Tập 13 : Hoàng hôn của Đế chế

Chương 61 : Lại Là Tai Nạn Bất Ngờ

Chương 61 : Lại Là Tai Nạn Bất Ngờ

Một cách vô thức, Gabi đã nâng mức đánh giá Trương Hằng lên một bậc.

Chỉ dựa vào màn thể hiện hiện tại, Trương Hằng đã đủ tiêu chuẩn để vượt qua kỳ sát hạch. Nhưng Gabi không cho dừng trận đấu. Quy tắc là đánh đến khi phân thắng bại, trừ khi hai bên giằng co quá lâu. Hơn nữa, Gabi cũng tò mò muốn xem cậu thanh niên phương Đông này có thể tiến xa đến đâu, nên hắn chỉ lẳng lặng đứng quan sát.

Về phần Galba, hắn không khỏi ngạc nhiên. Việc Trương Hằng bỏ phòng thủ tấn công thì không lạ, nhưng sự táo bạo trong lối đánh của cậu mới là điều khiến hắn bất ngờ. Chiêu thức của Trương Hằng không quá quỷ quyệt, sức mạnh và tốc độ cũng chỉ ở mức trung bình khá.

Nhưng trong cuộc đọ sức đôi công này, Galba lại đang rơi vào thế hạ phong.

Lý do rất đơn giản: Trương Hằng có hai thanh kiếm, còn Galba chỉ có một.

Đấu sĩ song đao có tỷ lệ tử vong cao, nhưng đổi lại là khả năng tấn công vượt trội. Một khi Trương Hằng chủ động tấn công, Galba buộc phải dồn sức phòng thủ, tần suất ra đòn của hắn tự nhiên giảm xuống.

Tất nhiên, Galba không quá lo lắng. Đấu sĩ ngư mư (Murmillo) vốn mạnh về thủ hơn công. Chiếc khiên chữ nhật cao nửa người chỉ cần dựng lên là che chắn được hầu hết các điểm yếu. Cộng thêm chiếc mũ trụ bảo vệ đầu, khi Galba chuyển sang thế thủ, hắn vững chãi như một bức tường thành.

Dù vậy, đấu sĩ ngư mư không phải là vô địch. Các loại hình đấu sĩ đã được nghiên cứu kỹ lưỡng từ lâu. Chiến thuật di chuyển vòng quanh (hit-and-run) mà Trương Hằng đang áp dụng chính là khắc tinh tiêu chuẩn của Murmillo. Chiếc khiên lớn tuy bảo vệ tốt nhưng lại làm giảm sự linh hoạt của Galba.

Trương Hằng liên tục di chuyển xung quanh Galba, đảo ngược vị trí kẻ đi săn và con mồi. Galba phải căng mắt nhìn qua khe hở mũ trụ, xoay người liên tục để đảm bảo chiếc khiên luôn đối diện với đối thủ.

Đến lúc này, dù chưa chiếm được ưu thế, Galba vẫn rất tự tin. Kinh nghiệm dày dặn giúp hắn xử lý tình huống này một cách thành thạo.

Dù Trương Hằng tỏ ra vững vàng hơn dự kiến, nhưng Galba tin chắc chiến thắng cuối cùng sẽ thuộc về mình. Nhiều kẻ khinh thường hắn già nua, cho rằng thể lực hắn đã xuống dốc. Điều đó không sai, sức mạnh và tốc độ của hắn có giảm, nhưng sức bền thì lại tăng lên. Cộng thêm khả năng phân phối thể lực hợp lý, nếu Trương Hằng định dùng sức trẻ để tiêu hao hắn thì đúng là trúng kế.

Nhưng Trương Hằng dường như chưa nhận ra điều đó. Cậu vẫn miệt mài chạy quanh, tìm góc tấn công, nhưng đều bị "cái mai rùa" của Galba chặn lại. Galba thu mình sau tấm khiên, thỉnh thoảng tung ra vài đường kiếm phản công để tránh bị coi là thi đấu tiêu cực.

Galba rất cáo già, không cắn câu những sơ hở mà Trương Hằng cố tình lộ ra. Hắn đánh một đòn rồi rút ngay, không ham chiến. Thậm chí hắn còn tận dụng lúc Trương Hằng nôn nóng tấn công để chém trúng cánh tay trái cậu một nhát.

Huấn luyện viên trọng tài đánh giá vết thương (nếu là kiếm thật) không quá sâu, nên không cho dừng trận đấu.

Nhát kiếm trúng đích càng khiến Galba tin tưởng vào chiến thuật của mình. Ánh mắt hắn nhìn Trương Hằng như muốn nói: Nhóc con, muốn đấu với ông thì còn non lắm.

Quả nhiên chỉ đến thế thôi sao? Gabi đứng ngoài quan sát thầm nghĩ.

Nhưng trên mặt Trương Hằng vẫn không mảy may biến sắc. Cậu ước lượng thời gian, cảm thấy vở kịch đã diễn đủ rồi, đến lúc hạ màn. Đương nhiên, giai đoạn kết thúc cũng cần chút kỹ thuật.

Kế hoạch của Trương Hằng là vượt qua sát hạch một cách khiêm tốn. So với những ngày tháng "nước chảy bèo trôi" trước đó, trận đấu này cậu đã thể hiện chút thực lực, đủ để Gabi thay đổi ấn tượng từ "tài năng tầm thường" sang "thể chất bình thường nhưng có cái đầu lạnh, đáng để đào tạo".

Thế là đủ. Trương Hằng muốn tạo dựng hình ảnh một giác đấu sĩ dùng đầu óc, để sau này khi chiến thắng trên đấu trường, cậu có lý do hợp lý để giải thích. Cậu không muốn trở thành ngôi sao sáng chói như Bach, biến thành cây hái ra tiền mới cho Markullus.

