- Tập 1
- 001. Ma pháp!
- 002. Yêu cầu của bạn thân
- 003. Ma thuật biến hình
- 004. Đây là mặc đồ nữ?
- 005. Trường học
- 006. Sự thay đổi của cơ thể
- 007. Mất điện
- 008. Tiệm net
- 009. Đàn anh
- 010. Thi đấu?
- 011. Tình yêu sét đánh?
- 012. Lên lớp
- 013. Ma thuật mới
- 014. Tụ họp ký túc xá
- 015. Say rượu
- 016. Đùa kiểu gì?
- 017. Thay đổi
- 018. Cô gái kỳ lạ
- 019. Khách từ dị giới
- 020. Tra nam?
- 021. Kinh nguyệt?
- 022. Bác quản lý ký túc xá
- 023. Quả bom hẹn giờ!
- 024. Ý tưởng
- 025. Trốn học?
- 026. Mèo
- 027. Đây là hẹn hò sao?
- 028. Sinh hoạt ký túc xá nam
- 029. Trận bóng
- 030. Trên sân bóng
- 031. Làm thêm
- 032. Ma thuật mới
- 033. Nghiện rồi?
- 034. Trên xe buýt
- 035. Sau đó
- 036. Lời của Lina
- 037. Lâm Nam kỳ quái
- 038. Trước Quốc Khánh
- 039. Đổng An
- 040. Thẳng thắn
- 041. Khu du lịch
- 042. Trong game
- 043. Lời mời của cậu
- 044. Nhà cậu út
- 045. Cháu trai thay đổi hơi nhiều?
- 046. Sở thích của cậu út
- 047. Con trai!
- 048. Kẻ lừa ăn lừa uống mê tiền
- 049. Sinh hoạt thường ngày với cậu út
- 050. Mua sắm
- 051. Đi dạo mua sắm
- 052. Viêm dạ dày ruột cấp tính?
- 053. Đêm khuya
- 054. Mày thật sự là con gái?
- 055. Đâm lao thì theo lao?
- 056. Mặc đồ con gái cả ngày?
- 057. Mặc đồ con gái thế nào?
- 058. Ký túc xá nữ
- 059. Mặc váy ngắn
- 060. Ra ngoài
- 061. Gặp bất ngờ
- 062. Nghi ngờ
- 063. Nhà nghỉ
- 064. Đêm khuya
- 065. Sinh nghi
- 066. Ký túc xá ồn ào
- 067. Là anh Lâm sao?
- 068. Hiểu lầm trong lớp học
- 069. Trò chơi
- 070. Vòng sơ tuyển
- 071. Sau trận đấu
- 072. Tin xấu
- 073. Cuộc sống thường ngày
- 074. Buffet
- 075. Đại trượng phu!
- 076. Lâm Nam nhiệt huyết
- 077. Cháu lắp camera nhà bác à?
- 078. Đùa quá trớn
- 079. Sinh nhật Đồ Tuấn Huy
- 080. Buổi sáng
- 081. Xem mắt?
- 082. Giấc mơ ngây thơ
- 083. Giúp Trần Giang tìm việc
- 084. Lo lắng của Trần Nghiêu
- 085. Bão
- 086. Càn quét mua sắm
- 087. GHS?
- 088. Sau cơn bão
- 089. Lời bàn tán sau lưng trong ký túc xá
- 090. Về nhà
- 091. Phản ứng của mẹ
- 092. Kiểm tra sức khỏe lần nữa
- 093. Áo tắm?
- 094. Lên đường
- 095. Bãi biển
- 096. Lâm Nam u sầu
- 097. Đại lão nữ trang?
- 098. Xuống nước
- 099. Ma thuật mê hoặc
- 100. Bị lừa
- 101. Bố
- 102. Nỗi đau nhói lòng
- 103. Trên tàu cao tốc
- 104. Trút giận
- 105. Sau cơn bùng nổ
- 106. Bước vào ngày thường
- 107. Đại Cẩu ai thấy cũng ghét
- 108. Trong trận đấu
- 109. Cola
- 110. Sự che chở của bạn cùng phòng
- 111. Đề nghị của Lý Na
- 112. Cắt tóc
- 113. Bắt chuyện
- 114. Giấc mơ
- 115. Sự bối rối của cậu út
- 116. Sự thuyết phục của cậu út
- 117. Cậu út, cậu yếu thế à
- 118. Lười nghĩ tiêu đề
- 119. Ra ngoài
- 120. Mua giày
- 121. Trong phòng ngủ
- 122. Trò chuyện đêm
- 123. Lần hẹn hò đầu tiên của cậu út
- 124. Tiến hành buổi hẹn hò
- 125. Nghi ngờ của Lưu Tuyết Phi
- 126. Đại nam nhân!
- 127. Sáng sớm
- 128. Cố vấn viên
- 129. Sinh hoạt ký túc
- 130. Gặp ở sân vận động
- 131. Kế hoạch của Lý Na
- 132. Lý Na đúng là biến thái!
- 133. Đàn ông biến thái thì có gì sai?
