I Woke Up Piloting the St...
Ryuto Nabeshima Tetsuhiro
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 04

Chương 7 Trận Quyết Đấu Sinh Tử Bực Mình

0 Bình luận - Độ dài: 6,437 từ - Cập nhật:

Làm thế nào mà tôi lại lâm vào cảnh phải cận chiến trong một vũ trụ nơi phi thuyền bay rợp trời với hỏa lực kinh hoàng thế này?

Tôi đổ hết tội cho Balthazar, cùng với cái quân đội đế quốc chết tiệt đã chế tạo ra một con tàu ngu xuẩn như vậy. Thiệt tình chứ, cái quái gì thế này.

“Master Hiro, chúng ta sắp cập bến rồi ạ,” Mimi thông báo. “Lực lượng địch có vẻ đang tập trung ở xa nhà chứa máy bay, nên ngài sẽ không phải lo lắng ngay. Nhưng xin hãy cẩn thận.”

“Anh biết rồi.”

Ngay cả khi có kẻ địch lởn vởn bên ngoài, chúng cũng chẳng thể phá hủy bộ Giáp Trợ Lực của tôi nếu không có vũ khí hạng nặng. Giáp Trợ Lực là món trang bị tôi khoái nhất, một cỗ máy thuần túy tập trung vào sức trâu và hỏa lực. Chống laser, chống ăn mòn và khá là chống đạn, bộ giáp Loại III thể hiện khả năng phòng thủ đáng kinh ngạc trước mọi hình thức tấn công. Khi tình hình trở nên gay cấn, tôi thậm chí có thể bung khiên để gia cố phòng thủ.

“Tôi sẽ bảo vệ ngài, thưa Chủ nhân. Xin hãy giao chúng cho tôi.” Mei có vẻ gần như phấn khích.

Ý tôi là, trông cô ấy vẫn lạnh lùng và điềm tĩnh như thường lệ. Giọng nói cũng chẳng có chút gì là sôi nổi. Nhưng tôi có thể cảm nhận từ khí chất của cô rằng cô đang hừng hực khí thế, sẵn sàng hành động.

Được rồi, cô sẵn sàng rồi, tôi hiểu. Nhưng làm ơn đừng vung vẩy khẩu phóng laser đó nữa được không? Người ta không dùng nó kiểu đấy.

Lý do Mei có thể sử dụng một khẩu phóng laser vốn dành cho Giáp Trợ Lực là vì máy phát của cô được thiết lập để cấp năng lượng cho vũ khí. Giống như một bộ Giáp Trợ Lực, cô được trang bị một máy phát điện vi mô. Tuy nhiên, máy của cô còn có công suất lớn hơn cả Giáp Trợ Lực, nên cô có thể sử dụng các vũ khí hạng nặng mà không cần phải mặc giáp.

Nhân tiện, dây cáp năng lượng cho khẩu phóng laser được kéo dài từ hông cô ấy. Có ổ cắm ở đó à? Tôi chưa bao giờ thấy thứ gì như vậy khi nhìn cô ấy khỏa thân. Lạ thật.

Ngay lúc đó, con tàu khẽ rung chuyển. Có vẻ như chúng tôi đã hạ cánh.

“Đã cập bến,” Elma thông báo. “Tôi biết chúng ta nên dốc toàn lực vào công việc, nhưng cậu chỉ có một mạng thôi. Đừng lãng phí nó.”

“Rõ thưa quý cô.”

“Ngoài ra, hãy né kiếm của một quý tộc bằng mọi giá. Nó sẽ cắt phăng bộ Giáp Trợ Lực của cậu đấy.”

“Hả?!” Khoan đã nào! Sao không ai nói với tôi chuyện này! Giờ rút lui còn kịp không?!

“Thêm nữa,” Elma lặp lại, “hãy cẩn thận. Các quý tộc thường được trang bị cấy ghép nhân tạo giúp tăng cường đáng kể khả năng xử lý thông tin của họ.”

“Định nghĩa ‘cẩn thận’ xem nào. Và cụ thể thì nó nguy hiểm cho tôi ở điểm nào?”

“Về cơ bản, họ có phản xạ điên rồ. Họ có thể dùng kiếm làm chệch hướng tia laser và thậm chí hất chúng ngược lại phía cậu.”

“Cô đùa tôi chắc…”

Thật á? Họ làm chệch hướng laser và hất ngược lại? Mấy người này là Jdi* hay gì? Tôi không nhớ có Jdi cấy ghép nhân tạo nào cả, dù tôi cũng không rành về thương hiệu đó lắm.*

“Nhưng,” Elma tiếp tục, “họ khó mà duy trì được lâu do sự căng thẳng thể chất lên cơ thể. Cậu cũng làm được điều tương tự, phải không? Đó là lý do ban đầu tôi nghĩ cậu là một quý tộc.”

“Tôi làm được ư? Ồ, phải rồi, tôi làm được…”

Ý cô ấy là cái trò mà mọi thứ chậm lại khi mình nín thở, phải không? Được rồi, vậy chắc là cùng một thứ. Rõ ràng là, khi mình làm vậy, trông có vẻ như mình đang bắn ở tốc độ siêu cao.

“Chà, dù một quý tộc có nhanh đến đâu, hắn cũng chỉ có một thanh kiếm. Không thành vấn đề.”

