Volume 04

Chương 3: Căn bệnh của Chichi

Chương 3: Căn bệnh của Chichi

Kế hoạch của tôi buộc phải thay đổi xoành xoạch. Ban đầu, tôi tính sẽ đóng cửa hàng vào những ngày trường học nghỉ, nhưng giờ thì chuyện đó là bất khả thi rồi.

"Đến hầm ngục với bọn em đi mà, Yuyu," Carmine nài nỉ.

"Đúng đấy!" Cart hùa theo. "Nếu chú mở sạp trong hầm ngục, chú Yahagi ạ, bọn cháu sẽ được nhờ lắm đấy."

Không chỉ Carmine và Cart, mà những học sinh khác cũng nhao nhao yêu cầu. Hai trường có cùng lịch nghỉ, và sắp tới sẽ có đợt nghỉ kéo dài ba ngày trong chuỗi mười ngày tới. Học sinh sẽ tận dụng thời gian đó để đi thám hiểm hầm ngục. Tôi cũng lo cho Carmine và tụi nhỏ. Michelle thì dỗi ra mặt vì chúng tôi sẽ có ít thời gian riêng tư hơn, nhưng chốt lại, tôi vẫn quyết định mở cửa hàng trong hầm ngục.

◇◇◇◇◇◇

Lâu lắm rồi tôi mới lại dọn hàng ở tầng B1. Hồi mới chân ướt chân ráo đến thế giới này, đây là nơi Meryl và Mira đã dẫn tôi xuống. Lúc đó tiền đâu mà mua giấy phép kinh doanh, nên tôi toàn bán chui ở đây để né thuế. Đây cũng là nơi tôi lần đầu gặp ông Sanaga và cô Mirai.

Nghĩ lại những năm tháng đã qua, lòng tôi bỗng trào dâng một cảm giác hoài niệm khó tả khi nhìn chằm chằm vào bức tường đá trơ trọi.

"Hả? Anh Yahagi? Lâu rồi không gặp! Anh làm cái quái gì ở đây thế?" Những người quen là mạo hiểm giả nhìn tôi mắt tròn mắt dẹt. Có nhiều tay mơ ngày nào giờ đã trở nên khá cứng cáp sau một năm không gặp.

"Tôi quyết định mở cửa hàng ở đây, chỉ hôm nay thôi nhé," tôi đáp.

"Thật sao?! Vậy cho tôi rút cái xổ số Bom Tên Lửa đi."

"Cho tôi cái Jumbo Katsu." Không chỉ có học sinh học viện xếp hàng—cả những khách quen cũ của tôi cũng xúm lại.

"Yuyu, anh là người nổi tiếng à?" Carmine tò mò hỏi, nghiêng đầu nhìn tôi.

"Anh từng mở quầy hàng rong trong hầm ngục từ hồi xửa hồi xưa rồi," tôi giải thích.

"Ồ, vậy Suối nước nóng Yahagi là của anh à, Yuyu?"

"Đúng vậy. Mấy chú Gnome đã chỉ cho anh đấy."

Cart sững sờ, dí sát mặt vào soi tôi kỹ lưỡng. "Vậy có nghĩa là... Chú chính là Ngài Snacks lừng danh đó sao!!!"

"Cháu nghe danh chú rồi à?"

"Tất nhiên là cháu nghe rồi!" cậu bé thốt lên đầy kích động. "Chú là Ngài Snacks huyền thoại, người đã hoàn toàn chinh phục nữ quỷ tối thượng và khiến cô ta phục tùng, đào được suối nước nóng, và giật dây đằng sau cuộc đảo chính quân sự của nhà vua hiện tại!"

Không, chú mày nhầm to rồi. Chú không đào suối nước nóng, không tham gia đảo chính, càng không có cái gan giật dây ngai vàng. Hơn nữa, ngay cả khi vợ chú là Phù thủy bị nguyền rủa, điều đó không có nghĩa em ấy là nữ quỷ tối thượng! Thế mà Michelle, người đang đi cùng tôi, lại vui vẻ gật đầu lia lịa hưởng ứng.

"Đúng! Chuẩn không cần chỉnh! Cô đã hoàn toàn bị chinh phục bởi sự quyến rũ chết người của anh ấy!" em ấy thốt lên. Nói gì với trẻ con thế không biết. Anh chinh phục em hồi nào vậy? Cứ như thể em ấy đang tự nhận mình là nữ quỷ không bằng. Phải cẩn thận lời ăn tiếng nói mới được, không người ta lại hiểu lầm. Những tin đồn này không chỉ tự mọc chân—chúng đang lan nhanh với tốc độ ánh sáng.

"Chín mươi phần trăm trong số đó là tin vịt đấy," tôi kiên quyết phủ nhận, nhưng Cart bỏ ngoài tai hết.

"Dù vậy, chú vẫn là Ngài Snacks huyền thoại!" cậu bé reo lên. Thực ra bây giờ tôi đường đường là một Bá tước, nhưng nếu nói ra lại đẻ thêm tin đồn thì phiền lắm, nên tôi chọn cách im lặng là vàng. "Nhân tiện, chẳng phải mấy món này khác với hàng ở cửa hàng thường ngày của chú sao?" Cậu bé nghiêng đầu, cầm lên những sản phẩm lạ lẫm.

"Đó là vì đây là hầm ngục," tôi đáp. "Chú quyết định sẽ tung ra những món 'hàng nóng' mà bình thường chú không bày bán. Ở đây chú sẽ không coi các cháu là học sinh. Tất cả các cháu đều là mạo hiểm giả."