- 134. Công cụ nhân
- 135. Hèn nhát
- 136. Bất ngờ
- 137. Nhảy múa bên bờ vực tự hủy
- 138. Tiêu chuẩn chọn bạn gái của Đồ Tuấn Huy
- 139. Có lẽ đây là ma thuật
- 140. Nhà nghỉ
- 141. Vạn nhân trảm?
- 142. ! ! !
- 143. Bụi rơi đất lắng
- 144. Cuộc gặp ở căn tin
- Lời cảm tưởng khi lên kệ
- 145. Tôi không phải loại người đó!
- 146. Quả nhiên cậu là con gái
- 147. Mày đỏ mặt cái gì?
- 148. Không tới nữa e là bị dụ lên giường mất!
- 149. Cuộc thi mười ca sĩ xuất sắc
- 150. Lý Na trở lại
- 151. Bài tập?
- 152. Nhật ký trường học
- 153. Thế chẳng phải càng tốt sao?
- 154. Nữ hầu Lilith
- 155. Quán nữ hầu
- 156. Thời gian như nước
- 157. Một tháng sau
- 158. KTV
- 159. Sự thật hay thách thức
- 160. Thích mày!
- 161. Say rượu
- 162. Mình không phải biến thái chứ?
- 163. Trần Nghiêu không phải biến thái chứ?
- 164. Lý Na là người tốt
- 165. Kiểu tóc
- 166. Em gái Đổng An?
- 167. Đáng đời độc thân
- 168. Tai nạn
- Tập 2
- Tập 3
- Ngoại truyện: Chuyện xưa giữa Lâm Nam và Trần Nghiêu
- Ngoại truyện: Trần Tĩnh
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
004. Đây là mặc đồ nữ?
Lâm Nam hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế cảm xúc đang muốn bùng nổ.
Phải công nhận, thuật biến hình này quả thực đỉnh cao. Dáng vẻ sau khi biến hình tuy nhìn là biết ngay một cô gái, nhưng ngũ quan và khuôn mặt vẫn mang nét của Lâm Nam, như thể cậu vừa đi thẩm mỹ viện chỉnh sửa nhẹ rồi trang điểm vậy.
Da trở nên trắng mịn rạng rỡ, lông mày được tỉa thành dáng liễu lá tinh tế, môi đầy đặn hồng hào, đôi mắt to hơn một chút và ánh lên vẻ quyến rũ.
Khung xương toàn thân cũng thu nhỏ lại, bờ vai nam tính rộng bản trở nên thon gọn, khiến bộ đồ hầu gái vốn khó mặc giờ ôm sát cơ thể hơn.
Nhìn kỹ, cậu còn nhận ra khí chất trên người mình dường như giống Lilith trong ký ức.
Lâm Nam bị chính thuật biến hình của mình làm cho sững sờ.
Đẹp thế này, không phải hơi quá sao?
Nếu là vài ngày trước, biến thành thế này chắc chắn cậu sẽ hoảng loạn. Nhưng giờ đây, dưới ảnh hưởng của Lilith, cậu lại thầm vui trong lòng, thậm chí còn thoáng nghĩ đến việc giữ nguyên dáng vẻ này mãi.
Dù vậy, Lâm Nam đã làm đàn ông gần hai mươi năm, và ký ức của Lilith cậu cũng không rảnh mà nhớ lại mỗi ngày. Vì thế, mấy ý nghĩ kỳ quặc này không thể nào lay chuyển niềm tin tiếp tục làm đàn ông của cậu.
“Xong rồi.” Cậu gọi ra ngoài cửa.
Trần Nghiêu chờ đến sốt ruột, lập tức đẩy cửa bước vào, nhìn một cái rồi đứng sững tại chỗ.
Phải nói, cái vẻ ngây người như chó của cậu ta thật sự rất buồn cười.
“Được không?” Lâm Nam hỏi.
“Được! Được! Mày mặc đồ nữ mà đẹp thế này á? Cảm giác da mày cũng đẹp hơn rồi.” Trần Nghiêu kinh ngạc bước tới, nhìn từ trên xuống dưới, lại cảm thán, “Hèn gì mày toàn mặc quần rộng.”
Không, chỉ là quần rộng mặc thoải mái thôi.
Lâm Nam không muốn giữ dáng vẻ này lâu, sợ để lâu sẽ sinh ra vấn đề tâm lý, liền đi thẳng vào việc: “Vậy giờ tao dùng máy tính mày chơi một ván game, đúng không?”
“Ừ, tao mở phần mềm quay sẵn cho mày.”
Trần Nghiêu nuốt nước bọt, cổ họng hơi khô. Hai người quen nhau từ năm nhất cấp hai, đã bảy năm, vậy mà cậu ta chưa từng phát hiện Lâm Nam lại hấp dẫn đến thế.
Trần Nghiêu vội cúi đầu, không dám nhìn thêm, đổi chủ đề: “Mày chắc chắn không trang điểm chứ?”
“Không, mày có đưa tao đồ trang điểm đâu.” Lâm Nam hơi hoảng, đáp.