Nói rồi, tôi phô diễn dàn vũ khí của ngày hôm nay. Tôi được trang bị hai khẩu laser phân mảnh cấp Giáp Trợ Lực, có thể nói là hoàn toàn bá đạo trong chiến đấu chống bộ binh. Mấy món đồ cưng này bắn ra mười hai tia cùng một lúc, tất cả đều mạnh ngang với súng trường laser của bất kỳ lính bộ binh nào. Về cơ bản, chúng là shotgun ở dạng laser. Có hai khẩu cùng lúc nghĩa là tôi có thể bắn ra hai mươi bốn tia laser đồng thời.

Nếu so từng phát một, khẩu phóng laser mạnh hơn, nhưng nó quá lớn để tôi có thể vung vẩy trong không gian hẹp khi đang mặc Giáp Trợ Lực. Trong một không gian kín, cặp laser phân mảnh dễ xử lý hơn nhiều.

“Được rồi, chúng ta vào đây,” tôi tuyên bố. “Mimi, báo cho người của Dalenwald biết đừng bắn anh. Rõ chưa?”

“Em hiểu rồi ạ! Ngài cẩn thận nhé!”

“Tôi sẽ đảm nhận việc dẫn đường,” Mei nói với tôi.

“Tuyệt vời, cảm ơn cô. Đi nào!” Chúng tôi mở cửa hầm và nhảy ra khỏi tàu Krishna.

Khoảng cách từ nhà chứa máy bay đến nơi kẻ địch triển khai hơi xa một chút, nên tôi chạy, bộ giáp của tôi kêu loảng xoảng suốt quãng đường. Âm thanh có thể nặng nề, nhưng tôi thậm chí còn nhanh hơn cả khi không mặc gì. Các bộ giảm xóc và cơ nhân tạo ở chân đang hoạt động khá tốt.

Nhưng Mei còn chạy trước tôi xa hơn, bộ trang phục hầu gái gọn gàng và sạch sẽ của cô bay phấp phới khi cô lao đi với khẩu phóng laser kềnh càng trong tay. Thật là một cảnh tượng khó tin! Ngay cả trong những bộ phim hạng B bạn cũng sẽ không thấy một sự kết hợp như chúng tôi: một gã trông tà ác với bộ Giáp Trợ Lực dạng sức mạnh và một cô hầu gái vũ trang tận răng.

Đúng là một cặp đôi trời sinh.

“Chiến trường ở phía trước và bên trái.”

“Xông vào thôi. Tôi sẽ ra trước và dựng khiên.”

“Đã hiểu. Vậy tôi sẽ canh sơ hở và quét sạch chúng,” Mei trả lời khi chúng tôi rẽ trái.

Ở đó, chúng tôi thấy những người lính mặc giáp đang đối đầu với các cô hầu và quản gia, cả hai bên đang giao tranh ác liệt sau các chướng ngại vật của mình. À, phải rồi. Thủy thủ đoàn ở đây ăn mặc như người hầu. Thật là một cảnh tượng siêu thực. Nhưng lực lượng đồng minh hầu gái/quản gia đang bị đám lính mặc giáp đẩy lùi. Nhìn kỹ hơn, một số kẻ địch cũng đang mặc Giáp Trợ Lực.

“Giáp Trợ Lực?!” Một tên lính địch hét lên khi thấy tôi. “Tao tưởng chúng không có bộ nào được triển khai chứ!”

Chúng có vẻ bị sốc trước sự xuất hiện đột ngột của tôi. Các cô hầu và quản gia quay lại, cũng ngạc nhiên không kém.

Tôi không có ý dọa các bạn đâu, xin lỗi. Chỉ là… đi ngang qua thôi.

“Raaaagh!” Tôi dùng động cơ đẩy nhảy của bộ giáp để bay vọt qua đầu, đáp xuống khoảng không giữa các chướng ngại vật.

Những tên lính địch ngay lập tức trấn tĩnh lại sau cơn kinh ngạc và bắn vào tôi bằng súng trường laser, nhưng bộ Giáp Trợ Lực siêu nặng của tôi—Rikishi Mk. III—không hề hấn gì trước những phát bắn súng trường laser đơn thuần.

Tôi không chỉ đứng yên cho chúng bắn. Tôi xả loạn xạ cả hai khẩu laser phân mảnh vào những người lính đang ẩn nấp sau chướng ngại vật của chúng. Một khẩu laser phân mảnh có hỏa lực bằng mười hai kẻ địch, nên với hai khẩu, tôi nắm trong tay sức mạnh của hai mươi bốn người.

“Whoooooa!”

“Chết tiệt, loạn cả lên! Barst, áp chế tên khổng lồ đó!”

Gã có vẻ là chỉ huy địch hét lên, thúc một tên địch nhảy qua chướng ngại vật và chạy về phía tôi.

Hmm. Giáp Trợ Lực hạng trung, tiêu chuẩn. Chắc là hàng quân dụng. Đối với một kẻ địch không có Giáp Trợ Lực, nó sẽ có khả năng phòng thủ và cơ động dồi dào. Hỏa lực cũng hoàn toàn chấp nhận được. Nhưng thế thì không thắng được mình. Cơ động chẳng có nghĩa lý gì trong một không gian nhỏ như thế này. Khi nói đến các trận chiến đối mặt trên phi thuyền, thứ bạn thực sự muốn ở Giáp Trợ Lực là sức mạnh và phòng thủ áp đảo.

“Hựp!” Khi kẻ địch lao vào, tôi kích hoạt khiên và thực hiện một cú húc vai tốc độ cao. Đây là chiêu độc của Rikishi Mk. III: chức năng Buchikamashi.

