Chương 5: Xin lỗi, xung đột và một màn hoảng loạn toàn tập
“Hay thật nhỉ…?”“Ừ… hay thật.”“Vậy là… kết thúc rồi.”“Ừ… kết thúc rồi.”
Buổi biểu diễn idol của lớp 2-A đã chính thức khép lại. Tấm màn sân khấu buông xuống, lớp trưởng tuyên bố chương trình kết thúc, và khán giả bắt đầu lục tục rời đi, tản ra khắp khuôn viên lễ hội. Riêng tôi và Mukai thì vẫn đứng yên tại chỗ. Dư âm của khoảnh khắc vừa rồi vẫn còn quá mãnh liệt, khiến chúng tôi chưa thể nhúc nhích nổi.
Buổi diễn thật sự quá đỉnh. Đỉnh đến mức từ “đỉnh” là từ duy nhất có thể diễn tả được! Hai bài đầu dùng những ca khúc nổi tiếng, quen tai đã câu được khán giả ngay từ đầu, rồi đúng lúc mọi người đang vào guồng nhất thì bài thứ ba ập tới, đánh bay luôn cả đôi tất! Quá đã!
Đặc biệt là các đoạn solo của từng người! Yuna thì dễ thương muốn xỉu, Rinka thì ngầu đến mức vô lý ở mọi phương diện. Còn Makina thì… tôi thật sự không biết phải nói sao ngoài hai chữ “áp đảo”. Dễ thương, ngầu, xinh đẹp—tất cả cùng tồn tại một lúc, áp đảo hoàn toàn. Cảm giác như có một thực thể thần thánh nào đó nhập vào cô ấy, từ đầu đến chân đều tràn ngập thần tính… Tóm lại là tôi đã bị cảm động đến mức, kiểu, siêu—siêu—siêu luôn!
Thú thật là lúc Mio bắt đầu bắt bẻ giữa chừng, tôi cũng có hơi lo một chút, nhưng khi mọi thứ kết thúc thì tôi biết chắc chắn rằng đó là một buổi diễn thỏa mãn đến mức tối đa. Nếu không thì khán giả đã chẳng phát cuồng như thế! Nó đơn giản là… hoàn hảo!
Tôi đứng ngẩn ra tận hưởng cảm xúc ấy thêm một lúc, đến khi sực nhớ nhìn quanh thì Mio, Koganezaki và Emma đã biến mất từ lúc nào rồi. Họ vội thật đấy nhỉ… tôi nghĩ thầm, rồi quay sang Mukai—vẫn còn đứng gần đó—và gật đầu với cô ấy đầy trân trọng.
“Cảm ơn cậu nhiều lắm, Mukai!” tôi nói.
“Hả?”
“Chính cậu là lý do khiến buổi diễn này trở nên hoành tráng như vậy, khiến khán giả phấn khích đến thế đó! Nên là, cảm ơn.”
“C-Cậu nghĩ vậy thật sao?” Mukai lắp bắp, ngượng ngùng. “Tớ không nghĩ là mình đã làm được gì quan trọng lắm đâu…”
“Cậu đùa à?! Quan trọng chứ! Quan trọng siêu cấp luôn!” tôi lớn tiếng. Không chỉ vì những tấm poster cô ấy vẽ mà tụi tôi mới kéo được đông khán giả đến thế, mà còn vì chính từ đó, cả lớp mới có thể gắn kết và làm việc ăn ý với nhau. Nói không ngoa thì mọi thứ gần như bắt đầu từ tranh của cô ấy.
“Nhưng nếu vậy thì cậu cũng xứng đáng được ghi công không kém đâu, Hazama! Nếu không có cậu, mọi người chắc vẫn mạnh ai nấy làm thôi. Tớ không nghĩ là mọi thứ có thể suôn sẻ như thế nếu cậu không kéo mọi người lại với nhau,” Mukai nói.
Lại khiêm tốn nữa rồi. Cô ấy nên tự hào về việc mình đã biến sự kiện này thành một cú nổ lớn như thế nào mới đúng!
Tôi thật sự không hề phóng đại khi nói rằng tấm poster Mukai vẽ quá xuất sắc. Vừa xinh, vừa dễ thương, nhìn mãi không chán. Chưa kể đến trình độ nghệ thuật rất cao! Nó có một vẻ tinh tế rất riêng, và dù biết rõ đó là quảng cáo, tôi vẫn có cảm giác nó có “giá trị” theo cách mà ảnh chụp không thể nào có được… à, đó là cách Koganezaki đã giải thích cho tôi. Còn chuyện bảo là tôi cũng có công? Thật sự là… thôi đi mà.
“Nói thật nhé, nghĩ lại thì… tớ thấy dù tớ có nói gì hay không, mọi thứ chắc vẫn sẽ thành ra như thế thôi,” tôi đáp.
“Hả?”
“Ý tớ là, ngay từ đầu mọi người đã muốn tận hưởng lễ hội văn hóa cho trọn vẹn rồi, đúng không? Nếu không có tinh thần đó thì chẳng thể nào phối hợp ăn ý như vậy được. Tớ chỉ là người nói ra điều mà ai cũng đang nghĩ, theo một kiểu hơi… tự cao thôi. Tớ chỉ làm cho nó nghe có vẻ hoa mỹ hơn chút, nhưng rốt cuộc thì—”
“Không phải vậy!” Mukai hét lên, cắt ngang lời tôi. To đến mức vài người vẫn còn đang ra khỏi nhà thi đấu cũng phải quay đầu nhìn lại. Tôi giật mình đến mức quên luôn mình đang định nói gì. “Có thể tớ không có tư cách để nói điều này… Không, không phải—tớ có tư cách. Thậm chí còn hơn nhiều người khác nữa: Cậu phải ngừng cái kiểu này lại đi, Hazama.”
