Volume 5

Side Story

Side Story

Side Story: Tiệc Hậu Lễ Hội Của Riêng Bọn Tôi!

“Rồi, mọi người đều có đồ uống cả chứ?” Yuna hỏi. “Cạn ly nào!”

“Cạn ly!” Rinka hưởng ứng.

“C-Cạn ly!” tôi hơi cứng đờ làm theo, cả ba cùng nâng cốc.

Vài ngày đã trôi qua kể từ khi lễ hội văn hóa kết thúc, và Yuna, Rinka cùng tôi tụ họp lại để tổ chức một buổi tiệc hậu lễ hội… phiên bản ba người, trước khi cả lớp làm tiệc chính thức. Địa điểm: một quán yakiniku gần ga! Đây là chuỗi cửa hàng có chi nhánh khắp cả nước, lại còn có giảm giá cho học sinh, nên cực kỳ “dễ thở” cho mấy đứa như bọn tôi! Ít nhất là… với tôi thì mọi thứ đều là thông tin mới toanh!

Tổng chi phí cho gói hai tiếng hôm nay, bao gồm cả nước ngọt uống thoải mái: mỗi người hai nghìn yên! Rẻ lắm! Chắc là vậy! Tôi chưa từng đi tiệc hậu lễ hội bao giờ nên hoàn toàn không biết giá bình thường là bao nhiêu, thành ra cũng chẳng có tư cách phán xét!!!

“Hee hee!” Yuna cười khúc khích nhìn sang tôi. “Hôm nay cậu cứ ăn cho no căng bụng luôn đi, Yotsuba! Muốn ăn bao nhiêu cũng được!”

“Tớ sẽ ăn!” tôi đáp.

“Khoan đã. Thứ nhất là đã ăn thả ga rồi, thứ hai là cậu cũng đâu có bao cô ấy,” Rinka chen vào, lườm mắt.

“Thôi nào, thoải mái chút đi! Quan trọng là không khí mà,” Yuna tuyên bố với nụ cười đắc ý, rồi với tay lấy chiếc kẹp gần đó, chất đầy vỉ nướng bằng thịt bò thái mỏng vừa được mang ra cùng đồ uống. “Phải bắt đầu bằng sườn trước chứ! Đó là lựa chọn duy nhất đúng!”

“Tớ thì thích thịt diềm thăn hơn,” Rinka nói, đồng thời lấp đầy những khoảng trống còn lại trên vỉ bằng phần thịt của mình.

Chỉ trong chớp mắt, cái vỉ nướng trên bàn đã biến thành… chiến trường BBQ! Bọn tôi ngồi ở một bàn bốn người, và sau một cuộc thảo luận cực kỳ nghiêm túc về cách sắp xếp chỗ ngồi, Yuna và Rinka ngồi cùng một bên, còn tôi ngồi một mình bên kia. Điều đó đồng nghĩa với việc tôi chẳng thể can thiệp gì—chỉ có thể ngồi im và chứng kiến cuộc chiến diễn ra!

“Đừng lo, Yotsuba,” Yuna nói. “Tớ sẽ nướng thật nhiều sườn cho cả hai đứa mình!”

“Phần của cô ấy để tôi lo,” Rinka nói tiếp. “Tôi khá tự tin khoản nướng diềm thăn.”

“Xin lỗi? Cậu có vấn đề gì vậy?”

“Tôi cũng có thể hỏi lại cậu câu đó.”

“H-Hey, hai cậu…?!” tôi lo lắng xen vào. Yuna và Rinka đang nhìn nhau bằng ánh mắt cực kỳ sắc bén, và bầu không khí tiệc tùng vui vẻ lúc nãy đã bị ghi đè hoàn toàn bởi một thứ gì đó… kém hòa bình hơn nhiều!

“Ai lại đi quán yakiniku mà không gọi sườn chứ?!” Yuna gắt lên.

“Có khi là những người không lạc hậu và biết diềm thăn ngon hơn thì sao?!” Rinka đáp trả.

“T-Tớ thì… tớ thích cả hai,” tôi lắp bắp. “À! Này, ai ăn cơm không?! Với tớ thì đi ăn yakiniku mà không có một bát cơm to thì—”

“Cho tôi bát lớn!” Yuna và Rinka đồng thanh.

“Hai cậu tập trước câu đó à?!”

Mới giây trước còn tranh luận gay gắt về sườn với diềm thăn, giây sau đã đặt cùng một món với độ chính xác tuyệt đối! Tôi vừa choáng vừa hơi mệt mỏi, cầm tablet gọi món lên và đặt ba bát cơm—hai bát lớn, một bát vừa. Tiện thể tôi gọi thêm salad và súp. Đã ăn thả ga rồi thì tội gì!

“Xong sườn rồi!” Yuna nói.

“Diềm thăn cũng vừa chín tới!” Rinka nói.

“C-Cảm ơn!” tôi nói, khi hai người họ chất đầy đĩa tôi bằng thịt nướng vàng nhẹ chỉ trong chớp mắt.

Ơ? Hay là tối nay tôi không cần tự nướng miếng nào nhỉ…? tôi thầm nghĩ. Hai người họ đang thống trị cái vỉ như hai lãnh chúa phong kiến đang đối đầu vậy. Bình thường mỗi khi đi ăn kiểu này với gia đình, tôi toàn là người nướng chính, nên được “cho ăn” thế này làm tôi thấy hơi bồn chồn.

“Rồi, ăn thôi!” tôi nói. Cơm còn chưa ra, nhưng để mẻ thịt đầu tiên nguội thì phí lắm. Vấn đề là: ăn cái nào trước?

Eeny, meeny, miney… cái này!

“Tớ sẽ thử diềm thăn trước… Mmmh, ngon quá!”

“Heh heh!” Rinka cười thắng lợi.

“Hừ… tớ đâu có nói diềm thăn dở,” Yuna lầm bầm.

Miếng thịt mềm, nhưng vẫn có độ dai vừa đủ—đúng chuẩn diềm thăn. Rinka đã nói rất tự tin về kỹ năng nướng của mình, và cô ấy hoàn toàn chứng minh được điều đó. Không biết nếu tôi xin thì cô ấy có chịu nướng diềm thăn cho tôi ăn mỗi ngày không nhỉ…?

Rinka đang nhìn Yuna bằng ánh mắt kiểu thấy chưa, còn Yuna thì có vẻ hơi bực… n-nhưng nói trước cho rõ, tôi không hề đứng về phe nào trong cuộc đại chiến thịt này đâu nhé!

“Rồi, đến lượt sườn!” tôi vội nói tiếp. “Mmh, cái này cũng ngon lắm!”

“Tất nhiên rồi,” Yuna hừ nhẹ.

“Vậy… coi như hòa?” Rinka nói.

Sườn thì ngon một cách áp đảo, kiểu đập thẳng vào vị giác. Thịt được tẩm sốt đậm đà hợp hoàn hảo với vị thịt, và Yuna đã nướng nó đúng mức một cách đáng kinh ngạc! Tôi hoàn toàn tin rằng, ngay khoảnh khắc này, tôi đang ăn miếng sườn nướng ngon nhất thế giới.

Tình yêu đúng là gia vị tối thượng! Hạnh phúc quá đi!

“Cậu làm cho miếng thịt trông ngon thật đấy,” Yuna nói.

“Là vì hai cậu nướng cho tớ mà!” tôi đáp. “À, nhưng đừng để ý đến tớ—hai cậu cũng ăn đi nhé?! Có giới hạn thời gian mà!”

