Volume 5

Chương 6

Chương 6

Chương 6: Lễ hội văn hóa – Ngày thứ hai!

Sau đủ thứ khúc khuỷu và rẽ ngoặt, ngày đầu tiên của lễ hội văn hóa cuối cùng cũng khép lại. Vụ Mio đột nhập trái phép, rốt cuộc, cũng không bị lộ to như tôi đã sợ. Hóa trang của cô ấy có vẻ đã phát huy tác dụng; không ai trong số những người nhìn thấy nhận ra rằng đó chính là Mio Kuruma. Cũng nhờ Makina đã liên lạc với tất cả những ai có mặt trong lớp 2-A vào thời điểm “Sự Cố Mio” và nhờ họ giữ im lặng. Kết quả cuối cùng là chẳng ai biết đến mấy trò sai phạm của tôi cả.

Dĩ nhiên, Yuna và Rinka cũng nói với tôi rằng giá mà tôi ít nhất cũng nói với họ một câu, nhưng vì lý do nào đó, họ lại không hỏi sâu thêm về chuyện vì sao hay bằng cách nào mà tôi lại dính vào một vụ cá cược xoay quanh màn biểu diễn của họ. Thậm chí họ còn chẳng nhắc lại chuyện đó nữa!

Nói ngắn gọn, tôi có cả một núi thứ để thở phào nhẹ nhõm. Tôi sẽ không bị đuổi học nữa rồi! Tạ ơn trời đất!

Và rồi ngày thứ hai của lễ hội cũng đến! Tiết mục của lớp tôi đã xong xuôi, mà phần lớn đồ lưu niệm bọn tôi làm cũng bán sạch từ hôm trước, nên gần như cả lớp đều được tự do muốn làm gì thì làm trong ngày thứ hai. Điều đó khiến tôi, Yotsuba Hazama (vị trí trong lớp: nhân vật nền sống cô độc), phải đối mặt với một vấn đề cực kỳ cấp bách: Hôm nay… tôi có nên mặc áo phông lễ hội của lớp không đây?

“Ơ, Yotsuba!” Rinka gọi. “Hôm nay cậu mặc đồng phục à? Sao vậy?”

Và tôi đoán sai bét!

Theo quy định của lễ hội văn hóa, mỗi buổi sáng tất cả học sinh phải tập trung ở lớp trước khi chương trình bắt đầu. Tôi đoán chắc là để điểm danh cho tiện? Dù sao thì tôi cũng đi thẳng đến lớp ngay khi tới trường… rồi bước vào và thấy mọi người — trừ tôi ra — đều đang mặc áo phông lớp!

“Khoan đã, mọi người đều mặc hết à?!” tôi hét lên.

“Thì đương nhiên rồi!” Yuna nói. “Cậu nghĩ sau lễ hội còn mấy dịp được mặc nữa chứ?”

“Ờ… nghe cũng hợp lý ghê,” tôi thừa nhận. Nghĩ vậy thì đúng là sau khi lễ hội kết thúc, cái áo đó chắc chỉ còn nước gia nhập đống đồ ngủ. Chứ còn mặc vào lúc nào nữa? Đi công viên giải trí à? Tôi chưa từng nghe ai mặc áo phông lớp đi mấy chỗ kiểu đó luôn. Mà nói vậy chứ, tôi vẫn thấy hơi sai sai khi mặc áo đó vào ngày mà lớp mình chẳng còn làm gì cho lễ hội nữa!

“Với lại, hôm qua tụi mình toàn mặc đồ diễn trên sân khấu,” Yuna nói tiếp. “Rốt cuộc tụi mình cũng chẳng mặc áo này được mấy.”

“Đúng vậy,” Rinka gật đầu. “Nếu không mặc thì phí công sức của mọi người trong lớp làm ra chúng.”

“À… ừ ha…” tôi đáp. Vậy có giúp tôi thấy đỡ lạc lõng hơn không? Tôi cũng không chắc nữa.

“Chào buổi sáng,” một giọng nói vang lên.

“A!” tôi bật lên khi Makina bước vào lớp. Nhưng thứ làm tôi kích động không phải là việc cô ấy xuất hiện. Không — thứ khiến tôi chú ý ngay lập tức là… bộ đồ cô ấy đang mặc! “Cậu mặc đồng phục đến à?!”

Tôi không cô đơn! Tôi có đồng minh rồi!

“Ồ! Chào buổi sáng, ba người,” Makina nói rồi bước về phía bọn tôi. Cô nhìn quanh lớp… rồi nhìn tôi lâu hơn một chút. “Xem ra mọi người đều mặc áo phông lớp.”

“Chuẩn luôn. Lúc nãy tớ thấy ngượng cực,” tôi cười tươi. Giờ thì ít nhất cũng có người mặc giống tôi rồi, nên tôi thấy thoải mái hẳn. Trước khi Makina xuất hiện, tôi cảm giác như bị tách hẳn khỏi phần còn lại! Cứ như đang cổ vũ nhầm đội vậy!

“Nhưng sao hôm nay cậu lại mặc đồng phục?” Yuna hỏi.

“Nói thật thì… hôm qua tớ bận quá nên tiện tay quăng áo phông vào máy giặt luôn,” Makina giải thích. “Tớ mừng vì không phải người duy nhất.”

“Nhưng lý do Yotsuba không mặc áo thì lại không giống vậy,” Rinka nói.

“Ồ? Thế à?”

Hầy… Nói cách khác, Makina biết là hôm nay nên mặc áo phông. Đáng ra họ nên thông báo chứ! Ghi thẳng vào quy định lễ hội luôn đi: Áo phông lớp phải mặc trong tất cả các ngày diễn ra lễ hội!

Và thế là, ngày thứ hai của lễ hội chính thức bắt đầu (trong bầu không khí hơi… kém may mắn).

◇◇◇

“Cảm ơn đã chờ nhé, Yotsuba!”

“Aoi! Cả Sakura nữa! Hai đứa tìm đường tới đây có vất vả không?”

“Bọn em đâu phải trẻ con, Yotsuba. Bọn em tự đi qua thị trấn mà không bị lạc được,” Sakura nói.

“Ha ha, cũng đúng!”

Tôi gặp hai đứa em gái — cả hai đều mặc đồng phục cấp hai — ngay trước cổng trường. Ngày thứ hai của lễ hội cho phép người ngoài vào tham quan, nên tụi nó ghé qua chơi và xem thử. Tiết mục của lớp tôi thì xong từ hôm qua rồi, nên chủ yếu tụi tôi chỉ đi vòng vòng xem gian của các lớp khác.

“Chiều nay em đi xem lễ hội với bạn đúng không?” tôi hỏi Aoi.

“Dạ!” Aoi đáp. “Sakura cũng đi với bạn của chị ấy.”

“Bọn em thì vừa đi xem lễ hội vừa đi xem trường luôn. Kỳ thi đầu vào sắp tới rồi mà,” Sakura nói thêm.

Hồi tôi học cấp hai, gần như không có ai thi vào Eichou High, nhưng giờ nghe nói có khá nhiều người thử sức. Đề thi cũng đâu có dễ hơn đâu, nên lý do thì hơi bí ẩn… Nhưng mà nghĩ lại thì cũng may. Hồi đó tôi thích ý tưởng học ở một trường mà không có bạn cấp hai nào học chung, nên nếu lúc đó có nhiều người đăng ký thi, chắc tôi cũng chẳng dám nộp đơn “nhầm mà trúng” rồi thi thử đâu.

“Chiều nay chị đi xem với Yuna và Rinka đúng không?” Aoi hỏi.

“Ừ,” tôi đáp.

“Vậy nghĩa là chị cố tình dành buổi sáng cho bọn em hả?”

