• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 1

135. Hèn nhát

2 Bình luận - Độ dài: 1,077 từ - Cập nhật:

Đã chín rưỡi tối.

Tòa nhà giảng đường tầm chín giờ không còn bóng người. Tiết muộn nhất cũng chỉ đến tám rưỡi. Lúc này, các lối ra vào đã bị bảo vệ khóa.

Lâm Nam và Trần Nghiêu mặt ngơ ngác đi dạo đến khu vực tòa nhà giảng đường.

Xung quanh trường cây cối bao bọc, không như tiểu thuyết học đường có rừng cây nhỏ. Rừng trường cậu chẳng có đường, chỉ toàn cỏ dại và cây, không ai bảo trì.

Hai người đến mặt sau tòa nhà, gần bãi đỗ xe cho giáo viên.

Ánh sáng nơi này mờ mờ, đèn đường thưa thớt, xung quanh tĩnh lặng. Trước mặt là tòa nhà cao lớn, sau lưng là bãi đỗ xe và rừng cây lộn xộn, như cách biệt với thế giới.

Lâm Nam cúi đầu, có vẻ lo lắng, mặt hơi đỏ. Nếu không phải đang trên đường trở thành con gái, cậu đã chẳng dám liều thế này.

Trần Nghiêu chưa biết Lâm Nam gọi ra làm gì. Trước đó ở ký túc còn nói làm UP chủ khu nhảy múa, nhưng đổi ý, để đó.

“Rốt cuộc mày muốn làm gì?”

Cậu ta đút tay vào túi, dù nhiệt độ đêm trên hai mươi độ, nhưng mặc áo ngắn tay vẫn thấy lạnh. Nhìn Lâm Nam mặc áo khoác của mình, trông như đồ nữ, cậu ta thấy Lâm Nam đứng xa, quay lưng, như đang do dự gì đó.

“Chuyện Lý Na?” Cậu ta nghĩ một lúc, đoán Lâm Nam muốn nói gì về Lý Na, nhưng không thể nói ở ký túc. Lỡ Đồ Tuấn Huy nghe được, chắc lại làm ầm.

“Gần đúng.” Lâm Nam không dám lại gần. Cậu cảm thấy đầu nóng bừng, mặt đỏ dần, như nghe tiếng nồi áp suất xì hơi.

Nếu là truyện tranh, chắc đầu cậu bốc khói rồi?

Lâm Nam nghĩ mình từng nói với mẹ chuyện mặc đồ bơi nữ, thì nói lời xấu hổ với Trần Nghiêu chắc cũng chẳng to tát.

Vấn đề là, nói gì để vừa xấu hổ vừa không để lại hậu quả?

“Cái kia… đưa điện thoại mày, dựng điện thoại tao, quay video.” Lâm Nam ấp úng cúi đầu, đưa điện thoại cho Trần Nghiêu.

Trần Nghiêu vẫn chưa hiểu: “Sao? Mày định nhảy thật?”

Cậu ta cười, tìm chỗ dựng điện thoại, trêu: “Mày không nghĩ đám con gái khu nhảy múa nhảy mềm mại là không kỹ thuật chứ? Người ta luyện rồi, mày chưa luyện sao nhảy?”

Cậu ta kiễng chân đặt điện thoại lên bệ cửa sổ nhà vệ sinh tòa nhà, hướng camera về Lâm Nam, cười tiếp: “Thử cũng được, nếu đăng video, tao giúp mày chỉnh sửa.”

“Chỉnh sửa… không cần đâu?” Lâm Nam lẩm bẩm, liếc camera, xác nhận vị trí đứng trong góc quay, mới yên tâm đôi chút.

Cậu không muốn lại thất bại, hai lần trước đủ mất mặt rồi.

Trần Nghiêu đứng dưới bệ cửa, nhìn Lâm Nam, chờ xem cậu biểu diễn.

Nhưng theo ấn tượng, Lâm Nam không dám liều vậy. Cậu ta tò mò liệu Lâm Nam bị kích thích gì, hay lại bị Lý Na ép?

“Lại đây…” Lâm Nam căng thẳng, thở khó khăn.

