Một Ngày Của Tôi Có 48 Gi...
Tiểu Ngốc Chiêu - 小呆昭- Khởi đầu
- Tập 01 : Sinh tồn trên đảo hoang
- Tập 02 : Tokyo Drift
- Tập 2.5 : Ngoại truyện
- Tập 03 : Welcome to the Mannerheim Line
- Tập 3.5 : Ngoại truyện
- Tập 04 : Đấu giá
- Tập 05 : Cánh buồm đen
- Tập 06 : Trại huấn luyện Apollo
- Tập 07 : Thợ xây bậc thầy (Đặc biệt)
- Tập 08 : Người rò rỉ thông tin
- Tập 09 : Phương pháp suy diễn
- Tập EL10.0 : Giấc mơ và lý tưởng
- Tập 10 : Bakumatsu Kyoto (Đặc biệt)
- Tập 11 : Nhai thuốc lá và móng ngựa
- Tập 12 : Người ngoài hành tinh
- Tập 13 : Hoàng hôn của Đế chế
- Chương 01 : Xếp hạng
- Chương 02 : Tranh Cãi
- Chương 03 : Thù Lao
- Chương 04 : Chân Của Bóng Tối
- Chương 05 : Hoàng Đế
- Chương 06 : Người Thích Lo Chuyện Bao Đồng
- Chương 07 : Chim Sẻ Ở Phía Sau
- Chương 08 : Sức Công Phá Kép
- Chương 09 : Cú Lừa
- Chương 10 : Sự Bất Thường
- Chương 11 : Toan Tính
- Chương 12 : Có Ngon Không?
- Chương 13 : Ảo Ảnh
- Chương 14 : Lời Tạm Biệt
- Chương 15 : Cái Chết Bất Ngờ
- Chương 16 : Nhân Danh Công Lý
- Chương 17 : Cái Giá Của Sự Thỏa Mãn
- Chương 18 : Bí Mật Bộ Trang Bị
- Chương 19 : Tình Huống Bất Ngờ
- Chương 20 : Nhà Trọ Gilman
- Chương 21 : Vị Khách Còn Lại
- Chương 22 : Tôi Ngồi Nhìn Anh Ăn Là Được Rồi
- Chương 23 : Đừng Lo Lắng
- Chương 24 : Nửa Đêm Kéo Đến
- Chương 25 : Lễ Hội Bắt Đầu
- Chương 26 : Đầm Lầy
- Chương 27 : Sợi Dây Chuyền
- Chương 28 : Hội Ngộ
- Chương 29 : Những Điều Mắt Thấy Tai Nghe Của Fabrycot
- Chương 30 : Đáp Án Được Hé Lộ
- Chương 31 : Lựa Chọn
- Chương 32 : Đôi Cánh
- Chương 33 : Mukaiji Nanako
- Chương 34 : Tìm Sách
- Chương 35 : Thiên Thần Hộ Mệnh
- Chương 36 : Hoàng Hôn Của Đế Chế
- Chương 37 : Đây Chính Là La Mã
- Chương 38 : Đấu Trường Và Tử Tù
- Chương 39 : Màn Trình Diễn Ngoạn Mục
- Chương 40 : Nô Lệ
- Chương 41 : Anh Đến Từ Đâu?
- Chương 42 : Những Người German Mới Đến
- Chương 43 : Toàn Thắng
- Chương 44 : Ông Chủ Của Trường Đào Tạo
- Chương 45 : Ai Cũng Yêu Mến Sisnates
- Chương 46 : Một Con Đường Duy Nhất
- Chương 47 : Có Đau Không?
- Chương 48 : Phân Chia Loại Hình Giác Đấu
- Chương 49 : Có Lợi Có Hại
- Chương 50 : Câu Chuyện Của Varo
- Chương 51 : Lời Khuyên
- Chương 52 : Anh Thắng Rồi
- Chương 53 : Nhát Kiếm Xuất Sắc
- Chương 54 : Tăng Cường Huấn Luyện
- Chương 55 : Cảm Ơn
- Chương 56 : Ai Là Người Đầu Tiên Bốc Thăm?
- Chương 57 : Sắp Xếp Đối Chiến
- Chương 58 : Anh Muốn Nghe Sự Thật Không?