“Đúng luôn!”

“Yaaay! Chị tuyệt nhất!” Aoi reo lên rồi ôm chặt tay tôi.

Ừm ừm! Dễ thương quá!

“Rồi, không phí thời gian nữa! Đi thôi!” Aoi nói tiếp. “Gian lớp chị xong từ hôm qua rồi đúng không?”

“Ừ, tiếc ghê,” tôi đáp.

“Thiệt luôn! Em sẵn sàng làm đủ thứ chỉ để được thấy Yuna, Rinka và Maki đứng chung sân khấu!”

“Nhưng nếu cho người ngoài vào xem buổi diễn đó thì rắc rối lắm,” Sakura nói.

“Vậy thì — em muốn đi xem gian lớp của Koganezaki!” Aoi nói rồi mở tờ pamphlet lễ hội ra xem. Trùng hợp kinh khủng, nó chính là quán maid café mà hôm qua tôi đi cùng Mio. “Chị tưởng tượng được Koganezaki làm maid không?! Không hợp phong cách chị ấy chút nào, nhưng chắc chắn mặc đồ đó sẽ ngầu lắm!”

“Em cũng muốn xem,” Sakura nói thêm.

Aoi và Sakura đã gặp Koganezaki tháng trước, lúc tụi tôi cùng làm mẫu cho tranh minh họa của Mukai. Khi đó Koganezaki đang ở trạng thái khá “hiền”, nên hai đứa có ấn tượng là chị ấy là người rất tốt. Không phải là sai… chỉ là tụi nó chưa biết chị ấy cũng có thể cực kỳ nghiêm khắc và đáng sợ đến mức nào thôi.

“Được rồi! Đi thôi!”

Nhưng mà… tôi cũng chẳng có lý do gì để từ chối. Tôi có thể ngắm Koganezaki mặc đồ maid cả ngày cũng không chán! Với lại, cuối cùng thì chị ấy vẫn luôn dễ dãi với đàn em. Chỉ cần tôi đi cùng Sakura và Aoi, chắc tôi sẽ không phải chịu cái ánh nhìn lạnh buốt như hôm qua!

Heh heh heh! Hãy xem thiên tài chiến lược gia Yotsuba Hazama dùng hai đứa em gái làm khiên thịt như thế nào! Kế hoạch này hoàn hảo! Koganezaki sẽ bị lột trần — à không, ý là — lộ diện trong bộ đồ maid trước mắt tôi! Bwa ha ha ha haaa!

◇◇◇

“Whoa… Hàng này dài kinh khủng,” tôi nói.

“Lớp của Koganezaki mà đông thế này cũng không lạ,” Sakura nói.

“Hot quá luôn!” Aoi reo lên.

Bọn tôi tới phòng lớp 2-B và thấy hàng người kéo dài tận ra ngoài hành lang. Hôm qua trông còn khá vắng, vậy mà hôm nay thì chật kín. Chắc đây là sức mạnh của việc ngày thứ hai mở cửa cho người ngoài vào — và, ừm, chắc cũng là sức hút từ bộ đồng phục maid của lớp B, vì phải công nhận là dễ thương và được may cực kỳ chỉn chu.

“Mấy đứa thấy sao? Nghe nói chắc phải chờ tầm nửa tiếng mới vào được,” tôi nói.

“Ư… Cảm giác hơi phí thời gian nhỉ…?” Aoi rên rỉ.

“Không… Chờ đi,” Sakura nói. “Đã tới đây rồi, giờ bỏ đi thì sau này chắc sẽ cứ tự hỏi không biết bên trong thế nào.”

“Ừ ha! Em cũng chờ!” Aoi đồng ý.

“Vậy thì xếp hàng thôi!” tôi nói. Quyền quyết định nằm trong tay hai đứa em — tôi chỉ đi theo thôi. Dù gì thì em gái luôn ở cấp bậc cao hơn chị gái trong chuỗi quyền lực mà! Ai cũng biết điều đó rồi!

“Hả?”

Ngay sau khi tụi tôi xếp hàng, tôi thấy phía trước thấp thoáng một mái tóc màu sắc cực kỳ quen thuộc nhảy lên trong tầm mắt. Rồi một giây sau, từ trong hàng bước ra… Emma! Emma cũng ở đây!

“Ah! Yotsuba!”

“Emma!”

Và rồi bọn tôi ôm nhau thật chặt! Và mọi người sống hạnh phúc mãi mãi về sau…

“Hmm.”

A! Mấy ánh nhìn đó! Lạnh tới mức đau luôn! K-Không, Sakura, Aoi, không phải như hai đứa nghĩ đâu! Emma… Emma là ngoại lệ thôi mà, được chưa?! Chị không kiểm soát được!

“Và chào buổi sáng luôn, Sakura và Aoi nhé!” Emma nói, quay sang hai đứa em tôi — trong khi vẫn đang ôm tôi, tiện thể nói luôn.

“Chào buổi sáng. Rất vui được gặp lại chị, Emma,” Sakura nói.

“Emma! Chào buổi sáng!” Aoi nói thêm.

Tôi biết là tụi nó quen nhau rồi, nhưng không ngờ Emma còn nhớ tên hai đứa. Đỉnh thật! Giỏi lắm, giỏi lắm!

“Khoan…” tôi nói sau một lúc. “Chờ đã! Emma cũng xếp hàng à?!”

“Đúng vậy! Em rất muốn tận mắt nhìn thấy dáng vẻ của chị gái thân yêu!” Emma giải thích.

“Nhưng em chắc là muốn bỏ chỗ xếp hàng không? Em đứng gần đầu hàng mà,” tôi hỏi. Dĩ nhiên là chỗ của Emma đã được người khác lấp vào khi hàng nhích lên rồi, nên giờ cũng hơi muộn để tiếc.

“Không sao đâu! Em cảm nhận được mọi người ở đây, nên muốn nói chuyện,” Emma nói. “Nhưng… em có làm phiền không, indeed?”

“Không không, hoàn toàn không! Đúng không?” tôi quay sang hỏi.

Sakura và Aoi gật đầu ngay lập tức.

“Nếu chị không phiền, có một đàn chị ở đây với tụi em thì tốt quá,” Sakura nói.

“Đúng đúng!” Aoi hào hứng phụ họa.

Ôi chao! Hai đứa em mình hòa đồng ghê! Đỉnh thật! Giỏi lắm, giỏi lắm!

“Đàn chị sao? Không cần phải nhìn em như vậy đâu, indeed,” Emma nói. Cô bắt đầu lúng túng, và tôi có cảm giác cô chưa quen với việc được xem là tiền bối ở trường.

“Nhưng với em thì chị đúng là tiền bối mà,” Sakura nhún vai.

“Sakura năm nay thi vào trường mình đó! Con bé đang cố gắng hết sức để vào học cùng tụi mình,” tôi giải thích.

“Indeed?!” Emma thốt lên.

“Vâng! Em cũng vậy nữa!” Aoi chen vào. “Dù em có đậu thì cũng hơi buồn vì không được học chung với Yotsuba, nhưng chắc ít nhất vẫn học chung với chị được khoảng một năm!”

“Aoi cũng vậy sao?! Chị mong chờ quá, indeed!”

Tất nhiên mấy chuyện này vẫn chưa chắc chắn, nhưng hai đứa em tôi giỏi hơn tôi nhiều, mà hình như còn thường xuyên gọi điện cho Yuna và Rinka để nhờ kèm học nữa. Chắc phải một năm rưỡi nữa Aoi mới có cơ hội thi nhỉ? Biết đâu lúc đó Emma đã cải thiện tiếng Nhật và bỏ được tật nói “indeed” rồi. Hình như cô ấy học thói quen đó từ Koganezaki hồi cả hai còn học trường nữ sinh nhà giàu đúng không? Thật ra nếu bỏ được thì cũng hơi tiếc.

