Kyoukai Senjou no Horizon - Girls Talk - Fighting and Fireworks

Chương 12『Linh cảm và Thời gian』

Chương 12『Linh cảm và Thời gian』

Chương 12『Linh cảm và Thời gian』

Knight thầm cảm thán, đúng là "đã làm được", nhưng cũng "bị chơi một vố" rồi.

「……Oa, thất thố rồi. Quả nhiên tập kích từ bên dưới thì nhìn từ trên trời không thể nhận ra được nha.」

Vụ sụp đổ bên hông đền Asama lúc này đã có thể xác nhận được từ trên cao.

Những người đang làm việc gần hiện trường lúc này vô tình bay qua hoặc dừng lại trên bầu trời khu vực đó. Do đó, hiện trạng của đền Asama có thể được tập hợp lại dưới dạng một góc nhìn thống nhất. Tóm lại là,

「──Mô phỏng hóa.」

Dù không tinh vi được như Suzu, nhưng bằng cách tổng hợp bóng đổ thu được từ hình ảnh và kho dữ liệu của Musashi, có thể kết hợp dự đoán hiện trạng với khối lập thể của khu vực xung quanh. Những gì nhìn thấy ở đó là đền Asama với phần sụp đổ nằm ở ban công tầng lớp phía mạn phải, và ba bóng người đang ở trên ban công cao nhất phía mạn trái đối diện.

「Nidayan, Kurippe, và cả Adele nữa.」

Futayo vốn dĩ đã ở đó từ trước. Nhưng hai người còn lại. Tại sao Christina và Adele lại dịch chuyển tức thời đến nơi đó?

「Là thượng vị khu động của Tonbokiri sao? Cắt đứt khoảng cách bằng cách đoạn tuyệt sự tượng, ý là vậy ư?」

……Vừa rồi là thượng vị khu động của Tonbokiri-desu ne.

Tuy đã từng nghe nói, nhưng đây là lần đầu tiên được trực tiếp trải nghiệm chứ đừng nói là nhìn thấy.

Năng lực đoạn tuyệt để cắt đứt đối tượng.

Khi phản chiếu đối phương lên lưỡi thương, bằng cách đọc tên và "kết nối", nó sẽ thực hiện hành động cắt đứt.

Điểm đặc trưng là thượng vị khu động, trong trường hợp này, dù đối tượng không phải là vật thể mà là sự tượng (sự việc/hiện tượng) thì cũng sẽ bị cắt đứt.

Phương hướng, khoảng cách, quy tắc, thời gian đều có thể bị cắt, nhưng sẽ tiêu tốn một lượng nhiên liệu khổng lồ-de arimasu.

「Kuriko-sama, giải thích tuyệt lắm ạ! ──A, hiện tại, thần đang trên đường giao hàng-de arimasu.」

「Homama, vừa nãy còn ở bờ bên kia mà sao nhanh thế?」

Để ý là thua đấy-de arimasu.

Và rồi từ phía sau, Tùy tùng cất tiếng.

「U, uoa, cảm ơn Phó trưởng rất nhiều!」

Futayo hài lòng với kết quả. Phía sau lưng, tại hạ đã cứu được cả Tùy tùng lẫn Tổng trưởng Thụy Điển.

Mức độ này đối với Tonbokiri chỉ là chuyện đơn giản. Vì thế, đáp lại lời cảm ơn của Tùy tùng, tại hạ lắc đầu.

「Không, không cần bận tâm đâu-de gozaru. ──Thấy có kẻ làm chuyện phô trương, nên tại hạ chỉ tiện tay bắn thử thượng vị khu động một chút thôi mà-de gozaru yo.」

「Bắn thử?」

「Jud., khẩu lệnh giống hệt khu động thông thường, ta chỉ tự hỏi liệu thượng vị khu động có kích hoạt không thôi, và……」

「Trong trường hợp thất bại thì sẽ thế nào?」

「Jud., trường hợp đó thì khu động thông thường sẽ phát động nên không có vấn đề gì đâu-de gozaru yo?」

Đối phương hơi trầm mặc. Sau đó,

「Nếu là khu động thông thường, thì sẽ thế nào?」

「Jud., đối tượng bị kết nối tên trên lưỡi thương sẽ bị cắt làm đôi-de gozaru.」

「Đối tượng đó, là ai vậy?」

Tại hạ nhìn Tùy tùng. Một lúc sau, lại nhìn Tổng trưởng Thụy Điển.