Chẳng mấy chốc, Trần Nghiêu chuẩn bị xong phần mềm quay, đứng dậy, liếc Lâm Nam một cái, lại nín thở. Sợ bị “bẻ cong”, cậu ta vội quay lưng rời khỏi phòng, miệng vẫn không yên tâm dặn dò: “Game tao cũng mở sẵn rồi, mày cứ chơi đi.”
“Ừ.”
Như thể chạy trốn, Trần Nghiêu rời phòng, đóng cửa cái sầm, rồi lau mồ hôi trên trán.
Cậu ta ngoảnh nhìn cửa chính, lòng vẫn còn sợ hãi, vỗ ngực: “Sao tự nhiên Lâm Nam lại quyến rũ thế này? Không lẽ hai ngày trước thật sự sốt hỏng não rồi?”
“May mà mình biết nó là con trai.”
Lẩm bẩm xong, cậu ta về sofa, lấy điện thoại định chơi game, nhưng hình ảnh ấy cứ lởn vởn trong đầu.
“Cơ mà một thằng con trai, lấy đâu ra ngực? Lại còn tự mang tóc giả đen dài thẳng?” Trần Nghiêu tự nói một mình, nhớ lại dáng vẻ quyến rũ ấy, không khỏi cảm thấy kỳ lạ.
Trong phòng, Lâm Nam cũng cực kỳ không quen với bộ đồ nữ trên người.
Về mặt lý trí, cậu rất bài xích bộ đồ hầu gái và những đặc điểm nữ tính sau khi biến hình. Nhưng tư duy của cậu bị mụ yêu quái sống mấy trăm năm Lilith xâm chiếm, khiến cậu bất giác cảm thấy thoải mái, vui vẻ.
Cảm giác này giống như nhặt được ví tiền chứa cả chục triệu. Lý trí mách bảo phải trả lại cho người mất hoặc báo công an, nhưng đa số người đều sẽ thoáng nghĩ đến việc giữ cho riêng mình.
Lâm Nam bắt đầu chơi game, cố gắng gạt bỏ tạp niệm, tập trung suy nghĩ cách thắng trận này.
Cậu đã nhận ra trình độ chơi game của mình dạo này giảm sút. Vừa vào game, cậu lập tức tắt chat toàn đội, rồi bắt đầu đối đầu một cách gọn gàng.
Lần này, cậu nhận ra rõ ràng không phải trình độ mình kém đi, mà là dù biết phải làm gì, não ra lệnh nhưng tay không theo kịp.
Nói đơn giản:
Não: Tao biết rồi!
Tay: Cái gì cơ?
Do linh hồn cậu hấp thụ linh hồn Lilith, Lâm Nam lục lại ký ức, đại khái hiểu ra vấn đề.
Mỗi người có một sự khớp nối độc nhất giữa linh hồn và cơ thể. Vì linh hồn cậu hấp thụ Lilith, nên linh hồn đã thay đổi, độ khớp với cơ thể cũng khác, dẫn đến tư duy và cơ thể không đồng bộ.
Chắc vậy…
Vừa chơi game, vừa nghĩ lung tung, đầu Lâm Nam đầy rối rắm. Cậu vô thức cắn nhẹ môi dưới, lông mày khẽ nhíu, trầm ngâm nhớ lại ký ức mấy trăm năm của Lilith.
Đang mải nhớ, game trong tay tự nhiên lại “sập”. Sau khi đạt kỷ lục 0-15, cậu mới giật mình nhận ra lại khiến đồng đội thảm bại. Cậu vội chơi nghiêm túc, nhưng đối phương đã khởi động đầu hàng, game kết thúc sau mười lăm phút, GG.
Thành tích số người hạ gục ngang bằng thời gian khiến Lâm Nam suýt khóc. Ngoài thời kỳ tân thủ, cậu chưa bao giờ chơi tệ đến mức này.
Lâm Nam bình tĩnh lại, nhanh chóng thay đồ, giải trừ ma thuật biến hình, rồi bước ra ngoài.
“Xong rồi?” Trần Nghiêu đang đợi lập tức đứng bật dậy, “Mày chơi một ván còn nhanh hơn cả chơi Vương Giả?” [note78526]
Trần Nghiêu nhìn Lâm Nam, nhận ra người bạn thân quyến rũ ban nãy đã trở lại dáng vẻ bình thường, trong lòng thoáng chút tiếc nuối.
“Mười lăm phút đầu hàng.”
“Giỏi thật! Đối phương yếu thế à?” Cậu ta vội bước tới, mắt lướt lên xuống, nhưng miệng vẫn khen, “Mười lăm phút cũng đủ rồi, đằng nào video tao chỉnh sửa xong cũng chưa tới mười phút.”
Nhìn kỹ, ngũ quan so với lúc mặc đồ nữ không khác gì, nhưng giờ trông chẳng còn khiến người ta sững sờ.
Rồi cậu ta nhận ra sắc mặt Lâm Nam không tốt, chỉ chào một tiếng rồi định về nhà.
Trần Nghiêu không để ý lắm, chỉ nghĩ là di chứng của việc mặc đồ nữ. Vào phòng, cậu ta nhìn màn hình máy tính còn lưu lại trang tổng kết thành tích.
“0-15?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
1 Bình luận