Kyoukai Senjou no Horizon - Girls Talk - Fighting and Fireworks

Chương 25 『Sói và Cao trào』

Chương 25 『Sói và Cao trào』

Chương 25 『Sói và Cao trào』

Sau cơn chấn động dữ dội và âm thanh sắt thép va đập, một giọng nói vang lên.

『──Khá lắm nhe!』

Trước lời của Tên-gì-đó, Futayo cảm thấy vô cùng thán phục.

Đó là về hai chuyển động.

Một là chuyển động của Tên-gì-đó khi vòng ra sau lưng của Cái-kia trong chớp mắt.

Tên-gì-đó đã lao vào trước khi Cái-kia kịp nhận ra, nhưng mà,

「Chắc là ngài đang nói về Neimarea nhà tôi đấy, nhưng làm ơn đừng gọi là 'Cái-kia' được không ạ!」

「…………」

「……Ne-gì-đó?」

「Neimarea.」

「Neimarea.」

「Futayo, chỉ cần nhớ ngay lúc này thôi cũng được mà?」

「Làm thế nào để nhớ được đây?」

「Chiến đấu là sẽ nhớ thôi ạ.」

「Chi tiết quá nhỉ…… Được thôi…… Đúng là vậy……」

「Tuy không hiểu lắm nhưng cảm ơn các Mẹ hiền ạ!」

Dù sao thì Neimarea thuộc hệ người sói cũng đã chậm hơn một nhịp. Đó rốt cuộc là,

「Là gì vậy? Gin-dono.」

「────」

「Gin-chan! Gin-chan!」

「──Jud., xin lỗi. Tôi vừa hít sâu một hơi. Ổn rồi.」

Gin-dono, ngài không giữ được bình tĩnh rồi……, vừa nghĩ vậy thì thấy cô ấy lại hít sâu thêm một hơi nữa. Sau đó Gin gật đầu một cái rồi cất lời.

「Là sức mạnh của Vũ Thần. Lực lượng đủ để vận hành một Trọng Vũ Thần khổng lồ không chỉ đơn thuần phát ra dưới dạng lực đập.」

Như để chồng lên lời nói đó, âm thanh ập đến.

Trọng âm của kim loại.

『Lên nào──!!』

Những cú đập liên hoàn. Hơn nữa đó là,

「Nếu giáng sức mạnh cấp Trọng Vũ Thần vào thân xác con người, hơn nữa lại thông qua phương pháp đại diễn, vào một thân thể dạng thông tin có thể sử dụng nó hiệu quả nhất, thì sẽ ra sao.」

「Sẽ ra sao thì câu trả lời cũng đã rành rành rồi còn gì?」

Ngài ấy bị hít sâu một hơi rồi.

Axel đã khởi động.

……Lâu lắm rồi nhe……!

Dưới dạng thể thông tin, việc đi ra ngoài ở một mức độ nào đó đã trở nên khả thi. Nhưng mà,

『Chiến đấu được với cơ thể này đúng là đã thật nhe!』

Đã lâu lắm rồi.

Ngày xưa. Là bao lâu về trước nhỉ. Thời còn là Cựu Tổng trưởng chăng. Chẳng nhớ rõ nữa nha! Một nửa cái đầu đã bị thổi bay rồi mà lị! Nhưng mà, nhưng mà này nhé!

『Nếu không phải là đồ ngốc thì chắc đã ra thế này rồi ha!』

Các trọng kỵ sĩ lái Vũ Thần không phải chỉ biết dùng mỗi Vũ Thần. Ngay cả khi ở dạng người trần mắt thịt, họ cũng rèn luyện vũ khí và sở hữu kỹ năng của một vũ thuật sư.

Bản thân mình đã như thế nào nhỉ.

……Chẳng nhớ nữa nha!

Nhưng đã lâu lắm rồi. Điều đó là chắc chắn. Với toàn bộ cơ thể thế này, hơn nữa,

……Lại còn có thể sử dụng sức mạnh "bản thể" của ta nữa chứ!

Tuyệt thật đấy.

Điều không thể có được khi còn là người trần.

Sự khẳng định toàn diện cho bản thân lúc này.

『Axel-san! Chi phí đang tính theo thời gian thực ngu người luôn đấy nhé!』

『Không phải ngu người mà là ngu thật đấy──!』

Dứt lời, hắn lao về phía trước. Tốc độ tối đa.

『Quyết thắng thôi nàoooo──!』

Cho phát nổ trọng lực của cú đập.

Trong tầm nhìn của Fukushima, ánh sáng hiện lên.

Là ánh sáng lưu thể.

……Quỹ đạo của Phó trưởng Thụy Điển.

Vì cô ta là thể thông tin, nên mới để lại tàn ảnh ánh sáng như vậy.

Điểm đến. Nơi nắm đấm giáng xuống là chỗ Neimarea đang đứng.

Với tốc độ cao, toàn thân vung lên như một cơn lốc xoáy để tung đòn.

Tiếng kim loại là âm thanh của va chạm.

Vang rền. Tiếng sắt thép liên tiếp như muốn xuyên thủng màng nhĩ,

「──Là pháo kích.」

Vẫn còn nhớ. Trong Sự biến Định mệnh, những trận hạm chiến hay những trận chiến có sự tham gia của Vũ Thần, đã vượt qua không biết bao nhiêu lần.

Những âm thanh nghe được ở hiện trường đó, giống hệt như thế này.

Một sự tồn tại có thể tạo ra trọng âm của hỏa lực pháo binh chỉ bằng một người.

「Đây là sự tồn tại gọi là Phó trưởng sao……」

Mẫu thân tuy có ngoảnh lại, nhưng đã tỏ lòng kính trọng rồi đấy ạ?

Axel lao lên.

Không có toàn thân thực sự. Chỉ có hình dáng và sức mạnh.