“Mình… indeed… là đàn chị…” Emma lẩm bẩm, như đang nếm thử cảm giác của từ đó trên môi mình.

“Nhưng còn hồi cấp hai thì sao?” tôi hỏi tiếp. “Lúc đó chắc cũng có đàn em chứ?”

“Hồi đó… em hoàn toàn một mình, indeed.”

“Hả?”

“Chị gái thân yêu của em rời đi, mà lúc đó em vẫn chưa biết nhiều tiếng Nhật, indeed,” Emma nói, nở một nụ cười trông không thật sự chân thành lắm.

Nụ cười kiểu đó quá không giống Emma, nên tôi nhận ra ngay là mình vừa hỏi một câu không nên hỏi. Koganezaki… ừm, cô ấy không kể cho tôi nhiều về thời cấp hai, nhưng tôi cũng ghép nối đủ để hiểu là cô ấy đã trải qua chuyện gì đó khá tồi tệ. Emma thì ở lại ngôi trường đó rất lâu sau khi Koganezaki rời đi, vẫn luôn ngước nhìn cô ấy… Và cũng không khó để tưởng tượng môi trường đó đã khó chịu thế nào với Emma.

“Xin lỗi nhé, Emma,” tôi nói. “Chị hỏi sâu quá rồi. Lỗi chị.”

“Không sao đâu, indeed!” Emma vội nói.

Trong một khoảnh khắc, tôi muốn nói rằng hồi cấp hai tôi cũng từng một mình… nhưng rồi tôi không nói. Khả năng cao là kiểu “cô độc” của hai đứa hoàn toàn khác nhau.

“À thì, hai đứa em chị đều là mấy đứa rất ngoan,” tôi nói thay vào đó. “Em cứ thoải mái làm đàn chị ngầu lòi trước mặt tụi nó lúc nào cũng được!”

“Em không thích phải đồng ý với Yotsuba vụ này… nhưng cơ bản là chị ấy nói đúng,” Sakura nói. “Tụi em đều rất quý chị, Emma.”

“Ah, em biết rồi! Trao đổi thông tin liên lạc đi! Trước giờ em chưa tìm được thời điểm thích hợp, nhưng giờ là cơ hội hoàn hảo!” Aoi đề nghị.

Đúng là hai đứa em gái của mình! Không giống chị chút nào, tụi em dư thừa kỹ năng xã hội luôn! Chứ chị thì có nằm mơ cũng không đủ gan với đủ bản lĩnh để nói chuyện với một đàn chị (siêu cấp cực kỳ quá mức dễ thương) kiểu đó đâu! Chị thật sự cực kỳ tôn trọng hai đứa vụ này luôn!

“Và tại sao cậu lại đang cười kiểu… đáng sợ bậc nhất mà tôi từng thấy vậy?”

“À, tớ chỉ đang nghĩ chút thôi,” tôi đáp. “Thiên thần riêng của tớ đang hòa hợp với một thiên thần ngoài đời thật ngay trước mắt tớ, nên tớ hơi xúc động, tớ… Khoan, cái gì cơ?!”

“Cái gì là cái gì,” Koganezaki (phiên bản maid) nói, xuất hiện bên cạnh tôi lúc nào mà tôi hoàn toàn không nhận ra! Ngoài bộ đồng phục maid, chị ấy còn cầm một tấm bảng ghi: ‘Đến xem thử vì sao ai cũng phát cuồng đi nào! Maid Café lớp 2-B hiện đang mở cửa!’“Hàng đang bắt đầu quá dài, nên tôi ra đây để điều phối. Việc này dễ hơn phục vụ khách nhiều,” cô ấy nói tiếp — dù tôi phải nói là cậu đứng khựng ngay cạnh tụi tôi và cũng chẳng điều phối cái hàng được bao nhiêu. Cơ mà… cậu ấy xinh quá mức, đến mức khách đang xếp hàng — và cả mấy người đi ngang hành lang — đều mải nhìn cậu mà chẳng còn tâm trí gây rắc rối nữa.

“Ah! Chị gái thân yêu!” Emma reo lên.

“Lâu rồi không gặp ạ,” Sakura nói.

“Chị mặc bộ maid này đẹp lắm, chị gái thân yêu!” Aoi thêm vào. Bộ ba “chị em” bắt sóng khách tới nhanh kinh khủng.

“Cũng lâu rồi, Sakura, và cảm ơn em, Aoi. Nhưng đừng gọi chị như thế,” Koganezaki đáp… theo cách dịu dàng hơn hẳn bình thường! Quả nhiên là chị gái mà. Làm chị gái kiểu gì cũng sẽ thành ra như vậy nhỉ.

Nhân tiện, Emma đã buông tôi ra từ lúc nào không biết, và giờ đang ôm chặt Koganezaki. Ôi trời, tốc độ đó…! Đến tôi còn không nhận ra lúc em ấy di chuyển luôn!

“Xem ra hôm nay hai em đi cùng Haza—Yotsuba nhỉ. Tốt lắm,” Koganezaki nói.

“Ơ kìa! Sao cậu nói như kiểu tớ là cún con của tụi nó vậy?!” tôi than vãn.

“Tôi sẽ không bao giờ cố ý so sánh cậu với thứ gì dễ thương như vậy, nhưng xét về tính cách thì phải thừa nhận là cũng khá giống.”

Độc ác! Đến phần “dễ thương” trong phép so sánh cô cũng không cho tôi giữ lại!

Trong khi đó, Sakura và Aoi đang nhìn bọn tôi cực kỳ chăm chú.

“Umm, xin lỗi, Koganezaki,” Sakura nói. “Chị là bạn của chị tụi em… đúng không ạ?”

“Hả?” tôi ú ớ. S-Sakura? Câu đó từ đâu ra vậy…? Đừng nói là thấy Koganezaki nói chuyện cộc với mình nên tụi nó nghĩ mình bị bắt nạt ở trường nhé?!“S-Sakura! Cái đó, ừm… chỉ là cách cô ấy thể hiện tình cảm thôi! Không có gì—”

“Phải,” Koganezaki cắt lời tôi — dù vẫn ngập ngừng đủ lâu để tôi nói được nửa câu bào chữa. “Tụi chị đúng là bạn,” chị nói tiếp. Ánh mắt chị dịu dàng đến mức khó hiểu, khiến tôi sững người… và quên luôn định nói gì.

Có vẻ hai đứa em tôi cũng vậy. Aoi và Sakura chỉ biết đứng nhìn, mắt mở to, cho tới khi…

“À… Vậy ạ.”

…nước mắt bắt đầu dâng lên trong mắt tụi nó.

“Ờ thì… Em biết chị ấy không phải kiểu đáng tin cậy lắm, và cũng hơi kém trong việc đọc tình huống, nhưng mà…” Sakura nói.

“Nhưng chị ấy rất chu đáo! Lúc nào cũng đặt người khác lên trước, dù bản thân lại là một đứa hậu đậu hay khóc…”

Sakura? Aoi? Hai đứa đang cố thuyết phục Koganezaki đừng làm bạn với chị nữa à?! Ừ thì đúng là chị hơi toang ở nhiều mặt thật, nhưng cũng không tới mức đó chứ!

“Nhưng mà,” Sakura nói tiếp, “chị ấy đã trải qua rất nhiều chuyện hồi tiểu học với cấp hai! Nên là…”

“Nếu được, xin chị cứ tiếp tục làm bạn với chị ấy nhé!” Aoi kết luận.

