diện với Tadaoki.
Khoảng cách là mười mét. Một vị trí như thể vừa bước lên sàn đấu tương đối, nhưng,
「Nếu xét đến vũ trang của đôi bên, khoảng cách này đã đủ tầm rồi.」
「Các kỹ thuật của Tổng trưởng Thuỵ Điển cũng dư sức vươn tới cự ly này mà nhỉ.」
「Một cuộc đối đầu hiếm có đấy chứ. Bắt đầu từ khoảng cách thế này cũng vậy.」
○
『Th-th-th-thực ra nếu lại gần quá thì vẻ nghiêm nghị của Tadaoki-sama sẽ lọt vào tầm mắt nhiều quá, huyết áp sẽ gặp nguy hiểm mất ạ……!』
『Christina-san! Bình tĩnh đi! Có thuật thức làm tụt huyết áp cái rụp xuống đấy!』
『Cái đó xét theo nghĩa khác thì chẳng phải rất tệ sao?』
『Không không! Dùng được mà! Tôi dùng thường xuyên lắm!』
●
Tadaoki nhìn về phía trước.
Vợ hắn đang ở đó.
Bố cục kiểu gì thế này, hắn cũng có suy nghĩ đó, nhưng đêm qua, hắn đã chấp nhận lời đề nghị từ sứ giả của Thuỵ Điển.
Hợp đồng lính đánh thuê.
...Có những việc chỉ có ta mới làm được, kiểu vậy.
Thế nên lúc này, hắn tiến hành theo kế hoạch.
「Với tư cách lính đánh thuê, ta hỏi chủ nhân!」
Hắn nói với Axel Oxenstierna, người đang tiến hành tự điều chỉnh trong không gian chờ. Đối với cô ả đang kết nối lại và đồng bộ hóa với bản thể chính thông qua một rừng khung hiển thị,
「Muốn ta làm gì?」
『Muốn anh bắn xuyên qua ta đi~!』
Đó là câu trả lời ngay lập tức.
Thế nên hắn hướng lại ánh nhìn về phía trước. Vợ hắn ở đó. Không hề di chuyển. Tuy nhiên, hắn đưa tay phải ra thủ thế,
「〝Tam Thập Lục Ca Tiên〟. ──Triển khai bắn tỉa cá nhân.」
Thứ tuôn ra từ bên hông và triển khai là một khẩu súng trường. Tuy nhiên, nó biến hình, nòng súng vươn dài ra, trở thành một khẩu súng bắn tỉa.
Hắn không cầm nó trên tay. Hắn cố định nó lơ lửng trong không trung bên phía tay phải bằng khả năng kiểm soát trọng lực của khung hiển thị thuật thức. Và rồi,
「Ta là lính đánh thuê! ──Nhưng mà, Gracia!」
「A, Fai (Vâng)! Có chuyện gì vậy ạ!? Sky Blue-sama.」
●
「Sky Blue-sama.」
「Sky Blue-sama (Tô màu).」
「Sky Blue-sama ~」
「Ồn ào quá đấy! Với lại, cái cuối bắt chước kiểu dị hợm đó tởm quá, thôi đi!」
●
Nghe rõ chưa, hắn quay lại phía vợ mình.
「Dù cô có nói là lính đánh thuê, nhưng cũng có thể là nói dối. Từ giờ ta sẽ kiểm chứng điều đó. Được chứ!?」
「Fai! Ngài định làm thế nào ạ!?」
Hắn đáp lại. Chỉ tay vào Tam Thập Lục Ca Tiên đang lơ lửng,
「Như phó trưởng bên này đã nói, ta sẽ thử dùng thứ này bắn một phát xuyên qua cô. Né tránh hay phòng ngự đều tùy ý. ──Nhưng, nếu không làm được thì lùi lại đi.」
「Không sao đâu ạ.」
Câu trả lời vang lên.
「Bất cứ lúc nào cũng được ạ.」
Đáp lại lời đó, hắn nổ súng.
●
Một phát. Đó là phát bắn thử nghiệm.
Yoshiaki nhận thấy nòng súng biến hình thành dạng bắn tỉa kia đang nhắm vào chính giữa ngực Tổng trưởng Thuỵ Điển.