……Hình dáng này chỉ là "đại lý" thôi nhé……!

Không phải hàng giả. Là hình dáng hiện tại của bản thân kết nối với chính mình, kết nối với thế giới bên ngoài.

Mô phỏng lại hình dáng ngày xưa.

Có những thứ đã mất đi.

Trong chiến tranh, trong tái hiện lịch sử, đã đánh mất những người khác và cả chính bản thân mình.

Nhưng, vẫn còn đây.

Có lẽ cũng vì chiếc Vũ Thần từng lái có hiệu năng cao. Bản thân sống sót dưới hình dạng này, đã tìm ra Christina, vượt qua Westphalia và kết thúc Chiến tranh Ba mươi năm.

Đối với Thụy Điển, cuối cùng cũng có được sự bình yên. Tuy nhiên,

……Vẫn còn loạn thế tiếp theo đấy──!

Thời đại kế tiếp của Christina. Dưới thời trị vì của Karl X, Thụy Điển bắt đầu cuộc chiến tranh sa lầy và kiệt quệ ngay lập tức. Vốn dĩ đâu phải là cường quốc lớn. Dù có là nước mạnh, nhưng vào thời điểm suy yếu, mọi lợi thế đều sẽ mất đi.

Chính vì vậy.

Chính vì vậy mới đến đây.

Là Musashi.

Tuy nhiên,

『Tuyệt thật nhe!』

Mấy cái đó, thổi bay hết đi, "bây giờ" là được rồi.

Là "bây giờ". Chỉ nghĩ đến điều đó thôi,

『Aha……!』

Hắn tăng tốc.

Tiếng ồ lên vang khắp nơi.

Trên sân đấu tương đối. Tàn ảnh của Phó trưởng Thụy Điển bắt đầu hiện rõ thành nhiều hình dáng.

Hiện tượng phân thân.

「Đã là năm thân ảnh rồi……!」

Không phải thực ảnh. Là ảo giác do tàn ảnh tạo ra. Nhưng sức nặng của từng cú đấm lại ngang ngửa Vũ Thần, và hệ thống tri giác được gia tốc không bỏ sót bất kỳ sơ hở nào của đối phương.

Kẻ bị đánh bị đẩy lùi vị trí, động tác bị khóa chặt.

Và rồi những cú đấm liên hoàn của Phó trưởng Thụy Điển lại ập vào chỗ đó.

Đánh dồn ép.

Kết quả sinh ra là,

「Chỉ toàn là thế công……!」

Lượt tấn công đơn phương của Phó trưởng Thụy Điển vẫn tiếp diễn.

Tuy nhiên trong lúc đó, một giọng nói vang lên.

「Honda Futayo.」

「? Có chuyện gì vậy? Gin-dono.」

「Honda Futayo. ──Vừa rồi cô có nói là thấy hai điều đáng thán phục đúng không? Một là Tổng trưởng Thụy Điển, nhưng còn cái kia là gì?」

Thật đáng thắc mắc. Và trước câu hỏi của Gin, Futayo đáp lại thế này.

「──Tại hạ có nói đâu? Cái đó ấy.」

「……Hả?」

『Aaaaaaaa! Văn bản! Đây là văn bản đấy ạ! Không có nói! Đây là sơ suất! Tachibana Gin, không ngờ lại mắc phải sơ suất thế này gây phiền phức cho đại diện Đông Chiêu Cung!』

『À, đừng bận tâm nhé Gin-san. Có mấy người còn tệ hại hơn gấp nhiều lần cơ.』

『Tomo? Câu đó chẳng an ủi được tí nào đâu biết không? Với lại Horizon không cần phải làm tư thế chiến thắng đâu.』

『Gin-dono, cầm đèn chạy trước ô tô rồi.』

『────』

『Gin-chan! Gin-chan! Uống nước đi! Nước!』

Dù sao thì cũng có yêu cầu của Gin-dono, nên tại hạ sẽ trả lời.

「Cái thể loại hồi tưởng này, giờ cái gì cũng chơi tuốt nhỉ……」

Tự do lắm đó nha?

「Một điều đáng thán phục nữa, Cái-kia, chắc hẳn đã thấy rõ rồi chứ.」

Trên sân đấu tương đối, điều đó đang được phát huy.

「──Ne-gì-đó-dono, đang chống đỡ những đòn tấn công hào nhoáng của Tên-gì-đó đấy.」

Đối với Axel, đây là một điều đáng ngạc nhiên.

『Hê……!』

Đòn đầu tiên. Xử lý cú đánh từ phía sau lưng chính là khởi đầu.

Từ vị trí vô hình, cú đấm thẳng mà hắn tung ra. Thế nhưng,

『Bị chặn lại rồi nhe──!』

Thật bất ngờ.

Hẳn là không nhìn thấy đâu. Thế nhưng con Sói đó chắc chắn đã dựng cây thánh giá bạc ra sau lưng để đỡ.

Bản thân đã tung đòn, không thể dừng lại nên đã va chạm. Chấn động chạy dọc, nhưng nhờ phản lực đối phương đã trượt toàn thân về phía trước. Ngay lập tức thế thủ được dựng lên,

「……Hự!」

Từ đó trở đi chỉ đơn thuần là hiện trạng đang tiếp diễn.

Bên này liên tục tấn công. Đối phương chuyên tâm phòng thủ.

Hắn tăng tốc, nhưng không thể phá vỡ được lớp bảo vệ của kẻ địch. Cũng đã tính đến chuyện đẩy ra khỏi sân, nhưng đối phương dùng bộ pháp để vòng qua.

Sân đấu tương đối rộng đến bất ngờ. Không.

……Nếu cứ tiếp tục vòng quanh, thì là rộng vô hạn đấy nhỉ!

Chính là như vậy.