Cart và đám bạn gật đầu với nụ cười khiêm tốn rồi bắt đầu cẩn thận lựa chọn những món dagashi vừa túi tiền. Hôm nay, Goat vác theo một cây cung ngắn trên lưng. Điểm yếu của cung ngắn là sức xuyên phá kém nhưng bù lại rất dễ sử dụng và tốc độ bắn nhanh. Vì lẽ đó, nó khá thông dụng trong hầm ngục. Về cơ bản, các trận chiến được mở màn bằng các đòn tầm trung và xa. Ai biết phép thuật thì tung chưởng, ai không biết thì bắn tên. Goat rất khéo léo và có vẻ là một tay cung cừ khôi. Cũng chính cậu bé Goat đó đang gom tận hai mươi hộp Kẹo cao su 10 Rim, món ăn vặt giúp hồi phục mana. Cậu bé không dùng ma thuật tấn công, thế thì mua làm gì nhỉ?

"Cháu mua nhiều khiếp thế," tôi nhận xét. "Định yểm bùa cho mũi tên à?"

"Một nửa chỗ này là cho Kicker. Sức xuyên phá của cây cung này yếu, nên Kicker dùng Ma thuật Gió để buff thêm cho nó. Vì vậy, coi như lời cảm ơn..." Goat điềm tĩnh thường ngày bỗng tỏ ra ngượng ngùng. Cậu bé đang ở cái tuổi mà việc tặng quà cho con gái cũng đủ làm người ta đỏ mặt.

"Ra thế, tạo gió thuận chiều để tăng lực bắn cho mũi tên hả. Thế thì chú có cái này." Tôi lấy ra một hũ kẹo mới.

    Tên sản phẩm: Kẹo Mintos Mini

    Mô tả: Kẹo dẻo vị bạc hà. Có ba vị - Dâu, cam và chanh. Tăng cường Ma thuật Gió khi ăn.

    Giá: Ba mươi rim

"Cái này là một món hời đấy, vì nó cũng giúp giảm mức tiêu thụ mana khi dùng Ma thuật Gió," tôi quảng cáo.

"Vâng. Bao bì trông cũng dễ thương nữa. Cháu nghĩ cháu sẽ lấy mỗi vị một cái." Cậu bé không lãng phí chút thời gian nào, chạy ngay sang đưa cho Kicker món quà gồm Kẹo cao su 10 Rim và Kẹo Mintos Mini.

"Ồ, cậu không cần phải làm thế đâu..." Kicker thốt lên.

"Cậu luôn giúp tớ mà, nên là..."

"Cảm ơn cậu. Lát nữa chúng mình cùng ăn nhé."

"Ừ."

Cái quái gì thế này? Chỉ là cuộc hội thoại bình thường thôi mà sao không khí nồng nặc mùi vị thanh xuân thế nhỉ. Tôi gần như ảo giác thấy những cánh hoa anh đào đang bay phấp phới lãng mạn quanh Goat và Kicker.

"Trời ạ. Nhìn hai đứa nó mà ngứa cả mắt," Cart càu nhàu, gãi đầu sồn sột.

"Cháu ghen tị à?"

"Không đời nào! Rõ rành rành là hai đứa nó thích nhau, thế mà cứ vờn nhau mãi chẳng chịu tiến tới!" cậu bé kêu ca. À, ra đó là vấn đề. "Cái tên Goat đó—đáng lẽ phải chốt hạ tỏ tình luôn đi chứ. Cứ lề mề mãi."

"Có sao đâu chứ? Mọi người đều có tốc độ yêu đương riêng mà," Carmine vô tư phán, miệng vẫn thổi bong bóng kẹo cao su phập phồng.

"Trời ạ, nhìn thảm hại thật sự."

"Thế sao cậu không nhanh chóng tỏ tình với chị Mira luôn đi?"

"Hic..." Bị Carmine "xiên" trúng tim đen, cậu bé đột nhiên luống cuống tay chân. "Ư-Ừm, tớ cần phải lớn hơn chút nữa đã, hoặc có lẽ sau khi tớ trở thành một mạo hiểm giả thực thụ, hoặc là..."

Hóa ra thằng bé thích Mira? Từ ông Mani già khú đế cho đến nhóc Cart vắt mũi chưa sạch, cô ấy đúng là nam châm hút đàn ông mọi lứa tuổi. Tuy nhiên, xét đến việc cô ấy vẫn lẻ bóng, có lẽ tiêu chuẩn cao quá chăng? Hay cô ấy thuộc kiểu người vốn dĩ miễn nhiễm với chuyện yêu đương?

"Ngay cả cậu cũng thảm hại thôi, Cart."

"Thế còn cậu thì sao, Carmine?"

"Tớ á?" con bé hỏi lại. "Tớ không cần tình yêu. Có Yuyu và các cậu là đủ với tớ rồi." Vừa dứt lời một cách ấm áp và vô tư lự, quả bong bóng to tướng của nó nổ cái BỐP.

Ra vậy. Hạnh phúc có muôn hình vạn trạng nhỉ. Từng lang thang tìm kiếm chốn dung thân suốt một thời gian dài khi mới đến thế giới xa lạ này, tôi hiểu rõ cảm xúc của Carmine hơn ai hết.

◇◇◇◇◇◇

Sáng sớm hôm sau, khi tôi vừa mở cửa hàng trước Hầm ngục Luganda, Marco ghé qua với vẻ mặt đưa đám.

"Chào buổi sáng, Marco," tôi nói. "Sao trông cậu sầu não thế?"