- Chương 59 : Đến Lượt Ngươi Rồi
- Chương 60 : Cây Trường Xuân Của Đấu Trường Victor
- Chương 61 : Lại Là Tai Nạn Bất Ngờ
- Chương 62 : Sự Hưng Phấn Của Bach
- Chương 63 : Tuyên Thệ
- Chương 64 : Trào Lưu Tắm Nước Nóng Của La Mã
- Chương 65 : Cậu Có Thể Miêu Tả Dáng Vẻ Của Cô Ta Không?
- Chương 66 : Vị Thần Của Mưu Sát Và Thích Khách
- Chương 67 : Bữa Trưa Miễn Phí
- Chương 68 : Mát-xa Và Thảo Dược
- Chương 69 : Không Đánh Nữa
- Chương 70 : Cậu Từng Đi Chợ Bao Giờ Chưa?
- Chương 71 : Cái Đó Thì Tôi Muốn Nghe
- Chương 72 : Chuẩn Bị Sẵn Sàng
- Chương 73 : Phân Chia Cặp Đấu Trận Đầu
- Chương 74 : Tuyên Truyền Và Cầu Nguyện
- Chương 75 : Đấu Sĩ Thú
- Chương 76 : Lật Ngược Thế Cờ
- Chương 77 : Hỗn Chiến Mười Hai Người
- Chương 78 : Thế Này Là Thắng Rồi Nhỉ?
- Chương 79 : Chúng Ta Chắc Chắn Là Nhóm Thắng Chứ?
- Chương 80 : Trận Đấu Được Mong Chờ
- Chương 81 : Chiến Thắng Áp Đảo
- Chương 82 : Người Mình
- Chương 83 : Cuộc Trò Chuyện Riêng Tư
- Chương 84 : Tiệm Rèn Mũi Đỏ
- Chương 85 : Các Ngươi Có Hứng Thú Không?
- Chương 86 : Lựa Chọn Sáng Suốt
- Chương 87 : Món Quà Của Markullus
- Chương 88 : Nhiệm Vụ Mới
- Chương 89 : Satornilus
- Chương 90 : Lần Đầu Gặp Commodus
- Chương 91 : Khiêu Khích
- Chương 92 : Trận Chiến Ở Tiền Sảnh
- Chương 93 : Dừng Tại Đây Thôi
- Chương 94 : Ta Chỉ Có Cái Mũi Thính Thôi
- Chương 95 : Đấu Trường La Mã - Kỳ Quan Thế Giới
- Chương 96 : Nỗi Phiền Muộn Của Markullus
- Chương 97 : Đặt Cược Vào Hắn
- Chương 98 : Cảm Ơn, Nhưng Tôi Không Cần Thứ Đó
- Chương 99 : Hắn Rất Lợi Hại
- Chương 100 : Đối Thủ
- Chương 101 : Màn Đấu Bò
- Chương 102 : Chỉ Hơi Giống Thôi Sao?
- Chương 103 : Hãy Tấn Công Ta Đi
- Chương 104 : Âm Mưu
- Chương 105 : Người Hòa Giải
- Chương 106 : Lát Nữa Anh Nên Nhắm Mắt Lại
- Chương 107 : Hóa Thân Của Thần
- Chương 108 : Trận Chiến Cuối Cùng
- Chương 109 : Ồ, Trùng Hợp Quá Nhỉ?
- Chương 110 : Huyền Thoại
- Chương 111 : Màn Trình Diễn Tuyệt Vời
- Chương 112 : Thế Nào Là Kịch Tính?
- Chương 113 : Biết Em Thích Nhất Điểm Gì Ở Ngài Không?
- Chương 114 : Kẻ Thắng Cuộc
- Chương 115 : Chưa Phải Là Tệ Nhất
- Chương 116 : Vác Hành Lý Gì Cơ?
- Chương 117 : Lời Từ Biệt
- Thông báo: Xin phép khất một chương ~
- Chương 118 : Gặp Lại Dadatis
- Chương 119 : Tế Tư
- Chương 120 : Đây Có Phải Là Thần Dụ Không?
- Chương 121 : Người Đến Thăm
- Chương 122 : Công Việc Mới
- Chương 123 : Hóa Ra Làm Việc Cho Hoàng Đế Lại Nguy Hiểm Thế À
- Chương 124 : Thả Khỉ Còm Ra!
