Horizon NEXT BOX HDDD - Quyển Anh Quốc - 1C
Chương 61: 『Kẻ Dàn Xếp Của Britain』
0 Bình luận - Độ dài: 7,389 từ - Cập nhật:
『Kẻ Dàn Xếp Của Britain』
●
Cuộc xâm lăng của Long tộc đã bắt đầu một cách nhanh chóng.
Đêm khuya, lúc ba giờ sáng. Tại lục địa Châu Âu, ngay vị trí tiếp giáp với bờ biển phía Bắc của bán đảo Iberia, vô số những cái bóng khổng lồ cùng vô vàn những cái bóng nhỏ hơn đang tập hợp lại.
Đó là vị trí gần ranh giới tiền tuyến với Chiến tuyến chống Rồng.
Hệ Phi Long. Loại Wyvern bao gồm cả lớn và nhỏ có tổng cộng một trăm tám mươi lăm con. Loại Lindwurm cũng bao gồm lớn nhỏ có tổng cộng sáu mươi con. Chúng đang chờ đợi tại bờ biển phía Bắc và vùng đất xung quanh.
Và đóng vai trò hỗ trợ là Hải Long, với năm mươi con đã đi trước hướng về phía Britain.
Có chiến thuật rõ ràng.
Trong giai đoạn đầu, những con Lindwurm cỡ trung sẽ thực hiện trinh sát cưỡng ép dọc theo bờ biển phía Nam. Xác nhận xem có địa điểm nào có thể tiếp đất được hay không.
Britain có chiều rộng từ Đông sang Tây khoảng ba mươi km tính gộp các đảo. Việc phòng thủ toàn bộ khu vực đó là bất khả thi. Vì vậy, "điểm hạ cánh tốt nhất" chắc chắn sẽ được tìm thấy.
Sau đó, các cá thể cỡ lớn sẽ lần lượt tiếp đất tại đó, điều chỉnh lại và xuất kích.
Đây là một cuộc viễn chinh xa đến mức nếu không đủ thể lực cho cả đi lẫn về thì sẽ rơi xuống biển trên đường quay lại. Vừa kiểm tra xem có trục trặc gì ở hệ thống gia tốc hay không, chúng sẽ vừa công phá các cứ điểm trong nội địa đã được tìm thấy qua đợt trinh sát cưỡng ép.
Sau đó lần lượt mở rộng phạm vi và công phá Londinium. Mục tiêu cuối cùng là nhắm đến Oxford.
●
「Thánh Phổ đang ở Oxford. ──Là vậy đúng không.」
Masazumi xác nhận cái gật đầu của Percival trước lời mình vừa nói.
Vị trí là ở phía Nam, một nơi có thể bao quát bờ biển từ Đông sang Tây. Đó là nơi có những vách đá trắng đặc trưng của Anh quốc kéo dài, với địa hình bãi cát trải dài phía trước hoặc xen kẽ giữa chúng.
Đây là một trong những điểm mà lũ Lindwurm vừa tiến hành trinh sát lúc nãy.
Nơi bọn họ đang đứng là trong một khu rừng che khuất tầm nhìn từ trên cao. Bên dưới một túp lều được ngụy trang bằng cành cây và lá.
E rằng khu vực này sẽ trở thành điểm hạ cánh của Long tộc. Sau khi phối hợp để nắm bắt những địa điểm như vậy dọc theo các bờ biển,
「Lý do lớn nhất khiến chúng đến Britain là để tái hiện lịch sử. Tuy nhiên, khi chiếm được Thánh Phổ thông qua cuộc xâm lăng, chúng có thể tuyên bố rằng mình đã đoạt được chủ quyền của Britain.」
「Tes., trung tâm giáo phả của Britain nằm ở Canterbury, nhưng nơi đó nằm ở phía Đông Nam gần cửa sông, lại có tái hiện lịch sử là sẽ chịu thiệt hại lớn do cuộc xâm lăng của Viking. Và vì Vua Pellinore đã đến từ vùng đất của Viking như một đại sứ của phe Long tộc, nên chúng tôi đã sơ tán Thánh Phổ đến Oxford.」
「Sự thật đó được biết đến rộng rãi đến mức nào?」
Trước câu hỏi đó, Percival lắc đầu qua lại.
「Chỉ một số người biết thôi. ──Tuy nhiên, người ta cũng lờ mờ nhận ra rằng nó không còn ở Canterbury, nên chắc hẳn họ đang cho rằng nó ở Londinium, hoặc ở Oxford vốn có liên kết với nơi đó.」
「Vậy là không thể dùng chiêu dụ chúng đến Canterbury rồi tiêu diệt nhỉ.」
「Dù thế nào thì một lượng lớn quân địch cũng sẽ đến. Khi xác nhận động thái trinh sát ở các nơi, chúng đã tìm kiếm khoảng mười bảy điểm hạ cánh dọc theo vùng duyên hải phía Nam, bao gồm cả nơi này.」
Vợ nhà Tachibana đưa ra bản đồ sơ lược của Britain. Percival hơi lùi lại trước tấm bản đồ khá chi tiết bao gồm cả thông tin từ Mukai, nhưng phía bên này không bận tâm điều đó.
「Mười bảy chỗ, cũng khá nhiều đấy chứ.」
「Không, giờ sẽ thu hẹp lại. Vì chúng ta có thể dự đoán được.」
「Cô bảo giải thích trọng điểm... liệu có làm được không?」
「Jud., cứ điểm mới xây dựng của phe Third nằm trên sườn dốc, trong rừng. Xét đến việc lựa chọn đó là đúng đắn theo lịch sử và việc cứ điểm đó còn tồn tại, thì có nghĩa là khả năng sống sót trong rừng cao hơn. ──Bởi vì phần lớn Phi Long có chân trước đã hóa thành cánh, nên việc hạ cánh xuống rừng rất khó khăn, và dù có làm được thì cũng sẽ gặp trở ngại khi di chuyển.」
Vợ nhà Tachibana nói vậy rồi bất chợt mở một khung hiển thị.
