- Tập 1
- 001. Ma pháp!
- 002. Yêu cầu của bạn thân
- 003. Ma thuật biến hình
- 004. Đây là mặc đồ nữ?
- 005. Trường học
- 006. Sự thay đổi của cơ thể
- 007. Mất điện
- 008. Tiệm net
- 009. Đàn anh
- 010. Thi đấu?
- 011. Tình yêu sét đánh?
- 012. Lên lớp
- 013. Ma thuật mới
- 014. Tụ họp ký túc xá
- 015. Say rượu
- 016. Đùa kiểu gì?
- 017. Thay đổi
- 018. Cô gái kỳ lạ
- 019. Khách từ dị giới
- 020. Tra nam?
- 021. Kinh nguyệt?
- 022. Bác quản lý ký túc xá
- 023. Quả bom hẹn giờ!
- 024. Ý tưởng
- 025. Trốn học?
- 026. Mèo
- 027. Đây là hẹn hò sao?
- 028. Sinh hoạt ký túc xá nam
- 029. Trận bóng
- 030. Trên sân bóng
- 031. Làm thêm
- 032. Ma thuật mới
- 033. Nghiện rồi?
- 034. Trên xe buýt
- 035. Sau đó
- 036. Lời của Lina
- 037. Lâm Nam kỳ quái
- 038. Trước Quốc Khánh
- 039. Đổng An
- 040. Thẳng thắn
- 041. Khu du lịch
- 042. Trong game
- 043. Lời mời của cậu
- 044. Nhà cậu út
- 045. Cháu trai thay đổi hơi nhiều?
- 046. Sở thích của cậu út
- 047. Con trai!
- 048. Kẻ lừa ăn lừa uống mê tiền
- 049. Sinh hoạt thường ngày với cậu út
- 050. Mua sắm
- 051. Đi dạo mua sắm
- 052. Viêm dạ dày ruột cấp tính?
- 053. Đêm khuya
- 054. Mày thật sự là con gái?
- 055. Đâm lao thì theo lao?
- 056. Mặc đồ con gái cả ngày?
- 057. Mặc đồ con gái thế nào?
- 058. Ký túc xá nữ
- 059. Mặc váy ngắn
- 060. Ra ngoài
- 061. Gặp bất ngờ
- 062. Nghi ngờ
- 063. Nhà nghỉ
- 064. Đêm khuya
- 065. Sinh nghi
- 066. Ký túc xá ồn ào
- 067. Là anh Lâm sao?
- 068. Hiểu lầm trong lớp học
- 069. Trò chơi
- 070. Vòng sơ tuyển
- 071. Sau trận đấu
- 072. Tin xấu
- 073. Cuộc sống thường ngày
- 074. Buffet
- 075. Đại trượng phu!
- 076. Lâm Nam nhiệt huyết
- 077. Cháu lắp camera nhà bác à?
- 078. Đùa quá trớn
- 079. Sinh nhật Đồ Tuấn Huy
- 080. Buổi sáng
- 081. Xem mắt?
- 082. Giấc mơ ngây thơ
- 083. Giúp Trần Giang tìm việc
- 084. Lo lắng của Trần Nghiêu
- 085. Bão
- 086. Càn quét mua sắm
- 087. GHS?
- 088. Sau cơn bão
- 089. Lời bàn tán sau lưng trong ký túc xá
- 090. Về nhà
- 091. Phản ứng của mẹ
- 092. Kiểm tra sức khỏe lần nữa
- 093. Áo tắm?
- 094. Lên đường
- 095. Bãi biển
- 096. Lâm Nam u sầu
- 097. Đại lão nữ trang?
