Một Ngày Của Tôi Có 48 Gi...
Tiểu Ngốc Chiêu - 小呆昭- Khởi đầu
- Tập 01 : Sinh tồn trên đảo hoang
- Tập 02 : Tokyo Drift
- Tập 2.5 : Ngoại truyện
- Tập 03 : Welcome to the Mannerheim Line
- Tập 3.5 : Ngoại truyện
- Tập 04 : Đấu giá
- Tập 05 : Cánh buồm đen
- Tập 06 : Trại huấn luyện Apollo
- Tập 07 : Thợ xây bậc thầy (Đặc biệt)
- Tập 08 : Người rò rỉ thông tin
- Tập 09 : Phương pháp suy diễn
- Tập EL10.0 : Giấc mơ và lý tưởng
- Tập 10 : Bakumatsu Kyoto (Đặc biệt)
- Tập 11 : Nhai thuốc lá và móng ngựa
- Tập 12 : Người ngoài hành tinh
- Tập 13 : Hoàng hôn của Đế chế
- Chương 01 : Xếp hạng
- Chương 02 : Tranh Cãi
- Chương 03 : Thù Lao
- Chương 04 : Chân Của Bóng Tối
- Chương 05 : Hoàng Đế
- Chương 06 : Người Thích Lo Chuyện Bao Đồng
- Chương 07 : Chim Sẻ Ở Phía Sau
- Chương 08 : Sức Công Phá Kép
- Chương 09 : Cú Lừa
- Chương 10 : Sự Bất Thường
- Chương 11 : Toan Tính
- Chương 12 : Có Ngon Không?
- Chương 13 : Ảo Ảnh
- Chương 14 : Lời Tạm Biệt
- Chương 15 : Cái Chết Bất Ngờ
- Chương 16 : Nhân Danh Công Lý
- Chương 17 : Cái Giá Của Sự Thỏa Mãn
- Chương 18 : Bí Mật Bộ Trang Bị
- Chương 19 : Tình Huống Bất Ngờ
- Chương 20 : Nhà Trọ Gilman
- Chương 21 : Vị Khách Còn Lại
- Chương 22 : Tôi Ngồi Nhìn Anh Ăn Là Được Rồi
- Chương 23 : Đừng Lo Lắng
- Chương 24 : Nửa Đêm Kéo Đến
- Chương 25 : Lễ Hội Bắt Đầu
- Chương 26 : Đầm Lầy
- Chương 27 : Sợi Dây Chuyền
- Chương 28 : Hội Ngộ
- Chương 29 : Những Điều Mắt Thấy Tai Nghe Của Fabrycot
- Chương 30 : Đáp Án Được Hé Lộ
- Chương 31 : Lựa Chọn
- Chương 32 : Đôi Cánh
- Chương 33 : Mukaiji Nanako
- Chương 34 : Tìm Sách
- Chương 35 : Thiên Thần Hộ Mệnh
- Chương 36 : Hoàng Hôn Của Đế Chế
- Chương 37 : Đây Chính Là La Mã
- Chương 38 : Đấu Trường Và Tử Tù
- Chương 39 : Màn Trình Diễn Ngoạn Mục
- Chương 40 : Nô Lệ
- Chương 41 : Anh Đến Từ Đâu?
- Chương 42 : Những Người German Mới Đến
- Chương 43 : Toàn Thắng
- Chương 44 : Ông Chủ Của Trường Đào Tạo
- Chương 45 : Ai Cũng Yêu Mến Sisnates
- Chương 46 : Một Con Đường Duy Nhất
- Chương 47 : Có Đau Không?
- Chương 48 : Phân Chia Loại Hình Giác Đấu
- Chương 49 : Có Lợi Có Hại
- Chương 50 : Câu Chuyện Của Varo
- Chương 51 : Lời Khuyên
- Chương 52 : Anh Thắng Rồi
- Chương 53 : Nhát Kiếm Xuất Sắc
- Chương 54 : Tăng Cường Huấn Luyện
- Chương 55 : Cảm Ơn
- Chương 56 : Ai Là Người Đầu Tiên Bốc Thăm?