Chính diện. Không nhắm vào mặt, cũng biết cư xử đấy chứ, cô nghĩ thầm. Và rồi,
「────」
Cô nhìn thấy âm thanh và ánh sáng.
Ngay trước mắt Tổng trưởng Thuỵ Điển, những tia lửa như ngọn hỏa diệm bùng lên.
Kèm theo đó là tiếng kim loại vang vọng.
Tức là,
「Bắn rồi!」
「──Đã đỡ được rồi ạ.」
Hai người này thật dễ hiểu.
Nhưng sự thể là như vậy. Trong một khoảnh khắc, Tadaoki đã bắn, và Tổng trưởng Thuỵ Điển đã đánh chặn.
Không có gì xảy ra với Tổng trưởng Thuỵ Điển. Vô thương. Vậy thì,
「...Là hệ thống phòng thủ đánh chặn 〝Hỏa Tử〟 của Tổng trưởng Thuỵ Điển nhỉ.」
Cơ bản của thuật thức bộc phá. Thả các thuật thức cực nhỏ hệ kích hỏa vào không khí. Tuy nhiên, dù nói là kích hỏa nhưng nó đã được cường hóa khá nhiều.
Tại Hội nghị Westphalia nơi nó lần đầu xuất hiện, nó thậm chí đã đánh bật cả pháo kích tầm gần. Tức là,
「Muốn bắn một phát đoàng xuyên qua cũng vất vả đấy.」
●
Naruze thấy mọi người đang hướng ánh mắt về phía mình.
Cảm thấy dường như bị mong đợi, cô quay người về phía Sky Blue. Rồi trước ngực, cô dùng hai tay tạo thành hình trái tim và giơ ra,
「Đoàng ~」
「Đoàng ~」
「Đoàng ~」
「Đã bảo là ồn ào quá mà! Im lặng mà xem đi!」
「Không, cậu, dù sao cũng là kẻ địch, nên đứng từ phía này mà nói thì quấy rối là hợp lệ chứ?」
●
Christina nhìn Tadaoki.
「Ưm, ──như vừa rồi đã đủ chưa ạ?」
「À... Không, có thể là ăn may.」
「Tiếp theo ngài định làm thế nào ạ?」
「Bắn chín phát.」
Cô đáp lại lời đó. Tes., cô nói,
「Không sao đâu ạ.」
Số súng triển khai trên không trung là chín khẩu.
Chúng khai hỏa gần như cùng một lúc.
●
「Chín lần nhỉ. ...Hiểu rồi.」
「So với cái kiểu ngớ ngẩn như một ngàn năm trăm linh một lần thì bình thường hơn nhiều ha.」
「Hai! Hai đằng kia! Không được đếm kiểu kỳ quặc!」
●
Là chín phát.
Tiếng súng chồng chéo lên nhau, phản xạ lại tại các tầng của công viên giếng trời. Trước mắt mọi người đang nhìn theo âm thanh xuyên phá, những đóa hoa đã nở rộ ngay trung tâm sàn đấu.
Đó là ánh sáng của lưu thể quang.
Thuật thức bộc phá. Ánh sáng trong khoảnh khắc hóa thành ngọn lửa, tám tiếng vang như thể sắt thép bị bắn trúng.
Mỗi vòm lửa tự nổ tung và tan vỡ,
「──Thế nào ạ?」
「──Cũng được đấy chứ.」
Vậy thì, người đối diện nói.
「Đến lượt phía bên này ạ.」
Đúng là như vậy.
「──Mười tám, thưa ngài.」
○
『...Là mười tám ạ.』
『...Có chuyện gì sao?』
『...Tôi là hai mươi tám ạ.』
『...Thì sao nào?』
『...Vì là lính đánh thuê, nên lý lịch có chút...』
『Christina-san! Tôi cảm giác phần tiếp theo sẽ rất nguy hiểm nên dừng lại đi! Stop! Stop gian lận tuổi tác! Với lại, dù là mười tám thì vẫn còn chênh lệch bốn tuổi mà!』
『Hình như cô chưa nói hết nội dung nguy hiểm đâu nhỉ?』
●
Không gian lặng thinh.
Ngay sau khi con số mười tám được chỉ định, ai nấy đều dừng cử động.
