Volume 04

Chương 7: Cái bẫy

Chương 7: Cái bẫy

Tại một góc khuất của khu phố cổ Thủ đô Hoàng gia, có một căn hộ cũ kỹ nằm quay lưng ra con hẻm vắng. Nó thuộc quyền sở hữu của Gia tộc Tử tước Permanente, tầng hầm hiện được tận dụng làm nhà kho. Màn đêm buông xuống, con hẻm chìm trong bóng tối dày đặc, không một ánh đèn le lói. Một bóng người đơn độc rảo bước vội vã. Chiếc mũ trùm đầu đen che kín mít khiến người ta không thể đoán được giới tính, chỉ biết đó là một dáng người gầy gò.

Kẻ lạ mặt dáo dác nhìn quanh, sau khi chắc chắn không có ai bám đuôi, hắn lách mình xuống cầu thang dẫn vào tầng hầm.

Marl mời Littenpike, người vừa mở cửa bước vào, ngồi xuống. "Không ai nhìn thấy bà chứ?" cậu ta hỏi.

"Không, tôi cẩn thận lắm."

Hai kẻ thất thế đã bắt tay nhau thành lập một liên minh ma quỷ với mục tiêu duy nhất: dìm Yusuke Yahagi xuống vực thẳm tuyệt vọng. Mỗi người đều nuôi dưỡng một mối thù vô lý, và sự ích kỷ cá nhân càng khiến ngọn lửa hận thù bùng cháy dữ dội hơn.

Đây là lần thứ hai họ gặp mặt kể từ cuộc hội ngộ tình cờ tại quán rượu. Marl đã chọn địa điểm kín đáo này để vạch ra kế hoạch trả thù chi tiết.

"Sao rồi, bà đã có kế hoạch cụ thể chưa, Giảng viên Littenpike?"

"Tôi đã suy tính rất nhiều..."

Cả hai đều đồng ý rằng giết Yahagi thì quá đơn giản và nhàm chán. Chết là hết, họ chẳng được lợi lộc gì. Nếu có giết, thì trước đó cũng phải lột sạch tiền của hắn đã. Họ cũng tính đến việc bới móc bê bối đời tư để tống tiền hắn.

"Tiếc là tên Yahagi này không có nhân tình." Marl đã cho người điều tra lý lịch của Yahagi, hy vọng hắn ta léng phéng với vợ của một quý tộc nào đó, nhưng kết quả là con số không tròn trĩnh.

"Vậy có lẽ trộm sạch tiền tiết kiệm của hắn là ý hay nhất? Vừa giáng một đòn chí mạng vào tâm lý hắn, vừa giúp chúng ta rủng rỉnh túi tiền."

"Cũng có lý. Nghe đồn tiệm dagashi-ya làm ăn phát đạt lắm, chưa kể doanh thu từ lãnh địa của hắn nữa."

"Chắc chắn là một khoản tiền tiêu vặt kha khá đấy."

Hai kẻ đê tiện chìm đắm trong những ảo mộng đen tối.

"Vấn đề là trộm thế nào. Tuyệt đối không được để hắn biết là do chúng ta làm."

"Tôi biết. Cứ làm sao cho không bị bắt là được," Marl nói lạnh tanh. Nói thì dễ, làm mới khó, nhưng Marl có vẻ không lo lắng lắm.

"Cái khó là mụ Phù thủy bị nguyền rủa đang sống cùng hắn."

Nhắc đến cái tên Michelle, ngay cả kẻ ngông cuồng như Marl cũng phải nuốt nước bọt. Danh tiếng của cô ta quá lớn, đến mức một kẻ đầu đất như cậu ta cũng biết đó không phải là đối thủ dễ chọc vào. Michelle là chiến binh không biết sợ hãi, người đã dám đứng lên chống lại cả một vương triều. Nếu bị phát hiện đột nhập vào nhà của một phù thủy huyền thoại như thế, không biết cô ta sẽ giáng xuống đầu họ lời nguyền khủng khiếp nào.

"Vậy tính sao đây?" Marl hỏi với vẻ mặt lo sợ.

Sau một lúc trầm ngâm, Littenpike gợi ý: "Bắt cóc thì sao?"