Tiếng va chạm dữ dội liên hồi, vị trí của cả hai di chuyển.

Adele đang quan sát tốc độ đó tăng dần lên.

「……Hệ phòng thủ là sở trường của mình, nhưng Ứng cử viên Đặc vụ Phiên ngoại thật tuyệt vời……!」

Cô đã từng phối hợp với cô ấy vài lần, trong Sự biến Định mệnh cũng từng là nòng cốt quyết định đòn tấn công vào thời điểm quyết chiến, nhưng mà,

「Không ngờ lại có thể làm đến mức này! Cú đầu tiên cũng vậy, và cả những cú khác, có thể liên tục hóa giải các đòn tấn công cấp Vũ Thần……!」

「Nếu đối thủ là một đòn cực lớn, thì là cái đó đấy. Vì ở Yên, cổ đã đấu với rồng cùi bắp bước ra từ giấc mơ của Olympia-sama suốt mà.」

「Rồng cùi bắp?」

「Tuy là làm bằng lưu thể thôi nhé. Mọi người cùng nhau tiêu diệt mấy con cỡ trăm mét ấy. Thật sự, đó là một kỳ huấn luyện vui vẻ ghê. Kiểu như cứ bắn ầm ầm thấy Sakon chết đi sống lại, xong thì ăn uống ngấu nghiến rồi thi thoảng ra biển chơi thôi.」

「Thế nên Neiko mới làm cái trò A như kiểu thổi bay ngàn người ở Shizugatake đó……」

Đó là cái môi trường kiểu gì vậy. Chỉ là,

「Kinh nghiệm, ……sao.」

「Jud., tốc độ tấn công hay việc vòng ra sau lưng, ngay cả tôi, chắc chắn đã trải nghiệm đầy đủ qua các trận chiến trước đây rồi. Vốn dĩ Sói thích những kiểu như vậy, và hơn nữa──」

Hơn nữa,

「Neimarea, đã được P.A.Oda Ngũ Đại Đỉnh, Taki Ichi đóng dấu bảo chứng rồi đấy biết không? Phân thân tấn công từ mọi hướng nhắm vào sơ hở. Cổ đã nhận người sử dụng chiêu đó giỏi nhất làm tiền bối mà.」

Đặc vụ thứ năm cũng có quá khứ đánh bại Takigawa và được công nhận.

Là người đã đánh bại cùng một cường địch và được công nhận,

「──Không được làm bọn này xấu mặt đâu đấy nhé? Bọn này cũng có những thứ đang gánh vác trên vai mà.」

Neimarea đang phản xạ.

Chuyên tâm phòng thủ. Liên tục hứng chịu đòn tấn công của đối phương, nhưng không chỉ có vậy.

……Mình đang đọc nhịp điệu.

Mẹ, chính là "thứ đó". Trong chiến đấu, khi đối đầu với Mẹ, người sử dụng rất nhiều lần tăng tốc tức thời, nếu không đọc được thời điểm tấn công thì không thể nói chuyện được.

Và dù đối thủ là ai, là thứ gì, trong chiến đấu nhất định sẽ tồn tại nhịp điệu (phách).

Ở sinh vật, là kích thước khung xương và cơ bắp, cường độ, tốc độ phản xạ.

Ở máy móc, là khung và hệ thống truyền động, hệ thống phán đoán.

Ở súng đạn, nòng súng và hệ thống nạp đạn cũng tạo ra một nhịp điệu nhất định.

……Làm gì có thứ nào có thể thực hiện những đòn tấn công luôn luôn khác biệt cơ chứ!

Nếu thiết lập thuật thức điều khiển để luôn thực hiện các đòn tấn công khác nhau, thì đó sẽ trở thành nhịp điệu "liên tục thay đổi đòn tấn công", và dù có như thế, nếu lặp lại nhiều lần, xu hướng sẽ lộ ra từ các điều kiện khung xương và cơ bắp.

Nếu buộc phải nói, thì đòn tấn công đơn lẻ chỉ một lần là không có nhịp điệu.

Nếu muốn đọc loại tấn công đó, thì là kinh nghiệm.

Đối với đối thủ này, Axel Oxenstierna,

……Là kinh nghiệm và hệ thống tri giác ạ.

Là đối thủ tốc độ cao. Vì tốc độ nên thậm chí nhìn thấy cả phân thân tàn ảnh.

Đối lại, mình kiểm soát vị trí để không bị bắt lưng, vừa lùi vừa phòng thủ.

Thời điểm phòng thủ là động tác đầu tiên của đối phương.

Axel là thể thông tin, nhưng cơ thể đó không biến hình. Lớp vỏ ngoài thể thông tin mô phỏng sự giãn nở và co rút của cơ bắp, nhưng cánh tay không dài ra hay toàn thân không khổng lồ hóa.

Tốc độ có thể tính toán từ sải bước, tầm với của đòn tấn công có thể giả định dựa trên chiều dài cánh tay.

Do đó nếu tính ngược từ khoảng cách đã giãn ra, có thể đọc được thời điểm tung đòn tấn công.

Tạo ra nhịp điệu là hình dạng và tốc độ của lớp vỏ thể thông tin.

Điều khó hiểu là, đối thủ này gần như không có hệ hô hấp và hệ tuần hoàn. Có lẽ vẫn còn sót lại thói quen từ thời còn là người trần, nhưng vì đã hợp nhất với Vũ Thần nên trên thực tế hô hấp và nhịp tim đã bị triệt tiêu.

……Đối thủ kiểu này, nếu là bác Kimi thì sẽ xử lý thế nào nhỉ?

「Fufu, nếu là bác thì sẽ can thiệp vào nhịp bước chân hoặc thời điểm ra đòn! Kiểu như, tang-taan rồi lao tới Đoàng! Bùm! Xoẹt-Bùm! Đại loại thế!」

「Cảm ơn vì lời giải thích đầy tính cảm giác ạ……!」

Mình là người thực hành theo lý thuyết ạ.