"Chichi bị ốm từ tối qua," cậu ấy rầu rĩ. Marco cứ bồn chồn nhìn về phía nhà mình. Ngay cả lúc này, tâm trí cậu ấy chắc vẫn đang treo ngược ở nhà, nơi Chichi đang nằm nghỉ. Luganda vẫn đang trong giai đoạn phát triển, làm gì có bác sĩ nào đâu. Chichi lại là trị liệu sư duy nhất, cày cuốc chăm chỉ bấy lâu nay—thật là trớ trêu khi chính thầy thuốc lại lăn ra ốm.

"Trị liệu sư không thể tự chữa cho mình à?" tôi thắc mắc.

"Tôi cũng hỏi thế, nhưng cô ấy bảo không tập trung nổi. Anh Yahagi, anh có thuốc chữa bách bệnh không?"

"À, cái đó..." Trước đây, cửa hàng của tôi từng có một cái máy game thùng cổ tên là Dungeon Conquest, một trong những trò chơi 10 rim. Khó nhằn kinh khủng, nhưng phần thưởng lại là thuốc chữa bách bệnh. Tuy nhiên, thời đại của game 10 rim đã qua rồi. Các máy chơi game thực sự đã soán ngôi, và game 10 rim bị khai tử. Thay vào đó, InvadersPuckman lên ngôi. Chẳng có phần thưởng nào sất, thế mà Meryl lại nghiện lòi mắt. Cô nàng bị ám ảnh đến mức tên lúc nào cũng chễm chệ trong top 10. Bệnh dễ bị kích động của cô nàng đúng là hết thuốc chữa.

Chichi là trị liệu sư duy nhất, nên việc không có ai khám cho cô ấy là cả một vấn đề lớn.

"Lát nữa tôi sẽ ghé thăm. Nếu triệu chứng có vẻ nặng, tôi sẽ bảo Michelle đến khám, nên đừng lo," tôi trấn an.

"Nghe anh nói vậy tôi mừng lắm. Cô ấy bảo không tệ lắm đâu, nhưng cư xử lạ lắm. Trăm sự nhờ anh." Marco đi vào hầm ngục cùng Nhóm Harukaze, còn tôi rảo bước đến nhà Chichi.

◇◇◇◇◇◇

Tôi đi thẳng đến nhà Marco và Chichi, gõ cửa nhưng chẳng thấy hồi âm.

"Này, Chichi. Cô có đó không? Tôi đây, Yahagi." Marco bảo cô ấy ở nhà mà, lạ thật. Tôi áp tai vào cửa nghe ngóng, bên trong vọng ra tiếng rên rỉ yếu ớt, lẫn với tiếng nôn ọe và thở dốc.

"Yahagi... Cứu..."

Hoảng hốt, tôi đẩy cửa lao vào. "Chichi!"

Cô ấy trông tàn tạ thực sự. Làn da mất hết sức sống, đôi môi từng căng mọng giờ khô khốc, teo tóp. Má hóp lại, xanh xao vàng vọt.

"N-Này..." tôi thở hắt ra.

"Yahagi... Bột nước trái cây vị nho..."

"Bột...? Đ-Được rồi. Có ngay đây, cố lên!" Tôi lao vào bếp tìm nước. Cơ mà, cô ấy đòi vị nho sao? Có cả tá hương vị, sao lại chọn đúng loại đó? Bột nước trái cây của tôi có nhiều công dụng, và riêng vị nho giúp giải trừ lời nguyền. Không thể nào! Cô ấy bị nguyền rủa sao?

Đỡ Chichi đang lảo đảo ngồi dậy, tôi cho cô ấy uống nước. "Sao rồi?"

"Đỡ hơn chút rồi," cô ấy thở dài thườn thượt. "Vậy ra đúng là triệu chứng của lời nguyền, hử..." Nước nho chữa được các lời nguyền nhẹ, nhưng rốt cuộc nó cũng chỉ là dagashi. Nó không phải thuốc đặc trị, nên hiệu quả có hạn. Cô ấy vẫn chưa khỏi hẳn, uể oải lê bước về giường với khuôn mặt tái mét.

"Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?"

"Vài ngày trước, tôi bắt đầu có triệu chứng của một lời nguyền."

"Vậy là ai đó đã ếm bùa cô à?" tôi hỏi.

"Nếu đây lời nguyền thật, thì danh sách kẻ thù muốn tính sổ với tôi dài dằng dặc, đoán không ra nổi thủ phạm là ai đâu." Chichi cười mỉa mai, tự giễu chính mình. Hồi còn làm nữ hoàng, cô ấy tiêu xài hoang phí, gây thù chuốc oán khắp nơi—mặc dù sau khi gặp Marco và bị đày đến Luganda, cô ấy đã tu tâm dưỡng tính, cống hiến hết mình cho dân ở đây...

"Lát nữa tôi sẽ đưa Michelle đến, để em ấy khám cho cô nhé," tôi đề nghị.

"Mấy cái bệnh vặt vãnh này tôi tự lo được."

"Đừng có bướng bỉnh vô lý thế. Nếu tự lo được thì cô đã khỏi rồi, đúng không? Marco đang lo sốt vó lên kìa. Mau khỏe lại đi."

Nghe nhắc đến tên Marco, cô ấy im bặt, không cãi nữa. Ngày xửa ngày xưa, cô ấy là người đàn bà tai tiếng, dính đầy tin đồn ngoại tình, nhưng giờ đây cô ấy chỉ một lòng một dạ với Marco.

"Tạm thời, tôi để lại mười gói bột nước trái cây vị nho, thấy trở nặng thì uống ngay nhé." Để lại bình nước và cốc ở đầu giường, tôi rời khỏi nhà Chichi.