“Đương nhiên,” Rinka nói.

Yuna và Rinka cười với tôi, rồi bắt đầu ăn phần của mình. Thật bất ngờ, cả hai đều gắp lượng thịt ngang nhau ở mỗi loại.

Ừ thì… cả hai đều ngon mà, sao không? Thưởng thức cả hai đúng là lựa chọn hợp lý!

Chẳng bao lâu sau cơm được mang ra, rồi salad và súp cũng theo ngay sau đó. Vì không phải nướng, tôi tự nhận nhiệm vụ chia phần cho mọi người. Dù sao thì, thịt nướng sẽ ngon hơn khi mình đã “lao động” một chút để xứng đáng với nó!

“Vậy rốt cuộc cậu thích món nào nhất, Yotsuba?” Yuna hỏi.

“Diềm thăn đúng không? Đúng không?” Rinka nói.

“Hmm… Ờ thì,” tôi bắt đầu, chống cằm suy nghĩ. Giữa “quả bom vị giác” mặn mà là sườn và phần diềm thăn mềm mại, đậm vị thịt… mình thích cái nào hơn nhỉ? “Nếu phải chọn một món yêu thích nhất… thì chắc là… lòng, nhỉ.”

“Lòng á?!” Yuna và Rinka đồng thanh hét lên.

Êêê, thôi mà! Ngon thật mà!

◇◇◇

Nói ngắn gọn thì, cả ba đứa bọn tôi cứ thế gọi hết đĩa này đến đĩa khác, vừa nướng vừa chia nhau ăn, buổi after-party của tụi tôi tiếp tục trôi qua trong không khí rôm rả. Ban đầu tôi còn rất quyết tâm phải “ăn cho đáng tiền”, nhưng mà mấy gói buffet hai tiếng kiểu này thì lạ lắm—thường mới tầm nửa tiếng đến một tiếng là người ta đã bắt đầu thấy no căng rồi.

Khoảng lúc tốc độ gọi món và nướng thịt của cả bọn chậm lại, chuyển sang nhẩn nha thư thả hơn, Rinka bỗng như sực nhớ ra điều gì đó.

“À mà này,” cô ấy nói, “sau khi ngày đầu của lễ hội kết thúc, cậu lại gặp Mio Kuruma đúng không?”

“Ừ,” tôi đáp. “Tụi mình phải gặp để cậu ấy trả lại đồng phục cho tớ.”

“Tớ cũng đoán vậy,” Yuna nói. “Sau đó cậu có mùi của cô ta mà, biết không?”

“B-Bọn tớ không làm gì kỳ quái đâu nhé! Nếu hai cậu đang nghĩ theo hướng đó thì—!”

Thật lòng mà nói, lần sau khi mặc lại bộ đồng phục đó, tôi chẳng hề nhận ra có mùi gì còn sót lại cả… nhưng xem ra Yuna và Rinka lại nhạy cảm hơn tôi về mấy chuyện này. Mio đã trả lại đồng phục cho tôi vào tối hôm sau, sau khi cô ấy lén xâm nhập lễ hội…

◆ ◆ ◆

Đêm sau ngày đầu tiên của lễ hội văn hoá, Mio hẹn tôi ra đúng cái công viên mà lần đầu tiên hai đứa vô tình ngồi nói chuyện với nhau.

“Ôi chà, Yotsuba! Chào buổi tối nhé.”

“Hảhuh? Ơ… ch-chào buổi tối?!”

“Ha ha ha! Thôi nào, tớ chỉ đùa cậu thôi,” Mio cười toe, ngồi phịch xuống chiếc ghế băng gần đó rồi vẫy tay gọi tôi lại. Hôm nay cô ấy bỏ bộ tóc giả từng dùng ở lễ hội, thay bằng chiếc mũ quen thuộc, còn kính râm với khẩu trang thì cũng không đeo. Trông giống kiểu ngụy trang nửa vời, khá casual. “Sao? Nếu ra ngoài gặp bạn mà còn đeo ngụy trang kín mít thì kỳ lắm đúng không?”

“Cậu lại đọc được suy nghĩ tớ nữa rồi à?!”

“Tớ nói rồi mà, cậu dễ đọc lắm. Kiểu người mà chơi Ma Sói là đêm đầu bị vote bay luôn ấy.”

“‘Ma Sói’?”

“À, ừm… thôi bỏ đi,” Mio nói, lảng mắt sang chỗ khác một cách hơi gượng.

Chừng đó là đủ để tôi hiểu rồi: “Ma Sói” chắc là kiểu game phải có nhiều người mới chơi được. Mấy thông tin về game kiểu đó hiếm khi đến được tai tôi… vì trước đây tôi gần như chẳng có bạn bè… à không, dù bây giờ có rồi thì vòng bạn bè của tôi vẫn khá nhỏ. Nói nặng ra thì… tôi gần như bị “cách ly xã hội” mạn tính luôn!

“Sao cậu còn đứng đó? Ghế này đủ chỗ cho hai người mà,” Mio nói.

“À, ừ. Cảm ơn nhé, Mio,” tôi đáp rồi chần chừ. “Mà… tớ gọi cậu như vậy không sao chứ?”

“Ừ, sao cũng được. Đó là tên thật của tớ mà. Chỉ là khi làm nghệ danh thì viết khác thôi. Tên thật của tớ viết là… này.”

Mio nắm lấy tay tôi rồi dùng ngón trỏ viết lên lòng bàn tay.

“Hyeeek?!”

“Ha ha ha! Đừng có giãy nữa.”

Cô ấy chắc chắn biết làm vậy sẽ nhột khủng khiếp! Cố ý luôn!

Mio chậm rãi—chậmmmm rãi—viết tên mình lên lòng bàn tay tôi. Nhột đến mức muốn phát điên… nhưng tôi vẫn đủ tỉnh táo để nhận ra cô ấy đang viết chữ “thuỷ” (dòng nước). Ít nhất thì… tôi cũng không nghĩ ra chữ nào đọc là “Mio” mà nhiều nét thế, nên chắc là chữ đó.

“Khoan—cậu chắc chắn chọn viết lên tay tớ chỉ vì biết chữ đó nhiều nét đúng không! Đồ bắt nạt!” tôi kêu lên.

“Bắt nạt á? Cậu nói quá rồi đấy. Nếu cậu định giữ thái độ đó thì… tớ viết luôn chữ ký cho cậu xem nhé.”

“Gyaaa! Thôi màaa!”

Chỉ than một câu là đủ để tôi ăn phản đòn cực mạnh! Và Mio thực sự viết chữ ký lên tay tôi bằng bút luôn. Đúng kiểu người nổi tiếng: chữ ký nhìn chả đọc nổi gì.

Dù sao thì sau khi màn quậy phá đó kết thúc, bọn tôi ngồi lại lên ghế băng. Giãy nãy nãy giờ làm tôi đổ mồ hôi luôn.

“Ha… cười nhiều quá tớ cũng mệt rồi,” Mio nói. “Cậu là người nhột nhất tớ từng gặp đấy, Yotsuba.”

“Tớ chẳng vui tí nào đâu nhé!”

“Ơ, tớ định khen mà. À đúng rồi! Phải trả cái này trước khi quên,” Mio nói, đổi chủ đề cái rụp rồi đưa tôi bộ đồng phục. Cô ấy gấp rất gọn, để trong túi giấy cứng chắc chắn.