Nhưng mà, đọc nhịp điệu rồi quan sát động tác đầu tiên. Và rồi,

……Đến rồi ạ!

Trong chớp mắt. Nếu được phóng ra, đòn tấn công sẽ tới với uy lực của đạn pháo. Vì vượt quá tốc độ nhìn thấy, nên chỉ còn cách đọc vị trí phòng thủ từ động tác đầu và xu hướng.

Phòng thủ liên tục không được phép sai sót dù chỉ một lần.

Dùng bộ pháp giữ khoảng cách, đọc nhịp, đọc động tác đầu.

Thể thông tin của đối phương được làm rất tốt. Mô phỏng vật lý chuyển động của tóc là hoàn hảo. Nhìn chuyển động của tóc mái và tóc gáy là biết được sự cân bằng của toàn thân đang ra sao.

Hiểu rồi. Vì thế mình đã di chuyển.

Hít một hơi.

Cảm nhận nhịp tim và nương theo nó.

Cảm nhận những thứ đối phương không có, và coi đó là đồng minh, tinh thần ấy là đủ cho ý khí. Và rồi,

「──Hự.」

Nghênh kích.

Mọi người nhận ra âm thanh đã thay đổi.

Cho đến giờ, chỉ có tiếng kim loại va đập đơn phương vang lên.

Nó bất ngờ trở nên phức tạp. Không phải âm thanh như đánh vào tường, mà là tiếng va chạm tương hỗ rõ ràng.

Chấn động dữ dội làm tan tác ánh sáng lưu thể thổi qua mạnh hơn trước, làm rung chuyển cả công viên.

Vang vọng.

Chỉ đứng đó thôi mà tiếng gầm rú đã chi phối toàn thân. Nuốt lấy những rung động liên hồi, như để giành lại bản thân, mọi người cất tiếng. Trước màn "trao đổi chiêu thức" theo đúng nghĩa đen đã bắt đầu trên sân đấu tương đối, những tiếng reo hò,

「Hôê──────」

「Tiếng phát ra từ đâu thế nhỉ……」

Tiếng va chạm không dứt.

Axel truy đuổi kẻ thù.

『Ồ……!』

Đang đánh. Chủ thể tấn công là mình.

Đối phương phòng thủ. Vừa lùi vừa nghênh đỡ những cú đập của bên này.

Đang đánh, nhưng vì đang lùi, nên không đủ lực để đánh bật bên này.

Lẽ ra phải là như vậy.

『────』

Tốc độ lùi của đối phương đang giảm dần.

Nó lắng xuống sau từng cú đánh, và chẳng bao lâu sau,

「……Hự!」

Đã đối mặt trực diện. Ngay sau đó.

「──Bắt được rồi nhé!!」

……Nói hay lắm──!! Bắt được, hử.

Đó là câu thoại của bên này. Tuy nhiên, việc dừng chân lại chắc chắn là quyết định của phía bên kia. Vậy thì bên này nên đáp trả thế này mới phải.

『──Dồn vào đường cùng rồi đấy──!』

Đánh.

Nhắm vào cơ thể đối phương. Mặt. Trúng đâu cũng được.

Tay phải và tay trái chuyển động.

Phóng.

「──!」

『──!』

Phóng ra.

Nghênh kích là tất yếu. Tái phát xạ từ phản lực, hay liên kích cũng là lẽ đương nhiên.

Tăng lên.

……Tuyệt thật nhe.

Axel tự nhận thức. Cái này vui lắm nha.

Một bản thân khác với thường ngày. Bản thân đã quên vì là đồ ngốc, và sẽ không bao giờ quay lại.

Vượt qua chiến tranh, Thụy Điển đã thắng, nhưng bản thân đã mất mát. Một quá khứ như thế, có lẽ, đã từng tồn tại.

Vì ngốc nên không nhớ. Không, quá khứ như thế, muốn quên quách đi cho rồi ha.

Muốn quên mà lại không nhớ.

Tuy nhiên, chính vì thế,

『Ồ……!』

Vui thật nhe.

Đang trao đổi chiêu thức.

Chắc chắn, cái bản thân ở phía bên kia sự lãng quên, không làm được trò này đâu.

Chỉ có bản thân "bây giờ" thôi.

Tốc độ cao, sử dụng cơ thể, nhưng lại trao đổi chiêu thức với sức mạnh không tưởng.

Làm đồ ngốc cũng tốt thật đấy──.

Đánh.

Cơ thể đại diện vận hành đến mức quá nhiệt.

Xung kích và âm thanh mạnh đến mức có thể làm rối loạn toàn thân thể thông tin.

Thị giác đã lấy hàng ngàn lần làm cơ sở, âm thanh vọng lại còn chậm hơn cả lúc trúng đòn.

Sóng xung kích sinh ra ngay sát bên, bị đánh bật bởi sự gia hộ và thuật thức của cả hai bên rồi triệt tiêu nhau, chỉ còn sương mù kéo đến rồi lại tan đi.

Có biết không ha.

Thụy Điển. Ở vùng cao, khi thở, sương mù sẽ cuộn quanh mình như thế này.

Chẳng nhớ nữa nhưng mà. Nhưng, ta hiểu đấy nha.

……Đúng vậy nhe.

Ta hiểu mà.

Hắn nhìn. Phía bên kia kẻ địch. Ở đó là,

「────」

Hình như đang hét cái gì đó, nhưng không nghe thấy.

Chỉ là, hiểu được.

Sương mù lãng đãng. Gió quê hương. Cuộn trong dòng khí vùng cao sẽ nhớ lại hơi thở ấy. Tuy nhiên,

「──Hự!!」

Đây là Musashi.