Sky Blue triển khai thêm súng bắn tỉa mới. Sau khi nâng tổng số lên mười tám, sự im lặng bao trùm tất cả,
「Thuật thức đánh chặn của Tổng trưởng Thuỵ Điển gần như vô hình, nên có im lặng cũng vô ích thôi, rõ chưa?」
「Đừng có vừa gặm bánh kẹo vừa phủ nhận lời dẫn chuyện...!!」
Dù sao thì mọi người cũng im lặng, và bất chợt điều đó xảy ra.
Mười sáu phát.
Những ngọn lửa đỏ nở rộ giữa không trung. Và rồi,
「...!」
Ngay trước mắt anh ta. Hai phát nữa được bồi thêm.
Lửa tàn, tất cả tan biến vào hư không,
「Thật xuất sắc ạ.」
●
「...Hai phát chậm trễ kia, là sao vậy? Sky Blue-dono đọc tình huống chậm chạp ư?」
「Chẳng phải do phần ngực bự làm chậm lại sao? Sky Blue ấy, tính khí thiếu niên toàn tập mà.」
「Thấy cũng hơi thú vị nên cho qua vậy. Tori-sama, giữ nguyên hiện trạng.」
「Hả!? Thật á!? Không trừ điểm của tớ sao!? Thật luôn!?」
「Tiêu chuẩn bản thân của cậu không phải quá thấp sao.」
「Trao đổi để thông báo một cách đầy tự tin rằng không sao cả nhỉ...」
「Xin bổ sung thêm, ban đầu thiếu niên Nagaoka bắn chín phát, nhưng cố tình trượt một phát. Là để kiểm tra xem có phản ứng thừa thãi nào không. Và Tổng trưởng Thuỵ Điển đáp trả, trong số mười tám phát gấp đôi kia, cũng lại "cố tình để trúng" hai phát gấp đôi ấy.」
●
Cầu tàu Musashino.
Katagiri đang tham gia hỗ trợ cho mẹ mình là Suzu. Vì mẹ cô đang tập trung vào việc tái hiện sàn đấu tương đối Okutama và khu vực xung quanh, nên cô thay mặt quản lý các tri giác khác.
Tuy nhiên, sự tái hiện được tạo ra trong tay mẹ cô đang sử dụng năng lực xử lý của Musashi để dự đoán trước từ vài giây đến vài chục giây. Nếu sai lệch thì sẽ được điều chỉnh, nhưng với tư cách người đang quan sát,
...Nhìn rồi phán đoán tình huống, thời gian căn chỉnh khá chuẩn xác.
Tuy nhiên, vẫn có điều cô không hiểu.
「──Ai là người có thực lực cao hơn ạ?」
「Ưm. ──Không phải là chuyện như thế, nên không sao đâu.」
「Hả?」
Cô không hiểu ý nghĩa của lời đó.
「Không phải là chuyện như thế nghĩa là...」
「Katagiri-sama. ...Không phải là chuyện như thế đâu ạ. ──Hết.」
「Đúng vậy đấy Katagiri-sama. Như lời Suzu-sama nói, không phải là chuyện như thế đâu. ──Hết.」
「Có một khoảng thời gian nghiêm ngặt nào đó đang bắt đầu đấy!」
○
『Thất lễ. Tôi xin phép chen ngang một chút. ──Hết.』
『Ơ, a-anou, giải thích chưa đủ, nhỉ?』
『Không đâu Suzu-sama, ...không phải là chuyện như thế đâu ạ.』
『C-Có cái gì đó đang bắt đầu sao?』
『Không cần bận tâm đâu Suzu. ──Không phải là chuyện như thế đâu.』
『Bắt đầu rồi! Đang bắt đầu rồi đúng không!? Cái thứ gọi là "không phải chuyện như thế" ấy!』
『Coi như là "không phải chuyện như thế" rồi, chúng ta tiếp tục nhé?』
●
Và rồi mọi người đã thấy.
Xung quanh Sky Blue, những khẩu súng trường bắn tỉa đồng loạt triển khai.
Số lượng là ba mươi sáu. Khẩu nào cũng gắn thiết bị nạp đạn tự động, tạo độ chênh lệch độ cao, tựa như một bức tường bán nguyệt, nhưng tất cả các đòn tấn công đều hướng về phía Gracia.
