Horizon NEXT BOX HDDD - Quyển Anh Quốc - 1C
Chương 60: 『Người Phân Định Trường Săn』
0 Bình luận - Độ dài: 4,759 từ - Cập nhật:
『Người Phân Định Trường Săn』
●
Có kẻ đã hét lên. Ngay khoảnh khắc Mary vòng ra sau lưng Three-thirds, Tenzou đã cất tiếng cảnh báo.
「Mary-dono! Cẩn thận!」
Ngay sau đó. Một cử động đã phát sinh.
Là Three-thirds. Cô ta,
「──Cái này chắc ngươi không biết đâu nhỉ!?」
Vừa dứt lời, cô ta quay ngoắt lại về phía Mary. Hơn nữa, là trong tư thế đã buông tay khỏi Vương Tứ Kiếm.
●
「Quả nhiên sao?」
「Đừng có mắc bẫy đấy nhé?」
「Dùng phản xạ thần kinh để né tránh lần nữa?」
「Ngay từ đầu biết dùng cái đầu là được rồi Honda Futayo...!」
●
Nếu buông Vương Tứ Kiếm ra, tư thế sẽ trở nên tự do.
Dựa vào đó, Three-thirds quay lại đối mặt với kẻ địch.
Vua Arthur vòng ra sau lưng lúc này tóc và váy đang bay trong gió. Trông thật ưu nhã, mình thầm cảm thán, nhưng vì phải xoay người liên tiếp hai lần, cô ấy vẫn chưa kịp thủ thế Vương Tứ Kiếm hoàn chỉnh.
Có thể nhận ra sơ động là nhắm vào thượng đoạn.
Đối lại, bản thân mình tuy tay không cầm Vương Tứ Kiếm, nhưng,
...Chính là lúc này!
Chỉ cần vươn tay ra sau lưng, ở đó, chính là Vương Tứ Kiếm của bản thân mà mình vừa ném vào không trung.
Tay phải nắm lấy chuôi kiếm,
「Vương Tứ Kiếm - Hạ đoạn đả!」
Vung lên. Đưa toàn thân về phía trước, lấy động tác kéo Vương Tứ Kiếm làm tốc độ ban đầu,
「...!」
Lưỡi Vương Tứ Kiếm vẽ nên một đường cung, chẳng màng đến việc mũi kiếm cày xới mặt đất trường săn, mình tung đòn.
Dồn lực toàn thân đạp xuống, mượn thế đứng dậy, tung ra một phát chém tốc độ cao mà không cần dùng lực ở cánh tay phải.
Đó là chiêu thức đánh lén nhất phát tất sát mà cha đã cười và dạy cho mình. Ngày xưa cha từng nói:
「──Mấy thứ này chẳng thể bảo vệ vùng đất này đâu nhỉ.」
Tôi không cười mà phủ định lại. Không phủ định việc cha làm, mà phủ định suy nghĩ đó của ông.
●
Đúng vậy. Không ai trách cứ suy nghĩ của tôi, nhưng liệu có ai đó phủ định việc tôi đang làm không?
●
Tiếng kim loại vang lên chói tai.
Tia lửa bắn ra, ánh sáng lỏng vỡ tan. Và rồi,
「...!!」
Vương Tứ Kiếm vỡ vụn. Nhưng song kiếm bay giữa không trung lại là,
「Mary-dono!」
Vương Tứ Kiếm của Mary, kẻ đã cưỡng ép vung kiếm từ thượng đoạn xuống, mới là thứ bị vỡ và bay đi.
Ngay sau đó. Mary hét lên.
「Percival-sama!」
●
Lúc này, Three-thirds vô cùng kinh ngạc.
Không phải vì Vương Tứ Kiếm của đối phương bị vỡ. Cô đã thấy đó vốn là song kiếm từ đầu.
Nhưng, nếu đối thủ này là Vua Arthur,
...Vua Arthur bị bẻ gãy Vương Tứ Kiếm, rồi lại có được nó...
Kẻ trước mắt rốt cuộc là thứ gì?
Bất chợt, mình cảm giác như đã nắm được đáp án chính xác. Tuy nhiên nội dung đó thì,
「────」
Không hiểu.
Nếu các cô ấy đúng như những gì mình tưởng tượng, vậy tại sao lại ở đây?