“Gah!” Bộ Giáp Trợ Lực của kẻ địch bị thổi bay, đập tan chướng ngại vật phía sau và hạ gục đồng bọn của hắn như những con ki bowling. Chúng rõ ràng đã bị chấn động, hiển nhiên không ngờ rằng một đòn lại có thể hạ gục bộ Giáp Trợ Lực của chúng.

“Mei!”

“Tôi sẽ xử lý.” Theo hiệu lệnh của tôi, Mei nhảy về phía trước và cùng tôi càn quét những kẻ địch còn lại bằng khẩu phóng laser của cô.

Mei thực sự đáng kinh ngạc, thật đấy. Cô ấy xử lý khẩu phóng laser hạng nặng đó như không, dễ dàng quét sạch cả kẻ địch lẫn chướng ngại vật bằng hỏa lực tập trung. Bạn sẽ nghĩ rằng bắn từ hông như vậy sẽ khó nhắm, nhưng những phát bắn của cô ấy chính xác một cách tuyệt vời.

“Xung phong!!!” tôi ra lệnh.

“Thưa vâng!” Mei đáp.

Tôi xông vào hàng ngũ địch, đá văng chướng ngại vật đã bị phá hủy một nửa. Sau đó tôi sử dụng hai khẩu laser phân mảnh, hai khẩu laser trên vai của chính Rikishi Mk. III, và đôi nắm đấm của mình để xử lý các lực lượng còn lại. Con người đơn giản là quá yếu ớt trước sức phòng thủ và hỏa lực áp đảo của Giáp Trợ Lực.

Trong khi đó, Mei trông-chỉ-mỏng-manh-thoáng-qua đã vung khẩu phóng laser cỡ Giáp Trợ Lực một cách dễ dàng, thổi bay những người đàn ông mặc giáp như lá rụng. Tôi nghe thấy một vài tiếng rách và gãy khá là kinh khủng.

“Chết tiệtttttttt!”

“Hừ!!!” Tôi gầm gừ.

“Ực…!”

Tôi giẫm lên bộ Giáp Trợ Lực của kẻ địch khi hắn cố gắng đứng dậy, kích hoạt thiết bị khuếch đại tác động Shiko và nghiền nát giáp ngực của hắn thành từng mảnh. Tính mạng của hắn đang thực sự gặp nguy hiểm, nhưng vô hiệu hóa hắn là lựa chọn duy nhất của tôi miễn là hắn vẫn còn muốn chiến đấu. Đây là một trận chiến sinh tử.

Nghĩ lại thì, mình thực sự đang giết người mà không cần suy nghĩ. Được rồi, đừng nghĩ quá sâu về nó. Chỉ cần nghĩ về việc cứu Chris và giết Balthazar.

“Tiếp tục nào!”

“Vâng.”

Sau khi tiêu diệt kẻ địch và chướng ngại vật của chúng, chúng tôi để lại công việc dọn dẹp cho các cô hầu và quản gia để tiếp tục tiến lên.

Tôi chỉ hy vọng mọi việc từ đây sẽ suôn sẻ.

Chúng tôi chỉ đi được một đoạn ngắn nữa trước khi phải dừng lại.

Con đường phía trước chúng tôi hoàn toàn nhuốm màu máu đỏ sẫm.

“Cái này thật là…” tôi không nói nên lời.

“Họ đã bị tàn sát.”

Hành lang từng màu trắng, giờ đây đỏ thẫm, rải rác những bộ phận cơ thể người bị cắt rời. Cảnh tượng đẫm máu suýt nữa làm tôi nôn mửa, nhưng chức năng chống nôn của bộ Giáp Trợ Lực đã ngăn nó lại. Tuy nhiên, cảm giác cồn cào trong dạ dày của tôi không dừng lại. Chúng tôi đi qua, cẩn thận không giẫm lên bất kỳ xác chết nào.

“Một thanh kiếm của quý tộc đã làm tất cả những điều này sao…?” tôi hỏi. “Mình chắc chắn không muốn kết thúc như vậy.”

“Đừng lo,” Mei trấn an tôi. “Chừng nào tôi còn ở đây, tôi thề rằng số phận như vậy sẽ không xảy đến với ngài.”

Tôi đánh giá cao sự đáng tin cậy của cô ấy, nhưng tôi cũng không muốn thấy cô ấy bị cắt ra như thế. Tốt hơn hết tôi nên hoàn thành việc này một cách tốt nhất có thể.

“Ngoài ra, địa điểm đó cho thấy dấu vết của laser trên trần và tường. Tôi tin rằng kẻ địch thực sự có cấy ghép nhân tạo,” cô nói thêm.

“Phiền phức thật. Nhưng này, không đời nào chúng có thể chống lại hai khẩu laser phân mảnh cùng một lúc.”

Bạn có thể dự đoán đường đi của một tia laser dựa trên hướng nòng súng của kẻ địch nếu chúng sử dụng súng hoặc súng trường laser, nhưng một khẩu laser phân mảnh sẽ cảm nhận được độ nóng của thấu kính phân cực và thực hiện những điều chỉnh nhỏ về góc bắn với mỗi phát bắn. Hơn nữa, một hoặc hai thanh kiếm không thể bảo vệ bạn khỏi hai mươi bốn phát bắn cùng một lúc. Laser bắn theo đúng nghĩa đen với tốc độ ánh sáng, vì vậy một khi chúng đã được bắn ra, bạn không thể né được. Ngon rồi, ngon rồi. Cứ cho tên dị giáo vung kiếm đó thấy nền văn minh hiện đại có khả năng làm gì! Ha ha ha!!!