Cô ấy làm như tiện tay trả thôi… nhưng đây chẳng phải lý do chính để gọi tôi ra đây sao…?

“Cậu chắc không cần tớ đem đi giặt à? Tớ làm được mà,” Mio nói thêm.

“Nhưng tốn thời gian với tiền mà?” tôi đáp. “Mà cậu cũng có làm bẩn gì đâu.”

“Không thấy khó chịu à? Kiểu… mặc đồ người khác từng mặc ấy?”

“Không lắm. Cậu sạch sẽ quá mức à?”

“Ugh… tớ không thích bị gọi là ‘quá mức’ kiểu đó,” Mio nhăn mặt. Dù đã đi làm từ sớm vì nghề idol, cô ấy vẫn bằng tuổi tôi… và thỉnh thoảng vẫn hành xử đúng tuổi. Mấy khoảnh khắc trẻ con vậy… khá là dễ thương.

“À mà tiền nong thì cậu không cần lo. Tớ giàu.”

“Câu đó không dễ thương tí nào luôn!”

“Tớ đi taxi tới đây, lát về cũng đi taxi. Lại còn tính giá ban đêm nữa!”

“Sao cậu nói kiểu tự hào vậy tớ không hiểu nổi luôn!”

Ngay cả đứa như tôi cũng biết taxi đắt cỡ nào! Tôi không rõ “giá ban đêm” cụ thể ra sao, nhưng chắc chắn đắt hơn ban ngày kha khá. Nếu tôi phải chọn giữa trả tiền taxi kiểu đó bằng tiền tiêu vặt hay đi bộ… tôi xỏ giày đi bộ liền.

“Dù sao cậu cũng không cần lo đâu,” tôi nói tiếp. “Tớ cũng đâu có đem đi giặt trước khi cho cậu mượn.”

“Lúc đó cậu đang giúp tớ, sao tớ dám yêu cầu được… Nhưng nếu cậu không để ý thì thôi vậy,” Mio gật đầu. Cô ấy ngả lưng ra ghế rồi thở dài chậm rãi.

Hả? Tôi cứ nghĩ trả đồ xong là hai đứa về luôn… nhưng tôi cũng không đứng dậy. Tôi chỉ ngồi đó, nhìn cô ấy một lúc.

“Ha…” Mio nói, “tớ vẫn như còn nghe thấy nó, đến tận bây giờ.”

“Nghe thấy…? Ý cậu là buổi biểu diễn hôm nay?”

“Ừ. Lâu lắm rồi mới có show để lại ấn tượng mạnh vậy với tớ. Làm tớ muốn lao vào tập luyện ngay… hoặc đúng hơn, muốn tự làm một show của riêng mình.”

Ngọn lửa động lực trong mắt Mio rõ ràng đến mức tôi cũng nhìn ra. Với tôi, biểu diễn là thứ để xem. Xem xong là hết.

Nhưng Mio là người biểu diễn. Với cô ấy, xem show chỉ là điểm bắt đầu.

Điều đó… làm tôi thấy rất khâm phục. Ngay từ đầu tôi đã bi quan về vụ này, nếu được quay lại chắc tôi vẫn không chủ động lao vào chuyện rủi ro thế… nhưng giờ mọi thứ đã xong, ít nhất tôi có thể nói mình vui vì đã giúp cô ấy có cơ hội xem show tận mắt.

“Này, Yotsuba?”

“Hm?”

“Có… nhiều chuyện tớ muốn nói… nhưng sau mọi chuyện hôm nay tớ vẫn còn hơi kích động. Giờ chắc chưa phải lúc. Tạm thời… tớ chỉ nói thế thôi.”

Cô ấy mỉm cười với tôi.

Tôi có cảm giác… đó là nụ cười đẹp nhất mà Mio — không phải Mio idol, mà là Mio Kuruma bình thường — có thể dành cho tôi.

“Cảm ơn nhé, Yotsuba!”

◆ ◆ ◆

…Và đại khái thì chuyện chỉ có thế thôi. Ừ! Không có bất kỳ chuyện kỳ quặc nào xảy ra giữa bọn tôi cả (ý là kiểu những chuyện mà người bình thường sẽ coi là ngoại tình)! Tôi tự nhủ lại với bản thân.

Trong khi đó, Yuna và Rinka chỉ nhìn tôi chằm chằm.

“Ánh mắt đó là sao vậy?! Lạnh lẽo quá rồi đấy?!” tôi rên rỉ. Lần này tôi thật sự, thật sự không làm gì kỳ lạ hết! Tôi chỉ nói đúng sự thật thôi mà: Tôi gặp cô ấy để lấy lại đồng phục! Không có chuyện mờ ám gì hết!

“Ừm… thôi kệ,” Yuna thở dài. “Lo cậu ngoại tình cũng vô nghĩa thôi — vì kiểu gì tụi tớ cũng sẽ không bao giờ hết lý do để nghi ngờ.”

“Tớ thật sự không có mà!”

“Bọn tớ biết, biết rồi. Cậu sẽ không cố tình làm mấy chuyện như vậy đâu,” Rinka nói. “Nhưng mà… bọn tớ cũng không thể loại trừ khả năng cậu làm gì đó trong vô thức.”

“Khoan — tức là tin tớ nhưng vẫn nghi tớ á?!”

Rốt cuộc là hai người thiếu niềm tin vào tôi tới mức nào vậy…? Nhưng nghĩ lại thì, tôi cũng hiểu tại sao họ lại nghi. Dù sao thì trước đây tôi đã khoe em gái dễ thương của mình trong mấy cuộc trò chuyện thường ngày không biết bao nhiêu lần rồi. Chưa kể chỉ cần gặp lại bạn thời thơ ấu thôi là mọi thứ lại suýt trượt theo hướng đó thêm lần nữa…

Mà nói đi cũng phải nói lại — cho đến tận năm nay, tôi gần như đang tranh chức danh “kẻ cô độc kém nổi tiếng nhất thế giới” đấy! Cuộc đời tôi trước giờ là vậy mà! Cái việc — tạm thời bỏ qua Yuna, Rinka và Makina — mà tôi lại có được những người bạn như Koganezaki, Emma, Mukai, Akksy và Mio kể từ khi lên cấp ba đúng là phép màu luôn! Nghĩ rằng họ tiếp cận tôi vì có động cơ tình cảm gì đó thì bất lịch sự với họ quá!

Ý tôi là, đúng là Koganezaki đã chủ động hỏi xem vụ Mio Kuruma kết thúc ổn không dù chuyện đó gần như không liên quan gì tới Sacrosanct, rồi đúng là tôi đã hứa với Emma là tuần sau sẽ đi chơi với em ấy lần nữa, rồi đúng là tin nhắn “làm tốt lắm” mà Mukai gửi sau lễ hội có kèm lời mời hai đứa đi after-party riêng lúc nào đó, rồi đúng là Akksy đã gợi ý vài bộ anime chị ấy thích cho tôi xem, rồi đúng là Mio đã mời tôi đi xem concert của cô ấy…

…Nhưng đó chỉ là thân thiện thôi mà! Chỉ vậy thôi!

“Ê, không sao đâu,” Yuna nói. “Cứ ngoại tình thoải mái đi — tụi tớ kiểu gì cũng sẽ kéo cậu quay về với tụi tớ mỗi lần, bằng mọi giá.”

“Hả cái gì cơ?!”

“Dù sao thì bọn tớ cũng là bạn gái chính thức, hợp pháp của cậu mà,” Rinka nói.