Sau đó, tại hạ suy tư. Đặt tay lên cằm, mở khung hiển thị ra. Đối phương là Masazumi. Cô ấy có vẻ đang di chuyển, tại hạ chào hỏi,

『Masazumi? Tại hạ có chuyện muốn hỏi một chút, được chứ-de gozaru ka?』

『Hửm? Cái gì thế. Nhà ăn trường chưa mở à? Thanh Lôi Đình đang mở đấy.』

『Không, nhà ăn thì lúc nãy tại hạ ghé rồi-de gozaru.

──Tại hạ muốn hỏi một chút, giả sử bây giờ tại hạ suýt gây ra một vấn đề quốc tế nghiêm trọng với tâm thế nhẹ nhàng như kiểu bật công tắc đèn trong lúc đang chạy bộ, thì sẽ ra sao-de gozaru?』

『……Chả hiểu cái gì cả, nhưng mà thế này. Nếu chưa có chuyện gì xảy ra thì không vấn đề gì chứ? Nếu có vấn đề về mặt tâm lý, thì cứ nói với đối phương mấy câu như "Thất lễ" là được chứ gì. Chỉ tầm đó thôi.』

Adele nhìn thấy Phó trưởng giơ tay phải về phía mình và Tổng trưởng Thụy Điển.

「Thất lễ! ──Jud.! Đúng như Masazumi nói, thế này là không có vấn đề gì rồi-de gozaru na!」

Trong tầm nhìn của mình, Tổng trưởng Thụy Điển lảo đảo một cái. Nhưng cô ấy cố gắng trụ vững, hai tay chống lên lan can ban công,

「Hà──────」

Từ từ khuỵu gối xuống. Sau đó,

「Quả nhiên là Musashi-de arimasu ne……」

Không, bản thân mình cũng thấy không phục lắm đâu, nên đừng có kết luận như thế chứ.

Tuy nhiên, Adele đã nhìn thấy.

Phía bên kia đền Asama đang phát ra cảnh báo và ánh sáng. Dưới ban công đã sụp đổ, có một bóng người.

Dưới đáy làn khói đang lắng xuống. Đứng trên sàn là một dáng hình mình từng thấy. Đó là,

「……K.P.A. Italia, Gian Lorenzo Bernini!?」

Tiếng nói vang vọng trong khoảng không giếng trời của đền Asama. Và có lẽ nó đã đến tai đối phương. Hắn ngước lên nhìn về phía này,

「────」

Và nói điều gì đó.

Tuy nhiên, chỉ có vậy thôi. Ngay lập tức, bộ đồng phục cải tiến của K.P.A. Italia lẩn vào dưới phần ban công chưa bị phá hủy,

「……Rời đi rồi sao-de gozaru ka.」

「Tới, tới đồn canh để thông báo……!」

Trong khi đang nói, một bóng người xuất hiện trong khuôn viên đền Asama. Từ con suối bên hông nhà, con gái nhà Asama kéo theo khung hiển thị của thuật thức quay phim, chẳng hiểu sao lại quay mặt về phía này,

「──Kora! Có lý do gì mà lại phá hoại nhà tớ──」

「Hả!? Gì thế này Phó trưởng và tiền bối Tùy tùng! Giờ này mà lại phá nhà tớ!」

Thật kỳ lạ-de arimasu, Christina nghĩ.

Bờ đối diện, Tadaoki nhẹ nhàng giơ tay về phía này. Phía hướng anh ấy chỉ, có vài cái bóng đang tiến lại gần. Chắc là người của đồn canh hay đoàn chiến binh.