Tôi cứng họng. Cứng họng hoàn toàn — kiểu não ngừng hoạt động luôn. Tôi từng cô độc suốt cho tới khi lên cấp ba, nhưng chỉ đến lúc này tôi mới nhận ra việc trước kia mình không có bạn bè khiến hai đứa em lo lắng nhiều đến mức nào — không, còn hơn cả tôi nữa. Tôi thấy áy náy vì đã vô dụng đến mức làm tụi nó lo như vậy… nhưng đồng thời cũng thấy ấm lòng trước sự dịu dàng của tụi nó.

Thật ra thì, lẽ ra tôi nên mắng tụi nó vì đã khiến Koganezaki rơi vào tình huống khó xử vô cớ thế này. Tôi liếc sang cô ấy… và thấy cô đang nhìn hai đứa em tôi với ánh mắt dịu dàng đến kinh ngạc. Cô khẽ thở dài, như vừa đi đến một kết luận nào đó, rồi quay sang tôi.

“Cậu đã chọn được phương án thứ ba rồi,” Koganezaki nói.

“Hả?”

“Tớ từng nói cậu có ba lựa chọn. Cậu đã chọn cái thứ ba… và xem ra kết quả khá tốt.”

“À…” tôi khẽ thốt lên. Phương án thứ ba. Ý cô ấy là lúc Sakura với Aoi phát hiện chuyện mình bắt cá hai tay đúng không…?

“Không cần lo,” Koganezaki nói, rồi quay lại phía hai đứa em tôi. “Chị thừa nhận là Yotsuba… có thể khó đoán và thiếu ổn định, theo nhiều nghĩa… nhưng chị cũng biết rõ là cô ấy đã giúp được bao nhiêu người bất chấp những điều đó.”

“À mà còn một chuyện nữa,” Sakura nói, nhỏ giọng hơn lúc nãy. “Chị không được yêu chị ấy quá nhiều đâu đấy!”

“Đúng đó! Giữ ở mức vừa phải thôi!” Aoi cũng thì thầm.

Tôi hiểu rất rõ cái “yêu” mà tụi nó nói không phải kiểu bạn bè bình thường, và có khi Koganezaki còn hiểu sâu sắc hơn cả tôi.

“Ừ… Tất nhiên rồi,” Koganezaki nói, mỉm cười sau một thoáng ngập ngừng rất nhẹ. “Dù sao thì chị chỉ hứng thú với những người chung thủy thôi.”

Độc ác! Ý là tôi không chung thủy chứ gì?! …là cái tôi thật sự muốn nói, nhưng tôi nuốt lại! Nói ra khác nào tự nhận là muốn tiến tới mối quan hệ kiểu đó với cô ấy! K-Không phải là Koganezaki không phải người hấp dẫn đâu! Chỉ là tôi… ừm…

Rồi thì… chắc tôi cũng không chung thủy thật.

Nhận ra điều đó khiến tôi hơi nhói lòng, nhưng khi nhìn bốn người họ vui vẻ trò chuyện với nhau, nỗi đau dần nhường chỗ cho cảm giác trân trọng — vì thỉnh thoảng, có được những khoảnh khắc thế này… thật sự rất tuyệt.

◇◇◇Cuối cùng, tôi cùng hai đứa em gái và Emma cũng vào được quán cà phê hầu gái, nơi chúng tôi được Koganezaki phục vụ tận tình cho đã đời. Sau đó, Emma tách ra để ở lại với Koganezaki, còn tôi thì cùng hai đứa em đi tiếp tham quan lễ hội.

Sakura và Aoi đặc biệt hứng thú với các gian trưng bày của những câu lạc bộ văn hóa, nên chúng tôi ghé qua câu lạc bộ nữ công gia chánh—nơi đang bán đồ ăn vặt—rồi cả câu lạc bộ kịch, nơi đang biểu diễn một vở diễn. Chớp mắt một cái, buổi sáng đã trôi qua lúc nào không hay.

“Em đang nghĩ là khi lên cấp ba, em sẽ tham gia một câu lạc bộ,” Sakura nói.

“Ý hay đó! Em nên làm vậy!” tôi đáp.

“Em cũng thế, em cũng thế!” Aoi nói theo. “Vì vậy nên chiều nay em định đi xem hết mấy gian khác với bạn bè!”

“Hai đứa hồi cấp hai đều không tham gia câu lạc bộ nào, đúng không?” tôi hỏi. Trong lòng tôi thoáng nghĩ—liệu có phải vì không muốn chà xát thêm vào vết thương thời cấp hai của tôi hay không…

“Không phải như chị đang nghĩ đâu,” Sakura nói ngay.

“Hồi đó chị còn chẳng còn ở đó nữa khi em lên cấp hai mà!” Aoi nói thêm. “Em không tham gia đơn giản vì chẳng hứng thú với câu lạc bộ nào thôi.”

“À… À, ra vậy!”Suy nghĩ của tôi chắc lại hiện hết lên mặt rồi. Hai đứa bác bỏ giả thuyết của tôi trước cả khi tôi kịp nói ra.

“Nhưng mà, chị biết không… việc bọn em nghĩ đến chuyện tham gia câu lạc bộ bây giờ có lẽ cũng là vì chị đó,” Aoi tiếp lời. “Từ khi lên cấp ba, trông chị lúc nào cũng vui vẻ cả! Đúng không, Sakura?”

“Ừ,” Sakura gật đầu. “Nhưng trước mắt thì phải đậu kỳ thi đã!”

Cả hai trông rạng rỡ khi nói về tương lai mà mình đang hướng tới. Mọi thứ dường như đã được các em vạch sẵn ra rồi, khiến tôi thật sự ngưỡng mộ.

Tương lai, sao…?

Tôi đã thử nghĩ về tương lai của mình rất nhiều lần, nhưng lần nào cũng thất bại. Tôi đang là học sinh năm hai. Những người chủ động hơn trong lớp thì nghe nói đã bắt đầu ôn thi đại học rồi, còn tôi thì vẫn đang chật vật ngay cả với việc chuẩn bị cho mấy bài kiểm tra trên lớp.

Mình thật sự phải nghiêm túc suy nghĩ rồi nhỉ…?

Lễ hội văn hóa rồi cũng sẽ kết thúc trong chớp mắt, chuyến đi dã ngoại của trường—dự kiến vào tháng sau—xong xuôi thì toàn bộ khối năm hai chắc chắn sẽ lao đầu vào guồng ôn thi. Nhất là khi Eichou lại là trường luyện thi nữa chứ! Dù tôi có đáng tin hay không đi nữa, tôi vẫn là hình mẫu của hai đứa em, và tôi phải làm gương cho chúng… hay ít nhất thì cũng phải giả vờ là mình đang cố gắng hết sức. Nếu không thì tôi đúng là một bà chị tệ hại mất.

“Được rồi, đến lúc bọn em tách ra rồi,” Sakura nói.

“Chị đừng có chơi quá trớn buổi chiều đó nhé, Yotsuba!” Aoi nói thêm.

“Biết rồi,” tôi đáp. “Hai đứa cũng cẩn thận nhé… à không, cứ chơi cho đã đi!”

Những lo lắng về tương lai vẫn còn lẩn khuất đâu đó trong đầu tôi, nhưng tôi vẫn tiễn hai đứa em đi với nụ cười. Tôi không để lộ ra dù chỉ một chút u ám. Dù cho tương lai của tôi có ra sao đi nữa, chỉ cần các em được khỏe mạnh, hạnh phúc và từng bước tiến về phía trước mỗi ngày—như thế là đủ để khiến tôi mãn nguyện rồi.

◇◇◇“Ê! Xin lỗi vì đến muộn nha!”

“Không sao đâu!”