“Ngầu quá…!”

Hai người họ tự tin kinh khủng — mà còn hơi ngượng nữa, nhìn cái má ửng đỏ kìa… dễ thương quá! Tôi thật sự không hiểu sao mình lại có thể hẹn hò với hai cô gái vừa ngầu vừa dễ thương như vậy. Hay là tất cả chỉ là mơ thôi nhỉ? Đây là lần thứ năm trong tuần này tôi tự hỏi câu đó rồi…

“Nói thật thì tớ lo là với cái đà này cậu sẽ bị lừa tiền lúc nào đó đấy,” Yuna nói.

“Sẽ luôn á?! Không phải là ‘có thể’ à?!”

“Ừ, gần như chắc chắn rồi,” Yuna xác nhận rất thẳng thừng.

Rinka thì đang nhai thịt, cũng gật đầu theo. Dễ thương!

Ừm… nếu hai người họ đều chắc vậy… thì chắc cũng có lý…?

“Nhưng mà lừa đảo kiểu gì cơ?” tôi hỏi.

“Ví dụ như… Ahem! ‘Alo, Yotsuba à? Là tớ đây,’” Yuna nói, hắng giọng rồi hạ giọng xuống một chút, nói kiểu kịch kịch.

Khoan — cái giọng đó…!

“Cậu… đang giả giọng tớ à?” Rinka hỏi.

“Đúng rồi — đây là Lừa đảo Rin-Rin!”

À! Kiểu mấy vụ gọi cho người già giả làm cháu để xin tiền, chỉ là lần này giả làm Rinka! Tên chắc cũng chơi chữ giữa “Rinka” với “ring-ring”! Nhưng mà nói thật — ai mà tàn ác tới mức giả làm Rinka để lừa tiền người khác (tức là tôi) chứ —

“‘Yotsuba… tớ ăn quá nhiều ở quán yakiniku rồi không trả nổi tiền. Cậu chuyển khoản cứu tớ với được không?’”

“Được! Ngay lập tức!”

Rinka nhìn tôi. “Yotsuba?” cô thở dài.

“Á?!” tôi hét lên. Tôi vừa đồng ý luôn! Không hề do dự! Tôi chỉ tỉnh ra khi Rinka thở dài với tôi thôi… N-nhưng đây là tình huống cực kỳ đặc biệt mà! “Tớ không kiềm được! Yuna dễ thương quá, tớ chịu không nổi!”

“Khoan, cậu bị thuyết phục bởi tớ à? Không phải bởi màn diễn à?” Yuna hỏi.

“Ý tớ là, cậu bắt chước thói quen của Rinka chuẩn thật… nhưng dù có giả giọng hay cỡ nào thì tớ cũng không thể nhầm giọng cậu với giọng Rinka được,” tôi nói.

Tôi chắc chắn điều đó vì đây không phải lần đầu tôi nghĩ về chuyện này. Có lần Rinka mượn điện thoại Yuna gọi cho tôi, dù điện thoại hiện là Yuna gọi nhưng tôi nhận ra ngay là Rinka. Tôi không nhớ rõ là lúc nào, nhưng nói chung là trước đây tôi từng suy nghĩ khá nghiêm túc về việc mình phân biệt giọng hai người tốt tới mức nào.

“Nhưng cậu giả giọng Rinka dễ thương muốn chết luôn, nhất là khi tớ được nhìn trực tiếp! Kiểu cậu cố bắt chước tông giọng cậu ấy, rồi cậu tập trung quá vào cách nói chuyện của cậu ấy nên nhíu mày lại buồn cười ơi là buồn cười, rồi cậu còn không nhận ra vai cậu cứng đơ hết lại luôn!”

“Cái — hả?! Khoan, tớ thật sự làm vậy à?!” Yuna hét lên. Nếu chỉ vậy chưa đủ để chứng minh cậu ấy không nhận ra thì cái đỏ mặt bùng lên kia là quá rõ rồi. Tôi không nhịn được cười — dù thật ra cũng chẳng có gì đáng xấu hổ cả — và hình như điều đó chỉ khiến cậu ấy ngượng hơn nữa. Phản ứng của cậu ấy: chộp luôn miếng thịt thăn mà Rinka đang cẩn thận nướng trên vỉ!

“Ê!” Rinka hét.

“T-Tớ không đỏ mặt! Tôi chỉ nóng lên vì đói thôi!”

Wow, cái cớ tệ thật đấy! Yuna bình thường đâu có kém khoản ứng biến vậy!

Mọi thứ xảy ra trong chớp mắt. Trước khi Rinka kịp ngăn, Yuna đã gần như nuốt chửng miếng thịt. Cậu ấy mải nói chuyện hơn ăn khá lâu rồi, nên chắc vụ đói cũng không hoàn toàn là bịa — ngay sau đó cậu ấy lại chất đầy vỉ nướng bằng thịt sườn!

“Thật là… Mà thôi, tớ cũng không phiền lắm,” Rinka lầm bầm.

“Ha ha ha…” tôi cười gượng. “À đúng rồi — Rinka?”

“Ừ? Sao?”

“Cậu thử giả giọng Yuna xem!”

“Cái —?!” Rinka thốt lên nửa như nghẹn, làm rơi luôn khăn ướt đang lau tay. Rõ ràng là cậu ấy không ngờ tới yêu cầu này. “Khoan đã — tại sao?!”

“Tớ chỉ muốn xem thôi! Tò mò mà!”

“Thật ra cũng công bằng đấy,” Yuna nói. “Tớ đã giả cậu rồi, giờ cậu giả tớ là ngang kèo mà?”

“Có ai nhờ cậu giả tớ đâu!” Rinka bật lại.

Nếu Rinka cố hết sức để giả giọng Yuna thì sẽ trông thế nào nhỉ…? Chắc chắn là dễ thương vô đối, không cần bàn cãi! Mà không phải là Rinka khi là chính mình thì không dễ thương đâu nhé. Cái đó là hiển nhiên rồi! Nhưng điểm đặc biệt ở Yuna và Rinka là bình thường hai người luôn cố để tính cách của mình — ít nhất là cách họ thể hiện ra ngoài — không bị trùng lặp quá nhiều.

Tôi cũng không chắc đó là do hai người vô thức học được sau quãng thời gian làm bạn thân lâu năm, hay là họ cố tình làm vậy để giữ hình tượng Sacrosanct… nhưng tôi đoán chắc là kết hợp cả hai.

Chính vì thế nên việc thấy Yuna cố tình bắt chước thói quen của Rinka mới là chuyện hiếm có khó tìm… và cũng vì thế mà tôi buồn muốn chết khi lúc đó không kịp ghi âm lại!

Và thế là tôi rút điện thoại ra, mở luôn app ghi âm!

“Khoan — cậu đang ghi âm tớ đấy à?!” Rinka nói.

“Đương nhiên rồi! Đừng lo — trong mấy ngày tới tớ sẽ bắt Yuna làm lại lần nữa để lưu luôn…”

“Mmgphgh?! Agh, haugh!”

Yuna bị sặc đồ ăn! Nhưng mà — nghĩ xem? Đây sẽ là thứ hoàn hảo để tôi nghe mỗi tối trước khi ngủ mà…

“À mà nghĩ lại… hay tớ nên cho cậu thêm thời gian chuẩn bị nhỉ, Rinka? Như vậy cậu có thể nghĩ kỹ lời thoại hơn,” tôi ngẫm nghĩ.