- Chương 57 : Sắp Xếp Đối Chiến
- Chương 58 : Anh Muốn Nghe Sự Thật Không?
- Chương 59 : Đến Lượt Ngươi Rồi
- Chương 60 : Cây Trường Xuân Của Đấu Trường Victor
- Chương 61 : Lại Là Tai Nạn Bất Ngờ
- Chương 62 : Sự Hưng Phấn Của Bach
- Chương 63 : Tuyên Thệ
- Chương 64 : Trào Lưu Tắm Nước Nóng Của La Mã
- Chương 65 : Cậu Có Thể Miêu Tả Dáng Vẻ Của Cô Ta Không?
- Chương 66 : Vị Thần Của Mưu Sát Và Thích Khách
- Chương 67 : Bữa Trưa Miễn Phí
- Chương 68 : Mát-xa Và Thảo Dược
- Chương 69 : Không Đánh Nữa
- Chương 70 : Cậu Từng Đi Chợ Bao Giờ Chưa?
- Chương 71 : Cái Đó Thì Tôi Muốn Nghe
- Chương 72 : Chuẩn Bị Sẵn Sàng
- Chương 73 : Phân Chia Cặp Đấu Trận Đầu
- Chương 74 : Tuyên Truyền Và Cầu Nguyện
- Chương 75 : Đấu Sĩ Thú
- Chương 76 : Lật Ngược Thế Cờ
- Chương 77 : Hỗn Chiến Mười Hai Người
- Chương 78 : Thế Này Là Thắng Rồi Nhỉ?
- Chương 79 : Chúng Ta Chắc Chắn Là Nhóm Thắng Chứ?
- Chương 80 : Trận Đấu Được Mong Chờ
- Chương 81 : Chiến Thắng Áp Đảo
- Chương 82 : Người Mình
- Chương 83 : Cuộc Trò Chuyện Riêng Tư
- Chương 84 : Tiệm Rèn Mũi Đỏ
- Chương 85 : Các Ngươi Có Hứng Thú Không?
- Chương 86 : Lựa Chọn Sáng Suốt
- Chương 87 : Món Quà Của Markullus
- Chương 88 : Nhiệm Vụ Mới
- Chương 89 : Satornilus
- Chương 90 : Lần Đầu Gặp Commodus
- Chương 91 : Khiêu Khích
- Chương 92 : Trận Chiến Ở Tiền Sảnh
- Chương 93 : Dừng Tại Đây Thôi
- Chương 94 : Ta Chỉ Có Cái Mũi Thính Thôi
- Chương 95 : Đấu Trường La Mã - Kỳ Quan Thế Giới
- Chương 96 : Nỗi Phiền Muộn Của Markullus
- Chương 97 : Đặt Cược Vào Hắn
- Chương 98 : Cảm Ơn, Nhưng Tôi Không Cần Thứ Đó
- Chương 99 : Hắn Rất Lợi Hại
- Chương 100 : Đối Thủ
- Chương 101 : Màn Đấu Bò
- Chương 102 : Chỉ Hơi Giống Thôi Sao?
- Chương 103 : Hãy Tấn Công Ta Đi
- Chương 104 : Âm Mưu
- Chương 105 : Người Hòa Giải
- Chương 106 : Lát Nữa Anh Nên Nhắm Mắt Lại
- Chương 107 : Hóa Thân Của Thần
- Chương 108 : Trận Chiến Cuối Cùng
- Chương 109 : Ồ, Trùng Hợp Quá Nhỉ?
- Chương 110 : Huyền Thoại
- Chương 111 : Màn Trình Diễn Tuyệt Vời
- Chương 112 : Thế Nào Là Kịch Tính?
- Chương 113 : Biết Em Thích Nhất Điểm Gì Ở Ngài Không?