『Tadaoki-sama! Hiện trường có vẻ sẽ bận rộn, nên chi tiết xin để đến ngày mai……!』

『Jud., ──Tuy có vẻ phiền phức, nhưng có Phó trưởng ở đó thì yên tâm rồi.』

『Tes.! Tadaoki-sama cũng hãy bảo trọng!』

Vậy là, cả hai vẫy tay chào nhau, tạm thời chia biệt-de arimasu……

『……Cái đó, Christina-sama, chuyện này, không biết có nên nói hay không, nhưng mà……』

『A, a, xin cứ nói đi-de arimasu!』

『……Thành thật mà nói, cô đã có một cách chia tay không ổn chút nào, đúng không?』

『Ch, chính xác-de arimasu!』

『?』

『──Chỗ này, với tư cách là thiếu niên Nagaoka, việc người vợ ở cùng Phó trưởng là sự an tâm lớn nhất, đó là sự thật. Tuy nhiên như thế thì, cũng đồng nghĩa với việc bản thân mình không có bản lĩnh đàn ông, ý là vậy chăng.』

『Ch, chính xác-de arimasu!』

『Vậy đáp lại thế nào mới là chính xác đây?』

『Bay sang bờ bên kia, bắt cóc rồi quay về mới là chính xác chứ nhỉ.』

『Mẫu thân? Con xin phép nói với vẻ mặt thường ngày, nhưng đó chỉ là câu trả lời chính xác của riêng Mẫu thân thôi ạ.』

『Đáp lại kiểu "Đừng bận tâm!" thì thế nào?』

『Tadaoki-sama! Hiện trường có vẻ sẽ bận rộn, nên chi tiết xin để đến ngày mai……!』

『Jud., ──Tuy có vẻ phiền phức, nhưng có Phó trưởng ở đó thì yên tâm rồi.』

『Đừng bận tâm!』

『Thực ra tôi nghĩ khá là chính xác đấy, nhưng mà hỏng bét rồi còn gì.』

『Vô cùng nam tính, ấn tượng tốt đấy chứ……』

『Quả nhiên chỗ này nên nói thẳng thắn kiểu "Người khác không liên quan, em muốn chàng ở bên cạnh", nên truyền đạt điều như vậy chứ?』

『Tôi nghĩ đó là một trong những câu trả lời đúng, nhưng cái đó chẳng phải nặng nề vãi chưởng sao.』

『Ta đã dùng rồi…… Kiểu lao vào lòng và sự ướt át được đánh giá cao lắm đấy……』

『Thì quá khứ ạ?』

『Fufu, có vài cách giải quyết, nhưng vì Sky Blue đang hơi tiu nghỉu một chút, nên chỗ này trêu chọc nhẹ tình huống là tốt nhất nhỉ.』

『"Nếu có Tadaoki-sama ở đây, em sẽ an tâm hơn nữa-de arimasu", kiểu thế chăng. Về mặt tình huống thì cả hai đều hiểu là không thể, và nói thế này thì có thể nâng tầm Nagaoka-sama lên bằng một hệ giá trị khác ngoài sức mạnh.』

『Nếu cậu ấy dỗi bảo "Đừng có nói những điều vô lý" thì làm thế nào?』

『Đó là sự "làm nũng" của thiếu niên Nagaoka đấy. ──Khi đó cười và nói "Em nghiêm túc đấy-de arimasu yo" chẳng phải là bản lĩnh của người vợ sao.』

『Ch, chính xác-de arimasu! ──Nhưng mà lúc đó, tôi đã không làm được như vậy, thì phải làm sao đây-de arimasu ka nee──』

『Đừng bận tâm!』

『Đ, đúng vậy-de arimasu ne! Bây giờ thì, đó mới là câu trả lời chính xác-de arimasu!』

Mary đã đến phòng Hội học sinh.

Cô cùng Tenzou gột rửa mệt mỏi tại nhà tắm của Suzu, và khi đang bàn xem bữa tối thế nào thì có lệnh triệu tập.