Nơi mà Christina đã chọn.

Đây là Musashi.

Độ cao của đô thị hạm hàng không Musashi đạt tới vị trí cao hơn bất kỳ hệ thống núi non nào trên trái đất.

Axel đã khởi động.

Năm cú đập. Hai cú bên trái, ba cú bên phải tạo thành sự lệch hướng.

Đó là tạo ra sự che chắn bằng chính những cú đập của mình, bắt đối phương phải tung đòn nghênh kích,

『……Hự!』

Gia tốc. Lao lên phía trước. Cú cuối cùng của loạt đòn tạo ra năm phân thân, cưỡng ép tung thêm một cú nữa,

『──Lên nào!』

Cú thứ sáu.

Tung ra cú hạ đoạn siêu thấp dưới sự che chắn. Đó là thứ mà ngày xưa,

……Là đòn tấn công mà ngươi đã cho ta thấy đấy!

Hắn phóng ra.

Nhắm vào đầu gối đối phương. Bộ phận chậm trễ nhất.

Đánh.

Một cú tốc độ cao, được thực hiện bằng tay phải đang phát sáng đỏ rực vì quá nhiệt.

Trúng. Tuy nhiên,

『……!?』

Đối thủ bị đánh trúng, đã biến mất trước khi lực tác động xuyên qua.

Không có ở đó.

Là tàn ảnh.

……Thật ngoạn mục!

Đối với Fukushima, thủ lĩnh hệ chiến đấu của cựu Thập Bản Thương Hashiba, có những điều phải thừa nhận sự ưu việt ở Neimarea.

Sự thể hiện của tốc độ và sức mạnh, và sự đa dạng của nó.

Trong khi bản thân tăng tốc, tìm kiếm tốc độ cao, thì,

……Neimarea-dono, lại điều khiển tốc độ và sức mạnh một cách thành thục ạ.

Đúng là như vậy.

Thực tượng phân thân.

Số lượng là năm.

Tuyệt kỹ thể thuật mà ngày xưa một trong Ngũ Đại Đỉnh, Takigawa Kazumasu đã dùng làm đòn quyết định.

Không cần tốc độ đạt tới mức tàn ảnh, Neimarea vẫn sử dụng được chiêu này.

Và con Sói đã di chuyển.

「Raaa……!!」

Một thể biến mất cùng với phân thân của Axel vừa thực hiện cú đánh hạ đoạn.

Bốn thể còn lại đánh vào các phân thân còn sót lại của Axel, rồi tan biến,

『……Hự!』

Tại vị trí Neimarea vừa đứng lúc nãy, giờ là Axel.

Và ở trung tâm sân đấu tương đối, là Neimarea.

Cả hai vừa kết thúc di chuyển. Vị trí ban đầu của nhau. Nhưng đang ở tư thế quay lưng lại.

「──Ai sẽ quay lại trước đây!?」

Khi câu hỏi của Kiyomasa vang lên.

Axel biến đổi.

Cái lưng, cái đầu đang quay đi, bỗng ngực, bụng và khuôn mặt nổi lên, như lật ngược lại,

『Ayoo!!』

Lộn ngược lại. Chỉ trong chớp mắt. Đối lại, Neimarea vẫn đang quay lưng về phía Axel.

Tuy nhiên,

「Neimarea-dono không chỉ có nhanh thôi đâu!」

『Vậy thì thử đỡ cái này xem nà!』

Cùng với tiếng hét, toàn bộ khu vực xung quanh Axel triển khai thứ đó.

『Full Barrel Open!!』(Mở Toàn Bộ Nòng Pháo)

Vô số nòng pháo làm từ lưu thể.

Đó là sự tái hiện triệu hồi thông qua đại diễn của các tháp pháo mà Vũ Thần bản thể của hắn sở hữu.

Thần linh tôn trọng nghệ thuật.

Nữ hoàng Người sói không sùng đạo lắm.

Tất nhiên, thuật thức thì thấy tiện lợi. Cho nên nếu nó có ích cho mấy cái chuyện này nọ tạo ra âm thanh với chồng thì dùng! Kiểu như vậy nên gần đây đang được đại diện Đông Chiêu Cung giúp đỡ rất nhiều.

「Asamachi nà……」

「Không không không không! Không phải tôi mà là nghiệp vụ thông thường có nguồn gốc từ đền Asama bao đời nay đấy!」

「Đúng vậy thưa Knight-sama, một khi Asama-sama đã nghiêm túc thì ống cắm bút bằng tre cũng không địch lại nổi đâu ạ.」

Ống cắm bút bằng tre!? Cực Đông đã tiến bộ đến mức đó rồi sao!?

「Mẹ ơi! Chuyện! Chuyện! Quay lại độc thoại đi ạ!」

Cũng có những chuyện như thế. Mẹ rất giỏi chiều lòng người khác (fan service).

Dù sao thì thần linh cũng tôn trọng nghệ thuật. Thần linh ở Cực Đông chủ yếu là thần chức năng nên xu hướng này càng mạnh mẽ.

Lúc này, các nòng pháo triển khai quanh Axel đối xứng trái phải, lớn nhỏ cộng lại là chín mươi sáu.

Thực hiện một loạt bắn đồng loạt như thế này bởi một cá nhân, đã là một màn trình diễn nghệ thuật rồi.

Xung quanh hắn triển khai hàng loạt khung hiển thị có khắc ấn của đền Atsuta. Đại diễn đã được thiết lập, và,

『Cho xem này──!』

Màn đạn pháo kích có thể gọi là áp lực nổ bay đi như một bức tường.

Mitotsudaira đang nhìn thấy Neimarea vẫn đang quay lưng về phía Axel.

「Jud., đúng là vậy……」

Cùng với giọng nói, cô con gái bắt đầu cử động.

