Anh Yusuke đã dẫn mình và Mira theo khi anh ấy trở lại Thủ đô Hoàng gia. Và nói thật lòng nhé: Vỡ mộng toàn tập!
Cái dinh thự lộng lẫy trong mơ của mình đâu chẳng thấy, chỉ thấy mỗi cái cửa hàng kiêm nhà ở bé tẻo teo quen thuộc nằm chình ình giữa khu dân cư cao cấp. Anh Yusuke mà nghe mình gọi nó là "tồi tàn" chắc sẽ mắng vốn cho xem, nhưng nghiêm túc mà nói thì thất vọng tràn trề luôn á. Giấc mơ ngắn ngủi được sống sang chảnh như bà hoàng, có quản gia đẹp trai và hầu gái dễ thương vây quanh phục vụ thế là tan thành mây khói. Cái quái gì thế không biết! Làm người ta mừng hụt một phen!
Cơ mà nói đi cũng phải nói lại, cơm chị Michelle nấu công nhận ngon, cái phòng sáu chiếu tatami gì đó nằm cũng thoải mái, và nệm futon thì êm phết. Nhưng anh Yusuke đường đường là Bá tước mà, anh ấy thừa sức biến giấc mơ của một đứa thường dân như mình thành sự thật chứ lị. Thôi kệ đi.
Bọn mình nói chuyện cũng khá hợp cạ với đám học sinh Học viện Mạo hiểm giả ở tiệm, nhưng mình sốc óc thật sự khi bọn nhóc nghĩ bọn mình là người yêu của anh Yusuke. Chà, dù sao mình cũng là phụ nữ trưởng thành rồi, người ngoài nhìn vào dễ hiểu lầm cũng phải thôi nhỉ? Ê hê hê, thú thật thì trong lòng cũng sướng rơn một tí. Chắc Mira cũng thế.
Tuy nhiên, chuyện này chẳng vui tí nào đâu nhé. Chị Michelle mà biết được rồi hiểu lầm thì... toang. Lúc đó thì Thủ đô Hoàng gia bay màu là cái chắc. Mình không đùa hay phóng đại đâu. Chắc chắn sẽ "bay màu" theo đúng nghĩa đen đấy. Dạo này chị ấy thôi không gọi bọn mình là "đồ lẳng lơ" nữa, nhưng cái ánh mắt nghi ngờ thì vẫn găm vào bọn mình suốt...
Nhân tiện thì, có vẻ Mira đã vượt qua được cú sốc thất tình rồi. Cậu ấy vẫn thích anh Yusuke, nhưng bảo là không còn những đêm đau khổ dằn vặt vật vã như trước nữa. Chà, đời còn nhiều thứ vui mà, đâu chỉ có mỗi tình yêu. Mình nghĩ người ta vẫn có thể sống phơi phới qua ngày mà chẳng cần đàn ông. Nói mồm thì thế thôi, chứ mình vẫn muốn sớm có bạn trai lắm. Chẳng lẽ số mình ế sưng ế xỉa thật sao trời?
Sau khi biết bọn mình là mạo hiểm giả chuyên nghiệp, Cart và đám bạn nhìn bọn mình mắt tròn mắt dẹt, đầy vẻ ngưỡng mộ dành cho "người lớn". Trời ạ, ngại ghê cơ. Mặc dù đúng như dự đoán, vòng một của Mira thu hút sự chú ý hơn mình nhiều. Lũ nhóc ranh hám gái này! Dù vậy, bọn trẻ hỏi han rất nghiêm túc về cách hạ gục quái vật trong hầm ngục. Chúng còn hỏi xem loại dagashi nào là thiết thực nhất. Với tư cách là tiền bối, mình đã truyền thụ hết bí kíp võ công. Khi bọn nó nài nỉ quá, mình còn chỉ cho chúng cả cách đặt bẫy để tiêu diệt quái vật nữa.
Mấy đứa nhỏ dễ thương thật, non nớt và ngây thơ quá chừng. Có phải mới ngày nào mình cũng như thế không nhỉ? Rigal ngày xưa dễ thương hơn nhiều, giờ thì thằng bé bố láo thấy ớn. Đúng là làm người ta thấy thời gian trôi nhanh thật.
Thấy Cart và đám bạn thần tượng mình quá, nên mình đã cho chúng chiêm ngưỡng kho báu quý giá nhất đời mình. Đó là tấm thẻ SSR mà mình cuối cùng cũng săn được sau khi quất tận ba trăm gói Bim bim Quái vật.
SSR: Ragaraja.
Tuyệt kỹ: Thiên Tiễn Kích - sử dụng hàng ngàn mũi tên ánh sáng để thanh tẩy mọi kẻ thù.
Bọn trẻ há hốc mồm kinh ngạc, thốt lên: "Chị mua tận ba trăm gói Bim bim chỉ để lấy cái này thôi á?!" Tất cả đều tỏ ra khá ấn tượng. Chắc chắn là bọn nó càng nể trọng mình hơn rồi...
Hả? Khoan, chờ đã...
Hình như ánh mắt đó không phải là nể phục... mà là chúng đang cạn lời với mình hay sao ấy?!
0 Bình luận