Việc thu thập thông tin nghe thì đơn giản vậy thôi, nhưng trước hết, ta phải bắt đầu từ việc tìm hiểu thành phố.
Những thông tin về các cửa hàng đã được lên danh sách dù đã được học viện cung cấp từ trước, nhưng mấy ngày đầu, bọn tôi vẫn quyết định đi dạo quanh khu phố sầm uất. Dù đã cố gắng ghi nhớ mọi thông tin có sẵn, nhưng khi có chuyện xảy ra, chính kinh nghiệm tự mình quan sát và xác nhận bằng đôi chân mới là điều đáng giá.
Cứ thế, sau khi nắm sơ bộ được vị trí các cửa hàng, những con đường liên kết, và các địa điểm tập trung đông người, nhiệm vụ của chúng tôi bước sang giai đoạn tiếp theo. Đó là – xác định một căn cứ hoạt động. Mục tiêu là để những kẻ đang xem căn cứ hoặc khu vực lân cận đó là lãnh địa của mình nhận diện ra nhóm chúng tôi, những kẻ mới đến. Nếu đôi bên đã quen mặt, sớm muộn gì cũng sẽ có cơ hội trao đổi. Từ đó, chúng tôi hy vọng sẽ thu được thông tin liên quan đến 《Họa Bẩm Táo》.
Trong số vô vàn lựa chọn như lối đi trên cao nối với nhà ga, các tòa nhà tập trung nhiều cửa hàng dành cho giới trẻ, sân bowling, phòng bi-a, các quán ăn nhanh hay nhà hàng gia đình, và cả một công viên nằm hơi xa trung tâm, nơi chúng tôi chọn là – một trung tâm trò chơi điện tử gần khu Phố Ba. Nơi đây có lượng người ra vào đông đảo, hầu hết là giới trẻ – tất nhiên cũng có cả người trưởng thành – xét theo tính chất nhiệm vụ lần này thì đây quả là một địa điểm thích hợp.
Sau khi xác định được căn cứ, hôm nay chúng tôi lại đến trung tâm game náo nhiệt này.
“Hú hú, hoàn hảo đó nha♪”
Tiếng Lilith Bristol, thiếu nữ hoàng kim, vui vẻ bật ngón tay cái, để lộ niềm hân hoan. Trước mắt cô bé, càng gắp mở ra hai bên, món đồ chơi kẹp chặt rơi tõm xuống lỗ. Tôi nhìn Lilith vui vẻ ôm chặt món quà – một con thú nhồi bông – vừa được lấy ra từ chiếc máy gắp thú đang phát nhạc ăn mừng, rồi thầm nghĩ.
(Sao mình vẫn không hiểu nổi cái thứ này hay chỗ nào nhỉ…)
Đó là Rogers, linh vật của công viên giải trí kinh dị nổi tiếng thế giới DNL. Con ngựa có bờm hình trái tim và tạo kiểu tóc vuốt ngược trông thật ghê rợn, bởi phần não bộ lộ ra từ sau gáy. Người ta bảo là “dễ thương đến rợn người”, nhưng tôi thì chịu, chẳng hiểu gì sất…
(Mà thôi, bỏ qua chuyện đó đi – thật sự làm thế này có ổn không chứ…?)
Tuy chúng tôi đã bàn bạc và thống nhất cách làm hiện tại, xét cả tính chất nhiệm vụ, nhưng tôi vẫn không khỏi băn khoăn. Dù biết đây là nhiệm vụ, nhưng khoảng thời gian vui chơi như thế này bình thường là sau giờ học, vốn dành cho việc tự luyện tập.
(Giá mà đây là nhiệm vụ chỉ kết thúc trong hai, ba ngày thì tốt biết mấy…)
Nghĩ là vậy, nhưng chính tôi lại là người mong muốn được tham gia nhiệm vụ liên quan đến 《666 The Beast》.
(À mà, vì là nhiệm vụ liên quan đến 《666 The Beast》, nên mình có khả năng sẽ gặp được Yugo…)
…Mà hiện tại, khả năng đó có vẻ cực kỳ thấp.
Đang mải suy nghĩ, tôi chợt nhận ra bóng dáng cô gái tóc bạc đã biến mất khỏi tầm mắt. Chúng tôi đã thống nhất không ai được tự ý ra khỏi trung tâm game một mình, vậy thì em ấy chắc chắn vẫn còn ở trong này. À tiện thể, Tora đang chơi trò gắp xu, còn Tachibana thì chơi cờ Shogi.
(Ừm, Yurie đâu rồi nhỉ…?)
Tôi đi tìm thử và phát hiện bóng lưng cô gái tóc bạc ở phía trước một máy gắp thú khác, đối diện một lối đi. Em ấy đang điều khiển chiếc càng gắp, nên tôi định lên tiếng nhưng rồi lại dừng lại, đứng nhìn. Chiếc càng đã kẹp được thú nhồi bông và nâng lên –
Nhưng đúng lúc càng gắp được nâng lên cao nhất, do rung động mà con thú rơi tõm xuống. Kết quả là, bóng lưng em ấy cụp xuống một cách rõ rệt.
Thế nhưng, Yurie không hề bỏ cuộc. Em ấy lấy ra chiếc ví đựng xu có hình con vẹt nhỏ, không chút ngần ngại bỏ một trăm yên vào. Tiếng điện tử “choạch!” vang lên, chiếc càng gắp bắt đầu di chuyển theo điệu nhạc nền vui tươi – và cũng không mất bao lâu trước khi Yurie lại cụp lưng xuống.
Thật đáng yêu làm sao, khi một người có tài năng thiên bẩm trong chiến đấu như em ấy lại kém khoản game gắp thú này. Nhưng cô gái tóc bạc đó vẫn cứ –
Không bỏ cuộc, lại tiếp tục bỏ một trăm yên vào –
Choạch! → Cụp lưng.
Choạch! → Cụp lưng.
Choạch! → Cụp lưng.
“…Yurie, để anh thử được không?”
Cuối cùng tôi không thể đứng nhìn thêm được nữa, đành lên tiếng.
“Tōru…”
Yurie quay lại với vẻ mặt ủ rũ, tôi gật đầu bảo cứ giao cho tôi, rồi đổi vị trí.
“Em muốn gắp con nào?”
“Tất cả ạ.”
“……………………”
Sau một lúc suy nghĩ về câu trả lời nhận được, tôi hỏi lại lần nữa.
“Em muốn gắp con nào?”
“Tất cả ạ.”
“……………………”
Y chang, vẫn là câu trả lời đó.
(Nếu cứ để em ấy tiếp tục, chắc sẽ tiêu hết tiền mất, đúng là mình đã lên tiếng đúng lúc.)
Tôi kiểm tra phần quà, bên trong có năm loại thú nhồi bông hình con vẹt. Hôm qua không có, chắc là mới được nhập về hôm nay. Dựa theo câu trả lời của Yurie, có lẽ em ấy muốn có đủ cả năm loại.
(…Thôi thì, cố gắng vậy.)
Để được thấy vẻ mặt của cô gái tóc bạc khi gắp được hết, tôi bắt đầu điều khiển càng gắp.
“A… A, a… Tōru, không được, chỗ đó… A… Chỗ đó, chỗ đó ạ! Ấn mạnh hơn nữa… A… Vẫn không được…! Ưm! Hay quá, chỗ đó, kẹp được rồi, cứ thế, cứ thế thôi ạ…!”
Yurie nắm chặt tay áo tôi, khuôn mặt ửng hồng vì phấn khích mà thốt lên.
“Mạnh hơn, mạnh hơn nữa ạ…! Cho vào cái lỗ đó, sâu vào trong… Yeah, đúng chỗ đó, cứ thế đi ạ… Tōru, Tōru…!”
(Cái cảm giác như đang làm chuyện gì đó không nên này là sao chứ…!)