◇◇◇◇◇◇

Trở về Thủ đô Hoàng gia, tôi vẫn đứng ngồi không yên vì tình trạng của Chichi. Triệu chứng có giảm chút nhờ nước nho, nhưng tái phát chỉ là vấn đề thời gian. Michelle đang dạy học, tối mới về, nhỡ đâu lúc đó quá muộn thì sao. Do dự một lát, cuối cùng tôi quyết định treo biển "Tạm nghỉ" rồi vội vã rời cửa hàng.

◇◇◇◇◇◇

Đây là lần đầu tiên tôi đặt chân đến Học viện Hoàng gia. Cũng phải thôi, tôi đâu phải học sinh hay giáo sư. Khuôn viên trường được bao bọc bởi tường rào cao vút, cổng trường tráng lệ như một tòa lâu đài. Nhìn đâu cũng thấy mùi tiền, đúng là nơi dành cho giới tinh hoa.

Cạnh cổng có bốt gác, một gã bảo vệ với ánh mắt sắc lẹm đang canh chừng. Cổng khóa kín mít, muốn vào phải xin phép.

"Xin chào. Tôi là Yusuke Yahagi," tôi trình bày, "tôi là bạn của một giảng viên ở đây, Michelle. Tôi muốn đến phòng thí nghiệm của cô ấy vì có việc khẩn cấp. Anh cho tôi qua được không?"

Gã bảo vệ nhìn tôi đầy ngờ vực. "Anh là bạn của Giáo sư Michelle?" gã hỏi vẻ không tin. "Có bằng chứng gì không?"

"Tôi không có," tôi thừa nhận.

"Học viện cấm người lạ. Mời anh về cho."

"Người nhà cô ấy bị ốm, tôi cần báo tin gấp. Anh làm ơn liên lạc với cô ấy giúp tôi được không?" tôi cố gắng lịch sự, nhưng thái độ gã vẫn trơ như đá. Tệ hơn, gã bắt đầu xua đuổi tôi như xua tà.

"Đi đi. Về nhà đi," gã gắt. "Đây không phải chỗ cho thường dân lảng vảng."

Hừm, giờ tôi có khai mình là quý tộc chắc gã cũng đếch tin. Cũng tại mình đang vội nên ăn mặc xuề xòa, lại còn đi bộ đến đây nữa chứ. Đây là nơi con vua cháu chúa theo học, gã chặn tôi cũng là làm đúng phận sự thôi, không hẳn là ác ý.

Đang không biết tính sao thì Carmine chạy từ phía quảng trường tới. "Yuyu, có chuyện gì thế?"

"Ồ, Carmine. Anh cần gặp Michelle có chút việc mà không vào được. Ngại quá, nhưng em gọi cô ấy giúp anh được không?"

"Được chứ ạ, nhưng tiết sau sắp bắt đầu rồi." Nó quay sang gã gác cổng, giọng lạnh tanh. "Mở cổng cho Yuyu vào."

"C-Cậu ấy là bạn của cô sao, Tiểu thư Carmine?" gã lắp bắp, mặt cắt không còn giọt máu. Sao phản ứng ghê thế nhỉ?

"Đúng vậy. Anh ấy là nhân vật VIP đấy. Ngay cả bố tôi cũng phải ngả mũ trước anh ấy."

"Cái gì?" Mặt gã bảo vệ chuyển từ tái xanh sang trắng bệch như xác chết. "T-Tôi vô cùng xin lỗiii!!!"

Thế là tôi được qua cửa trót lọt. Nhưng mà bố của Carmine là ai cơ...? Tôi cứ đinh ninh con bé sống với mẹ đơn thân, hóa ra không phải à.

"Bố em biết anh sao?" tôi hỏi.

"Vâng."

"Ông ấy là ai thế?"

"Bí mật ạ," nó đáp gọn lỏn. Nghe giọng là biết không muốn nói rồi. Chắc có uẩn khúc gì đó. Nhưng một người tôi biết mà lại phải ngả mũ trước tôi...?

Đừng bảo là lão Thủ tướng Ethel nhé?! Nhưng hồi tôi được mời đến dinh thự ông ấy, Carmine đâu có ở đó. Vợ ông ấy cũng đâu có làm ở trung tâm trị liệu... Chẳng lẽ con bé là con rơi bí mật của lão?! Chuyện này trong giới quý tộc thì như cơm bữa, không phải là không thể. Tuy nhiên, nếu là Ethel thật... thì có nghĩa là ẩn sau cái vẻ mặt hiền từ đạo mạo kia, lão là một ông già dê xồm chính hiệu.

"Phòng thí nghiệm của Giáo sư Michelle ở đằng kia ạ."

"Cảm ơn em," tôi nói, sực nhớ ra. "À chết, hôm nay tiệm dagashi-ya tạm nghỉ nhé. Xin lỗi em."

"Hả...?" Mặt nó xị xuống buồn thiu.

"Đừng làm mặt thế chứ. Mai anh chắc chắn sẽ mở lại mà."

"Vâng..." Nó đột ngột tiến lại gần, nhẹ nhàng tựa trán vào ngực tôi. "Em ước gì anh là bố em, Yuyu..."

"Này, ít nhất em cũng nên ước là 'anh trai' chứ?"

Nỗi buồn trên mặt nó biến mất như chưa từng tồn tại. "A ha ha ha. Thế cũng được ạ. Gặp lại sau nhé." Vẫy tay chào, nó chạy biến đi. Chỉ là linh cảm thôi, nhưng tôi thấy mình vừa thoáng chạm vào nỗi cô đơn sâu thẳm của con bé. Một nỗi buồn dâng lên trong lòng, nhưng giờ không phải lúc, tôi phải vội đến chỗ Michelle.