『Tuy tôi nói với mức độ khẳng định nhất định, nhưng những kiến thức này là do tôi và ngài Muneshige tích lũy được khi săn Đà Long ở Tân Lục Địa, ──chúng là những thứ còn sót lại ở Tres España từ kinh nghiệm về thảm họa Rồng.』
『Kinh nghiệm từ quá khứ được truyền đến tương lai, giờ đây lại được tận dụng ngược về quá khứ sao...』
Vợ nhà Tachibana khẽ gật đầu. Và rồi,
「Điểm hạ cánh của Long tộc chắc chắn là bãi cát. Cuộc đổ bộ của chúng diễn ra vào lúc rạng sáng, ánh trăng sẽ làm bãi biển sáng lên, trở thành cột mốc. Hệ thống thị giác của Long tộc rất mạnh, nhưng cơ bản là hệ quang học chứ không phải tri giác như Suzu-sama, nên không thể xác nhận ngay lập tức địa hình lồi lõm của đồng cỏ hay nền đất trong lần đầu nhìn thấy. Thay vì tốn công sức đo đạc xem có bẫy hay không trong đêm tối, chúng sẽ chọn bãi cát trắng.」
Và,
「Để kiểm tra xem có bẫy hay phục binh không, trước tiên những con Phi Long cỡ lớn sẽ bắn Long pháo từ trên không. Sau khi đảm bảo an toàn cho các khu vực bãi biển và mặt biển, chúng sẽ tiến vào trạng thái nghỉ ngơi một lần... tôi nghĩ là vậy.」
「...? Nghỉ ngơi? Trong các cuộc cường kích vào lục địa Châu Âu, cơ bản là lũ Phi Long sẽ oanh tạc từ trên không, sau đó tiếp đất và tiến hành càn quét ngay mà?」
Jud., vợ nhà Tachibana gật đầu. Lý do đó được Asama giơ tay giải thích:
「Ưm, là do tình trạng khí quyển khác biệt. Đúng không ạ?」
●
Asama tiếp tục lời mình sau cái cúi đầu khích lệ của Gin.
「Các hòn đảo của Britain vừa bay lên vừa giăng kết giới phòng hộ khí quyển. Nếu không làm vậy thì sẽ phải sống trong môi trường ở độ cao mà đảo đang bay.
Vì thế áp suất và mọi thứ bên trong và bên ngoài kết giới này hoàn toàn khác nhau. Tàu vận tải của chúng ta có hệ thống phòng hộ khí quyển riêng nên việc ra vào kết giới khí quyển của Britain không sao cả, nhưng Long tộc thì khác.
Tôi nghĩ có sự khác biệt giữa các cá thể, nhưng về cơ bản, Phi Long chuyên dụng cho việc bay ở độ cao lớn, ừm, ──đang trong trạng thái bay đường dài ở độ cao lớn mà đột ngột lao vào môi trường giống mặt đất thì sẽ cần phải điều chỉnh (adjust) hệ thống gia tốc các kiểu, đại loại là vậy.」
「Jud., chính xác. Nhưng tại sao đại diện của Tosho-gu lại có kiến thức như vậy──」
「Fufu, đó là do thỉnh thoảng cô ấy bắn hạ chúng để kiểm tra cảm giác tay đấy!」
「Quả không hổ danh Asama-sama, bắn hạ Phi Long như chơi thể thao, thật đáng nể!」
Không không, cô xua tay qua lại. Và rồi,
『Tiết lộ ở bên kênh Thông thần nhé, là vì Musashi cũng có điều kiện tương tự. Trên boong tàu Musashi cũng có môi trường giống mặt đất, nhưng bên ngoài kết giới phòng hộ khí quyển thì khác. Thế nên cơ bản là Long tộc không trực tiếp tấn công Musashi.
Thỉnh thoảng có mấy con đầu óc có vấn đề lao tới, nhưng khi vào trong kết giới thì thường bị mất kiểm soát công suất.』
『Jud., khác với Vũ Thần bay bằng nhiên liệu hay các Phù Thủy bay bằng thuật thức, hệ thống bay của Long tộc mang tính sinh học dù có hệ thống gia tốc. Vì nó liên quan mật thiết đến Long pháo và hô hấp, nên đối với sự thay đổi môi trường đột ngột, việc giải phóng hệ thống gia tốc một lần sẽ an toàn hơn. Tức là lấy lại hơi thở đấy.』
『Về cơ bản thì độ ẩm và áp suất khác nhau, nên ngay cả Vũ Thần cũng chịu ảnh hưởng ít nhiều. Tất nhiên, nếu là phe đồng minh thì thông tin về hệ thống giảm chấn sẽ được chia sẻ nên gần như có thể vô hiệu hóa, còn nếu không thì phải tăng cường hệ thống giảm chấn ngay khoảnh khắc đột nhập để đối phó thôi.』
Khá là chi tiết, hay nói đúng hơn, Vũ Thần đúng là một khối kỹ thuật, cô nghĩ. Đặc biệt là những tồn tại được thiết kế để đối đầu với những thứ như Long tộc này.
『Trước khi vào đến Sanada, Kakei Tora-san trên con Phi Long đã lao vào, việc cô ấy không thực hiện chiến thuật đánh rồi chạy (hit-and-run) hay nhất kích ly khai, có phải là do vấn đề đó không?』
『Chuyện đó mang ý nghĩa "cảnh cáo" nhiều hơn nên tôi cũng không chắc, nhưng ──nếu định làm kiểu nhất kích ly khai thì tôi nghĩ cô ấy sẽ bị mắc kẹt bởi sự chênh lệch môi trường với kết giới của Musashi và bị thất tốc (stall) đấy.』
『Về chuyện "nghỉ ngơi" đó, liệu có khả năng đối phương đã có biện pháp đối phó không?』
Trước câu hỏi, Gin nhẹ nhàng giơ tay. Cô hướng ánh nhìn về phía Percival.
「Sự "nghỉ ngơi" như vậy là do sự chênh lệch môi trường, có thể gọi là chênh lệch ngoại giới. Do đó, có thể giả định rằng việc này hầu như không xảy ra ngoài các trận chiến với Britain, nhưng Long tộc cũng có lịch sử của họ, và vì họ thường xuyên thực hiện các cuộc cường kích vào Britain này, nên có thể cho rằng họ có biện pháp đối phó.」
●
Biện pháp từ phía Long tộc để giải trừ sự "nghỉ ngơi" phát sinh do điểm yếu về thể chất đó là gì.
