Lâu lắm rồi chúng tôi mới lại đến thăm Thủ tướng Ethel để hỏi thăm sức khỏe, tiện thể bàn luôn vài việc liên quan đến thuế má và mấy thứ linh tinh khác.
Sau một hồi thảo luận, mọi chuyện cũng êm xuôi. Vì Luganda là thị trấn biên giới nên tạm thời được hưởng một số ưu đãi. Mặc dù nó đang phát triển với tốc độ chóng mặt chưa từng thấy, nhưng ngài thủ tướng đã hứa sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua chuyện đó.
Xong xuôi công việc, chúng tôi chuyển sang tán gẫu. Hương cà phê thơm lừng lan tỏa khắp phòng tiếp khách khiến tôi cảm thấy thư thái vô cùng.
"Cậu có tìm thấy đồng vàng hay thứ gì đại loại thế trong Hầm ngục Luganda không?" Thủ tướng Ethel bất chợt hỏi, như thể vừa sực nhớ ra điều gì.
"Không, tôi chưa nghe thấy báo cáo nào như vậy cả."
"Tiếc nhỉ."
"Sao tự nhiên ngài lại nhắc đến đồng vàng?"
"Giá vàng trên thị trường dạo này đang tăng," ông giải thích. "Nếu cậu, Bá tước Yahagi, tình cờ có chút tài sản nào bằng vàng, tôi khuyên cậu nên găm lại một thời gian nữa hãy bán. Còn nếu muốn đầu tư, mua vào một ít ngay bây giờ cũng không tệ đâu, miễn là đừng mua nhiều quá gây chú ý."
Ra là thế. Hóa ra người giàu làm giàu nhờ những thông tin nội bộ kiểu này. Tiếc là tài sản duy nhất liên quan đến vàng mà tôi có bây giờ là mấy Đồng tiền Sô-cô-la Vàng. Nhưng nếu đám mạo hiểm giả ở Luganda may mắn vớ được vàng trong hầm ngục, tôi sẽ bí mật phím cho họ tin này.
"Cảm ơn Thủ tướng Ethel. Để đáp lại thông tin quý giá này, tôi xin biếu ngài món hàng mới toanh của tôi—một quả Trứng Sô-cô-la."
"Ồ! Món đồ đang gây sốt trong lời đồn đây sao!" ông thốt lên.
"Dùng làm quà hối lộ cũng không tệ đâu nhỉ?"
"Cậu đúng là một tay tinh quái đấy," ông cười khúc khích.
Thực ra thì "khoản hối lộ" này trị giá có 300 rim thôi, nhưng Thủ tướng Ethel vẫn hưởng ứng rất nhiệt tình. Ông nhanh chóng tách đôi vỏ sô-cô-la, và một chàng hiệp sĩ tí hon to bằng lòng bàn tay chui ra.
Hiệp Sĩ Hộ Vệ
Sứ ma hệ Golem.
Golem hình dạng hiệp sĩ. Vừa là lá chắn vững chắc, vừa là thanh kiếm sắc bén cho chủ nhân. Khi trưởng thành sẽ trở thành kỵ sĩ cưỡi ngựa và biết dùng ma thuật phòng thủ.
"Hô hô, thú vị đấy. Ta có nên tuyển nó vào đội cận vệ không nhỉ?" Thủ tướng Ethel nheo mắt ngắm nghía chàng Hiệp Sĩ Hộ Vệ đang cúi chào trên tay ông. "Nếu Bệ hạ nhìn thấy thứ này, chắc ngài ấy cũng đòi một con cho xem. Cậu cho ta xin thêm hai, ba quả nữa được không?"
"Tôi chỉ mang theo đúng một quả thôi," tôi đáp. "Thật xin lỗi, nhưng ngài chịu khó đợi đến đợt hàng sau nhé." Sô-cô-la kỵ nhiệt, nên mùa nóng tôi ngừng nhập hàng. Phải đợi đến mùa thu mới có lại. Tôi đưa nốt quả trứng cuối cùng cho ông.
"À phải rồi, dạo này trời bắt đầu nóng bức," ông nói. "Ta sắp tháp tùng Bệ hạ đến biệt thự mùa hè. Mùa hè ở Thủ đô nóng như đổ lửa, nên hoàng gia sẽ chuyển đến biệt thự nghỉ mát ở vùng núi phía bắc. Nếu ta nhớ không nhầm thì thị trấn đó tên là Gras. Nằm ở độ cao 1300 mét so với mực nước biển nên mát mẻ lắm. Thế nào? Cậu có muốn đi cùng cho vui không?"
"Tiếc quá, tôi bận tối mắt tối mũi..." tôi thở dài.
Hầu hết quý tộc sẽ theo Bệ hạ đi nghỉ mát hoặc về lãnh địa tránh nóng. Còn tôi, tôi phải chạy đi chạy lại như con thoi giữa Luganda và Thủ đô. Vừa phải quản lý lãnh địa (việc mà tôi đang khoán trắng cho ông Nakaram), vừa phải đi hái Cỏ Linseed cho Chichi nữa.
"Nếu có việc gấp cần gặp tôi, xin ngài hãy thả cái này." Tôi đưa cho Thủ tướng Ethel thêm một chiếc Tàu lượn Lắp ráp rồi xin phép cáo lui.
◇◇◇◇◇◇
Xong việc, tôi đang rảo bước dọc hành lang dài hun hút của Dinh Thủ tướng thì nghe tiếng phụ nữ gọi giật lại. Cô ấy mặc đồng phục của trị liệu sư.
Vừa thấy mặt tôi, cô ấy đã chủ động bắt chuyện. "Xin lỗi, ngài có phải là Bá tước Yahagi không?"
Người phụ nữ trạc ngoài ba mươi, một mỹ nhân toát lên vẻ tràn đầy sức sống. Tuy nhiên, tôi lục tung trí nhớ vẫn không biết cô ấy là ai. "Là tôi, xin hỏi cô là...?"
"Tôi là Pharma Charlotte. Mẹ của Carmine."
"Ồ, mẹ của Carmine!" Không ngờ lại gặp cô ấy ở nơi này. Cô ấy đến nhận tiền cấp dưỡng nuôi con từ Thủ tướng Ethel chăng? Chà, tôi sẽ không hỏi đâu, nhưng khó mà không nghi ngờ chuyện đó được.
"Cảm ơn ngài vì đã luôn quan tâm, chăm sóc con gái tôi," cô Pharma nói, nhìn tôi với ánh mắt ấm áp. "Ngài có vẻ là người trung thực, y như lời Carmine kể."
"Ồ không, có gì đâu ạ—"
Cô ấy cười khúc khích. "Hê hê. Ngài khác hẳn với bố của con bé."