Đại loại là như vậy đó –
Mấy lần đầu không thành công, nhưng dần dần tôi cũng nắm được bí quyết, và đến lần thứ tư thì một con thú nhồi bông đã rơi xuống cửa nhận quà, cùng với tiếng nhạc ăn mừng. Tôi rụt rè đưa tay lấy món quà ra, Yurie nâng cao con thú nhồi bông lên, chăm chú nhìn nó. Đôi mắt em ấy sáng lấp lánh, trông rõ là đang phấn khích.
“Thế nào, Yurie?”
Tôi hỏi cảm nhận của em ấy –
“Sugoi Inko…”
Và nhận được câu trả lời chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì.
“Yu, Yurie…?”
“Đây là một dòng sản phẩm tên là Sugoi Inko đó ạ.”
À, ra vậy.
“Cảm ơn anh, Tōru. Em rất rất vui ạ.”
“Ha ha, thế thì tốt rồi.”
Nhìn em ấy ôm chặt thú nhồi bông mà vui sướng, tôi thấy mình còn hạnh phúc hơn cả tưởng tượng.
“Để đền ơn, anh muốn gì em cũng làm ạ.”
“Không, cái đó thì không được đâu.”
“–?”
Tôi vội vàng lắc đầu, Yurie nghiêng đầu khó hiểu.
Không lâu sau đó, nhiệm vụ có tiến triển. Không phải là về máy gắp thú sau đó, mà là tiến triển của nhiệm vụ chính. Khi Yurie đang cực kỳ vui mừng với năm con Sugoi Inko mà tôi đã gắp được với giá ba nghìn tám trăm yên, và chạy vội đi khoe với Tachibana, tôi vừa định đi theo thì –
Suýt chút nữa thì tôi đụng phải hai cô nữ sinh vừa bước ra từ khu vực máy chụp ảnh lấy liền (thường gọi là Puri Fura), mà chẳng thèm nhìn đường.
“Nhìn đi đâu đấy, đồ khốn!”
Ngay lập tức, cô gái tóc xoăn la lớn.
Dù tôi nghĩ rằng việc bị mắng bởi một người bất cẩn bước ra đường mà không nhìn trước nhìn sau là điều khó chấp nhận, nhưng cũng chẳng đáng để làm ầm ĩ.
“Xin lỗi…”
Tôi định lên tiếng xin lỗi thì,
“Hả? Mày hình như… đã gặp ở đâu đó…”
Cô nữ sinh nọ ngắt lời tôi, cau mày, rồi đưa ngón tay lên thái dương suy nghĩ.
(Ơ? Con bé này…)
Mái tóc ngắn xoăn nhẹ màu nâu tẩy, hình như tôi đã từng thấy ở đâu đó cách đây không lâu thì phải.
“Ai vậy?” “Chờ chút. Sắp nhớ ra rồi…”
Ngay sau khi cô gái tóc nâu ra hiệu cho người bạn đang ngờ vực hỏi chuyện mình, thì…
“Aaaaaaa! Là cái tên đã cản trở bọn 《Đêm Thinh Lặng Siles》 lần trước mà!!”
Cô ta chỉ thẳng vào tôi và la lên.
“Khoan, tên này là người của 《Đêm Thinh Lặng Siles》 sao!?”
“Không không! Tao cũng không biết nữa, nhưng nó đã cản trở bọn 《Đêm Thinh Lặng Siles》!”
“Hả? Ý mày là sao?”
Ý kiến của cô nữ sinh còn lại cũng chính là ý kiến của tôi.
“Thì đó, tao đã kể là lần trước khi bị bọn 《Đêm Thinh Lặng Siles》 quấy rối, thì có một tên kỳ lạ xuất hiện mà!”
Cô gái tóc xoăn có vẻ bực bội vì người bạn không hiểu, nhưng nói thật, tôi thấy cách giải thích của cô ấy hơi tệ.
(…Tên kỳ lạ đó là nói mình sao? Khoan, hơn thế nữa…)
Chuyện bị quấy rối khiến tôi chợt nhớ ra điều gì đó.
“Có phải tuần trước, gần khu phố số ba, mấy người bị quấy rối không…?”
“Đúng đúng! Chính là tôi đây! Lúc mọi người đang chơi vui vẻ thì bị bọn 《Đêm Thinh Lặng Siles》 phá đám. Nhưng mà, nhờ anh mà chúng tôi được cứu đấy ♪”
“À, chuyện đó hả. Hiểu rồi.”
Cô gái tóc xoăn vừa cười vừa vỗ bôm bốp vào vai tôi, khiến cả tôi và cô nữ sinh kia cuối cùng cũng hiểu rõ câu chuyện.
Hình như đây chính là cô gái trong vụ rắc rối mà tôi đã nhúng tay vào ngay trong ngày đầu tiên nhận nhiệm vụ. Việc tôi không nhớ ra ngay là do lúc đó cô ấy mặc thường phục, khác hẳn bây giờ.
“Được cứu là tốt rồi, nhưng cú đá cuối cùng đó tôi thấy không ổn đâu. Cứ như vậy chỉ tổ chọc giận đối phương…”
“Lên lớp phiền chết!”
“Ưm…”
Cô ấy lườm tôi như thể đó là chuyện không cần tôi phải quan tâm, khiến tôi không thể nói thêm lời nào.
Đúng lúc đó…
“Tōru, mấy cô bé đó là ai vậy?”
Lilith ló đầu ra từ sau cái máy, nhìn tôi và hai cô nữ sinh với vẻ mặt khó hiểu.
“À, mấy cô bé này là…”
“Người nước ngoài thật kìa! Tóc vàng thật luôn!!” “Ngực to quá! Bùm!!”
“Ưm…? Tōru. Rốt cuộc họ là ai vậy?”
Ngay khi tôi định giải thích, hai cô gái kia đã bắt đầu ồn ào, khiến ngay cả Lilith cũng không thể giấu nổi sự bối rối.
“À, thật ra thì…”
“Có chuyện gì sao, Tōru?”
“Người nước ngoài thật phần II! Tóc bạc thật luôn!!” “Mặt bé tí! Đáng yêu quá!!”
Lúc tôi định giải thích lại từ đầu, Yurie và những người khác xuất hiện, và hai cô gái kia lại tiếp tục ồn ào.
Trong lúc hai cô gái vẫn còn đang huyên thuyên, tôi đã nhanh chóng giải thích qua loa, nhưng…
“Hmm, hóa ra là những người hôm nọ… À mà, có một điều tôi vừa nghe được và thấy khá tò mò, 《Đêm Thinh Lặng Siles》 là gì vậy? Nếu được, anh có thể kể cho tôi nghe được không?”
Tomoe khéo léo xen vào cuộc trò chuyện, bắt đầu thu thập thông tin. Khác hẳn với tôi, người đang bối rối đến mức nhiệm vụ bay sạch khỏi đầu.
“Mấy người không biết bọn đó à?”
“Xin lỗi. Trước giờ chúng tôi chỉ ghé qua Matsuzato mà thôi. Chuyện bắt đầu đến Satsuki chỉ mới là gần đây.”
Tomoe nhắc đến tên một thành phố giáp ranh với thành phố Satsuki và nói rằng mình không rõ tình hình ở Satsuki, thế là hai cô nữ sinh không hề nghi ngờ gì, bắt đầu kể chuyện của mình.
“Bọn tôi là nhóm *Belladonna*, điểm thu hút chính là tự do và vui vẻ. Là nơi tụ tập của lũ bạn từ nhiều trường khác nhau và cả những đứa rảnh rỗi không có gì làm nữa.”
“Thì ra là vậy. Vậy, những người gây chuyện hôm trước là ai?”
Thật ra tôi thấy câu hỏi đó quá thẳng thắn, nhưng cô gái tóc xoăn vẫn trả lời mà không hề bận tâm.
“Bọn đó là một nhóm tập hợp những đứa bỏ học từ nhiều trường khác nhau, tự xưng là 《Đêm Thinh Lặng Siles》, và cứ vênh váo tuyên bố là sẽ quản lý cả khu phố.”