“T-Tớ… gì cơ?”
“Cậu là người đã nói với tớ rằng cậu thích tranh của tớ, còn nhớ không? Chính cậu đã đẩy tớ tiến lên. Lời động viên của cậu là lý do duy nhất khiến tớ có đủ can đảm để bước ra phía trước… và nếu không có cậu, tớ không nghĩ mình có thể làm được.”
Mukai đang tức giận. Tôi luôn nghĩ cô ấy là kiểu người không bao giờ nổi giận… vậy mà không hiểu sao tôi lại chọc giận được cô ấy. Sự bi quan ăn sâu của tôi đã chạm vào điểm giới hạn của cô ấy.
“Ư-Ừm, Mukai—” tôi mở miệng.
“Có một chuyện tớ cần phải xin lỗi cậu, Hazama,” Mukai lại cắt lời tôi.
“Hả…?”
“Cậu còn nhớ hồi mới bắt đầu chuẩn bị cho lễ hội không… khi tớ nói với cậu rằng tớ vẽ tranh như một sở thích ấy?”
“Ừ-Ừ. Tất nhiên là tớ nhớ.”
“Thật ra… tớ nói vậy chỉ vì muốn khoe khoang thôi.”
“C-Cái gì? Nhưng đó là thật mà, đúng không? Nói về một sở thích thật của mình thì sao lại là khoe khoang được?”
“Bởi vì tớ chỉ nói thế để chứng minh rằng tớ hơn cậu. Tớ… không muốn cậu nghĩ rằng tớ giống cậu,” Mukai nghẹn giọng, quay mặt đi. Hai tay cô ấy nắm chặt đến mức run rẩy. Tôi nhìn là biết để nói ra được những lời này, cô ấy đã phải gồng mình đến mức nào. “Cậu lúc nào cũng trượt kiểm tra, thể dục thì chẳng bao giờ làm tốt. Tớ đã nghĩ rằng cậu, ừm… là một kẻ vô dụng toàn tập, nên là…”
“Nghe cũng hợp lý.”
Mukai khựng lại. “C-Cậu… không giận sao?”
“Thì… toàn là sự thật mà.”
Việc thừa nhận rằng Mukai nói đúng không mang lại cho tôi cảm giác giống kiểu tự ti thường ngày. Đó chỉ đơn giản là sự thật, và có tức giận vì bị nói thẳng vào mặt thì cũng chẳng làm tôi đậu mấy bài kiểm tra kia hay biến tôi thành vận động viên giỏi hơn được. Tôi cũng đang cố gắng cải thiện bản thân, tất nhiên rồi… nhưng đó vẫn là chuyện đang trên đường tiến triển.
“Tớ… đã coi thường cậu, Hazama. Tớ u ám, lại chẳng có bạn bè. Tớ cũng chẳng hề hào hứng gì với lễ hội văn hóa. Sao mà hào hứng cho được chứ? Tớ gần như chẳng tham gia được vào khâu chuẩn bị nào, đến khi lễ hội diễn ra thì cũng chẳng có ai để đi cùng. Tớ không thuộc về nơi đó… và nghĩ đến việc ai cũng biết điều đó khiến tớ rất đau.”
Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má Mukai. Ban đầu chỉ là vài giọt rơi chậm rãi, nhưng rồi như con đập vỡ tung, chúng tuôn ra không kiểm soát. Mukai dùng cả hai tay quệt nước mắt, nhưng vẫn tiếp tục nói.
“Vì thế nên mình đã nghĩ là sẽ lủi vào một góc nào đó, làm mấy việc lặt vặt cho có lệ thôi… và rồi mình gặp cậu ở đó. Mình lúc nào cũng tụt lại phía sau mọi người, gần như chẳng kết bạn được với ai, nhưng mình nghĩ ít nhất thì mình không thể để bản thân mình thấp kém hơn cậu được… nên mình mới quyết định kể cho cậu nghe về mấy bức vẽ của mình. Đó là cách để chứng minh rằng mình không giống cậu — để khoe khoang rằng ít nhất thì mình cũng có thứ gì đó mình làm tốt. Mình đã cố tỏ ra là mình vượt trội hơn cậu.”
“Mukai… c-cậu có… ghét mình không?” tôi hỏi.
“K-Không! Không hề!” Mukai cuống cuồng phủ nhận. “Người duy nhất mình ghét… là chính bản thân mình. Làm sao mình có thể vừa tự ti đến mức đó, lại vừa kiêu ngạo cùng lúc chứ? Ngay khi tìm được một người trông có vẻ còn tệ hơn mình, mình lại dùng chính thứ mình yêu thích — những bức vẽ — để tự trấn an rằng mình không đến nỗi tệ như thế. Chẳng phải… thật tồi tệ sao?”
Tôi suýt nữa thì phản xạ phủ nhận ngay lập tức, nhưng tôi ép mình nuốt lại những lời đó. Tôi không nghĩ Mukai là người tồi tệ… nhưng tôi cũng gần như chẳng biết gì về cậu ấy cả. Chúng tôi chỉ mới bắt đầu nói chuyện từ lúc chuẩn bị cho lễ hội văn hóa, và tôi hoàn toàn không biết Mukai trước đó đã sống thế nào, đã trải qua những gì. Dù tôi có nói rằng cậu ấy sai đi nữa, thì lời nói của tôi cũng chẳng có trọng lượng gì cả.
“Nhưng rồi… cậu đã mỉm cười với mình. Cậu nói thẳng vào mặt mình rằng mình rất tuyệt, rằng cậu thấy tranh của mình rất đẹp. Mình vui lắm… nhưng cũng đau nữa… và cuối cùng, mình đã quyết định rằng mình muốn trở thành người giống như cậu.”
“Hảảả?! Giống mình á?!”