Tôi từng nghe Carmine kể bố mẹ nó chia tay từ khi nó còn trong bụng mẹ. Nguyên nhân là do ông bố trăng hoa. Khi phát hiện chồng ngoại tình, cô Pharma đã cho ông ta một trận nhớ đời rồi bỏ nhà đi. Sau đó cô ấy một mình sinh con và nuôi nấng Carmine khôn lớn. Ra vậy. Người phụ nữ tràn đầy năng lượng đang đứng trước mặt tôi đây chính là cô Pharma kiên cường đó.
"Từ khi gặp ngài, con bé cười nhiều hơn hẳn," cô ấy kể. "Về nhà lúc nào nó cũng nhắc đến ngài. À, nghe đâu dạo này nó còn kết bạn được với vài người nữa."
"Chắc là nhóm Cart đấy ạ."
"Đúng vậy!" cô ấy vui vẻ. "Tôi cứ lo con bé kém giao tiếp xã hội, nhưng có vẻ nó đã chịu mở lòng nhờ ngài rồi. Tôi thực sự biết ơn ngài lắm."
"Tôi đã làm được gì nhiều đâu ạ."
"Không, là nhờ ngài cả đấy," cô ấy khẳng định. "Tôi cũng muốn dành nhiều thời gian cho con bé hơn, nhưng bệnh nhân đông quá, tôi xoay xở không kịp."
Nghe nói mẹ Carmine là một y tá xuất sắc được săn đón khắp nơi. Tôi cảm thấy hơi ngượng trước lời cảm ơn chân thành của cô ấy.
◇◇◇◇◇◇
Hoa tử đằng đã tàn, những đám mây lớn trôi lững lờ trên bầu trời. Cảm giác đầu hè ngày càng rõ rệt, món Đá Bào bán chạy như tôm tươi.
"Cảm ơn đã đợi lâu," tôi bưng khay Đá Bào ra. "Sữa đặc dâu tây, chanh và dưa lưới, đủ cả nhé."
Cart, Goat và Kicker đang chụm đầu vào tấm bản đồ hầm ngục trải trên bàn. Đó là bản đồ tôi vẽ hồi trước về tầng B1 và B2. Chúng đang ôn thi giữa kỳ của Học viện Mạo hiểm giả. Nếu ở Nhật thì tầm này là tháng Bảy. Ở thế giới này, họ thi giữa kỳ vào đầu hè và thi cuối kỳ vào mùa đông.
Trong khi chủ nhân căng thẳng ôn bài, đám sứ ma lại thư giãn hết nấc. Luff đang cùng Kicker soi bản đồ, Hawk thì hít hà ly Đá Bào chanh của Goat, còn Hogan đang hì hục hít đất. Con nào con nấy đều lớn hơn một chút so với hồi mới nở. Có lẽ chúng lớn lên cùng với sự trưởng thành của chủ nhân.
"Thi giữa kỳ ở Học viện Mạo hiểm giả thì phải làm gì?" Carmine vừa hỏi vừa mân mê con Margarette trên tay. Cart nhăn mặt như thể chán ngấy việc học.
"Phải thu thập các vật phẩm chỉ định ở tầng B1, B2 kết hợp diệt quái vật. Đã thế còn phải chạy đến các điểm giáo viên đóng chốt để xin chữ ký nữa."
Nghe như trò chạy định hướng (Orienteering) kết hợp sinh tồn vậy.
"Hả. Nghe vui phết mà," Carmine bình luận.
"Thi cử thì vui cái nỗi gì!" cậu bé gào lên. "Ghen tị chết đi được. Mấy người không phải thi cử sướng thật đấy."
"Tớ, kiểu như là, cũng phải thi giữa kỳ theo đúng nghĩa đen mà. Nhưng tớ thi xong rồi," nó phân bua. Hình như Carmine đạt điểm xuất sắc. Nó đã khoe với tôi rồi, và tất nhiên là tôi khen nó nức nở.
"Carmine thi xong rồi, chơi xấu thế," cậu bé rên rỉ. "Chết tiệt, tớ chán học lắm rồi!!!"
"Không. Hư. Hư." Ồ, Margarette đang nói kìa. Vốn từ vựng của cô bé ngày càng phong phú.
"Tao biết rồi. Đừng có chuyện gì cũng xen vào."
Margarette im bặt, nhìn vào hư không với vẻ mặt vô cảm. Có cảm giác gọi thế nào cô bé cũng sẽ không trả lời nữa.
"Trời ạ..." Cart thở dài sườn sượt, bên cạnh là con Hogan vẫn đang miệt mài squat.
"Nghỉ hè em định làm gì?" tôi hỏi Carmine.
"Em sẽ đến chỗ bố," nó đáp. "Ở một thị trấn tên là Gras."
Thủ tướng Ethel cũng bảo ông ấy sẽ đến Gras. Vậy đích thị Carmine là con của Thủ tướng Ethel rồi...
"Em đạt điểm cao thi giữa kỳ đúng không? Chắc chắn bố em sẽ tự hào lắm."
"Em cũng không biết nữa..." Carmine lơ đễnh thổi bong bóng kẹo cao su.
◇◇◇◇◇◇
Dưới cái nắng như thiêu như đốt, nhóm Cart lên đường đi thi. Còn tôi, hôm đó lại vô tình ngủ quên.
Học viện Hoàng gia nghỉ hè sớm hơn Học viện Mạo hiểm giả, nên Michelle có nhiều thời gian rảnh rỗi hơn. Tối qua chúng tôi đùa giỡn hơi quá đà; lâu lắm rồi em ấy mới nũng nịu với tôi mà không chút ngại ngần, làm tôi thức khuya lắc khuya lơ.
Tuy nhiên, cú ngủ nướng đó có khi lại là may mắn. Bình thường giờ này tôi đã ở Luganda rồi. Nhưng hôm nay, có khách đến thăm.
Khi tôi còn đang ngái ngủ nhìn những hạt bụi vàng bay lơ lửng trong nắng sớm, tiếng đập cửa dồn dập vang lên.
"Yuyu, làm ơn! Trả lời em đi!"
Carmine à? Giọng nó nghe hốt hoảng lắm. Có chuyện gì vậy?
Tôi bật dậy lao ra mở cửa. Carmine đứng đó, thở không ra hơi, mặt tái mét. Có vẻ nó đã chạy một mạch đến đây.
"Sao thế? Trông em như gặp ma vậy."
Carmine giơ con Margarette đang ngồi trên tay ra. "Nó cứ lặp đi lặp lại điềm báo xấu!"
Margarette hiếm khi dự đoán tương lai. Trước giờ Carmine bảo nó chưa tiên tri cái gì cả. Cuối cùng Margarette cũng chịu dùng năng lực rồi sao?
"Nguy hiểm. Nguy hiểm. Cart và mọi người đang gặp nguy hiểm."
Giọng nói đều đều của Margarette làm tôi lạnh toát sống lưng. Cart và mọi người gặp nguy hiểm? Đáng lẽ giờ này chúng đang thi trong hầm ngục cơ mà. Chẳng lẽ có biến cố bất ngờ?