“Bọn mình với Yuna cũng vừa mới tới thôi.”

Sau khi tách khỏi hai đứa em, tôi chạy lên chỗ Yuna và Rinka. “Chạy lên” theo đúng nghĩa đen, vì bọn họ bảo tôi gặp ở chiếu nghỉ cầu thang gần cửa ra sân thượng.

“Bọn mình đã suy nghĩ rất nhiều xem làm thế nào để tận hưởng lễ hội cùng cậu cho trọn vẹn nhất,” Yuna nói. “Kiểu như là đi dạo cùng nhau? Hay là lập lịch rồi thay phiên nhau đi hẹn hò với cậu chẳng hạn?”

“Nhưng khi bọn mình tự đi loanh quanh buổi sáng nay,” Rinka tiếp lời, “thì nhận ra cả hai cách đó đều có vấn đề.”

“Ý là sao…?” tôi hỏi.

“Cậu biết đấy—vì bọn mình là Sacrosanct,” Yuna nói một cách bình thản đến mức tôi gần như nghe thấy hiệu ứng âm thanh nhấn mạnh kịch tính ở đâu đó. Tư thế chống hông của cô ấy cũng chẳng giúp gì cho việc đó cả. Nghĩ lại thì, bình thường hai người họ cũng hiếm khi tự gọi mình bằng biệt danh đó. “Người ta bắt chuyện với bọn mình ở khắp nơi—nhất là những người đến xem buổi biểu diễn hôm qua… Mình thì vui vì bọn mình để lại ấn tượng, nhưng mà nếu cậu đi cùng bọn mình lúc này ở nơi công cộng thì có thể sẽ thu hút mấy ánh nhìn không mấy dễ chịu.”

“Thu hút mấy ánh nhìn không mấy dễ chịu,” theo tôi hiểu, chính là kiểu: ‘Con nhỏ khó ưa nào đang bám lấy Sacrosanct thế kia và làm sao để nghiền nát nó đây?’

“Ừ… cũng có lý,” tôi thừa nhận. “Khoan đã, vậy còn Makina thì sao? Cậu ấy tính thế nào?”

“Cậu chưa nghe à?” Rinka hỏi. “Chiều nay cậu ấy đi tham quan với mấy bạn trong lớp rồi.”

“À! Ra vậy.”

Tôi thật sự chưa nghe. Thực tế thì từ sáng đến giờ tôi còn chưa nói chuyện với cậu ấy lần nào… mà hồi sáng trong lớp, cảm giác còn như là cậu ấy đang cố tránh mặt tôi. Không nhìn thẳng vào mắt tôi, theo một cách rất kỳ lạ và có chủ ý… nhưng biết đâu chỉ là sự bi quan quen thuộc của tôi đang làm mọi thứ méo mó đi thôi.

“Thế nên—đi cùng nhau quanh lễ hội chắc không phải ý hay,” Yuna nói tiếp. “Mà nói cho rõ luôn, mình không thích điều đó chút nào! Cuối cùng cũng gặp được nhau mà lại không thể tận hưởng lễ hội của chính trường mình à? Trời ạ!”

“Ừm… Nhưng khoan. Vậy có phải hai cậu cố tình hẹn gặp mình chỉ để nói rằng cuối cùng lại không thể đi chơi cùng nhau không?”

Chu đáo thật đấy! Hai người hoàn toàn có thể nhắn tin cho tôi mà. Dù không thể đi cùng nhau thì cũng tiếc thật, nhưng tôi không hề muốn gây rắc rối cho họ, nên—

“Không phải vậy đâu,” Rinka nói.

“Hả?”

Rinka lắc đầu, rồi đưa tay lên chạm vào má tôi.

“Nếu không thể đi dạo cùng cậu trong lễ hội,” cô ấy nói, “thì bọn mình sẽ không đi đâu cả.”

“Hả…?”

“Yotsuba, trong trường hợp cậu chưa nhận ra… thì bọn mình đã vượt quá giới hạn rồi.”

“Giới hạn cái g— Ưm?!”

Gần như tự nhiên đến mức tôi còn chẳng kịp nhận thức chuyện gì đang xảy ra—Rinka hôn tôi.

“Ê, này!” Yuna kêu lên. “Không được giành trước chứ, Rinka!”

“Ưm… a… Yotsuba…”

“Buông cô ấy ra mau! Thật đó!”

“Woah!”

Cảm giác cứ như Rinka đang muốn… nuốt luôn cả môi tôi vậy. Cuối cùng—với rất nhiều khó khăn—Yuna mới kéo được bọn tôi tách ra. C-Cái quái gì vừa xảy ra vậy…? Với lại, đây là trường học mà, đúng không?!

“Thật đó, làm quá ở đây là tự chuốc họa bị bắt gặp,” Yuna càu nhàu. “Cậu nghĩ bọn mình mượn cái này để làm gì chứ?”

“Ư… Xin lỗi. Mình không kiềm được,” Rinka nói.

“Trông thì chín chắn vậy thôi chứ sâu bên trong cậu lúc nào cũng như trẻ con,” Yuna thở dài. “Chẳng có chút tự chủ nào cả!”

“Có mà! Chỉ là… không phải khi liên quan đến Yotsuba thôi. Cô ấy là ngoại lệ duy nhất,” Rinka phụng phịu nói. Phụng phịu bằng chính đôi môi vừa áp lên môi tôi mấy giây trước.

“Khoan đã,” tôi nói. “Lúc nãy cậu nói mượn cái gì cơ?”

“Hehe! Chính là cái này đây,” Yuna nói, đầy tự hào giơ lên một chiếc chìa khóa trông hết sức bình thường. “Xin đánh trống—chìa khóa sân thượng!”

“Hả?!”

“Mình cũng không hiểu sao cô gái đó—ý mình là Koganezaki—lại có nó, nhưng cậu ấy cho mình mượn. Cậu ấy bảo là trong lễ hội sẽ chẳng có ai lên đó cả, nên bọn mình có thể yên tĩnh một chút. Trước đây mình chưa từng nói chuyện với cậu ấy, còn nghĩ là chắc không hợp nhau, nhưng hóa ra cậu ấy có vẻ cũng khá dễ thương đó chứ.”

Điều đó làm tôi nhớ lại việc Koganezaki đã sử dụng sân thượng này như thế nào — hay nói đúng hơn, cô ấy đã xuất hiện trên sân thượng ngay sau khi Emma "bắt cóc" tôi — đó là lần đầu tiên chúng tôi thực sự có một cuộc trò chuyện ra trò. Nghĩ lại thì, chắc hẳn lúc đó cô ấy đã có chìa khóa rồi... dù bí ẩn về việc tại sao cô ấy lại sở hữu nó vẫn chưa có lời giải.

“Được rồi, nhưng ngay cả khi có chìa khóa, điều đó cũng đâu có nghĩa là chúng ta được phép lên sân thượng bất cứ lúc nào đâu, đúng không...?” Tôi phản đối.

“Cậu thực sự có quyền nói câu đó sao?” Yuna vặn lại.

“Chính cậu là người đã lén đưa Mio vào trường mới ngày hôm qua thôi đấy,” Rinka bồi thêm.

“À thì, đúng là vậy, nhưng...”

“Và giờ thì Rinka với mình là đồng phạm của cậu rồi!” Yuna vui vẻ tuyên bố khi cô ấy đẩy cửa bước ra ngoài mà không một chút do dự. Một làn gió thu se lạnh thổi tràn vào lồng cầu thang qua cánh cửa mở toang.