- Chương 125 : Kẻ Xấu
- Chương 126 : Trụ Sở Đội Tuần Tra
- Chương 127 : Một Nguyên Tắc
- Chương 128 : Có Tiền Cùng Kiếm
- Chương 129 : Mối Làm Ăn Lớn
- Chương 130 : Hết Giờ Làm Thì Không Phải Chuyện Của Chúng Tôi
- Chương 131 : Các Người Đừng Có Quá Đáng
- Chương 132 : Xin Hỏi
- Chương 133 : Mục Tiêu Nhất Quán
- Chương 134 : Trưởng Thành Và Thử Thách
- Chương 135 : Mở Màn Thuận Lợi
- Chương 136 : Tôi Nhập Hội
- Chương 137 : Sự Thay Đổi
- Chương 138 : Lời Từ Biệt
- Chương 140 : Tim Ngươi Đập Nhanh Quá Đấy
- Chương 141 : Vị Khách Không Mời Mà Đến
- Chương 142 : Nghi Vấn Ám Sát
- Chương 143 : Cho Hắn Vào
- Chương 144 : Phán Xét
- Chương 145 : Không Tuân Thủ Quy Tắc
- Chương 146 : Ngả Bài
- Chương 147 : Chuyện Này Không Phải Ông Có Thể Làm Chủ
- Chương 148 : Chủ Nhân Khu Đông Nam
- Chương 149 : Mục Đích Thật Sự
- Chương 150 : Hạ Màn
- Chương 151 : Câu Này Có Ý Nghĩa Gì?
- Chương 152 : Kỳ Đánh Giá Đến Gần
- Chương 153 : Ngài Có Muốn Đi Xem Không?
- Chương 154 : Đối Mặt Với Cơn Ác Mộng
- Chương 155 : Công Lý Muộn Màng
- Chương 156 : Gã Người Phương Đông May Mắn Chết Tiệt
- Chương 157 : Lời Thì Thầm Của Cleander
- Chương 158 : Gặp Lại Commodus
- Chương 159 : Nhiệm Vụ Mới
- Chương 160 : Sợi Dây Chuyền
- Chương 161 : Mỏ Pinota
- Chương 162 : Chi Tiết
- Chương 163 : Tín Sứ
- Chương 164 : Người Có Vết Chàm Đỏ
- Chương 165 : Phiền Nếu Chúng Tôi Vào Ngồi Chút Không?
- Chương 166 : Thời Gian Không Còn Nhiều
- Chương 167 : Manh Mối Và Dã Tâm
- Chương 168 : Trả Đồ Cho Tôi Trước Đã
- Chương 169 : Kéo Xuống Nước
- Chương 170 : Tôi Không Thân Với Ông Ta
- Chương 171 : Phần Thưởng
- Chương 172 : Nhà Mới Và Vị Khách
- Chương 173 : Bữa Tiệc Tối
- Chương 174 : Hãy Làm Cho Rome Vĩ Đại Hơn Nữa!
- Chương 175 : Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ
- Chương 176 : Món Quà Và Rắc Rối
- Chương 177 : Suy Đoán Và Cảnh Báo
- Chương 178 : Có Lẽ Phải Làm Phiền Cô Đi Một Chuyến
- Chương 179 : Món Quà Của Autrus
- Chương 180 : Cái Bẫy
- Chương 181 : Cố Nhân
- Chương 182 : Herto
- Chương 183 : Ám Sát
- Chương 184 : Thế Sự Khó Lường
- Chương 185 : Hồi Ức Và Thẩm Vấn
- Chương 186 : Mũi Tên Và Thanh Đao
- Chương 187 : Vây Giết
- Chương 188 : Chuyến Viếng Thăm Lúc Nửa Đêm
- Chương 189 : Thỏa Thuận Của Chúng Ta Còn Hiệu Lực Chứ?
- Chương 190 : Cú Mèo Và Điềm Gở
- Chương 191 : Đôi Tai Của Autrus
- Chương 192 : Thông Minh Quá Hóa Dại
- Chương 193 : Cái Chết Của Autrus
- Chương 194 : Thủ Lĩnh Chó Săn
- Chương 195 : Tình Yêu
- Chương 196 : Chuyến Đi Dài
- Chương 197 : Hoàng Hôn Của Đế Chế (Kết Thúc)
- Tập 14 : vệ sĩ
- Tập 15 : Kẻ thù vô hình
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 119 : Tế Tư
Để tránh tai mắt của người quản lý khu nhà, Trương Hằng và Dadatis vẫn chọn lối thoát quen thuộc: trèo qua cửa sổ.