"Vào nhà đã." Tôi kéo Carmine đang run rẩy vào trong. "Liệu có khi nào dự đoán sai không?" tôi hỏi.
"Em, kiểu như là, cũng chịu. Đây là lần đầu tiên nó dùng năng lực này mà."
"Ừ, đúng thật. Dù sao thì cũng phải đến hầm ngục ngay. Có Michelle đi cùng thì hầu hết các mối nguy đều xử lý được."
"Nếu có chị ấy thì quái vật không đáng lo," nó đồng tình, "nhưng vấn đề là không biết ba người kia đang ở đâu."
"Anh có cách." Dùng Thiên lý nhãn là biết ngay. "Dậy đi Michelle!" tôi gọi vọng vào trong. "Có biến rồi!"
Tiếng ngáp dài vang lên, rồi cánh cửa trượt mở ra. Michelle xuất hiện, trên người quấn độc mỗi cái ga trải giường. "Gì thế anh? Mới sáng sớm mà ầm ĩ... Á! Sao Carmine lại ở đây?"
"Oa, Giáo sư!" Carmine há hốc mồm. Bình thường Michelle kín cổng cao tường, nên ít ai để ý. Phải, body em ấy khi "thiếu vải" cũng ra gì lắm đấy. Nhưng giờ không phải lúc soi.
"Mặc đồ vào nhanh lên," tôi giục. "Nhóm Cart gặp rắc rối rồi. Đến hầm ngục với anh." Tôi chưa kịp giải thích nhiều nhưng em ấy đã hiểu ngay vấn đề.
Trong lúc em ấy thay đồ, tôi dùng Thiên lý nhãn. Vừa nghĩ đến "Cart", vị trí của chúng hiện ra ngay lập tức.
Cả nhóm đang ở khu vực trung tâm tầng B2. Tôi quan sát xung quanh, không thấy gì bất thường. Không có quái vật nguy hiểm hay kẻ khả nghi nào.
"Em xong rồi, Yusuke." Michelle bước ra, trang bị tận răng.
"Hiện tại chúng vẫn an toàn," tôi thông báo. "Tất cả đang ở B2."
"Sao anh biết hay vậy?" Carmine tròn mắt.
"Bí kíp gia truyền của tiệm dagashi-ya ấy mà. Chuẩn lắm đấy."
"Sức mạnh của tiệm dagashi-ya—nó còn mạnh hơn cả tôi," Margarette bất ngờ lên tiếng.
"Ừ," tôi nhìn cô bé. "Cô và tôi có năng lực tương đồng mà."
Cô bé im lặng. Như mọi khi, không thể đối thoại bình thường với Margarette được.
"Em, kiểu như là, không hiểu lắm," Carmine nói, "nhưng em tin anh, Yuyu. Đi luôn đi anh." Nghe giọng là biết nó muốn đi cùng. Nhưng tôi không thể mạo hiểm.
"Không. Em ở lại đây trông nhà."
"Nhưng họ là bạn của em!" nó nài nỉ.
"Xác suất bọn anh không thể trở về không phải là con số không," tôi nghiêm giọng. "Nếu anh và Michelle đi mà không thấy về, em hãy liên lạc với người có thể giúp đỡ."
Nó ngập ngừng một lúc rồi miễn cưỡng gật đầu. "Em hiểu rồi."
"Michelle, cho anh cưỡi Pluto. Anh sẽ dùng Thiên lý nhãn dẫn đường."
"Thế không nguy hiểm à?" em ấy lo lắng.
Khi dùng ma thuật, ý thức tách khỏi cơ thể, tôi sẽ mất thăng bằng. Bình thường tôi phải ngồi yên một chỗ cho an toàn. Nhưng tình thế cấp bách, không lo được nhiều thế. "Xin lỗi Michelle, em đỡ anh nhé?" Em ấy ôm chặt tôi từ phía sau là ổn.
"Cứ để em! Dù trời sập em cũng không buông tay đâu!" Michelle hưng phấn lạ thường, chúng tôi cùng nhảy lên lưng Pluto.
"Phi nước đại đến hầm ngục nào, Pluto," tôi ra lệnh.
"Quác!" Nó hiểu ý ngay, lao vút đi như một mũi tên.
◇◇◇◇◇◇
Pluto lao đi với tốc độ xé gió. Thân hình đồ sộ mà luồn lách cực khéo, tránh chướng ngại vật mượt mà.
"Á! Đâm bây giờ!"
Một chiếc xe ngựa đang lù rù phía trước. Đường hẹp không có chỗ tránh. Nhưng Pluto không thèm giảm tốc, nó dậm mạnh chân, phóng vút lên không trung vượt qua chiếc xe nhẹ nhàng. Sức mạnh của loài rồng đúng là kinh khủng. Nó tiếp đất êm ru nhờ các khớp xương đàn hồi tốt.
"Yusuke, dùng Thiên lý nhãn đi!" Michelle ép chặt người vào lưng tôi, vòng tay ôm cứng. Thế này thì ngã vào mắt. Tôi tập trung kích hoạt Thiên lý nhãn.
◇◇◇◇◇◇
Ý thức của tôi bay đến chỗ nhóm Cart trong nháy mắt. Có vẻ chúng đang làm bài thi khá suôn sẻ. Tôi nghe tiếng Cart hỏi Goat: "Đủ vật phẩm chưa đấy?"
"Vỏ Ốc Sên Khổng Lồ, Cánh Cá Piranha Bay... nấm Pongal... Ừ, đủ rồi."
Cart tham vọng muốn kiếm điểm cao hơn. "Tiếp theo đến khu A-3 xin chữ ký giảng viên đi."
"Hả? Vào sâu thế á?" Kicker nghi ngại.
"Chính vì thế mới có điểm cao chứ. Khu vực đó nằm sâu bên trong, bọn khác chắc bỏ qua hết. Thời gian còn thoải mái mà, lo gì."
Kicker và Goat gật đầu đồng ý.
"Tiện thể, ai trực ở khu đó nhỉ?" Cart hỏi.
"Giảng viên Littenpike," Kicker đáp.
Cậu bé nhăn mặt. "Hic... Tớ kỵ bà cô đó lắm. Cố gắng đến mấy bà ấy cũng bới lông tìm vết cho bằng được."
Kicker gật đầu lia lịa. "Tớ cũng ghét bả."
"Thực ra cậu đang học lớp của bà ấy mà đúng không Kicker?"
"Nghiên cứu Cơ bản về Kho báu Cổ đại," cô bé chán nản. "Nói thẳng ra là chán ngắt. Kiến thức thì ổn, nhưng bả thiên vị kinh khủng."
"Hả?" Cart ngạc nhiên. "Bà chằn đó mà cũng biết thích học sinh á? Tớ tưởng bả ghét cả thế giới."
"Bả thích Roost chẳng hạn."
"Roost? À, cái cậu trầm tính đó hả."