"Bắt ai? Họ làm gì có con cái."

"Bắt cóc một học sinh Học viện Mạo hiểm giả. Có một đứa nhóc mà Yahagi đặc biệt cưng chiều."

"Tôi biết thằng đó. Tên là Cart đúng không? Hình như con nhỏ Carmine trường tôi cũng chơi với nó."

"Sau khi tìm hiểu, tôi phát hiện ra Yahagi đặc biệt thiên vị nhóm Cart, Goat, Kicker và Carmine."

Marl khoanh tay suy tính. "Bắt cóc bọn nhóc đó thì dễ, nhưng liệu Yahagi có chịu bỏ tiền ra chuộc người dưng nước lã không?"

"Hắn ta mềm lòng với trẻ con lắm. Khả năng cao là sẽ trả tiền."

"Nhưng nhỡ mụ phù thủy kia nổi điên xông vào giải cứu thì sao?"

"Phải tách ả ra khỏi hắn."

Hai kẻ âm mưu quyết định sẽ ra tay khi Michelle vắng mặt.

"Ngoài ra, nếu chỉ là bắt cóc đơn thuần, danh tính của tôi có thể bị lộ," Marl lo ngại.

"Hay là đặt bẫy trong hầm ngục rồi dụ chúng đến?"

"Chúng ta có mồi nhử nào ngon đến thế không?"

Littenpike nhếch mép cười nham hiểm. "Chúng ta sẽ lợi dụng chính thành công của chúng. Hôm nọ, chúng đã giải mã phong ấn Tượng Gargoyle ở tầng B2 và kiếm được một mớ tiền."

"Tôi có nghe. Không thể tin nổi bọn chúng làm được..." Marl nghiến răng ken két. Cậu ta ghét cay ghét đắng khi thấy người khác thành công, nhất là đám Cart mà cậu ta từng coi khinh.

"Chắc chắn chúng đang nghĩ mình gặp vận đỏ. Nếu biết có một cái bẫy tương tự, kiểu gì chúng chả lao đầu vào kiểm tra."

"Bẫy gì cơ?"

"Một cái bẫy có khắc những ký tự từ quê hương của Yahagi."

"Làm gì có cái thứ hai như thế?"

"Không có thì ta tạo ra." Littenpike cười đắc thắng. Bà ta không hiểu tiếng Nhật, nhưng đã kịp ghi nhớ mặt chữ số Ả Rập khi nhìn Kicker giải mã. Thêm nữa, chỉ cần sai người đi mua Sô-cô-la Số về là có mẫu ngay. Bà ta tin rằng chỉ cần khắc mấy con số đó lên đâu đó, bọn trẻ sẽ tưởng bở ngay lập tức.

"Liệu có hiệu quả không?"

"Ngài Marl, ngài biết bẫy Dyne Girl chứ?"

"Bức tượng nữ quỷ đang hot rần rần đó hả? Thằng đần Panac mới dính chấu hôm nọ. Bà phải nhìn cái mặt ngu ngốc của nó lúc đó cơ." Marl hả hê kể lại.

"Chúng ta sẽ dùng chính nó. Dụ chúng nghĩ rằng có thể giải lời nguyền và để Dyne Girl tóm gọn bọn chúng."

"Rồi sao nữa?"

"Gia đình chúng không giàu. Yahagi sẽ phải mang tiền đến chuộc."

"Lúc đó chúng ta chỉ việc nhảy ra nẫng tay trên!"

Hai kẻ đê tiện nhìn nhau cười mãn nguyện.

"Chỉ có một điều làm tôi lấn cấn."

"Gì nữa?"

"Con bé Carmine bên Học viện Hoàng gia. Lai lịch nó thế nào? Nhỡ nó là con gái của một quý tộc quyền thế thì rắc rối to."

"Ồ, con nhỏ đó à. Có tin đồn nó là con rơi của ai đó. Nhưng mà con rơi thì cũng chỉ là con rơi thôi, chẳng ai thừa nhận đâu. Chắc không sao đâu."

"Cũng có lý."

Hai cái đầu đen tối chụm lại, tiếp tục hoàn thiện kế hoạch thâm độc.