Toàn thân, trong trạng thái quay lưng về phía đối thủ, nhưng lại cuốn nhẹ về phía ngược lại.

Động tác vặn người như tự ôm lấy mình thật sâu đó,

「Vâng.」

Không phải là quay lưng.

「Cú đánh xoắn ốc (Tornado) sử dụng toàn thân.

──Là sự chuẩn bị cho chiêu đó ạ!」

Cùng với tiếng hét, con sói đen giải phóng toàn thân.

Không phải là một đòn đơn giản.

Một cú đấm bình thường sẽ dậm chân tương ứng với cánh tay tấn công, trong khi cú đánh xoắn ốc sau khi đưa lưng ra lại bắt đầu từ vị trí ngược lại.

Ngón út trái, vung nó theo hướng xoay,

「……!!」

Ngón áp út, ngón giữa, ngón trỏ, ngón cái, mu bàn tay, cổ tay, khuỷu tay, vai, rồi xương đòn trái, ngực và hông xoay chuyển, chân trái gia tốc về phía sau. Rồi đùi, đầu gối, cổ chân, mu bàn chân, năm ngón chân trái liên tiếp gia tốc.

Giáng xuống.

Mỗi lần tốc độ được cộng dồn, toàn thân lại nảy lên.

Ngay tại thời điểm hoàn thành gia tốc một nửa thân người, uy lực đã vượt qua một cú đánh thông thường.

Hơn nữa bán kính xoay không chỉ tối thiểu mà gần như tiệm cận về không. Nhờ đó momen quán tính của vòng quay không hề bị thất thoát, tất cả biến thành tốc độ và sức mạnh,

「……Lên đây ạ!」

Dậm chân phải lên trước, lần lượt gia tốc. Thứ tự gia tốc ngược lại với nửa thân trái lúc nãy.

Kết quả rất rõ ràng. Cánh tay phải dễ dàng vượt qua tốc độ âm thanh, và hơn nữa,

「Ngân đinh!」

Trang bị trên tay phải. Hình dáng của Ngân đinh khác với mọi khi. Hai chiếc Ngân đinh nối liền với nhau. Từ đầu mũi của vũ trang trông vừa như đại bác vừa như trường thương ấy, cọc lưu thể được gia tốc cao phóng ra.

Thứ mọi người nhìn thấy, là nghệ thuật.

Bức tường pháo kích bị xuyên thủng bởi chiếc cọc màu trăng được phóng đi cùng tiếng gầm của sói.

Ngay khoảnh khắc đó, cả hai khựng lại.

A, ngay khi ai nấy đều nín thở, một giọng nói vang lên.

「──Thần linh đang vui mừng đấy. Rằng một màn trình diễn hiếm có đang được dâng lên.」

Ngay sau đó kết luận được đưa ra.

『──Nở rộ đi. Thế mới là "Chất" (Iki).』

Bức tường pháo kích và cọc trăng cùng nở bung rồi tan ra thành ánh sáng lưu thể.

Ánh sáng đó trong chớp mắt bay lên trời, hóa thành bão tuyết, tấu lên âm thanh,

「Quyết định thắng bại thôi ạ!」

Dưới đáy những ánh sáng đang nhảy múa, hai đối thủ đang đối mặt nhau.

Trong cơn bão tuyết ánh sáng, Axel triệu hồi một nòng pháo bằng lưu thể.

Vốn dĩ, đó là một khẩu được kéo ra từ cánh tay đòn phía sau lưng, bên hông phải của bản thể. Đó là,

『Pháo chủ lực của ta đấy……!』

Đối lại, Neimarea vung hai tay ra ngoài.

Cắm Ngân đinh xuống sân đấu tương đối, sau một hơi thở, cô nói.

「Mẹ, Đại Mẹ. Xin hãy chứng kiến nhé.

Bây giờ con, ──sẽ đánh bại đối thủ kia bằng một kỹ thuật lần đầu tiên trình diễn, thế nên──」

Trước lời của cô, con sói gật đầu xuống.

「Được thôi. Lên đi nào.」

「Tối nay là món thịt nướng cuộn thịt đấy nhé?」

Nghe thấy câu đó, con sói đen khẽ cười.

Đó là sự bắt đầu.

Cuốn lên những mảnh vỡ của ánh sáng lưu thể, Axel nhìn thấy con sói đang nhảy tới.

Thuấn phát gia tốc cự ly dài (Trường xích thuấn phát gia tốc).

Thứ mà hắn đã thấy nhiều lần.

Rút ngắn khoảng cách trong một hơi, nhưng khác với thuấn phát gia tốc cự ly ngắn của mẹ cô ta, cô ta không thể gia tốc thêm giữa chừng, nên có thể nói là di chuyển dựa vào vận tốc ban đầu.

Và mình, đã đo đạc được cả tốc độ lẫn khoảng cách di chuyển của thuấn phát gia tốc cự ly dài của cô ta.

……Tới thì tới được, nhưng bên này sẽ động thủ trước nhe!

Tức là có thể nghênh kích.

Nhưng đối phương vừa nãy đã nói với người thân.

Rằng sẽ đánh bại hắn bằng kỹ thuật lần đầu tiên trình diễn, những điều như thế.

……Là cái gì đây ha! Cái đó ấy!

Lao vào bằng thuấn phát gia tốc cự ly dài, rồi làm gì đó sao.

Tất cả đều nằm trong tính toán. Tình huống đã quá rõ ràng. Tuy nhiên,

『Không được lơ là đâu nhééé!』

Vì vậy giữa ánh sáng lưu thể đang rơi rụng, bên này ra hiệu pháo kích.

Bắn sớm hơn dự kiến. Một đòn để nghiền nát đối thủ đang trong quá trình di chuyển gia tốc.