“Tôi nghe thấy tiếng kiếm va chạm phía trước.”

“Nhanh lên nào. Thực ra… Mei, cô dẫn đường đi. Cô nhanh hơn tôi, phải không?”

“Vâng. Đã hiểu.”

Mei đồng ý và chạy xuống hành lang với tốc độ đáng kinh ngạc. Tại sao hành lang lại bị lõm nhẹ ở nơi cô ấy vừa chạy qua? Cô ấy nhanh đến vậy sao? Tôi biết thông số của cô ấy dựa trên catalogue, nhưng thật sự sốc khi chứng kiến sức mạnh của cô ấy ở cự ly gần lần đầu tiên. Và cô ấy còn có một chương trình chiến đấu chuyên dụng nữa. Thánh thần ơi. Tôi không nghĩ mình có thể thắng cô ấy trong một trận đấu ngay cả khi có Giáp Trợ Lực.

Trong khi tôi chạy, kêu loảng xoảng và cồng kềnh trên đường, các cảm biến parabol của tôi đã thu được thứ gì đó giống như tiếng bắn của một khẩu phóng laser. Chắc hẳn Mei đã giao chiến với kẻ địch. Ánh sáng đỏ lóe lên qua cánh cửa mở trước mặt tôi.

Cô ấy đang thực sự cho chúng một trận. Trận chiến trên đó vẫn chưa kết thúc sao?

Tôi liếc vào trong phòng để đánh giá tình hình trước khi xông vào. Dường như đó là một sảnh lớn nơi Bá tước Dalenwald đang đứng sẵn sàng với thanh kiếm của mình, cùng với Chris và cấp dưới của họ. Bá tước Dalenwald có một vài vết cắt đây đó, tạo nên một cảnh tượng đáng buồn. Nhưng may mắn thay, ông dường như không bị mất bất kỳ bộ phận cơ thể nào.

Và trước mặt họ, Mei đang giao tranh ác liệt với nhiều kẻ thù.

“Con đồ chơi tình dục chết tiệt!” một trong số chúng hét lên.

“Nhận xét của ngài có thể đúng, nhưng tôi tin rằng ngài nên ngừng đưa ra chúng. Chúng chỉ khắc họa ngài trong một hình ảnh tiêu cực.”

Trong khi một người đàn ông cầm kiếm hét vào mặt cô, Mei vẫn bình tĩnh như mọi khi và tiếp tục phóng laser về phía hắn. Các tia laser, được đặt ở chế độ lan tỏa, ồ ạt hướng về phía người đàn ông và… không trúng hắn? Hai thanh kiếm của hắn đã làm chệch hướng chúng. Hả…?

Người đàn ông đối mặt với Mei cầm một thanh trường kiếm trong tay phải và một thanh kiếm ngắn trong tay trái, làm chệch hướng bất kỳ tia laser nào sắp trúng hắn và né tránh phần còn lại một cách dễ dàng.

Đùa nhau à? Hắn ta thực sự là một Jdi*!*

“Mei, bắn lần nữa. Chúng ta sẽ áp chế hắn bằng hỏa lực chéo.”

“Đã hiểu.” Ngay khi Mei xác nhận, tôi nhảy vào sảnh nơi trận chiến—hả?!

“Hừ!” Gã đàn ông cầm kiếm gầm lên, bằng cách nào đó đã áp sát tôi ngay khi tôi nhảy vào.

“Gah!” Tôi theo phản xạ cố gắng đập hắn bằng khẩu laser phân mảnh của mình, nhưng thật không thể tin được, hắn đã chặn được cú đánh và nhảy lùi lại. Trong lúc đó, hắn đã chém khẩu súng làm đôi bằng con dao găm của mình. “Thằng khốn…” tôi rít lên. “Sao mày dám chém đôi khẩu laser phân mảnh của tao?!”

“Hừ!” Hắn lại gầm lên. Tôi vứt bỏ khẩu laser phân mảnh đã bị chém đôi và sử dụng khẩu còn lại trong tay trái, cùng với hai khẩu laser trên vai, để xả đạn vào tên song kiếm khốn kiếp này.

“Ng-ngươi dám chĩa những thứ vũ khí thô bạo đó vào một quý tộc sao?!” hắn gầm gừ.

“Tao quan tâm chắc, đồ khốn?!” Tôi tiếp tục bắn laser không thương tiếc, dồn người đàn ông vào thế phòng thủ. Tôi có thể đã mất một khẩu laser phân mảnh, nhưng với sự tham gia của các khẩu pháo trên vai, tôi vẫn có sức mạnh của khoảng mười bốn người.

“Raaah! Chếttttttt điiii!!!”

Bắn từ xa có nghĩa là các tia laser của tôi sẽ tỏa ra nhiều hơn, vì vậy tôi duy trì khoảng cách thích hợp trong khi vẫn ở đủ gần để tắm hắn trong mưa laser.

Tch! Gã này thậm chí còn có một máy phát khiên di động! Rất nhiều tia laser của mình đáng lẽ phải trúng trực diện, nhưng chúng thậm chí còn chưa làm cháy xém hắn! Không phải là tôi quan tâm. Dù thiết bị khiên của mày có dung lượng cao đến đâu, cuối cùng nó cũng phải hết năng lượng. Nếu phát bắn thứ nhất hoặc thứ hai của mình không trúng hắn, thì có thể phát thứ ba, thứ tư, thứ mười, hoặc thứ hai mươi sẽ trúng!