「Nói đơn giản là, ──tiến hành chiến đấu trên mặt đất.」
Lời vừa thốt ra. Mọi người đều suy nghĩ một chút về nội dung đó. Một lúc sau, Hả? Một bầu không khí thắc mắc nổi lên.
「Nghỉ đi chứ!」
「Không, đó mới là đáp án chính xác đấy. Nếu không có kẻ địch thì nghỉ cũng được, nhưng về cơ bản, phía bên này cũng đâu có ngốc. Chúng ta sẽ đi nghênh kích. ──Nếu vậy thì phía Long tộc phải giả định rằng chiến tranh trên mặt đất sẽ nổ ra.」
「Đúng vậy. Việc Kakei Torahide đã đề cập trước đó triển khai chiến đấu trên mặt đất ngay khi tiếp đất cũng là minh chứng cho điều đó. ──Vốn dĩ Long tộc coi chiến đấu là vinh dự. Nếu là Địa Long cỡ lớn thì đó là đương nhiên. Nếu có kẻ thù, chúng sẽ tiến hành chiến đấu trên mặt đất thay cho việc nghỉ ngơi, và trong lúc đó sẽ điều hòa lại hô hấp.
Lúc này, vì đang điều hòa hô hấp nên chúng sẽ khó bắn Long pháo hay tái bay lên. Đây là cơ hội lớn cho chúng ta, và đối với chúng thì đó là sự kích thích của trận chiến.」
「Nếu vậy thì... dự đoán về địa điểm hạ cánh sẽ càng được thu hẹp hơn nữa nhỉ.」
Chính xác là vậy.
「Long tộc coi chiến đấu là vinh dự. Dù chết cũng mong muốn một trận chiến danh dự. ──Các vị nghĩ một chủng tộc như thế sẽ đáp xuống một nơi "an toàn" để "nghỉ ngơi" sao?」
Đó là điểm mấu chốt.
「Điểm hạ cánh, trước hết, là nơi có bãi cát trắng làm mốc. Và gần đó phải là nơi có chiến trường để thỏa mãn ham muốn chiến đấu của bản thân và kiếm điểm trong nội bộ Long tộc.
──Có bao nhiêu cứ điểm phòng thủ gần bãi cát?」
「N, năm chỗ!」
Trả lời ngay lập tức, thật đáng nể. Nhưng nhờ vậy động thái của kẻ địch đã rõ ràng. Hơn nữa,
「──Cứ điểm hiện tại của phe Third được bao quanh bởi rừng, nhưng nếu đi về phía Nam khoảng một trăm mét thì sẽ xuống khỏi vùng đất hoang và ra đến biển. Nơi này nằm ở vị trí gần Londinium, có rừng làm chướng ngại vật, nhưng chính vì thế đối với Long tộc, đây sẽ là nơi có "điểm số cao".
Đặc biệt, đây là cứ điểm của một Vua Arthur khác.
Công phá cứ điểm này để kết thúc việc "nghỉ ngơi", rồi bay tiếp đến Londinium nơi có một Vua Arthur khác nữa. Không vội vàng, mà là kiếm điểm vinh dự theo đúng trình tự. Nếu coi việc hạ được Londinium là điều kiện để có quyền đi đến Oxford, thì tôi nghĩ phe phái mạnh nhất sẽ ập vào cứ điểm hiện tại của phe Third.」
●
Percival cảm thấy sống lưng mình tự nhiên căng cứng, hơi thở trở nên nhỏ nhẹ.
「...Chuyện này lại là, làm thế nào đây...」
E rằng cứ điểm hiện tại của phe Third sẽ bị mất. Nếu vậy thì,
「Ê này, cô không phải đang nghĩ đến chuyện những kỷ niệm vui vẻ của mình với Three-ko bị mất đi đấy chứ?」
「K, không có chuyện đó đâu nhé──!?」
Tuy nhiên nên làm gì đây. Sleeves có lẽ đang quay lại cứ điểm, nhưng mà,
「...Xin hãy yên tâm. Chúng tôi đã có biện pháp đối phó tại năm cứ điểm có vấn đề rồi, và đến rạng sáng thì hầu hết việc đối ứng sẽ hoàn tất. Các vị nên dồn sức vào việc nghênh kích ở các nơi khác thì hơn.」
「...!? Có thể đánh lui Long tộc sao?」
「Jud., cái này là──」
●
『Tôi suýt nữa đã nói rằng, có lẽ là tái hiện lại phương pháp mà các vị đã thực hiện đấy ạ.』
「Quả không hổ danh Gin-dono!」
『Nói rồi, nói rồi kìa!!』
●
「Chà, cứ coi như là phần thưởng cuối cùng của "Tinh linh Hồ" đi.」
「Thế nhưng, một lượng lớn Long tộc sẽ đến đấy...」
Trước giọng nói của Percival, có người đáp lại bằng tiếng "A". Đó là,
「Không sao đâu. Phần lớn Long tộc sẽ bị sàng lọc thôi. ──Về khoản đó thì Britain quả nhiên vẫn rất mạnh mẽ.」
「Đó là──」
Ngay khoảnh khắc cậu định hỏi. Đột nhiên, hàng loạt khung hiển thị mở ra. Nơi mọi người quay lại nhìn, hiển thị trên đó là cầu tàu của Musashi,
『Xuất hiện rồi...! Lục địa Châu Âu, lũ Phi Long đã xuất hiện rồi!』
●
Đối với "Musashi", đây là nội dung cần được ghi lại.
「...Việc số lượng Phi Long nhiều như thế này cùng bay một lúc, hiếm có tiền lệ nào. ──Hết.」
「Đã đếm xong. ──Phi Long loại Wyvern cỡ lớn có hai mươi lăm, cỡ trung trở xuống một trăm sáu mươi. Loại Lindwurm cỡ lớn năm, cỡ trung trở xuống năm mươi lăm. Có thể phán đoán là một đại quân. ──Hết.」
「Tập đoàn chia thành năm đội!」
Katagiri tạo ra vô số cái bóng di chuyển giữa mô hình lục địa Châu Âu và Anh quốc do mẹ cậu tạo ra. Đó chỉ là những bản sao chép và dán phân biệt số lượng và kích thước hơn là chi tiết, nhưng,
「Ưm. ──Liên động nhé.」
Cùng với lời nói của Suzu, bầy rồng từ phía cầu tàu được đồng bộ hóa vào luồng khí lưu mà cô bé đang vẽ. Từng con như một bầy đàn, bắt đầu di chuyển sống động, né tránh hay thay đổi quỹ đạo. Trên đó,
「──Xin lỗi chút, nhé.」
Nói rồi, Suzu thực hiện tri giác. Nơi biểu hiện là,
「Wyvern đặc biệt lớn của năm tập đoàn.」
Mô hình của những con rồng được chỉ định, chỉ năm con trở nên rõ nét.