Và tại sao lại mong muốn đối đầu với mình?
Không hiểu nổi. Nhưng, nếu các cô ấy đúng như những gì mình tưởng tượng, thì,
「Ta sẽ──」
Chắc chắn ta sẽ không sai lầm.
Không. Có lẽ đó không phải là lựa chọn của bản thân, nhưng sẽ không sai.
Tuy không phải là câu trả lời chính xác, nhưng không sai lầm, và sẽ kết nối được. Đó là,
「Các người, đang chứng minh điều đó...!」
Khoảnh khắc vừa nghĩ đến đó. Mình nhìn lên bầu trời.
Bầu trời đêm với hai vầng trăng trôi nổi.
Lưng chạm vào nền đất đồng cỏ lạnh lẽo và ẩm ướt sương đêm. Và rồi,
「Three-thirds-dono!」
Hắn ta đã đè mình xuống. Ngay trên người mình, hắn nhìn thẳng và nói:
「Kết thúc rồi!」
Hắn lấy hơi.
「Vua Arthur mà lại đánh bại "Tinh linh Hồ" là chuyện không được phép xảy ra! Nếu "Tinh linh Hồ" biến mất, thì xét về mặt diễn giải, điều đó chẳng khác nào toàn bộ mọi thứ về Vua Arthur cũng chấm dứt!」
●
Hơi thở của vài người trở nên gấp gáp, vũ khí vẫn còn tỏa nhiệt.
Nhưng Three-thirds hiểu ra rằng trận chiến đã kết thúc.
Lúc này, cô đang lắc đầu. Cô lắc đầu trước cách diễn giải của Percival.
Ngước nhìn bầu trời đêm, thu hình ảnh hắn vào tầm mắt,
「Percival-sama... Ngài đang nói cái gì vậy? Tôi vẫn đang tiếp tục trận đấu. Hơn nữa can thiệp vào chuyện này, chính ngài mới là người vi phạm tái hiện lịch sử đấy...!」
「Không quan trọng...! Phải kết thúc ở đây!」
●
「Đè ngửa nhau giữa thanh thiên bạch nhật, đúng là quá nhiều tư liệu... Làm lại lần nữa đi, lần này quay lưng lại được không...」
「Muốn scan 3D ghê ha.」
『Sao các người đến bước ngoặt lịch sử cũng không tha vậy?』
●
Cảm thấy đám người ngoài cuộc đang có những hành động lời nói bất quy tắc, Three-thirds nhìn về phía trước.
Bầu trời đêm. Percival đang ở đó với nền trời là ánh trăng.
Bản thân không còn sợ hãi gì nữa.
Nếu "Tinh linh Hồ" đúng như tưởng tượng của mình, thì mọi thứ, dù không chính xác, cũng sẽ không sai lầm. Vì thế, mình ngừng phủ định suy nghĩ của bản thân. Và cũng ngừng phủ định hành động của chính mình.
...Mọi thứ, cứ trôi theo dòng chảy cần phải có.
Dù hơi thở vẫn còn hỗn loạn, cô lại lắc đầu.
Vương Tứ Kiếm dường như không muốn rời khỏi tay, cô nằm đó giương nó lên,
「Ngu ngốc thật...」
Đúng vậy. Mình ở đây là vì điều gì chứ.
「Tôi sẽ giết em gái mình ở đây, rồi rời đi. Nghĩ đến chuyện về sau, để không bị ai lợi dụng danh nghĩa, việc chết cùng em gái cũng được xem là đúng đắn. ──Đó là điều đã được quyết định từ trước. Về mặt lịch sử, đó là sự thật đúng không.」
「Tes.! Quả nhiên đó sẽ là sự thật...!」
「Vậy thì...!」
●
Vậy thì ngài, làm sao phủ định được tôi.
Vừa mong muốn nơi này, nhưng lại cầu nguyện không muốn làm điều đó. Mong muốn và hành động lại trái ngược nhau.
Vậy thì ngài, làm sao phủ định được tôi.
●
Giọng của Percival vang lên, gần hơn cả bầu trời đêm.
「Mọi thứ sẽ là sự thật! Việc cô giết em gái, hay việc cô rời đi!」
Nhưng,
「Tuy nhiên tất cả những điều đó, từ giờ phút này sẽ trở thành lời nói dối!」
「...!?」
Nghe cho kỹ đây, hắn nói.