“Mấy người chỉ định đứng xem thôi à?! Giúp tôi bắn đi!” Tôi hét vào mặt các cô hầu và quản gia của Bá tước Dalenwald, những người cầm súng laser nhưng đứng sững sờ trước những gì đang diễn ra.

Mei đã chuyển khẩu phóng laser của mình sang chế độ tập trung và đang nhắm bắn cẩn thận vào tên song kiếm. Súng phóng laser có sức mạnh đáng kinh ngạc khi tập trung—một phát bắn sẽ dễ dàng làm cạn kiệt khiên của người đàn ông. Tuyệt! Đúng là tinh thần đó.

“Chết tiệt!” Bị phơi mình trước hỏa lực tập trung này, có một tiếng “bốp” khi chiếc khiên di động của người đàn ông cạn năng lượng và phát nổ.

Hay là hắn đã tung một màn khói? Hắn bị che khuất bởi làn khói trắng, lan ra và lấp đầy căn phòng với tốc độ chóng mặt. Ra vậy… Hắn đang cố gắng làm suy yếu các tia laser đồng thời khiến chúng ta khó nhìn hơn. Một nước đi thông minh.

Nhưng vô ích thôi. Tôi nín thở và giơ tay lên trong thời gian chậm lại, nhắm mục tiêu cẩn thận.

“Hiyaaah!”

“Ác!” Khẩu laser phân mảnh, được ném bởi sức mạnh áp đảo của bộ Giáp Trợ Lực, đã đập thẳng vào tên song kiếm khi hắn cố gắng lao về phía Bá tước Dalenwald.

Mặc dù hắn đã sử dụng một màn khói chống laser và gây khó khăn cho việc quan sát, nhưng cả hai điều đó đều không làm tôi gặp quá nhiều khó khăn khi tôi mặc Giáp Trợ Lực. Giáp Trợ Lực không chỉ có cảm biến ánh sáng; nó còn được lắp đặt cảm biến hồng ngoại và các cảm biến công suất cao khác. Một màn khói đơn giản không thể làm tôi mù được.

Tôi dựng khiên và lộc cộc tiến đến tên song kiếm đã ngã gục.

“Đồ ngu!” Hắn nhận thấy tôi đến gần và cố gắng chém tôi bằng thanh trường kiếm của mình, nhưng nó đã bị khiên của tôi làm chệch hướng.

Kiếm của các quý tộc sắc bén chết tiệt, nhưng hắn sẽ không thể xuyên qua khiên của tôi—trừ khi làm cạn kiệt năng lượng của nó bằng một phát laser hoặc tên lửa, hoặc xuyên thủng nó bằng động năng cao của mảnh đạn pháo. Dù thanh kiếm của hắn có sắc đến đâu hay những cú vung của hắn có nhanh đến đâu, miễn là gã này không có cấy ghép nhân tạo hoặc bộ phận người máy, những nhát chém của hắn không thể làm tôi bị thương.

Tôi hơi sợ rằng hắn có thể cắt được khiên của mình, nhưng hắn đã không thể. Cảm ơn trời vì điều đó.

“Trả lại cho mày đấy, đồ ngu!” Tôi tóm lấy cổ tay của tên song kiếm. Hắn ngay lập tức cố gắng chặt đứt tay tôi bằng con dao găm bên tay trái, nhưng đã quá muộn.

“Aieeeeeeee!” Hắn hét lên và bắt đầu run rẩy. Tôi đã kích hoạt các thiết bị sốc điện cao áp được lắp đặt trong cả hai tay của bộ Giáp Trợ Lực, chức năng Harite—thường được biết đến với tên gọi Rikishi Collider trong Stella Online.

Nếu một người không mặc Giáp Trợ Lực bị trúng đòn này, họ coi như xong. Nếu nó không giết họ ngay lập tức, ít nhất họ cũng sẽ ngất đi.

“Haaah…” Khói bốc lên nhè nhẹ từ cơ thể người đàn ông khi hắn gục xuống.

“Tước vũ khí của hắn,” tôi ra lệnh.

“Vâng.” Mei chạy đến và đá văng những thanh kiếm của tên song kiếm ra xa. Cô cũng ném sang một bên những thiết bị kỳ lạ gắn trên áo choàng và các bộ phận cơ thể khác của hắn. Tôi không biết chúng là gì, nhưng nếu Mei đã lấy chúng đi, thì chắc hẳn chúng rất nguy hiểm.

“Vậy, chúng ta có nên giết gã này không?” tôi hỏi Bá tước Dalenwald khi nhẹ nhàng đặt chân lên đầu người đàn ông, sẵn sàng nghiền nát nó thành bụi theo lệnh của bá tước.

Hắn ta chắc là gã Balthazar đó. Hắn là hắn, phải không? Xin hãy nói với tôi là phải.

“Bắt giữ người đàn ông đó.” Vẻ mặt nghiêm nghị của Bá tước Dalenwald không hề thay đổi khi ông ra hiệu bằng mắt cho các cô hầu và quản gia xung quanh.

Các quản gia lao đến với thứ trông giống như một chiếc vòng cổ. Họ đặt nó quanh cổ tên song kiếm và khiêng hắn đi đâu đó.

Trong khi đó, các cô hầu thu hồi những thanh kiếm của người đàn ông và mang chúng đến cho tôi.

Ngài muốn cháu làm gì với chúng?