“K-Không cần! Tớ muốn làm luôn bây giờ!” Rinka nói. “Cảm giác càng trì hoãn thì tiêu chuẩn tớ tự đặt cho mình sẽ càng cao… Tớ làm luôn bây giờ, còn Yuna thì để sau!”

“Tớ chưa từng nói là tớ sẽ làm lại lần nữa mà?!” Yuna hét lên.

“Hả? Cậu không muốn làm à, Yuna…? Tớ nghĩ… nếu cậu thật sự ghét ý tưởng này thì tớ cũng không ép đâu…”

“Ugh… T-Tớ cũng đâu có nói là tớ không làm…!”

“Yeahhhh!”

“Cậu bị dụ dễ quá rồi đấy. Mà tớ cũng chẳng khá hơn…” Rinka rên rỉ.

He he he! Đôi khi làm nũng cũng có ích thật!

Sau khi thống nhất xong, tôi quay micro điện thoại về phía Rinka.

“Rồi, sân khấu là của cậu!”

“Umm… Tớ phải giả làm Yuna đang gọi điện thoại đúng không? Vậy thì…” Rinka nói. “‘Này, Yotsuba? Là tớ đây… c-cậu đang làm gì vậy?’”

“Áaaaa! Không có gì! Tớ ổn lắm!”

“Khoan đã, Rinka — cậu còn chẳng thèm cố lừa cậu ấy!” Yuna chen vào. “Đây là Rin-Rin Scam, nhớ không? Không cố làm cho thuyết phục thì còn ý nghĩa gì nữa!”

“Nếu tớ giả cậu thì đâu còn là ‘Rin-Rin’ Scam nữa?” Rinka phản bác. “Mà thật ra… bỏ luôn cái tên đó đi được không? Nghe hơi nhục.”

“Được rồi, được rồi! Cậu giả tớ thì gọi là Yu-Yu — À thôi, bỏ đi. Tớ hiểu ý cậu rồi. Tự tớ nói ra nghe cứ như tớ thích làm trung tâm chú ý vậy.”

“Nhưng ‘Rin-Rin Scam’ với ‘Yu-Yu Scam’ nghe dễ thương mà!” tôi nói. “Mà thật ra tớ thấy Rinka bắt chước giọng cậu khá chuẩn đấy! Dễ thương muốn xỉu luôn!!!”

“C-Có vậy không…?” Rinka lẩm bẩm. Có vẻ cậu ấy không biết nên vui hay không, nên tiện tay gắp luôn miếng sườn của Yuna thay vì nói tiếp.

“Tớ hiểu. Giờ tụi mình nên vui hay nên khó chịu đây? Tớ cũng chẳng biết,” Yuna gật gù sâu sắc. Tôi để ý là cậu ấy chẳng hề phản đối vụ bị cướp thịt.

Tức là… ngay cả tôi cũng nhận ra Rinka không hoàn toàn thoải mái với chuyện này. Nhưng mà… tôi không kìm được. Mà cậu thử nghĩ xem? Đây là buổi after-party đầu tiên trong đời tôi! Người ta lúc nào cũng hơi bạo dạn hơn khi bị ném vào bầu không khí cởi mở kiểu này mà!

Chắc gọi là… bị “say không khí” hay gì đó? Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày Yotsuba Hazama này trải nghiệm kiểu “say” như vậy… Nếu một năm trước có người nói chuyện này sẽ xảy ra, chắc tôi đã mua lịch xé từng ngày chỉ để đếm ngược tới ngày đó rồi!

Nhưng mà… chắc tôi nên xin lỗi nhỉ? Dù sao phép lịch sự cũng quan trọng, kể cả với những người thân thiết nhất.

“Xin lỗi nhé, Rinka,” tôi nói. “Nhưng mà… tớ nói thật là tớ thấy rất dễ thương, và chắc cả đời tớ cũng không quên được… c-còn chuyện ghi âm chỉ là đùa thôi! Tớ cũng đùa vụ ghi Yuna lại sau này nữa!”

“Sao tự nhiên cậu lại rụt rè thế?” Yuna hỏi.

“Ừm… Tớ có vui thật, nhưng tớ không muốn vì tớ mà hai cậu lại thấy khó chịu. Nếu thế chắc tớ sẽ về nhà rồi hối hận cả đêm mất,” tôi lẩm bẩm.

“Tớ cũng muốn cậu được vui,” Rinka nói. “Không phải là tớ khó chịu lắm đâu… ngoài chuyện hơi xấu hổ ra. Đảm bảo cậu vui là ưu tiên — là ưu tiên cao nhất của tụi tớ.”

“Xét theo nghĩa đó thì tối nay tụi mình thành công rực rỡ rồi,” Yuna cười khẽ, hơi mệt mỏi.

Một lát sau…

“Dạ, món của bàn mình đây ạ! Một đĩa lòng và thêm một phần cơm!”

“À, của tôi! Cảm ơn!” tôi nói. Nhân viên đặt đồ xuống trước mặt tôi, tôi lập tức gắp lòng lên vỉ nướng… rồi nhận ra Yuna và Rinka đang nhìn tôi với cùng một kiểu biểu cảm — vừa mệt vừa buồn cười.

“Yotsuba… cậu ăn khỏe thật đấy,” Yuna nói.

“Chuẩn. Từ lúc tới giờ cậu chưa dừng lại phút nào,” Rinka bổ sung.

“Hả — Thật á?! Tớ tưởng tớ chậm lại nhiều rồi chứ,” tôi nói.

“Chậm lại thì có, nhưng chưa dừng hẳn,” Yuna nói.

“Cậu vừa nướng vừa ăn suốt, kể cả lúc đang nói chuyện. Mà tổng cộng cậu ăn mấy bát cơm rồi?” Rinka hỏi.

“Umm…” tôi nói, dừng lại cố nhớ… rồi bỏ cuộc. Có thể tôi trông không giống kiểu người quan tâm cân nặng, nhưng có những sự thật mà ngay cả tôi cũng chưa sẵn sàng đối mặt. “T-Tớ không ăn nhiều thế này mỗi tối đâu nhé! Chỉ là… đây là quán ăn buffet, mà quán này làm lòng ngon cực, rồi tớ lại đang hơi phấn khích vì đây là after-party đầu tiên của tớ, rồi còn vì tớ đang ngồi trước hai cô gái vừa xinh vừa tuyệt vời nữa! Không khí làm đồ ăn ngon hơn hẳn, tớ không dừng lại được!”

“Khả năng thả thính vô thức của cậu đáng sợ thật đấy,” Rinka nói.

“Với cả việc cậu khen tụi tớ mà hoàn toàn không có ý đồ gì mới càng nguy hiểm,” Yuna nói thêm.

Bài phát biểu đầy nhiệt huyết của tôi có vẻ không lay chuyển được hai người. Họ nhìn tôi như hai bậc phụ huynh đang trông con vậy.

Ugh… Thôi kệ! Dù sao tôi cũng không nói dối về việc tôi đang vui thế nào, hay đồ ăn ngon tới mức tôi có thể ăn mãi!

Tôi nghĩ vậy, rồi kiên quyết đặt thêm món nữa bằng tablet trên bàn. Dù sao thời gian cũng đang trôi mà!

◇◇◇

Một lúc sau, khi giới hạn hai tiếng của bọn tôi kết thúc…

“Ugh… Tớ ăn quá nhiều rồi. Chắc tớ sắp nôn mất…” tôi rên rỉ.