◇◇◇◇◇◇

Phòng thí nghiệm của Michelle đúng là không lẫn đi đâu được. Cánh cửa trang trí huy hiệu đầu lâu ngậm hoa hồng tím héo rũ, xung quanh dán bùa chi chít. Một cái chân khủng long mọc ra từ tường, móng vuốt găm chặt vào cánh cửa—đó là ổ khóa à? Nhưng mấy thứ này dọa ai chứ không dọa được tôi. Giờ có thấy Michelle xích con chó ba đầu Cerberus ở đây tôi cũng chẳng ngạc nhiên. Tôi gõ nhẹ cửa.

"Kẻ nào? Xưng danh..." Một giọng nói ồm ồm, dữ dội vọng ra. Lại diễn sâu để giữ uy với học sinh đây mà. Chắc em ấy cũng vất vả lắm. Làm tôi nhớ lại hồi chưa yêu nhau, em ấy còn đóng giả làm Tử thần Minerva, dùng phép thuật che mắt khiến tôi cứ tưởng là con trai. Giờ nghĩ lại thấy đáng yêu ghê.

"Anh đây—Yusuke."

"Yusuke?! Sao anh lại ở đây? Đợi em xíu em gỡ kết giới nha. ♡ Cấm anh bỏ về đấy." Giọng em ấy chuyển tông sang chế độ "bánh bèo" ngay lập tức. Sau vài câu thần chú lầm rầm, cái chân khủng long rùng mình, móng vuốt buông ra. Cánh cửa mở két, lộ ra Michelle đang mỉm cười bẽn lẽn.

b13f1c76-40b8-4133-8e54-ec9110cbc1ea.jpg

"Khóa cửa an toàn gớm nhỉ," tôi nhận xét.

"Trong này toàn sách cấm với hóa chất nguy hiểm, em phải làm khó tí ấy mà," em ấy giải thích. Cũng phải. "Em vui quá đi mất. Vào đi anh. Em dẫn anh đi tham quan. Anh khát không? Em pha trà nhé."

"Thôi, không rề rà được," tôi gạt đi rồi kể nhanh tình hình của Chichi. Michelle nghe tin em gái ốm mà mặt vẫn tỉnh bơ. Không hẳn là lo lắng, nhưng cũng không lạnh lùng kiểu hắt hủi. Mối quan hệ chị em nhà này phức tạp thật, nên tôi cũng tránh xía vào sâu quá.

"Có một điểm làm em hơi lấn cấn," em ấy đăm chiêu.

"Gì vậy?"

"Con bé thận trọng lắm," em ấy nói. "Ngay cả trong sinh hoạt thường ngày, nó không bao giờ lơ là việc dựng kết giới chống lời nguyền. Đến lời nguyền của em mà nó còn bật lại được cơ mà."

"Nếu vậy, chẳng lẽ nó bị nguyền bởi một pháp sư cao tay hơn cả em sao?"

"Mạnh hơn em á? Hừm..." em ấy lầm bầm. Nghe có vẻ khó tin, làm gì có ai như thế tồn tại chứ.

"Nhưng bột nước trái cây vị nho có tác dụng. Cái đó giải trừ lời nguyền mà?"

"Đúng. Nhưng đó không phải bằng chứng khẳng định chắc chắn là bị nguyền. Nó là loại bánh kẹo có hiệu quả ở mức độ nhất định với các triệu chứng bệnh lý tương tự..."

Tóm lại là chưa kết luận được gì sất.

"Tạm thời," em ấy chốt, "em phải trực tiếp khám cho Chichi. Đi thôi."

"Thế còn lớp học chiều nay?"

"Em hủy, hoặc nhờ giáo viên khác dạy thay. Không sao đâu."

"Xin lỗi đã làm phiền em."

"Có gì đâu anh," em ấy dịu dàng. "Em chưa hoàn toàn tha thứ cho Chichi, nhưng sự thật là con bé đang cày cuốc vì Luganda. Cũng là vì lợi ích chung thôi."

Sau khi lo xong thủ tục, tôi và Michelle tức tốc quay về Luganda.

◇◇◇◇◇◇

Sau khi khám cho Chichi với vẻ mặt nghiêm trọng, Michelle thở dài thườn thượt. "Em hiểu vấn đề rồi. Triệu chứng thì giống, nhưng đây không phải lời nguyền. Nó là phản ứng phụ."

Tin này làm tôi bất ngờ, nhưng Chichi thì im lặng. Có vẻ cô ấy đã đoán ra. "Phản ứng phụ?" tôi hỏi lại.

"Vâng," Michelle xác nhận, giọng chua chát. "Chichi, em đã đụng đến Bùa Chú Kết Hợp phải không?"

"Chậc..." Tiếng tặc lưỡi bực bội của Chichi thay cho câu trả lời.

"Bùa Chú Kết Hợp là cái gì? Giải ngố cho anh với."

"Một dạng cấm thuật," Michelle giải thích. "Nôm na là kỹ thuật cho phép đạt sức mạnh to lớn bằng cách ép xung mana của các bước sóng khác nhau. Nhưng đổi lại người dùng bị phản phệ cực lớn, nếu thất bại sẽ gây ra triệu chứng y hệt bị nguyền rủa—như thế này đây."