“Ừ. Cậu lúc nào cũng suy nghĩ cho tất cả mọi người… trừ chính bản thân mình, đúng không? Cậu là một người thực sự tốt bụng, và chính sự tốt bụng đó đã cho mình can đảm. Mình không nghĩ có ai khác có thể khiến mình bước lên phía trước như cậu đã làm. Và vì vậy…” Mukai nắm lấy tay tôi bằng cả hai tay, “…mình xin lỗi. Mình đã mất quá lâu mới có thể nói lời xin lỗi với cậu. Cậu lúc nào cũng dịu dàng như thế… vậy mà mình cứ lần lữa mãi.”
“Không, không! Cậu không cần phải xin lỗi đâu!” tôi hét lên. “Mình còn chẳng buồn gì cả! Thật ra mình còn vui khi được nghe cậu nói những điều này nữa kìa!”
“Hả?”
“Ý mình là… nghe cứ như cậu chỉ kể cho mình nghe về tranh vẽ vì mình lúc nào cũng là một mớ hỗn độn, đúng không? Mình biết việc mở lòng về thứ mình thích khó đến mức nào. Lúc nào cũng có khả năng người khác sẽ nói lời cay nghiệt mà… nên dù lý do ban đầu của cậu là gì đi nữa, mình vẫn rất vui vì cuối cùng nó đã khiến cậu chia sẻ nghệ thuật của mình với mình.”
Nếu tôi là kiểu người có vẻ làm được mọi thứ, giống như Koganezaki, thì có lẽ Mukai đã chẳng bao giờ nói chuyện với tôi ngay từ đầu. Nếu rơi vào vị trí đó, có khi chính tôi cũng sẽ làm như vậy! Và vì thế… theo một cách nào đó, tôi thật sự đồng ý với cậu ấy. Có lẽ việc tôi là con người như thế này… đã thực sự giúp ích được một lần, chỉ một lần thôi.
“Cảm ơn cậu, Mukai,” tôi nói. “Hì hì… mà này, từ giờ nếu có lúc nào cậu muốn, cứ thoải mái mở lòng với mình về bất cứ chuyện gì nhé! Mình rất thích ý nghĩ rằng mình là người mà cậu có thể dễ dàng nói những chuyện này, nên cứ việc tỏ ra vượt trội bao nhiêu tùy thích! Mình luôn sẵn sàng nghe mà!”
“Hê hê… Ý cậu là sao vậy?” Mukai bật cười. Cuối cùng cậu ấy cũng mỉm cười trở lại, và tôi thấy nhẹ nhõm hẳn, dù nước mắt vẫn còn lấp lánh nơi khóe mắt.
Tôi không hề nói điều đó theo kiểu tự hạ thấp bản thân — nhưng lần này, tôi thực sự cảm thấy vui vì mình là một người yếu đuối. Dù có yếu đi nữa, thì ít nhất tôi cũng đã có giá trị theo cách riêng của mình. Tất nhiên là tôi cũng không định tuyên bố “yếu đuối chính là thế mạnh lớn nhất của tôi” rồi tự cao tự đại đâu!
“Nhưng mà… xin lỗi nhé,” Mukai nói thêm.
“Vì chuyện gì?”
“Mình không thể mở lòng với cậu về mọi thứ được nữa. Tuyệt đối không thể!”
“Hảảả?! Sao lại không chứ?!” Nói mình lên mây xanh lâu thế rồi giờ lại kéo mình thẳng xuống mặt đất à?! Tôi còn tưởng sau tất cả những gì cậu ấy vừa nói thì cậu ấy sẽ hoàn toàn đồng ý chứ!
Trong lúc tôi còn đang sốc, Mukai khẽ quay mặt đi một cách ngượng ngùng. Cậu ấy vẫn nắm tay tôi, thậm chí còn siết khá chặt.
“Ý mình là…” Mukai nói, “…mình thích cậu quá rồi, nên không làm vậy được nữa. Mình muốn cậu nghĩ rằng mình là một người ngầu lòi, tuyệt vời — hơn bất kỳ ai khác! Mình muốn cậu cảm thấy thật vui vì chúng ta đã trở thành bạn bè!”
“Khoan đã, nhưng mình vốn đã vui rồi mà! Thật sự là rất vui luôn ấy?!” tôi phản đối.
“Chưa đủ! Mình muốn cậu còn vui hơn nữa!”
Mukai kéo tay tôi áp về phía ngực mình. Dù đôi mắt vẫn còn vương nước mắt, nụ cười trên gương mặt cậu ấy lại rực rỡ đến lạ thường — và táo bạo một cách đáng kinh ngạc.

“Mình sẽ làm mọi thứ trong khả năng của mình để khiến cậu thích mình hơn bao giờ hết, Hazama — nên chúng ta hãy luôn ở bên nhau nhé?” Mukai nói.
“Ừ-Ừm… Được! Chúng ta sẽ luôn bên nhau, Mukai!” tôi đáp, đồng thời siết chặt tay cậu ấy hơn.
Chúng tôi gặp nhau trong những hoàn cảnh nhỏ nhen đến không ngờ, nhưng giờ đây khi nhìn lại, tôi thực sự biết ơn vì những khúc quanh điên rồ của số phận đã dẫn mình đến việc kết bạn với một cô gái tuyệt vời như vậy. Tôi không mong gì hơn ngoài việc hai đứa có thể làm bạn với nhau suốt cả cuộc đời.
Ngay sau đó, Mukai khẽ hít vào một hơi ngắn, sắc. “À, ừm… O-Okay, mình… mình phải đi đây!” cậu ấy nói. Có vẻ như tất cả những lời vừa thổ lộ cuối cùng cũng thấm vào chính bản thân cậu ấy, và nhìn cái mặt đỏ bừng kia là đủ hiểu — chính những lời nói của mình đã khiến Mukai xấu hổ đến mức nào.