Tóm tắt lại câu chuyện từ cô gái tóc xoăn tự xưng là Misaki (cô ấy đã tự giới thiệu), thì khu phố trung tâm của Satsuki có bốn phe phái chính:
* **Belladonna:** Nhóm của Misaki, chủ trương vui chơi thoải mái.
* **《Đêm Thinh Lặng Siles》:** Một nhóm nhỏ có mâu thuẫn với Belladonna.
* **Trung học Công nghiệp Satsuki (Satsuki Koukou):** Nổi tiếng là trường có nhiều học sinh cá biệt, có ảnh hưởng lớn ở Satsuki từ lâu đời.
* **Trung học Lưu Hà (Ryuukou):** Trường đối địch với Satsuki Koukou từ lâu. Ngay trong trường cũng chia thành nhiều phe phái nhỏ hơn.
Ngoài ra, còn có khá nhiều cá nhân hoặc nhóm nhỏ không thuộc về bất kỳ phe phái nào trong bốn phe trên.
Misaki cũng cho chúng tôi biết những địa điểm mà bốn phe phái (trừ nhóm không thuộc phe nào) thường tụ tập.
(Gần như đúng với tài liệu. …Nhưng mà, thông tin về các địa điểm tụ tập tăng lên là một tin vui.)
Thật ra, phần lớn thông tin cho đến giờ đã có sẵn trong tài liệu được chuẩn bị từ trước để chúng tôi có thể hoàn thành nhiệm vụ một cách suôn sẻ. Tài liệu cũng nói rằng một trong những phe phái này đang tuồn 《Họa Bẩm Táo Apple》, mục tiêu của nhiệm vụ, ra ngoài thành phố Satsuki.
Tuy nhiên, nếu mọi thứ đã hoàn hảo, thì nhiệm vụ này đã không đến tay chúng tôi. Nhờ Misaki mà vài lỗ hổng thông tin đã được lấp đầy, thật đáng mừng.
(Lần đó nhúng tay vào là đúng đắn rồi đúng không?)
(Hừm, chỉ là kết quả thôi.)
Trong khi tôi và Tora trao đổi ánh mắt mà không nói thành lời, Misaki vẫn tiếp tục câu chuyện. Cô ấy đang kể về 《Đêm Thinh Lặng Siles》 – những kẻ đang có mâu thuẫn với họ và cũng là đối tượng gây rắc rối hôm nọ – với giọng điệu pha lẫn bực bội.
“Bọn 《Đêm Thinh Lặng Siles》 phiền phức lắm, tốt nhất là đừng đến quán *Knights* nhé.”
“Haha… Cảm ơn lời cảnh báo của cô.”
Quán *Knights* là nơi tụ tập của 《Đêm Thinh Lặng Siles》, và dù không được cảnh báo, với tư cách là trẻ vị thành niên, chúng tôi cũng không thể vào quán. Tốt nhất là nên báo cáo lại cho Cơ quan Dawn và yêu cầu họ phái nhân viên phù hợp đến xử lý. Việc chúng tôi được cử đi làm nhiệm vụ này do phù hợp với độ tuổi đã có chút bất lợi, nhưng trong các nhiệm vụ thì chuyện như vậy cũng thường xảy ra.
Về quán *Knights*, chúng tôi nên để Cơ quan lo liệu, còn chúng tôi thì nên tập trung thu thập thông tin về các phe phái còn lại.
“Vậy, Tōru và mọi người từ giờ sẽ vẫn thường xuyên đến Satsuki chứ?”
Misaki hỏi tôi – tôi đã tự giới thiệu lại tên khi cô ấy tự giới thiệu tên mình – tôi gật đầu rằng đúng là như vậy.
“Vậy thì. Mấy người đến chỗ bọn tôi – nhóm *Belladonna* – đi. Mấy đứa ở đó đều ngốc nghếch nhưng tốt bụng lắm ♪”
“Ưm…”
(Lén lút thâm nhập để thu thập thông tin cũng không tệ nhỉ? Nhưng mà, tự nhiên dấn thân quá sâu…)
Misaki vỗ tay tán thành như thể đó là một ý tưởng tuyệt vời, còn tôi thì đang phân vân không biết nên trả lời thế nào. Tôi nhìn sang Tomoe và Tora, có vẻ như họ cũng đang nghĩ giống tôi.
“Thôi nào, cứ đi theo đi. Sẽ giới thiệu mọi người cho nhé ♪”
Trước khi chúng tôi kịp đưa ra câu trả lời, Misaki đã cùng người bạn tên Koko của mình hành động.
“…Tạm thời cứ đi theo xem sao?”
“Đã có được mối duyên này rồi. Chi bằng đừng vội từ chối mà hãy tự mình xem xét trước.”
Tôi khẽ hỏi ý kiến Tomoe, cô ấy liền bảo cứ đi theo Misaki.
Tôi gật đầu, ngầm báo cho Yurie và những người khác biết ý định đó, rồi cả bọn theo chân Misaki rời khỏi khu trò chơi.
Đi một đoạn khỏi phố Sanbangai, rẽ vào một con hẻm nhỏ với những cửa tiệm ngoại hình bắt mắt, chúng tôi đã đến được nơi cần đến.
Đó là Club Eleutheria – nơi tụ tập của Belladonna, nhóm mà Misaki đang tham gia.
Bước qua cánh cửa là sảnh chính, đi tiếp vào trong sẽ thấy một quầy bar dọc theo tường, đối diện là khu bàn ghế. Sâu hơn nữa là một không gian rộng mở, tràn ngập sàn nhảy náo nhiệt với khoảng bốn mươi đến năm mươi khách, và một sân khấu được chiếu sáng rực rỡ bởi đủ thứ ánh đèn laze.
“Đông người thật đấy nhỉ.”
“Ê, hôm nay ít mà. Cuối tuần thì đông gấp đôi cơ.”
Misaki vừa chào hỏi vài người có vẻ là quen biết, vừa không chút chần chừ tiến sâu vào trong quán.
Trong cùng là một căn phòng riêng, khi mở cửa ra, căn phòng được chiếu sáng bởi ánh đèn xanh mờ ảo, gợi liên tưởng đến đáy biển sâu thẳm.
“Ryō, cho tớ nói chuyện một lát được không?”
Misaki cất tiếng hỏi người đàn ông đeo kính gọng đen đang ngồi giữa vài nam nữ vây quanh chiếc bàn đặt ở trung tâm phòng.
“Sao thế, Misaki?”
Anh ta có lẽ khoảng hai mươi tuổi.
Người đàn ông tên Ryō sở hữu gương mặt thanh tú, đặc biệt với mái tóc hai màu, phần đuôi tóc nhuộm trắng sáng.
“Thật ra là… đây là những người mà…”
Đúng lúc Misaki định giới thiệu chúng tôi, cô gái đang dựa dính vào người Ryō chợt cất giọng ngọt sệt khi nhìn thấy bọn tôi.
“Ai thế này, mấy cô bé cậu bé kia? Chẳng lẽ là… lại đi tán gái tán trai về đấy à?”
Đó là một cô gái có vẻ ngoài sặc sỡ, tóc nhuộm nâu sáng, còn được điểm thêm những lọn hồng, xanh lá.
Ryō đưa ngón tay đặt lên môi cô ta, rồi mỉm cười nói:
“Sumire. Giờ anh với Misaki đang nói chuyện, em đợi một lát được không?”
“Vâng ạaa. Em sẽ ngoan nên Ryō-chan làm nhanh lên nhéeee~”
Ryō đáp lại “Đương nhiên rồi” và không chút ngần ngại hôn cô gái có vẻ là bạn gái mình.
“Khụ…!”
Sau lưng tôi, Tomoe hít một hơi thật sâu.
Chắc cô ấy đã cố gắng lắm mới không thốt ra từ “đồ vô liêm sỉ”.