Ồ. Chắc là họ nghĩ tôi vẫn đang lo lắng về việc gặp rắc rối sau vụ của Mio chăng...? Nhưng đây đâu phải lần đầu tôi lên sân thượng, và dạo gần đây tôi cũng đã dùng phòng hướng dẫn học sinh mà không xin phép bao nhiêu lần rồi. Tôi vốn dĩ đã đang "khiêu vũ" trên bờ vực của việc bị kỷ đuổi học vì những chuyện kiểu này rồi, nên thành thực mà nói, tôi thà rằng họ cứ ở lại nơi nào đó an toàn hơn là dấn thân vào cùng tôi...

“Ahh, gió thổi thích quá đi!” Yuna thốt lên.

“May mà trời nắng đẹp. Đi nào Yotsuba, lên thôi,” Rinka nói rồi nắm lấy tay tôi.

“Đ-Được thôi,” tôi đáp.

Rinka kéo tôi ra sân thượng. Bầu trời xanh ngắt trải rộng trên cao với tất cả vẻ bao la và lộng lẫy của nó. Toàn bộ không gian vô cùng thoáng đãng, và dù tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng huyên náo của lễ hội văn hóa dưới kia, cảm giác cứ như thể chúng tôi đang bị tách biệt hoàn toàn với phần còn lại của thế giới...

Cạch!

...Vâng. Tách biệt hoàn toàn luôn.

“Cậu khóa cửa đấy à?!”

“Chúng mình đâu có muốn ai khác lên đây phá đám, đúng không nào?” Rinka đáp lại với một nụ cười thản nhiên.

Ồ. Tôi đoán là, ừ thì, đúng vậy. Sẽ chẳng hay ho gì nếu có ai bắt gặp chúng tôi trên sân thượng mà không có phép—

“Yotsubaaa!”

“Oái! Yuna?!” Tôi kêu lên khi cô ấy lao thẳng vào vòng tay tôi mà không hề báo trước. Tôi chỉ vừa kịp đỡ lấy cô ấy, và điều tiếp theo tôi nhận ra là cô ấy đang rúc mặt vào ngực tôi.

“Aaaaaahhh,” Yuna gần như rên rỉ. “Cuối cùng cũng được rồi! Thề luôn, cảm giác thư giãn cực kỳ...”

“Ừ-Ừm...?” Tôi ậm ừ.

“Cậu sẽ không phàn nàn về chuyện này chứ, hả ‘Quý cô định-ăn-mảnh’?” Yuna hỏi.

“Cứ tự nhiên đi,” Rinka đáp lời sau một khoảng lặng đầy miễn cưỡng.

“Rất sẵn lòng!”

Cuộc đối thoại ngắn ngủi đó của hai người họ nghe có vẻ đầy ẩn ý, và ngay khi vừa dứt lời, Yuna ngước mặt lên, đôi môi khẽ chu ra.

“Mh!” Yuna ra hiệu.

“Yuna...?”

“Mmmh!” em ấy lại thúc giục, lần này có vẻ khẩn thiết hơn.

Tôi do dự chỉ trong một giây... rồi đầu hàng trước sự dỗ dành đó và hôn cô ấy.

“Mnhh... Ahhh!” Yuna hổn hển.

Chắc hẳn tư thế đó khiến cô ấy hơi khó thở, tôi định rút mặt ra nhưng đôi tay cô ấy đã vòng qua ôm chặt lấy tôi, khiến tôi không thể nhúc nhích dù chỉ một phân.

“Thật tình, Yuna, cậu đúng là đồ trẻ con. Mà... nhìn cảnh này dưới góc độ bạn nối khố thì cũng hơi thấy mâu thuẫn thật đấy,” Rinka nói ngay từ phía sau lưng tôi.

Đợi đã, cô ấy ra đó từ lúc nào thế?!

“Cá nhân mình thì mình thích làm người cưng nựng hơn là người được cưng nựng,” Rinka nói thêm khi cô ấy vòng tay qua ôm lấy eo tôi. Ngay sau đó, tôi cảm nhận được hơi thở nóng hổi của cô ấy bên tai mình, và trước khi kịp nhận ra chuyện gì đang xảy ra thì...

“Hyeek?!”

...Lưỡi của cô ấy vừa chạm vào thùy tai tôi sao?! Cái đó chắc chắn đã khiến tôi phát ra một tiếng kêu kỳ quặc. Nói cho rõ thì, cảm giác đó không hề tệ... chỉ là nó thực sự, thực sự rất nhột thôi.

“Hì hì! Mình có thể cảm thấy cậu đang run rẩy đấy... Cậu đáng yêu thật đấy, Yotsuba,” Rinka thì thầm.

“Nào Yotsuba! Tớ vẫn ở đây mà — đừng có chỉ tập trung vào phía sau như thế chứ,” Yuna giục giã. Tôi vốn đã hoàn toàn bị cuốn vào giọng nói thì thầm của Rinka, nhưng giờ đây sự nài nỉ của Yuna cũng đang đòi hỏi một phần sự chú ý tương đương từ tôi.

“Gah?!” Tôi kêu lên — như thể mọi chuyện chưa đủ cao trào, bàn tay của Rinka đã luồn qua lớp đồng phục và chạm vào ngực tôi! “R-Rinmmph...!”

“Mhh, mmph...”

Tôi còn chưa kịp bàng hoàng thì Yuna đã chiếm trọn sự chú ý của tôi một lần nữa — lần này là một nụ hôn khác, có cả sự hòa quyện của những chiếc lưỡi! Trong khi đó, những âm thanh bên tai tôi ngày càng rõ hơn và... ướt át hơn. Rinka hẳn là đã nhận ra sự tấn công quyết liệt trở lại của Yuna nên cũng không chịu kém cạnh, cô ấy bắt đầu liếm, thậm chí là mút chặt lấy thùy tai tôi!

26659bd9-45da-4365-aed7-60ce078caff1.jpg

C-C-Cái quái gì đang xảy ra vậy trời?!

Âm thanh của lễ hội giờ nghe như ở tận đâu đâu xa lắc. Bầu trời xanh trong, cơn gió thu thổi ngang sân thượng lạnh mà dễ chịu, còn tôi thì… bị kẹp giữa một không gian thiêng liêng nhất trần đời.

Bọn mình đang làm chuyện này ở đây. Ngoài trời. Trong trường học. M-Mình… m-mình sắp nôn mất…

Sự xấu hổ, nỗi lo sẽ bị bắt gặp, và hơn hết là khoái cảm—tất cả hòa vào nhau, thiêu đốt cơ thể tôi. Tôi khẽ rên lên khi chân mềm nhũn ra rồi khuỵu xuống nền sân thượng. Yuna dùng mu bàn tay lau miệng, nhìn xuống tôi với đôi mắt lấp lánh ý định săn mồi của một kẻ ăn thịt thực thụ. Cậu ấy vừa ngầu vừa dễ thương đến khó tin.

“Bọn mình đã suy nghĩ một chút,” Rinka nói từ phía sau khi đặt tay lên vai tôi. Cái nắm tay của cậu ấy vừa khiến tôi thấy được trấn an, được quan tâm… nhưng đồng thời cũng chắc đến mức như không cho tôi chạy trốn vậy. “Đứng trên sân khấu vui hơn mình tưởng rất nhiều, nhưng một tháng rưỡi chuẩn bị vừa rồi cũng cực kỳ vất vả. Cậu biết mà, đúng không?”

“Ừ-Ừ,” tôi đáp. “Tất nhiên rồi.”

“Buổi diễn thành công rực rỡ!” Yuna nói. “Khán giả thích lắm, cả lớp cũng khen tụi mình làm rất tốt. Cậu cũng thấy vậy mà, đúng không?”