- 098. Xuống nước
- 099. Ma thuật mê hoặc
- 100. Bị lừa
- 101. Bố
- 102. Nỗi đau nhói lòng
- 103. Trên tàu cao tốc
- 104. Trút giận
- 105. Sau cơn bùng nổ
- 106. Bước vào ngày thường
- 107. Đại Cẩu ai thấy cũng ghét
- 108. Trong trận đấu
- 109. Cola
- 110. Sự che chở của bạn cùng phòng
- 111. Đề nghị của Lý Na
- 112. Cắt tóc
- 113. Bắt chuyện
- 114. Giấc mơ
- 115. Sự bối rối của cậu út
- 116. Sự thuyết phục của cậu út
- 117. Cậu út, cậu yếu thế à
- 118. Lười nghĩ tiêu đề
- 119. Ra ngoài
- 120. Mua giày
- 121. Trong phòng ngủ
- 122. Trò chuyện đêm
- 123. Lần hẹn hò đầu tiên của cậu út
- 124. Tiến hành buổi hẹn hò
- 125. Nghi ngờ của Lưu Tuyết Phi
- 126. Đại nam nhân!
- 127. Sáng sớm
- 128. Cố vấn viên
- 129. Sinh hoạt ký túc
- 130. Gặp ở sân vận động
- 131. Kế hoạch của Lý Na
- 132. Lý Na đúng là biến thái!
- 133. Đàn ông biến thái thì có gì sai?
- 134. Công cụ nhân
- 135. Hèn nhát
- 136. Bất ngờ
- 137. Nhảy múa bên bờ vực tự hủy
- 138. Tiêu chuẩn chọn bạn gái của Đồ Tuấn Huy
- 139. Có lẽ đây là ma thuật
- 140. Nhà nghỉ
- 141. Vạn nhân trảm?
- 142. ! ! !
- 143. Bụi rơi đất lắng
- 144. Cuộc gặp ở căn tin
- Lời cảm tưởng khi lên kệ
- 145. Tôi không phải loại người đó!
- 146. Quả nhiên cậu là con gái
- 147. Mày đỏ mặt cái gì?
- 148. Không tới nữa e là bị dụ lên giường mất!
- 149. Cuộc thi mười ca sĩ xuất sắc
- 150. Lý Na trở lại
- 151. Bài tập?
- 152. Nhật ký trường học
- 153. Thế chẳng phải càng tốt sao?
- 154. Nữ hầu Lilith
- 155. Quán nữ hầu
- 156. Thời gian như nước
- 157. Một tháng sau
- 158. KTV
- 159. Sự thật hay thách thức
- 160. Thích mày!
- 161. Say rượu
- 162. Mình không phải biến thái chứ?
- 163. Trần Nghiêu không phải biến thái chứ?
- 164. Lý Na là người tốt
- 165. Kiểu tóc
- 166. Em gái Đổng An?
- 167. Đáng đời độc thân
- 168. Tai nạn
- Tập 2
- Tập 3
- Ngoại truyện: Chuyện xưa giữa Lâm Nam và Trần Nghiêu
- Ngoại truyện: Trần Tĩnh
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
146. Quả nhiên cậu là con gái
Lâm Nam xấu hổ đến mức muốn phát bệnh ung thư ngại ngùng luôn rồi.
Nếu bị bạn học khác phát hiện cậu xếp hàng trong đội con gái, cùng lắm chỉ bị trêu vài câu. Nhưng bị thầy cố vấn bắt gặp… e là không chỉ trêu đùa nữa.
“Cái đó…” Cậu không biết giải thích thế nào, chỉ thấy ánh mắt nghi ngờ của thầy cố vấn, cảm giác như mình đã bị coi là một tên biến thái.
Nhưng cậu chẳng thể giải thích, đành ngượng ngùng cúi đầu, mặt đỏ bừng, ngoan ngoãn chờ thầy mắng. Tuy vậy, chân cậu vẫn không chịu rời khỏi hàng con gái. Cậu không thể chấp nhận việc nằm đó kéo áo lộ bụng trước mặt cả đám người, mà nếu quá đáng hơn, bác sĩ còn có thể yêu cầu cởi cả áo ngoài.
Nhưng thầy cố vấn cũng lần đầu gặp tình huống này, gãi đầu, không biết nói gì.