「──Lên đây.」
「Lên đi ạ.」
Cả hai cùng nói một lúc, và rồi tất cả mọi thứ tung bay.
Ba mươi sáu đòn tấn công mang tính phòng thủ, và phòng thủ mang tính tấn công đã giao thoa.
●
Thứ đầu tiên tung bay là ánh sáng.
Đạn không phải đạn thật mà là đạn thuật thức. Vì là bùa chú (phù) nên có thể dự trữ số lượng lớn, là lựa chọn bắt buộc tại hiện trường đòi hỏi bắn liên thanh.
...Chỉ có cách này thôi!
Thuật thức dạng đạn là ngưng tụ, làm cứng và gia tốc. Bùa chú được cô đặc thành hình viên đạn, tự tăng tốc trong nòng súng mà không dựa vào thuốc súng thuật thức. Làm như vậy, vừa giảm được trọng lượng và không gian chứa thuốc súng thuật thức cần mang theo, vừa có thể vô hiệu hóa cặn thuốc súng và các sự cố kẹt đạn do nó gây ra.
Để tăng lực gia tốc, lưu thể được nạp vào thuật thức gia tốc dạng huy hiệu khắc trong nòng súng. Với lượng bái khí thông thường thì không thể đáp ứng đủ cho ba mươi sáu khẩu, nhưng về nhiên liệu lưu thể thì đã có sự hỗ trợ từ phía Thuỵ Điển.
Không phải thứ cần bận tâm.
Thế nên, bắn tỉa. Và bắn liên thanh.
Những viên đạn thuật thức mang uy lực ngang ngửa đạn sắt bay đi như những tia sáng, và,
「...!」
Giữa đối thủ và bản thân. Chúng trúng đích giữa không trung.
●
Thứ thứ hai tung bay cũng là ánh sáng.
〝Hỏa Tử〟 là thứ rải ra trong không trung. Khi trúng đích, thuật thức sẽ kích hỏa. Từ đó chuyển thành bộc phá, đánh bật các vật thể xung kích và làm chúng tan tác.
...Thứ khởi động đầu tiên là thuật thức nhỉ.
Thế nên là ánh sáng.
Và thứ thứ ba, lửa tung bay.
●
Maria nhìn thấy ánh sáng chuyển hóa thành hỏa diệm, trở thành ngọn lửa bộc phá và khói.
...Thật xuất sắc.
Đánh chặn chuẩn xác ngay từ chính diện. Vì lẽ đó, lửa bốc lên theo phương thẳng đứng, khói bị cuốn vào lưu thể quang và cùng nhau tan biến.
Không phải là vụ nổ hỗn loạn.
Ánh sáng bốc lên, cháy thành ngọn lửa, khói lửa và tàn lửa bay lên, nhưng lại khiêm nhường tan biến vào trong ánh sáng.
Đó là thuật thức của chủ nhân.
Lịch sử tái hiện của nhân vật xưng danh là Hosokawa Gracia. Cô nghĩ rằng đó là thuật thức xứng tầm với vị thế ấy.
Và thứ thứ tư tung bay, âm thanh ập đến.
Tiếng súng và xung kích phản xạ.
Âm thanh vọng tới chậm hơn.
Có thể thấy tên lính đánh thuê bên này hoàn toàn không hề nương tay. Nếu hắn giảm gia tốc đạn, tiếng nổ sẽ vang lên trước khi ánh sáng lóe lên.
Nhưng không phải vậy.
Liệu mình có làm được điều này không? Không, dù có đặc tính của tự động búp bê, nhưng đối với chủ nhân, phán đoán đôi khi sẽ bị gắn điều kiện và gây do dự.
Bắn chủ nhân.
Nếu thực hiện thì đây là thời đại của kẻ dưới lật đổ kẻ trên.
Điều đó, thân xác con người, trái tim con người, lại thực hiện không chút sợ hãi.
...Thật xuất sắc.
Chỉ đơn thuần là thế thôi.