"Ừ! Hình như bả khoái mấy cậu trai gầy gò, thư sinh, ngây thơ. Cứ sờ soạng, vuốt ve cậu ấy suốt. Tội nghiệp Roost, thấy phiền mà không dám ho he vì nhát quá."
"Mụ già dê xồm," cậu bé càu nhàu. "Cái này kiện được đấy!"
"Kinh khủng thật," cô bé tiếp lời. "Với con gái thì bả đì sói trán. Điểm cao mấy bả cũng tìm cớ trừ, kiểu như 'Kicker, chữ viết xấu quá, không thanh lịch' các thứ."
"Hôm nay chắc lại nghe bả khịa cho xem."
"Thôi kệ. Xin được chữ ký là có ngay 20 điểm ngon ơ. Làm nhanh rồi té," Goat điềm tĩnh trấn an hai bạn. Có vẻ mụ Littenpike này tai tiếng thật.
Trong dạng linh hồn, tôi bám theo chúng vào sâu trong hầm ngục. Không có quái vật, mọi thứ yên bình đến lạ.
Qua khúc cua, Tượng Gargoyle hiện ra. Đứng cạnh đó là một người phụ nữ trung niên cầm gậy, chắc là Littenpike. Phải công nhận, cái nhìn sắc lẹm của mụ ta với con Gargoyle bên cạnh đúng là một chín một mười. Cái tướng gầy gò, khắc khổ cũng y chang bức tượng.
"Các em là nhóm duy nhất mò được đến đây đấy," bà ta nói. Cả nhóm chưa kịp mừng thì bị tạt ngay gáo nước lạnh. "Không gian lận đấy chứ? Tôi thấy các em đến hơi bị sớm quá."
"Bọn em không gian lận!" Cart phản bác. "Bọn em đi bằng thực lực—"
"Thế thì được," bà ta cắt ngang cộc lốc. "Đừng có ồn ào. Đây là hầm ngục. Liệu hồn mà cư xử."
Hừ. Mới gặp đã thấy ghét cái thái độ. Liệu mụ ta có phải nguyên nhân của mối nguy hiểm sắp tới không? Nhưng dù gì cũng là giáo sư, chắc không đến mức làm hại học sinh đâu nhỉ. Dù buông lời cay nghiệt nhưng bà ta vẫn ký xác nhận cho chúng.
Vậy thì là do Tượng Gargoyle sao? Bức tượng này thực chất là cái bẫy, chạm vào là dính bùa choáng. Meryl từng dính chấu hồi xưa rồi. Hồi đó tôi mới đến đây, đã chữa cho cô nàng bằng Bột nước trái cây vị nho. Kỷ niệm ùa về.
Cái bẫy này nổi tiếng lắm, chắc bọn trẻ biết cả rồi...
Đúng lúc đó, Sứ ma Luff của Kicker bay lượn lờ quanh bức tượng, tỏa ánh sáng lân quang soi mói.
"Cẩn thận Luff," Kicker nhắc. "Chạm vào là dính bùa choáng đấy."
Phù. Kicker đúng là từ điển sống, biết rõ mánh khóe. Nhưng trong lúc gọi Luff về, cô bé tiến lại gần bức tượng rồi khựng lại như phát hiện ra điều gì. Cô bé đứng chôn chân, nhìn chằm chằm vào nó.
"Sao thế Kicker? Đừng bảo cậu chạm vào rồi nhé?"
"Không phải Cart ơi..." cô bé ngập ngừng rồi reo lên. "Tớ biết rồi! Nhờ ánh sáng của Luff tớ mới thấy, trên này có khắc số!"
"Số á?!" Littenpike nhảy dựng lên, lao tới đẩy Cart và Goat sang một bên. Giọng bà ta run lên vì kích động. "Cô Kicker, ý cô là sao?"
"Ở đây ạ. Bình thường tối om nên không để ý, nhưng nhờ Luff soi mới thấy."
Littenpike cúi xuống nhìn theo tay chỉ của Kicker. Một con số mờ nhạt khắc ngay trán Gargoyle. Bị thời gian bào mòn nhưng vẫn nhận ra được vết tích. Nhìn qua thì giống vết nứt hơn là số. "Chỉ là một vạch thẳng đứng. Sao cô khẳng định là số?" Littenpike vặn vẹo.
"Nếu chỉ có thế thì em cũng chịu," Kicker giải thích. "Nhưng nhìn này, đây nữa... và đây nữa." Cô bé chỉ vào vị trí số 2 và 3 khắc ngẫu nhiên ở đầu ngón tay và cánh. Nhỏ xíu, lại trong bóng tối lờ mờ, không biết trước thì có mà tìm đằng giời. Nhìn kỹ thì lòng bàn tay còn có số 24. Bức tượng này chi chít số.
"Cô bảo đây là số à?" bà ta ngờ vực. "Ký hiệu này lạ hoắc, có giống chữ số nước mình đâu."
"Đây là số của quê hương anh Yahagi," Kicker khẳng định chắc nịch.
"Ý cô là gã chủ tiệm dagashi-ya đó hả?"
"Vâng."
"Sao cô biết chữ số quê hắn?"
"Em thích ăn Sô-cô-la Số nên..."
Tên sản phẩm: Sô-cô-la Số
Mô tả: Sô-cô-la tròn bọc giấy in hình chữ số Ả Rập. Gói 5 viên. Tăng độ chính xác ma thuật tấn công thêm 3%.
Giá: Mười rim
Giấy gói kẹo in số Ả Rập từ 0 đến 9. Kicker ăn món này suốt nên thuộc làu là phải.
"Này Kicker, kệ xác nó đi—nhanh lên còn thi tiếp," Cart giục. Thời gian cũng tính vào điểm thi mà, lề mề là toi.
"Ừ nhỉ," cô bé sực tỉnh. "Để hôm khác quay lại điều tra sau. Bọn em xin phép đi trước ạ."
"Đứng lại!"
Giọng Littenpike sắc lẹm vang lên ngăn bước chân bọn trẻ.
"Có chuyện gì ạ? Bọn em đang thi dở."
Mắt Littenpike lóe lên tia nhìn tham lam, độc địa. "Đây có thể là khám phá lịch sử! Nếu chạm vào bức tượng theo đúng thứ tự số, có thể bẫy sẽ được gỡ và kho báu sẽ hiện ra. Cô dạy tôi về mấy con số đó ngay!"
"Chà..."
Rõ ràng mụ ta muốn cuỗm kho báu. Goat bước lên chắn trước mặt bạn. "Đây là phát hiện của Kicker. Bọn em sẽ tự quay lại điều tra sau."
"Cái gì...?" Littenpike cứng họng, rồi đột ngột đổi giọng ngọt nhạt dụ dỗ. "Ấy đừng nói thế. Tôi là nhà nghiên cứu chuyên nghiệp mà. Tôi chỉ tò mò chút thôi. Tất nhiên kho báu tìm được sẽ thuộc về các em hết."
