Horizon NEXT BOX HDDD - Quyển Anh Quốc - 1C

Chương 58: 『Kẻ mang Thánh kiếm dưới trăng』

Chương 58: 『Kẻ mang Thánh kiếm dưới trăng』

『Kẻ mang Thánh kiếm dưới trăng』

Cảm giác như trần nhà đã trở nên cao hơn.

「Thực tế là vậy, hay do sàn nhà sụt xuống nhỉ...」

「──Sao thế? Bên ngoài xong xuôi chưa?」

Bedivere lên tiếng, cô ấy đang đứng ở mép cái hố lớn toác ra trong phòng yết kiến. Hiện tại, cô ấy cùng Kay ở dưới đáy hố và mọi người trong chiến đoàn đang tiến hành sửa chữa lỗ hổng trên sàn. Dĩ nhiên, không thể nào nhét tất cả mọi người vào phòng yết kiến này được. Vì thế, mình đã...

「Phía bên ngoài cũng náo loạn đủ kiểu rồi, trước mắt tôi đang bảo mọi người lo việc tiếp tế và trị thương. Tôi đã gửi những người tương đối lành lặn qua đây, thấy họ vẫn đang làm việc là tốt rồi.」

Nói xong, mình tiện thể hỏi luôn. Hướng ánh nhìn về phía cửa dẫn ra bãi săn ở sâu bên trái phòng yết kiến.

「Cô không đi sao?」

「──Có Three-Thirds ở đó rồi.」

Bedivere nghiêng đầu nhìn góc độ của cây cột đang được dựng lên dưới tầng hầm. Vừa ra chỉ thị điều chỉnh bằng tay cho Kay ở bên dưới, cô vừa nói:

「Three-Thirds không tin tưởng chúng ta. Những kẻ đã đẩy em gái cô ấy vào con đường chết, dù là bất đắc dĩ, nhưng vẫn là chúng ta. Và──」

Và,

「Cô ấy cũng không thể ngăn cản sự hy sinh mà cả Britain này lẫn em gái cô ấy đã chấp nhận. "Tinh linh Hồ nước" đã bảo rằng hãy can đảm dưới danh nghĩa chính nghĩa, nhưng... chính cô ấy lại là người phải gánh chịu mọi trách nhiệm bởi vô số sự hèn nhát của những kẻ khác.」

「Ngay cả One-Third cũng chấp nhận việc bị Three-Thirds giết, sao?」

「Về phía Vương quốc Frank, đó hẳn là một câu chuyện tốt đẹp nhỉ.」

Liệu có phải vậy không, mình tự hỏi. Nếu Vua Arthur biến mất, ưu thế chính trị của Britain sẽ giảm đi đáng kể. Tuy có Chén Thánh, nhưng cũng có thể xem là họ chỉ còn biết dựa vào nó. Chỉ là, nếu xét về phần mình,

「Nếu chuyện đó xảy ra, tôi cũng sẽ bị giải trừ tập danh. Nếu câu chuyện về Vua Arthur trở thành "chuyện đã rồi", thì Lancelot cũng sẽ kết thúc như một "chuyện đã rồi" mà thôi.」

「Cảm xúc của búp bê tự động thật phức tạp nhỉ.」

Cảm xúc liệu có tồn tại nơi mình chăng. Không, có lẽ tiêu chuẩn phán đoán mới chính là thứ được gọi tên như thế vào lúc này, mình nghĩ vậy. Tuy nhiên,

「Có rồng gây hại, và Britain vì sợ hãi sự tổn thương do nó gây ra nên đã chấp nhận sự hy sinh của Vua Arthur. Trong khi chúng ta còn đang do dự, One-Third đã chấp nhận sự hy sinh của Vua Arthur, và rồi chúng ta cũng chấp nhận điều đó──」

Phải rồi.

Hy sinh.

Như những con sóng chồng lên nhau, tất cả những mong cầu hy sinh đều đang tụ lại một điểm.