Những gì nghe được là tiếng súng và tiếng đánh chặn vang vọng trễ nải. Trước tất cả mọi thứ, ánh sáng tung bay, ngọn lửa bốc lên không trung một cách chuẩn xác,
「...Trả lời đi.」
●
Hoa rơi lả tả.
Giữa hai người lính đánh thuê, gần, xa, cao, thấp, chính diện, chệch hướng, bên trong, và bên ngoài, những đóa hoa nở rộ rồi tan tác giữa trời.
Âm thanh như minh chứng nâng đỡ cho hiện tượng vừa xảy ra.
Ánh sáng bùng nổ như vô số ngọn đèn chiếu rọi sàn đấu tương đối.
Hai người đối mặt nhau,
「────」
「────」
Vẫn giữ nguyên ánh mắt giao nhau, họ gia tăng áp lực.
Mật độ của những đóa hoa tăng lên. Và rồi,
「...Ư!」
Người làm rõ chuyển động là Sky Blue.
Hắn di chuyển ba mươi sáu khẩu súng bắn tỉa, thay đổi góc độ và bắn tỉa đối thủ.
Làm dao động.
Trong khi số lượng hoa tăng lên, vị trí của chúng dần lệch đi.
Như thể trượt trên con dốc,
「...Tất cả hỏa diệm đang bị dồn về phía Tổng trưởng Thuỵ Điển!」
●
『Làm được lắm nhé!』
Yohan nghe thấy lời đó của Axel.
Từ lúc nãy, khác với Maria đang nhắm mắt có lẽ để tập trung vào âm thanh, Axel có vẻ muốn di chuyển, cứ vươn người lên mà quan sát sàn đấu.
Trong lúc cậu đang nghĩ xem nên nhắc nhở vào lúc nào,
「...Axel? Cái gì "làm được" cơ?」
『Là lính đánh thuê nhà mình đó~!』
Đó là sao, cậu định hỏi thì Axel nói như nuốt lấy lời cậu.
『Nếu hỏi ai có lợi thế hơn, thì Chris... à Gracia có lợi hơn đó~! Bởi vì bên phía Sky Blue thì vũ khí lộ rõ mồn một mà! Nếu quan sát hướng và cử động của súng bắn tỉa, thì với tri giác tốc độ cao như ta chắc chắn có thể đối ứng hoàn toàn!』
「...Ngược lại về phía Gracia, 〝Hỏa Tử〟 là thuật thức không thể nhìn thấy bằng mắt thường. Nếu vậy thì bên phía Sky Blue, nếu chuyển sang phòng thủ sẽ bất lợi, ý là vậy sao?」
『Tes., thế nên Sky Blue buộc phải tấn công thôi~! Thế nên lúc này, chỉ còn cách di chuyển thôi.』
Thế nhưng,
『Nhìn theo một cách khác, thì Gracia cũng đang làm rất tốt đấy~! Ch-ính-là-cái-n-à-y!』
●
「Tổng trưởng Thuỵ Điển, thực sự, khiến người ta kinh ngạc thật...」
Narumi thành thật cảm thán.
「Nhìn bề ngoài, có vẻ như Nagaoka đang làm tốt hơn, không phải sao?」
「Nagaoka cũng đang làm tốt. Nhưng mà, Tổng trưởng Thuỵ Điển dù có kỹ năng, nhưng vốn dĩ đâu phải là tổng trưởng hệ chiến đấu?」
Kinh nghiệm thực chiến chắc hẳn gần như không có. Ở điểm này, Nagaoka dày dạn kinh nghiệm hơn.
Vậy mà, hiện tại, việc cô ấy có thể đánh chặn các đòn tấn công của hắn, nghĩa là,
「Thực lực, và sự chuẩn bị trước.」
「Khả năng ghi nhớ và xử lý thông tin mạnh mẽ, ý là vậy sao?」
Jud., người đáp lại là Tachibana Gin. Cô gật đầu một cái,
「Ban đầu Sky Blue bắn tám phát trong số chín phát và cô ấy đã đỡ được, đó là sự chuẩn bị.」
「Cái đó, chuẩn bị cái gì cơ?」
「Tổng trưởng Thuỵ Điển xuất sắc trong khả năng ghi nhớ, và từ đó tích lũy cũng như ứng dụng.」
Cho nên,
「Màn thử nghiệm đó. Chín phát đạn chính diện dễ đoán hướng ngắm, làm thế nào cũng đỡ được.」
「...Tôi thì chịu thôi.」
「Masazumi-sama, ngài là dân khối văn mà.」
「Không không không không. Không liên quan, không liên quan.」
Sau khi xác nhận Công chúa và Vụ trưởng đặc vụ số 3 bắt tay nhau thật chặt, cô nói.