"Thật không ạ?" Kicker nghi ngờ.
"Đừng hiểu lầm tôi," bà ta tiếp tục diễn. "Là nhà nghiên cứu, tôi chỉ muốn chứng kiến khoảnh khắc lịch sử thôi. Hơn nữa, nếu thành công, tôi đảm bảo điểm số của các em sẽ đứng top 3 toàn khóa. Tôi còn viết thư giới thiệu cho các em khi tốt nghiệp nữa."
"Nhưng..." Cả ba nhìn bà ta đầy cảnh giác. Cũng phải thôi, đến tôi còn chả tin nổi mụ này.
Thấy dụ dỗ không xong, bà ta quay ngoắt sang dọa nạt. "Hừ. Không muốn thì thôi. Nhưng xác định là trượt kỳ thi này đi nhé."
Bọn trẻ phẫn nộ trước sự trơ trẽn đó.
"Sao cô lại làm thế?"
"Lạm quyền quá đáng!"
"Cô thật tồi tệ!"
Bà ta dửng dưng như không. "Vô lễ với giảng viên là bị trừ điểm. Tôi có quyền làm thế."
Bà ta đã nói thế thì bọn trẻ hết đường lui. Ở thế giới này, giáo viên lạm quyền là chuyện thường tình, chẳng ai phạt cả.
Bà ta nở nụ cười nham hiểm. "Chọn đi. Trượt thi hay hợp tác để lấy vinh quang?"
Chết tiệt. Mụ ta định cướp công trắng trợn, thậm chí có thể giết người diệt khẩu. Đây chính là mối nguy mà Margarette cảnh báo. Phải đến đó ngay lập tức!
Tôi ngắt Thiên lý nhãn, trở về thực tại, thấy Pluto đang lao như bay vào quảng trường hầm ngục. Tôi quay lại hét với Michelle: "Tầng B2, chỗ Tượng Gargoyle! Nhanh lên!"
"Rõ!"
"Cố lên Pluto! Trăm sự nhờ mày!"
"Quác!"
Đám mạo hiểm giả hoảng hồn dạt ra hai bên tránh đường cho con rồng đen đang lao tới như cơn lốc. Pluto không thèm giảm tốc, phi thẳng xuống cầu thang.
Làm ơn hãy kịp lúc. Tôi cầu nguyện và kích hoạt Thiên lý nhãn lần nữa.
◇◇◇◇◇◇
Ý thức của tôi lại bay đến chỗ bọn trẻ. Kicker đang quỳ trước Tượng Gargoyle, chuẩn bị giải mã. Littenpike đứng chỉ tay năm ngón: "Cứ chạm theo đúng thứ tự là được. Nhanh cái tay lên."
Nói thì dễ, nhưng chạm vào là dính bùa choáng đấy. Goat lục túi lấy ra gói dagashi. "Phù, may mà tớ có mang theo. Đây, Bột nước trái cây giải trừ lời nguyền. Có cái này thì yên tâm rồi."
Được Goat tiếp sức, Kicker quyết tâm hơn. Ngón tay run run, cô bé chạm vào số 1 trên trán tượng. Một lúc sau, cô bé lẩm bẩm: "Không thấy chóng mặt... Lời nguyền không kích hoạt!"
Littenpike đắc ý. "Biết ngay mà. Tiếp đi Kicker." Bà ta làm như mình giỏi lắm không bằng.
Kicker tìm thấy số 2, trông như dấu vân tay ở ngón áp út trái. Vẫn chưa hết lo, cô bé rụt rè chạm vào.
"Vẫn ổn!" cô bé reo lên. Yên tâm hơn, cô bé chạm vào số 3, 4 một mạch. Không có gì bất thường.
Khi chạm đến số 5, Tượng Gargoyle lóe sáng nhẹ.
"Không nghi ngờ gì nữa. Đây là phong ấn bảo vệ kho báu!" Littenpike xoa tay phấn khích.
"Tiếp theo..." Kicker gọi Sứ ma. "Luff, chiếu sáng giúp tớ."
Nhờ Luff, cô bé tìm được số 6, rồi 7, 8, 9. Nhưng đến đây thì khựng lại. Sô-cô-la Số chỉ có từ 0 đến 9. Số 10 viết thế nào cô bé đâu có biết.
"Làm gì thế? Tiếp đi chứ!" Littenpike mù tịt nhưng vẫn gân cổ lên giục. Kicker vẫn bình tĩnh suy luận.
"Cái này chắc là 11. Đằng kia là 12. Vậy cái này là 10?" Kicker thông minh suy luận từ quy luật vị trí. Khoảnh khắc chạm vào số 10, tượng sáng rực lên. "Được rồi!"
"Đỉnh quá Kicker ơi!"
"Làm tốt lắm."
Ba đứa trẻ ôm nhau mừng rỡ. Littenpike cũng phải buông lời khen. "Cô Kicker, năm nay cô chắc suất thủ khoa rồi."
Nắm được quy luật, Kicker tự tin đi một lèo từ 19 đến 20. Tôi thì thót tim. Từ từ thôi em ơi! Đợi bọn anh đến đã! Nhưng tiếng lòng tôi không đến được với cô bé. Kicker đã đến số 29—sắp xong rồi.
Cứ mỗi con số được kích hoạt, bức tượng lại sáng thêm một chút. Giờ nó rực rỡ như cây thông Noel rồi.

"Phù. Cái cuối cùng đây." Ngón tay run rẩy của Kicker tiến lại gần rốn tượng, nơi khắc số 32. Tiếng nuốt nước bọt ực một cái vang lên rõ mồn một. Dù đang ở dạng linh hồn, tôi cũng căng thẳng đến cứng người. Chuyện gì sẽ xảy ra?
"Hả?" Vừa chạm vào số 32, bức tượng nhấp nháy liên hồi như đèn flash máy ảnh.
"C-Cái gì thế này?!" Cart há hốc mồm.
"Bẫy kích hoạt rồi sao?!" Kicker hét lên.
"Bình tĩnh," Littenpike trấn an. "Dấu hiệu bẫy được gỡ bỏ đấy. Lời nguyền đang tan biến. Sắp xong rồi." Quả nhiên, ánh sáng tắt ngấm. Hầm ngục tối trở lại. Két... két... Tiếng đá mài vào nhau vang lên, con Gargoyle giơ hai tay lên trời như đang hoan hô. Rồi cái bụng nó bật mở Bốp.
"Hả?" Kicker chớp mắt. "Tượng thần à?" Một bức tượng nhỏ bằng vàng chui ra. Cao chưa đến 10cm, nhưng nếu là vàng thật thì giá trị liên thành.
Kicker và Littenpike ngạc nhiên một, thì tôi ngạc nhiên mười. Nhìn kiểu gì thì bức tượng vàng đó cũng chính là Billiken! Cái đầu nhọn hoắt, mắt xếch hài hước, chân duỗi thẳng tưng—không lệch đi đâu được. Chính là Billiken.
