- Tập 1
- 001. Ma pháp!
- 002. Yêu cầu của bạn thân
- 003. Ma thuật biến hình
- 004. Đây là mặc đồ nữ?
- 005. Trường học
- 006. Sự thay đổi của cơ thể
- 007. Mất điện
- 008. Tiệm net
- 009. Đàn anh
- 010. Thi đấu?
- 011. Tình yêu sét đánh?
- 012. Lên lớp
- 013. Ma thuật mới
- 014. Tụ họp ký túc xá
- 015. Say rượu
- 016. Đùa kiểu gì?
- 017. Thay đổi
- 018. Cô gái kỳ lạ
- 019. Khách từ dị giới
- 020. Tra nam?
- 021. Kinh nguyệt?
- 022. Bác quản lý ký túc xá
- 023. Quả bom hẹn giờ!
- 024. Ý tưởng
- 025. Trốn học?
- 026. Mèo
- 027. Đây là hẹn hò sao?
- 028. Sinh hoạt ký túc xá nam
- 029. Trận bóng
- 030. Trên sân bóng
- 031. Làm thêm
- 032. Ma thuật mới
- 033. Nghiện rồi?
- 034. Trên xe buýt
- 035. Sau đó
- 036. Lời của Lina
- 037. Lâm Nam kỳ quái
- 038. Trước Quốc Khánh
- 039. Đổng An
- 040. Thẳng thắn
- 041. Khu du lịch
- 042. Trong game
- 043. Lời mời của cậu
- 044. Nhà cậu út
- 045. Cháu trai thay đổi hơi nhiều?
- 046. Sở thích của cậu út
- 047. Con trai!
- 048. Kẻ lừa ăn lừa uống mê tiền
- 049. Sinh hoạt thường ngày với cậu út
- 050. Mua sắm
- 051. Đi dạo mua sắm
- 052. Viêm dạ dày ruột cấp tính?
- 053. Đêm khuya
- 054. Mày thật sự là con gái?
- 055. Đâm lao thì theo lao?
- 056. Mặc đồ con gái cả ngày?
- 057. Mặc đồ con gái thế nào?
- 058. Ký túc xá nữ
- 059. Mặc váy ngắn
- 060. Ra ngoài
- 061. Gặp bất ngờ
- 062. Nghi ngờ
- 063. Nhà nghỉ
- 064. Đêm khuya
- 065. Sinh nghi
- 066. Ký túc xá ồn ào
- 067. Là anh Lâm sao?
- 068. Hiểu lầm trong lớp học
- 069. Trò chơi
- 070. Vòng sơ tuyển
- 071. Sau trận đấu
- 072. Tin xấu
- 073. Cuộc sống thường ngày
- 074. Buffet
- 075. Đại trượng phu!
- 076. Lâm Nam nhiệt huyết
- 077. Cháu lắp camera nhà bác à?
- 078. Đùa quá trớn
- 079. Sinh nhật Đồ Tuấn Huy
- 080. Buổi sáng
- 081. Xem mắt?
- 082. Giấc mơ ngây thơ
- 083. Giúp Trần Giang tìm việc
- 084. Lo lắng của Trần Nghiêu
- 085. Bão
- 086. Càn quét mua sắm
- 087. GHS?
- 088. Sau cơn bão
- 089. Lời bàn tán sau lưng trong ký túc xá
- 090. Về nhà
- 091. Phản ứng của mẹ
- 092. Kiểm tra sức khỏe lần nữa
- 093. Áo tắm?
- 094. Lên đường
- 095. Bãi biển
- 096. Lâm Nam u sầu
- 097. Đại lão nữ trang?