●
Có những người đã chuyển thông tin từ Suzu vào thuật thức của mình. Là hai người.
「Tấu thượng──!!」
「Tấu thượng...!!」
Cả hai đều trong trang phục vu nữ của đền thờ mình.
Vị trí là trước khu rừng lúc nãy. Trên bãi cát trắng. Phía Nam, bầu trời vẫn chưa thể xác nhận bóng dáng kẻ thù, nhưng,
「Mục tiêu là hai đội bên trái và bên phải!」
「Vâng!」
Nói rồi hai người vừa triển khai thuật thức xạ kích vừa thủ thế vũ trang.
「Nhị Liên Mai Xuân (Niren Ume Tsubaki), phiên bản xạ kích tầm xa!! Vì được cho phép với tư cách là "Tinh linh Hồ" nên chúng tôi đã tham chiến!!」
Nhị Liên Mai Xuân được trang bị bộ dẫn hướng xạ kích ở phía cung đã triển khai. Khớp với các bộ phận giáp tay trên cổ tay của cả hai, ánh sáng lỏng lóe lên một lần.
Ngay sau đó trang phục vu nữ liên động, đầu tiên đập một khung hiển thị xuống bãi cát. Nó làm cứng nền cát, và từ phần giày, một mỏ neo cắm phập xuống ngay trung tâm.
Cố định.
Đồng thời Asama và Toyo di chuyển. Thứ được rút ra từ váy binder (váy kẹp hồ sơ) là một vật dài và lớn.
Mũi tên dạng cọc (Hàng trạng thỉ).
Cả hai cùng đặt nó lên Nhị Liên Mai Xuân, và kéo dây cung lỏng.
●
「Máy phóng ngực (Oppai Catapult)...! Không ngờ lại được chiêm ngưỡng nó ngay tại nơi này!」
「Ngay tại đây?」
「A, tôi từng thấy cái này bị bắn vào ở Edo rồi ạ!」
「Cái máy phóng này, nó thốn đến mức nào nhỉ?」
「Cái đó, cái đó, ôi chao...」
●
Asama nghĩ rằng có gì đó hiểu lầm tai hại ở đây. Mà nói đúng hơn,
「Mọi người gọi là máy phóng nhưng khi bắn tôi có đặt lên đâu!? Do ma sát sẽ bị bỏng đấy!」
「Nhưng lúc thủ thế thì có đặt lên mà?」
Nghe nói vậy thì đúng là thế thật. Don't mind bản thân ơi.
Dù sao thì mình cũng đang đứng cạnh Toyo, không can thiệp lẫn nhau, nhưng thuật thức của cả hai lại liên động hỗ trợ nhau. Thứ được khởi động ở đó là,
「Thuật thức ngắm bắn "Chi (Cành)"!」
Là thuật thức ngắm bắn dạng toàn thiên cầu. Kẻ địch vẫn còn dưới đường chân trời, trong bóng tối của độ cong trái đất.
Nhưng trên mạng lưới tầm nhìn bao quát cả phần của Toyo, bóng dáng kẻ thù đã hiện ra. Dựa trên thông tin hiệu chỉnh được gửi từ Musashi, hình dáng của bầy địch đang hiện rõ.
Hơn nữa,
「Xác định thuật thức truy đuổi hình thái! Toyo!!」
「Làm được ạ!」
Cùng lúc với giọng nói đó, những lời chúc phúc về hệ thống gia tốc, cường hóa ngắm bắn đã thành hình và xoay tròn. Triển khai như những tháp pháo, như bức tường trang hoàng xung quanh,
「──Tori-kun!」
Cô gọi tên cậu ấy.
●
À, Tori đáp lại tiếng gọi của Asama. Horizon bên cạnh cũng gật đầu, và cả hai cánh tay cũng cúi chào.
Và khi nhìn sang Masazumi, quả nhiên cô ấy cũng gật đầu. Mọi người xung quanh cũng đang chăm chú nhìn về phía này.
...Chà, cái gì đây nhỉ, chuyện này.
Cậu hiểu điều Asama muốn nói và ý nghĩa ánh mắt của mọi người.
Giờ mà cấp phép cho Asama, để cô ấy bắn, thì đó đã là "nhúng tay vào" rồi. Rằng có nên vạch ra giới hạn đó hay không, hãy đưa ra phán quyết cuối cùng đi, ý là như vậy.
Đúng thật ha, cậu lẩm bẩm.
「──Không để mất mát, hay đại loại thế là điều quan trọng nhất với bọn mình nhỉ. Rồi thì chà, từ đó về sau, sẽ đi tiếp như thế nào, là chuyện sẽ luôn bám theo bọn mình. Nhưng mà hiện giờ──」
Nhưng mà, cậu nghiêng đầu nói.
「Nếu ở đây không làm gì cả mà cứ thế "Vâng, việc của bọn tôi xong rồi!", rồi đi về, thì bọn mình chẳng phải khôn lỏi quá sao?」
●
Chà, cái này, thuộc kiểu khó nói cho suôn sẻ đây.
「Này nhé, kiểu như thấy con chim nhỏ rơi xuống đất, thì có cái kiểu bảo là không được cứu, đúng không? Kiểu để mặc nó là quy luật tự nhiên ấy. Cái đó đúng là tôi cũng nghĩ vậy, và cũng nghĩ là phải làm thế thật.」
Nhưng mà,
「Nếu con chim nhỏ đó nói "Tôi muốn sống" hay "Cứu tôi với", thì tôi phải làm sao đây nhỉ. ──Đứng nhìn từ xa, ngăn không cho mèo lại gần, làm thế thì có được không nhỉ. Hay là, nghĩ xem có cách nào không, cũng là không được sao.」
Cậu nói.