Sao Billiken lại ở cái thế giới này? Đây là tượng thần may mắn ở tháp Tsutenkaku, Osaka mà? Dù nghe nói tác giả gốc là người Mỹ...
Kicker cười tít mắt, nâng bức tượng lên. "Oa, nặng phết!"
"Hàng thật hả? Cho tớ cầm thử coi." Cart và Goat chuyền tay nhau, sướng rơn. Thành quả sau bao vất vả mà lị. Nhìn nụ cười ngây thơ của bọn trẻ, tôi cũng vô thức mỉm cười theo.
Nhưng Littenpike, kẻ phá đám chuyên nghiệp, lại lên tiếng. "Đưa đây cho tôi." Mụ chìa tay ra với nụ cười nham hiểm.
"Cô bảo kho báu thuộc về bọn em cơ mà?!" Cart gắt lên, đầy vẻ cảnh giác.
"Tôi đổi ý rồi," bà ta trơ trẽn. "Đưa đây mau, nếu không muốn..." Bà ta lăm lăm cây gậy trên tay.
"Cô không thoát tội được đâu!"
"Bọn em sẽ tố cáo cô cướp đồ của học sinh!"
Trước sự phản kháng quyết liệt của lũ trẻ, Littenpike cười khẩy. "Tùy các em. Tôi là nhà nghiên cứu danh tiếng. Các em chỉ là mấy đứa sinh viên năm nhất vắt mũi chưa sạch. Nghĩ xem người ta tin ai?"
"Chết tiệt. Chơi bẩn vãi!" Cart chửi thề.
"Em không đưa đâu!"
"Đúng vậy," Goat đồng tình. Cả ba giơ vũ khí lên thủ thế, nhưng bà ta chẳng coi ra gì. Khoảng cách trình độ giữa giáo sư và sinh viên năm nhất là một trời một vực.
"Tham thì thâm đấy các em ạ," bà ta gằn giọng. "Thôi được, để ta dạy cho các em một bài học nhớ đời!!!" Mang danh nhà giáo mà hành xử như phường lục lâm thảo khấu. Trời có dung thì tôi, chủ tiệm dagashi-ya, cũng không tha!
◇◇◇◇◇◇
Tôi ngắt Thiên lý nhãn, hỏi Michelle: "Đến đâu rồi?"
"Vừa xuống cầu thang B2. Sắp đến nơi rồi."
"Nhanh lên. Tụi nhỏ nguy lắm rồi!"
Pluto lao vút qua hành lang hẹp, tạo ra luồng gió xoáy cuốn tung bụi mù mịt.
Chỗ Tượng Gargoyle ngay phía trước. Pluto đạp tường rẽ ngoặt một cái. Phía cuối hành lang lờ mờ ánh sáng, bốn bóng người hiện ra.
"Dừng tay lại, Littenpike!!!" tôi gầm lên.
Littenpike cứng đờ người khi thấy chúng tôi xuất hiện như từ dưới đất chui lên. Nụ cười ngạo nghễ tắt ngấm, thay vào đó là vẻ mặt méo xệch kinh hoàng.
"Anh Yahagi!" Cart, Kicker và Goat reo lên, chạy ùa về phía chúng tôi như tìm thấy phao cứu sinh.
"Ổn rồi," tôi trấn an. "Có anh ở đây rồi—à thực ra là Michelle ở đây..." Tôi quay sang trừng mắt với Littenpike. "Littenpike. Sự độc ác của bà đến đây là chấm dứt."
Littenpike ấp úng, cố vớt vát: "C-Các người nói gì thế? Tôi chỉ đang giám sát thi cử..."
"Tôi biết tỏng bà định cướp bức tượng vàng," tôi nói thẳng. "Chúng tôi là nhân chứng sống đây."
"Đừng có vu khống!" bà ta gào lên. "Ai thèm tin các người chứ? Ngươi chỉ là thằng bán kẹo tầm thường!"
Cart bước lên, dõng dạc tuyên bố: "Này mụ kia. Đừng tưởng bở. Chú ấy là Ngài Snacks huyền thoại đấy!"
"Cái gì?!" bà ta há hốc mồm. "Kẻ giật dây cuộc đảo chính, tiêu diệt quân đoàn quỷ phương bắc, trùm cuối của lực lượng mật vụ Kỵ sĩ Bóng đêm trực thuộc Thủ tướng? Là hắn ta sao?!"
Tin đồn lại được thêu dệt thêm mấy tình tiết hoang đường nữa rồi... Lực lượng mật vụ nào cơ? Nhưng mà tôi có loại kẹo dẻo tên là Cơm Ninja (Shinobi Meshi) thật.
Tên sản phẩm: Kẹo dẻo Shinobi Meshi
Mô tả: Chỉ một viên, sung sức suốt 8 tiếng. Tăng tỉ lệ tung đòn chí mạng. Có 3 vị: Nho, mận, cola.
Giá: Một trăm rim
Món tủ của dân mạo hiểm giả đi rừng dài ngày, nhỏ gọn mà hiệu quả.
"Tôi sẽ báo cáo vụ này lên nhà trường thông qua một 'bên liên quan' nhé," tôi dọa.
"Ý ngươi là...?" Mặt Littenpike cắt không còn giọt máu.
"Thủ tướng Ethel." Cái tên vừa thốt ra, bà ta suy sụp hẳn, lẩm bẩm gì đó trong miệng. Bà ta đang niệm chú gì vậy?
"Cẩn thận Yusuke! Thần chú ma thuật đấy!" Michelle lao ra chắn trước mặt tôi.
"Thần chú dịch chuyển sao?!" tôi giật mình. Loại ma thuật cao cấp dùng để chuồn lẹ đây mà.
"Định chạy trốn à? Đừng hòng!" Michelle định tung chưởng chặn lại. Nhóm Cart cũng lăm lăm vũ khí. Nhưng rốt cuộc, cả phép của Michelle lẫn Littenpike đều xịt ngóm.
"Hả?" Michelle ngơ ngác.
"Chuyện quái gì thế này?!" Littenpike gào lên tuyệt vọng.
Cả hai đều sốc, Michelle thì sững sờ còn Littenpike thì hoảng loạn tột độ.
"Yusuke, anh giở trò gì với dagashi à?" Michelle quay sang hỏi.
"Không, anh có làm gì đâu." Làm gì có loại kẹo nào chặn được Michelle chứ.
"Anh Yahagi, con Suama kìa..." Goat chỉ tay vào vai tôi.
"Suama làm sao...?" Tôi nhìn sang. "Hả?" Con Suama vốn trắng muốt giờ chuyển sang màu hồng rực. Trông y hệt cái bánh tsurunokomochi đỏ. "S-Sao thế Suama? Mày ổn không?!"
Nó vẫn run run như mọi khi. Không có vẻ gì là đau đớn. Chỉ là đổi màu thôi.