◇◇◇◇◇◇

Góc nhìn của Yusuke

Một buổi chiều mưa phùn lất phất. Không phải đến trường nên tôi đang thảnh thơi nằm dài trong phòng tatami với Michelle. Cửa hàng vắng hoe, không một bóng trẻ con.

"Xin chào. Có thư cho Quý cô Michelle." Một người đưa thư mặc đồng phục đen của Hội Chuyển Phát bước vào. Những chiếc cúc bạc trên áo sáng lấp lánh, biểu tượng cho địa vị không phải dạng vừa. Anh chàng này dáng người vạm vỡ, khuôn mặt nam tính góc cạnh.

Hội Chuyển Phát là tổ chức mới được thành lập dưới sự bảo trợ của nhà vua. Trước đây ai muốn gửi thư phải tự thuê người, giờ thì đã có hệ thống chuyên nghiệp.

Đa số nhân viên đưa thư là cựu binh, ai cũng dắt kiếm bên hông. Đường xá loạn lạc, cướp bóc như rươi, không có vũ khí thì làm ăn gì. Nghe đâu hội này tuyển chọn gắt gao lắm, toàn tinh anh trong quân đội mới được nhận vào.

Xe thư thường chở đầy hàng hóa giá trị, nhưng hiếm khi bị cướp. Chắc chẳng tên cướp nào điên đến mức đi gây sự với một kỵ binh thiện chiến biết dùng cả ma thuật.

Michelle mở thư, thốt lên ngạc nhiên.

"Sao thế? Tin xấu à?" tôi hỏi.

"Không, không hề," em ấy lắc đầu. "Là thư mời từ Học viện. Họ muốn em đến thuyết trình đặc biệt tại Thành phố Khoa học Ilm." Dù bất ngờ nhưng khuôn mặt em ấy không giấu nổi vẻ phấn khích. Chắc hẳn em ấy vui lắm vì công trình nghiên cứu được ghi nhận.

"Được Học viện mời là vinh dự lớn đấy. Chúc mừng em nhé."

"Hội nghị thường niên mỗi năm chỉ chọn ra ba nhà nghiên cứu xuất sắc nhất thôi. Nhưng mà lạ thật."

"Sao lại lạ?"

"Em đâu có nộp đơn. Em chỉ trình bày luận văn ở hội nghị Thủ đô thôi, lỡ mất hạn gửi lên trụ sở Học viện rồi mà."

"Chắc có suất đặc cách hoặc ai đó tiến cử chăng?"

"Ừm, có thể lắm. Ai đó đã giới thiệu em."

"Thế thì tốt quá rồi. Bao giờ đi?"

"Hội nghị diễn ra vào Lễ hội Được Mùa, khoảng 20 ngày nữa," em ấy đáp. Lễ hội Được Mùa là dịp cả nước ăn mừng vụ mùa bội thu, tạ ơn thần linh. Thủ đô lúc đó sẽ vui như tết, bia chảy tràn cung mây, diễu hành hóa trang khắp phố phường. Năm nay còn có giải đấu Mobile Force và Mani 4WD nữa. Tôi cũng đã dựng gian hàng đặc biệt theo yêu cầu của Thủ tướng Ethel để góp vui.

"Em biết làm sao đây...?" em ấy băn khoăn.

"Sao không đi?"

"Nhưng em muốn đón lễ hội cùng anh cơ." Michelle tựa đầu vào vai tôi nũng nịu. Với tính cách của em ấy, việc chọn ở bên tôi thay vì sự nghiệp là hoàn toàn có thể xảy ra. Nhưng cơ hội ngàn năm có một thế này...

"Anh cũng buồn khi phải xa em lắm Michelle à," tôi dỗ dành. "Nhưng em nên đi Ilm đi."

"Anh nghĩ thế thật sao?"

"Thật. Dù sao lễ hội anh cũng bận tối mắt tối mũi, có thời gian đâu mà đi chơi với em."

"Hưm..." Em ấy vẫn lưỡng lự.

"Xong việc mình sẽ đi du lịch bù nhé, chỉ hai đứa mình thôi."

"Hứa nhé?!" em ấy reo lên. "Được rồi. Em sẽ đi Ilm và thuyết trình cho họ lác mắt luôn!!!"