「Từ nay về sau, vài năm, mười mấy năm, hay vài chục năm nữa, cô sẽ kể lại chuyện ngày hôm nay, chuyện từ trước đến giờ cho ai đó.
Nhưng là với nụ cười của kẻ đang nói dối...!」
Thật ngu ngốc, cô nghĩ. Mình sẽ rời đi. Một sự ra đi xem cái chết cũng là điều đúng đắn. Vậy mà,
「Kể cho ai đó nghe ư, chuyện như thế làm sao có thể...!」
「Có thể...!」
Lời nói ập đến.
「Tại hạ sẽ tin vào lời nói dối của cô. Trách nhiệm với gia đình của cô, chuyện tái hiện lịch sử, những gì cô nói, tại hạ sẽ tin tất cả là sự thật.
Vì thế cô hãy lừa gạt tại hạ, nhưng hãy coi đó là câu chuyện bịa đặt, chỉ cần cười và tiếp tục sống là được...!」
Làm như thế, thì sẽ ra sao.
「Lời nói dối của cô, sẽ trở thành điều giống hệt như sự thật...!」
●
「A, ừm, xin lỗi vì chen ngang không biết bầu không khí, nhưng hai người xong chưa ạ?」
「Howa!?」
Percival luống cuống lùi ra khỏi người Three-thirds.
Three-thirds cũng vội vàng ngồi dậy, chỉnh đốn trang phục. Narze ở phía sau không cần tặc lưỡi đâu nhé? Nhưng mà,
「Three-thirds, cô nói nhiều về gia đình thế này thế kia, nhưng cô biết cái này là gì không?」
Vừa nói, cô ấy vừa lấy ra một chiếc lọ sành nhỏ nung mộc.
Bên trong chiếc lọ dán nhãn sáp thô sơ là mứt cam.
Phía sau, One-third thốt lên một tiếng "A", cũng là điều dễ hiểu.
「Cái này là... của tôi? Lúc nãy, khi dùng bữa tối cuối cùng ở đằng kia... chẳng phải sao?」
「Không, không phải đâu. ...Cái này được xếp trong phòng riêng của One-third trong tòa nhà chung đấy.」
À, Vua gật đầu.
「Làm mẫu vật ấy mà, có một cái riêng biệt nữa! Trong số mấy cái được xếp ở đó thì cái này là mới nhất đấy.」
Nghe vậy, Three-thirds cầm lấy chiếc lọ. Cô vuốt ve bề mặt nó vài lần,
「Món này, cha rất thích, mẹ thường hay làm... chúng tôi cũng rất thích...」
Cô khẽ thở dài.
「Trước khi đến đây, tôi thường làm định kỳ và gửi cho One-third, chắc con bé đã nhìn và bắt chước làm theo nhỉ.」
「Không, cái đó, ừm.」
「...Vậy mà, cái này, ninh kỹ quá, cứng ngắc lại rồi còn đâu...」
「Không được rồi, thật tình... Không có tôi thì không xong mà.」
「Đến lúc này mà còn chê bai sao...!」
「...Nhưng One-third-dono tự mình nấu nướng ư...」
●
「Cảm thấy có điềm nên ta nói luôn, Gap! Gap moe đấy!」
●
Vương Tứ Kiếm từng được nắm chặt đến thế, giờ đã buông lơi.
"Tinh linh Hồ" làm tốt thật đấy, Three-thirds vừa ôm lọ mứt vừa nghĩ. Và rồi,
「Dù sao thì Three-thirds-dono, chuyện về One-third-dono, cũng là điều cô không biết phải không? ──Ngay cả One-third-dono người đã quyết tâm đến thế, cũng có những thứ quan trọng cần gìn giữ, chứ không phải định vứt bỏ tất cả. Đây cũng là một "lời nói dối" nữa.」
Percival nhẹ nhàng dang hai tay ra như muốn chỉ vào không gian xung quanh.
「...Hiện tại có lẽ cô không tin, nhưng thế giới từ nay về sau sẽ biến tất cả thành lời nói dối. Chỉ điều đó là mong cô hãy tin.」
「Tại sao chứ? Tại sao... lại là tôi?」
「Hả? Hả? À, không...」
Hử? Mình thúc giục, hắn liền lảng tránh ánh mắt, hay đúng hơn là quay mặt đi.