「Mary-dono, có lệnh đến phòng Hội học sinh-de gozaru. Về phía Mary-dono thì──」

「Nếu không phiền thì em sẽ đi cùng. Nếu là phòng Hội học sinh thì có thể là vấn đề chính trị, có lẽ sẽ cần đến phán đoán và kiến thức của em.」

「Được thôi. ──Thật ngại quá-de gozaru.」

Tuy nhiên, sự thật là sinh hoạt thường ngày đã bị phá hỏng. Vì vậy trên đường đi, họ mua đồ ăn nhẹ coi như bữa tối. Vốn định ăn tối ở Tama, nên họ di chuyển về phía mạn trái. Tại một cửa tiệm ở khu dân cư hướng về phía Oume, họ mua bánh dày, súp rau và thịt gà nướng rồi đến nơi.

Và khi đặt chân lên cầu dẫn vào Học viện, họ đã xác nhận điều đó.

「……Đền Asama, báo động?」

Quay lại nhìn, khu vực quanh đền Asama sáng rực một cách kỳ lạ. Ánh sáng nhấp nháy từ dưới đáy giếng trời kèm theo tiếng còi báo động quen thuộc trong thời chiến.

Là sụp đổ. Xung quanh Tenzou xuất hiện hàng loạt khung hiển thị,

「Cross Unite! Mary cũng đi cùng à. Vừa khéo.」

Masazumi từ dưới đi lên, vừa thở hổn hển vừa giơ tay.

「Vừa rồi, Balfette gửi video đến. ──Sụp đổ ở đền Asama? Có video về thủ phạm, nhưng khoảng cách xa quá không nghe được tiếng. Cross Unite, đọc khẩu hình được chứ?」

Mary nhìn Tenzou dừng bước ngay tại cửa ra vào.

Họ để Masazumi vào phòng Hội học sinh trước,

「Mary-dono, xin lỗi bắt nàng đợi một chút-de gozaru.」

「Không sao, là công việc mà.」

Jud., anh ấy khẽ gật đầu. Bên ngoài. Để không bị nhìn thấy từ ngoài trời, họ đứng vào bóng của dãy tủ locker ngay lối vào, và mở khung hiển thị mà Masazumi gửi tới.

Thứ hiện lên ở đó là cấu trúc tầng lớp bị đập nát. Phải mất vài giây mới nhận ra đó là ban công tầng lớp bên hông đền Asama.

Góc quay từ bờ đối diện. Nhìn vào dấu thập tự của Cựu Phái ở góc trên bên phải khung hiển thị,

「Là Adele-sama sao?」

Jud., Tenzou nhìn vào màn hình, không biết thủ phạm đang ở đâu. Nhưng với Tenzou thì,

「Anh nhận ra chứ?」

「Ở phía dưới trung tâm, hắn đang ở trong làn khói-de gozaru na. Vì là hình ảnh quay chụp, khói bị lóa về mặt quang học nên khó nhìn-de gozaru, nhưng nếu nhìn trực tiếp thì chắc chắn thấy rõ cả mặt. ──Mà mấy loại video kiểu này, nếu phóng to quá hay làm rõ nét, đôi khi tính năng tự động xử lý hình ảnh lại gây ra ảo giác. ──Nhìn bằng cảm giác cũng quan trọng lắm-de gozaru yo.」

Nói rồi Tenzou tua lại đoạn video vài giây. Lặp lại khoảng ba lần, và đến lần thứ tư thì anh nói.

「──Chẳng phải là Đặc vụ sao.」

「Trúng phóc ha.」

Ookubo lẩm bẩm khi nhìn Phó hội trưởng vừa bước vào phòng Hội học sinh đã ngay lập tức gục xuống vì hết hơi.

Khung hiển thị trên tay là báo cáo từ Đệ nhất Đặc vụ đang ở bên dưới.

Cô bảo Kanou chuẩn bị đồ uống, rồi lắng nghe lời của Đệ nhất Đặc vụ.

『──Nhắm vào Đặc vụ-de gozaru. Việc thốt ra câu này sau khi đã thấy Futayo-dono ở đó, chứng tỏ là một cách nói chuyện đầy tính chiến lược.』

『Jud., ──Đệ nhất Đặc vụ, từng có kinh nghiệm tương tự rồi phải không? Lúc đó tôi đang nhập viện và phục hồi chức năng nên không cử động được.』

Không, giọng của Đệ nhất Đặc vụ vang lên. Cậu ta chắc cũng sẽ sớm đưa Công chúa Anh quốc vào đây.