- Chương 114 : Kẻ Thắng Cuộc
- Chương 115 : Chưa Phải Là Tệ Nhất
- Chương 116 : Vác Hành Lý Gì Cơ?
- Chương 117 : Lời Từ Biệt
- Thông báo: Xin phép khất một chương ~
- Chương 118 : Gặp Lại Dadatis
- Chương 119 : Tế Tư
- Chương 120 : Đây Có Phải Là Thần Dụ Không?
- Chương 121 : Người Đến Thăm
- Chương 122 : Công Việc Mới
- Chương 123 : Hóa Ra Làm Việc Cho Hoàng Đế Lại Nguy Hiểm Thế À
- Chương 124 : Thả Khỉ Còm Ra!
- Chương 125 : Kẻ Xấu
- Chương 126 : Trụ Sở Đội Tuần Tra
- Chương 127 : Một Nguyên Tắc
- Chương 128 : Có Tiền Cùng Kiếm
- Chương 129 : Mối Làm Ăn Lớn
- Chương 130 : Hết Giờ Làm Thì Không Phải Chuyện Của Chúng Tôi
- Chương 131 : Các Người Đừng Có Quá Đáng
- Chương 132 : Xin Hỏi
- Chương 133 : Mục Tiêu Nhất Quán
- Chương 134 : Trưởng Thành Và Thử Thách
- Chương 135 : Mở Màn Thuận Lợi
- Chương 136 : Tôi Nhập Hội
- Chương 137 : Sự Thay Đổi
- Chương 138 : Lời Từ Biệt
- Chương 140 : Tim Ngươi Đập Nhanh Quá Đấy
- Chương 141 : Vị Khách Không Mời Mà Đến
- Chương 142 : Nghi Vấn Ám Sát
- Chương 143 : Cho Hắn Vào
- Chương 144 : Phán Xét
- Chương 145 : Không Tuân Thủ Quy Tắc
- Chương 146 : Ngả Bài
- Chương 147 : Chuyện Này Không Phải Ông Có Thể Làm Chủ
- Chương 148 : Chủ Nhân Khu Đông Nam
- Chương 149 : Mục Đích Thật Sự
- Chương 150 : Hạ Màn
- Chương 151 : Câu Này Có Ý Nghĩa Gì?
- Chương 152 : Kỳ Đánh Giá Đến Gần
- Chương 153 : Ngài Có Muốn Đi Xem Không?
- Chương 154 : Đối Mặt Với Cơn Ác Mộng
- Chương 155 : Công Lý Muộn Màng
- Chương 156 : Gã Người Phương Đông May Mắn Chết Tiệt
- Chương 157 : Lời Thì Thầm Của Cleander
- Chương 158 : Gặp Lại Commodus
- Chương 159 : Nhiệm Vụ Mới
- Chương 160 : Sợi Dây Chuyền
- Chương 161 : Mỏ Pinota
- Chương 162 : Chi Tiết
- Chương 163 : Tín Sứ
- Chương 164 : Người Có Vết Chàm Đỏ
- Chương 165 : Phiền Nếu Chúng Tôi Vào Ngồi Chút Không?
- Chương 166 : Thời Gian Không Còn Nhiều
- Chương 167 : Manh Mối Và Dã Tâm
- Chương 168 : Trả Đồ Cho Tôi Trước Đã
- Chương 169 : Kéo Xuống Nước
- Chương 170 : Tôi Không Thân Với Ông Ta
- Chương 171 : Phần Thưởng
- Chương 172 : Nhà Mới Và Vị Khách
- Chương 173 : Bữa Tiệc Tối
- Chương 174 : Hãy Làm Cho Rome Vĩ Đại Hơn Nữa!