「...Tại hạ nghĩ rằng, muốn nhìn thấy gương mặt cười thật sự của quý cô.」
●
「C, cái vừa rồi, tôi hiểu cảm giác muốn làm vậy!」
●
Haizz, mình thả lỏng người. Không ngờ lại bị nói những lời như thế ở nơi này. Nhưng mà,
「Nói dối vừa thôi chứ.」
「Nhưng mà, nghĩ thế này cũng được đúng không?」
Tóm lại là thế này.
「Mọi chuyện, ra sao thì ra.」
Dù bản thân không gánh vác tất cả, mọi chuyện vẫn sẽ ổn thỏa.
Có lẽ sẽ trở nên thế nào đó chẳng ai biết, nhưng,
「──Tôi chỉ cần cười vô trách nhiệm và nói: "Đây là điều tôi mong muốn" là được nhỉ.」
Rồi cuối cùng, nó cũng sẽ đến đích. Đến một thế giới không sai lầm.
●
Toàn cục đã lắng xuống. Cảm nhận được bầu không khí đó, Futayo quay lại.
「Masazumi, đói bụng rồi đó.」
「Khâm phục ngươi thật đấy. ...Cơ mà, One-third, người có thực quyền nhất là cô. Về chuyện sau này, cô tính sao?」
À, một trong những Vua Arthur đáp lại, thao tác hard point để điều chỉnh trang bị và trang phục một lần. Thời đại này cũng có chức năng đó ha, vừa khiến người ta nghĩ vậy, cô ta vừa nói:
「Sao trăng gì nữa, dòng chảy vốn có đã bị phá vỡ rồi.
Ngày mai, cuộc xâm lược của Anglo-Saxon sẽ hiện thực hóa, ──ngoài chuyện đó ra, chưa có gì được quyết định cả?」
「Vậy tôi xin đề xuất. One-third, tạm thời cô hãy trở thành người kế thừa danh hiệu Vua Arthur.」
「...Tạm thời? Ý là sao? Quyền kế thừa của chị hai thì thế nào?」
「Quyền kế thừa Vua Arthur của Three-thirds vẫn được giữ nguyên. Nhưng với thể chế song đầu như hiện tại sẽ nảy sinh xung đột, hoặc có khả năng bị nước khác lợi dụng.
Vì thế "Tinh linh Hồ" đề xuất. Sẽ để Three-thirds kế thừa danh hiệu "Chị gái của Vua Arthur", và tạm thời rời khỏi Britain.」
●
Masazumi giơ cánh tay phải lên, nhìn quanh mọi người. Ai nấy đều không nói gì. Nghĩa là giao phó cho bên này.
Cả hai cánh tay cũng làm động tác "xin mời xin mời". Thật ghét bản thân vì lại hiểu ý chúng. Mà thôi kệ.
「──Được chứ.」
●
Mình hướng về phía Three-thirds và One-third, sắp xếp từ ngữ.
「Vua Arthur được kế thừa, nhưng nếu không tạo ra "hy sinh" mà vẫn không kết thúc, sẽ chịu sự can thiệp từ các nước khác. ──Mordred cũng có khả năng được kế thừa ở nước khác. Trong trường hợp xấu nhất, Long Tộc sẽ thực thi quyền kế thừa đó.」
Tuy nhiên,
「Mordred là cháu của Vua Arthur. Con của chị gái. Vì thế nếu nắm giữ danh hiệu "Chị gái" người sinh ra cậu ta, thì có thể kiểm soát hoàn toàn quyền thành lập danh hiệu Mordred. Và xét theo quan hệ gia đình thực tế, chị gái của One-third chính là Three-thirds, là cô.」
「Vậy, nếu tôi cũng kế thừa danh hiệu Vua Arthur thì...」
Trường hợp đó, sẽ ra sao.