Quyết định vậy là tốt nhất. Đây sẽ là trải nghiệm quý giá cho sự nghiệp nghiên cứu của Michelle.

◇◇◇◇◇◇

Góc nhìn của Marl

Marl nhận được mẩu tin nhắn từ Littenpike.

Kế hoạch chia rẽ thành công mỹ mãn. Mụ phù thủy sẽ rời xa gã đàn ông đó trong Lễ hội Được Mùa.

Thế là xong, không còn lo bị mụ phù thủy ngáng đường nữa. Giờ thì tha hồ mà trấn lột Yahagi. Marl bắt đầu mơ màng nghĩ cách tiêu tiền.

Sẽ mua bộ sưu tập thuốc ma thuật cao cấp mà cậu ta thèm nhỏ dãi bấy lâu nay, rồi cả chiếc nhẫn ngọc lục bảo ở tiệm kim hoàn nữa. Hay là bao trọn gói một nhà thổ để ăn chơi trác táng một đêm cho đã đời?

Quên béng đống bài tập về nhà, thằng nhóc hư hỏng chìm đắm trong những giấc mơ hoang đường.

◇◇◇◇◇◇

Góc nhìn của Yusuke

Ba nữ sinh Học viện Hoàng gia ghé vào mua kẹo. Món này đang tạo nên cơn sốt nho nhỏ trong giới nữ sinh.

Tên sản phẩm: Sô-cô-la Dù

Mô tả: Thanh sô-cô-la hình cái dù. Ăn xong vẫy cái que, bạn sẽ biến hình thành nhân vật cổ trang. Hiệu ứng kéo dài 30 phút.

Giá: Năm mươi rim

Ở Nhật thì chắc biến thành samurai, công chúa hay lính cứu hỏa thời xưa. Kiểu như cosplay ấy mà. Nghe đâu mặc cái này chụp ảnh Sunprint ảo diệu lắm.

"A, em cũng muốn thử." Michelle, tín đồ đồ ngọt, cũng mua một cái ăn ngon lành. Nhìn em ấy ăn mà thấy yêu thế không biết.

"Nào, xem ra bộ gì đây..." Ăn xong, em ấy vẫy nhẹ cái que. Làn khói tím nhạt bốc lên bao trùm lấy Michelle. Khi khói tan, hiện ra trước mắt tôi là một nữ tử linh sư phong cách cổ điển cực chất. Lưỡi hái thép nạm pha lê tím, áo choàng mũ trùm đầu hình tà thần, cài áo đầu lâu, váy dài xẻ tà rách rưới đầy gợi cảm.

8a711ded-1c9b-4df2-bfcf-b4f610339ab2.jpg

Trông thì rùng rợn, nhưng tông màu đen tím này lại hợp với em ấy đến lạ lùng!!!

"Ôi chà, mặc bộ này thoải mái phết..."

Không ai trong cửa hàng dám phản đối. Khen hay chê thì chưa biết, nhưng em ấy nhập vai tử linh sư đạt điểm tuyệt đối luôn.

"Anh thấy sao Yusuke?"

"Ừm, em mặc gì cũng đẹp hết," tôi lựa lời. "Nhất là cái kiểu phối màu... sang trọng này."

"Cảm ơn anh. À hay là em mặc bộ này đi thuyết trình ở Học viện nhỉ? Đảm bảo ấn tượng khó phai luôn."

Ấn tượng là cái chắc. Nhưng mà ấn tượng kiểu hết hồn ấy chứ. Diễn kịch cổ trang trên sân khấu hàn lâm nghe chừng không ổn lắm. Chẳng khác nào tướng quân đi nhảy samba.

"Thôi bỏ đi em. Người ta mải ngắm em quá lại quên mất em nói gì đấy."

"Anh nói cũng phải." Tiếng cười khúc khích của nữ tử linh sư nghe vừa rùng rợn vừa dễ thương một cách kỳ quái. Người ta gọi là 'creepy-cute' (dễ thương kinh dị), còn đây chắc là 'eerie-cute' (dễ thương ma mị)... Hơi bị kích thích, tôi lén chụp một tấm ảnh Michelle đang cười bẽn lẽn làm kỷ niệm.