Bên dưới dòng sông Tiber, một chiếc thuyền con do Dadatis chuẩn bị sẵn đang dập dềnh sóng nước. Kích thước của nó chỉ vừa đủ cho hai người.
Bước xuống thuyền, Trương Hằng ngạc nhiên khi không thấy mái chèo đâu. Cậu quay sang hỏi lão huấn luyện viên người Ba Tư: "Chúng ta đi bằng cách nào?"
"Thư giãn đi, chúng ta chỉ cần xuôi theo dòng nước là được," Dadatis vừa nói vừa tháo dây neo.
Chiếc thuyền nhỏ bắt đầu trôi nhẹ nhàng về phía hạ lưu theo dòng chảy. Trương Hằng ngồi ở mũi thuyền, còn Dadatis trấn thủ phía đuôi.
Đêm trên sông Tiber mang một vẻ đẹp khác hẳn sự ồn ào náo nhiệt ban ngày. Dải ngân hà phản chiếu xuống mặt nước như một dải lụa trong suốt đính đầy đá mã não. Bóng trăng tan vỡ theo từng gợn sóng do con thuyền rẽ nước, rồi lại lặng lẽ tụ họp về một chỗ.
"Cậu không đến tìm ta vào ban ngày là đúng," Dadatis bất ngờ lên tiếng, phá vỡ sự im lặng, "Thời gian này bên ngoài không an toàn lắm. Tốt nhất chúng ta nên hạn chế gặp mặt. Đặc biệt là trước mặt người ngoài, cậu hãy giả vờ như không quen biết ta."
"Hửm?"
"Còn nhớ kẻ thù của Lưỡi Kiếm Cân Bằng mà ta từng kể không?"
"Ồ, tên phản đồ đã liên minh với Octavian hai trăm năm trước à? Tôi nhớ ông nói hắn đã thành lập một tổ chức sát thủ tương tự để đối đầu với các ông."
"Đúng vậy. Tên của tổ chức đó là Chó Săn," Dadatis trầm giọng, "Trong hai trăm năm qua, chúng ta đã giao tranh với chúng rất nhiều lần, cả công khai lẫn bí mật. Khoảng sáu mươi năm trước, người của chúng ta đã giáng một đòn chí mạng vào Chó Săn, ám sát thành công hầu hết các thành viên cốt cán của chúng."
"Nghe có vẻ các ông làm khá tốt. Rồi sao nữa?"
"Sau đó, những kẻ sống sót của Chó Săn biến mất tăm. Một thời gian dài chúng không còn xuất hiện. Mãi đến nửa năm trước, chúng ta mới phát hiện lại tung tích của chúng."
"Ông nghĩ chúng sắp quay lại sao?" Trương Hằng hỏi.
"Không phải sắp, mà là đã quay lại rồi," vẻ mặt lão huấn luyện viên trở nên nghiêm trọng, "Chúng ta vừa nhận được tin dữ. Một thành viên cốt cán, mật danh Cá Đen, đã bị ám sát tại Britannia khi đang điều tra mục tiêu nghi là của Chó Săn. Chúng ta không có bất kỳ manh mối nào về hung thủ."
"Là do Chó Săn làm sao?"
"Chưa thể khẳng định, nhưng ngoài chúng ra thì không còn khả năng nào khác. Cá Đen có thể không phải là sát thủ mạnh nhất, nhưng tuyệt đối là người cẩn trọng nhất. Hơn nữa, ông ta xuất thân từ Britannia, là 'địa đầu xà' ở đó, có mạng lưới bạn bè và quan hệ rộng. Cái chết của ông ta khiến cả tổ chức chấn động."
"Ông đang lo lắng." Trương Hằng nhìn thẳng vào mắt lão già.
"Phải. Sự xuất hiện trở lại của Chó Săn chứng tỏ tàn dư năm xưa chưa bao giờ từ bỏ ý định báo thù. Chúng đã âm thầm tích lũy lực lượng suốt sáu mươi năm qua. Lần này tái xuất, mục tiêu của chúng chắc chắn không chỉ đơn giản là giết một hai người. Điều này rất có thể là điềm báo cho một cuộc chiến tranh mới. Chiến tranh giữa Lưỡi Kiếm Cân Bằng và Chó Săn."