“À, xin lỗi vì giới thiệu muộn nhé. Cứ gọi tôi là Ryō. Tôi đang làm cố vấn cho Belladonna.”
“Cố vấn ư? Không phải là thủ lĩnh sao?”
Tôi vừa hỏi vừa thầm nghĩ sao anh ta lại có vẻ ôn hòa hơn tôi tưởng, Ryō cười và vẫy tay trái phải.
“Không cần phải khách sáo chỉ vì tôi lớn tuổi hơn đâu. Cứ nói chuyện tự nhiên đi.”
“À… vậy thì… xin phép ạ.”
Tôi lưỡng lự một chút, nhưng thấy đối phương đã nói vậy thì đành dùng cách nói chuyện thường ngày.
“Vậy là câu hỏi của cậu là tại sao tôi không phải là thủ lĩnh nhỉ.”
Tôi gật đầu xác nhận, Ryō tiếp tục nói.
“Phương châm của Belladonna là tự do… nên không có ai được gọi là thủ lĩnh cả. Tôi chỉ đưa ra lời khuyên khi mọi người gặp khó khăn, rồi không biết từ lúc nào lại được gọi là cố vấn thôi.”
Dù anh ta nói không có thủ lĩnh, nhưng thực chất thì cứ coi anh ta là người đứng đầu cũng được.
“Ừm… vậy có nghĩa là từ hôm nay các cậu cũng sẽ gia nhập Belladonna phải không?”
“Đúng rồiii~ Lần trước tớ có kể chuyện bị nhóm Silence of the Night vây đánh đúng không? Lúc đó Tōru đã giúp bọn tớ đấy~”
Misaki vừa nhìn tôi và Ryō luân phiên, vừa kể lại việc chúng tôi quen nhau như thế nào.
“Nếu là chuyện như vậy thì rất hoan nghênh các cậu.”
“…Xin lỗi. Dù đi đến tận đây rồi mà nói vậy thì có vẻ kỳ cục, nhưng chúng tôi không có ý định gia nhập.”
“Ể…!?” Tōru, cậu nói gì thế!?”
“Xin lỗi nhé. Tự dưng không biết phải mở lời thế nào…”
Trong lúc được dẫn đến đây, khi tôi, Yurie và Lilith đang đối phó với Misaki và những người khác, Tora và Tomoe đã quyết định lời từ chối và giờ tôi chỉ việc nói ra.
“Nói cách khác, Misaki đã hành động vội vàng đúng không?”
“Hà hà hà…” “Ưm…” “Khà khà khà! Misaki ngốc nghếch quá đi mất!”
Tôi cười gượng đáp lại Ryō, người đã hiểu ra ngọn ngành. Misaki lúc này mới nhận ra mình đã hành động hấp tấp, còn có thêm cả những tiếng cười từ bên ngoài.
“Thế thì, thế thì tại sao lại đi theo bọn tớ chứ!?”
“Đằng nào cũng đã quen biết rồi, nên tớ nghĩ muốn xem bình thường Misaki hay chơi ở đâu thôi.”
“Ưm…”
Misaki, với hai má phồng lên vì hơi bực mình, khẽ “ưm” một tiếng sau khi nghe câu trả lời của tôi, rồi sau đó…
“Thôi được, vậy thì đành chịu vậy… Chắc là tại tớ tự nhiên hào hứng quá thôi mà.”
Hai má phồng của cô ấy xẹp xuống.
“Đừng có buồn như vậy, Misaki. Nếu họ thích quán này và các thành viên của Belladonna, tự khắc họ sẽ muốn gia nhập thôi. Mà này…”
Ryō đảo mắt nhìn quanh chúng tôi, rồi nói tiếp:
“Nếu có những thành viên độc đáo như các cậu gia nhập thì tôi cũng rất hoan nghênh.”
“Bọn tao cũng hoan nghênh nha~! Đặc biệt là cô bé tóc vàng kia, cực kỳ hoan nghênh luôn! Vậy tối nay đi chơi với tao không?”
Tiếng huýt sáo cất lên từ người đàn ông tóc dreadlock búi phía sau, đang ngồi cạnh Ryō, trông khá là lả lướt.
“Tiếc thật, buổi hẹn của tôi đã có rồi. …Này, Tōru~”
Cô thiếu nữ hoàng kim vừa chớp mắt với tôi vừa nói, khiến cả phòng bỗng chốc sôi lên. Tôi vội vã bắt đầu thanh minh với Ryō và mọi người.
Khi đồng hồ điểm hơn hai mươi hai giờ, chúng tôi rời khỏi khu phố đèn đỏ, gặp Sara đang đợi sẵn ở điểm hẹn và trở về học viện.
Cô ấy lái chiếc xe sang trọng của nhà Bristol, không tiện so sánh nhưng chắc chắn là chỗ ngồi thoải mái hơn hẳn chiếc xe tốc độ cao của Hộ Lăng Vệ Sĩ.
“Vậy là hôm nay chúng ta đã tiếp xúc với Belladonna, một trong Tứ Đại Phái của phố Satsuki. Mọi người hãy cho tôi biết cảm nhận của mình về họ đi.”
Sau khi xe lăn bánh được một lúc, Tomoe bắt đầu nói về những gì đã xảy ra hôm nay, có vẻ là có tiến triển trong nhiệm vụ.
Thật lòng mà nói, nghi ngờ người mới quen không phải là cảm giác dễ chịu gì, nhưng vì là nhiệm vụ nên không thể không làm.
“Hiện tại thì chưa thể phán đoán được trắng đen. Nhìn qua thì Belladonna có vẻ là một nhóm mà mỗi thành viên đều thích chơi theo ý mình…”
Không chỉ có những người nhảy nhót, ca hát trên sân khấu, hay hò reo cổ vũ, mà còn có những người ngồi trò chuyện vui vẻ bên bàn, hoặc lặng lẽ ngồi ở quầy bar. Từ cách họ tận hưởng theo ý thích riêng, cho đến giờ vẫn chưa thấy điểm nào đáng nghi.
“Hừm. Chính vì không có sự thống nhất, nên việc có ai đó làm càn bên trong cũng không có gì lạ. Đặc biệt là khả năng chỉ vài người, mà trọng tâm là người đàn ông tên Ryō, đang bí mật hành động thì không thể bỏ qua được phải không?”
Tora đưa ra ý kiến phủ định, Lilith gật đầu rồi phát biểu:
“Tớ cũng đồng ý về Ryō. Còn những người khác thì có vẻ là những người tốt bụng.”
“Lilith đã hòa vào những điệu nhảy và nhận được rất nhiều tiếng reo hò mà…”
Lilith nhắm một mắt lại, như muốn nói “Vui lắm”.
“Người tốt bụng ư? Đối với tôi thì có một người phụ nữ cực kỳ khó chịu.”
“Hà hà hà…”
Tora nói với vẻ như muốn nổi gân xanh, giọng điệu như đang nhổ toẹt ra.
Ryō có bạn gái – cô gái với mái tóc nhuộm highlight sặc sỡ – đã nói với anh ấy câu “Cậu bé này bé xíu mà dễ thương quá đi~” – một từ cấm kỵ đối với Tora, nên việc anh ấy khó chịu cũng dễ hiểu.
“…Với tôi, tôi không nghĩ người đó là người xấu.”
Trước lời nói ấy của Yurie, tôi khẽ nhíu mày.
“Yurie này, được mời ly nước cam thì cũng đừng có mà dễ dãi quá như thế chứ.”
Dù anh ta nói là mời để “làm quen với cô bé dễ thương”, nhưng nếu chỉ dựa vào đó mà đánh giá người khác thì thể nào sau này cũng bị kẻ xấu lừa cho xem, tôi lo lắm.
“Cũng không đến mức khó chịu, nhưng đúng là tôi cũng có một người muốn tránh mặt.”
Lilith nhắc đến tên của gã đàn ông tóc tết.
“Hắn ta mấy lần định sờ mông tôi trong lúc tôi đang nhảy nhót vui vẻ đấy.”