「──Với chín phát đạn bao gồm cả một phát cố tình trượt đó, cô ấy đã thu được rất nhiều thông tin. Thông tin về luồng khí của sàn đấu này, tốc độ đạn được gửi tới, và vị trí ngắm bắn.」
「Phát trượt đó đặc biệt quan trọng nhỉ. Có nó hay không sẽ quyết định việc loại bỏ những phán đoán thừa thãi và tai nạn. Sau đó chắc là ứng dụng, hoặc thay thế. Hơn nữa, tôi nghĩ cô ấy sẽ mở rộng phạm vi đối ứng bằng sự tích lũy các biến hóa từ đó.」
「Jud., ...muốn nói vậy, nhưng hiện tại, tôi thấy cô ấy cũng đang bị dồn ép. Về mặt đó, sẽ thế nào đây?」
「Như Tachibana Gin đã nói đấy. ──Tích lũy biến hóa. Từ đó, phạm vi đối ứng sẽ mở rộng.
Hiểu chứ? Bây giờ, dù góc bắn tỉa đang thay đổi nhưng cô ấy vẫn đỡ được, điều đó có nghĩa là.」
「Đó là──」
Nhìn là hiểu thôi.
「Jud., ──không phải là bị dồn ép đâu. Cô ấy đang phòng thủ mọi đòn tấn công đấy chứ. Chỉ là kinh nghiệm còn non nên hơi chậm chân, nhưng từ lần thứ hai trở đi chắc chắn sẽ được cải thiện. Thế nên, nhìn kìa.」
Nơi ánh mắt hướng tới.
Trên sàn đấu, một chuyển động đã nảy sinh.
「Tổng trưởng Thuỵ Điển, chuyển sang tấn công.」
●
Christina đã tích lũy thông tin.
Đón nhận những viên đạn Tadaoki gửi tới, cô thông tin hóa luồng khí của sàn đấu này, nhiệt độ, và cả sự chuyển động của độ ẩm từ dòng suối nhỏ. Cô đã lập bản đồ.
...Nếu là Quyền hạm trưởng, chắc sẽ làm theo trực giác hơn nhỉ.
Nhưng, đã xong rồi.
Việc nắm bắt tình hình không vực xung quanh là điều bắt buộc để điều khiển 〝Hỏa Tử〟.
Chỉ là 〝Hỏa Tử〟 không phải thuật thức đánh chặn vạn năng. Tuy nhỏ đến mức có thể nói là vô hình, nhưng chính vì thế mà có khe hở.
Phần lớn có thể được khỏa lấp bằng cách bố trí nhiều lớp dạng lưới, nhưng dù vậy nó cũng không thể trở thành bức tường.
Thế nên, khác với phòng thủ tại vị trí cố định, việc phóng 〝Hỏa Tử〟 dùng cho du kích hoặc tấn công chịu ảnh hưởng lớn từ môi trường xung quanh.
...Không phải là nơi có điều kiện cố định như Westphalia ạ.
Hội trường Westphalia rộng lớn, khán giả cũng ở xa. Luồng khí gần như không chuyển động, 〝Hỏa Tử〟 có thể điều khiển tùy ý.
Ở đây thì khác.
Lúc quyết chiến với Định Mệnh, cũng giống như trên boong tàu Musashi, nhưng cũng lại khác.
Khác với lúc đó chỉ cần đánh chặn về phía kẻ địch, bây giờ,
...Mình phải đáp lại Tadaoki-sama!
Đây là hiện trường cực kỳ khó khăn.
Tràn ngập nhiệt khí, có môi trường mô phỏng tự nhiên, và hơn hết là cấu trúc giếng trời phức tạp, lượng người và sự di chuyển đều nhiều. Rồi tiếng ồn bay loạn, hệ thống thông gió hoạt động,
...A.