Và rồi Phó hội trưởng uống ngụm nước Kanou đưa để lấy lại hơi.

「Nghĩa là sao?」

「Đại khái hiểu rồi chứ? ──Giống hệt hồi ở Anh quốc thôi.」

Jud., tiếng nói phát ra từ cửa ra vào vẫn đang mở toang. Đệ nhất Đặc vụ trong bộ đồ thể thao và Công chúa Anh quốc. Trong đó, Công chúa Anh quốc nhướng mày và nói.

「Giống hệt lúc tôi và Tenzou-sama gặp nhau ở Anh quốc. ──Nếu đánh bại được cấp Đặc vụ trong trận đối đầu, tiếng nói sẽ có trọng lượng hơn. Đây là hành động nhắm vào điều đó.

Lúc ấy, "Lá chắn của Nữ hoàng (Trump)" cũng nhắm vào cả Futayo-sama và Masazumi-sama, nhưng đối thủ lần này, Gian Lorenzo Bernini, xảo quyệt ở chỗ hắn nhắm thẳng vào Đặc vụ.」

Tóm lại là,

「Không quan tâm đến thể diện quốc gia, hắn muốn đàm phán trực tiếp với Musashi. Có kẻ sẵn sàng không từ thủ đoạn để đạt được điều đó.」

Naruze vẫn đang ở Thanh Lôi Đình. Cô nghĩ có nên đi hộ vệ cho Masazumi không, nhưng Margot và những người khác đang giám sát trên không rồi. Vì thế cô giao việc đó cho họ và tiếp tục vẽ bản thảo (name).

『Đằng này, sắp sửa chốt thiết lập của Đông Chiêu Cung cho hôm nay, rồi liên lạc hỏi Horizon xem bữa tối thế nào, tiện thể hỏi luôn, ──Naruze lúc nãy chẳng phải đã gặp và nói chuyện với Adele ở Phố Hối Hận (Koukai-dori) sao?』

『Jud., ──Việc vẽ những nhân vật không nên xuất hiện vào nền tranh là chuyện thường tình mà.』

Dù sao thì bên này cũng đã nhận được liên lạc từ Tenzou. Giống như điểm danh toàn bộ Đặc vụ vậy.

『──Tất cả trả lời. Tại hạ đã vào phòng Hội học sinh rồi-de gozaru.

À mà, kẻ tấn công nhắm vào Adele-dono ở đền Asama lúc nãy, là nhắm vào Đặc vụ đấy-de gozaru zo? Là cái chiêu mà mọi người đã dính ở Anh quốc đấy-de gozaru na.』

『Jud., tôi đang ở kho chứa Musashino, đang thay đổi trang bị thi công cho ba mươi Khung Vũ Thần nhẹ đây. ──Nhưng mà Tenzou này, cái vụ ở Anh quốc đó, tôi và cậu đâu có dính. ──Tôi thì do bận sửa chữa Musashi nên thế thôi.』

『Wow, nói bóng gió kiểu "Hai người hẹn hò chứ gì" đấy à.』

『Tự nhiên lại chọc vào ổ kiến lửa rồi-de gozaru yo……!』

『Cậu cũng thử bị thổi bay một lần đi thì tốt. ──Thế còn Margot? Vẫn chưa rời khỏi vị trí giám sát trên không chứ? ──Bên này đang ở Thanh Lôi Đình đây. Vùng an toàn tuyệt đối nhé.』

『Bần tăng cũng đang tuần tra giám sát trên bầu trời Musashi giống nhóm Knight đây.』

『Về phía em thì, ừm……』

『Hiện tại, em cùng Kimi và Vua của em đang săn liên tục đối thủ Hạ Khắc Thượng mô hình Sakon để thu thập nguyên liệu còn thiếu cho "Gekodos Final UG".』