Tôi đứng nhìn theo bóng Mukai chạy đi. Tôi thật sự muốn dành thêm một chút thời gian để cảm nhận dư âm của buổi hòa nhạc, cũng như cuộc trò chuyện vừa rồi… nhưng tôi thậm chí còn chưa kịp làm vậy thì một tin nhắn đã đến, khiến tôi nhận ra ngay rằng đây tuyệt đối không phải lúc để thả lỏng.
Mio Kuruma đang trên đường tới chỗ Oda. Tớ đang cố kéo dài thời gian, nhưng cậu phải đến đây càng nhanh càng tốt.
“Chờ đã, cái gì cơ?!”
Mio mà tìm đến Makina vào lúc này thì không đời nào là chuyện tốt được! Không, phải nói là nó tệ theo mọi nghĩa luôn! Makina chắc chắn sẽ hỏi vì sao Mio lại có mặt ở đây, rồi còn chuyện Mio đang cố kéo Makina quay lại giới idol nữa, và… v-và…!
“Dù sao thì, mình phải chạy đây!”
Suy nghĩ thấu đáo tình hình sẽ phải để sau. Trước mắt, tôi lao đi hết tốc lực! Nếu nhớ không nhầm lịch trình, thì Yuna, Rinka và Makina đã quay về phòng lớp 2-A để nghỉ ngơi và thay đồ rồi. Mio đáng lẽ không thể biết chuyện đó… nhưng nếu đang đi tìm họ, thì việc cô ta ghé phòng học của lớp trước cũng chẳng có gì lạ.
“Ơ! Lại thêm tin nhắn nữa… Chết tiệt, mình biết mà!”
Tin nhắn tiếp theo của Koganezaki đã xác nhận nỗi lo tệ nhất của tôi: Mio thực sự đang đi thẳng tới phòng học của lớp tôi.
Trời ơi! Phải nhanh lên thôi!
◇◇◇
“Makina!” tôi hét lên khi xông thẳng qua cánh cửa lớp học!
“Yotsy…?” Makina mở to mắt vì kinh ngạc. Và đứng đối diện với cô ấy là—
Không xong rồi, Mio đã tới đây mất rồi! Mà còn tháo cả tóc giả nữa chứ!
Yuna và Rinka cũng đang ở trong lớp, trông hoàn toàn ngơ ngác, rõ ràng là chẳng hiểu chuyện quái gì đang xảy ra. Còn Koganezaki thì đứng sát ngay cạnh cửa, cố gắng hết sức để làm mình “vô hình”. Ngoài bốn người đó ra, hiện tại không còn ai khác trong phòng.
“Cậu đến muộn đấy,” Koganezaki thì thầm với giọng hơi trách móc.
“Ừm… rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy…?” tôi hỏi.
“Kuruma xông thẳng vào lớp, và như cậu cũng đoán được, sự xuất hiện đột ngột đó khiến cả phòng náo loạn lên. Oda đã cố gắng trấn an mọi người, đại khái là xong xuôi, và vừa mới thuyết phục những người không liên quan rời đi ngay trước khi cậu tới. Còn tớ và hai người kia thì… nói thẳng ra là đã lỡ mất thời điểm rời đi một cách tự nhiên.”
“À… ra vậy,” tôi đáp. Thế là xong rồi. Mio chắc chắn bị lộ tẩy! Khoan đã — nếu người lén đưa cô ta vào đây là mình, chẳng phải mình cũng toi đời sao?! Mọi người sẽ biết mình vi phạm nội quy trường học mất! M-Mình có bị đuổi học không?! Ph-Phải làm sao đây?!
“Xin lỗi nhé, Yotsuba,” Mio nói. “Sau khi chứng kiến chuyện đó, tôi không thể cứ thế thu dọn đồ rồi về nhà mà không nói gì được.”
“‘Yotsuba’…?” Makina lặp lại, liếc nhìn về phía tôi. Chắc cô ấy đang thắc mắc vì sao Mio lại gọi tôi thân mật như vậy, và nhìn biểu cảm của Yuna với Rinka thì rõ ràng họ cũng đang nghĩ y như thế. “À… ra vậy. Tôi còn đang tự hỏi vì sao cô lại có mặt ở đây đấy, Mio… nhưng dù cô định làm gì, xem ra cô cũng đã kéo Yotsy vào chuyện này rồi.”
Makina ném về phía Mio một cái nhìn lạnh như băng. Ánh mắt ấy thù địch đến mức khiến vai Mio khẽ run lên.
“Tôi không muốn nghĩ tới, nhưng… cô đến đây là vì vẫn chưa từ bỏ ý định thuyết phục tôi quay lại sau thời gian tạm nghỉ, đúng không?” Makina hỏi.
“Đúng thế,” Mio đáp.
“Tất nhiên rồi. Vậy là cô vẫn chưa thể chấp nhận chuyện đó.”
“Làm sao tôi có thể chấp nhận được chứ?!” Mio gào lên.
Tôi giật mình lùi lại theo phản xạ, và ngay cả Yuna lẫn Rinka cũng sững sờ… nhưng biểu cảm của Makina thì không hề lay chuyển chút nào.
“Cô có biết việc cô đột nhiên bỏ đi mà chẳng thèm hỏi cảm xúc của bọn tôi đã ảnh hưởng thế nào không?! Cuộc sống của bọn tôi gắn chặt với chuyện này đấy! Cô không hiểu à?!”
Makina không nói một lời. Cô ấy nhìn thẳng vào mắt Mio, không hề chớp mắt hay nao núng trong suốt cơn trút giận đó. Không khí trong lớp căng thẳng đến nghẹt thở… và dù trong lòng tôi có nghĩ rằng mình phải làm gì đó để ngăn Mio lại, tôi vẫn biết rõ rằng mình là người ngoài. Đây là vấn đề của họ, và những người còn lại không có quyền xen vào.