- 098. Xuống nước
- 099. Ma thuật mê hoặc
- 100. Bị lừa
- 101. Bố
- 102. Nỗi đau nhói lòng
- 103. Trên tàu cao tốc
- 104. Trút giận
- 105. Sau cơn bùng nổ
- 106. Bước vào ngày thường
- 107. Đại Cẩu ai thấy cũng ghét
- 108. Trong trận đấu
- 109. Cola
- 110. Sự che chở của bạn cùng phòng
- 111. Đề nghị của Lý Na
- 112. Cắt tóc
- 113. Bắt chuyện
- 114. Giấc mơ
- 115. Sự bối rối của cậu út
- 116. Sự thuyết phục của cậu út
- 117. Cậu út, cậu yếu thế à
- 118. Lười nghĩ tiêu đề
- 119. Ra ngoài
- 120. Mua giày
- 121. Trong phòng ngủ
- 122. Trò chuyện đêm
- 123. Lần hẹn hò đầu tiên của cậu út
- 124. Tiến hành buổi hẹn hò
- 125. Nghi ngờ của Lưu Tuyết Phi
- 126. Đại nam nhân!
- 127. Sáng sớm
- 128. Cố vấn viên
- 129. Sinh hoạt ký túc
- 130. Gặp ở sân vận động
- 131. Kế hoạch của Lý Na
- 132. Lý Na đúng là biến thái!
- 133. Đàn ông biến thái thì có gì sai?
- 134. Công cụ nhân
- 135. Hèn nhát
- 136. Bất ngờ
- 137. Nhảy múa bên bờ vực tự hủy
- 138. Tiêu chuẩn chọn bạn gái của Đồ Tuấn Huy
- 139. Có lẽ đây là ma thuật
- 140. Nhà nghỉ
- 141. Vạn nhân trảm?
- 142. ! ! !
- 143. Bụi rơi đất lắng
- 144. Cuộc gặp ở căn tin
- Lời cảm tưởng khi lên kệ
- 145. Tôi không phải loại người đó!
- 146. Quả nhiên cậu là con gái
- 147. Mày đỏ mặt cái gì?
- 148. Không tới nữa e là bị dụ lên giường mất!
- 149. Cuộc thi mười ca sĩ xuất sắc
- 150. Lý Na trở lại
- 151. Bài tập?
- 152. Nhật ký trường học
- 153. Thế chẳng phải càng tốt sao?
- 154. Nữ hầu Lilith
- 155. Quán nữ hầu
- 156. Thời gian như nước
- 157. Một tháng sau
- 158. KTV
- 159. Sự thật hay thách thức
- 160. Thích mày!
- 161. Say rượu
- 162. Mình không phải biến thái chứ?
- 163. Trần Nghiêu không phải biến thái chứ?
- 164. Lý Na là người tốt
- 165. Kiểu tóc
- 166. Em gái Đổng An?
- 167. Đáng đời độc thân
- 168. Tai nạn
- Tập 2
- Tập 3
- Ngoại truyện: Chuyện xưa giữa Lâm Nam và Trần Nghiêu
- Ngoại truyện: Trần Tĩnh
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
041. Khu du lịch
Ngày hôm sau, nhờ đồng hồ báo thức, Lâm Nam tỉnh dậy lúc mười giờ.
Nhưng so với việc thức khuya hôm qua, giờ cậu vẫn mệt rã rời. Cậu nằm lì trên giường nửa ngày mới chậm rãi bò dậy.
“Mệt quá…” Lâm Nam lẩm bẩm, cầm đồ rửa mặt, ngáp liên tục ra ban công.
Cậu vẫn còn mơ màng, suýt nữa chọc bàn chải vào má.
“Trưa nay phỏng vấn.” Cậu bất chợt nhớ ra mục đích dậy sớm, vội vàng đánh răng qua loa, rửa mặt, rồi hấp tấp thay quần áo ra ngoài.
Tiệm trà sữa nằm trong khu du lịch 3A, trên một ngọn núi tên Long Phụng. Từ trường đến đó, đi xe buýt mất hai tiếng nếu không kẹt xe.
Vì là khu du lịch, dịp Quốc Khánh chắc chắn đông nghịt khách, nên tiệm trà sữa mới gấp rút tuyển thêm nhân viên thời vụ, sợ không xoay xở kịp.
Khi Lâm Nam đến khu du lịch bằng xe buýt, đã là mười hai rưỡi trưa. Dù mới ngày đầu Quốc Khánh, đường hầm dẫn vào khu đã kẹt xe, kéo dài hành trình dự kiến hai tiếng thành hai tiếng rưỡi.