◇◇◇◇◇◇

Chập tối, Michelle lúi húi đóng gói hành lý ở phòng trong. Mai là lên đường đi Ilm rồi.

"Mang nhiều đồ thế em," tôi thắc mắc.

"Thì nhỡ đâu cần dùng đến," em ấy đáp. Không chỉ quần áo, em ấy còn nhét cả đống sách ma thuật, lọ thuốc, dụng cụ lỉnh kỉnh vào vali.

"Nhưng mà đầy ứ hự thế kia sao đóng nắp được," tôi lắc đầu. Giá mà tôi đi cùng thì nhét hết vào không gian lưu trữ là xong.

"Em cũng biết chút đỉnh Ma thuật Thao túng Không gian mà." Em ấy vừa nói vừa thi triển phép thuật, làm sức chứa của cái vali tăng lên gấp 1,3 lần.

"Tiện ghê nhỉ," tôi trầm trồ.

"Phép cao cấp đấy, không phải ai cũng làm được đâu."

"Oa, vợ anh giỏi quá. Cho anh xem lại đi."

"Này, xem nhé." Em ấy vẽ vòng tròn ma thuật lên sàn, đặt cái vali phồng to tướng lên trên. Michelle lầm rầm đọc thần chú.

Vòng tròn sáng rực ánh tím, một luồng gió hút tất cả đồ đạc tràn ra ngoài vào gọn lỏn trong vali.

"Oa!!!" tôi thốt lên.

Nắp vali tự động đóng sập xuống cái cạch, khóa lại chắc chắn.

"Đỉnh của chóp!"

Michelle cười tít mắt. "Hê hê." Rồi chợt em ấy khựng lại. "A chết, quên bỏ tờ ghi chú quan trọng vào rồi!"

Trời ạ. Pháp sư đại tài mà đãng trí bác học thế đấy. Nhưng thôi, đó cũng là nét đáng yêu của Michelle.

"Hả? Em không mở được khó— Á!!!"

Vừa mở khóa, cái nắp bật tung ra như lò xo, đồ đạc bên trong bay tứ tung—sách vở, quần áo bắn ra như pháo hoa, văng đầy sàn chiếu tatami.

Bốp! Một chiếc quần lót của Michelle rơi trúng đầu tôi! Lại còn là cái loại ren quyến rũ nữa chứ! "Cái này quen quen, hình như anh thấy ở đâu rồi..."

"Vâng, cái hôm nọ anh khen em mặc đẹp đấy." Đỏ mặt tía tai, em ấy giật phắt món đồ lót trên tay tôi.

"Cẩn thận đừng mở vali chỗ đông người nhé."

"Vâng," em ấy lí nhí. Tôi cũng chả muốn ai nhìn thấy đồ lót của vợ mình đâu.

Đang dở câu chuyện thì nghe tiếng ồn ào ngoài cửa, nhóm Cart xông vào. "Nguy to rồi chú Yahagi ơi!"

Lại chuyện gì nữa đây? Tôi đóng cửa phòng trong lại, che đi đống bừa bộn, rồi bước ra ngoài. "Sao thế Cart? Ồn ào quá. Tìm thấy kho báu à?"

"Đúng đấy ạ!"

Hả, thật á?!

"Thằng ngốc! Bé mồm thôi!" Kicker cốc đầu thằng bé một cái. May mà lúc này vắng khách.

"Thôi ngồi xuống đi," tôi chỉ tay. "Ra bàn kia kể chú nghe xem nào."

Tôi lùa bốn đứa ra bàn ngồi.

◇◇◇◇◇◇

Cart và Goat phấn khích ra mặt, còn Kicker và Carmine thì bình thản đến lạ.

"Rồi, kho báu gì?" tôi hỏi.

"Chuyện là thế này..." Cart hắng giọng. "Hôm nay cháu với Goat lặn lội xuống hầm ngục."

"Chỉ hai đứa thôi à?"

"Không, rủ thêm 8 thằng con trai nữa..."

"Sao không rủ Kicker với Carmine đi cùng?"

Kicker lại cốc đầu Cart cái nữa.