“Chính vì vậy… tôi mới tìm đến Yotsuba,” Mio tiếp tục. “Tôi nhờ cô ấy giúp tôi thuyết phục cô quay lại và tiếp tục làm idol.”
“Cô… nói cái gì? Tại sao cô lại cố tình chọn Yotsy chứ, trong bao nhiêu người?” Makina hỏi.
“Vì trông hai người rất thân. Thân đến mức tôi chưa từng thấy cô gọi ai bằng biệt danh như vậy.”
Makina khựng lại. “Nghệ danh về cơ bản cũng là biệt danh.”
“Ôi thôi đi. Nếu cô phải cố đổi chủ đề đến mức đó thì rõ ràng là tôi đoán trúng rồi,” Mio phản bác.
Lần này, biểu cảm của Makina khẽ thay đổi, dù chỉ là rất nhỏ.
Mio cũng nhận ra điều đó, và có lẽ đã xem đó là bằng chứng cho ảnh hưởng mà tôi có đối với Makina. “Nhưng đừng trách cô ấy. Ban đầu cô ấy đã từ chối. Sau đó thì tiết lộ chuyện cô biểu diễn ở lễ hội, rồi tôi ép cô ấy phối hợp… nhưng dù sao thì, cô ấy cũng đã cố gắng.”
“X-Xin lỗi…” tôi lí nhí.
“Đừng xin lỗi, Yotsy,” Makina nói. “Mio vốn luôn như vậy. Nếu không đạt được thứ mình muốn, cô ta sẽ không bao giờ chịu yên.”
“Khác gì cô đâu!”
Á! Không khí căng thẳng đến mức như có thể cắt được khi hai người họ bắn qua bắn lại những lời sắc như dao. Mình phải làm gì đây… Mình có thể làm gì được chứ?!
“Được rồi, mọi người — bình tĩnh lại một chút nào, được không?”
“Mio… Kuruma, đúng không? Cô thật sự lặn lội tới đây chỉ để gây sự với Makina thôi à?”
Rinka! Yuna! Hai người họ lao vào ngay lập tức, không hề chùn bước trước bầu không khí nặng nề này!
“Ồ… hai người là những người biểu diễn lúc nãy, phải không?” Mio hỏi.
“Ừ. Thì sao?” Yuna đáp.
“Được,” Mio nói. Cuối cùng cô ta quay lưng lại với Makina và bước về phía Yuna và Rinka.
C-Chết rồi, chết rồi! Đừng nói là cô ta nhắm vào họ tiếp theo nhé…?! Giờ thì mình thật sự, thật sự phải ngăn cô ta lại rồi!
“C-Cái gì?” Yuna lắp bắp. Cô lùi lại một bước vì bị khí thế của Mio áp đảo, trong khi Rinka hít mạnh một hơi rồi bước lên đứng chắn trước mặt cô.
Thế nhưng Mio dường như chẳng để ý gì tới phản ứng của họ. Cô ta tiến lại gần, từng bước một, nhanh gọn, cho đến khi cuối cùng—
“Hai người giỏi ơiiiiii là giỏi!!!”
…cô ta cất giọng cao vút, đầy phấn khích và vui sướng, đến mức khó mà tin được rằng chỉ vài giây trước thôi, cô ta còn trông như sắp lao vào đánh nhau với Makina!
“Hả?” Yuna thốt lên.
“Cái… gì cơ?” Rinka lẩm bẩm.
Hai người họ hoàn toàn rơi vào trạng thái ngơ ngác. Mà không chỉ họ đâu — tôi cũng vậy! Thật ra thì, tôi nghĩ là ai cũng sốc cả… ngoại trừ Makina, có vẻ là thế?
“Đây thật sự là lần đầu hai người đứng trên sân khấu hả? Vì trông hai người đúng kiểu sinh ra là để đứng ở đó luôn ấy! Trời ơi, giọng hát vang ghê luôn! À mà không chỉ thế đâu, cái cách hai người phối hợp với nhau ấy — kiểu, đồng bộ hoàn toàn luôn! Không có tập luyện điên cuồng thì không đời nào làm được mức đó! Mà còn hay hơn nữa là hai người là hai kiểu hoàn toàn khác nhau, cách thể hiện cũng khác một trời một vực, vậy mà khi nhìn hai người đứng cạnh nhau thì tự nhiên lại nghĩ: ‘Ừ, hai người này hợp nhau ghê’ luôn ấy! Tôi muốn xem hai người làm hẳn một buổi diễn riêng luôn đó! Nếu có ngày nào làm thật thì nhất định phải nói tôi biết nhé, được không?!”
“Ừ-ừm…” Yuna lẩm bẩm.
“C-Cảm ơn…?” Rinka nói, giọng đầy bối rối.
“Mio,” Makina thở dài. Trước màn nhận xét dồn dập, đầy cảm xúc của Mio về buổi biểu diễn, Yuna và Rinka đã hoàn toàn đứng hình, để rồi chỉ còn Makina — người duy nhất trong phòng vẫn giữ được bình tĩnh — phải lên tiếng can thiệp.
“Sao hả, Maki?” Mio cộc cằn đáp.
“Cô biết mà. Chúng ta đang nói chuyện dở chứ?”
“Thì đúng, nhưng những suy nghĩ kiểu này phải nói ra ngay lúc nghĩ tới chứ! Để lâu là mất hết cảm xúc rồi. À này,” Mio nói tiếp, quay lại nhìn Yuna và Rinka, “hai người có muốn tôi nói giúp với công ty quản lý bên tôi không? Tôi dám chắc là nếu thử một lần, hai người sẽ có cả đống fan ngay cho xem! Cô cũng nghĩ vậy mà, đúng không, Maki?!”