Lâm Nam hơi chùn bước.
Nếu ngày nào cũng phải di chuyển lâu thế này, Quốc Khánh này đừng nói chơi, có khi cậu kiệt sức mà chết lúc nào không hay.
Nhưng mang chút hy vọng, cậu vẫn muốn nói chuyện với quản lý tiệm.
Tiệm trà sữa nằm gần bến xe buýt của khu du lịch, chẳng cần tìm lâu, Lâm Nam đã thấy ngay.
Bước vào, cậu thấy trong tiệm có ba anh nhân viên.
“Chào anh, em đến phỏng vấn làm thêm.” Lâm Nam tiến đến quầy, ngẩng lên nói với anh nhân viên ở quầy thu ngân. “Quản lý có ở đây không?”
“Anh là quản lý, em là Lâm Nam đúng không?” Anh chàng nhìn Lâm Nam từ đầu đến chân, cảm thấy kỳ lạ, chỉ nở nụ cười gượng gạo mà không mất lịch sự. “Em… là nam hay nữ?”
Lâm Nam ngẩn ra, đáp ngay: “Nam.”
Cậu biết cơ thể mình ngày càng nữ tính, nhưng không ngờ trong mắt người lạ đã đến mức khó phân biệt giới tính. Hay là tóc lâu chưa cắt? Nhưng ngoài bác quản lý ký túc xá mắt kém, chưa ai nói cậu như thế.
Nghĩ lại, bạn cùng phòng và bạn học gặp cậu mỗi ngày, chắc không nhận ra thay đổi rõ rệt.
Hiểu ra, Lâm Nam nhếch môi cười gượng, hỏi: “Cho em hỏi, lương bao nhiêu? Giờ làm thế nào?”
“Vào trong nói.” Thấy có khách đến, quản lý dẫn Lâm Nam vào bàn trong góc, giới thiệu sơ qua tình hình tiệm, rồi trả lời: “Em làm thời vụ, lương không bằng nhân viên chính. Anh trả mười lăm tệ một giờ, làm từ chín giờ sáng đến chín giờ tối, tức một ngày một trăm tám.”
“Mười hai tiếng?”
“Nếu đông khách, có thể tăng ca đến mười giờ khi khu du lịch đóng cửa.”
Nghe đến đây, khóe miệng Lâm Nam giật giật, khó chấp nhận mức đãi ngộ này.
“Không có khách thì được ngồi chơi điện thoại, hoặc ra ngoài dạo khu du lịch. Nhưng có khách thì phải có mặt. Bao hai bữa ăn.”
Trong dịp Quốc Khánh, làm gì có lúc rảnh để chơi điện thoại? Tăng ca đến mười giờ chắc cũng là chuyện thường.
Cậu ngoảnh nhìn quầy, lúc đến có lẽ đúng lúc vắng, nhưng chỉ vài câu nói, cửa tiệm đã xếp hàng năm sáu người.
Lâm Nam nhíu mày suy nghĩ, cảm thấy công việc này gần như không thể chấp nhận.
Làm từ chín giờ, nghĩa là bảy giờ sáng phải lên xe, sáu giờ đã phải dậy. Tan ca mười giờ, về ký túc xá cũng phải mười hai giờ đêm. Dù về là ngủ ngay, mỗi ngày cậu cũng chỉ được ngủ sáu tiếng.
Cậu đâu có nghèo đến mức không có tiền ăn, cần gì sống kiểu 996 sớm thế? [note78647]
Siêu thị ở phố đi bộ cũng gọi cậu làm phát tờ rơi ba lần trong dịp Quốc Khánh, công việc đó nhẹ nhàng hơn nhiều.
“Ừm, xin lỗi anh,” Lâm Nam cười gật đầu. “Em về suy nghĩ thêm.”
Quản lý hiểu ý, không để tâm, đứng dậy về quầy làm việc.
Sáng sớm dậy, ngồi xe buýt hai tiếng rưỡi, kết quả lại thế này. Trần Nghiêu cũng chẳng hỏi trước về đãi ngộ.
Lâm Nam thở dài, đứng dậy rời đi.