- Chương 175 : Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ
- Chương 176 : Món Quà Và Rắc Rối
- Chương 177 : Suy Đoán Và Cảnh Báo
- Chương 178 : Có Lẽ Phải Làm Phiền Cô Đi Một Chuyến
- Chương 179 : Món Quà Của Autrus
- Chương 180 : Cái Bẫy
- Chương 181 : Cố Nhân
- Chương 182 : Herto
- Chương 183 : Ám Sát
- Chương 184 : Thế Sự Khó Lường
- Chương 185 : Hồi Ức Và Thẩm Vấn
- Chương 186 : Mũi Tên Và Thanh Đao
- Chương 187 : Vây Giết
- Chương 188 : Chuyến Viếng Thăm Lúc Nửa Đêm
- Chương 189 : Thỏa Thuận Của Chúng Ta Còn Hiệu Lực Chứ?
- Chương 190 : Cú Mèo Và Điềm Gở
- Chương 191 : Đôi Tai Của Autrus
- Chương 192 : Thông Minh Quá Hóa Dại
- Chương 193 : Cái Chết Của Autrus
- Chương 194 : Thủ Lĩnh Chó Săn
- Chương 195 : Tình Yêu
- Chương 196 : Chuyến Đi Dài
- Chương 197 : Hoàng Hôn Của Đế Chế (Kết Thúc)
- Tập 14 : vệ sĩ
- Tập 15 : Kẻ thù vô hình
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tập 13 : Hoàng hôn của Đế chế
Chương 21 : Vị Khách Còn Lại
1 Bình luận - Độ dài: 1,591 từ - Cập nhật:
Chương 21 : Vị Khách Còn Lại
Gã nhân viên lễ tân và ông lão hoàn toàn không ngờ tới tình huống này.
Một đô la tiền phòng chẳng phải con số lớn lao gì. Đương nhiên, xét đến điều kiện vệ sinh tồi tàn và bầu không khí u ám ở đây, dù có giảm giá một nửa cũng chưa chắc đã có ai thèm ở. Nhưng vấn đề là, phương tiện duy nhất để rời khỏi thị trấn tối nay đã ngừng hoạt động. Trương Hằng không ở đây thì chẳng còn chỗ nào để dung thân.
Theo lý thuyết, một đô la này cậu bắt buộc phải trả. Nhưng ai mà ngờ được, trong túi cậu lại rỗng tuếch, chẳng có lấy một xu.
Im lặng một hồi lâu, ông lão mới lên tiếng phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng:
"Thôi được rồi, tiền phòng để tôi trả giúp cậu ta. Đã là lễ hội thì mọi người cùng vui mới phải đạo. Hiếm khi có khách đến thăm, chúng ta cũng nên thể hiện chút lòng hiếu khách của chủ nhà chứ."
Thực lòng mà nói, ông ta đã tốn bao công sức mới dụ được Trương Hằng đến đây, làm sao có thể để kế hoạch đổ bể chỉ vì một đô la lẻ.
"Nếu ông đã sẵn lòng trả thay cậu ta thì tôi không có ý kiến gì." Gã lễ tân nhún vai, nhanh chóng làm thủ tục nhận phòng cho Trương Hằng. Cậu ký tên mình vào cuốn sổ đăng ký khách trọ.
Ông lão không biết đã lẳng lặng rời đi từ lúc nào, như thể nhiệm vụ duy nhất của ông ta là dẫn Trương Hằng vào nhà trọ này vậy.
Trương Hằng đang định đi theo một nhân viên phục vụ khác lên lầu thì cửa chính lại mở ra. Một bóng người bước vào.
Người mới đến trông có vẻ lo lắng, giận dữ và có chút hoảng loạn. Anh ta há miệng định nói gì đó, nhưng lời đến môi lại nuốt ngược vào trong, chỉ cộc lốc nói:
"Cho tôi một phòng."
"Một đô la." Gã lễ tân nhắc lại cái giá với vẻ mặt vô cảm.
Trương Hằng biết đây chính là "vị khách còn lại" mà gã lễ tân nhắc tới lúc nãy. Điều này khá dễ nhận biết. Không chỉ vì ngoại hình của anh ta hoàn toàn bình thường, không có nét dị dạng như cư dân bản địa, mà còn vì trên người anh ta không toát ra cái vẻ ẩm ướt, âm u đặc trưng của thị trấn này.