“Tụi tớ đã nói gì với cậu rồi?” Yuna thở dài. “Tớ biết kiểu gì cậu cũng sẽ quá đà.”

“Cậu ổn không? Có cần ngồi nghỉ một lát không?” Rinka hỏi.

“Ừ… cảm ơn… Xin lỗi vì làm phiền hai cậu…”

Tôi đã nhét đầy bụng bằng thịt, rồi vẫn tiếp tục ăn cho tới khi gần như muốn nổ tung. Kết quả hoàn toàn không bất ngờ: buồn nôn dữ dội. Cuối cùng Yuna và Rinka phải đỡ tôi đi dọc con đường.

Tệ thật… tệ theo mọi nghĩa. Không lẽ quán đó yểm bùa yakiniku vào tôi? Hay do tôi quá phấn khích vì after-party đầu tiên nên không kiểm soát nổi bản thân? Hay là đống thịt tôi ăn vào bị nở ra trong bụng sau khi tiêu hóa?! Dù thế nào đi nữa, cảm giác khó chịu này giống hệt mỗi lần tôi say xe… mà việc toàn bộ thịt đều béo hơn tôi tưởng chắc chắn cũng chẳng giúp ích gì. After-party đầu đời mà tôi lại toang ngay phút cuối…

“Tớ thấy có băng ghế trống ngay trước nhà ga,” Rinka nói. “Dừng ở đó nhé, Yotsuba?”

“Ừ…” tôi rên lên. “À nhưng cũng trễ rồi. Hay hai cậu cứ về trước đi…?”

“Ngốc,” Yuna nói.

“Tụi tớ không bỏ cậu lại một mình đâu,” Rinka nói thêm.

…Đương nhiên họ sẽ từ chối. Và đương nhiên họ sẽ mắng tôi vì dám đề nghị chuyện đó.

Tôi ngồi xuống, còn Yuna và Rinka ngồi hai bên. Rinka nhẹ nhàng vuốt lưng tôi, còn Yuna lấy ra một chai nước từ trong túi đưa cho tôi. Sự chăm sóc của họ khiến tôi thấy đỡ hơn một chút… và tiếng thở phào của hai người cho thấy họ cũng nhận ra điều đó.

“Thật đúng là chuyện rất ‘cậu’ luôn đấy,” Yuna nói.

“Chuẩn,” Rinka gật đầu. “Trong khi tối nay vẫn còn bao nhiêu việc phải làm.”

“…Hả?” tôi lẩm bẩm. Tôi không hiểu Rinka đang ám chỉ điều gì. Tôi cứ tưởng ăn xong rồi ai về nhà nấy thôi…

“Này, Yotsuba. Ngày mai là ngày mấy?” Yuna hỏi.

“Ừm… ngày 2 tháng 11…?”

“Đúng rồi. Và ngày 2 tháng 11 là ngày gì?”

Bộ não đang quay mòng mòng của tôi cuối cùng cũng ghép được các mảnh lại. Chỉ ra được đúng một đáp án thôi, nhưng có vẻ khá chắc.

“…Sinh nhật tớ?”

“Chính xác!” Yuna và Rinka đồng thanh, giọng đầy phấn khích.

Đúng vậy. Ngày 2 tháng 11 chính là sinh nhật của Hazama Yotsuba. Có thể ai đó sẽ nghĩ đây là lúc tôi tự giễu kiểu “kẻ cô đơn u ám như tôi thì đâu xứng có sinh nhật” — cũng khá hợp tính cách — nhưng gia đình tôi năm nào cũng tổ chức cho tôi, và năm ngoái Yuna với Rinka cũng vậy. Đây chắc chắn là một trong những ngày đặc biệt nhất trong năm đối với tôi. Nhưng… có đặc biệt tới mức phải ăn mừng từ tối hôm trước không…?

“Và sinh nhật năm nay của cậu là lần đầu tiên đối với tụi tớ,” Yuna nói tiếp.

“Lần đầu? Là sao?” tôi hỏi.

“Sinh nhật tụi tớ đều vào tháng 4,” Rinka nói, “mà lúc đó tụi mình vẫn chưa ở trong mối quan hệ này, đúng không?”

“…À.”

Tôi lập tức hiểu họ muốn nói gì. Ngày mai sẽ là lần đầu tiên một trong ba đứa có sinh nhật kể từ khi tôi bắt đầu hẹn hò với hai người họ.

“Tụi tớ biết cậu lúc nào cũng đón sinh nhật cùng Sakura, Aoi và gia đình,” Yuna nói. “Họ luôn là những người làm rộn ràng nhất. Nhưng mà… có thể hơi ích kỷ một chút… đây sẽ là sinh nhật đầu tiên tụi tớ đón cùng cậu với tư cách bạn gái của cậu. Năm nay… tụi tớ muốn là người làm hoành tráng nhất.”

“Nên tụi tớ quyết định lách luật một chút,” Rinka nói. “Tụi tớ lên kế hoạch ăn mừng trước khi sinh nhật cậu chính thức tới.”

“Hai cậu… làm vậy à? Vậy ra bữa này là thế hả? Tớ không hề biết…”

“Vì tụi tớ đã cẩn thận để cậu không nhận ra,” Rinka cười ngượng.

“Nhưng nhìn tình trạng của cậu bây giờ, mà tụi tớ cũng không muốn làm cậu tệ hơn, nên chắc tụi tớ chỉ có thể đưa quà rồi kết thúc hôm nay thôi,” Yuna nói.

“Ugh… Xin lỗi…”

“Này, tụi tớ đã nói cậu không cần xin lỗi rồi! Hôm nay tụi tớ được thấy cậu vui như vậy, tụi tớ cũng vui lắm. Đúng không, Rinka?”

“Tớ cũng nghĩ vậy. Ở bên cậu, chỉ cần cậu vui thì tụi tớ cũng chắc chắn sẽ vui như thế.”

Yuna ôm lấy một tay tôi, còn Rinka nắm tay còn lại bằng cả hai tay, ôm gọn trước ngực. Tôi cảm thấy được yêu thương đến mức vừa hạnh phúc vừa hơi xấu hổ. Và quan trọng hơn…

“T-Tớ không có bốc mùi đâu đúng không?!” tôi kêu lên. “Trời ơi, chắc tớ đang ám mùi quán nướng mất…!”

“Không đâu,” Yuna nói.

“Mà kể cả có thì tụi tớ cũng vậy thôi. Mùi của tụi tớ bây giờ làm cậu khó chịu à?” Rinka hỏi.

“K-Không hề…”

“Vậy là ổn rồi!” Yuna nói.

Không đời nào tôi nghĩ hai người họ có mùi khó chịu được (một phần vì não tôi vốn dĩ chưa từng được trang bị khả năng nhìn hai người họ theo hướng tiêu cực), nên tôi chỉ còn cách chấp nhận thua ván này. Nhưng mà… chuyện họ nói về việc mừng sinh nhật sớm rốt cuộc là sao…?

“Tớ nghĩ đến lúc vào thẳng vấn đề rồi, Yuna,” Rinka nói.

“À đúng! Ở trong quán không ôm cậu được nên nãy tớ hơi mất kiểm soát một chút,” Yuna đồng ý.

Cô ấy lục túi một lúc rồi lấy ra một hộp quà được gói cẩn thận. Tất nhiên tôi không biết bên trong là gì — giấy gói quà sinh ra là để làm việc đó mà — nhưng nhìn cách gói là biết chắc không rẻ. Kiểu… có cảm giác rất tinh tế.