“Ừ… Tất nhiên…”

Yuna ngồi xổm xuống, ngang tầm mắt với tôi, rồi đặt tay lên hai má tôi. Cảm giác như cậu ấy đang dẫn tôi đến một kết luận nào đó rất cụ thể—theo một cách kỳ lạ. Không phải kiểu kỳ lạ khó chịu. Chỉ là… kỳ lạ thôi.

“Và thế nên…” Yuna nói.

“Bọn mình nghĩ sẽ công bằng nếu xin một chút phần thưởng,” Rinka nói tiếp.

“Ừ-Ừ, đúng rồi! Tớ cũng nghĩ vậy!” tôi nói.

“Đúng không? Vậy thì đi nào! Tụi mình đang chờ đấy!” Yuna nói.

“Hả?” Tôi khựng lại. Mãi đến khi cậu ấy thúc thẳng vào chuyện “phần thưởng”, tôi mới nhận ra: tôi chẳng có phần thưởng nào cả. Tôi chưa chuẩn bị gì hết! “À, ừm, tớ có thể, ờ… để sau khi tớ—”

“Khôôôôông! Phải là ngay bây giờ,” Yuna nói.

“Đồng ý. Bọn mình chờ lâu lắm rồi,” Rinka thêm vào.

“Ơ-Ờ… Được rồi. Vậy thì… ừm…”

Trong ví tôi còn bao nhiêu tiền nhỉ…? Tôi thoáng nghĩ vậy, nhưng trước khi kịp tính chuyện “mua chuộc” để thoát thân, Rinka đặt tay lên cằm tôi, nghiêng đầu tôi sang, rồi hôn tôi.

“Giờ cậu hiểu bọn mình muốn nói gì rồi chứ?” Rinka hỏi khi hai đứa tách ra.

“Mhh, aha… R-Rinka… Ơ. Hảaaa?! Yuna?!”

“Ah! Tiếng hét đó buồn cười ghê!” Yuna cười tinh nghịch, rất thản nhiên kéo vạt áo tôi lên. Rõ ràng, với cậu ấy thì phản ứng sốc của tôi không phải là tín hiệu để dừng lại. “Rồi, giơ tay lên nào!”

Nói ngắn gọn: Chưa kịp hiểu chuyện gì thì tôi đã chỉ còn lại đồ lót. Cảm giác như chỉ số phòng thủ của tôi tụt thê thảm, còn chỉ số lo lắng thì tăng vọt!

“Ahhh…” Yuna vùi mặt vào áo tôi. “Đúng là mùi Yotsuba đây rồi!”

“Này, không công bằng nhé Yuna! Tớ cũng muốn ngửi nữa!”

Đột nhiên cái áo đồng phục của tôi trở thành món hàng cực hot. Cả hai đứa lúc trước đều hơi khó chịu khi biết tôi cho Mio mượn đồng phục, và giờ tôi bắt đầu nghi… có khi lúc đó bọn họ ghen thật.

“À mà Yotsuba, lúc nãy khi ôm cậu tớ đã thắc mắc rồi—cậu không mặc áo lót trong đến trường à?” Rinka hỏi.

“Ừ nhỉ! Tụi mình thì không sao vì đồng phục có áo khoác, nhưng đồng phục thủy thủ của cậu không có. Chỉ mặc một lớp vậy cậu không lạnh à?”

“Hả?” Tôi nói. “À, ừm, không đâu, vải áo này khá dày. Mặc thêm áo trong chắc còn nóng hơn… Khoan, vì lúc ôm tớ á?! Chỉ vậy thôi mà cậu biết được à?!”

“Đương nhiên rồi,” Rinka tự hào nói, ưỡn ngực lên—làm lộ rõ việc cậu ấy “vượt mặt” tớ ở khoản kích thước. Cái áo phông cậu ấy mặc cũng khiến chuyển động càng dễ nhận ra hơn.

“Nếu tớ chạm kiểu đó thì tớ cũng nhận ra được!” Yuna càu nhàu.

“Thật à? Cậu nhiều khi vô tâm mấy chuyện này lắm nên tớ không chắc đâu.”

“Tớ! Sẽ! Nhận! Ra! Mà! Cảm ơn nhé!”

Và thế là hai người họ lập tức chuyển sang chế độ cạnh tranh. Cạnh tranh trong khi vây quanh cái áo đồng phục của tôi như bướm lao vào lửa!

“Tớ biết chứ!” Yuna nói. “Sau mỗi lần tắm, tớ đều dành chút thời gian để nhớ lại chính xác cơ thể cậu trông thế nào!”

Khoan, cậu làm thật á?!

“Thì hiển nhiên. Đó là mức tối thiểu rồi còn gì?”

Có thật vậy không?! Thật luôn á?!

“Mỗi lần đi ngủ, tớ cũng luôn tưởng tượng nếu cậu nằm cạnh tớ thì sẽ thế nào!”

“Cái đó còn hiển nhiên hơn! Dưới cả mức tối thiểu!”

Và đó là lúc tôi quyết định bỏ cuộc, không thắc mắc gì thêm nữa.

Tôi đã thấy cơ thể trần trụi của Yuna và Rinka vào cuối kỳ nghỉ hè, và hình ảnh đó khắc sâu vào trí nhớ tôi. Rõ đến mức, dù hai tháng đã trôi qua, đôi khi nó vẫn bất chợt hiện lên trong đầu tôi, kéo sự chú ý của tôi khỏi bất cứ thứ gì tôi đang nghĩ. Nghĩ rằng với hai người họ cũng vậy… cũng khiến tôi thấy hơi vui. Nhưng nhìn chung, cảm giác xấu hổ vẫn lấn át sự thỏa mãn. Dù sao thì, theo tôi thấy, cơ thể tôi chẳng có gì nổi bật so với họ cả.

“Khoan…” tôi nói. “Hai cậu… không định đi xa hơn nữa ở đây chứ?!”

“Ồ?” Yuna nói. “Nếu tớ nói là có thì sao?”

“Nhưng đây là trường học! Lễ hội văn hóa đang diễn ra đó!”

“Đó mới là phần hay,” Rinka nói. “Trong khi mọi người đang vui vẻ phía dưới, bọn mình có thể tận hưởng thế giới nhỏ của riêng mình.”

Giờ thì Rinka nghe như dân hư rồi! Ý là… tôi hiểu cậu ấy muốn nói gì, nhưng mà… “Tớ… Tớ chỉ không muốn hai cậu trở thành mấy đứa con gái hư vì tớ thôi,” tôi nói.

“Giờ nói vậy hơi muộn rồi đấy?” Yuna đáp.

“Không chỉ hơi đâu. Với tất cả những gì cậu đã làm để quyến rũ tụi mình và khiến tụi mình quấn lấy cậu, cậu đã ảnh hưởng tụi mình quá nhiều rồi. Muốn quay lại như trước giờ là chuyện không thể nữa.”

“T-Thật… vậy sao?!”

Yuna và Rinka cùng nở nụ cười, rồi mỗi người nắm lấy một tay tôi. Cảnh tượng đó khiến tôi nhớ lại một lần từng đi bộ về nhà cùng hai người họ—khoảng thời gian mà tôi đã tự phụ đến mức nghĩ rằng họ chưa hề nhận ra tôi đang bắt cá hai tay, và rằng dù có chuyện gì xảy ra đi nữa thì tôi cũng không thể để họ phát hiện ra. Nhưng hoàn cảnh bây giờ thì hoàn toàn khác. Mọi thứ đã được nói ra hết rồi. Giờ đây, tất cả đều chân thành hơn rất nhiều.

“Tớ sẽ nói bao nhiêu lần cũng được,” Yuna nói. “Hai đứa tớ không thể sống thiếu cậu nữa rồi, Yotsuba!”