「Jud., Vua Arthur sẽ có hai người, các nước khác sẽ khó can thiệp hơn. One-third là Vua Arthur đương nhiệm, nắm thực quyền số một nhưng "quyền lựa chọn tối thượng" phải có sự đồng thuận của các Vua Arthur, cứ làm như vậy là được. Và──」
Nói rồi, mình ra chỉ thị cho Kiyomasa. Bước lên một bước đi. Nhưng,
「?」
Chết thật. Không truyền đạt được. Có lẽ vì thế mà hai cánh tay đã đứng trước mặt Kiyomasa, ra hiệu bảo cô ấy bước ra. Thế là,
「A, vâng.」
Cô ấy bước lên một bước về phía này.
『Masazumi, nhà ngươi, thua hai cánh tay rồi kìa...』
『Senpai Hai Cánh Tay, đỉnh quá!』
Thấy buồn ghê. Cảm xúc đúng là phiền phức, nghĩ vậy nhưng mình vẫn giới thiệu Kiyomasa.
「Đêm nay, đã cho mọi người thấy Arthur Two-thirds.」
「Two-thirds.」
「One-third, thất lễ đấy nhé.」
Nói dối. Cảm giác lần này hơi khó làm việc sao ấy. Mà thôi, dù sao thì,
「Sự tồn tại của cô ấy đã được biết đến. Dù thực tế có ở đó hay không, ──đối với phe Second, đây sẽ là một lực lượng chính trị quan trọng.」
「...Quả nhiên. Dù có định tiêu diệt One-third-dono và Three-thirds-dono, thì vẫn sẽ nảy sinh vấn đề là Two-thirds-dono đang ở đâu, đúng không?」
「Jud., chính là như vậy. ──Thêm vào đó, nếu thực quyền được luân chuyển giữa ba bên, các nước khác sẽ thấy việc can thiệp vào Britain tốn kém hơn là tận dụng những phần có lợi cho nước mình. Còn lại, việc tung Gawain và những người khác đi tìm Chén Thánh vào thời điểm thích hợp, hay có can thiệp vào cái "lợi ích" của nước khác hay không, phán quyết chính trị đó giao lại cho các cô trong tương lai.」
Nói xong, mình nhìn Three-thirds.
「...Thế nào. Three-thirds.」
Tes., Three-thirds gật đầu.
Cô ấy chạm vào lọ mứt trên tay, ôm lấy nó một cách tròn trịa như có chút do dự, rồi mở lời.
「...One-third.」
Cô nói.
「...Chị là "chị gái" của em là được rồi chứ?」
●
「Đây là sự cảm động lớn nhất trong năm nay...」
「Kiyonari trật tự chút đi.」
●
Với tư cách là một người chị, cô hướng ánh mắt về phía em gái.
Three-thirds tự hỏi đã bao lâu rồi mình mới có ý thức tự giác này. Và rồi cô em gái nhìn lọ mứt trong tay cô. Vừa hạ tầm mắt xuống như thể đang bối rối,
「...Chị hai. Em, làm mứt vẫn chưa ngon lắm...」
Cô hiểu điều em gái muốn nói. Nhưng giờ, không phải như thế nữa.
Một mặt cô nghĩ nên nói nhiều điều, nhưng mặt khác, con bé đã có vị thế và đồng đội. Không còn là cô bé nhà quê nữa.
Chỉ là hiện tại, con bé vẫn là em gái. Vì thế, cô lựa lời.
「One-third, ngày xưa chị cũng thế thôi. ──Khi nào làm xong mẻ mới chị sẽ gửi. Hãy lấy cái đó làm mẫu nhé.」
「──Chị sẽ đi xa sao?」
Trước câu hỏi của em gái, cô chỉ biết gật đầu.
「Nếu nói câu chuyện về Vua Arthur sẽ lan rộng ở Châu Âu, thì việc chị sang đó ngay tại hiện trường lúc này, sẽ giúp ích được cho em và vùng đất này. Và chừng nào mẹ của Mordred còn ở lục địa Châu Âu, thì phe lục địa không thể can thiệp vào cái chết của em.」
「Nhưng, nếu những kẻ ở lục địa định lợi dụng thân phận của chị──」
「──Về việc đó, có ba người thích hợp để hộ vệ. Và hơn nữa, trong số đó có một người tốt nhất.」
「────」
「Giống thôi chứ không phải ngươi đâu.」
「Thế thì đừng có nhìn ta chứ!!」
Đang làm cái quái gì thế không biết..., mình thấm thía nghĩ, nhưng đây mới là đặc sắc của "Tinh linh Hồ". One-third không cần nghiêng đầu thắc mắc đâu. Và rồi,
「Là tại hạ sao?」
「──Đúng. Là ngươi đấy.」
「............」
「──Xin lỗi, lỡ miệng gọi là ngươi.」
「Không, à, cứ nói tiếp đi.」
Jud., "Tinh linh Hồ" gật đầu nói.