Mà, không sao cả ạ.
Đón nhận đạn của chàng từ vô số góc độ, thông tin đã thu thập đủ. Thế nên,
「Em sẽ tạo ra biến hóa đấy nhé?」
●
Động tác đầu tiên rất đơn giản.
Chỉ là đưa tay phải lên.
Lòng bàn tay phải hướng về phía trước, đưa lên hướng về phía bầu trời.
Thế rồi tại đích đến đó,
「────」
Hoa lửa nở rộ.
Chuyện đó trước đây cũng từng xảy ra. Nhưng, vài người đã nhận ra.
「──Đã thay đổi rồi nhỉ.」
Biến hóa. Từ đó có nghĩa là gì.
Như để chứng minh, Gracia di chuyển thân mình.
Cô vung hai tay trái phải,
「────」
Mỗi lần như thế, tại nơi tay cô vung tới, hoa lửa lại nở rộ.
Hỏa diệm bùng lên, âm thanh vang vọng, và còn liên tục hơn nữa.
Động tác vung tay rộng chuyển thành xoay người, và,
「Fufu, thay đổi rồi nhỉ.」
Đúng như lời nói, điều đó đã xảy ra.
Giữa không trung. Những đòn đánh chặn bộc phá vốn phát sinh rải rác giờ đây đã vẽ nên những đường nét.
Quỹ đạo tay Gracia vẽ ra. Nơi đó hoa lửa nở rộ. Và rồi,
「──!」
Gracia múa.
●
Điệu múa chậm rãi. Không hề mạnh mẽ.
Một dòng chảy mà thoạt nhìn như sắp ngã, thậm chí khiến người ta nghi ngờ về sự tồn tại của lực.
Nó lặng lẽ xoay tròn trên sàn đấu.
Một bước, hai bước, những bước chân như thăm dò, đến bước thứ ba chuyển thành động tác trượt khiến chuyển động của đầu gối trở nên mơ hồ, chỉ đơn thuần là xoay tròn. Vẽ nên vòng tròn như gọt giũa bốn phương của sàn đấu,
「────」
Tia lửa và tiếng nổ bám sát theo toàn bộ cử động của cơ thể. Và rồi,
「──!」
Tên lính đánh thuê, với chuyển động giữ vị trí đối xứng, cũng bắt đầu xoay quanh sàn đấu.
Với áp lực tĩnh lặng và ánh sáng bùng nổ, hai người tiếp tục giữ khoảng cách đều nhau.
Xoay tròn.
●
Ra là vậy, Naruze nghĩ. Hơi tò mò nên cô bay lên nhìn từ trên xuống.
「Xoay đối xứng đẹp thật đấy.」
Gracia như đang múa, thi thoảng xoay người (spin), vung vẩy tay áo đồng phục Viễn Đông và khăn choàng.
Như thể đang kiêu hãnh khoe với mọi người trang phục mình đang mặc. Mọi cử động đều là đường cong.
Theo quỹ đạo đó, nhưng Sky Blue lại di chuyển bằng bước lướt hạ thấp trọng tâm, không ngừng bắn tỉa vào Gracia.
Nhìn vào thì trông như thể Gracia đang đuổi theo Sky Blue vậy.
Tuy nhiên, đây là sự chuẩn bị.
「Là gió.」
Kiểm soát 〝Hỏa Tử〟. Công viên giếng trời này có luồng gió và sự chuyển động của không khí khá phức tạp. Chủ yếu là do thông gió nên khí thoát lên trên, đối với 〝Hỏa Tử〟 thì những thứ được phóng ra sẽ trôi lên cao.
Thế nên 〝Hỏa Tử〟 cần được kiểm soát.
Những trao đổi đơn giản để tìm hiểu sàn đấu này đã xong xuôi.
Từ đó trải qua vài lần công thủ, và "hiện tại" chính là lúc bắt đầu chuyển động.
「Động tác múa không chỉ để kiểm soát việc phóng 〝Hỏa Tử〟, mà còn tự tạo ra gió, quản lý sàn đấu. Là vậy đấy.」
Nó đang gia tốc.
Điệu múa của Gracia, tuy chậm rãi, nhưng bắt đầu phóng 〝Hỏa Tử〟 trên toàn bộ phạm vi chuyển động.