“Cho cậu này, Yotsuba,” Yuna nói.

“Vẫn còn hơi sớm… nhưng chúc mừng sinh nhật,” Rinka nói.

Yuna đưa hộp quà ra trước mặt tôi, còn Rinka nhẹ nhàng dẫn tay tôi đón lấy. Nó nhẹ, cầm một tay cũng được… nhưng sức nặng của tình cảm mà hai người họ đặt vào trong đó lại lớn đến mức khiến tôi hơi lo mình có gánh nổi không. Ngón tay tôi run lên, và tôi biết Yuna với Rinka cũng nhận ra… nhưng cả hai đều không nói gì. Họ chỉ lặng lẽ chờ và dõi theo tôi.

“Tớ mở ra được không?” tôi hỏi.

“Được chứ!” Yuna nói.

“Tất nhiên rồi,” Rinka nói.

Tôi chậm rãi, cẩn thận bóc lớp giấy gói. Tôi muốn biết bên trong có gì càng sớm càng tốt, nhưng nó được gói đẹp đến mức nếu xé toạc ra thì cảm giác sẽ rất có lỗi. Với lại tôi vẫn còn khá mệt, nên phải mất kha khá thời gian mới mở xong. Nhưng khi cuối cùng lớp giấy được gỡ bỏ hết, thứ tôi cầm trên tay là một chiếc hộp trông cực kỳ sang trọng.

Mở một gói quà ra lại thấy thêm một gói quà khác — y như mấy con búp bê matryoshka vậy, kiểu mấy con búp bê nhỏ nằm trong con lớn ấy. Sự háo hức trong tôi dâng lên. Món quà thật sự của tôi… chắc chắn nằm trong chiếc hộp này…!

“Đ-Được rồi, tớ mở đây,” tôi nói, rồi dè dặt mở hé chiếc hộp ra, để lộ bên trong… một chiếc vòng cổ.

Thiết kế của nó khá tinh giản — kiểu trang sức có thể đeo hằng ngày — nhưng tôi dám chắc cái giá của nó thì hoàn toàn không hề “tinh giản” chút nào. Dù sao tôi cũng nhận ra logo bên trong hộp. Nó nổi tiếng đến mức ngay cả người mù tịt thời trang như tôi cũng nhận ra ngay.

“H-Hai cậu mua cái này ở đâu vậy?!” tôi hét lên.

“À thì… tụi tớ vung tay hơi mạnh một chút,” Yuna nói.

“Đ-Đâu chỉ hơi! Cái này chắc đắt lắm…”

“Nó ngốn kha khá tiền tiết kiệm của tụi tớ… nhưng tụi tớ không sao cả,” Rinka nói. “Dù sao tụi tớ cũng chỉ có một lần duy nhất để mừng sinh nhật bạn gái tụi tớ lần đầu tiên.”

“Bọn tớ có thể đi làm thêm rồi tiết kiệm lại mà,” Yuna nói thêm.

Hai người nói như thể chẳng có gì to tát, nhưng tôi tin chắc để mua được món quà này họ đã phải cố gắng rất nhiều. Trong chốc lát, tôi thấy áy náy… rồi lắc đầu. Lần này không phải lúc để xin lỗi.

“Cảm ơn… Tớ thích lắm!” tôi nói. Tôi vẫn hơi thấy có lỗi, nhưng lòng biết ơn thì lớn gấp mười lần cảm giác đó.

“Ban đầu tụi tớ định mua nhẫn cho cậu,” Yuna nói. “Nhưng đeo đi học thì dễ bị lộ quá, mà kiểu gì tụi tớ cũng sẽ cãi nhau xem cái nào đeo vào ngón nào. Với lại mỗi người tặng một cái thì chắc cậu cũng khó xử… mà tụi tớ cũng không đủ tiền để—”

“Tụi mình đã thống nhất là không nói mấy chuyện đó ra rồi mà, Yuna,” Rinka chen vào.

“À… Ừ-Ừ, tớ xin lỗi. Tại thấy cậu ấy vui quá nên tớ nói linh tinh…”

Đúng là nếu nhận hai chiếc nhẫn thì về lâu dài sẽ hơi khó xử… nhưng tôi cũng có cảm giác rằng vào khoảnh khắc được tặng, tôi sẽ chẳng nghĩ tới chuyện đó chút nào. Chắc chắn tôi sẽ chỉ vui sướng phát điên thôi.

“Vậy là… hai cậu cùng chọn cái này cho tớ à…?” tôi hỏi.

“Ờ… Ừ,” Rinka nói. “Quà chung đúng là khiến người ta thắc mắc ha. Ban đầu tớ cũng định tự mua cái gì đó cho cậu… nhưng tớ biết Yuna sẽ không vui nếu tớ chen lên tặng trước, mà tớ cũng không muốn cậu ấy làm thế với tớ. Rồi khi tớ quyết định nói chuyện thẳng với cậu ấy… thì hóa ra cậu ấy cũng đang nghĩ y hệt, khiến tớ—”

“Giờ thì cậu lại nói quá rồi đó, Rinka,” Yuna thở dài.

“À! Xin lỗi,” Rinka nói. Mới chưa đầy một phút trước còn nhắc Yuna, giờ lại bị nhắc ngược lại.

Chiều sâu và độ bền của tình bạn giữa hai người họ lại được thể hiện rõ ràng. Giữa họ chắc chắn tồn tại thứ gì đó rất đặc biệt — thứ gì đó cực kỳ quý giá mà không ai, kể cả tôi, có thể xen vào. Tôi đã cảm nhận được điều đó khi nhìn họ đứng trên sân khấu… Và việc họ dùng sự ăn ý hoàn hảo đó để nói rằng họ yêu tôi… đã là điều vượt xa mọi giấc mơ tôi từng dám mong.

“Gì vậy…?” Yuna nói. “Sao cậu cười mỉm nhìn tụi tớ thế?”

“Tớ chỉ đang nghĩ là mình may mắn thế nào thôi,” tôi nói.

“Vì tụi tớ chỉ mua được một món quà cho cậu à…?” Rinka hỏi.

“N-Nói trước là tụi tớ không góp chung vì keo kiệt đâu nhé!” Yuna vội nói. “Tụi tớ còn định sau này sẽ mừng riêng từng người với cậu nữa… nhưng ừm… chắc sẽ là kiểu mừng mà không tốn nhiều tiền…”

“Cậu lại nói lung tung nữa rồi, Yuna.”

“Ugh…! Như thể cậu không túng tiền y như tớ bây giờ ấy, Rinka!”

“C-Chuyện đó thì liên quan gì tới việc cậu nói quá nhiều chứ?!”

“N-Này, hai cậu bình tĩnh lại đi mà!” tôi nói. Chỉ vài giây thôi mà hai người đã lại xù lông với nhau rồi!

Tôi cố làm người hòa giải, nhưng tia lửa vẫn bay tứ tung… cho tới khi—

“Này, Yotsuba!”

“Yotsuba!”

…cả hai người cùng quay phắt sang phía tôi cùng một lúc!

“Tớ thề sẽ làm cậu hạnh phúc hơn Rinka! Cứ chờ đó!”

“Tớ hứa sẽ làm cậu hạnh phúc hơn Yuna từng làm được!”