「Là hắn. Percival.
Tam kỵ sĩ tìm kiếm Chén Thánh. Câu chuyện tìm kiếm Chén Thánh được sinh ra ở lục địa Châu Âu, nhưng ở Britain đã tồn tại ba kỵ sĩ. Gawain, Bors, Percival. Trong ba người cuối cùng đến được Chén Thánh, kẻ có vẻ rảnh rỗi nhất, chắc là hắn, Percival. Phe Second theo chế độ hợp nghị, nên có thể giao phó cho người khác được nhỉ? Rảnh mà đúng không?」
「A, a──, rảnh rỗi lắm đó──? Cỡ một yếu nhân, hộ vệ dư sức luôn ấy chứ──?」
●
「Xin phép nói thẳng, nhưng khi nhận ra One-third-sama nhìn Percival-kyou bằng ánh mắt khinh bỉ, tôi cảm thấy sự hèn mọn của mình được tha thứ đôi chút.」
「Vậy à...」
「Hachisuka? Phủ nhận đi cũng được mà?」
●
Haizz, cô em gái thở dài. Cô bé ném ánh mắt sắc lẹm về phía Percival,
「Thú thật, ta còn nghĩ muốn giết hắn ngay tại đây cho rồi... nhưng mà thôi được.」
Khi gật đầu, con bé đã khoác lên mình bầu không khí thường ngày.
Em gái đang ở đó. Với tư cách Vua Arthur, Vua Arthur đệ nhất nắm giữ thực quyền.
「Cũng không phải là không thể liên lạc. Từ lục địa Châu Âu, nếu có hứng thì gửi thư cho ta.
──So với việc mất đi, thì thế là đủ rồi.」
「Tes., vậy hẹn gặp lại, ──em gái của chị.」
●
Mary đã nhìn thấy những giọt nước mắt rơi từ đôi mắt của Three-thirds khi cô nói lời cảm ơn.
...A.
Ngược lại rồi. Lẽ ra phải thế. Nhưng,
「...Mary-dono.」
Một Vua Arthur đang khóc.
Kẻ nói dối bị vạch trần lời nói dối.
Khóc trong đêm.
「Ta──」
Cùng với Tenzou, nhìn những giọt nước mắt của cô ấy, mình đã nghĩ thế này.
Hiện tại, liệu mình có đang nhìn những giọt nước mắt của cô ấy mà không phạm sai lầm nào chăng.
Lực bàn tay của chàng đang ôm lấy vai mình chính là câu trả lời, nghĩ vậy, mình đặt tay mình chồng lên tay chàng.
●
Thật tình, giọng nói của người đàn ông vang lên giữa bầu trời đêm.
Phía Nam Britain, vùng duyên hải. Nơi những luồng khí nóng men theo vách đá bay tản vào không trung. Tại quảng trường pháo đài ở đó, Lott King đang mở ra hàng loạt khung hiển thị.
Bên cạnh, tại cảng thương mại ít được sử dụng, vô số tàu vận tải đã được vũ trang đang neo đậu. Nhưng, thứ cần nhìn lúc này không phải là những con tàu đó. Mà là một bóng người đang ngồi ở vị trí nhô ra không trung nơi đầu cầu tàu.