“…Cô biết không? Thôi được rồi,” Makina thở dài. “Cô đúng là chẳng bao giờ thay đổi cả, Mio.”
À! Bỏ cuộc luôn rồi! Xem ra Makina đã từng ở chung nhóm với Mio đủ lâu để hiểu rất rõ tính cách của cô ta. Bảo sao Makina chẳng hề ngạc nhiên trước màn bộc phát vừa rồi.
“À mà, cô thì tệ lắm đấy, Maki. Rõ ràng là cô chẳng tập trung gì cả, còn bị lệch nhịp mấy lần nữa. Timing tệ tới mức trông như cố tình cản đường hai người kia vậy! Với cả lúc không đứng vị trí trung tâm, cô cứng đơ luôn ấy — tôi còn suýt không tin đó là cô nữa.”
“Ưghhh…” Makina rên lên.
Tôi cứ nghĩ bầu không khí đã dịu xuống một chút rồi, vậy mà Mio lại xoay ngoắt một cái, quay lại tấn công ngay lập tức. Chỉ trong chớp mắt, không khí lại trở nên ngột ngạt đến khó chịu.
Nghĩ lại thì… lúc đầu tôi không nhận ra, nhưng giờ tôi bắt đầu thấy Mio đúng là kiểu người nghĩ gì nói nấy, hoàn toàn không màng hậu quả thì phải? Cứ như một con lợn rừng húc thẳng vào cuộc đối thoại vậy! Và nhìn lại những gì cô ta đã làm từ nãy tới giờ thì… hầu hết đều là hành động bộc phát theo cảm xúc nhất thời?
“Nhưng mà cũng lạ thật. Hôm nay cô cư xử kiểu… kiểu… khác hẳn luôn. Như thể cô không còn là Maki mà tôi — mà bọn tôi — biết nữa,” Mio tiếp tục.
Makina im lặng.
“Maki mà tôi biết là một super idol hoàn hảo, làm gì cũng trơn tru không chớp mắt. Ở hậu trường cũng vậy, lúc luyện tập còn nghiêm túc hơn bất kỳ ai trong nhóm. Cô chưa từng mắc sai lầm, cũng chẳng bao giờ để sự hồi hộp chi phối. Nói thẳng ra là cô gần như bất khả chiến bại… vậy mà đồng thời vẫn có cái gì đó rất ‘idol’, rất khiến người ta yêu mến. Tôi luôn biết cô là người xứng đáng trở thành top idol, và tôi thật sự rất vui khi được đứng phía sau hỗ trợ cô với tư cách phó nhóm.”
Chỉ cần nghe vậy thôi là tôi đã hiểu rõ Mio đặt niềm tin vào Makina lớn đến mức nào — và nghĩ kỹ lại thì, đó là điều mà từ đầu đến giờ Mio chưa từng thay đổi. Cô ta luôn nói rõ rằng bản thân và các idol khác cần Makina. Điều đó dĩ nhiên cũng đồng nghĩa với việc cô ta đánh giá Makina cực kỳ cao.
Và chính vì thế… cô ta cũng không hề do dự khi thẳng thừng nói rằng Makina đã biểu diễn tệ, nếu đó là cảm nhận của mình. Kỳ vọng càng cao thì thất vọng càng dễ đến. Mio đã theo dõi Makina kỹ hơn bất kỳ ai — mà khi nói “Makina” ở đây, ý tôi là idol Maki Amagi.
Makina vẫn im lặng. Cô ấy chưa nói lấy một lời.
Makina…
Từ lúc Mio quay mũi nhọn cuộc nói chuyện về phía cô ấy, Makina gần như không phản ứng gì cả. Nhưng tôi nhanh chóng nhận ra rằng không phải là cô ấy không quan tâm. Chỉ là cô ấy đang siết chặt cảm xúc của mình — giấu chúng đi. Thoạt nhìn, cô ấy trông dửng dưng và vô cảm… nhưng trong ánh mắt ấy có một thứ gì đó cay đắng, khiến tôi cảm thấy như cô ấy đang phải chịu đựng một cơn sóng cảm xúc đau đớn. Một mặt, Makina dường như đang dùng toàn bộ con người mình để từ chối Mio — nhưng mặt khác, chính điều đó lại cho thấy sự tồn tại của Mio quan trọng với cô ấy đến nhường nào.
Mio đã mở màn bằng một thái độ cực kỳ gay gắt. Đến lúc này, giọng điệu của cô ấy đã dịu đi khá nhiều, nhưng cảm giác vẫn là… những gì cô nói chẳng hề chạm được tới Makina theo cách mà cô mong muốn. Và tôi biết rất rõ: chỉ còn là vấn đề thời gian trước khi sự im lặng cố chấp của Makina lại khiến Mio phát điên lần nữa. Rồi mọi thứ sẽ quay lại đúng cái vòng lặp ban đầu. Từ đầu đến cuối. Không sai một ly.
Và nếu vậy thì…
Chỉ còn một lựa chọn duy nhất thôi!
“Ê… ờm… Mio?!” tôi hét lên.
“Gì…? Sao vậy, Yotsuba?” Mio đáp.
“Cô thấy buổi biểu diễn thế nào?!”
“Hả?” Mio càu nhàu, quay sang tôi với vẻ mặt không thể hiểu nổi.
Makina cũng quay sang nhìn tôi, rõ ràng cũng bối rối chẳng kém. Yuna và Rinka thì chớp mắt liên tục vì sốc, còn tôi cá là nếu liếc sang Koganezaki lúc đó thì cô ấy cũng đang cùng chung trạng thái. Mà phản ứng như vậy là đúng thôi. Câu hỏi của tôi vừa đột ngột, vừa… ngơ ngác một cách khó hiểu.