『Chen ngang một chút nhưng tôi được đối xử kiểu gì thế hả?』

『Nghe đội hình vừa rồi thì không có tấn công tầm xa, nên đành dựa vào sự hồi phục tùy hứng của Kimi thôi…… A, tên là Sir-con (Sakon), nên sẽ là chuỗi trận hồi phục nhỉ. Đối thủ khá mạnh đấy.』

『Ồ. Nghe thấy mạnh là thấy hơi vui rồi-de arimasu yo.』

『Chơi thử mới biết, rõ ràng là không thắng được đối thủ Hạ Khắc Thượng mô hình của chính mình thì về mặt tinh thần khá là ức chế đấy…… Sir-con, tương thích tốt với nhóm Nai-chan lắm nhưng mà.』

『Vâng. Lúc nãy Vua của em lơ là nên thua ngay lập tức, suýt thì vỡ trận. Dù là chuẩn bị cho lần thử (Try), nhưng không thể lơ là được đâu desu wa—』

Định bảo nếu có trang bị gì thì cho xem tư liệu với, nhưng mà,

『Có mấy đứa đang chơi hết mình, nhưng toàn bộ Đặc vụ đều bình an nhỉ. ……Lúc để Tổng trưởng Thụy Điển về, Đại diện Ủy ban chỉ định Adele, là do đã đọc được tình huống này sao?』

『Jud., vì đã xác nhận cuộc trao đổi giữa Bernini và Kiyohara Maria qua video, nên nghĩ rằng nếu bọn chúng hành động cứng rắn, có thể một trong hai sẽ đối đầu với Đặc vụ.』

Jud., mình gật đầu.

『Luật đối đầu (Relative Rule), thỉnh thoảng lại có chuyện như thế này nên nguy hiểm thật…… Nhưng Adele, sống dai thật đấy. ──Đối đầu với Tonbokiri mà vẫn sống.』

『Không thật sự đấy, tôi hiểu nỗi sợ của phe địch từ trước đến giờ rồi! Đặc biệt là hệ vật lý (Material)!』

『Vật lý à, ……chẳng phải cái tính cốt lõi (Core) đã ngấm vào người rồi sao?』

Tuy nhiên, lời của Adele tiếp tục vang lên.

『Ừm, cái người tên là Nantara Bernini hay gì đó, cho tôi hỏi chút được không? ──Cái đó rốt cuộc là đòn tấn công gì vậy?』

『A, về vụ đó thì bên này đang phân tích, cô đến đền Asama được không!?』

Khuôn viên đền Asama đã được củng cố bằng rào chắn phòng thủ ở trên không và xung quanh, đồng thời chặn âm thanh, trở thành cái gọi là thiết lập "thời chiến".

Trong tình hình đó, đối với vụ náo động vừa rồi, trong lúc lấy lời khai, một nghi vấn đã nảy sinh.

「Về cái vụ lúc nãy, có một điều kỳ lạ là, hệ thống an ninh của "Đền Asama" không ghi nhận vụ sụp đổ ở mạn phải là thiệt hại!」

Đối với Tomo, đây là một tình huống khá thú vị.

Phó trưởng, Tổng trưởng Thụy Điển, tiền bối Tùy tùng, chừng này người tập hợp đủ, thì cũng đáng giá để khoác vội bộ áo kosode bên ngoài đồ bơi mà ra mặt. Tóm lại là để trao đổi thông tin.

Adele đến đền Asama, nhận ra đoàn chiến binh đang làm nhiệm vụ cảnh vệ tạm thời trong khuôn viên đang nhìn bọn họ. Dù sao thì ngoại trừ mình ra, toàn là những thành viên liên quan đến việc vận hành Musashi. Bị chú ý cũng là chuyện thường tình.