Chúng ta đã để One-Third, người tự nguyện hy sinh, phải gánh vác tất cả mọi thứ, nhưng...

「──One-Third cũng đã giao phó bản thân mình cho Three-Thirds rồi nhỉ.」

Tes., Bedivere đáp.

「Dù chúng ta có cố gắng ngăn cản, hay dù vị Vua của chúng ta là One-Third có từ chối, thì những thứ đè nặng lên vai Three-Thirds còn lớn hơn thế nữa.」

「Đó là──」

「Là tất cả của Britain, và mọi thứ thuộc về lịch sử.」

Bedivere nói, nhưng không hề thở dài. Mình cứ nghĩ những lúc thế này, cô ấy sẽ luôn than thở hay tỏ ra buông xuôi, nhưng...

「Sẽ ra sao đây nhỉ. ──Rằng Britain này, Châu Âu này, và tất cả mọi người hãy cứ hèn nhát bởi sự "hèn nhát" đó.

Nếu đó chắc chắn là nước đi cứu vãn mọi thứ. Vậy thì, Three-Thirds không thể nào nắm giữ thứ chính nghĩa sai lầm được.

Khác với chúng ta, cô ấy là chốt chặn cuối cùng. ...Bởi lẽ, chỉ cần một ý nghĩ chủ quan của bản thân, cô ấy có thể sẽ khiến Britain diệt vong.」

「Kết giới khá mạnh đấy chứ... Đa tầng, và chênh lệch độ cao à?」

Sâu bên trái phòng yết kiến. Đi qua cánh cửa, xuyên qua hành lang và bước ra ngoài, nơi đó là một khu rừng.

Phía bên kia rặng cây hắt lại ánh sáng. Thứ lọt vào mắt Asama, còn rõ hơn cả ánh trăng, là...

「...Có hai người mang phản ứng lưu thể rất lớn.」

「Đang vội sao?」

Futayo đang vác Masazumi trên vai, cô nàng trên vai gật đầu.

「Theo nghĩa là đến để ngăn cản, thì nên vội một chút──」

Chưa kịp nói hết câu, Futayo đã lao vút đi. Bóng dáng cô biến mất trong chớp mắt. Vừa kịp nghĩ "Đúng là danh bất hư truyền", cô ấy đã quay lại ngay lập tức.

「Thất lễ! Phía trước đường chia làm hai ngả, tại hạ không biết đi đường nào nên quay lại!」

「Mẫu thân, một quyết định rút lui thật ngoạn mục...!」

Vì tò mò nên mình nhìn sang nhóm phù thủy, thấy hai cô con gái đang xua tay. Có vẻ ý là "đừng bận tâm". Và rồi,

「Tôi nghĩ cứ đi theo hướng phản ứng lưu thể đằng kia là ổn thôi, nhưng mà... ──Là vai trò của chúng ta nhỉ.」

Đó cũng là nhiệm vụ của mình. Cần phải thiết lập nhiều thứ cho phù hợp với nơi này, nhưng...

「Nhanh lên nào. Trước mắt là hướng này...!」

Họ chạy xuyên qua khu rừng. Vượt qua hào nước và cây cầu, tiến vào bãi săn.

Percival đứng đầu mọi người, nhìn về phía trước.

「Three-Thirds-dono!」

Có ở đó.

Giữa trảng cỏ rộng như quảng trường, cô ấy đang đứng đó. Cả One-Third cũng vậy. Gần hai người là một tấm vải trải và một chiếc giỏ đan bằng vỏ cây.

Chắc là họ vừa dùng bữa ăn cuối cùng. Nếu vậy thì,

...Kịp rồi!

Hai người họ lúc này đang hạ thấp lưỡi kiếm trên tay. Cả hai thanh kiếm đều có lưỡi dài gần một mét. Dưới ánh trăng phản chiếu, có thể thấy rõ đó là những món vũ khí có thể gây chí mạng nếu trúng đòn.

Họ sắp sửa phân định thắng thua.