“Ờ…” Mio nói. “Yotsuba? Chúng ta đang nói chuyện dở mà—”
“TÔI LIỀU MẠNG ĐỂ LÉN ĐƯA CÔ VÀO TRƯỜNG NÀY ĐẤY, ĐÚNG KHÔNG?!” tôi gào lên. “VÀ TÔI ĐÃ NÓI RÕ VỚI CÔ RỒI MÀ?! NÓI LÀ NGUY HIỂM CỠ NÀO RỒI MÀ?! VẬY CÔ LÀM GÌ?! CÔ BƯỚC RA KHỎI NHÀ THI ĐẤU NGAY SAU KHI BUỔI DIỄN KẾT THÚC, KHÔNG NÓI LẤY MỘT CÂU VỚI TÔI! RỒI ĐẾN KHI TÔI NHẬN RA CÔ BIẾN MẤT, THÌ LẠI NGHE TIN CÔ XÔNG THẲNG VÀO ĐÂY PHỤC KÍCH MAKINA! CÔ CÓ BIẾT LÀ NGUY HIỂM CỠ NÀO KHÔNG HẢ?! CÔ CÓ KẾ HOẠCH GÌ ĐỂ BỒI THƯỜNG CHO TÔI NẾU CÔ PHÁ HỎNG CẢ ĐỜI TÔI VỚI TRÒ NÀY KHÔNG, HAY CÔ ĐỊNH TÙY CƠ ỨNG BIẾN LUÔN HẢ?!”
“Y-Yotsuba?!” Yuna thốt lên.
“B-Bình tĩnh lại một chút đi!” Rinka nói.
“HAI NGƯỜI IM LẶNG GIÙM TÔI MỘT PHÚT ĐI! TÔI ĐANG GIẬN CỰC KỲ LUÔN ĐÓ!!!”
Đúng vậy. Tôi đã vắt óc suy nghĩ cách để xoay chuyển bầu không khí trong căn phòng này… và giải pháp tôi nghĩ ra chính là nổi điên lên luôn. Thật sự luôn! Không còn cách nào khác! Chỉ có cách đó thôi! Nổi điên sẽ giải quyết được mọi thứ!!! Dù sao thì, khi đối mặt với một người đang cư xử ầm ĩ và dữ dội hơn cả mình, phản xạ tự nhiên của con người là… hạ thấp giọng điệu của bản thân xuống. Hình như tôi từng đọc ở đâu đó… lúc nào đó… đại khái thế.
Makina và Mio rõ ràng là hai nhân vật chính của vở kịch này. Đây là mâu thuẫn của họ — sân khấu của họ. Nhưng nếu cứ để họ tiếp tục theo hướng hiện tại, thì họ sẽ mãi mãi nói chuyện lệch sóng với nhau thôi. Cách duy nhất để phá vỡ thế bế tắc này là… một yếu tố bên ngoài hoàn toàn bất ngờ chen ngang, làm mọi thứ rối tung lên. Và yếu tố đó…
Là tôi.
Nếu một người chẳng liên quan gì tới tranh chấp này xông thẳng vào giữa và bắt đầu làm loạn, thì hiển nhiên họ sẽ quá bối rối để tiếp tục cãi nhau vô tận nữa!
“VÀ TIỆN THỂ,” tôi nói tiếp, “CÁI VỤ CÔ XÔNG VÀO LỚP HỌC NÀY LÀ SAO HẢ?! ĐÚNG KHÔNG, KOGANEZAKI?!”
Một khoảng lặng kéo dài.
“…Gì?” cuối cùng Koganezaki mới lên tiếng.
“Cô vừa nói là phải đuổi hết mọi người ra ngoài để có chút riêng tư, đúng không? Tức là trước đó trong này có cả đống người, đúng chứ? TỨC LÀ CẢ LỚP TÔI ĐÃ NHÌN THẤY MIO RỒI, ĐÚNG KHÔNG?!”
“Về mặt logic thì… đúng vậy.”
“THẤY CHƯA?! THẤY CHƯA?! GIỜ AI CŨNG BIẾT CÔ Ở ĐÂY RỒI! CÔ NGHĨ GÌ VẬY HẢ?! CHỈ CẦN MỘT NGƯỜI TRONG LỚP LỠ MIỆNG THÔI LÀ CHỈ VÀI PHÚT SAU, CẢ TRƯỜNG SẼ BIẾT HẾT CHUYỆN!”
“Ờm…” Mio nói.
“‘ỜM’ LÀ SAO HẢ?!”
“T-Tôi… xin lỗi.”
Tôi đã ép được Mio phải xin lỗi, và tôi khá chắc rằng cô ấy sẽ không còn xông pha cuộc trò chuyện như một con lợn rừng nữa… nhưng tôi vẫn chưa thể thả lỏng được! Vì giờ tôi còn một ưu tiên cực kỳ, cực kỳ quan trọng khác: tuyệt đối không được quay đầu nhìn về phía Koganezaki! Nếu tôi lỡ liếc sang và nhận ra cô ấy đang dùng ánh mắt như dao găm để nhìn tôi, thì rất có thể tôi sẽ mất sạch khí thế và hóa thành tro bụi ngay tại chỗ!
Và còn một điều nữa — cũng quan trọng không kém: tôi không được nhìn Yuna và Rinka. Lúc nãy tôi đã phản ứng khá nặng lời với họ, và dù là trong lúc nóng giận, tôi biết chỉ cần nhìn họ một cái thôi là tôi sẽ cảm thấy tội lỗi đến mức không chịu nổi.
Tôi sẽ xin lỗi bao nhiêu lần cũng được sau, nên… bây giờ thì cho tôi xin lỗi trước nhé!
“Xin lỗi để sau đi,” tôi nói. “Trước mắt, cô còn một việc quan trọng hơn phải làm, đúng không? Và đó là nói cho tôi nghe chính xác cô nghĩ gì về tất cả những gì cô đã thấy hôm nay — chi tiết từng chút một!”