“Dù có được ngửi mùi của cậu, cảm nhận hơi ấm của cậu bao nhiêu đi nữa, thì ngay khoảnh khắc rời xa, tớ cũng sẽ lại nhớ cậu,” Rinka nói.

Tôi cảm nhận được áo thun lớp của họ cọ nhẹ vào da mình khi họ thì thầm bên tai tôi những lời ngọt ngào, chan chứa cảm xúc. Đáng lẽ tôi phải lạnh cóng vì không mặc đồng phục, vậy mà hơi ấm từ cơ thể họ đủ để tôi chẳng hề để ý đến cái lạnh của không khí. Hơi ấm đó mang theo một sức mạnh khiến đầu óc tôi choáng váng—giống hệt, cả về cảm giác lẫn mức độ, với những gì tôi cảm nhận được mỗi khi họ hôn tôi. Đồng thời, tôi cũng nhận ra rất rõ ràng rằng họ đã đặt niềm tin vào tôi nhiều đến mức nào, và họ nghiêm túc với tôi ra sao.

“Bọn mình sẽ không bao giờ nhường vị trí bạn gái của cậu cho bất kỳ ai,” Yuna nói. “Và nếu có ai dám cướp nó đi, bọn mình sẽ chiến đấu tới cùng! Bọn mình sẽ dốc toàn lực để đảm bảo ánh mắt của cậu chỉ hướng về bọn mình—bây giờ và mãi mãi.”

“Nhưng điều đó không có nghĩa là bọn mình muốn trói buộc cậu,” Rinka nói thêm. “Bọn mình biết bản thân đang bị thúc đẩy bởi những mong muốn ích kỷ… và bọn mình không muốn phủ nhận cảm xúc của cậu, cũng như lòng tốt mà cậu luôn dành cho mọi người.”

“Người nào” mà Yuna nghĩ sẽ cướp tôi đi là ai? “Ai” là người mà Rinka tưởng tượng tôi sẽ dành lòng tốt cho? Tôi có thể chậm hiểu thật, nhưng đến mức này thì tôi cũng đoán ra được ngay. Tôi lập tức hiểu được điều mà họ đang lo lắng.

Tôi có một vấn đề mà bản thân cực kỳ cần phải đối mặt. Tôi đã cứ đẩy nó dần về phía trước, và đến giờ vẫn chưa biết đâu mới là câu trả lời đúng. Yuna và Rinka hiểu điều đó… và họ đang nói với tôi rằng họ sẽ nắm tay tôi, cùng tôi bước tiếp. Chuyện này không phải là để họ giành lợi thế cho mình—không hẳn vậy. Sau cùng, tất cả những gì họ nghĩ đến chỉ là cảm xúc của tôi.

“Bọn mình muốn tôn trọng quyết định của cậu, Yotsuba… À, nhưng nếu là quyết định đá bọn mình thì không được phép đâu nhé?!” Yuna nói.

“Đồng ý. Chuyện đó cũng là thứ bọn mình sẽ chiến đấu tới cùng. Dù cậu có cố, bọn mình cũng sẽ dính lấy cậu như keo và khiến cậu hối hận… Đùa thôi,” Rinka nói.

Hai người họ phối hợp hoàn hảo trong những lời đe dọa chẳng hề che giấu—rồi ngay giây sau đó, cả hai cùng bật cười. Tôi cũng bật cười theo lúc nào không hay.

Việc tôi gặp được họ đúng là một phép màu. Tôi thi vào ngôi trường này một cách tình cờ, đậu nhờ may mắn, kết bạn với họ bằng một chuỗi vận may khó tin—và trở thành bạn gái của họ nhờ một phép màu còn không tưởng hơn nữa. Ý nghĩ rằng tôi sẽ đá họ thật sự buồn cười. Tôi chưa bao giờ, và sẽ không bao giờ, có ý định buông tay họ.

“Cảm ơn nhé, Yuna. Cảm ơn cậu, Rinka,” tôi nói.

“Hee hee! Không có gì!” Yuna đáp.

“Nhưng bọn mình vẫn chưa xong đâu,” Rinka nói thêm.

“Hả?”

“Chúng ta vẫn còn nhiều thời gian, và theo tớ thì nghỉ ngơi thế này là đủ lâu rồi,” Rinka nói với nụ cười tinh nghịch, kéo sát người lại gần tôi hơn.

Yuna cũng làm điều tương tự ở phía bên kia. “Đồng phục của cậu vẫn còn phảng phất mùi của cô ta đấy,” cô nói. “Bạn gái của cậu thì rất rộng lượng, nhưng bọn mình cũng biết ghen mà.”

“Và vì thế… bọn mình phải tự tay đánh dấu cậu. Bằng mùi hương của bọn mình, và cả cảm xúc của bọn mình nữa.”

Hai người họ ngước mắt nhìn tôi. Dễ thương. Quá dễ thương. Dễ thương đến mức tôi không chịu nổi luôn!

“Được thôi,” tôi nói, mỉm cười đón nhận cả hai. “Hãy để tớ cảm nhận nhé. Tớ yêu cậu, Yuna. Tớ yêu cậu, Rinka. Tớ yêu cả hai cậu, rất rất nhiều.”

Tôi biết lời nói thôi thì chẳng có bao nhiêu giá trị. Muốn nói gì cũng được mà. Vì thế, tôi phải cho họ thấy bằng hành động rằng tôi thật lòng—và đó là lý do tôi vòng tay ôm chặt lấy họ. Tôi là người không trung thực—tệ nhất luôn. Tôi đã khiến họ phải lo lắng không biết bao nhiêu lần, theo những cách mà chính tôi cũng không thể bào chữa nổi. Tôi biết rằng một ngày nào đó, rất có thể tôi sẽ khiến ai đó thật sự oán giận mình. Nhưng dù vậy, tôi vẫn muốn tin rằng cuối cùng tôi sẽ làm điều đúng đắn—không phải vì bản thân tôi, mà vì Yuna và Rinka, vì gia đình tôi, và vì tất cả những người quan trọng với tôi. Tôi muốn tin rằng những lựa chọn của tôi sẽ dẫn họ đến hạnh phúc.

“Hee hee!” Yuna khúc khích cười.

“Tớ cũng yêu cậu!” Rinka nói.

“Xin lỗi nhé! Cậu định nói ‘bọn mình’ chứ gì?”

“Tụi mình đều là bạn gái của cô ấy, nhưng cảm xúc của tớ là của riêng tớ. Tớ không chia sẻ cái đó với cậu đâu, Yuna.”

“Nghe cũng hợp lý đấy. Được rồi, vậy thì Yotsuba—tớ cũng yêu yêu yêu cậu luôn!”

Cuối cùng thì bọn tôi hoàn toàn bỏ mặc lễ hội văn hóa, tán tỉnh nhau suốt cả ngày trên sân thượng cho đến khi mặt trời dần lặn. Kể từ khi học kỳ hai bắt đầu, đặc biệt là từ tháng Mười, thời gian bọn tôi có thể ở bên nhau ít đi hẳn—có lẽ vì vậy mà cả ba đứa chúng tôi, Yuna, Rinka và tôi, đều cảm thấy cần phải bù đắp lại. Nhưng thật ra, đó chỉ là cái cớ thôi. Sự thật là tôi sẽ viện bất kỳ lý do nào chỉ để được ở bên họ. Dù gần đây có gặp nhau nhiều đến đâu, tôi vẫn sẽ muốn dành thời gian cho họ y như vậy. Và tôi biết rằng, rất có thể, đó chính là cảm giác chung của tất cả những ai đã yêu.

Và cũng chính vì thế… tôi quyết định rằng đã đến lúc để mặc cho cảm xúc của mình cầm lái, và xem chúng sẽ đưa tôi đi đến đâu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!