"Hừ. Tôi cứ tưởng bà chị ếm tôi chứ," Chichi hậm hực. Mồm miệng vẫn chua ngoa, nhưng tâm địa có vẻ không xấu.

"Tại sao em lại liều mạng dùng cái đó?" tôi hỏi.

Chichi nín thinh, Michelle đỡ lời: "Chắc là do thiếu hụt mana mãn tính."

"Nghĩa là sao?"

"Ma thuật Hồi phục ngốn mana kinh khủng. Ngày nào cũng chữa trị cho cả đống mạo hiểm giả, ngủ một đêm sao lại sức nổi. Lâu ngày tổng lượng mana của con bé bị sụt giảm nghiêm trọng."

"Nên cô ấy dùng cấm thuật để bù đắp à." Tôi nhìn Chichi ái ngại. "Xin lỗi nhé Chichi. Chúng tôi dựa dẫm vào cô quá nhiều rồi."

"Không sao... Tôi chỉ muốn thử nghiệm chút thôi." Chichi lảng tránh ánh mắt tôi.

"Chị sẽ chữa tạm thời, nhưng muốn trị tận gốc thì mất thời gian lắm. Thu thập nguyên liệu làm thuốc cũng phiền phức..." Michelle thở hắt ra.

"Có thuốc chữa à?"

"Có, nhưng không khỏi ngay được. Phải hồi phục từ từ. Cần rất nhiều Cỏ Linseed."

"Cái đó khó kiếm lắm à?"

"Nó là loại cỏ dại mọc đầy ở các tầng trên hầm ngục, nhưng hiệu thuốc không bán. Vì nó... đúng nghĩa là cỏ dại."

Tóm lại, không ai thèm hái vì chẳng ai mua. Thế mà thứ cỏ dại ấy lại là thuốc tiên cho Chichi lúc này.

"Vậy để anh đi hái cho."

"Anh nói cái gì cơ, Yusuke?" Michelle và Chichi đồng thanh thốt lên.

"Dù sao anh cũng vào hầm ngục như đi chợ mà," tôi tỉnh bơ. "Tiện đường làm việc thì kiếm luôn." Tôi đi lại giữa hai nơi suốt, lại còn mở tiệm cho học sinh nữa, thiếu gì cơ hội.

"Nguy hiểm lắm. Nhỡ quái vật tấn công lúc anh đang cúi mặt nhổ cỏ thì sao?" Michelle lo sốt vó. Nhưng tôi chỉ đi loanh quanh tầng B1, B2, lại có dagashi và đồ chơi hộ thân, lo gì.

"Đừng lo, anh lo được mà. Anh quen rồi. Với lại..."

"Với lại gì?" Em ấy bĩu môi, vẫn chưa chịu.

"Em sắp cưới anh rồi đúng không? Nghĩa là Chichi cũng sẽ là em gái anh. Anh không thể cứ thế phớt lờ em vợ được."

Cả hai sững sờ, im bặt. Một lúc sau, Michelle hoàn hồn, vỗ bốp vào sau đầu Chichi. "T-Tại sao cô lại đỏ mặt hả?!"

"T-Tôi không có!" Chichi cãi bay cãi biến. "Chị mới là người đang đỏ mặt tía tai ấy. Già đầu rồi còn xấu hổ..."

"Ý chị là, tự dưng Yusuke nói 'cưới'. Cô cũng đừng có sướng rơn khi anh ấy nhận làm em gái chứ!!!"

"Im đi! Trước giờ tôi chỉ có bà chị u ám như cái hũ nút, giờ nghĩ có ông anh trai cũng hay hay chứ bộ! Thế thôi!" Hai chị em lại bắt đầu màn đấu khẩu vô thưởng vô phạt.

"Thôi xin hai cô nương," tôi thở dài can ngăn. "Chốt lại là anh đi kiếm Cỏ Linseed. Đằng nào anh chả vào hầm ngục mỗi ngày, tiện tay thôi mà."

Lý luận mãi, cuối cùng Michelle cũng chịu gật đầu.

"Thấy trong người sao rồi Chichi?" tôi hỏi.

"Nhờ ma thuật của Michelle với thuốc, đỡ hơn nhiều rồi," cô ấy đáp, sắc mặt cũng hồng hào trở lại.

"Lơ là là bị hành ra bã đấy," Michelle dọa. "Đau đầu, chóng mặt, mất ngủ, bốc hỏa theo chu kỳ."

"Nghe giống triệu chứng mãn kinh nhỉ," tôi buột miệng.

"Chuẩn luôn."

"Này! Tôi chưa già đến mức đó đâu nhé!" Chichi há hốc mồm. "Nói thế với gái đôi mươi là quá đáng lắm đấy..." Cô ấy lầm bầm rủa xả. Thôi đành đền bù bằng ít bánh kẹo làm quà thăm bệnh vậy.

    Tên sản phẩm: Kẹo dẻo Trái Cây

    Mô tả: Kẹo dẻo làm từ nước ép trái cây tự nhiên. Có vị nho, dâu, quýt. Riêng vị lựu giúp giảm các triệu chứng mãn kinh.

    Giá: Một trăm rim

"Đây, quà thăm bệnh," tôi chìa ra.

"Đã bảo là bà đây chưa đến tuổi mãn kinh mà lị!" cô ấy hét lên. Hậm hực thế thôi chứ trông khỏe hơn sáng nay nhiều rồi. Cách chữa của Michelle hiệu quả đấy, nhưng chỉ là phần ngọn. Muốn trị tận gốc phải cậy vào Cỏ Linseed. Chúng tôi để lại thuốc và kẹo rồi ra về.

