Xin chân thành cảm ơn các bạn độc giả đã đón đọc tập 4 của Tiệm Dagashi-ya Yahagi ở Dị Giới. Tập truyện này cũng chính là hồi kết, khép lại cuộc hành trình của Yahagi. Tôi xin gửi lời cảm ơn sâu sắc nhất đến tất cả các bạn đã đồng hành cùng tác phẩm cho đến tận những trang cuối cùng. Tôi cũng xin chân thành cảm ơn họa sĩ minh họa Neruzo Nemaki, đội ngũ biên tập, và tất cả những ai đã góp sức để cuốn sách này được ra đời.
Kể từ khi bắt tay vào viết bộ truyện này khoảng hai năm trước, chưa bao giờ trong đời tôi ăn nhiều dagashi đến thế. Tôi đã lấy cớ "thu thập tư liệu" để la cà các tiệm dagashi-ya, dùng "quyền lực của người lớn" càn quét đầy giỏ hàng. Thật xấu hổ khi bắt gặp ánh mắt vừa ghen tị vừa nghi ngại của lũ trẻ. Đã thế, trông tôi khi đó chẳng khác nào một gã khả nghi: cứ dán mắt vào các món hàng, lẩm bẩm một mình về "hiệu ứng tiềm năng" này nọ, tay thì hí hoáy ghi chép. Nhân đây, tôi xin thành thật xin lỗi các chủ tiệm và các bậc phụ huynh đã phải lo lắng vì tôi, cũng như những đứa trẻ đã bị tôi dọa cho phát khiếp.
Nhưng quá trình ấy thực sự rất vui. Nó đã gợi lại trong tôi biết bao kỷ niệm, đưa tôi trở về với những điều tưởng chừng đã lãng quên từ thời thơ ấu.
Khi còn bé tí, tôi sống ở thị trấn Ogikubo, quận Suginami, Tokyo. Ở đó có một cửa tiệm mà lũ trẻ chúng tôi hay la cà, gọi là "Wata-ya". Cái tên Wata-ya có lẽ bắt nguồn từ việc nó vốn là một cửa hàng bán đệm futon, do một bà lão một mình trông coi. Tiệm không bán dagashi, nhưng lại chất đầy những món đồ diệu kỳ mà một tiệm dagashi-ya thường có: những quả Siêu bóng Nảy, xổ số đồ chơi, Tàu lượn Lắp ráp, Bom Tên Lửa, và đủ loại thẻ bài...
Tôi vẫn nhớ như in cảm giác nắm chặt mấy đồng tiền tiêu vặt trong tay, hăm hở chạy đến Wata-ya. Những ký ức tươi đẹp về một thời thơ ấu tuyệt vời như thế cứ ùa về trong suốt quá trình thu thập tư liệu và chấp bút.
Tất nhiên, đi cùng với những kỷ niệm đẹp, những ký ức buồn cũng theo đó ùa về. Nhưng cảm giác nhói đau như có gai đâm vào tim ngày nào giờ cũng đã nguôi ngoai theo tuổi tác. Ký ức, dù tốt hay xấu, rồi cũng sẽ phai mờ.
Sinh lão bệnh tử là lẽ thường tình. Trân trọng quá khứ là điều tốt, nhưng đắm chìm trong đó lại chẳng hay ho gì. Vì thế, tôi đã quyết định chỉ lưu giữ lại những điều tốt đẹp mà thôi.
Tôi đã thử dùng Google Street View để tìm lại, và quả thật, cửa tiệm ấy không còn ở đó nữa. Gần nửa thế kỷ đã trôi qua rồi còn gì, đành chịu vậy thôi.
Đời người vốn có nhiều điều nuối tiếc. Dẫu vậy, ký ức về tiệm Wata-ya sẽ mãi là một ánh sáng ấm áp trong tim tôi. Nếu Tiệm Dagashi-ya Yahagi cũng có thể trở thành một cửa tiệm đáng nhớ như thế với tất cả mọi người (và với cả chính bản thân tôi), thì không còn gì hạnh phúc hơn.
Và giờ, Tiệm Dagashi-ya Yahagi cũng xin được phép đóng cửa tại đây. Gửi đến tất cả các bạn độc giả, hy vọng sẽ sớm được gặp lại các bạn trong một câu chuyện khác. Từ giờ đến lúc đó, xin hãy bảo trọng!
—Bunzaburou Nagano

1 Bình luận