「──Pellinore Vương, chuyện đã xong xuôi. Tôi đã nói chuyện về cách xử lý Vua Arthur với thế lực nhân loại thuộc phe German ở bờ bên kia.」
「──Ồ. Vua Arthur vẫn còn sống, Britannia sẽ nghênh kích cuộc xâm lược của Anglo-Saxon. ──Ngài đã truyền đạt như thế sao?」
「Vâng, đàm phán tan vỡ.」
●
Chà chà, Lott King đưa mắt nhìn mọi người đang xôn xao xung quanh. Có vài người nói muốn nói chuyện với ông. Tóm lại là,
「Bedivere đã đưa ra chỉ thị rồi sao?」
「Vâng, quyền kiểm soát Merlin bị tước đoạt, và ngay khi khôi phục lại thì tin tức về tương lai của Vua Arthur cũng đến. ──Từ chối kết thúc bằng sự hy sinh, thừa nhận cuộc tập kích của Anglo-Saxon và quyết định kháng cự. ...Các nhân vật có thế lực ở khắp nơi dù muốn liên kết phản đối cũng không được vì Merlin đã bị kiểm soát phân tách. Và khi những kẻ nhận định theo phe Vua Arthur có lợi hơn xuất hiện, thì chỉ còn cách tiếp tục thôi.」
「Dù có muốn phản bội sang phe Anglo-Saxon, nếu không có phương tiện thông thần thì cũng chẳng làm được gì. Ngày mai tại hiện trường mà đột ngột làm thế, chỉ bị coi là bẫy và bị thiêu rụi trong khi không phòng bị thôi.」
Tes., mình đáp lại.
Chỉ trong khoảng một tháng nay, tình hình đã thay đổi rất nhiều. Và chúng ta đã có thể tận dụng những thay đổi đó để hành động.
Nhẹ nhõm. Cảm giác đó đang len lỏi. Vừa cảm thấy điều đó thật kỳ lạ,
「Việc Merlin bị kiểm soát, cũng như cách xử lý Vua Arthur, đã được công bố là nhờ sự bảo hộ của "Tinh linh Hồ". Các đoàn chiến binh khắp nơi chấp nhận điều đó, có vẻ đang chuyển sang thuyết phục hoặc đình công chống lại các lãnh chúa phe đối lập.」
「Không biết đã chuẩn bị ngầm đến mức nào rồi nữa.」
「Người trao cho họ phương thức giao dịch là tôi mà.」
Khi nói một cách không hề hối lỗi, Pellinore Vương khẽ cười. Cô nhe răng,
「Thực chất, Britain vốn là hội nghị bàn tròn, nay tại đây lại trở thành quan hệ chủ tớ quân chủ chuyên chế sao. ──Dù có vượt qua cuộc tập kích ngày mai, thì các cuộc tập kích vẫn sẽ tiếp diễn ngắt quãng đấy. Long Tộc khá là dai dẳng mà.」
「Tes.! Buôn bán ế ẩm rồi! Trước mắt tuyến đường biển sang Iberia không dùng được nữa. Thật tình, phiền phức quá đi mất!」
Vừa nói, cảm xúc vừa trào ra.
「──Phiền phức thế cơ mà. Ngài đang cười đấy.」
À, chắc là vậy. Mình có tự giác về điều đó. Nhưng,
「Tes., đang cười đấy! Không phải nói dối đâu! Giờ đây Britain này, và cả câu chuyện của chúng ta, không còn là dối trá nữa, mà đã trở thành thứ chúng ta thực sự cùng nhau tạo dựng!」
Thật trẻ con, mình nghĩ vậy. Ngày mai là chiến tranh. Dù sẽ kết thúc nhanh chóng, nhưng sự kiệt quệ của chiến tranh sẽ nảy sinh. Tuy nhiên,
「Ta thừa nhận! Rằng không cần phải để một Britain giả dối kế thừa cho tương lai sau này nữa! Biến câu chuyện thành sự thật. Ta sẽ dốc toàn lực cho việc đó!」
Đúng thế.
「──Gì chứ nhà ta đứa thứ hai vừa chào đời rồi mà...!」
●
Khắp nơi, ánh sáng được sinh ra.
Dù là đêm khuya, các đoàn chiến binh của ba phái bắt đầu di chuyển, và như để dẫn đường cho họ, Merlin truyền đạt lời nói:
『Sẽ xuất kích hạm đội vận tải trong trạng thái tàng hình...!』
Đó là thứ mang tên "Bầu trời bay", triển khai khắp Britain và các đảo khác. Thực hiện động thái vận chuyển các đoàn chiến binh đã lùi về hậu phương ra lại tiền tuyến.
Thực hiện việc kiểm soát đó là các tự động nhân hình của Suzu và Musashi, họ xác nhận ánh sáng đang được "miêu tả" trên mô hình nước Anh mà Suzu tạo ra.