*Rắc* một tiếng gì đó vang lên.
Dù có hơi để tâm, nhưng tôi vẫn quay sang hỏi Lilith:
“Cô ổn chứ?”
“Fufu. Không cần lo đâu. Một kẻ với ý đồ đen tối lồ lộ như thế thì làm sao tôi không nhận ra được chứ. Dù sao thì, mông tôi là của người chồng tương lai…”
“Tachibana thì sao ạ?”
“Để tôi nói hết đã chứ!?”
Lilith bị ngắt lời, còn Yurie lại nhanh chóng chuyển đề tài. Tachibana Tomoe, mỉm cười gượng gạo, bắt đầu đưa ra ý kiến của mình.
“Ý kiến của tôi cũng gần giống với Kokonoe. Về những người đó, chúng ta nên tạm thời theo dõi, và tiếp tục điều tra trong quá trình tiếp xúc sau này. À, nói thêm đây là ý kiến cá nhân của tôi thôi nhé… cái người đàn ông tên Ryō đó… ừm, giữa chốn đông người mà… ừm, ưm, cái hành vi làm mất thuần phong mỹ tục như thế, với vai trò là người đứng ra sắp xếp thì tôi thấy thật không ổn chút nào…”
“Làm mất thuần phong mỹ tục là nói chuyện gì vậy?”
“………………… K-khoa… khoa… khóa môi đó.”
“Tôi không nghe rõ, cô nói lại to hơn lần nữa được không?”
Xe đang chạy, tôi không nghe rõ cô ấy nói nhỏ, bèn thử nói lớn lên thì…
“Kiki, anh đang cố tình bắt tôi phải nói ra những chuyện như thế sao!? Hay là anh có sở thích kỳ quặc kiểu đó ư!?”
Bỗng nhiên, Tachibana tức giận.
“Nhân tiện…”
Sau một lúc, Tachibana cuối cùng cũng bình tĩnh lại. Khi xe dừng lại ở đèn đỏ, một người không ngờ lại lên tiếng. Đó là Sara.
“Chừng nào thì tôi có thể nhấn chìm gã đàn ông tóc tết xuống vịnh Tokyo đây, tiểu thư?”
“Đừng có nói mấy câu đáng sợ thế dù là đùa chứ!?”
“Hả?”
Sara mỉm cười tươi rói quay lại nhìn tôi, khiến tôi có cảm giác như số phận mình ngày mai ra sao đã rõ.
Sau đó, về trường hợp của Belladonna, chúng tôi đã đi đến kết luận rằng sẽ tiếp tục theo dõi như ý kiến của Tachibana. Ngay khi kết thúc cuộc nói chuyện, chúng tôi cũng đã về đến Hạo Lăng Học Viện.
Vượt qua cánh cổng đá đồ sộ, trên đường về ký túc xá…
“Ơ?”
“Có chuyện gì sao, Tōru?”
“Giờ này mà sao lại đông người lạ thường thế nhỉ…”
Đã hơn mười một giờ đêm, nhưng trong khuôn viên vẫn có bóng người qua lại.
Mặc dù từ mùa hè, an ninh đã được thắt chặt, nhưng số lượng người này thì quá nhiều.
Hơn nữa, giờ giới nghiêm đã qua từ lâu, nên đáng lẽ phải là học sinh…
“À, Tōru-kun. Và mọi người nữa, mừng mọi người về.”
“Miyabi…?”
Bị một bóng người gọi tên bằng giọng nói quen thuộc, tôi hơi ngạc nhiên.
Người gọi chúng tôi không ai khác chính là Miyabi, và bên cạnh cô ấy là Kibitsu cùng với một cô gái hóa trang thành hầu gái thỏ (phiên bản mùa đông).
“Mọi người vất vả rồi~, Kokonoe-kun, Yurie-chan và các cậu nữa~”
“Khụ. Vất vả cái nỗi gì khi đi chơi đêm chứ… à không, chính vì đi chơi đêm nên mới vất vả à?”
“Mừng các cậu, Miyabi, Kibitsu. Các cậu làm gì ngoài này vào giờ này thế?”
Tsukimi hoàn toàn phớt lờ câu nói chẳng ra đâu vào đâu của cô gái hầu gái thỏ.
“Hôm nay là ngày mưa sao băng Song Tử đó. Cậu không nhớ là hôm qua có nhắc đến chuyện này sao?”
“À, đúng là có vẻ như…”
Hình như tối qua trên TV có nói rằng thời điểm nhìn thấy nhiều sao băng nhất là lúc giao thừa.
Nghe thấy từ “mưa sao băng”, tôi lại liên tưởng đến Otoha, và vì cứ ngẩn ngơ mãi một lúc nên đã quên béng mất chủ đề chính.
“Lý sự trưởng nói rằng thỉnh thoảng thư giãn cũng quan trọng, nên hôm nay giờ giới nghiêm được lùi đến một giờ sáng đó~”
“… Thư giãn, nhỉ.”
Lilith khe khẽ lầm bầm, trong khi Kibitsu với giọng điệu từ tốn đúng như tính cách đang giải thích.
Không chỉ những buổi huấn luyện khắc nghiệt, mà còn phải sống cuộc sống thường ngày để ý chí sống sót trở nên kiên cường hơn—
Nghĩ đến ý đồ của 《Thao Diệm Ma Nữ》, tôi vô thức thở dài.
“Tōru-kun và mọi người chắc cũng mệt vì nhiệm vụ rồi, sao không cùng thư giãn một chút nhỉ?”
“Nhân tiện, không chỉ thư giãn, mà chúng ta còn có thể rút một số thứ khác nữa không?”
“Đúng vậy. Đằng nào cũng tiện, chúng ta cùng Miyabi và mọi người ngắm mưa sao băng thôi.”
Tôi gật đầu trước lời mời của Miyabi và đề nghị với Yurie cùng mọi người.
“Đừng có liên tục phớt lờ người khác thế chứ, 《Dị Năng》!!”
“Nếu muốn được chú ý thì đừng có nói mấy câu kỳ quặc đó nữa!!”
Tsukimi gầm lên, và tôi cũng gầm lại.
Đây cũng là một cảnh tượng thường ngày, nhưng nói thật, tôi ước gì cảnh này đừng xảy ra.
Khi những vệt sáng lướt qua bầu trời đêm, những tiếng reo “Sao băng ở đâu?” lại vang lên từ xung quanh.
Và rồi…
*Khụt khịt* một tiếng hắt xì đáng yêu vang lên từ cô gái ngồi bên phải tôi.
“Lilith, cô ổn chứ? Mặc phong phanh thế này thì…”
Nếu là ban ngày khi có nắng và trời ấm một chút thì còn tạm được, nhưng cô ấy lại mở áo khoác, để lộ đôi chân trong chiếc quần short, trông rõ là lạnh.
“Ồ, chú ý đến thời trang là đương nhiên mà. Tôi không thể để vị hôn phu tương lai nhìn thấy mình trong bộ dạng lôi thôi được.”
“… Vị hôn phu tương lai hay không thì tùy, nhưng nếu cảm lạnh thì phiền lắm đấy, cô nên vào thay bộ đồ ấm áp hơn đi.”
Tôi vừa thở ra luồng hơi trắng xóa vừa đề nghị, nhưng cô gái hoàng kim lại lắc đầu, làm bộ khoa trương mà nói:
“Sao anh lại nói những lời tàn nhẫn như thế, bảo tôi rời xa anh ư. Tôi chỉ muốn ở gần anh thêm dù chỉ một giây thôi mà.”
Lilith đúng là thường xuyên ở cạnh tôi khi chúng tôi gặp mặt, nhưng cô ấy vẫn tuân thủ đúng quy tắc phân phòng ký túc xá, và dù ở trong lớp học cũng không phải lúc nào cũng ở bên cạnh tôi.