Nếu tỏ tình với Trần Nghiêu, sau đó nói đùa cho vui… chắc tốt hơn bảo cậu ta bế công chúa?

Hơn nữa, tỏ tình khi Trần Nghiêu ngơ ngác, dễ hơn bảo cậu ta bế mình.

Nếu thế giới này nhiều drama như anime, nữ chính sắp ngã thì nam chính bế công chúa…

Vậy thì việc giải khóa ma pháp sẽ dễ dàng hơn nhiều, ừm. Đâu cần thiết phải giống như một con đĩ đầy tâm cơ, hết bày mưu tính kế cái này lại sắp đặt cái kia.

Trần Nghiêu không nghe rõ, tiến lại: “Mày nói gì?”

Cậu ta thấy Lâm Nam tối nay không giống Lâm Nam, như lúc say rượu.

Nghĩ vậy, cậu ta nhớ lần Lâm Nam bất ngờ hôn…

“Trần Nghiêu!” Lâm Nam hít sâu, ngẩng khuôn mặt đỏ tới mang tai.

“Hả?” Trần Nghiêu ngơ ngác, cảm thấy không ổn.

“Tao… tao…” Lời Lâm Nam nghẹn ở cổ, như câm đột ngột, không thốt nổi.

Dù không nói gì, Trần Nghiêu vẫn cảm nhận bầu không khí mờ ám lan tỏa giữa hai người.

Cậu ta cũng căng thẳng, nuốt nước bọt, vừa chờ mong vừa sợ lời tiếp theo của Lâm Nam.

“Tao hình như…” Lâm Nam lại cúi đầu, tay siết góc áo khoác, nhắm mắt, liều mạng, “Tao hình như muốn chạy bộ tập thể dục, ừ.”

Mẹ kiếp, đến nước này rồi! Sao vẫn không nói nổi! Chỉ là đùa để mở khóa ma thuật thôi!

Nhưng không biết sao, đến lúc then chốt lại hèn.

Có gì to tát đâu! Tao mặc đồ bơi ra ngoài còn làm được! Chỉ là đùa tỏ tình thôi! Đổ hết cho Lý Na là xong!

“Ừ?” Trần Nghiêu càng ngơ, không khí mờ ám tan biến, nhìn Lâm Nam như nhìn đồ ngốc.

Lâm Nam như biết biến mặt, cười ngẩng lên che ngượng: “Mày không nghĩ tao tỏ tình mày chứ? Đồ ngu!”

Trần Nghiêu gãi đầu, không phủ nhận, vừa rồi cậu thực sự nghĩ Lâm Nam sẽ tỏ tình.

Dù thấy kỳ lạ, chưa rõ tình hình, nhưng nghĩ kỹ, với tính Lâm Nam, chủ động tỏ tình chắc cả đời không có?

Hơn nữa, cậu ấy vẫn nghĩ mình là nam, tư duy đàn ông, không thể thích cậu ta.

Hơi thất vọng, Trần Nghiêu vẫn mạnh miệng phản bác: “Phi! Mày đúng là đồ ngốc! Tao còn tưởng mày đọc di chúc chuẩn bị nhảy lầu!”

“Mày cứ trêu tao!” Trần Nghiêu lườm, chạy lại lấy điện thoại trên bệ cửa, “Mày không làm thì không chịu nổi đúng không? Muốn chạy bộ còn lừa tao ra.”

“Nếu kêu mày chạy bộ, mày chịu ra à?”

Lâm Nam cố làm ra vẻ tỉnh bơ, nhưng thực chất trong lòng hoang mang đến mức đầu óc cũng nóng bừng.

“Sáng tao tập rồi!” Trần Nghiêu thở dài. Cậu từng ảo tưởng Lâm Nam thích mình, nhưng nghĩ lại, chắc chỉ là một trong ba ảo tưởng lớn của đời người.

Sao cậu ấy thích mình được?

Đưa điện thoại lại cho Lâm Nam, Trần Nghiêu đành tin lời cậu: “Thôi, chạy hai vòng?”

“Ừ.”

Bình luận (2)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

2 Bình luận

Hèn quá hèn 😼😏
Xem thêm
Vcl. Suýt nx thì
Xem thêm