Nhưng đã đến khu du lịch, cậu không muốn về tay không, định đi dạo một vòng, tiện ăn trưa.
Khu du lịch là một ngọn núi nhỏ, từ chân đến đỉnh có công viên giải trí, công viên nước, khu mua sắm Outlet, và nhiều điểm tham quan tự nhiên cùng các dự án du lịch. Lâm Nam vốn không hứng thú với công viên giải trí, nhưng vừa rời tiệm trà sữa, ngẩng lên, cậu thấy vòng đu quay khổng lồ phía xa.
Lớn lên ở huyện lị, Lâm Nam chỉ thấy vòng đu quay trên TV, lập tức tò mò, nhưng vì sợ độ cao, cậu hơi do dự.
“Thử ngồi một lần xem?” Dù sao quanh đây chẳng ai quen, ngồi vòng đu quay có xấu hổ cũng chẳng sao.
Cậu hít sâu, do dự một lúc, cuối cùng lấy hết can đảm, mua vé vào công viên giải trí.
Ngày đầu Quốc Khánh đông khách, nhưng chỉ ở mức nhộn nhịp. Đi qua ngựa gỗ, tàu cướp biển, Lâm Nam đến dưới vòng đu quay được nhiều du khách ngắm nhìn.
Từ xa, vòng đu quay đã to lớn, đến gần, ngẩng đầu lên, cậu cảm giác nó cao tận trời.
Có nhiều người ngắm, nhưng hàng chờ không dài. Lâm Nam mua vé, đợi một vòng, sớm đến lượt.
Vé không đắt, chỉ ba mươi tệ một người. Theo sắp xếp của nhân viên, Lâm Nam ngồi chung khoang với hai người lạ, tay nắm chặt lan can, ánh mắt vừa tò mò vừa sợ hãi nhìn ra ngoài cửa kính.
Hai người đối diện là bạn đi cùng nhau. Một người thấy Lâm Nam căng thẳng, cười hỏi: “Chưa lên mà đã sợ thế à?”
“Hơi sợ độ cao,” Lâm Nam nuốt nước bọt, đáp. Bị bắt chuyện, cậu mới để ý hai người này.
Một gầy, một mũm mĩm, mặt mang nét ngây ngô của sinh viên, chắc là tận dụng ngày nghỉ để đi chơi.
“Cậu đi một mình à?” Người gầy hoạt bát hơn, còn người mũm mĩm cúi đầu chơi điện thoại, không nói gì.
“Tìm việc làm thêm, tiện ngồi thử.”
“Mấy tuổi? Học sinh cấp ba?”
Lâm Nam bực mình, ngẩng lên lườm: “Đại học năm hai!”
Vừa bị hỏi giới tính, giờ lại bị nhầm tuổi, Lâm Nam hơi cáu.
Định hỏi lại vài câu, nhưng khoang của cậu đột nhiên chuyển động, chậm rãi lắc lư bay lên. Lâm Nam quên hết mọi thứ, hai tay nắm chặt lan can, căng thẳng nhìn các tòa nhà nhỏ dần ngoài cửa sổ, tim đập thình thịch, tay đổ mồ hôi, mặt tái nhợt.
Cao quá…
“Bắt đầu rồi.” người đối diện nói.
Lâm Nam cố bình tĩnh, ngẩng lên hỏi: “Giờ còn xuống được không?”
Chưa kịp nghe trả lời, vòng đu quay tăng tốc, khoang lắc mạnh hơn. Cảm giác lắc lư, mất trọng lượng, cộng với sợ độ cao khiến Lâm Nam cảm thấy như sắp bị hất ra ngoài. Cậu chỉ biết nắm chặt lan can, dán lưng vào ghế, nghiến răng chịu đựng.
Chẳng bao lâu, cậu bắt đầu gào thét trong đầu.
Thả tao xuống!!!
Đ** mẹ nó, tao muốn xuống!!!
Tao không muốn chết!!!
…
Khi vòng đu quay dừng, Lâm Nam nhắm chặt mắt, như người sống sót sau thảm họa, mở mắt ra.
Lau khóe mắt, cậu mới nhận ra mình sợ đến phát khóc.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
1 Bình luận