Nhưng, vẫn chưa bắt đầu. Nếu vậy thì,

「Lũ khốn các ngươi...!」

One-Third nhìn về phía này, cau mày giận dữ.

「Cả Bedivere, cả Kay, đều đã khuất phục rồi sao...!」

Cùng với lời nói, One-Third định bước tới. Nhưng, có một bóng người đã ngăn lại.

Là Three-Thirds. Cô ấy vẫn hạ kiếm, quay người về phía này và nói:

「...Lui xuống đi One-Third. Đánh bại cô là trách nhiệm của tôi.

Đây là nơi tôi nên đứng.」

Ý chí quyết đấu của Three-Thirds không hề lay chuyển. Cảm nhận cơn gió lạnh buốt thổi qua bãi săn, Percival bước lên phía trước.

Phải ngăn lại. Mang theo ý chí đó,

「Three-Thirds-dono...!」

Cậu cất tiếng gọi. Three-Thirds liền đưa mắt nhìn sang. Cô ấy khẽ thả lỏng vai, tắm mình trong ánh trăng từ phía sau lưng,

「...Percival-sama?」

Như thể chẳng còn cách nào khác, cô ấy nói:

「...Ngài đã phản bội rồi nhỉ.」

「Ủa? Sao tự nhiên mức độ cảnh giác MAX luôn vậy?」

「Bị từ chối rồi sao ạ?」

「Lúc nãy chẳng phải có ai đó vừa tạo cái bầu không khí kiểu "Tỏ tình đi! Ngon ăn đấy!" sao?」

『Cái này, trách nhiệm sẽ đổ hết lên đầu Percival-kun nhỉ, quả nhiên là thế.』

「Tỏ tình xong bị đá rồi bị chém, thế là hòa bình Britannia được bảo vệ hử...」

「Sao tại hạ cứ bị nói những lời cay đắng liên tục thế hả──!?」

「Thế thì ông ơi, làm gì đi chứ? Nào, thử lại lần nữa xem.」

Về phía Percival, đây là một tình huống ngoài dự tính đã được dự tính. Bị từ chối. Ừm, thì, Three-Thirds-dono vốn có tính khí cứng như đá mà lị...

Nhưng, không được nản chí. Xung quanh, hay đúng hơn là sau lưng, đám người đáng lẽ là đồng minh lại đang tỏa ra cái khí thế như kẻ thù,

「Ca này hỏng rồi chăng.」

「Yutaka, lựa lời một chút đi chứ. Nhẹ nhàng thôi.」

「Tomo? Thế thì có phủ nhận được cái gì đâu?」

「Ca này hỏng nhẹ nhàng rồi.」

Kẻ địch... Không phải "như là" kẻ địch nữa. Rõ ràng là Enemy. Dù sao thì, nhìn thấy từ trong bụi cỏ, hai cánh tay đang quay vòng vòng ra hiệu "nhanh lên". Ý là "cuốn gói lẹ lên". Thế nên mình cũng,

「Three-Thirds-dono.」

「Tes., rốt cuộc là ngài muốn gì đây?」

Có tiếng nói vọng từ phía sau: "Hình như không được quan tâm lắm nhỉ?", nhưng mình quyết định lờ đi.

Về phía mình, có rất nhiều điều muốn nói với Three-Thirds. Dù sao thì, cũng đã có một thời gian dài gắn bó. Nhưng,

「Cô nhất định không chịu thay đổi ý định sao?」

Khi hỏi câu đó, một lúc sau Three-Thirds mới gật đầu.

「...Tôi đã chuẩn bị giác ngộ rồi.」

「Cha tôi đã mất để bảo vệ vùng đất này, mẹ tôi vì thương nhớ cha mà cũng qua đời. Em gái tôi thì đuổi theo cha, cố gắng bảo vệ vùng đất này...」

Nhưng,

「Tuy nhiên, tôi lại nghĩ rằng chỉ cần được sống yên bình ở vùng quê là đủ. Cho đến khi tôi rút thanh Thánh kiếm kia.」

「Cho đến khi rút thanh Thánh kiếm kia...」

「Giá trị Thánh kiếm, cảm giác như hai ba tuần nay rớt giá thê thảm ấy nhỉ.」

「............」

Percival chưa báo cáo cho Three-Thirds biết chuyện Thánh kiếm được rút ra ầm ầm như nấm sau mưa. Nói thật lòng, nếu nói cho Three-Thirds biết thì chắc cô ấy sẽ suy nghĩ lung tung lắm.