Nhưng quả nhiên, nổi bật nhất vẫn là con gái nhà Asama. Chắc là vừa ngâm mình dưới suối. Mặc áo kosode khoác ngoài đồ bơi, nói thẳng ra là nhìn xuyên thấu khá nhiều. Lời dẫn lại bắt đầu dài dòng rồi, chỗ này thì,

……Asama-san cũng sơ hở đầy mình, nhưng Tomo-san cũng vậy nhỉ—

『Không không, tớ cũng chú ý nhiều thứ lắm đấy chứ!』

『……Xin lỗi, thỉnh thoảng nhìn Chimama tớ lại nghĩ "Ghê thật……, hàng chính hiệu có khác……"』

『……Angie mà dùng kính ngữ thì đúng là không vừa đâu, mong cậu hiểu cho.』

『Ở bản gốc còn có lúc nghĩ là "Quả nhiên là……!", kiểu như "Tuyệt vời!". Mỗi lần nhìn thấy mấy cái đó là điểm Asama-sama trong lòng Horizon lại tăng vùn vụt.』

『Cảm giác như "Được rửa mắt rồi!", Fufu.』

『Ưưưưư! Tớ cũng phải cố gắng mới được! Phải cố đến mức bọn con trai tiểu học ghi hình lại video quảng cáo đền Asama rồi giấu sâu dưới đáy khung hiển thị mới được!』

Quả là danh bất hư truyền.

Nhưng lúc này, đoàn chiến binh đưa mắt nhìn về phía con gái nhà Asama, rồi cúi mặt xuống,

『……Ừm. ……Với cái nội thất bên trong đó thì……』

『……Ừm. ……Là do phụ huynh đó nhỉ.』

『……Ừm. ……Càng biết nhiều thì càng thấy, ha.』

Cảm giác rất đồng tình, nhưng mà là do phụ huynh "nào" đây.

Dù sao thì, quay lại câu chuyện. Về điều mà con gái nhà Asama đã nói trước khi mình đến đây,

「Về vụ sụp đổ và phản ứng của phía đền, bên tôi cũng đã quan sát. Khung hiển thị cảnh báo xuất hiện trên bầu trời đền, nếu phải nói thì nó hướng về phía mạn trái nơi chúng tôi đứng, chứ không phải phía mạn phải bị sụp đổ, đúng không?」

「Nghĩa là sao-de gozaru?」

Câu trả lời cho nghi vấn đến ngay lập tức.

「Vâng. Câu trả lời đúng như vừa nói. Theo phán định của hệ thống an ninh nhà tớ, vụ sụp đổ đó không phải là "phá hoại".」

Sụp đổ không được coi là phá hoại.

Tomo nhìn thấy mọi người nghiêng đầu thắc mắc về điều đó.

Và rồi Tổng trưởng Thụy Điển giơ tay lên,

「E hèm, xin xác nhận lại một chút-de arimasu ga, ……việc xác định thiệt hại là do ai làm?」

「A, trường hợp nhà tớ, hệ thống cơ bản thì có, nhưng vì đền là nơi Thần ngự, nên về cơ bản dựa theo tiêu chuẩn của Sakuya. Phán định cũng là do bên đó chịu trách nhiệm. Cái này thì Đông Chiêu Cung của mẹ tớ cũng thế.」

「Hả? Vậy nếu Asama thực hiện GATTAI trong khuôn viên Đông Chiêu Cung thì sao?」

「Sẽ trở thành vật cúng tế cho Sakuya nhé!」

「──Jud., cảm ơn, tham khảo được khối thứ đấy. A, tớ chỉ là tàn dư lưu thể của tớ còn sót lại trong Pha của đền Asama thôi nên đừng bận tâm.」

Naruze-sama biến mất. Tiền bối Tùy tùng nhìn quanh, xác nhận đúng là cô ấy đã biến mất, và nói,

「L, lại bịa đặt thêm thiết lập rắc rối nữa rồi……!」

「Không đâu, trong Thánh vực thì chuyện gì cũng có thể xảy ra mà.」

『Ch, chú thích thêm là, tất cả những ai hoán đổi linh hồn với Toori-kun đều là đối tượng, nên không phải đặc quyền của riêng tớ đâu nhé!』

『Đặc quyền cái gì chứ……, mà là cô định lôi người khác vào chung đấy à!?』

『Mà, đặc quyền GATTAI cúng tế Thần linh các thứ. Nếu nhà tớ mà có cái Perk (đặc quyền) như thế thì giờ đã mạnh nhất thế giới hơn cả hiện tại rồi. ──Nate phải tận dụng đi chứ?』

『Lôi vào ngay lập tức luôn kìa……!』

『Tóm lại là bảo hãy đấu vật đường phố ở Đông Chiêu Cung à?』

『Cái đó tốn tài nguyên hình ảnh (animation budget) kinh khủng lắm nên làm ơn thôi đi……』

Dù sao thì Tomo cũng đang nắm giữ một sự thật thú vị.