◇◇◇◇◇◇

Chiến dịch săn Cỏ Linseed chính thức khởi động. Lịch trình của tôi: sáng sớm về Luganda xử lý giấy tờ và bán hàng, trưa lang thang trong hầm ngục tìm cỏ, chiều tối về Thủ đô mở tiệm cho học sinh.

Trong lúc tán gẫu với Carmine và đám trẻ ở cửa hàng, chuyện Cỏ Linseed vô tình được nhắc tới.

"Oa, anh đang cày nát hầm ngục à, Yuyu?" Carmine hỏi.

"Chỉ tầng B1, B2 thôi, anh đi nhổ Cỏ Linseed. Cần dùng để chữa bệnh cho một người bạn."

"Cần nhiều không ạ?" Mặt nó nghiêm túc lạ thường.

"Nhiều lắm—càng nhiều càng tốt."

"Vậy em sẽ giúp một tay."

"Cứ để bọn cháu lo." Cart và đồng bọn cũng xung phong. Kể ra cũng tốt, tôi mua lại cỏ của bọn nó, chúng có thêm tiền tiêu vặt, còn tôi thì đỡ tốn công. Đôi bên cùng có lợi.

"Thật à? Anh sẽ mua lại đàng hoàng, nhờ cả vào mấy đứa đấy."

"Đây là 'vật phẩm trao đổi' đấy! Chúng ta ngày càng giống mạo hiểm giả xịn rồi!" Bọn trẻ sướng rơn.

"Nhưng cấm được liều lĩnh nhé," tôi dặn kỹ. "Cỏ Linseed mọc ở tầng nông, nhưng không được mất cảnh giác."

"Biết rồi mà chú. Bọn cháu sẽ kiếm cả đống tiền để chơi xổ số dây rút mười lần luôn!" Tuy mục tiêu nghe hơi trẻ con, nhưng độ uy tín của bọn nhóc này thì khỏi bàn.

◇◇◇◇◇◇

Ngày nghỉ của trường, tôi vừa xách đồ ra hầm ngục thì thấy nhóm Cart đã đợi sẵn trước cửa hàng.

"Chào buổi sáng chú Yahagi!" Cart gọi to.

"Đi luôn bây giờ à?"

"Vâng ạ! Hôm nay quyết tâm kiếm bộn!" Giáp ngực sắt, bảo hộ vai, khuỷu tay bằng da, ủng bọc thép—trang bị tận răng. Mang tiếng là học sinh Học viện Mạo hiểm giả nghèo, nhưng là so với đám con nhà giàu bên Học viện Hoàng gia thôi. Ba đứa này con nhà nòi hiệp sĩ, binh lính cấp cao, tiền nong cũng rủng rỉnh phết. So với bộ đồ lính mới ngày xưa của Rigal—xuất thân phu khuân vác—thì đống này là hàng hiệu rồi.

Nhưng bộ đồ của Carmine mới là đẳng cấp vũ trụ. Nhìn qua tưởng quần áo thường, nhưng chỉ số kháng phép, kháng vật lý cao ngất ngưởng. Michelle bảo đó là da rồng cực hiếm. Hàng này có tiền chưa chắc đã mua được ở mấy shop thời trang quanh đây đâu.

Cơ mà, cái áo len dệt hình trái tim tôi đang mặc lót bên trong bộ giáp da này còn "độc" hơn. Hàng "Thánh vật" do chính tay Phù thủy bị nguyền rủa dệt mất nửa năm trời. Khổ nỗi, tên tôi và Michelle được thêu tinh xảo trong từng cái hình trái tim bé xíu. Xấu hổ muốn độn thổ, tôi thề có chết cũng không bao giờ cởi giáp trước mặt lũ trẻ.

◇◇◇◇◇◇

Trước giờ không để ý, hóa ra Cỏ Linseed mọc nhiều phết. Trông nó giống cỏ ba lá đỏ nhưng bé tí, chỉ bằng một phần năm. Chính xác hơn thì nó hơi nhỉnh hơn rau benitade trang trí món sashimi ở Nhật một chút. Chúng mọc thành cụm sát chân tường.

"Dễ tìm nhưng bé quá, nhét mãi mới đầy túi." Carmine vừa nhổ vừa than, tay thoăn thoắt nhét cỏ vào túi đay.

"Nhớ chừa lại rễ nhé, để nó còn mọc lại."

"Rõ ạ."

Đúng như Carmine nói, thu thập đủ số lượng là cả một vấn đề. Cần cả núi cỏ mới đủ nấu thuốc. Có cách nào nhanh hơn không nhỉ? Dùng Thiên lý nhãn thì hơi phí mana. A đúng rồi, dùng dagashi tăng thính giác!

    Tên sản phẩm: Mứt Mận Nguyên Bản

    Mô tả: Mứt mận chua ngọt đóng gói nhỏ. Tăng cường khứu giác cực đại khi ăn.

    Giá: Mười rim

Lại một món ăn vặt đưa tôi về tuổi thơ. Ngày xưa toàn phết cái này lên bánh gạo mỏng ăn. Món này có đặc điểm là khi mùi mận xộc lên mũi, khứu giác của bạn sẽ thính như chó săn. Hiệu ứng kéo dài ba mươi phút, quá hời cho giá mười rim.

Tôi phát cho mỗi đứa một gói, nhưng Carmine nhìn có vẻ lo ngại.

"Cái này ổn không anh?" nó hỏi. "Nhỡ Cart đánh rắm thì bọn em có lăn quay ra chết vì sốc mùi không?"

"Này, quá đáng vừa thôi!" Cart gào lên. "Rắm tớ đâu có thối đến mức đấy."