"Đau!"

"Tại các cậu toàn lũ dê xồm chứ sao!" Kicker gắt.

Tôi chả hiểu mô tê gì.

"Mấy ông tướng này lén lút rủ nhau đi ngắm Tượng Dyne Girl chứ gì," cô bé tố cáo. "Biến thái!"

"Con trai đúng là hết thuốc chữa," Carmine thở dài, vẻ mặt đầy thấu hiểu.

Kicker thì bực ra mặt, còn Carmine thì cứ tủm tỉm cười như thể chuyện này hài hước lắm.

À ra thế, vụ 'tham quan' Dyne Girl hôm nọ. Cuối cùng bọn nó cũng triển khai thật.

"Thôi nào, chú Yahagi mách nước cho bọn cháu mà. Dùng Ma thuật Ánh sáng với đèn lồng soi cho rõ. Nhờ thế mà bọn cháu soi được hết đấy!!!"

"Chuyện này là sao hở Yusuke?" Michelle bất thình lình xuất hiện, giọng lạnh tanh. Tôi toát mồ hôi hột, vội đánh trống lảng.

"Chú có biết gì đâu? Quan trọng là kho báu liên quan gì đến Dyne Girl?" tôi hỏi dồn.

"À thì, nhờ soi kỹ quá nên cháu với Goat phát hiện ra một thứ hay ho."

"Thứ gì?"

"Mấy con số giống hệt lần trước! Gọi là gì nhỉ? Chữ số A-đa-bi-đa ấy?"

"Chữ số Ả Rập."

"Đúng rồi, nó đấy! Khắc ở mặt trong đùi, dưới ngực, rồi cả gốc đuôi phía trên mông nữa."

"Soi kỹ gớm nhỉ, toàn chỗ hiểm!!!" Kicker lại táng cho thằng bé một cú trời giáng.

Dù sao thì, những con số từ thế giới cũ lại xuất hiện. Liệu ông Hasegawa còn để lại kho báu nào khác không nhỉ? Nếu thế thì tuyệt quá...

"Chắc chắn có kho báu giấu trong bức tượng đó!!!" Cart khẳng định chắc nịch. Cậu bé và Goat quyết tâm lắm.

"Chà, coi như lũ dê xồm cũng được việc phết. Lần tới đi cùng Carmine nhé." Kicker tuy bực nhưng cũng tỏ vẻ hứng thú.

"Tớ đi cùng được á?" Carmine ngạc nhiên.

"Cùng hội cùng thuyền mà. Hay cậu ngại?"

"Tớ đi chứ! Tớ có một giấc mơ, nên là..."

"Chuẩn chưa? Dyne Girl giấu tiền đấy, chắc chắn là cả gia tài luôn," Cart hào hứng.

"Nhiều là bao nhiêu, cỡ 100 triệu rim không?"

"Ít thế, phải 1 tỷ rim là ít. Tìm được kho báu anh em mình thuê căn cứ bí mật nhé! Để đồ nghề thám hiểm với cả núi bánh kẹo ở đó."

"Nghe được đấy. Tớ cũng muốn có chỗ tụ tập riêng!"

"Nào, mai đi sớm kẻo bị nẫng tay trên!"

"Quyết chiến!"

Bốn đứa khí thế hừng hực. Nhưng thế này có ổn không nhỉ? Tôi muốn đi cùng giám sát nhưng mai là Lễ hội Được Mùa, lại vướng việc của Thủ tướng Ethel nữa.

"Chú biết có cản cũng không được, nhưng phải hết sức cẩn thận đấy nhé," tôi dặn dò.

"Biết rồi chú ơi! Lần này lại ngon ăn như lần trước thôi!!!" Cart tự tin.

"Có biến là phải báo cho chú NGAY LẬP TỨC đấy."

"Nếu có chuyện, bọn cháu sẽ cử Hawk hoặc Luff về báo tin."

Sứ ma biết bay thì thoát khỏi hầm ngục phút mốt. Nhất là con Hawk, bay nhanh như điện. Dù vẫn lo lo nhưng tôi đành để chúng tự lo liệu.