「Tôi sẽ không để mất đâu.」
Và,
「Nói với con chim nhỏ là "Lại đây nào", chắc là được phép nhỉ?」
●
Masazumi nghĩ thế này. Ngốc đúng là ngốc thật.
「Tôi nghĩ vấn đề là đừng làm những việc mà mình không thể chịu trách nhiệm.」
Việc không để mất mát.
Và khi bọn họ tồn tại với tư cách là phe Musashi, bất kể các quốc gia khác, thì họ sẽ lấy gì làm tín điều.
Câu trả lời cho điều đó, có lẽ không phải là thứ sẽ xuất hiện ở đây. E rằng phải ra thế giới bên ngoài, rồi lại giao thiệp với nhiều quốc gia, và được hình thành trong quá trình đó. Tuy nhiên, cái vừa rồi là một sự ích kỷ mơ hồ về mọi mặt,
「──Nghĩa là có giác ngộ coi những người liên quan là người nhà, và chịu trách nhiệm về họ sao.」
「Ưm, sao nhỉ.」
「Cậu, lại nữa, trả lời qua loa...」
Không thì, tên ngốc nói.
「Trách nhiệm ấy à, quả nhiên là vất vả lắm đúng không? Nếu là phần của tôi, hay Horizon, hay Asama và Nate, thì chà, còn xoay sở được.」
「Kukuku ngu đệ, định chịu trách nhiệm kiểu gì thế?」
「Không thì, nếu là nhà mình, lỡ tôi có làm gì sai thì cũng có luật 1501 lần mà?」
Asama phụt cười và mũi tên cọc được bắn ra.
●
「A──!! Bắn mất rồi...」
「Oiiiiiiiiiii! Nhịn chút đi chứ!」
「Tomo? Để che giấu sự ngại ngùng mà chọc đầu vào tranh chấp giữa các quốc gia thì đúng là chỉ có cô thôi đấy?」
「Oa! Em cũng bắn nhé!」
「Nếu có thể, theo tác chiến, xin hãy bắn mỗi người hai mũi...」
「Lý do can thiệp vào lịch sử là "Lỡ tay" à...」
『"Musashi"! Không ngăn lại được sao!?』
『Tàu chúng tôi không muốn bị trúng đạn nên bác bỏ.
──Hết.』
『A, a, ──tới rồi kìa!』
●
Sự rớt đài đột ngột.
Bầy rồng đang bay trên bầu trời đêm, tắm mình dưới ánh trăng, đã nhận ra dòng gió đêm nay có chút kỳ lạ.
『──?』
Trên đường bay hướng đến các đảo Britain. Phía Tây có thứ gì đó như đang chặn gió lại. Nó có vẻ là một thứ khổng lồ, nhưng mắt thường không nhìn thấy. Là một loại áp suất nào đó, hay hiện tượng kỳ lạ chăng.
Nếu không phải là thứ gây hại cho mình thì cứ lờ đi là được. Vốn dĩ, để đến được cực Nam của Britain, bọn chúng cũng phải chịu gánh nặng khá lớn. Các cá thể lớn sẽ hạ cánh trước, nhưng nếu không đảm bảo điểm hạ cánh cho toàn bộ sớm, thì những kẻ cỡ trung trở xuống sẽ bị rớt lại.
Chính vì cái giá phải trả đó mà các cuộc xâm lăng quy mô lớn vào Britain trước đây không được thực hiện. Lần này cũng vậy, những kẻ cỡ trung trở xuống coi trọng khả năng bay liên tục hơn là lực chiến, nhằm nâng cao tỷ lệ đến được đích.
Tiếp tục bay, đã tiêu hóa được hai phần ba quãng đường, nhưng đã xuất hiện những kẻ rớt lại. Do thể trạng, đọc sai luồng khí hay trục trặc hệ thống gia tốc, bảy con cỡ trung trở xuống đã ngừng bay, được Hải Long bên dưới tiếp nhận và buộc phải quay về.
...Thật đáng xấu hổ.
Gần đây, Long tộc không có cuộc xâm lăng quy mô lớn nào. Dù sắp có trận chiến giữa Tours và Poitiers, nhưng đó chủ yếu là chiến tranh trên mặt đất. Đối với hệ Phi Long, cuộc xâm lăng Anglo-Saxon này là chiến trường hiếm hoi để chúng có thể trở thành ngôi sao sáng.
Vậy mà lại rớt đài, ai nấy đều cảm thấy tiếc nuối và khinh miệt. Giờ đây, các hòn đảo Britain tắm trong ánh trăng đã hiện ra như những cái bóng. Chỉ cần đến được đó là có được vinh quang, thật lãng phí.
Là chiến trường.
Để cổ vũ mọi người và thể hiện uy quyền của Long tộc, những con Lindwurm cỡ lớn đi đầu đã tăng tốc. Tiếp theo đó, những con Wyvern cỡ lớn cũng dang rộng cánh, tăng cường ánh sáng gia tốc.
Tiến lên. Ngay sau khi con đầu đàn cỡ lớn ra hiệu cho mọi người.
『...!?』
Năm đội đang bay. Tại trung tâm của hai đội bên trái và bên phải, mỗi đội có một con Wyvern cỡ lớn đột nhiên bị thổi bay.
Tổng cộng bốn con. Khung xương bị nghiền nát, buồng hô hấp của bộ phận gia tốc bị vỡ tung, toàn thân nảy lên,
『──!!』
Cuốn theo vài con phía sau, rơi xuống biển.
●
Chuyện gì đã xảy ra.
Không hiểu, đó là nhận định chung của lũ rồng. Một số kẻ có thị giác hệ lưu thể xác nhận được quỹ đạo của ánh sáng lỏng bay tới từ phía Nam Britain. Nhưng,
『...Nghênh kích!?』
Ánh sáng lỏng tan ra thì đã thấy rồi. Tức là vật thể bay đã xuyên thủng đồng loại của chúng.
