Volume 04

Nhật ký của Mạo hiểm giả Meryl: Phần 8

Nhật ký của Mạo hiểm giả Meryl: Phần 8

Quảng trường trước Hầm ngục Luganda đông như nêm cối. Cũng phải thôi, hôm nay là đại hỷ của anh Yusuke và chị Michelle mà lị. Khách khứa không chỉ có dân Luganda mà cả các lãnh chúa lân cận cũng lặn lội đường xa đến chúc mừng. Nhiêu đó đủ thấy anh Yusuke được lòng thiên hạ thế nào.

Mình với Mira vinh dự làm phù dâu nên phải túc trực bên chị Michelle từ tờ mờ sáng. Nhìn chị Michelle diện váy cưới trắng tinh khôi thay cho mấy bộ đồ đen hắc ám thường ngày lạ lẫm thật sự. Trong phòng chờ, chị ấy cứ nhấp nha nhấp nhổm, không tài nào ngồi yên được.

"Chị mặc màu trắng có kỳ quá không?" chị ấy lo lắng. "Hay đổi sang váy cưới đen cho hợp phong thủy nhỉ..."

"Không đâu, chị xinh lắm," mình trấn an. "Em cá là anh Yusuke nhìn thấy sẽ đổ đứ đừ thêm lần nữa cho xem."

"Nhưng chị là Phù thủy bị nguyền rủa mà..."

"Quên cái danh xưng đó đi. Hôm nay chị đẹp tựa nữ thần ấy chứ lị."

Mình với Mira thi nhau nịnh nọt hết lời. Thế mà chị ấy vẫn run như cầy sấy, cuối cùng bọn mình phải nhét ba cây Que Mơ vào mồm chị ấy để buff dũng khí.

Đám cưới diễn ra như mơ. Anh Yusuke hạnh phúc rạng ngời khi đón chị Michelle về dinh.

"Em là người phụ nữ đẹp nhất thế gian, Michelle à," anh Yusuke thì thầm. "Em là tuyệt nhất." Lời khen mộc mạc, không hoa mỹ nhưng chân thành đến lạ. Chắc chắn là từ tận đáy lòng rồi. Bản thân mình không mặn mà chuyện chồng con lắm, nhưng nhìn cảnh này cũng thấy ghen tị nổ mắt.

Chị Michelle xúc động quá òa khóc nức nở, hại bọn mình phải cấp tốc cho ngậm viên Cola Mini Mini để trấn tĩnh. Món này đúng là thần dược cho mấy con bạc khát nước như mình, làm dịu thần kinh cực tốt. Luôn thủ sẵn trong người quả là quyết định sáng suốt. Nhìn chị Michelle lại mít ướt sau nụ hôn thề nguyện, mình với Mira cũng rưng rưng theo. Khán giả ở dưới cười ồ lên, trêu là cô dâu mít ướt, nhưng ai trách được chị ấy chứ. Trải qua bao nhiêu sóng gió, anh Yusuke đã một mình chống lại cả quân đội nhà vua vì chị, còn chị cũng bao phen vào sinh ra tử vì tình yêu này. Tìm được người để tin tưởng tuyệt đối như thế đúng là điều tuyệt vời nhất trên đời, là phép màu hiếm hoi không phải ai cũng có được.

Liệu mình có bao giờ gặp được phép màu như thế không nhỉ? Rồi tương lai của hội bạn thân sẽ đi về đâu? Mira có vẻ đã nguôi ngoai chuyện anh Yusuke rồi. Cậu ấy bảo tạm gác chuyện yêu đương, tập trung cày cuốc kiếm tiền mở quán cà phê ở Luganda.

Còn Rigal... cậu ấy vừa tỏ tình với mình. Bất ngờ đến mức mình đứng hình luôn. Mới hôm nào còn là thằng em trai lon ton chạy theo, giờ đã ra dáng đàn ông phết. Chiến đấu giỏi, ma thuật mạnh, mồm miệng tuy hơi độc địa nhưng tâm tính tốt bụng...

Lạ thật, từ lúc được tỏ tình, mình cứ nghĩ về cậu ấy suốt. Chưa biết thế nào nhưng chắc mình sẽ thử hẹn hò xem sao. Dù kết quả ra sao thì tìm hiểu nhau cũng tốt mà. Ừ, thú thật là trong lòng cũng thấy vui vui.

Marco và Chichi thì vẫn dính như sam. Đi ăn cưới xong về Chichi cũng rục rịch muốn lên xe hoa. Marco thì khỏi phải bàn, gật đầu cái rụp.

Nhắc mới nhớ—Garmr đã được bổ nhiệm làm chỉ huy đồn trú Luganda. Nhóm của cậu ta sẽ đảm nhận vai trò lính gác. Dân số tăng nhanh, hy vọng họ làm tốt nhiệm vụ bảo vệ thị trấn.

Đúng là đời không biết đâu mà lần. Ai mà ngờ được cái tên Garmr công tử bột, chuyên cà khịa mình hồi ở Thủ đô lại có ngày thành quan chức mẫn cán thế này.

"Dù tốt hay xấu, con người ai rồi cũng thay đổi. Em cũng không biết tương lai mình sẽ thế nào đâu Meryl," anh Yusuke từng bảo.

"Em á?"

"Biết đâu đấy, một ngày nào đó em lại trở thành hội trưởng Hội Mạo hiểm giả Luganda chẳng hạn." Anh Yusuke cười. Ước mơ của mình là mở tiệm tạp hóa, nhưng cái chức hội trưởng nghe cũng oách xà lách phết. Dù tốt hay xấu, con người ai rồi cũng thay đổi.

Thị trấn này chắc chắn sẽ còn phát triển mạnh mẽ hơn nữa. Điểm nhấn độc nhất vô nhị chính là tiệm dagashi-ya nằm ngay trung tâm. Người ngoài nhìn vào có thể thấy kỳ quặc, nhưng mình tin thế giới sẽ dang tay đón nhận một nơi đặc biệt như thế này. Và mình yêu nơi này, yêu Luganda tha thiết.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!