Hơn nữa, đôi khi cô ấy biến mất vài ngày, rồi lại đột ngột quay về và khiến tôi bất ngờ khi nói rằng mình đã về Anh chơi.
(Đúng là tự do phóng khoáng — giống như mèo vậy.)
Dù không phải mèo, nhưng nếu ví cô ấy với một loài vật thì chắc chắn là họ mèo.
(Thôi, bỏ qua chuyện đó đã…)
Tôi đoán rằng nếu cô ấy không có ý định quay vào thay đồ thì nói gì cũng vô ích, nên…
Tôi cởi chiếc áo khoác đang mặc và khoác lên vai Lilith.
“Cảm ơn anh, Tōru. Anh thật dịu dàng — đáng lẽ tôi phải nói thế, nhưng như vậy thì anh sẽ lạnh mất chứ.”
Cô ấy khẽ bĩu môi chỉ ra, và tôi đáp rằng tôi ổn một lúc thôi.
“Không được đâu. Anh sẽ lạnh ngay thôi mà. Nếu Tōru bị cảm vì chuyện này thì không phải chỉ là xin lỗi là xong đâu. …Cho nên, chiếc áo khoác này chúng ta cùng —”
Cuối cùng, cô gái hoàng kim mỉm cười như thể đã tìm được một cái cớ tuyệt vời.
Nhưng trước khi cô ấy nói hết câu, một người khác đã nhanh chóng hành động.
“Tōru. Hãy dùng cái này đi.”
Nói rồi, Yurie khoác chiếc áo khoác của mình lên vai tôi.
“Không không không, vậy thì đến lượt Yurie lạnh mất chứ.”
“Không sao. Tôi đã quen với cái lạnh một chút rồi. Nhưng làm Tōru phải lo lắng cũng thật xin lỗi —”
Nói đến đây, cô gái tóc bạc đứng dậy, di chuyển một chút rồi lại ngồi xuống.
… Giữa tôi và Lilith.
“Này cô kia, cô có ý gì thế?”
“Chúng ta sẽ cùng dùng chiếc áo này.”
Vừa dứt lời, Yurie đã nép hẳn vào Lilith, khéo léo lách thân hình bé nhỏ của mình vào bên trong chiếc áo khoác của tôi đang khoác hờ trên vai cô nàng.
“Sao lại thành ra thế này chứ…”
“Nếu hai người dùng chung, sẽ không làm phiền Tōru đâu ạ.”
Quả thật, nếu tôi và Lilith xích lại gần nhau để dùng chung một chiếc áo khoác, thì Yurie, người không muốn tình cảnh đó xảy ra, chắc chắn sẽ có hành động nào đó – điều đó đã rõ như ban ngày. Bởi lẽ, việc Yurie ngăn cản những hành động chọc ghẹo của Lilith, với tâm thế không muốn bị tước đoạt "Bán Song Nhận" là tôi, đã trở thành cảnh tượng thường ngày rồi –
(Không ngờ lại can thiệp theo kiểu này…)
Dù là màn đấu đá tình địch, nhưng hành động lần này khác hẳn những lần trước, khiến tôi – và cả Lilith – phải tròn mắt ngạc nhiên.
“…Vấn đề là chỉ có mình cô được ngồi cạnh Tōru thôi đấy.”
“Đó là vấn đề nhỏ thôi ạ.”
“Đó là vấn đề lớn đấy. …Thôi được rồi, hôm nay tôi sẽ tạm lùi một bước.”
Vẻ mặt cau có bỗng chốc giãn ra.
Chẳng lẽ tôi lại nhìn nhầm, thấy cô ấy như đang mỉm cười ư?
Đúng lúc đó, một người đang chăm chú theo dõi cuộc đối thoại của hai cô gái đã phản ứng.
“…Phụt.”
“Sara, cô cười gì thế?”
“Chỉ là tôi nghĩ ngợi thôi ạ.”
Khi Lilith quay lại hỏi, cô quản gia Sara vẫn đáp lại bằng vẻ mặt lạnh lùng thường ngày, tỏ vẻ thản nhiên. Trên gương mặt đó, chẳng hề có chút dấu vết nào của việc vừa bật cười.
“Hừm… Thôi được, tôi sẽ coi như vậy vậy.”
Sau khi thở ra một hơi dài trắng xóa, Lilith đưa mắt nhìn lên bầu trời.
Khi ánh mắt chủ nhân rời đi, vẻ mặt Sara lại giãn ra lần nữa.
Dù đang đấu đá giành giật, nhưng hai cô gái với mái tóc bạc và vàng lại trông như thể rất thân thiết, và nụ cười ấm áp của Sara khi nhìn họ khiến tôi cũng đồng tình. Tôi cũng như cô ấy, khóe môi bất giác cong lên.
Ngay sau đó, mắt chúng tôi chạm nhau, và gương mặt Sara lập tức biến đổi như mặt quỷ.
Tôi vội vàng dời tầm mắt đi, và thấy Tora đang mơ màng ngước nhìn bầu trời. Dáng vẻ của cậu ta trông có vẻ u hoài, nên tôi đứng dậy, tiến lại gần.
“…Là ngươi sao.”
Khi tôi đứng cạnh, ánh mắt Tora hướng về phía tôi.
“Cảm giác hoài niệm ghê nhỉ.”
“Hừm, đúng vậy.”
Khi tôi vừa ngồi xuống vừa bắt chuyện, Tora khẽ nở một nụ cười có chút buồn bã.
Sau đó, chúng tôi không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ ngước nhìn những vì sao vụt bay trên bầu trời.
Trong lòng vẫn vương vấn ký ức về đêm ấy, khi bốn người chúng tôi cùng nhau.
“Phù…á…”
Nhờ có buổi tập luyện sáng sớm cùng Tomoe, hôm sau tôi hoàn toàn bị thiếu ngủ trầm trọng. Buổi sáng đương nhiên là khó khăn, nhưng sau bữa trưa thì còn tệ hơn.
“A…ư…”
Tôi cố nén một cái ngáp nữa đang trào lên.
Hôm nay là thứ Bảy, các tiết học đã kết thúc, mà mãi đến tối mới phải lên đường đến Satsuki, nên tôi có chút rảnh rỗi. Trong thời gian thực hiện nhiệm vụ, tôi và Yurie cũng không tập luyện đối kháng, nên tôi đã ra ngoài định đến phòng tập như thường lệ, nhưng mà…
Cơn buồn ngủ cứ dâng lên như những con sóng, liên tục ập đến, khiến tôi đi đến kết luận rằng có lẽ mình nên chợp mắt một lát cũng không sao.
(Mà thời tiết hôm nay cũng thật lý tưởng để ngủ trưa nữa chứ…)
Mặc dù đã là tháng Mười Hai, nhưng hôm nay nhiệt độ lại rất cao, nghe nói ấm áp như tháng Mười vậy. Bước ra bãi cỏ, nằm ở một nơi ngập nắng, tôi càng cảm nhận rõ hơn sự ấm áp của mặt trời.
Cảm thấy thật dễ chịu, tôi nhắm mắt lại, và ý thức nhanh chóng chìm vào giấc ngủ –
Không biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua.
Tôi có cảm giác như chỉ một khoảnh khắc, nhưng cũng lại thấy như đã ngủ rất lâu rồi. Dù sao thì, ý thức của tôi đã bị lay động bởi một kích thích từ bên ngoài.
Nói là kích thích, nhưng nó không hề mạnh mẽ, chỉ hơi nhột nhột một chút mà thôi.
(Gió… sao…?)
Cảm giác như có ai đang vuốt ve tóc, tôi nghĩ trong cơn mơ màng.
Cơn gió này có vẻ hơi mạnh, nhưng lại rất dịu dàng.
“Tōru-kun, tóc cậu hơi cứng nhỉ.”
Tôi như nghe thấy tiếng gì đó từ xa.
“Thật ra lúc đó, mình đã muốn cậu chạm vào tóc mình.”
Lại có tiếng gì đó vang lên nữa.