Bắn.

Để nghênh kích, chính bản thân mình cũng đang đọc chuyển động của đối phương.

Thị giác và phán đoán tốc độ cao. Quyết định đánh trả cú đấm phải đang tới từ chính diện.

Được rồi. Tuy nhiên,

──Hả?

Sự nghi hoặc thật rõ ràng.

Đột nhiên, ngay trước mắt, con sói đen đang ở đó.

Cận kề. Con sói đang ở vị trí đó.

「……!」

Khoảng cách chỉ trong một hơi thở là tới.

Chuyện không thể nào. Vượt xa mọi thông tin đo đạc của bên này.

『……Cái này là──』

Chỉ là, tầm nhìn của hắn đang thấy điều đó. Đối thủ bắt đầu với tư thế thấp,

「……Hự!」

Đã đạp xuống sàn đấu tương đối ngay giữa quá trình thuấn phát gia tốc cự ly dài.

Số lần, rất ít.

Chỉ một lần. Nhưng, cái này, là thứ mà lẽ ra cô ta chưa làm được cho đến tận bây giờ,

『……Thuấn phát gia tốc cự ly ngắn!?』

Neimarea, đã nhảy.

Thực hiện kỹ thuật chưa từng làm được ngay tại đây.

Có bước đệm.

Thuấn phát gia tốc cự ly ngắn được coi là cực khó do sự chênh lệch thể hình với mẹ, nhưng mình, đang sở hữu một kỹ thuật tương tự.

……Thực tượng phân thân!

Tối đa năm thể. Gia tốc thực hiện ở cự ly siêu gần là thứ khiến toàn thân hoạt động mạnh, là hành động ngược lại với thuấn phát gia tốc tiết kiệm sức lực.

Nhưng, nếu "sử dụng" nó, thì có thể làm được.

Và chiến trường này, cần đến thực lực đó của mình, và đã lôi nó ra.

Phó trưởng Thụy Điển. Là đối thủ quá xứng tầm. Cũng ngang ngửa với thực tượng phân thân của mình. Chính vì vậy,

「Lên đây ạ!」

Phương pháp, khác với Mẹ. Tối đa có lẽ là năm lần, theo kiểu thực tượng phân thân,

「……Thuấn phát gia tốc cự ly ngắn!」

Đánh vào.

Nhảy, và đánh vào.

Đẩy bản thân đến giới hạn, như một viên đạn nảy trên sàn, vung toàn thân lên,

「……Hự!」

Đã tung ra.

Thắng bại được định đoạt trong một đòn.

Cú đấm thẳng phải vào thượng bộ trục chính giữa cơ thể.

Nhưng kết quả đó, cũng chỉ là những kẻ nhận ra sau khi nó đã được thực hiện.

「Ồ……!?」

Neimarea đã thu nắm đấm về, thay vào đó Axel quỵ gối xuống.

Sói, chỉ vừa kết thúc dư âm của cú đấm thẳng phải.

Và khẩu trường pháo của Axel chỉ lên trời,

『──!!』

Đồng thời với việc cúi đầu xuống, tiếng pháo xuyên thủng màn đêm.

Nghe như tiếng pháo chúc mừng vậy. Nhưng,

「Kết thúc──!!」

Sự tương đối, lại một lần nữa kết thúc.

Cảnh tượng chiến thắng, và ánh sáng tan biến. Cùng sự im lặng bao trùm xung quanh, Mitotsudaira cảm nhận bằng toàn thân.

「Vừa rồi là……」

Yoshiaki đã từng vài lần nhìn thấy Neimarea chiến đấu ở cự ly gần. Nên chắc là hiểu được.

「Vâng. Thuấn phát gia tốc mà Neimarea có thể làm được, do thể hình và sự cân bằng, là tính trên đơn vị toàn thân. Rút ngắn khoảng cách thì được, nhưng không thể làm trên đơn vị khớp xương như tôi, nên khi chuyển sang động tác tấn công thì chỉ có thể dựa vào tốc độ cơ bản.」

Tốc độ tối đa dựa vào cơ thể của chính mình, chính là cú đánh xoắn ốc vừa rồi.

Nhưng, trong hoàn cảnh đó, có lẽ con bé đã hiểu ra.

「Kiểm soát cơ thể trên đơn vị khớp xương. Là kỹ thuật bắt buộc cho thực tượng phân thân, nhưng cơ hội để thực hiện nó với mật độ cao như thế này thì hiếm khi có lắm.

Còn lại là nếu có tư duy chuyển dụng nó, ……thì là thế đấy, nhưng ở đây điều đó đã thành hiện thực.」

Chính vì vậy. Vào phút cuối cùng, Neimarea đã thực hiện nó.

「Chân đá sử dụng ống quyển phải. Và vai phải đến khuỷu tay dộng vào. Chỉ hai chỗ đó thôi, nhưng đã thực hiện được thuấn phát gia tốc cự ly ngắn.」

Còn xa mới đạt đến trình độ mình thực hiện.

Nhưng, con bé đã làm được việc như bắt đầu đếm số từ con số không.

Kết quả là, dẫn đến việc không thể né tránh nằm ngoài dự tính ngay cả với tri giác tốc độ cao của Axel,

「Làm tốt lắm. ──Neimarea.」

Neimarea không thở nổi.

Ngoài sự mệt mỏi từ trước đến giờ, thuấn phát gia tốc trên đơn vị khớp xương lần đầu tiên thực hiện đang dội lại toàn thân.

Cứ như là kích hoạt thực tượng phân thân ngay trong khi đang thuấn phát gia tốc vậy.

Về lý thuyết chắc có thể làm tối đa năm lần. Nhưng,

……Chỉ hai chỗ chân và khuỷu tay thôi mà mệt rã rời thế này đây ạ……!