Tuy nhiên, mọi người đều nghĩ. Liệu kẻ địch, phe nhân loại, có tồn tại hệ thống nghênh kích siêu xa vượt xa cả Long pháo hay không. Nhưng,
『...Được lắm...!』
Đội trung tâm không bị bắn trúng đã tái tăng tốc. Trong năm đội, khi hai đội trái phải bị tỉa bớt, chúng hiểu ý nghĩa của việc chỉ mình chúng còn lại thế này:
『Thách thức bọn ta sao...! Một lũ toan tính dũng mãnh gớm nhỉ!』
●
「Oiiiiiiiiiiiiiiiiii! Dù nói là dòng chảy nằm ngoài tính toán nhưng thế này là can thiệp hoàn toàn rồi!」
「Không không không! Tôi đã định dừng lại rồi đấy chứ! Tại bị nói mấy câu hơi kỳ!」
「Nhưng tại sao lại bắn phát thứ hai thế?」
「Là bản năng của vu nữ mong cầu thành quả xạ kích chăng?」
「Mà nói đúng hơn, tại sao lại thành ra bắn thế này?」
「A, định là hỗ trợ chút chút thôi. Chà, kiểu "Trong lúc bay từ đất liền sang đây, có rớt lại vài con cũng được mà nhỉ", trong phạm vi đó chắc sẽ được tha thứ thôi, tôi nghĩ thế. Theo ý nghĩa đó thì lẽ ra phải là đòn tấn công khuyến mãi (service attack) chứ nhỉ.」
「Jud., theo dự định là bắn tỉa chính xác rụng mỗi mấy con cỡ lớn thôi mà?」
『Ưm, bắn rụng bốn con cỡ lớn hả? Nhưng mà do dư chấn hay sao đó, cuốn theo mười tám con cỡ trung trở xuống rồi kìa?』
「Điểm hạ sát (Kill score) bội thu nhỉ.」
「Quả không hổ danh Asama-sama, người không được phép chọc giận nhất trong cửa tiệm...」
「Không, đã bảo là trượt tay chút nên uy lực lan sang cả những vị khác mà...!」
「Hả!? Mẹ, không phải mẹ nhắm bắn sao!? Con bắt chước bắn y hệt mà?」
『Thất lễ, các thành viên Long tộc đang tăng tốc về phía đó. Xin hãy cẩn thận. ──Hết.』
「Fufu, coi chuyện như của người khác với tốc độ kinh hồn nhỉ.」
「Nói đúng hơn là hãy triển khai vào vị trí đi──!!」
●
Katagiri nhìn thấy mẹ mình phóng to mô hình toàn thể nước Anh.
Trong lúc cậu đang nghĩ bà định làm gì, bà đã đặt những con rồng mình tạo ra vào quỹ đạo của gió. Tốc độ đó nhanh hơn cả chuyển động của Long tộc mà phía Musashi đang tri giác hiện tại,
「Từ luồng khí, trọng lượng của từng con rồng, lực đẩy dự đoán, sẽ lần lượt tính ra tọa độ sau ba mươi giây. Sẽ có sự hiệu chỉnh nhưng xin hãy xác nhận như một khung tổng thể. ──Hết.」
Vừa nhìn, vách tường trong cầu tàu tách ra, vài bảng mạch được thay thế. Bảng mạch tập hợp hình cổng Torii là loại mới nhất "Mẫu 49", và có dấu hiệu bàn tính cho biết đó là loại dùng cho tính toán chi tiết.
Từ đây trở đi, là tái hiện và đón đầu toàn bộ chiến trường, rồi liên kết. Và mẹ cậu nói,
「Long tộc, bắn Long pháo, đấy...!」
●
Phần lớn là áp lực nổ.
Năm đội rồng. Đoàn chủ lực ở trung tâm đã tấn công vào bãi cát gần cứ điểm phe Third đầu tiên.
Dưới sự giám sát của các thành viên loại Lindwurm tản ra bầu trời xung quanh, năm con Wyvern cỡ lớn đã bắn Long pháo xuống bãi cát.
Đối với Wyvern có cơ quan gia tốc là chính, Long pháo về cơ bản là áp lực nổ. Để thông họng, năm con lấy tư thế như đứng thẳng giữa không trung, đồng loạt bắn Long pháo dạng khuếch tán.
『...!』
Năm tiếng động xé toạc bầu khí quyển vang lên, cát trắng bay tứ tung. Một phần trong số đó phân tán trong không trung với tốc độ cao rồi bị nén lại. Biến thành những đốm lửa nhảy múa trên bầu trời.
Uy lực đó cũng được phát huy ở bốn khu vực khác. Bãi cát gần cứ điểm phòng thủ nào cũng bị xuyên thủng, lớp vỏ địa chất xung quanh, cả nền đất và đồng cỏ cũng bị bóc trần và nổ tung.
Đất đá biến thành bụi, nhưng tại đó,
『────』
Chủ lực cỡ lớn tiếp đất. Cùng thời điểm, những con Lindwurm cỡ lớn đi trước đã lao vào mặt đất phía trước chúng từ tầm thấp theo kiểu trượt dài rồi húc mạnh.
Là để mở đường. Lindwurm cỡ lớn với thân hình rắn và lớp giáp đầu dày, phá vỡ chướng ngại vật như một cái búa sắt. Phần lớn lao vào khu rừng bao quanh cứ điểm, đốn ngã cây cối.
Trong đêm rạng sáng, tiếng rừng cây bị xé toạc vang vọng.
Và rồi Wyvern cỡ lớn tiến lên trên mặt đất. Vừa đi trên con đường do Lindwurm cỡ lớn mở ra, vừa giải phóng hệ thống gia tốc. Như một sự "nghỉ ngơi", chúng bắt đầu cuộc chiến trên mặt đất bằng cách tận dụng cơ thể khổng lồ.
Phía sau chúng, đầu tiên là những con Lindwurm cỡ trung trở xuống đang tản ra trên không hạ xuống bãi biển, rồi những con Wyvern cùng cấp cũng đáp xuống.
Chúng là quân tiếp viện. Sau khi chủ lực phá hủy phần lớn cứ điểm, các lớp cỡ trung cũng sẽ theo sau để càn quét và chiếm đóng.
Những con cỡ lớn là chủ lực nhắm đến Londinium. Khi đó nếu có sự phản công của địch thì sẽ tiêu diệt, và mỗi lần như vậy, những con cỡ trung trở xuống sẽ đảm nhận việc trấn áp về sau.
Không hẳn là hậu cần, nhưng phương châm là để lại lực lượng làm đường nối, chia cắt quân địch. Với năm đội rồng, Britain sẽ bị chia làm năm phần hướng về Londinium, đại loại là thế.