Nên ở đây mình sẽ không đả động đến chuyện đó, mà đưa ra một khả năng khác. Trước mắt hít một hơi thật sâu để bình tĩnh,

「Three-Thirds-dono, việc coi như mọi chuyện chưa từng xảy ra, là không thể sao?」

「...Vốn dĩ tôi đã định làm thế rồi còn gì?」

「Chuyện rồng gây hại, chuyện về Britain, chuyện về những người sống trên đảo nổi này, tôi đã cố tình không nhìn thấy những điều đó, thu mình ở vùng quê... Trong gia đình, chỉ có mình tôi là muốn sống an nhàn.」

「Nếu vậy──」

「Nhưng, như thế là không được. ──Bởi vì, khi bước ra ngoài, vai trò như thế này đã tìm đến. Bất kể bản ý của tôi ra sao, thế gian vẫn đang mưu cầu vận mệnh của chúng tôi.」

Nghĩa là sao?

「Cùng em gái biến mất tại nơi đây. Nhờ đó, hiện tại và tương lai của vùng đất này sẽ được bảo vệ.

Điều đó thì có gì là không được chứ?」

「Ngài không hiểu đâu, Percival-sama. Ngài không hiểu sự cố chấp của tôi, hay bất cứ điều gì cả.」

Chắc là vậy rồi, mình nghĩ thế.

「Ơ, chẳng hiểu gì về đối phương mà cũng mò đến tỏ tình á...」

「Đúng là nỗi ô nhục của giới stalker mà!」

「...Mẫu thân? Rốt cuộc cái gì mới là đúng ạ?」

「Nói thẳng ra là cứ phe nào thấy thú vị thì theo phe đó thôi, hiểu không?」

「Khoan, khoan đã! Khắt khe thế!」

Mà, nhưng, bị nói là không hiểu thì cũng đúng thôi. Quả thật Three-Thirds thuộc tuýp người không bộc lộ nội tâm, và cô ấy đã sống trong tình trạng không có tương lai.

Về mặt lập trường, cô ấy cũng không thể giao phó điều gì cho người ngoài. Cô ấy là điểm kết thúc. Chính là như vậy. Nhưng,

「...Dẫu biết sẽ bị nói, bị nghĩ là không hiểu, nhưng tại hạ vẫn muốn nói điều này.」

Nói rằng.

「Hiểu hay không hiểu, đều vô nghĩa cả thôi.」

「Đó là──」

「Tại hạ chỉ đơn giản là tin tưởng Three-Thirds-dono. Chỉ vậy thôi.」

「Nếu là vậy...」

Như để đáp lại, cô ấy tuyên bố.

「Vậy thì tôi đành phải phản bội ngài, người đã tin tưởng tôi thôi.」

Nói rồi, Three-Thirds mở rộng tư thế.

Cô vung nhẹ thanh kiếm trên tay từ trái sang phải, đối diện với Percival. Và rồi,

「Sẽ thế nào đây?」

Sẽ đối đầu ra sao? Sẽ thực hiện điều đó dưới hình thức nào? Ngay khi câu hỏi được đặt ra.

Một bóng người xuất hiện dưới ánh trăng.

「Tôi sẽ làm đối thủ của cô.」

Mary bước lên phía trước, cảm thấy vững tâm hơn nhờ cái cúi đầu chào của Tenzo.

Cả Percival, Three-Thirds, lẫn One-Third đều nhìn về phía này, nhưng...