“Thật đáng tiếc khi cậu đã làm ô uế cuộc đấu tay đôi của chúng tôi,” Bá tước Dalenwald nói, “nhưng cuối cùng, cậu và con búp bê đó đã đánh bại hắn. Do đó, cậu sẽ nhận được kiếm của hắn.”

“Cháu không hiểu. Mei, cái quái gì đang diễn ra vậy?”

“Mối thù của quý tộc có thể được giải quyết bằng nhiều cách, nhưng tôi tin rằng Bá tước Dalenwald và con trai ông, Balthazar, đã chọn một cuộc đấu tay đôi để quyết định số phận cuối cùng của họ. Chúng ta đã can thiệp vào cuộc đấu của họ, và bằng cách hỗ trợ ông ấy, chúng ta đã đánh bại Balthazar. Điều này có nghĩa là Bá tước Dalenwald đã thắng, và ông ấy có quyền quyết định số phận của Balthazar. Ngoài ra, việc người chiến thắng trong một cuộc đấu tay đôi giữa các quý tộc lấy vũ khí của kẻ thua cuộc làm vật kỷ niệm là thông lệ. Thất vọng vì sự can thiệp của chúng ta, Bá tước Dalenwald cảm thấy không đúng khi lấy vũ khí của Balthazar. Thay vào đó, ông ấy muốn đưa chúng cho ngài, người chiến thắng thực sự.”

“Ừm hử… Hơi nhiều thông tin để xử lý quá. Về cơ bản là tôi có thể lấy những thanh kiếm này?”

“Vâng, tôi tin là vậy.”

“Được rồi.”

Nếu Mei nói không sao thì chắc là không sao, phải không? Nghĩ vậy, tôi nhận lấy hai thanh kiếm.

Bộ Giáp Trợ Lực của tôi chắc hẳn đã khiến cảnh tượng trông thật kỳ quặc. Một võ sĩ sumo cầm kiếm kiểu phương Tây quả là không hợp nhau chút nào. Có lẽ nó sẽ trông đẹp hơn nếu tôi có một thanh nodachi siêu dài hay gì đó.

“Ngài sẽ làm gì với hắn ta?” tôi hỏi.

“Hắn sẽ nhận hình phạt thích đáng,” Bá tước Dalenwald nói cộc lốc và quay người bỏ đi. Các cô hầu đang chăm sóc vết thương cho ông vội vã đi theo.

Sau khi tiễn ông đi, tôi thu hồi hai khẩu laser phân mảnh của mình—khẩu bị chém làm đôi, và khẩu tôi đã ném vào Balthazar.

Tên song kiếm chết tiệt đó… Sao mày có thể làm vậy với khẩu súng yêu quý của tao?!

Tôi thầm rủa hắn và gắn hai thanh kiếm vào lưng bộ Giáp Trợ Lực của mình. Bộ Giáp Trợ Lực có thể giữ vũ khí trên lưng, được cung cấp năng lượng bởi một lực lượng bí ẩn, ma thuật nào đó.

Thôi, đùa thôi. Thực ra nó được trang bị các giá treo vũ khí tự động. Chỉ là chúng không nổi bật trong game, nên trông như thể chúng đang lơ lửng sau lưng bạn. Hầu hết các loại giáp chiến thuật trong vũ trụ này đều có công nghệ tương tự, nhưng nó nặng. Hơn nữa, tôi thường chỉ đi dạo với súng laser.

Tôi cầm khẩu súng bị chém-theo-đúng-nghĩa-đen trong cả hai tay và tự hỏi làm thế nào chúng tôi sẽ dọn dẹp tất cả chuyện này.

Trong khi đó, Chris tiến lại gần và chào tôi.

“Chú làm tốt lắm,” cô bé chúc mừng.

“Cháu cũng vậy, Chris. Cháu có bị thương chút nào không?”

“Dạ không ạ.”

Sau đó tôi nhận thấy có thứ gì đó treo trên hông Chris. Nó hơi quá lớn để được gọi là một con dao. Một con dao găm tự vệ, có lẽ? “Chú không thể xoa đầu cháu khi đang mặc Giáp Trợ Lực được. Dù sao thì, mừng là cháu an toàn.”

“Nhờ có chú mà cháu đã không phải dùng đến con dao găm kaiken này.”

“Chú, ờ… sẽ không hỏi cháu định dùng nó như thế nào đâu.”

Nếu giả sử những con dao găm kaiken ở đây giống như những gì tôi biết, chúng được dùng để tự vệ cũng như là một cách để phụ nữ tự sát để bảo vệ niềm kiêu hãnh và phẩm giá của mình. Nếu Bá tước Dalenwald thua và tôi không đến giúp, thì có lẽ Chris đã phải dùng nó cho chính mình.

Thật may là mình đã ở đây.

“Ồ, anh nên liên lạc với các cô gái,” tôi nói và bật bộ đàm. “Elma, Mimi, bên này ổn cả rồi. Balthazar thì… chà, chưa chết, nhưng đã được xử lý. Bá tước Dalenwald đã đeo một loại vòng cổ nào đó lên người hắn và đưa hắn đi, nên chúng ta ổn rồi.”

“Hiểu rồi,” Elma trả lời. “Vậy là cậu không giết hắn à?”

“Tôi đã ngắt lời họ giữa chừng một cuộc đấu tay đôi. Tôi đã dùng đòn tấn công điện của Giáp Trợ Lực, Balthazar ngất đi, và họ đã bắt giữ hắn. Bá tước Dalenwald bảo tôi để hắn sống, nên tôi đã làm đúng như vậy.”

“Ra vậy. Cậu có bị thương chút nào không?”

