Tập 13 : Hoàng hôn của Đế chế

Chương 162 : Chi Tiết

Chương 162 : Chi Tiết

Dựa trên những gì Trương Hằng nhìn thấy, mỏ Pinota rõ ràng đang gặp rắc rối lớn.

Cánh cổng lớn của mỏ đóng im ỉm, không một chiếc xe chở quặng nào ra vào. Thậm chí những lính canh thường ngày tuần tra xung quanh để ngăn nông dân địa phương trộm quặng cũng biến mất tăm.

Decius bày ra vẻ ra mặt nói: "Tôi đã nói rồi, Cobb May Mắn không có lý do gì để lừa chúng ta cả. Làm vậy hắn được lợi gì đâu."

"Rốt cuộc anh thuộc phe nào vậy, người bạn của tôi?" Trương Hằng quay lại nhìn Decius, hỏi vặn lại.

"Hả?"

"Nếu anh còn muốn hoàn thành công việc đúng hạn, giao tượng đồng đúng ngày, tốt nhất là hãy cầu nguyện rằng Cobb đang lừa dối anh trong chuyện này."

"Nhưng... nhỡ đâu hắn nói thật thì sao?" Decius lí nhí hỏi lại.

"Thì xin chúc mừng, anh vừa phá hỏng công việc đầu tiên mà Hoàng đế Bệ hạ giao phó," Trương Hằng lạnh lùng đáp.

Sắc mặt Decius lập tức căng thẳng. Hắn biết gã người phương Đông này đang dọa mình, nhưng cũng phải thừa nhận lời đối phương nói không sai chút nào.

"Nếu anh đã hiểu rõ tình cảnh của mình, vậy thì bắt tay vào việc thôi," Trương Hằng ra lệnh.

Nói xong, cậu leo qua hàng rào bên hông mỏ quặng. Decius do dự một chút rồi cũng lật đật bám theo.

Hai người lội qua một đoạn đường bùn lầy, vượt qua một con dốc đất, cuối cùng cũng nhìn thấy cửa hang mỏ ở phía sau.

Một nhóm nô lệ đang tấp nập ra vào cửa hang, lưng cõng những giỏ đất đá nặng trĩu đổ ra ngoài. Một gã trông có vẻ như quản công nhìn thấy Trương Hằng và Decius liền chủ động bước tới. Hắn dường như quen biết Decius, ngạc nhiên hỏi:

"Sao ngài lại chạy đến đây?"

Decius giới thiệu hai bên với nhau. Nhờ đó Trương Hằng biết được gã thanh niên này là con trai cả của Cobb, tên là Crassus.

Crassus chìa tay bắt tay Trương Hằng: "Tôi đã xem ngài biểu diễn, rất tuyệt vời. Ngài là người đàn ông mạnh mẽ nhất mà tôi từng thấy."

Giọng điệu của hắn tuy khách sáo, nhưng cử chỉ và ánh mắt lại toát lên sự đề phòng.

"Trương Hằng hiện là Cố vấn của Hoàng đế, chuyên trách các vấn đề liên quan đến việc đúc tượng đồng," Decius bổ sung thêm.

"Vậy sao? Hai người không lo đúc tượng cho xong, chạy đến mỏ nhà tôi làm gì?"

Trong lúc Crassus nói chuyện, lại có thêm một nhóm nô lệ chui ra khỏi hang. Sau khi đổ đất đá, bọn họ không quay lại làm việc ngay mà đứng yên tại chỗ. Khoảng mười mấy gã nô lệ vạm vỡ, tay lăm lăm cuốc chim dùng để khai thác đá, ánh mắt gườm gườm.

"Ờm, vì thiếu quặng nên chúng tôi đã phải ngừng hoạt động một thời gian rồi. Chúng tôi đến đây để xem tình hình bên này thế nào, còn bao lâu nữa thì khôi phục khai thác được," Decius vội vàng giải thích để xoa dịu bầu không khí.

"Như hai người thấy đấy, hầm mỏ bị sập, chúng tôi đang dọn dẹp," Crassus đáp, "Cụ thể bao giờ xong thì tôi cũng chịu. Nhưng tôi nhớ là đã nói với ngài rồi, khi nào xong tôi sẽ báo ngay mà."

"Đương nhiên, đương nhiên. Chúng tôi không phải không tin cậu, chỉ là muốn xem có giúp được gì không, tiện thể hít thở không khí trong lành vùng quê ấy mà," Decius gật đầu lia lịa, rồi quay sang nhìn Trương Hằng với ánh mắt cầu khẩn: Thế là đủ rồi chứ? Hài lòng chưa? Về thôi.