「Từ giờ tôi sẽ đánh bại cô.」

「Cô là...?」

Mình nghĩ thắc mắc đó là vô nghĩa. Bởi vì,

「Đây là nơi để phân định thắng thua, phải không?」

Phải. Điều đó rất dễ hiểu. Đối với bất kỳ ai ở đây, đều là như vậy. Đối với những người trong pháo đài, ở Londinium, ở các cứ điểm khắp nơi, hay toàn bộ người dân sống trên Britain này, cũng đều là như vậy.

Nếu thế, mình phải nói ra điều này.

「Trước đây, đã từng có một người phụ nữ từ bỏ tất cả.」

Và,

「Người phụ nữ ấy, nhờ bị thèm khát và tước đoạt tất cả, cuối cùng mới có thể chết đi một lần.」

Vậy nên,

「──Cô cũng phải trở nên như vậy thôi.」

「Jamie, ──đưa Vương Tứ Kiếm cho ta.」

「V-Vâng! ──Thưa Mẫu thân!」

Kiyomasa vội vàng hành động. Đây là lần đầu tiên cô bé cảm nhận được khí thế hừng hực như sắp bùng nổ của mẹ mình một cách khách quan. Mẹ cô thường ngày có chút lơi lỏng, nhưng áp lực những lúc thế này thật khủng khiếp.

One-Third ném ánh nhìn nghi ngờ về việc Kiyomasa đang giữ Vương Tứ Kiếm. Nhưng,

「Cảm ơn con.」

Chỉ nói vậy, Mary nhận lấy thanh kiếm.

Động tác nắm lấy chuôi kiếm, khẽ kiểm tra độ nặng nhẹ, đã trở nên thanh thoát.

Sau khi vung thử một cái, từ tư thế giương thanh đại kiếm lên thượng đoạn bên phải của mẹ, mình lùi lại, vòng ra sau lưng bà.

「Mẫu thân.」

「Lùi ra sau lưng Phụ thân con đi.」

Chỉ có vậy. Chuyện sắp xảy ra tới đây, vị trí của cha sẽ là ranh giới, ý là như thế. Mọi người đều lùi lại phía sau cha,

「Tenzo! Anh làm lá chắn cho mọi người nhé!」

「Ủa alo!? Đâu có bàn vụ này đâu nhỉ!? Vừa nãy ấy!」

Thôi thì cứ coi là vậy đi.

Thế nên mình cũng đạp lên cỏ, lùi lại, trở thành một thành viên trong nhóm quan sát, và nhìn về phía trước.

Có mẹ, và có Three-Thirds.

Theo mình thấy, Three-Thirds dường như coi mọi thứ là lẽ đương nhiên. Cả diễn biến này. Kể cả điều đó, cũng nằm trong dự tính.

Nhưng, mẹ tuyên bố.

「Đây là trận quyết định. Vậy thì, ──để không phải hối tiếc, hãy tung ra tất cả đi.」

「Tes., ──tất cả tại nơi này.」

Trước câu nói đó, mẹ thủ thế.

Vương Tứ Kiếm Nhất Hình. Hai thanh song kiếm vốn đeo hai bên hông được chập lại trước ngực, vang lên tiếng kim loại.

Mẹ cứ thế dựng lưỡi kiếm ở chính diện, hơi chếch lên cao, sống lưng thẳng tắp.

「Nghe cho kỹ đây.」

「──Cô sắp sửa bị đánh bại bởi một kẻ chẳng là ai cả.

Không phải Vua Arthur. Cũng chẳng phải quý tộc hay hoàng tộc. Cô sẽ bị đánh bại bởi một kẻ duy nhất, một kẻ chẳng là gì cả.

Không thân phận, không quyền lực, cũng chẳng mang theo kỳ vọng nào. Nhưng, cô sẽ bị đánh bại bởi một kẻ khao khát được sống tự do, tuân theo ý muốn của chính mình.」

Và rồi,

「Hãy nhớ lại rằng, chính bản thân cô cũng đã từng là một tồn tại như thế.」

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!