「Các cứ điểm, đang khởi động...」
Khẩn trương. Đó không chỉ là suy nghĩ của bên này, mà các đoàn chiến binh, tất cả mọi người đều như vậy.
Suzu cung cấp sơ đồ khái quát hiển thị vật tư tiếp tế, cơ sở hạ tầng, thiết bị phòng thủ ở các nơi cho các tự động nhân hình đóng vai trò hướng dẫn của "Bầu trời bay", vừa chia sẻ thông tin vừa nói:
「...Nghe thấy tiếng nói.」
「Hả?」
Không cần phải nghi ngờ. Có thể nghe thấy. Tại các trạm gác và cứ điểm ở khắp nơi. Trên đường di chuyển, và hơn hết, tại pháo đài Londinium trung tâm,
『Từ giờ toàn quân, bước vào trạng thái chuẩn bị nghênh kích Anglo-Saxon! Nhanh lên!』
Câu chuyện của Vua Arthur bắt đầu.
●
Nghe đây, One-third sải bước nhanh trên quảng trường. Đại diện các phe First, Second, Third và các đoàn chiến binh đang tập trung đông nghịt, những người không vào được tràn ra cả thị trấn Londinium.
Và khắp nơi, những người đang ở Britain này và các đảo, dù là đêm khuya, vẫn đang chờ đợi qua khung hiển thị. Chờ đợi chỉ thị của bên này, lời nói, và câu chuyện được truyền tải.
Mình đi một vòng quanh mọi người trong quảng trường, rồi đứng trước pháo đài. Bên trái là Percival, bên phải là Three-thirds, ngay gần là Kay và Bedivere, xa hơn một chút là Lancelot và nhóm "Tinh linh Hồ",
「Chúng ta từ giờ sẽ triển khai tập trung tại miền Nam Britain để đánh lui Anglo-Saxon.
Đảm nhận phòng thủ các nơi! ──Đây là tái hiện lịch sử chính thức! Các thành viên hãy khắc cốt ghi tâm và dốc toàn lực!!」
「Nào, hoàn toàn không có thời gian đâu! Liên lạc với đại diện các nơi, tập trung phương tiện vận chuyển về miền Nam! Những kẻ thiếu huấn luyện sẽ được huấn luyện làm nhân viên thay thế ở phía nội địa!」
「Khẩn trương lên──!」
Mọi người đáp lại tiếng hô.
「Tes....!」
「Chúng ta là cư dân của câu chuyện...!」
「Nhưng chúng ta là những kẻ biến câu chuyện thành sự thật...!」
Ồ, những tiếng hô chồng lên nhau.
「Khai chiến vào 3 giờ sáng mai! Hãy chuẩn bị kỹ lưỡng nhất trong khả năng!」
●
「──Mà, cái này, chẳng biết có phải sử thực hay không, nhưng thế có được không?」
「M, mà, nếu có chuyện gì thì hơi ấy, nhưng tình trạng có thể thông ra bên ngoài, vẫn đang tiếp tục duy trì đúng không?」
『Ừ, ừm. Bên ngoài, rất vững chắc, ...Chắc là, sẽ được xác định bởi cuộc tập kích chăng?』
Nếu vậy thì, một giọng nói vang lên.
「Nếu xác định bằng cuộc tập kích, thì có làm mạnh tay một chút, cũng không sao nhỉ?」
「Fufu, cái này là cái đó nhỉ!? ──Không được can thiệp quá mức cần thiết vào lịch sử đâu đấy!? Không được đâu nhé...! Tuyệt đối không được đâu nhé!? ──Sao lại không làm chứ! Mà khoan.」
「...Tuy nhiên, nếu là bây giờ, thì có thể giúp được gì đây?」
「Thì, ở các nơi, ẩn nấp rồi hỗ trợ chút đỉnh từ hậu trường, cũng là một cách...」
「Ngay từ bây giờ, cũng có thể cài cắm nhiều thứ mà? Chỉ là──」
Giọng nói ấy hướng về một người. Người đó liền nói,
「...Vâng. Câu chuyện Vua Arthur mà tôi biết, là đã đánh lui cuộc tập kích, nên miễn không nổi bật quá thì chắc không sao đâu ạ.」
Vậy thì quyết định rồi.
「Lễ hội thôi!!」
0 Bình luận