“Không, nhưng một trong những khẩu laser phân mảnh của tôi đã bị chém làm đôi.”

“Thật đáng tiếc nhưng hãy mừng vì đó là thứ duy nhất cậu mất. Tốt hơn là một cánh tay, một cái chân, hay cái bụng của cậu, phải không?”

“Còn nói nữa.” Nếu thanh kiếm đó đủ sắc để chém đôi khẩu súng của mình bằng một nhát, thì nó có thể thực sự cắt được bộ Giáp Trợ Lực của mình. Nó chắc chắn sắc hơn bất kỳ lưỡi kiếm nào mình biết. Cảm ơn trời vì có khiên!

“Hãy chắc chắn là ngài trở về an toàn nhé,” Mimi xen vào.

“Chắc chắn rồi. Tối nay chúng ta ăn gì ngon nhé! Cuối cùng chúng ta cũng sẽ có một kỳ nghỉ xứng đáng.”

“Tuyệt vời ạ!”

Giọng nói phấn khích của cô bé làm tôi nhớ ra điều gì đó. “À, phải rồi. Chris, cháu có muốn đến tàu của bọn chú không? Bọn chú sẽ tổ chức một bữa tiệc mừng công sau khi chuyện Balthazar kết thúc.”

“Một bữa tiệc ạ? Nghe hay quá. Cháu rất muốn đến!”

“Chú nói ‘tiệc’, nhưng có lẽ nó chỉ là bọn chú để cho máy nấu ăn tự động làm một ít đồ ăn tiệc thôi. Nhưng cứ tự nhiên đến nhé.”

“Vâng ạ. Cháu sẽ cố gắng hết sức để thuyết phục ông nội.” Chris đan hai tay vào nhau một cách đầy năng lượng. Có phải những cử chỉ của Mimi đang lây sang cô bé không? Mình đoán là họ đã dành rất nhiều thời gian bên nhau.

“Nhân tiện, trận chiến thế nào rồi?” tôi hỏi Elma.

“Chúng biết Balthazar đã bị hạ, nên có vẻ như mọi chuyện đã kết thúc. Hầu hết kẻ địch đã đầu hàng hoặc bỏ chạy.”

“Hiểu rồi. Tôi sẽ quay lại ngay bây giờ. Chris, bọn chú đang đậu trong nhà chứa máy bay của cháu, nên hãy qua đây khi cháu được phép nhé.”

“Cháu hiểu rồi. Cháu sẽ hỏi ông sớm ạ.”

“Mei, cô có thể bảo vệ Chris không?” tôi hỏi.

“Rất sẵn lòng.”

Tôi cho rằng việc Balthazar bị đánh bại sẽ là kết thúc của tất cả chuyện này, nhưng tôi đã để Mei ở lại với cô bé đề phòng. Cô bé cũng có các cô hầu bên cạnh với súng và súng trường laser, nhưng cẩn thận hơn một chút không bao giờ là thừa.

Tôi đưa khẩu laser phân mảnh còn nguyên vẹn của mình cho Mei và mang khẩu phóng laser cồng kềnh trở lại tàu. Tôi vẫn cảnh giác với bất kỳ trận chiến nào còn diễn ra trên đường trở về, nhưng dường như những người lính địch xâm lược đã bị đánh bại, vì vậy tôi có thể yên tâm lúc này.

“Đừng quá lơ là, Hiro,” Elma cảnh báo tôi.

Mình đã mất cảnh giác khi tên trùm cuối bị đánh bại. Hoặc là mình bồn chồn, hoặc là mình quá lỏng lẻo. Tốt hơn hết là nên siết chặt lại, mình nghĩ vậy. Người ta nói rằng bạn không nên mất cảnh giác chỉ vì bạn đã thắng.

Tôi lộc cộc đi khắp các hành lang, liếc nhìn các cô hầu và quản gia của con tàu khi tôi hướng đến nhà chứa máy bay của soái hạm. Các máy bay trên tàu sân bay của soái hạm cũng đang lần lượt trở về. Một số trở về mà không mất khiên, nhưng một số bị đánh tơi tả đến mức tôi bị sốc khi chúng vẫn còn nguyên vẹn.

Đó là những chiếc chiến hạm nhỏ tiêu chuẩn nhất của đế quốc, với hai giá treo vũ khí có khả năng trang bị pháo laser nhỏ hoặc pháo đa nòng, cùng với hai khoang tên lửa tầm nhiệt. Những con tàu này nhanh và có khả năng cơ động cao. Khiên và lớp giáp của chúng không tốt lắm, nhưng nhìn chung chúng là những con tàu tốt.

Mặt khác, khả năng hành trình và sức chứa hàng hóa của chúng quá không đủ để một lính đánh thuê sử dụng. Một số người vẫn ưa chuộng chúng; dù sao thì chúng trông cũng ngầu. Rất ra dáng chiến hạm.

Tàu Krishna của tôi lớn gấp đôi chúng. Nó vẫn được xếp vào loại tàu nhỏ, nhưng khá gần với loại trung—không phải là nó có thể so sánh với chúng về năng lực.

Tôi đi qua nhà chứa máy bay, nơi đang nhộn nhịp với các thành viên phi hành đoàn đang bổ sung vật tư, bảo trì và cứu hộ các phi công bị thương, khi tôi trở về tàu Krishna. Tôi chắc chắn đánh giá cao việc mọi người nhường đường cho tôi, với bộ Giáp Trợ Lực và khẩu phóng laser khổng lồ của mình.