Hai người tuyên bố như đang đọc thoại trong kịch bản, đồng điệu hoàn hảo đến mức bất kỳ ai chứng kiến cũng không thể phủ nhận rằng họ xứng đáng với danh hiệu Sacrosanct. Tôi choáng ngợp đến mức chỉ biết gật đầu lia lịa.

Chắc mình đúng là kẻ phá bĩnh đã chen vào phá hỏng Sacrosanct rồi, tôi nghĩ, vừa cất chiếc vòng cổ lại vào hộp, siết chặt nó trong tay, vừa tự hứa với bản thân.

Dù thế nào đi nữa, sang năm mình nhất định sẽ làm điều gì đó còn điên rồ hơn để mừng sinh nhật hai cậu ấy!!!

Không còn thời gian để lãng phí nữa. Ngày 8 và 16 tháng 4 sẽ tới trước khi tôi kịp nhận ra, mà tôi còn phải tiết kiệm tiền tiêu vặt, còn phải chuẩn bị đủ thứ! Chưa kể tôi đã tiêu sạch tiền tiết kiệm từ lâu rồi chỉ vì tiêu xài thoải mái khi đi chơi với hai cậu ấy!

Ồ, nhưng khoan đã — còn trước cả sinh nhật của hai cậu ấy, mình còn phải nghĩ tới Giáng Sinh với Valentine nữa…! T-Tiền tiêu vặt của mình có gánh nổi không đây…? Nhất là còn phải mua quà sinh nhật cho Sakura với Aoi, rồi Makina, rồi chắc cả Koganezaki với Emma nữa… Mình cũng phải mừng sinh nhật bạn bè chứ…?

“Được rồi — tớ quyết định rồi!” tôi hét lên, bật dậy khỏi ghế!

“Hả?” Rinka nói.

“Q-Quyết định cái gì cơ?!” Yuna kêu lên.

Cuộc cãi vã của họ (nếu có thể gọi là cãi vã, mà thật ra thì cũng chẳng phải) tạm thời bị bỏ quên. Tôi quay sang nhìn hai người… rồi tuyên bố ý định của mình bằng tất cả sức lực!

“Tớ sẽ đi làm thêm!!!”

Im lặng. Hai ánh mắt mở to kinh ngạc. Biểu cảm kiểu Tự nhiên ở đâu ra vậy trời? hiện rõ trên mặt họ, rồi nhanh chóng chuyển sang vẻ lo lắng thấy rõ.

“Ờ thì… tớ rất muốn nói là cậu cứ thử đi, tụi tớ sẽ cổ vũ cậu,” Yuna bắt đầu, giọng hơi gượng gạo.

“Nhưng tớ thật sự không nghĩ cậu hợp với kiểu đó đâu,” Rinka nói, tiếp lời.

“Cái gì cơ?!”

Đó đúng là cách cực kỳ nhẹ nhàng, bình tĩnh để dập tắt hoàn toàn quyết tâm của tôi! Mà nói thật thì… chính tôi cũng không tưởng tượng nổi mình làm thêm sẽ ổn!

“Với lại quan trọng hơn, cậu biết là kỳ thi cuối kỳ sắp tới rồi đúng không?” Yuna hỏi. “Cậu có học hành gì chưa? Học kỳ hai không có thi giữa kỳ, nhưng thế không có nghĩa là được lơ là đâu! Ngược lại, thi cuối kỳ sẽ chiếm trọng số cao hơn trong điểm tổng kết đấy!”

“Giờ chuyển thẳng sang màn kiểm tra thực tế siêu nghiêm túc luôn à?!”

“Còn có cả giải chạy marathon của trường nữa,” Rinka nói thêm. “Năm ngoái cậu tụt lại phía sau khá xa, tớ lo nếu năm nay vẫn vậy thì chuyến du lịch trường sẽ khó mà vui nổi. Dù sao nó cũng diễn ra ngay sau marathon mà.”

“Tớ vừa mới quên mất cái địa ngục trần gian đó tồn tại, giờ cậu lại nói là nó sắp tới nơi rồi á?!”

Tuyên bố đầy nhiệt huyết ban nãy của tôi đã bị đóng băng ngay lập tức. Giờ đâu phải lúc nghĩ tới chuyện đi làm thêm! Hiện thực tàn nhẫn vừa gõ cửa rồi! Nghiêm túc luôn đó, sao học sinh cấp ba lại bận rộn đến mức này chứ?! Một ngày làm gì có đủ giờ để chuẩn bị hết đống này cùng lúc! Người ta nói phúc không đi đôi, thế sao khổ thì lại kéo đến thành từng lốc không biết bao nhiêu cái vậy?!

“Không sao đâu, Yotsuba! Tớ sẽ giúp cậu học! Mục tiêu năm nay là không trượt môn nào trong kỳ thi cuối kỳ!” Yuna nói.

“Tớ thì sẽ giúp cậu cải thiện thể lực,” Rinka nói thêm. “Trong khoảng thời gian từ giờ tới marathon thì khó mà tăng sức bền nhiều, nhưng ít nhất tụi mình có thể luyện kiểm soát nhịp chạy và chỉnh lại form chạy của cậu. Chỉ vậy thôi cũng tạo khác biệt lớn rồi.”

Hai cậu ấy tốt bụng quá, thiện chí của họ chói lóa luôn…! Nhưng mình có thể vừa chuẩn bị thi vừa chuẩn bị marathon cùng lúc không đây…? Dù sao mình cũng chỉ có một người thôi mà…?

“Giờ đã quyết vậy rồi thì tụi mình không có thời gian để cãi nhau nữa!” Yuna nói.

“Đồng ý. Là bạn gái của Yotsuba, nhiệm vụ của tụi tớ là đảm bảo cậu ấy vượt qua mọi thử thách trên đường!” Rinka nói.

Là do mình tưởng tượng… hay hai người đang cực kỳ hăng máu vậy?! Không phải mới nãy tụi mình còn đang mừng sinh nhật mình à?! Trước đó nữa còn đang tổng kết lễ hội văn hóa mà?! Chủ đề nhảy cóc với tốc độ ánh sáng luôn rồi! Không thể dừng lại tận hưởng khoảnh khắc một chút được à?! Kiểu… chậm lại, thư giãn chút thôi cũng được mà…?

“Đừng lo, Yotsuba! Tớ sẽ lập thời gian biểu học tập hoàn hảo cho cậu — cứ chờ xem!”

“Tớ cũng sẽ lập giáo án tập luyện hoàn hảo!”

“H-Ha ha ha… Tuyệt quá…”

Ừ, chắc chắn họ sẽ làm được. Cái thời gian biểu với giáo án đó chắc chắn sẽ hoàn hảo hết mức có thể… chỉ trừ một vấn đề cực kỳ nhỏ xíu: người phải thực hiện nó lại là tôi…

Bị kẹp giữa hai cô bạn gái siêu nhiệt huyết, cuối cùng tôi cũng nhận ra rằng việc lễ hội văn hóa kết thúc… hoàn toàn không phải vạch đích cho chuỗi tai ương của tôi. Không — nó chỉ là vạch xuất phát cho một chuỗi mới thôi — và tôi đành cay đắng chấp nhận sự thật đó, trong khi cố kìm không bật khóc.

Giá mà mình có thêm vài “mình” nữa để phụ giúp thì chắc… À thôi. Nghĩ lại thì… dù có bao nhiêu “mình” đi nữa chắc cũng không gánh nổi vụ này!

6ee2b770-3f6b-456b-98f7-c62ce42e6b8e.jpg

 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!