Nhẹ nhàng, lại có thứ gì đó chạm vào tóc tôi, vừa nhột nhột lại vừa dễ chịu.
(Ơ… kìa…?)
Từ cảm giác trên tóc, tôi nhận ra một sự dễ chịu khác.
Phía sau gáy sao mà mềm mại một cách kỳ lạ.
Hơn nữa, tôi còn cảm thấy đầu mình đang ở một vị trí cao hơn.
Cứ như thể đang dùng gối vậy.
(Lá rụng… chất đống…?)
Tôi mơ hồ nghĩ rằng không thể nào.
– Đồng thời, tôi nhớ ra rằng một lúc trước, cái thứ mềm mại này đã từng “phục vụ” mình rồi thì phải.
(Là cái gì ấy nhỉ…?)
Với cái đầu còn đang lơ mơ, dù cố gắng lục lọi ký ức cũng không thể nhớ ra được. Tôi hiểu rằng mở mắt ra thì sẽ nhanh hơn, nhưng tôi muốn tận hưởng cảm giác mơ màng này thêm một lúc nữa – nên tôi vươn tay ra, chạm vào.
“Hyaou!?”
Ngay khi chạm vào thứ đó, tôi nghe thấy tiếng gì đó vang lên gần hơn lúc nãy.
(Tiếng… nói? Không, hơn thế nữa… đây rốt cuộc là cái gì…? Sao mà trơn nhẵn lạ thường…)
Tôi tiếp tục vuốt ve thứ gì đó như cái gối, và nhận ra nó không chỉ mềm mại mà còn trơn nhẵn và có đường cong.
“Ya, ưm… A, hự… Nhột quá… A, ưm, đ, đừng mà…”
Tôi di chuyển tay để xem cái thứ trơn nhẵn này kéo dài đến đâu, thì ngón tay bị vướng vào một thứ gì đó.
(Vải…?)
Đó là một loại vải có độ co giãn, và khi tôi di chuyển tay, tôi nhận ra nó đang che phủ thứ mềm mại trơn nhẵn kia.
(Tại sao lại che phủ…? Da thịt sờ thích thế này cơ mà…)
Vừa thắc mắc, tôi vừa luồn tay vào bên trong lớp vải.
To lớn và tròn.
Đây là cái gì vậy nhỉ?
“Ách… Tō, Tōru-kun, đừng mà… A… Vẫn còn sớm mà… Phù, áaa, a…”
(Đừng…? Vẫn… còn sớm…?)
Dù giọng nói không lớn, nhưng tiếng nói run rẩy vì bối rối lọt vào tai tôi, khiến ý thức tôi bừng tỉnh.
Không hiểu vì sao, nhưng một cảm giác thôi thúc phải tỉnh dậy ngay lập tức ập đến.
Tôi hé mắt ra –
Tôi nhận ra, và rơi vào trạng thái hỗn loạn.
Tôi đang gối đầu lên đùi Miyabi, và tay thì đang thò vào váy của cô ấy.
Không, không chỉ là thò vào váy, mà còn thò cả vào nội y, và đang sờ mông Miyabi.
Khoảnh khắc tôi nhìn thấy cảnh tượng cô ấy mặt đỏ bừng, mắt rưng rưng nhưng vẫn dùng hai tay che miệng, cố gắng không hét lớn, cơn buồn ngủ của tôi bay biến hết.
(Hảaa!? T, tôi, sờ mông Miyabi, ư ư ư ư ư ư ư ư ư ư ư ư ư ư ư ư ư!?)
Cùng với sự kinh ngạc, tay tôi ngừng cử động –
“Phù… háaaaaa…”
Ngay sau đó, Miyabi thở ra một hơi dài, và kỳ lạ thay, nó nghe thật quyến rũ.
“Hà… hết hồn… Tim mình vẫn còn đập thình thịch… Tōru-kun có lẽ đã mơ gì đó phải không…? Dù sao thì, chuyện này mình cứ giữ im lặng thì hơn nhỉ…”
Qua lời lẩm bẩm của cô ấy, có vẻ Miyabi vẫn chưa nhận ra tôi đã tỉnh dậy.
Về phần tôi, tôi lại nhắm mắt, cố gắng sắp xếp lại tình hình trong đầu một cách điên cuồng.
(Mình đang ngủ trưa, không biết từ lúc nào đã được Miyabi cho gối đùi, rồi mình không hề hay biết mà lại… sờ, sờ mông cô ấy… Ph, phải làm sao đây, mình…?)
Tôi nghĩ tốt nhất là nên bật dậy xin lỗi ngay lập tức, nhưng như vậy sẽ làm lãng phí sự quan tâm của Miyabi, đồng thời lại khiến cô ấy phải xấu hổ lần nữa. Càng nghĩ, mồ hôi lạnh càng túa ra rịn rịn.
(Ô ô ô tôi phải làm sao, làm sao bây giờ, làm sao đâyy──!?)
Đúng lúc sự hỗn loạn đạt đến đỉnh điểm.
“Miyabi, ngươi đang làm gì ở chỗ đó vậy?”
“──!?”
Một giọng nói trong trẻo, dứt khoát cắt ngang dòng suy nghĩ đang rối bời của tôi.
“A, Tomoe-chan!”
Tomoe xuất hiện, và tôi nhận ra mình đã mất luôn cái quyền lựa chọn đứng dậy xin lỗi rồi.
“Ừm? Không phải Kokonoe sao…?”
Giọng điệu của cô ấy rõ ràng là đang bối rối, chắc hẳn đã nhận ra Miyabi đang gối đầu lên đùi mình.
“A, a ha ha…”
“Mi… Miyabi… Em và Kokonoe… đã thành ra cái mối quan hệ này… từ khi nào vậy?”
“A… Không, không phải đâu, Tomoe-chan nghĩ sai rồi…!”
Miyabi vội vàng xua tay trước người, phủ nhận sự hiểu lầm của Tomoe rằng chúng tôi đã thành một đôi.
“À, ra vậy. Xin lỗi nhé, chị đã nhầm lẫn lạ lùng quá…”
“A ha ha, đừng bận tâm ạ. Làm cái việc như thế này thì bị hiểu lầm cũng phải thôi mà.”
“Ừm, đúng là… Nhưng, tại sao lại thành ra cái cảnh này vậy?”
Tomoe vừa cười khổ vừa hỏi, còn tôi thì thầm gật đầu trong lòng: “Tôi cũng muốn hỏi đây.”
“Ừm, khoảng mười phút trước thì phải… Lúc em đi ngang qua đây thì thấy Tōru-kun đang ngủ trưa── Thế là, ừm… Từ xưa đến giờ em vẫn luôn mơ ước được gối đầu cho người mình thích như thế này, nên em lỡ mất… A ha ha…”
“Hừm, ra vậy… Vậy trong trường hợp này, tôi nên sớm rời đi để không thành kẻ phá đám thì hơn.”
“T-Tomoe-chan…!”
Tomoe cười nhìn Miyabi đang hoảng hốt, rồi nói thêm: “Khoảng ba mươi phút nữa thì gọi cậu ấy dậy nhé,” rồi bỏ đi.
“Trời ơi, Tomoe-chan này… Nhưng── cảm ơn cậu nhé.”
Miyabi thầm thì lời cảm ơn, rồi nhẹ nhàng vuốt ve đầu tôi.
“Cậu ấy bảo thêm ba mươi phút nữa thôi đấy, Tōru-kun. Ngắn ngủi thôi, nhưng cậu cứ nghỉ ngơi đi nhé.”
Tình thế đã không cho phép tôi đứng dậy được nữa rồi──
Mà cũng không thể cứ thế mà chịu thua tình cảnh này.
“Xin lỗi, Miyabi────!!”
“Ể? Ể…? Ếeeeeeeeeehhh…!?”
Tôi bật dậy, cúi đầu tạ lỗi theo kiểu “dogeza” gợi nhớ đến Tomoe.