Tiến lên. Trước hết, Wyvern cỡ lớn chủ lực sẽ lên khỏi bãi biển và xông vào cứ điểm của địch.
●
Những con Wyvern cỡ lớn chủ lực cảm thấy nhẹ nhõm vì nỗi lo ngại đã không thành hiện thực.
Nỗi sợ lớn nhất là các hòn đảo Britain sẽ di chuyển ra xa để tránh cuộc xâm lăng.
Dù là cỡ lớn như chúng, việc đến hòn đảo bay này cũng cần chuẩn bị. Có những kẻ sở hữu công suất đủ để đi và về, nhưng khi tiếp đất lên đảo thì phải điều chỉnh (adjust) một lần. Không thể tích trữ dư lực từ phía lục địa để dùng cho chiến đấu hay quay về. Tiếp đất là phải điều chỉnh. Và e rằng, khi kết thúc chiến đấu và quay về cũng phải điều chỉnh, chuẩn bị bản thân để quay lại lục địa.
...Nếu chỉ đơn thuần là bay qua lại trên không trung thì dễ ợt.
Đặc biệt là lúc về rất nguy hiểm. Từ khí quyển trên đảo bay ra ngoài là trải nghiệm mà hầu như chưa ai từng trải qua. Do đó nếu thấy nguy hiểm, chúng đã tính đến phương án nhờ Hải Long chờ sẵn bên dưới mặt biển tiếp nhận, rồi bay từ mặt biển lên.
Nhưng, bọn chúng thì không sao, nhưng với lũ cỡ trung trở xuống thì rất đáng lo. Đã tuyển chọn những kẻ có công suất đủ cho một chiều, nhưng như việc có kẻ rớt lại giữa đường, sự chênh lệch cá thể vẫn tồn tại.
Nếu các hòn đảo Britain lựa chọn việc di chuyển ra xa, thì khi nghĩ đến điều đó,
『────』
Việc Long tộc cảm thấy như có luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, liệu có phải là điều không nên có? Chỉ là, đây là tái hiện lịch sử. Nếu phía Britain làm như vậy để tránh việc chúng đổ bộ thì có thể lên tiếng tố cáo vi phạm tái hiện lịch sử. Tất nhiên, điều đó đòi hỏi phải có thiệt hại từ phía bên này làm tiền đề. Tuy nhiên,
...Không có thông báo từ Vua Pellinore, nỗi lo đã tan biến rồi.
Nếu có dấu hiệu như vậy, Vua Pellinore hẳn đã gửi tín hiệu tầng kích lên trời.
Chuyện đó đã không xảy ra.
Do đó chúng đang tiến hành theo đúng kế hoạch.
Dòng chảy tốt.
Ngoảnh lại, hiện giờ, quân tiếp viện đang hạ cánh xuống bãi cát. Ai nấy đều không bận tâm xung quanh, khao khát mặt đất. Dù đặc điểm là bay lượn trên không, nhưng lũ cỡ trung trở xuống về cơ bản là bọn bay trên bầu trời lục địa. Phải di chuyển thời gian dài trên biển không có cột mốc trong luồng khí lưu dài dằng dặc chắc chắn gây mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần.
Nhưng chúng đã đến nơi. Có những kẻ mà "nghỉ ngơi" đã biến thành nghỉ ngơi thực sự, nhưng đã đến được đây thì đây là bãi săn. Hãy làm hậu phương cho bọn ta đi trước, phấn đấu càn quét kẻ thù đi.
『Tốt.』
Chủ lực hài lòng vì tiến độ toàn cục đang ổn định.
Đúng vậy.
Chẳng phải là kết quả mỹ mãn sao, nghĩ vậy, ánh mắt ngoảnh lại nhìn về phía quân tiếp viện ưu tú đã nhìn thấy một thứ.
Tất cả. Bất cứ ai đang ở trên bãi biển, không hiểu sao đang xa dần khỏi bọn chúng.
●
Hử? Những con Wyvern chủ lực nghĩ.
Hiện giờ, những thuộc hạ vừa hạ cánh phía sau, vượt qua tuyến đường bay đầy áp lực đang ở đó. Nhưng, tại sao chúng lại đang rời xa khỏi phía này.
Tại sao.
Dưới ánh trăng, phía bên kia dường như cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, khi cả hai bên,
『Hử hử hử?』
Đang cất tiếng nghi ngờ, thì chuyện đó xảy ra.
Âm thanh. Sâu hơn cả tầm mắt bên dưới, từ nơi xa xăm vọng lên, làm chấn động dọc vùng đất chúng đang đứng là,
...Tiếng đá vỡ!?
Chuyện gì đang xảy ra. Chỉ với âm thanh, chỉ với tình huống thì không thể hiểu được. Nhưng khi cả hai chồng chập lên nhau thì rõ ràng.
Vỏ địa chất đứt gãy, vỡ vụn và rơi xuống.
Phía bên kia bãi cát, vùng duyên hải của đảo Britain bao gồm cả biển, đang sụp đổ như đống gạch vụn.
●
Bên trong cầu tàu Musashi. Mô hình bờ biển phía Nam nước Anh đang sụp đổ.
Biển và bờ biển bị tách bỏ (purge) trên quy mô lớn, đang rơi xuống. Nó cuốn theo những con Phi Long đang đậu bên trên, và từ một lượng sụp đổ nhất định, đồng loạt gia tốc rơi xuống dưới.
Vỡ vụn, rơi xuống.
Suzu chăm chú tri giác điều đó.
「Có sao không nhỉ...」
Ai nấy đều vừa bay một quãng đường dài, chắc là vừa mới thở phào nhẹ nhõm. Cuộc tách bỏ nhắm đúng vào thời điểm chúng định điều chỉnh hệ thống gia tốc và "nghỉ ngơi".
Số kẻ có thể tái bay lên rất ít, và dù có làm được thì chỗ đứng cũng đã rơi mất rồi. Hơn nữa vỏ địa chất xung quanh cũng đang sụp đổ riêng lẻ từng phần, nên,
「Sẽ bị cuốn vào mất...」
Việc không muốn chúng bị dính đòn quá nặng liệu có phải là ngây thơ không. Chỉ là tất cả đều rơi xuống, một số liều mạng vỗ cánh, chạy trốn vào nơi trú ẩn để không bị cuốn vào sự phá hủy từ bên trên.