“Sau này không được làm vậy nữa!” Thầy nghĩ cả buổi, cuối cùng chỉ nói được một câu mắng nhẹ nhàng.
Mình đúng là không hợp làm cố vấn… Huống chi chuyện này quá hiếm gặp.
Thầy làm cố vấn chưa được hai năm, lại là nghiên cứu sinh kiêm nhiệm, ngày thường chẳng thể nâng cao kỹ năng như mấy thầy chuyên trách. Thầy chỉ hơn lũ sinh viên năm hai vài tuổi, hoàn toàn không biết cách tạo uy nghiêm với học sinh, chỉ biết làm mặt lạnh dọa người.
Bộ dạng mặt lạnh của thầy đúng là hơi đáng sợ, Lâm Nam tưởng thầy giận, vội rời khỏi hàng.
“Không đi là được chứ gì…”
Dù sao đợi thầy đi rồi, mình quay lại xếp hàng cũng chẳng ai biết.
Hoặc cứ đợi thêm hai tiếng, khi bạn cùng lớp khám xong hết, không ai nhận ra mình, rồi chạy qua khám. Cùng lắm lúc nộp bảng khám sức khỏe lại bị thầy mắng thêm lần nữa.
Lâm Nam cẩn thận ngẩng đầu quan sát sắc mặt thầy cố vấn, thấy vẻ mặt thầy dường như dịu đi nhiều.
“Cái đó… thầy tên gì ấy nhỉ?” Lâm Nam ngập ngừng hỏi.
“Cậu không biết cả tên thầy cố vấn, hai năm nay học kiểu gì thế?” Thầy bị chọc cười, nhưng nhìn đôi mắt to tròn đáng thương của Lâm Nam, thầy lại có cảm giác như đang đối diện một cô gái dễ thương. Cơn giận tan hơn nửa, nhưng khi nhắc đến tên, thầy hơi ngượng, gãi mũi, “Trịnh Càn, gọi thầy là thầy Trịnh được rồi.”
Lâm Nam nghe cái tên này, lập tức cảm thấy thân thiết hơn với thầy: “Trịnh Tiền?” [note78866]
“Là Càn trong Càn Khôn!”
Trịnh Càn nhấn mạnh. Chính vì cái tên dễ gây hiểu lầm mà thầy không tạo được uy nghiêm với học sinh. Thầy cố ý giảm sự chú ý vào cái tên, trong nhóm lớp chỉ để biệt danh “Thầy Trịnh” thay vì tên thật.
Nhìn bóng lưng Lâm Nam rời đi, thầy thở dài. Đây là lớp đầu tiên thầy dẫn, sao đã gặp ngay một học sinh kỳ lạ, kỳ lạ thì thôi đi, còn xinh đẹp.
Chắc chắn là do mấy nội dung giả gái trên mạng làm hỏng đám trẻ bây giờ! Bilibili hại nước!
Thầy cúi đầu nhìn hình nền Yohane Bonaventura trên điện thoại, ho khan một tiếng, vẫy tay gọi lớp trưởng: “Lát nộp bảng khám sức khỏe lên văn phòng thầy, thầy có việc.”
Bên kia, Lâm Nam cuối cùng cũng gặp lại Trần Nghiêu.
Trần Nghiêu vừa từ phòng kiểm tra thị lực bước ra, đối diện thấy Lâm Nam vừa rời khỏi chỗ thầy Trịnh.
“Khám được mấy mục rồi?”
“Chỉ có chiều cao cân nặng, với kiểm tra màu sắc.” Lâm Nam vội chạy tới. Ở bên Trần Nghiêu, cậu lập tức yên tâm hơn, quên ngay vụ bị mắng, ngược lại còn phàn nàn, “Bác sĩ bảo tao không có vấn đề gì về màu sắc, nhưng trước đây tao rõ ràng hơi yếu thị, nói mà ông ấy không tin.”
“Thế à? Sao tao không nhớ mày yếu thị?”