Tôi giải thích mọi chuyện, xin lỗi vì hành động đó không thể chấp nhận được dù chỉ là do ngủ mơ.
“À… Cậu có thể ngẩng mặt lên được không, Tōru-kun… Cúi đầu tạ lỗi như vậy thì hơi…”
“A, à…”
“Cảm ơn cậu vì đã thành thật. …Nhưng mà, ừm, thật ra tớ cảm thấy rất xấu hổ, nên có lẽ nếu cậu cứ im lặng thì tớ sẽ vui hơn đó.”
“Ưm…”
Xem ra tôi đã chọn sai rồi.
“Xin lỗi cậu lần nữa… Tôi phải làm gì để tạ lỗi đây…”
“……………………”
Sự im lặng thật đáng sợ.
“À, ừm── Lúc nãy cậu cũng đã nghe cuộc nói chuyện của tớ với Tomoe-chan rồi đúng không…?”
“A, à…”
“Vậy thì, để tạ lỗi… L-Lần tới, cậu có thể để tớ làm lại một lần nữa không?”
Khi tôi hỏi “Làm cái gì cơ?”, Miyabi chỉ vào đầu gối của mình.
Tôi không đến nỗi ngốc đến mức không hiểu điều đó có ý nghĩa gì.
“Nếu Miyabi thấy vậy là được…”
“Ư-Ưm… Tớ muốn được gối đầu cho Tōru-kun một lần nữa, đàng hoàng hơn…”
“A, ừm… Tôi sẽ cố gắng…”
Nhìn Miyabi đỏ bừng đôi má vì ngượng, tôi lúng túng đáp lại một cách kỳ quặc vì xấu hổ.
◇
Vào một đêm vài ngày trước Giáng Sinh──
“Đan len sao, Miyabi?”
Khi Tomoe cất tiếng hỏi, Miyabi giật mình run rẩy.
Cô bé đã quá tập trung đến mức không để ý Tomoe vừa từ phòng tắm ra.
“Ư-Ưm…”
Miyabi gật đầu, nở một nụ cười hơi gượng gạo.
(Tr-Trời ơi, phải làm sao đây…)
Giờ mà giấu thì cũng ngại, cô bé chỉ cầu mong Tomoe sẽ không tiếp tục hỏi về việc đan len nữa.
“Khăn quàng cổ sao? Dạo này đúng là trời bắt đầu lạnh rồi.”
“Đ-Đúng vậy nhỉ…”
(Kết thúc đi, làm ơn kết thúc đi màaaaa…!)
Lời cầu nguyện của Miyabi cuối cùng đã── thành hiện thực.
“Nói đến lạnh, thì là chuyện của Lilith ấy mà. Cậu ta vẫn cứ khăng khăng thời trang là quan trọng nên toàn mặc đồ mỏng thôi. Nếu được thì cậu nói giúp tôi một lời được không?”
Nhờ chủ đề đã thay đổi, Miyabi thầm thở phào nhẹ nhõm rồi cất chiếc khăn đang đan dở đi.
“Ưm… Em hiểu ý Tomoe-chan nói, nhưng em cũng hiểu cảm giác của Lilith-san ạ.”
“Hừm?”
“Nếu là một người xinh đẹp như Lilith-san, thì dù là mùa đông cũng muốn chú ý đến cách phối đồ đó. Mùa đông thì kiểu gì màu sắc cũng hay bị tối đi đúng không?”
Vừa nói, Miyabi vừa nghĩ rằng cô bạn 《Bán Song Nhận》 của mình, người hầu như chẳng quan tâm đến thời trang, cũng nên để ý hơn thì tốt.
Dù gì thì Tomoe cũng là một mỹ nhân, nhưng nếu cứ mặc kệ thì cô ấy chỉ thích mặc những bộ đồ thoải mái như bộ đồ thể thao hay áo nỉ trong học viện thôi.
May mắn cho Tomoe là Miyabi, người bạn 《Bán Song Nhận》 của cô, đã quan tâm đến điều đó và khéo léo phối đồ cho cô ấy.
“Với lại nhìn xem, sắp đến Giáng Sinh rồ──”
Nói đến đó, vẻ mặt Miyabi bỗng cứng lại.
Vì cô bé đã tự mình dẫm phải quả mìn mà lẽ ra đã tránh được.
“Miyabi?”
“S-Sắp đến Giáng Sinh nên phố phường cũng trở nên lộng lẫy đúng không? Cho nên Lilith-san cũng nghĩ là không thể thua kém những thứ đó được, a ha ha…”
“Thì ra là Giáng Sinh…”
Nghe đến từ khóa đó, Miyabi giật nảy mình run rẩy.
“Theo tôi thì thay vì mừng rỡ vì điều đó, chúng ta nên thắt chặt kỷ luật để chuẩn bị cho cuối năm, rồi sang năm mới thì thay đổi tâm khí cho mới mẻ hơn thì hơn──”
Miyabi lại thở phào vì Tomoe không để tâm đến từ khóa, nhưng──
“…Giáng Sinh?”
Khi Tomoe nhắc lại, Miyabi giật mình phản ứng mạnh hơn bao giờ hết.
“……………………”
“T-Tomoe-chan…? Thay đổi tâm khí rồi sau đó thì sao ạ…?”
“Phải rồi! Khăn quàng cổ là quà Giáng Sinh…! Ra là vậy sao, Miyabi!?”
“Ưm…”
Bị đoán trúng, Miyabi đành từ bỏ ý định che giấu mà gật đầu.
“Thì ra, thì ra là vậy… Ừm, ừm…! Kokonoe chắc chắn sẽ rất vui đó!!”
“À, ừm… Cho em hỏi một chút được không?”
Nhìn Tomoe đang vui vẻ nói, Miyabi nghĩ rằng đằng nào cũng đã bị lộ, nên quyết định hỏi về nỗi lo lắng mà mình đã ấp ủ bấy lâu.
“Đ-Đan tay thì có nặng nề quá không? Cậu ấy đã giúp đỡ em rất nhiều, và là một người rất quan trọng, nên em muốn đặt thật nhiều lòng biết ơn vào đó, thế nên…”
“Không sao đâu! Món quà chứa đựng tình cảm thì không thể nào nặng nề được! Tôi cam đoan!”
“C-Cậu thật sự nghĩ vậy sao…?”
“Ừm. Nếu là tôi thì chắc chắn sẽ rất vui. Chắc chắn đấy.”
“Vâng ạ! Cảm ơn Tomoe-chan!”
Nhận được nụ cười động viên dịu dàng, Miyabi gật đầu mạnh mẽ── đồng thời, trái tim cô bé cũng trở nên ấm áp.
(Tốt quá… Với lại, đằng nào cũng đã bị lộ rồi nên đâu cần phải lén lút nữa đúng không? Khá là sát nút rồi, có lẽ kết quả này lại tốt hơn chăng…)
Với một tâm trạng mới mẻ, Miyabi cầm lại kim đan và tiếp tục công việc đan len của mình.
Tomoe mỉm cười nhìn Miyabi, quyết định tập trung đọc sách để không làm phiền cô bé.
Nhưng, Tomoe đã không nhận ra một điều quan trọng.
Rằng câu trả lời mà cô ấy đã tìm ra, chỉ đúng một nửa mà thôi.
Miyabi đã chọn lúc Tomoe vắng mặt để đan chiếc khăn quàng cổ này.
Vì một người quan trọng khác, không phải người cô bé yêu.
Vì người bạn đã chấp nhận sự yếu đuối của cô bé, và nói rằng sẽ cùng nhau trở nên mạnh mẽ hơn.
Vì người bạn 《Bán Song Nhận》 đã dịu dàng động viên cô bé rằng sẽ chờ đợi, dù Miyabi vừa không thể hoàn thành 《Thăng Hoa Vị Giai》 gần đây.
(Ôi, không biết Tomoe sẽ làm vẻ mặt thế nào khi nhận thứ này đây nhỉ~?)


0 Bình luận