Tiễn bọn trẻ về xong, Michelle nghiêng đầu hỏi: "Anh nghĩ tụi nhỏ ổn không?"

"Lo chết đi được," tôi thở dài, "nhưng chúng cũng là mạo hiểm giả rồi mà. Cùng lắm thì anh sẽ ra tay cứu viện."

"Anh nói phải, Yusuke..." Michelle đóng cửa, cài then cẩn thận. Chưa hết, em ấy còn dựng thêm kết giới. Hả? Lại còn kết giới cách âm nữa? Thế này thì nội bất xuất, ngoại bất nhập rồi.

"Sao thế Michelle? Em lo lắng chuyện gì à?"

"Không phải..." em ấy lí nhí. "Mai mình xa nhau rồi. Nên em nghĩ... tối nay mình nên dành thời gian riêng tư, không để ai làm phiền." Michelle uốn éo, e thẹn một cách đáng yêu chết người. Tôi đúng là thằng đàn ông may mắn nhất quả đất khi được em ấy yêu nhiều đến thế. Có lẽ sắp đến lúc phải tính chuyện tương lai nghiêm túc rồi.

"Ăn tối đã nào," tôi cười. "Hôm nay khui chai rượu vang đặc biệt nhé."

Mắt Michelle sáng rực lên đầy hạnh phúc.

◇◇◇◇◇◇

Góc nhìn của Marl

Dưới tầng hầm căn hộ tồi tàn, Marl và Littenpike lại chụm đầu bàn mưu tính kế.

"Vụ Dyne Girl thế nào rồi?" Marl hỏi.

"Hơn cả mong đợi," Littenpike đắc ý hếch mũi.

"Nghĩa là sao?"

"Tôi vừa khắc số xong thì thằng Cart với Goat mò đến ngay."

"Cái gì? Chúng không thấy mặt bà chứ?"

"Yên tâm," bà ta xua tay. "Tôi cải trang thành mạo hiểm giả, đeo mặt nạ kín mít, bố bảo chúng nó cũng không nhận ra."

"Thế thì tốt..."

"Bọn nó dùng cái gọi là Ống nhòm Nhà hát để soi Dyne Girl."

"Sao phải dùng cái của nợ đó?"

Littenpike thầm khinh bỉ sự ngu dốt của Marl. Thằng này mà là học sinh của mình thì cho trượt thẳng cẳng.

"Bức tượng đó tỏa ra bùa mê quyến rũ đàn ông," bà ta giải thích như dạy trẻ con. "Lại gần quá là mất kiểm soát, lao vào sờ soạng ngay. Chắc chúng dùng ống nhòm để giữ khoảng cách an toàn."

"Hả..."

"Dù sao thì," bà ta tiếp tục, "chúng soi thấy mấy con số rồi."

"Ngon! Vậy là cá đã cắn câu!"

"Chuẩn. Bọn nó sướng rơn người, đâu biết là sắp chui đầu vào rọ."

"Tính tung tin đồn để dụ, ai ngờ hai thằng ngu đó tự mò đến," Marl cười khẩy.

"Đúng thế. Cứ cười đi, rồi sắp tới khóc tiếng mán."

Hai kẻ gian ác cười hô hố.

"Cơ mà," Marl thắc mắc, "bà nghịch vào tượng mà không dính bẫy à?"

"Dù sao tôi cũng là chuyên gia cổ vật mà. Bẫy đó phải có áp lực mới kích hoạt. Tôi dùng cọ vẽ nhẹ nhàng thì sao dính được." Littenpike đã học lỏm mẫu số trên gói sô-cô-la, rồi dùng cọ vẽ y hệt lên tượng.

"Đúng là gừng càng già càng cay."

"Chúng tin sái cổ là có kho báu. Mai kiểu gì chả mò đến. Lúc đó dính bẫy Dyne Girl, chắc chắn sẽ cầu cứu Yahagi."

"Rồi chúng ta sẽ cuỗm tiền. Nghe bảo tiền chuộc là ngẫu nhiên. Mong là con số khủng nhất có thể."

"Chắc chắn rồi," Littenpike đồng tình.

Tiếng cười man rợ của hai kẻ thủ ác vang vọng khắp căn hầm ẩm thấp

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!