"Dù sao thì cũng bắt mụ kia lại đã!" Michelle ra lệnh. Cart nhanh tay lôi dây thừng ra.
"Thả tao ra!" Littenpike la hét chói tai nhưng mất phép rồi thì bà ta cũng chỉ là con hổ giấy, bị trói gô trong một nốt nhạc.
"Bọn anh sẽ áp giải mụ này đi," tôi nói. "Mấy đứa lo hoàn thành nốt bài thi đi nhé."
"À chết! Quên béng mất đang thi!" Cart sực nhớ ra.
"Anh Yahagi, anh giữ hộ em cái này được không?" Kicker đưa cho tôi bức tượng Billiken và một cuộn giấy da.
Tượng Billiken thì hiểu, nhưng cái cuộn giấy này là gì?
"Nó nằm cùng với bức tượng trong bụng Gargoyle ạ."
"Em chắc chắn muốn gửi anh chứ?"
"Em thấy yên tâm hơn khi anh giữ," cô bé cười. "Dagashi-ya là đồng minh của trẻ em mà, đúng không?"
"Đã tin tưởng anh thế thì anh sẽ không làm em thất vọng đâu."
Thế là Littenpike bị gô cổ mang đi thẩm vấn.
◇◇◇◇◇◇
Xử lý xong xuôi mọi việc, tôi về đến cửa hàng thì trời đã tối mịt. Carmine đang đứng đợi một mình dưới ánh hoàng hôn.
"Yuyu!!!" Thấy chúng tôi, nó lao tới.
Tôi xoa đầu trấn an nó. "Mọi chuyện ổn rồi—công lớn thuộc về Margarette đấy."
Carmine thở phào, ôm chặt lấy con Sứ ma vào lòng. "Cảm ơn mày nhé Margarette."
"Vào nhà đi, anh pha trà cho." Tôi mời Carmine vào, vừa nhâm nhi trà vừa kể lại đầu đuôi câu chuyện.
"Dự báo của Margarette chuẩn thật," tôi tấm tắc. "Không có nó thì toang rồi."
"Em cũng hết hồn, lần đầu nó tiên tri mà. Mừng quá," Carmine nói rồi khựng lại. "A, nhưng từ lúc đó đến giờ nó im thin thít."
Michelle đặt tay lên Margarette kiểm tra.
"Dùng quá nhiều mana thôi," em ấy kết luận. "Mai là nói lại được. Nhưng chắc một thời gian nữa mới tiên tri tiếp được."
"Thế ạ?"
"Nhìn thấu tương lai tốn năng lượng kinh khủng lắm," em ấy giải thích. Tôi hiểu rõ cảm giác đó, mỗi lần dùng Thiên lý nhãn xong là người rã rời. Cô bé Sứ ma này chắc đã dốc hết sức vì bạn bè của chủ nhân rồi.
"Pluto hôm nay cũng lập công lớn. Sứ ma của ai cũng hữu dụng cả," tôi khen ngợi.
Đặt cốc trà xuống, Michelle nghiêm túc. "Nhắc đến Sứ ma, con Suama ấy..."
"Nó làm sao?" Tôi chọc chọc vào con Suama mềm nhũn trên vai. Suama dụi vào tay tôi, cưng xỉu. Nó đã trở lại màu trắng bình thường rồi.
"Lúc nãy phép của em và Littenpike đều xịt, nhớ không? Có khi nào là do Suama?"
"Chắc không phải đâu...?" Ý em là cục bột nếp này chặn được ma thuật của em á? Nghe hư cấu vãi.
"Thử phát biết ngay." Carmine rút đũa phép ra. Michelle đổi sắc mặt ngay lập tức.
"Định làm gì đấy?!" em ấy quát. "Dù là học sinh chị cũng không tha nếu dám làm hại Yusuke đâu nhé!"
"Em chỉ định chích nhẹ tí sét thôi mà. Giật tê tê thôi..."
"Không! Nhỡ Yusuke thức tỉnh máu khổ dâm thì sao?! A, mà nếu thế thì tối nào mình cũng... Á thôi, không được! Chỉ chị mới được phép khai phá những 'cánh cửa' mới của anh ấy thôi!!!"
Lại lên cơn rồi!!! "Anh không có cái sở thích biến thái đó đâu," tôi thở dài. "Thôi ai làm cũng được, thử đi. Nếu Suama kháng phép thật thì anh chả sao đâu."
"Để em." Michelle tụ mana vào tay.
"N-Này! Nhẹ tay thôi đấy!"
"Hê hê. Yên tâm. Chỉ tê liệt khoảng hai tiếng thôi."
"Thế buồn đi vệ sinh thì sao?!"
"Hê hê. Em sẽ lo từ A đến Z. ♡"
"Tha cho anh!!!" Tôi nhìn Carmine cầu cứu, nhưng nó chỉ nhún vai kiểu "Chúc may mắn". Thôi đành đặt cược vào Suama vậy.
"Nào, tới đây."
Tôi còn yêu đời lắm, chưa muốn tàn phế đâu! "Cứu tao Suama ơi!"
Lúc lắc lúc lắc.
"Hả?" Quả cầu mana trên tay Michelle tan biến vào hư không. Nhìn sang vai, con Suama đã chuyển sang màu hồng.
"Vậy là do Suama thật sao...?" Tôi đặt nó lên tay ngắm nghía. Vẫn bình thường, chỉ khác mỗi cái màu.
"Carmine, em thử xem."
"Vâng." Carmine niệm chú, rồi cũng tịt ngóm. "Hả?"
Carmine cũng bó tay.
"Biết ngay mà. Chưa hiểu nguyên lý lắm, nhưng có vẻ không thể dùng ma thuật quanh con Suama được."
Vậy đây là năng lực đặc biệt của Suama. Tưởng phế vật làm cảnh, ai dè lại sở hữu sức mạnh bá đạo thế này. Chúng tôi tạm gọi nó là "Vùng Vô Hiệu Ma Pháp".
◇◇◇◇◇◇
Hai trường bắt đầu nghỉ hè, nhóm Cart kéo đến cửa hàng từ sáng sớm. Hôm nay tôi cũng nghỉ vụ hái cỏ Linseed. Có một thương nhân do Thủ tướng Ethel giới thiệu sẽ đến mua lại bức tượng Billiken.
"Chào buổi sáng," tôi cười. "Điểm thi thế nào?"
"Đậu vớt điểm xuất sắc luôn chú ơi! Xem này!" Cart khoe rối rít.
Tấm thẻ bài giờ ghi dòng chữ "Hạng D+, giới hạn tầng B2".
"Thực ra cũng chả khác mấy, bọn cháu cày nát cái tầng B2 từ lâu rồi," cậu bé ra vẻ, nhưng mặt mũi thì hớn hở ra mặt. Nghe Meryl bảo trình độ bọn này giờ xuống B3 cũng được rồi.
"Nào, muốn lấy lại bức tượng vàng chưa?" Tôi lấy Tượng Billiken và cuộn giấy da từ không gian lưu trữ ra. "Kiểm tra đi." Tôi đưa cho Kicker, người có công đầu.
"Nặng thật đấy," cô bé gật gù.
"Cho tớ cầm lại cái."
"Tớ nữa."
Ba đứa chuyền tay nhau, sướng rơn người.
"Sao không mở cuộn giấy ra xem?" tôi gợi ý.
"Ừ nhỉ. Biết đâu viết cái gì quan trọng." Kicker rút dao cắt dây buộc, trải cuộn giấy ra. "Ừm..."
"Viết gì thế? Bản đồ kho báu à?" Cart ngó vào.
"Tớ chịu. Chữ gì lạ hoắc, tớ không đọc được."
"Để tớ xem..." Cart nheo mắt. "Chữ quái gì đây?! Cậu đọc được không Goat? Cậu học Nghiên cứu Tài liệu Lịch sử mà?"
"Chịu. Không phải cổ ngữ. Tớ chưa thấy bao giờ."
Cả lũ ngơ ngác nhìn nhau.
"Giá có Michelle ở đây thì tốt, cô ấy biết nhiều thứ," tôi thở dài.
"Chú đọc được không chú Yahagi?" Kicker đưa cho tôi.
"Đời nào chú đọc được," tôi vừa nói vừa cầm lấy. "Chú mù tịt khoản chữ viết ma thuật..." Tôi khựng lại, mắt trợn tròn. "Hả?!"
"Sao thế chú?"
Những dòng chữ này quen thuộc đến đau lòng. "Không, chú—chú đọc được. Đây là... tiếng Nhật."
"Ja-pan-nees (tiếng Nhật)? Ý chú là tiếng địa phương vùng Hah-chi-oh-jee (Hachioji) ạ?"
Làm gì có ngôn ngữ Hachioji. Nhưng đây đích thị là tiếng Nhật hiện đại. Nét chữ hơi cứng, nhưng viết nắn nót rất dễ đọc.
Gửi người hữu duyên:
Tôi là Hasegawa Kenichi. Một người Nhật sinh năm 1962. Không chắc người nhặt được có phải đồng hương không, nên tôi viết cả tiếng Anh cho chắc. Nhưng tiếng Anh tôi dở tệ. Tôi sẽ viết đơn giản thôi.
Tên tôi là Hasegawa Kenichi.
Tôi đến từ Nhật Bản.
Đây là món quà tôi tặng bạn.
Cách xưng hô nghe đậm chất Showa. Tôi tiếp tục đọc.
Tôi lạc đến thế giới này ngày 10 tháng 12 năm 1987. Tôi mở tiệm giặt ủi. Trải qua bao thăng trầm, tôi đã gây dựng được một cơ ngơi giặt khô có tiếng, tẩy được cả những vết bẩn mà ma thuật cũng bó tay.
Sang năm tôi 72 tuổi. Nhìn lại thì cuộc đời cũng trọn vẹn, chỉ tiếc nuối duy nhất là không được gặp lại cha mẹ, không được về quê hương.
Vì thế, tôi muốn để lại chút tài sản cho người nào đó cùng quê hương đến sau tôi. Không nhất thiết phải là người Nhật. Tôi tặng bức tượng Billiken này cho người đến từ Trái Đất. Mong bạn dùng nó vào việc thiện.
Hasegawa Kenichi, Mùa xuân năm Marm 472
"Marm 472?" tôi lẩm bẩm.
"Niên hiệu đổi cách đây 20 năm rồi chú. Năm 472 thì chắc cách đây khoảng 150 năm."
Dòng thời gian ở đây lệch với Trái Đất thật. Việc xuyên không đến thời đại nào chắc là hên xui do mấy ông thần sắp đặt.
Ông ấy làm tượng Billiken chắc vì nhớ quê. Không nói rõ, nhưng có lẽ ông ấy người Osaka.
Kicker lo lắng hỏi: "Tượng Billiken là bức tượng vàng này ạ? Bọn cháu giữ có ổn không? Đáng lẽ nó thuộc về chú chứ chú Yahagi?"
Đó là ý nguyện của ông Kenichi, nhưng người giải đố là Kicker. "Không, chú không thiếu tiền. Chú cũng chẳng ham hố sống xa hoa. Nếu là di sản cho người đồng hương, chú sẽ tự đúc tượng khác." Có khi đúc con Gungalf bằng vàng lại hay? Ngầu như mấy con robot đồ chơi hợp kim ngày xưa.
Không biết ông Kenichi giấu tượng vào bụng Gargoyle kiểu gì, nhưng chắc nhờ Michelle làm giúp được.
"Nhưng cháu vẫn thấy áy náy..." Kicker ngập ngừng.
"Nhìn thế thôi chứ chú là Bá tước đấy. Muốn bao nhiêu tiền chả được. Thôi, đừng ngại nữa, ăn cái này đi."
Tên sản phẩm: Kẹo Mật Ong Hoàng Kim
Mô tả: Kẹo đường màu vàng óng ánh. Ăn vào tăng vận may tiền bạc.
Giá: Mười rim
Món kẹo cổ truyền từ thời Taisho, xuất khẩu đi khắp nơi. Nguyên liệu đơn giản chỉ có đường, mạch nha và nước suối, nhưng vị ngọt thanh, ăn mãi không chán.
Tôi chia cho mỗi đứa một viên. "Ăn trước khi thương nhân đến nhé. Biết đâu bán được giá hời hơn. Nhưng đừng hy vọng quá."
"Thật ạ?"
"Meryl tham ăn nhét đầy mồm trước khi đi săn mà cũng chỉ nhặt được tiền lẻ thôi. Tức đến nỗi suýt nghẹn. Nói chung hiệu quả cũng hên xui lắm."
"Ha ha ha. Đúng là chị Meryl."
"Chuẩn luôn. Nhưng bả vẫn mua suốt vì nó ngon."
Ba đứa bóc kẹo bỏ tọt vào mồm.
◇◇◇◇◇◇
Đúng như Thủ tướng Ethel dự đoán, giá vàng tăng vọt. Bức tượng Billiken bán được hơn 3 triệu rim. Chia ba ra mỗi đứa cũng ẵm trọn 1 triệu. Chúng không đầu tư cổ phiếu hay trái phiếu, mà quyết định nâng cấp trang bị.
"Đồ xịn tốn kém lắm chú ạ," Cart chép miệng.
Đồ bình dân cả set cũng ngót nghét 100 nghìn rim. Hàng cao cấp thì riêng kiếm với giáp đã bay 1 triệu rưỡi. Nhưng tiền nào của nấy, chất lượng trang bị quyết định sống còn trong hầm ngục.
"Cháu sẽ không phải xin tiền bố nữa." Bố Kicker là lính hoàng gia, lương lậu cũng khá nhưng không dư dả mấy. Cả ba đứa đều vui vì đã có thể đỡ đần bố mẹ.
0 Bình luận