“Chỉ là mấy màu gần nhau khó phân biệt thôi, nên bình thường không nói.” Lâm Nam hơi bối rối. Dù yếu thị biến mất là tin tốt, cậu lại nghi ngờ đây là do quá trình nữ tính hóa vô tình chữa được.
Vậy cái gan nhiễm mỡ lần trước tự đi khám ở bệnh viện có chữa được không?
Lâm Nam đi theo Trần Nghiêu để khám các mục khác, tiện hỏi: “Mày đi khám nội khoa chưa? Khám thế nào?”
“Nằm đó, lộ bụng, nghe tim, chọc thận, đại khái thế.” Trần Nghiêu nói tới đây, bĩu môi, bất mãn, “Mẹ nó, nằm đó bị cả đám người vây xem, cảm giác chán vãi.”
“Thế à?” Lâm Nam sợ hãi. Bình thường mặc áo chỉnh tề, có áo khoác ngoài thì không sao, nhưng nằm đó kéo áo lên, độ cong của ngực chắc chắn bị đám học sinh nhìn rõ mồn một?
Nghĩ đến cảnh đó, khuôn mặt còn chút hồng hào của Lâm Nam càng đỏ rực.
“Mày đi kiểm tra thị lực trước đi, tao đợi ở đây.” Trần Nghiêu đảo mắt nhìn quanh, không thấy ai quen, dứt khoát tựa vào tường, giục Lâm Nam, “Nhanh đi, lát nữa đông lại phải xếp hàng.”
“Ừ.”
Cậu khẽ thở dài, nhìn về hướng lúc đến, thầy cố vấn hình như đi thật rồi. Vậy lát khám thị lực xong, cậu có thể tiếp tục qua lẫn vào đội con gái.
Thật ra cậu cũng chẳng muốn thế. Cậu vốn cực kỳ bài xích đồ vật nữ tính, cũng không muốn bị xem là con gái. Nhưng vấn đề là cậu càng không muốn nằm đó kéo áo lên cho cả đám người xem.
Dù họ không nói gì trước mặt, nhưng chắc chắn sau khi cậu đi sẽ bàn tán xôn xao.
Thị lực không có vấn đề, kiểm tra cũng nhanh. Ra khỏi phòng, cậu lại chạy đến bên Trần Nghiêu, hạ giọng: “Lát mày qua kia xem thầy cố vấn có quay lại không, tao đi xếp hàng.”
“Nhìn thầy cố vấn làm gì?” Trần Nghiêu ngơ ngác.
“Tao đi bên con gái khám nội khoa.” Dù Lâm Nam thấy chuyện này khá xấu hổ, nhưng sau nhiều lần mở khóa ma pháp, tiết tháo của cậu đã rơi đầy đất. Mặt hơi đỏ, nhưng cậu vẫn tự hào khoe sự thông minh, “Bảng của tao chưa điền tên với giới tính! Bác sĩ chắc chắn không nhận ra.”
Trần Nghiêu gật đầu. Biết tình trạng của Lâm Nam, hắn thấy cách này cũng không có vấn đề.
Thế là một người canh chừng, Lâm Nam vội chạy đi khám nội khoa. Quả nhiên, khi vào phòng một mình, nữ bác sĩ chẳng nhận ra cậu là “nam”, kiểm tra như với các cô gái khác, đánh dấu vào bảng khám, rồi vẫy tay cho cậu ra ngoài.
Lâm Nam mừng thầm vì sự thông minh của mình, nhưng vừa ra khỏi cửa, lại thấy Lưu Tuyết Phi trợn to mắt đứng ngay đó.
“???” Cô nàng ngơ ngác nhìn Lâm Nam bước ra, còn nghi ngờ mình suýt đi nhầm cửa. Nhưng nhìn lại tấm biển tạm trên cửa, cô nàng lập tức hiểu ra, “Quả nhiên cậu là con gái!”
“Sao đi đâu cũng gặp cậu vậy?” Lâm Nam tuyệt vọng.
Cậu hoàn toàn không biết giải thích thế nào.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
1 Bình luận