"Cái chốn quỷ quái này làm gì có không khí trong lành, chỉ toàn lũ nô lệ hôi hám và đống đá vụn thôi," Crassus hừ mũi, "Chẳng ai muốn ở lại đây cả. Xong việc này, tôi sẽ vào thành phố tìm một kỹ viện, tự thưởng cho mình một kỳ nghỉ dài."

"Phải đấy, lúc đó chúng ta có thể cùng nhau làm vài ly. Có điều lúc đó chắc tôi thất nghiệp rồi," Decius than thở, lại liếc nhìn Trương Hằng.

Trương Hằng nhướng mày, ra hiệu không còn gì để hỏi. Decius thở phào nhẹ nhõm.

Dưới ánh mắt giám sát của Crassus và đám nô lệ vũ trang, Trương Hằng và Decius rời khỏi khu mỏ.

Đi được một đoạn xa, Decius không nhịn được nữa:

"Tôi không muốn nói câu này, nhưng giờ ngài đã tin là mỏ gặp rắc rối thật rồi chứ? Cobb không cố tình trì hoãn đâu."

"Mỏ có gặp rắc rối thật hay không thì chưa biết, nhưng anh thì gặp rắc rối to rồi đấy, bạn tôi ơi," Trương Hằng nói.

Mặt Decius méo xệch: "Tôi biết. Nhưng đây là tai nạn ngoài ý muốn. Hy vọng ngài Cố vấn có thể báo cáo trung thực tình hình với Bệ hạ."

"Đây không phải tai nạn ngoài ý muốn," Trương Hằng lắc đầu.

"Sao có thể chứ? Chính mắt chúng ta nhìn thấy mà..." Decius trợn tròn mắt. Hắn không tin Trương Hằng lại dám đổi trắng thay đen như thế. Chẳng lẽ vì lúc gặp mặt hắn quên đút lót sao?

"Anh chỉ nhìn thấy đám nô lệ khiêng đất đá từ trong hang ra, và thấy Crassus cho người chặn cửa hang không cho chúng ta vào.

Ngoài ra, tôi nghe nói nhân công mỏ Pinota không chỉ có nô lệ, mà còn thuê cả dân nghèo quanh vùng. Nhưng hôm nay chúng ta chỉ thấy nô lệ, không thấy bóng dáng người dân nào cả."

"Ừm... điều đó nói lên cái gì?"

"Nô lệ là tài sản của chủ, khó phản bội. Nhưng dân nghèo làm thuê thì khác. Nếu muốn giở trò gì đó mờ ám, đương nhiên không thể để người ngoài ở lại chứng kiến," Trương Hằng giải thích, "Còn nữa..."

"Còn gì nữa?"

"Anh có để ý không? Đám nô lệ dọn dẹp hầm mỏ trên người hầu như không có mồ hôi. Điều này chứng tỏ họ mới chỉ bắt đầu làm việc không lâu.

Và anh còn nhớ đoạn đường lầy lội chúng ta đi qua trước khi leo lên dốc đất không?"

"Nhớ."

"Không biết anh có chú ý giày và ống quần của Crassus không? Trên đó dính bùn chưa khô. Nghĩa là hắn cũng vừa đi qua đoạn đường đó ngay trước chúng ta không lâu. Tên này chỉ đến trước chúng ta một chút để diễn kịch cho chúng ta xem thôi.

Thêm vào đó, lúc tôi đến tìm anh, tôi phát hiện vài gã lén lút rình rập trước cửa nhà anh. Nếu không nhầm thì đó là người của Cobb phái đến theo dõi. Bọn chúng thấy tôi đến tìm anh, chắc chắn đã có kẻ chạy về báo tin trước. Nhờ đó họ mới kịp dàn dựng màn kịch này."

Nghe xong, Decius há hốc mồm, nhìn Trương Hằng như nhìn quái vật.

"Trời ơi, ngài rốt cuộc là ai vậy? Tại sao ngài có thể nhìn ra nhiều chi tiết mà người khác không để ý đến thế?!"

"Anh biết mà, tôi từng là giác đấu sĩ. Chỉ là khả năng quan sát tốt hơn người thường chút thôi," Trương Hằng đáp qua loa. Với tư cách là một trong những khách trọ tại số 221B phố Baker, mức độ suy luận này chẳng có gì đáng khoe khoang.

"Được rồi. Vậy tiếp theo chúng ta làm gì?" Decius hỏi, "Ý tôi là, dù biết mỏ Pinota nói dối và cố tình ngừng việc, nhưng về mặt pháp lý họ vẫn đang trả tiền phạt vi phạm hợp đồng, chúng ta không làm gì được. Hơn nữa, tôi vẫn không hiểu tại sao Cobb lại làm thế? Chẳng có lợi lộc gì cho hắn cả."

"Cobb đương nhiên không có gan làm thế một mình. Vì vậy, việc tiếp theo là chúng ta phải tìm ra kẻ đứng sau giật dây hắn."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!