Sau khi leo lên thang và mở cửa hầm, tôi đã lên tàu, nơi Mimi đang đợi tôi.

“Ngài đây rồi!”

“Anh về rồi. Đây, để anh cởi bộ Giáp Trợ Lực này ra nhanh đã.”

“Vâng ạ!” Mimi nghe có vẻ bình thường, nhưng cô bé đang đi sát phía sau tôi. Em lo lắng à? Anh không bị thương hay gì cả.

Sau khi đến khoang hàng của chúng tôi, tôi đặt khẩu phóng laser vào giá vũ khí ở góc, ném khẩu laser phân mảnh bị hỏng vào thùng phế liệu, và cởi bỏ bộ Giáp Trợ Lực.

“A, tự do ngọt ngào.”

“Chắc ngài mệt lắm sau tất cả những chuyện đó!” Mimi nhanh chóng đưa cho tôi một chiếc khăn ẩm, tôi nhận lấy và dùng nó để lau mồ hôi trên mặt và cổ. Bộ Giáp Trợ Lực có điều hòa, nhưng đôi khi, bạn vẫn phải đổ mồ hôi.

“Cảm ơn em. Ồ, xem mấy thứ này đi.” Tôi cho Mimi xem cặp kiếm của Balthazar được gắn trên lưng bộ Giáp Trợ Lực của tôi.

“Kiếm ạ? Đó là những thanh kiếm mà giới quý tộc mang theo, phải không ạ?”

“Đúng vậy. Bá tước Dalenwald đã đưa chúng cho anh sau khi Mei và anh cho Balthazar một trận tơi bời.”

“Lấy được chúng dễ dàng vậy thật sao ạ…?” Mimi bối rối. Ừ, anh có thể hiểu được điều đó.

Nhưng giờ chúng là của mình rồi! Mình không có lý do gì để từ chối chúng, và Mei nói không sao cả, vậy tại sao không?

“Anh không biết, nhưng ông ấy đã đưa chúng cho anh.”

“Em-em hiểu rồi ạ…”

Mặc dù bối rối, Mimi rất hứng thú với những thanh kiếm. Đối với cô bé, chúng là một biểu tượng địa vị của các quý tộc đế quốc, thứ mà cô bé chỉ có thể mơ thấy.

Để so sánh nó với cảm nhận của người Nhật… chúng giống như huy hiệu của một nghị sĩ Quốc hội? Kiểu vậy…? Dù sao đi nữa, đó là thứ mà một người bình thường sẽ không bao giờ có được.

“Em có muốn cầm thử một thanh không?” tôi đề nghị.

“Có được không ạ?”

“Tại sao không? Ồ, nhưng chúng sắc như quỷ vậy, nên hãy cẩn thận nhé.”

“Vâng ạ!”

Tôi đưa cho Mimi con dao găm và tự mình lấy thanh dài. Nó mỏng hơn tôi nghĩ, và mỏng hơn nhiều so với thanh mà Serena mang theo. Chúng có sắc bằng nhau không? Mình không thể so sánh chúng được. Nó có hai lưỡi, nên lưỡi kiếm không rộng lắm, và mũi thì siêu nhọn. Thanh kiếm này có lẽ nhấn mạnh sự nhẹ nhàng và linh hoạt hơn là sức mạnh thô. Không phải là độ sắc bén bị ảnh hưởng đặc biệt bởi chiều rộng của nó, nhưng một thanh kiếm nhẹ có lẽ có lợi thế về mặt đó, phải không?

“Nó khá nặng ạ!” Mimi nhận xét.

“Vậy à?” Tôi tra thanh trường kiếm vào vỏ và đổi với cô bé. So với thanh trường kiếm, thanh này có lưỡi dày hơn. Nó có vẻ cũng sắc bén… nhưng trông nó có vẻ chắc chắn hơn bất cứ thứ gì khác. Nếu phải đoán, nó ít là một vũ khí tấn công hơn mà là một công cụ.

“Mấy người đang làm gì vậy?” một giọng nói bực bội vang lên. Tôi quay lại khoang hàng và thấy một Elma trông khó chịu, nên tôi giơ con dao găm lên cho cô ấy xem.

“Chỉ kiểm tra chiến lợi phẩm của chúng tôi thôi,” tôi trả lời.

“Chiến lợi phẩm…? Hả? Cậu kiếm được cái đó à?”

“Ừ. Tôi không thực sự hiểu, nhưng chúng tôi đã đánh bại Balthazar và cứu Bá tước Dalenwald, và ông ấy đã cho chúng tôi chúng.”

“Chà. Dễ dàng vậy sao?” Elma lẩm bẩm một mình, dường như đang suy nghĩ sâu xa.

“Lẽ ra tôi không nên nhận nó à?”

“Không phải vậy, nhưng… meh. Nếu họ cần gì, họ sẽ cho cậu biết. Dù sao thì, chúng ta phải chuẩn bị cho bữa tiệc, phải không? Cất những thứ đó đi và bắt đầu chuẩn bị. Hiro, đi tắm đi.”

“Vâng ạ!”

“Được thôi!”

Tuân theo lệnh của Elma, chúng tôi tra kiếm vào vỏ và ném chúng vào hộp đựng vũ khí trước khi bắt đầu công việc của mình. Mimi và Elma đang mang thức ăn và đồ uống từ khoang hàng lên, và việc của tôi là đi tắm như một cậu bé ngoan.

Khi tôi xong việc đó, sẽ là lúc cho một bữa tiệc chiến thắng!

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận