Trước khi Kazuki và mọi người đến lớp, họ ghé qua 『Nhà trẻ Diva』, ngôi trường được xây ngay cạnh học viện. Nghe cái tên thì có vẻ kỳ quặc, nhưng đây đúng là một nơi không hổ danh cái tên ấy.
Dù buổi sáng sân chơi vắng tanh, gió lạnh thổi hun hút, nhưng từ bên trong tòa nhà lại vọng ra những tiếng ồn ào inh ỏi, y như thể có cả một đám đông đang náo loạn.
Kazuki băng qua sân, mở cửa bước vào trong.
Một tiếng thét chói tai xé toạc màng nhĩ cậu.
「HUYAAAAAAAAAAAAAA! LOKI LẤY ĐỒ CHƠI CỦA CON RỒIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII-!!」
Đó là tiếng khóc hết công suất, pha lẫn nước mắt và nước mũi, dữ dội như một quả pháo nổ.
「Hề hề! Đúng là đồ chơi giật được vẫn là sướng nhất! Chạy đi, Fenrir!」
「Gâu gâu! Gâu gâu!!」
Là giọng một thằng nhóc con đầy tinh quái, theo sau là tiếng bắt chước chó tru.
Thật sự quá ồn ào. Một đứa trẻ con đang bò bằng cả bốn chi với tốc độ kỳ lạ, trên lưng cõng một đứa tóc bạc, và đang bị một đứa bé khác đầm đìa nước mắt nước mũi đuổi theo sau.
「Này, mấy đứa! Đừng có bắt nạt bạn chứuuu!!」
Kazuha-senpai mặc tạp dề vội vã lao tới. Chị ấy đã trở thành chuyên gia trong việc khoác lên mình hình ảnh của một cô nuôi dạy trẻ.
Kazuha-senpai giật lấy món đồ chơi robot <Palas Anchovy> xuất hiện trong 『Mobile Suit Z Galpan』 từ tay thằng nhóc tóc bạc, rồi đưa ngón tay chọc vào trán nó.
「Loki cũng có đồ chơi của riêng mình màaa?」
「Hì, con chán đồ chơi của mình rồi, nên mới đi cướp ạ.」
「Đây Odin-kun」
Kazuha-senpai trả lại món đồ chơi cho đứa bé đang nhèm nhem nước mắt nước mũi.
「Hức hức… Kazuha-mamaaa… Trộm cắp là tội phạm theo Điều 235 Bộ luật Hình sự, nếu coi thường thì sẽ dẫn đến bất ổn xã hội, nên con nghĩ là không được đâu ạ…」
「Đúng rồi, đúng rồi, phải không nào, Odin-kun của chúng ta thật là thông minh, sau này nhất định con sẽ trở thành một người tài giỏi.」
「Hừ, nó chỉ giỏi nói phét thôi mà.」
Khi Kazuha-senpai xoa đầu đứa bé tên Odin, đám nhóc con lập tức la hét và xúm lại quanh chị ấy.
「…Con yêu Kazuha-mama…」
Một trong số đó lật váy Kazuha-senpai và định chui đầu vào.
「Ấy, này! Zeus-kun! Đừng có lúc nào cũng giả vờ làm nũng để chui vào váy chị chứ! Với lại chị mặc quần bảo hộ bên trong rồi nên vô ích thôi!」
「Ư ư, Zeus-oniichan đúng là đồ biến thái, đến cả em cũng thấy xấu hổ…」
「Không sao, chị hiểu mà. Poseidon-kun đúng là một đứa trẻ ngoan.」
Khi Kazuki và những người khác bước vào, Kazuha-senpai lập tức nhận ra họ và lên tiếng.
「Kazuki-!」
「Senpai vẫn được mấy đứa nhỏ yêu quý như mọi khi nhỉ… Buổi sáng senpai cũng làm thêm ở nhà trẻ ạ?」
「Chị chỉ đến đây để ngắm mặt mấy cục cưng này trước khi đi học thôi. Chị chỉ được trả lương làm thêm sau giờ học. …Không biết tại sao tụi nhỏ lại bám chị đến thế nhỉ? Sao lại gọi chị là mama? Mà thôi, vui là được, dù sao tụi nhỏ cũng dễ thương mà.」
Kazuki cảm thấy mình hiểu tại sao Kazuha-senpai lại được lũ trẻ yêu quý đến vậy.
「Một tiền bối ngốc nghếch vừa phải thì dễ mến, senpai cũng hoàn toàn rộng lượng, và dù có chuyện gì xảy ra, senpai cũng không bao giờ nói ra những lời khiến người khác nản lòng, dù sao thì không phải vì senpai tốt bụng sao?」
「Ngốc nghếch vừa phải ư!?」
「Sức hút của senpai chính là cách senpai thường xuyên tự hủy và để lại rất nhiều sơ hở đó.」
「Ư ư, nghĩ lại quãng thời gian ở bên Kazuki, chị mới thấy mình tự hủy không biết bao nhiêu lần rồi!」
「Nếu tiền bối cứ giữ mãi vẻ nghiêm nghị đó thì sẽ trở thành một người đáng sợ, khó mà lại gần được đấy. Dù sao thì, ban đầu tiền bối cũng đâu có thích em đâu.」
「Ư… ưm…」
Tiền bối Kazuha bĩu môi, vẻ mặt đầy phức tạp.
Tiền bối Kaguya, Mio và Lotte cũng bắt đầu chơi đùa cùng đám trẻ con. Cả ba người này cũng rất được lòng lũ nhóc.
Tiền bối Hikaru thì được các bé trai yêu mến. Cô ấy hòa mình chơi đùa cùng chúng một cách tự nhiên.
Koyuki và Kamimura-san thì lại đứng đực ra ở lối vào. Hai người này có vẻ hơi khó giao tiếp.
「…Thật không ngờ là họ lại biến thành những đứa bé con.」
Kazuki buột miệng lẩm bẩm. Trong số những đứa trẻ sơ sinh ấy, một đứa bé da ngăm đen mà Kazuki đặc biệt quen thuộc đang chập chững bước về phía cậu.
Hình dáng một cô bé nhỏ nhắn của đứa trẻ này không khiến Kazuki quá ngạc nhiên.
「Bởi vì, chuyện đó quá hiển nhiên mà. Sẽ thật phí phạm nếu chúng ta không tận hưởng cuộc sống này ngay từ đầu.」
Đó là Leme. Từ hình dáng một cô bé, giờ đây cô bé đã biến thành một đứa trẻ sơ sinh thực sự.
Cô bé đã được tái sinh.
Khi Kazuki và những người khác trở về từ Atlantis đến Dinh thự của Phù thủy, hàng chục đứa trẻ sơ sinh không rõ từ đâu xuất hiện, đang nô đùa ồn ào.
Không hiểu sao, những đứa trẻ ấy lại mang những nét quen thuộc mơ hồ với Kazuki và đồng đội. Bản năng của họ ngay lập tức mách bảo rằng đó chính là các Diva.
Chuyển sinh. Quả thật nghĩ lại, nếu những Diva già nua như Odin hay Zeus vẫn giữ hình dáng ông già khi trở thành người, thì cũng chỉ là vô ích. Phải bắt đầu lại từ đầu thì mới có ý nghĩa.
Mặc dù… dù mới chỉ sáu tháng tuổi từ khi sinh ra, nhưng sự phát triển trí tuệ của chúng có vẻ vượt trội hơn hẳn so với trẻ sơ sinh bình thường. Đúng như dự đoán, chúng không phải là những đứa trẻ bình thường. Khả năng vận động của Fenrir cực kỳ giống loài thú. Có vẻ như chúng vẫn còn dấu vết của thời kỳ là các Diva.
Trước mắt, chính phủ đã tập hợp những Diva đã được nhân hóa thành trẻ sơ sinh vào một nơi và thành lập một tổ chức để quản lý chúng. Đó chính là Trường Mẫu giáo Diva. Việc nó được xây dựng bên cạnh Học viện Kỵ sĩ là nhằm mục đích để Kazuki và những người khác có thể để mắt đến chúng. Dù hiện tại Kazuki và những người khác cũng chẳng thể làm gì được.
Tạm thời, Kazuki và những người liên quan đến tình hình này cũng có một phần trách nhiệm.
Tuy nhiên, có vẻ như chính phủ đang rất lúng túng về hành động cần thực hiện khi các Diva đến tuổi vào tiểu học. Liệu có nên cho phép các Diva đến trường tiểu học bình thường, hay tiếp tục cô lập chúng bằng cách thành lập trường tiểu học Diva…? Những lo lắng và sợ hãi về những đứa trẻ sơ sinh từng là Diva này vẫn còn ăn sâu.
Kazuki đã yêu cầu các Diva này được “đối xử bình đẳng như con người” thông qua những người có ảnh hưởng như Giám đốc Yamagata và Hiệu trưởng Amasaki.
Những đứa trẻ Diva đặc biệt quấn quýt Tiền bối Kazuha và cô ấy đang làm công việc bán thời gian như một người trông trẻ. Cô ấy đã phát hiện ra một kỹ năng đặc biệt ngoài mong đợi.
「Nyahaha, đúng là Kazuha của ta –」
Một đứa trẻ sơ sinh có vóc dáng đặc biệt lớn đang cười vang. Đó chính là Futsunushi no Kami.
「Ta đã bảo không phải của ngươi mà. Cái ông già mặt trẻ con này –」
Tiền bối Kazuha mỉm cười, dùng ngón tay gõ nhẹ vào má Futsunushi no Kami.
「Itsuki-channn!」
Một đứa trẻ vẫy tay gọi Kamimura-san đang ngẩn ngơ ở lối vào.
「Amaterasu!」 Kamimura-san chỉ tỏ thái độ thân mật với duy nhất đứa trẻ đó.
Đó là bởi vì họ đã là đối tác của nhau từ rất lâu.
「Itsuki-chan, Itsuki-chan à, cậu mua cuốn 『Thần Vui Vẻ』 mới nhất chưa? Mua rồi thì cho tớ mượn vớiiii」
Amaterasu-sama đang nằng nặc đòi một cuốn truyện tranh người lớn. Kazuki liếc nhìn Kazuha-mama, ngầm hỏi 「Được không ạ?」. Mama liền đáp 「Hiển nhiên là không được rồiii」, rồi cô bế Amaterasu lên.
Dù nguyện vọng bị từ chối, nhưng được bế bổng lên khiến Amaterasu phát ra tiếng kêu 「Niiiiii」 đầy thích thú, không hề tỏ vẻ bất mãn chút nào, đôi mắt bé con khẽ híp lại đầy dễ chịu.
「Để một vị thần biến thành một sinh linh má phúng phính thế này, dễ thương làm sao.」
Kamimura-san từ bên cạnh chọc chọc vào má Amaterasu.
Một người bạn khác cũng bước đến bên Kazuki.
「Khà khà khà, Kazuki! Đợi ta mười lăm tuổi, chúng ta sẽ phân thắng bại!」
Loki (mới sáu tháng tuổi) tuyên chiến với Kazuki.
「Phư phư phư, Kazuki! Đợi Leme mười lăm tuổi, chúng ta sẽ tán tỉnh nhau nhé!」
Leme (mới sáu tháng tuổi) tuyên bố sẽ theo đuổi Kazuki.
Kazuki chỉ 「Được rồi, được rồi」 đáp lại những lời tuyên bố ấy, tay xoa đầu cả hai đứa.


0 Bình luận