Chúng bám vào phần trụ (pillar), mặt dưới của nước Anh để lánh nạn. Nhưng,
「Từ trạng thái này, chuyển sang bay là cực kỳ khó khăn. Cần phải rơi tự do một lần, rồi trong lúc đó chuyển sang trạng thái bay, nhưng e là ít kẻ nào thực hiện được kỹ thuật xiếc như vậy. ──Hết.」
Phía dưới. Những con Hải Long vốn lộ diện trên mặt biển cũng đang thoái lui. Những đợt sụp đổ quy mô lớn đã xong, nhưng những đợt nhỏ vẫn sẽ tiếp diễn ngắt quãng. Vì có vật rơi từ độ cao siêu lớn, nên Hải Long chắc sẽ không thể tiến vào bên dưới nước Anh được nữa.
Tức là những con rồng bám vào trụ, giờ đây đã hết cách xoay sở.
Một vài con cấp trung đã thoát được sang phía đất liền, nhưng đại bộ phận là ở bên dưới.
「Sự sàng lọc đã diễn ra trong một hơi thở nhỉ... ──Hết.」
Ưm. Cô bé gật đầu, khái quát hóa mô hình này rồi gửi cho mọi người. Lời cần nói là,
『──Tuy hơi phô trương, nhưng ổn rồi, nhé?』
●
Người thở phào nhẹ nhõm trước báo cáo của Suzu là Naomasa.
Cuộc tách bỏ quy mô lớn vùng duyên hải. Người chỉ huy hệ thống thao tác này là cô. Dựa trên cơ sở hạ tầng mà Asama đã đưa đến các nơi, can thiệp bằng hệ thống trung tâm mà bọn cô đã xây dựng lại. Thực hiện tách bỏ như một động tác khẩn cấp, khiến địa điểm hạ cánh của Long tộc cùng với biển rơi xuống dưới.
「...Nếu thất bại thì phải chịu trách nhiệm lớn đến mức nào đây, chuyện là thế đấy.」
「Xin lỗi vì đã làm phiền và gây gánh nặng cho cô.」
Nơi bọn họ đang đứng là trước pháo đài sẽ trở thành cứ điểm mới của phe Third. Phía trên con dốc, trong rừng, có một cứ điểm phòng thủ được làm bằng những thân cây tròn. Trước kia nó là bức tranh vẽ trên vải, nhưng giờ cũng trở thành nơi lánh nạn. Ở sâu bên trong các thiết bị phòng thủ ở mỗi nơi đều có khu dân cư, và việc chuyển nhà từ ngôi làng ở cứ điểm hiện tại bên dưới cũng đã hoàn tất,
「Thực chất, đây là tuyến phòng thủ cuối cùng của phe Third. Tuy nhiên──」
Cô nhìn Mary.
「Vừa mới di chuyển bằng tàu vận tải xong, công việc ngay sau đó lại là tách bỏ bờ biển. ──Quyết định hay thật đấy.」
●
Trong tầm nhìn của Naomasa, Mary gật đầu.
「Jud., sự sụp đổ lớn của vùng duyên hải này, tôi nghĩ e rằng trong cuộc xâm lăng này, nó thực sự đã diễn ra.」
「Vậy sao?」
「──Là chênh lệch địa hình giữa Anh quốc Mới và Cũ phải không ạ?」
Jud., Mary gật đầu.
「Sau khi tàu vận tải hạ cánh khẩn cấp xuống nước Anh bên này, tôi vừa đi dạo cùng Tenzou-sama vừa nhận ra. Cái hồ kia, chẳng phải sau này sẽ trở thành cái vịnh mà tàu vận tải của mọi người rơi xuống sao. Nếu vậy thì──」
「...Vùng duyên hải phía Nam của Anh quốc Cũ, tại một thời điểm nào đó trong quá khứ đã xảy ra một cuộc sụp đổ lớn.」
「Khi di chuyển trong Trọng Tấu Thống Hợp Tranh Loạn, nước Anh đã chịu thiệt hại nặng nề và một phần bị sụp đổ, tuy nhiên vẫn giữ thái độ trung lập không tham gia vào cuộc tranh loạn... Để đáp lễ, IZUMO đã sửa chữa nước Anh... sao?」
Đây là giả thuyết được chấp nhận và là sự thật. Tuy nhiên, cũng có thể nghĩ thế này.
「...Trước Trọng Tấu Thống Hợp Tranh Loạn sự hư hại đã tiến triển, và cuộc di chuyển trong tranh loạn là đòn kết liễu, cũng có thể nói vậy sao...」
「Tại sao cô nghĩ thế?」
「Jud., cấu trúc khung bên dưới của nước Anh, ở thời đại này đã trong tình trạng gia cố chồng gia cố, hay nói đúng hơn là bổ sung chồng bổ sung rồi. Điều đó có nghĩa là, chính vì nó giòn yếu, nhưng cũng chính vì thế mà nếu cho rằng từ biển phía Nam đến hồ sụp đổ cùng lúc trong Trọng Tấu Thống Hợp Tranh Loạn thì hơi vô lý. Khoảng cách khá xa, và ở giữa có rất nhiều khung gia cố. Về cơ bản, nếu sụp đổ cùng lúc với quy mô đó, hòn đảo sẽ không giữ được thăng bằng.」
「Vậy thì, cái chúng ta vừa thả xuống là...」
「Khung từ phía biển đến vùng duyên hải, vì đó là một khối (block) nên có thể tách bỏ đồng loạt. Từ đây vào phía trung tâm, vỏ địa chất trở thành đất liền, và có cả hệ thống cư trú nên độ gia cố của khung rất cao. Thả một phát đến tận hồ có vẻ khó.」
Ra là vậy, mọi người gật gù. Nhưng mà, đây cũng là suy đoán của cô thôi. Có thể không đúng. Tuy nhiên,
「Giờ mà nói thế này thế nọ thì cũng vô duyên nhỉ...」
Ngay lúc cô nói vậy. Từ trên cái cây thay cho tháp canh, giọng của Wakisaka vọng xuống.
「Con rồng to xác kia, nó xốc lại tinh thần và đang lao vào cứ điểm bên dưới kìa!」
0 Bình luận