Dadatis thở dài, nói tiếp: "Dù sáu mươi năm trước chúng ta thắng, nhưng chiến thắng đó khiến chúng ta trở nên an dật quá lâu. Chúng ta hoàn toàn mù tịt về Chó Săn hiện tại, trong khi kẻ thù chắc chắn đã nghiên cứu chúng ta rất kỹ. Một khi chúng ra tay, nhất định sẽ nhắm thẳng vào điểm yếu chí mạng."
"Chẳng phải ông nói định nghỉ hưu sao?" Trương Hằng thản nhiên, "Đã vậy thì rút lui sớm đi, chuyện sau này đâu liên quan đến ông nữa."
"Ta là loại người lâm trận bỏ chạy sao?" Dadatis trừng mắt, "Hơn nữa cậu cũng chẳng chịu nghiêm túc học Đạo Cân Bằng. Chỉ hứng thú với kỹ năng chiến đấu là không được. Hãy nhớ, mọi kỹ năng giết chóc chỉ là phương tiện. Sứ mệnh của chúng ta là thay mặt Nữ thần Cleues duy trì sự cân bằng của vạn vật. Cậu phải khắc cốt ghi tâm điều đó, vì chính nó mới là thứ phân biệt chúng ta với những tên sát thủ tầm thường khác."
"Ừm." Trương Hằng đáp cho có lệ.
Dadatis thầm than trong lòng. Học trò của lão cái gì cũng tốt, là khuôn mẫu sát thủ hoàn hảo, ngặt nỗi mãi không chịu tiếp thu tư tưởng của tổ chức. Trước đây lão nghĩ cứ từ từ rồi khoai sẽ nhừ, nhưng cái chết của Cá Đen khiến lão nhận ra mình không còn nhiều thời gian nữa.
Trong lúc trò chuyện, con thuyền đã trôi đến dưới chân một cây cầu vòm bằng đá.
Dadatis ngừng dòng suy nghĩ, vươn tay gõ nhịp nhàng hai cái lên mố cầu. Ngay lập tức, một chiếc thang dây được thả xuống.
Lão huấn luyện viên ra hiệu mời, Trương Hằng leo lên cầu.
Trên cầu đang đỗ một cỗ xe ngựa màu đen, thùng xe được che chắn kín mít.
"Đừng nghĩ nhiều. Bây giờ là thời điểm nhạy cảm, Nữ Tế Tư rất quan trọng đối với sự tồn vong của Lưỡi Kiếm Cân Bằng, nên chúng ta cần đảm bảo an toàn tuyệt đối cho bà ấy."
"Hiểu rồi."
Trương Hằng nhận lấy dải băng đen bịt mắt, trèo vào trong xe. Gọi là xe ngựa cho sang, thực chất nó khác xa với những cỗ xe êm ái đời sau. Xe chỉ có hai bánh, không cửa sổ, không ghế ngồi. Trương Hằng chui qua một cửa nhỏ, cảm giác như đang nằm trong một cỗ quan tài.
Cảm giác đó càng rõ rệt khi Dadatis niêm phong lối vào duy nhất.
"Ta chỉ tiễn cậu đến đây thôi. Đoạn đường còn lại sẽ có người khác đưa cậu đi. Khi gặp Tế Tư, nhớ tỏ ra tôn trọng một chút. Bà ấy ghét nhất là những kẻ bất kính với Nữ thần Cleues."
"Cái này thì không khó đoán." Trương Hằng hừ nhẹ, cảm nhận sự chật chội và ẩm ướt xung quanh.
May mắn là chuyến đi không quá dài. Khoảng nửa giờ sau, xe dừng lại. Nhưng không ai gọi Trương Hằng ra. Thay vào đó, bốn nô lệ lực lưỡng trực tiếp khiêng cả thùng xe lên vai.
Trương Hằng đếm thầm trong đầu. Khoảng một trăm bước chân sau, cậu được đặt xuống đất.
Sau đó, không gian xung quanh chìm vào im lặng. Những nô lệ kia dường như đã rời đi, bỏ mặc cậu trong bóng tối.
Phải đến mười lăm phút sau, một giọng nói lạnh lẽo như đá cẩm thạch, gần như không chứa đựng chút cảm xúc nào vang lên bên tai cậu:
"Ngươi cũng bình tĩnh thật đấy. Không sợ ta sai người ném thẳng cái thùng này xuống sông sao?"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
1 Bình luận