Đều là người từ nơi khác đến, có lẽ nên giao lưu một chút?
Trương Hằng dừng bước, định mở lời chào hỏi. Nhưng cậu chưa kịp nói gì thì đối phương đã ném cho cậu một ánh nhìn đầy cảnh giác.
Trương Hằng từng đi săn, nên cậu hiểu rất rõ ánh mắt đó.
Đó là ánh mắt của con mồi đang chạy trốn. Trong hoàn cảnh này, chúng sẽ không tin tưởng bất kỳ ai hay bất kỳ điều gì.
"Phòng 428." Gã lễ tân đưa chìa khóa cho vị khách mới.
Hai vị khách trọ mới của Gilman cùng đi theo nhân viên phục vụ lên tầng thượng.
Phòng của Trương Hằng là phòng 427, một căn phòng đơn hướng ra mặt phố. Nó kế thừa hoàn hảo phong cách chủ đạo của thị trấn: tăm tối và tàn tạ.
Trong phòng có hai cửa sổ, vài món đồ nội thất rẻ tiền nhìn qua là biết đã lâu không ai sử dụng, và một chiếc giường khung thép. Chỉ nhìn thôi cũng đủ biết thứ này chẳng liên quan gì đến khái niệm "êm ái" mà ông lão đã quảng cáo.
Điều này cũng khiến Trương Hằng dập tắt hy vọng về lời hứa "thức ăn ngon". Nhưng vì đã đến giờ cơm, cậu vẫn hỏi nhân viên phục vụ một câu lấy lệ:
"Nhà trọ có phục vụ đồ ăn không?"
"Chúng tôi không phục vụ ăn uống." Gã phục vụ trả lời lạnh băng. Nhưng có lẽ nhớ ra thân phận của mình, gã bổ sung thêm một câu cộc lốc, "Trong thị trấn có nhà hàng, ngay cạnh nhà trọ này."
"Cảm ơn."
Trương Hằng không có tiền bo, nhưng gã phục vụ cũng chẳng bận tâm, quay người bỏ đi ngay.
Tầng thượng lúc này chỉ còn lại Trương Hằng và vị khách kia.
Phòng 428 của anh ta nằm chếch đối diện phòng Trương Hằng. Vừa vào phòng, anh ta lập tức đóng sầm cửa lại đầy cảnh giác, tỏ rõ thái độ không muốn tiếp xúc với bất kỳ ai.
Trương Hằng cũng không vội làm phiền người hàng xóm bất đắc dĩ. Cậu dành chút thời gian kiểm tra căn phòng của mình.
Vòi nước hỏng. Điều này nhân viên phục vụ đã báo trước lúc lên lầu.
Nói cách khác, đây là một nhà trọ kỳ diệu: không đồ ăn, và cũng không có nước máy. Chẳng trách ngoài hai người họ ra không có ma nào thèm ở.
Tấm ván cửa tủ quần áo bị nứt toác, mỗi lần đóng mở lại phát ra tiếng cót két rợn người. Bàn phủ một lớp bụi mỏng. Chăn nệm bẩn thỉu, sờ vào thấy ẩm ướt như vừa trải qua mùa mưa dầm.
Thực lòng mà nói, nếu không phải vì nó che được mưa gió, thì ngủ ở đây chẳng khác gì ngủ ngoài đường.
Nhưng điều tồi tệ hơn cả là... Trương Hằng phát hiện cửa phòng không có chốt cài bên trong.
Nghĩa là dù cậu có khóa cửa, người bên ngoài vẫn có thể dùng chìa khóa dự phòng để mở. Nhìn dấu vết trên cửa, cái chốt rõ ràng vừa mới bị tháo đi không lâu.
Thú vị thật.