Cái ranh giới này không dễ nắm bắt, nhưng với Trương Hằng thì không quá khó.

Trong khi các tân binh khác vắt óc suy nghĩ làm sao để thắng, thì Trương Hằng lại đang tính toán làm sao để thắng một cách... bình thường nhất.

Đến giờ phút này, cậu diễn rất đạt. Ngay cả Gabi lão luyện cũng bị qua mặt, không hề nghi ngờ Trương Hằng đang giấu nghề.

Nhưng có một người không bị lừa.

Đó là Bach. Hắn mở to mắt trừng trừng, không dám chớp mắt vì sợ bỏ lỡ chi tiết nào.

Nhìn Trương Hằng múa may quay cuồng "tay trái vẽ rồng, tay phải vẽ cầu vồng" (động tác chậm chạp), Bach chỉ muốn bĩu môi khinh bỉ. Cái đòn tấn công như vũ bão lúc đánh với tao đâu rồi? Thấy Trương Hằng bị Galba chém trúng tay vì bất cẩn, Bach suýt nữa thì hét lên: Mẹ kiếp! Trình độ gà mờ thế này mà cũng bị chém trúng, thế quái nào hôm đó tao đánh cả buổi mà không chạm được vào vạt áo mày hả?

Galba trình độ cũng được, nhưng chỉ đến thế thôi. Bach tự đặt mình vào vị trí Trương Hằng, ước tính Galba chỉ trụ được đến giờ này là cùng, hoặc nhận thua hoặc bị chẻ làm đôi.

Vậy mà Trương Hằng hôm nay lại cố tình diễn cảnh "kẻ tám lạng người nửa cân". Bach ngửi thấy mùi âm mưu nồng nặc. Hắn xem đi xem lại trận đấu trong đầu, vẫn không xác định được Trương Hằng cố tình nhường hay trận thắng hôm trước chỉ là tai nạn ngẫu nhiên. Trận đấu hôm nay có thể là câu trả lời.

Ngoài ra, còn một người nữa đang chăm chú theo dõi trận đấu từ một góc khuất. Đó là vị huấn luyện viên già người Ba Tư mà Trương Hằng gặp ngày đầu tiên. Ông ta không phụ trách huấn luyện tân binh, nên đây mới là lần thứ hai họ gặp nhau.

Ông lão dường như rất hứng thú với Trương Hằng. Nhưng vì đứng ở góc khuất nên ngay cả Trương Hằng cũng không để ý.

Vở kịch ngắn sắp đến hồi kết. Sau khi bị thương ở tay trái, Trương Hằng thay đổi chiến thuật, trở nên hung hãn và liều lĩnh hơn.

Galba mừng thầm trong bụng: Cá cắn câu rồi!

Gabi cũng nhận định tương tự: Tên nhóc này bắt đầu mất bình tĩnh rồi.

Chỉ có Bach là gào thét trong lòng: Đến rồi! Đến rồi! Hắn sắp tung chiêu rồi!

Trương Hằng bất ngờ từ bỏ việc tấn công vào các điểm yếu khác trên cơ thể Galba, thay vào đó tập trung công kích vào vùng mắt.

Galba thoạt đầu cũng giật mình, nhưng hắn nhớ ra mình đang đội mũ trụ bảo vệ kín mít, khe hở rất nhỏ, kiếm gỗ khó mà xuyên qua được. Nhưng rất nhanh hắn nhận ra ý đồ của Trương Hằng không phải là đâm mù mắt hắn, mà là dùng kiếm che khuất tầm nhìn của hắn.

Mũ trụ bảo vệ tốt nhưng lại hạn chế tầm nhìn, tạo ra điểm mù. Đó là lý do Galba phải xoay người liên tục theo hướng di chuyển của đối thủ. Giờ Trương Hằng áp sát, dùng kiếm quấy nhiễu trước mặt khiến hắn mất dấu đối thủ, chỉ có thể dựa vào âm thanh và phán đoán vị trí.

Nhưng Galba vẫn không hoảng loạn. Chiến thuật này không mới. Hắn tin rằng chỉ cần phòng thủ chặt chẽ, đối phương sẽ không có cơ hội.

Thực tế, Galba nhanh chóng đoán được ý đồ thật sự của Trương Hằng: Mục tiêu tấn công là hông trái của hắn.

Bắt được mày rồi!

Trong mắt Galba lóe lên tia tinh quang. Lần này hắn không né tránh hay phòng thủ nữa.

Hắn chủ động để lộ sơ hở, tay phải cầm kiếm đã sẵng sàng, tung ra cú đâm quyết định. Hắn muốn "hậu phát chế nhân" (ra đòn sau nhưng đến trước), đâm trúng cổ Trương Hằng trước khi kiếm của cậu chạm vào hông trái hắn.

Đây không phải là đòn đồng quy vu tận. Theo tính toán của Galba, kiếm của hắn sẽ đến trước. Và thực tế đúng là như vậy.

Nhưng điều hắn không ngờ tới là Nữ thần May mắn lại mỉm cười với Trương Hằng vào phút chót.

Thấy đòn tấn công vào hông trái thất bại, tay còn lại của Trương Hằng trong cơn tuyệt vọng đã thay đổi hướng tấn công. Thay vì che mắt, cậu đâm thẳng vào mũ trụ của Galba.

Và kết quả là... mũi kiếm gỗ "vô tình" lọt thỏm vào đúng khe hở quan sát trên mũ trụ của Galba.

Ở phía xa, Bach suýt nữa thì đập bàn chửi thề.

Tai nạn! Lại là tai nạn bất ngờ!!! Mẹ kiếp, mày không thể diễn cái gì mới mẻ hơn được à?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!