Cánh tay trên bên phải và ống quyển phải. Chắc là rách cơ rồi.

Với thể hình của mình thì quá sức. Nhưng mà,

……Đã làm được rồi ạ!

Từ giờ, sẽ làm thế nào. Niềm vui vì bản thân vẫn còn nhiều khả năng vượt qua cả nỗi đau,

「Ru……, ô!」

Nắm chặt hai tay, cô gầm lên một tiếng vang vọng vào không trung như tiếng hò reo chiến thắng.

Tại đó ý thức đứt đoạn.

Neimarea ngã xuống được khiêng bằng cáng, và được Toyo điều trị.

「Nào! Lần này Neimarea bị nặng hơn đấy! Vất vả ghê nha!」

「Tại sao trông cô có vẻ vui thế hả──!?」

Nhưng mà, Masazumi nói.

「Một chiến thắng vang dội. Mặc dù là Ứng cử viên Đặc vụ Phiên ngoại và là người kế thừa gia hệ Nữ hoàng Người sói, nhưng một học sinh năm hai đã đánh bại Phó trưởng Thụy Điển.」

「Dù phía Thụy Điển là sân khách, nhưng đây quả thực là một kết quả ngoạn mục.」

「Tuyệt quá Kasuya senpai!」

Cách gọi Ika cũ rồi. Mà thôi chắc do chênh lệch môi trường, đang nghĩ vậy thì người thân đi tới.

「Làm tốt lắm, Neimarea. Thuấn phát gia tốc cự ly ngắn trên đơn vị khớp xương mà một Nate không có vật nặng không thể làm được, ngay cả ta cũng không làm được đấy.」

Nói rồi, Nữ hoàng Người sói khẽ vung cánh tay phải.

「Đấy. Không làm được đâu.」

Cánh tay phải vừa vung. Cánh tay dưới phát ra âm thanh như xé toạc vải cực mạnh do siêu gia tốc.

Trước âm thanh đó, mọi người dừng động tác, im bặt. Trong khi Nữ hoàng Người sói thì,

「…………」

「Ủa?」

Mọi người nhìn vẻ mặt "Vừa rồi là..." của bà ấy, rồi tất cả cùng hướng ánh mắt về một người.

Mitotsudaira.

Cô đã dựng hai tay lên phía trước. Và rồi hướng ánh mắt về phía mẹ,

「Mẹ ơi? Vừa rồi là……」

「Ừ.」

Nữ hoàng Người sói nói.

「Làm gì có chuyện con làm được mà cha mẹ lại không làm được cơ chứ?」

「V, vừa rồi mẹ mới nhận ra là làm được đúng không ạ!? Với lại, có cái gì đó hỏng bét hết cả rồi đấy ạ……!?」

「Đại Mẹ, thông số kỹ thuật khác biệt quá……!」

Chẳng hiểu cái gì với cái gì, nhưng hiện trường đang chuyển động.

Sân đấu tương đối. Một bóng người đang đứng ở đó.

「Được rồi! Vậy là trận thứ hai cũng đã sôi động rồi nhé! Hiện tại Musashi và Thụy Điển đang hòa một thắng một bại! Trận tiếp theo sẽ quyết định thắng thua!」

Nào, Neshinbara cất tiếng.

「Vậy thì chung kết, trận thứ ba! Đại diện cuối cùng, hãy bước ra nào!」

「Nói thẳng ra là giờ mà Toori-sama xuất hiện từ phía bên kia với giọng cao vút kiểu "Dô môô──!" thì tôi sẽ loại bỏ ngay bằng "Sự lười biếng của bi thương (Lypē Katathlipsē)" đấy nhé.」

「Loại bỏ thì cũng được mà cũng không được……」

「Mà này tôi đang ở đây cơ mà! Đang ở đây này!」

Ấy mà, trong lúc mọi người đang nói chuyện, từ phía mạn trái một hình dáng bước lên. Đó là,

「────」

Nagaoka Tadaoki.

「Ô kìa!? Đây là màn xuất hiện bất ngờ! Đại diện Thụy Điển!? Cái tên đó là──」

Trước những lời đó. Trong khi ai nấy đều không nói nên lời, chàng trai cầm lấy khung hiển thị dùng để khuếch đại âm thanh được đưa tới.

A, a, xác nhận thông thần đã kết nối. Và rồi lời tuyên bố là,

「Là lính đánh thuê. ──Mật danh là Sky Blue.」

Tốt lắm, một giọng nói vang lên.

Phía mạn trái. Trên chiếc ghế được chuẩn bị sẵn, Kiyohara Maria vừa mới hoàn tất việc thay thế thô sơ với cơ thể dự phòng.

Cô vừa thực hiện thiết lập điều chỉnh toàn thân, vừa nhìn sân đấu tương đối bằng thị giác đã lấy lại được.

「……Đ, đêm qua, việc đi đàm phán đã có ý nghĩa.」

Rạng sáng. Trong khi có cuộc tập kích từ phía K.P.A.Italia và chủ nhân được đền Asama bảo hộ. Có thông tin rằng Nagaoka Tadaoki đã trở về nhà riêng.

Thế nên mình đã đến chiêu mộ cậu ấy.

Kết quả. Bằng những lời lẽ tận tâm, Nagaoka Tadaoki đã chấp thuận làm lính đánh thuê. Vì thế,

「──Xin hãy thỏa sức, Christina-sama.」

Ở trung tâm tầm nhìn đang nói. Một hình dáng bước lên từ mạn phải.

Đồng phục Cực Đông nữ màu trắng. Mái tóc nâu bay trong cơn bão tuyết ánh sáng, là,

「Là lính đánh thuê đây ạ. ──Mật danh là, đúng rồi nhỉ.」

Cô nói.

「Galacia, cứ xưng danh như vậy đi nhé.」

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!