Cũng may là không phải toàn tin xấu. Ít nhất chiếc bóng đèn sợi đốt kiểu cũ trên trần nhà vẫn hoạt động. Dù đầu bóng đèn đã đen sì, ánh sáng màu cam tỏa ra cũng lờ mờ yếu ớt, nhưng đó vẫn là một niềm an ủi nhỏ nhoi trước khi màn đêm buông xuống.
Tất nhiên, mọi dấu hiệu đều cho thấy tối nay chắc chắn sẽ có chuyện xảy ra. Đến lúc đó, chỉ cần ngắt cầu dao điện, thì cái bóng đèn có tốt đến mấy cũng thành vô dụng.
Trương Hằng bước tới bên cửa sổ, vén một góc rèm nhìn xuống đường.
Bóng người trên phố dường như đông hơn một chút. Lẫn trong đám đông là những kẻ mặc áo choàng của giáo phái. Họ thực sự rất chú tâm chuẩn bị cho buổi lễ tối nay, ai nấy đều đeo trang sức bằng vàng lấp lánh. Nhưng kỳ lạ thay, Trương Hằng không hề thấy họ chuẩn bị đồ ăn thức uống gì.
Lễ hội mà thiếu đồ ăn thức uống thì còn gì là lễ hội?
Đại đa số mọi người chẳng quan tâm đến nguồn gốc hay ý nghĩa thực sự của lễ hội, họ chỉ cần một cái cớ để ăn uống linh đình, nuông chiều cái dạ dày của mình. Một lễ hội không có rượu thịt cũng giống như bánh kem không có kem vậy.
Nhưng những "người trong cuộc" dưới lầu dường như không nghĩ thế. Họ vẫn tỏ ra vô cùng phấn khích và hào hứng.
Quan sát một lúc, Trương Hằng phóng tầm mắt ra xa hơn. Cậu nhìn thấy con đê chắn sóng, và xa hơn nữa là vệt đen bí ẩn nhấp nhô trên mặt biển.
Lần đầu tiên đến đây cậu cũng đã nhìn thấy vệt đen đó. Trương Hằng luôn có cảm giác, ở nơi đó có thứ gì đó đang chờ đợi sự triệu hồi của cậu.
Trên đê chắn sóng, hai chấm đen nhỏ xíu đang khom lưng – có lẽ là ngư dân. Họ bất ngờ buông cần câu, tung người nhảy xuống biển từ trên đê cao.
Nhảy xuống từ độ cao đó rất nguy hiểm, chưa kể đến những tảng đá ngầm lởm chởm bên dưới, chỉ riêng sóng to gió lớn cũng đủ cuốn phăng con người đi xa. Nhưng những người khác trên đê dường như đã quá quen với cảnh này. Thấy hai người nhảy xuống, họ chẳng có phản ứng gì, vẫn cắm cúi làm việc của mình.
Mọi thứ ở thị trấn này đều toát lên vẻ bất thường và quái gở.
Tiếng chuông nhà thờ vang lên, báo hiệu đã 7 giờ tối. Mặt trời lặn hẳn, chỉ còn lại chút ánh hoàng hôn yếu ớt sót lại nơi chân trời.
Trương Hằng buông rèm cửa. Thực ra cậu không đói lắm, bỏ bữa tối cũng chẳng sao. Nhưng xét đến những gì sắp xảy ra trong đêm nay, cậu cần phải chuẩn bị trước một số thứ. Quan trọng nhất là kiếm vài món vũ khí vừa tay, vì hiện tại cậu đang trong tình trạng "tay không tấc sắt".
Trương Hằng mở cửa, bước sang gõ cửa phòng đối diện.
"Ai đó?" Giọng nói cảnh giác vọng ra từ bên trong.
"Là tôi, người ở cùng nhà trọ với anh. Chúng ta đều là người từ nơi khác đến. Anh có muốn cùng ra ngoài ăn tối không?"
Đáp lại cậu là một sự im lặng kéo dài. Người bên trong dường như đang cân nhắc lời đề nghị này.
Một lát sau, cánh cửa từ từ mở ra.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
1 Bình luận