「Cảnh báo gửi đến chỗ tớ là "Phá hoại ở phía mạn trái" đấy.」

Tóm lại là,

「Đối với hệ thống an ninh, vụ sụp đổ ở mạn phải không được phán định là phá hoại. Nhưng "phá hoại" đã xảy ra ở nơi khác đúng không? Sự tượng bị cắt đứt bởi thượng vị khu động của Tonbokiri. Còn nhớ chứ?」

「Jud., lần này là khoảng cách-de gozaru ga……」

A, một tiếng thốt lên. Là Tổng trưởng Thụy Điển. Cô ấy giơ tay phải lên,

「──Gạch đá sinh ra ở mạn phải đã di chuyển sang mạn trái, nên hệ thống an ninh của đền Asama đã đưa ra phán định "phá hoại" ở mạn trái, có phải vậy không-de arimasu ka!?」

「Sắc sảo đấy! Đúng một nửa!」

「Một nửa?」

「Đúng. ──Gạch đá bay sang mạn trái là sự thật. Ở đó "Có" sự "phá hoại", nên hệ thống nhà tớ đã phản ứng. Nhưng, nếu nói vậy, thì vụ sụp đổ ở mạn phải cũng vẫn "Có" phần lớn đấy chứ? Chỉ là gạch đá biến mất thôi mà.」

À há, mọi người đều làm vẻ mặt vỡ lẽ.

Trong số đó, tiền bối Tùy tùng giơ tay lên.

「Vậy thì……, vụ sụp đổ ở mạn phải được coi là "Không có" sao?」

Một kiến giải hay. Vì thế mình vẫy tay gọi ba người họ lại.

「Được chưa? Cái này, thú vị lắm đấy nhé.」

Nhìn từ trung tâm khuôn viên, ban công tầng lớp mạn phải trông như bị sụp đổ từ giữa.

Tuy nhiên, đi về phía đuôi tàu của khuôn viên. Đến vị trí hơi chếch một chút.

Đó là nơi có thể nhìn lên hiện trường vụ phá hoại từ Chính điện.

Ở đó. Khi nhìn lên chỗ sụp đổ từ lối vào khu vực nhà ở của tớ, có thể xác nhận được một thứ.

「──Là điêu khắc thiên thần.」

Một bức phù điêu thiên thần đang dang rộng đôi cánh, chuẩn bị bay về phía mũi tàu, hiện diện ở đó.

「──Cái này là……!?」

Tranh đánh lừa thị giác, đó là từ hiện lên trong đầu.

Nhìn từ chính diện là sụp đổ, nhưng thay đổi góc độ sẽ trở thành điêu khắc thiên thần.

「Có lẽ, khi mũi tàu hướng về phía Đông và ánh nắng ban mai chiếu rọi, nó được tạo tác để thiên thần sẽ hiện lên khi tắm ánh sáng từ phía trên chính diện.」

Tóm lại là,

「Đây không phải là sụp đổ. Đây là vật dâng lên Thần linh, và đối với Musashi, nó mang hình ảnh tốt đẹp về việc vượt qua gian khổ để cất cánh bay cao. ──Sakuya đã nhận ra điều này, nên đã chấp nhận nó như một vật cúng tế cho mình, chứ không phải là sụp đổ.」

Kẻ tạo ra nó là ai. Điều đó đã rõ.

Gian Lorenzo Bernini.

「──K.P.A. Italia, Trưởng câu lạc bộ Mỹ thuật của trường chính K.P.A. Scuola-de arimasu. Đương nhiên, hắn cũng là Người kế tục danh xưng và──」

Lấy hơi.

「Là nhà điêu khắc cao quý nhất ở Italia thế kỷ mười bảy-de arimasu.」

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!