Không còn chỉ là đầu ngón tay nữa.
Cánh tay vung lên. Tà áo tung bay. Mái tóc xoay tròn tạo gió, nương theo đó 〝Hỏa Tử〟 tung bay.
Toàn bộ phạm vi trên đường kéo dài cử động của cô giờ đã là khu vườn bộc phá.
Nếu vậy thì Sky Blue đối diện,
「──Cho thấy bản lĩnh đi chứ!」
Hắn cũng đang hành động.
●
Là nhạc cụ ạ, Christina nghĩ.
...Tadaoki-sama rất thích âm nhạc.
Đã từng cùng nhau mua đĩa đen hay đĩa vàng, cũng từng thảo luận về những khúc nhạc yêu thích.
Tadaoki ấy, lúc này, đang gảy lên không trung.
Hai tay vung lên, giao nhau, đôi khi mạnh mẽ như cào xé, nhưng mười ngón tay liên tục chạy lướt và gõ, đôi khi lại gảy.
Liên động với mọi chuyển động, ba mươi sáu khẩu súng trường khai hỏa.
Tất cả âm thanh đều đến sau, nhưng chính vì thế mà âm hưởng càng thấm sâu.
Tựa như ngắm pháo hoa từ xa, âm thanh vọng tới sau ánh sáng.
Mình biết âm thanh này.
...Là âm thanh của Tadaoki-sama nhỉ.
●
Asama nhận ra Kimi đứng bên cạnh đang dùng ngón tay gõ liên hồi thứ gì đó.
「...Lại bắt đầu cái gì kỳ lạ nữa rồi sao?」
「Fufu, tớ đã nghĩ là hơi thay đổi chút rồi mà.」
「Là cái gì thế ạ?」
Ừm, Kimi nói.
「Chuyện hai người kia đấu súng với nhau ấy, tuy có khả năng ghi nhớ của Gara-ko và nhiều thứ khác, nhưng quan trọng hơn cả là, câu chuyện về việc hai người họ hiểu rõ lẫn nhau ấy mà.」
「Đó là──」
「...Tại Westphalia khi đối đầu với Phó trưởng Thuỵ Điển, người hỗ trợ thuật thức bắn tỉa là Nagaoka nhỉ?」
「Đúng thế. Nhưng không chỉ có vậy đâu. Trong trận quyết chiến cuối cùng của Sự biến Định Mệnh hai người họ cũng ở bên nhau, và cả những khoảng thời gian khác nữa, đúng không?」
Và rồi nhé, Kimi cười.
「Thứ mà Sky Blue đang sử dụng bây giờ, là nhịp điệu của bài hit "Joudan Harakiri" (Mổ bụng thượng thế) của nhóm Samurai Punk "Seppuku Kosho-tai" (Tiểu đội mổ bụng). Bài này càng về sau nhịp độ càng tăng lên, Gara-ko theo kịp được chứng tỏ đây là bài hát cả hai người đều biết.」
「Nếu vậy thì...」
Quả thật như Kimi nói, mật độ của âm thanh và ánh sáng dường như đang tăng lên. Tuy nhiên, để gia tốc hơn nữa từ đây, phải làm thế nào. Mitotsudaira thông báo cơ chế đó.
「Khoảng cách giữa hai người đang thu hẹp lại!」
Tốc độ xoay vòng của cả hai sẽ tăng lên.
●
Vòm hoa trời đã hình thành.
Ba mươi sáu ngọn lửa xuyên phá từ vô số hướng.
Và điệu múa cùng hỏa diệm ngăn chặn và đẩy lùi chúng.
Việc cả hai giao thoa và xoay tròn đã tạo ra thứ đó giữa không trung của giếng trời.
Vòm trời hỏa diệm tiếp tục xoay và tiếp tục bốc lên.
Nó rải lưu thể quang ra xung quanh, tiếng kim loại và tiếng bắn tốc độ cao vang rền như sấm xa.
Và bên dưới tất cả những gì đang gia tốc ấy,
「A...!」
「Ồ...!」
Đôi nam nữ, xoay tròn, vừa nhìn nhau chằm chằm vừa thu hẹp khoảng cách.
0 Bình luận