"Không, thối kinh hồn đấy!" Goat và Kicker đồng thanh gật đầu. Khổ thân thằng bé.

"Yên tâm," tôi trấn an. "Chó ngửi thấy mùi thối cũng đâu có chết, đúng không? Nó chỉ giúp phân biệt mùi tốt hơn thôi, chứ không làm tăng độ nhạy cảm đến mức 'sốc thuốc' đâu."

Nghe bùi tai, cả lũ mới dám ăn.

"A, không chua như tớ tưởng." Kicker cười tít mắt.

"Đúng không? Món này được cải tiến rồi. Đến Meryl ghét đồ chua mà còn ăn tì tì cơ mà." Cô nàng hôm nọ nếm thử của Mira xong là nghiện luôn.

"Hả? Có mùi gì thơm thơm?" Goat hếch mũi lên trời, xoay người như ra-đa. Goat điềm tĩnh không bao giờ bỏ qua chi tiết nhỏ nào.

"Mùi gì?" Cart cũng hít hít ngửi ngửi nhưng chả thấy gì.

"Đằng kia."

Goat đã định vị được, cả hội kéo nhau đi theo. Đi vài bước, tôi cũng ngửi thấy. Mùi cam quýt pha lẫn vị ngọt mát, gợi nhớ đến một khu rừng xanh tươi.

"Thơm quyến rũ thật, nhưng coi chừng bẫy quái vật đấy," tôi cảnh giác. Đầy rẫy những con quái dùng hương thơm và giọng nói ma mị để dụ con mồi vào chỗ chết. Chuyện bị giọng em gái xinh tươi nào đó dụ dỗ rồi bị quái gặm nát đầu nghe mòn cả tai rồi.

"Không sao đâu chú. Mùi này chắc là hoa Lyzen." Kicker khẳng định chắc nịch.

"Giỏi ghê," tôi khen. "Cháu rành về thực vật à?"

"Không chỉ thực vật đâu ạ," Cart nhanh nhảu khoe thay bạn. "Cậu ấy là từ điển sống về quái vật và khoáng sản đấy." Nghe đâu con bé toàn được A+ môn Lịch sử Tự nhiên.

Mục tiêu là dược thảo, nhưng tôi cũng tò mò về cái hoa Lyzen này. Mùi thơm quá mà.

"Đi xem thử đi," Cart xung phong. Chúng tôi đi về phía ngõ cụt ở góc tầng B1 và tìm thấy những bông hoa màu cam rực rỡ.

"Vậy ra đây là hoa Lyzen," tôi lẩm bẩm. Trông giống hoa thủy tiên vàng, nhưng hương thơm thì đẳng cấp hơn hẳn.

"Người ta bảo mùi hương của nó giúp xua tan đau đớn cho người bệnh," Kicker nói.

"Thật á? Bán được giá không?" Cart mắt sáng rực.

"Ừ. Khoảng 3,000 rim nếu trao đổi thông thường." Một khoản hời cho mạo hiểm giả tân binh, đủ tiền tiêu vặt rủng rỉnh cho học sinh. Nếu nó giúp giảm đau đớn, chắc Chichi sẽ thích lắm đây.

"Bán lại cho chú được không?" tôi hỏi Goat, người tìm ra nó.

"Cháu không cần tiền," Goat lắc đầu. "Chú cứ cầm lấy đi."

"Cháu cũng không cần," Carmine nói.

"Vâng, cháu cũng vậy," Kicker đồng tình.

Cart vò đầu bứt tai, đấu tranh tư tưởng dữ dội. "Hưm... Ch-Chà, được rồi. Cháu cũng không cần!"

Đúng là lũ trẻ ngoan. Tôi dúi vào tay mỗi đứa một đồng bạc một nghìn rim, không cho từ chối.

◇◇◇◇◇◇

Góc nhìn của Chichi

Vừa đi làm về, Marco đã nhận ra ngay mùi hương lạ trong phòng. Một mùi thơm dịu dàng dường như cuốn trôi mọi mệt mỏi trong ngày.

"Anh về rồi đây. Mùi gì thơm thế?" Marco bước vào, thấy Chichi đang ngồi tựa lưng trên giường. Trông cô ấy khỏe khoắn hơn hẳn mọi ngày. Dạo này hay cau có vì đau đớn, thế mà giờ khuôn mặt ấy, dưới ánh nắng chiều tà, lại toát lên vẻ dịu dàng đến lạ.

"Mừng anh về," cô ấy cười. "Bà chị em với Yahagi vừa ghé qua. Họ tặng hoa Lyzen làm quà thăm bệnh đấy." Bên cửa sổ, bó hoa tỏa hương ngọt ngào, rực rỡ dưới nắng hoàng hôn.

"Hoa Lyzen đây sao?"

"Vâng. Với người bệnh thì đây là loài hoa ước ao đấy. Yahagi bảo anh ấy tìm thấy trong hầm ngục."

"Ra vậy," Marco cảm kích. "Chúng ta nợ anh Yahagi nhiều quá, không biết bao giờ mới trả hết."

"Đúng thế," cô ấy gật đầu. "Tất nhiên, lòng em chỉ có mình anh thôi Marco à, nhưng... tự dưng cảm thấy có một ông anh trai cũng không tệ chút nào."

Ngồi bên nhau, họ hít sâu mùi hương êm dịu của những đóa hoa. Lần đầu tiên sau chuỗi ngày căng thẳng, cả người chăm sóc và người được chăm sóc đều tìm thấy sự bình yên khi tựa vào vai nhau.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!