Tôi hình như nghe thấy ai đó lẩm bẩm phía sau: “Cứng đầu vô ích thật đấy,” nhưng tôi kiên quyết phớt lờ!
“Nhưng tôi nói rồi mà?” Mio đáp. “Tôi vừa mới nói cảm nhận của mình về buổi diễn xong mà…”
“Ồ, thật à? Nhắc lại xem cô đã nói những gì nào?”
“…Rằng hai người kia biểu diễn rất tốt.”
“Ừ, đúng rồi. Cô có nói thế thật,” tôi thừa nhận. Nghe cô khen Yuna và Rinka khiến tôi tự hào ghê gớm, nhưng đó không phải trọng điểm lúc này! “Rồi sao nữa?”
“Rằng Maki thì tệ hại…?”
“Ừ! Cái đó tôi cũng nghe rồi!”
“Vậy thì… tôi đã nói cảm nhận của mình rồi còn gì?”
“Cô đang cố tình không hiểu vấn đề, đúng không?” tôi nói. Đồng thời, tôi cúi người về phía trước, trừng mắt nhìn cô với tất cả sức lực, và véo mạnh vào hông cô luôn! Mà vì tôi đâu phải idol, nên tôi hoàn toàn không biết cách véo sao cho đỡ đau! Cái véo này là không hề nương tay đâu đó!
…Khoan đã, cái gì thế này?!
Sao cứng vậy?! Đó là cơ bụng hả?!
T-Trời ơi… đúng là idol có khác.
Có phải mọi idol mà tôi từng thấy vừa hát, vừa nhảy, vừa tung tăng trên sân khấu trong những bộ trang phục bèo nhún dễ thương kia… đều đang giấu bên dưới cơ bụng săn chắc của một vận động viên được huấn luyện bài bản không vậy?! Dù thế nào đi nữa, thì cũng quá rõ ràng làlực véo tầm thườngcủa tôi chẳng thể gây ra chút sát thương nào cho cô ấy cả!
Không… không được để cô ta dọa mình lúc này!Đứng vững lên đi, Yotsuba Hazama!
Tức giận thật đáng sợ. Tôi ghét việc chỉ trích người khác. Thỉnh thoảng tôi có mắng mấy đứa em gái khi chúng làm những chuyện tuyệt đối không nên, đúng là có, nhưng đó là vì chúng tôi là gia đình. Nhiệm vụ của một người chị là phải nói cho em mình biết khi chúng làm sai. Nhưng mỗi lần như vậy, chỉ cần nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt chúng lúc bị mắng thôi cũng đủ để tim tôi vỡ làm đôi. Biết rằng chính mình là người khiến chúng mang vẻ mặt đó, tôi cảm thấy tội lỗi đến mức buồn nôn.
Nhưng tôi biết rõ, tôi không mắng chúng vì muốn làm chúng đau lòng. Tôi làm vậy vì tôi nghĩ đó là điều tốt nhất cho chúng. Vì tôi muốn chúng hạnh phúc về lâu dài, ngay cả khi trong ngắn hạn chúng có ghét tôi đi chăng nữa. Và vì thế…
Cố lên đi, Yotsuba Hazama!
Tôi tự cổ vũ bản thân hết mức có thể, tự nhủ rằng mình có thể—không, nhất định sẽ—vượt qua chuyện này, rồi dồn toàn bộ sức lực để giữ cho đầu gối mình không khuỵu xuống ngay tại chỗ. Tôi không thích nổi giận, và càng không giỏi làm chuyện đó, nhưng một khi đã bắt đầu rồi thì tôi phải làm cho đến cùng! Nếu rút lui lúc này thì thật là quá thất lễ với mọi người!
“Cô nói Makina dở tệ—nhưng cô nghĩ vậy từ đầu đến cuối buổi diễn sao?” tôi hỏi.
Mio hít mạnh một hơi.
“Tôi không hề thấy điều gì khiến tôi nghĩ cô ấy tệ ngay từ đầu. Tôi thấy cô ấy cực kỳ duyên dáng, cực kỳ ngầu, và xuất sắc đến mức gần như không tin nổi là bọn tôi cùng tuổi. Nhưng rồi, đến bài hát cuối cùng thì… cô ấy còn hay hơn nữa!”
Về bài hát cuối cùng của set diễn — “After Adventure” — tất cả những gì tôi có thể nói chỉ là: nó rất hay. Tôi hoàn toàn là dân ngoại đạo khi nói đến âm nhạc, và tôi cũng chẳng đủ trình để đánh giá giá trị khách quan của giai điệu hay ca từ, hay tiềm năng của bài hát nói chung. Nhưng thứ tôi có thể đánh giá, chính là những đoạn solo của Yuna, Rinka và Makina sau khoảnh khắc cao trào của ban nhạc. Tôi sẽ không bao giờ quên những phần đó suốt cuộc đời mình.
Không từ ngữ nào có thể diễn tả trọn vẹn. Cứ như thể cả ba người họ đã để cảm xúc của mình bùng nổ thành một vụ nổ âm nhạc, cùng nhau lao về đoạn cao trào tối thượng là điệp khúc cuối. Tôi — và tôi tin rằng tất cả mọi người trong nhà thi đấu — đã bị mê hoặc hoàn toàn. Tôi chắc chắn rằng ai có mặt ở đó cũng đều cảm thấy biết ơn vì đã được chứng kiến khoảnh khắc ấy. Và tôi có linh cảm rằng Mio cũng không phải ngoại lệ. Cô ấy đã xem cùng một buổi diễn với tôi kia mà — làm sao lại không chứ?!
“Đến cuối rồi mà cô vẫn giữ chính xác suy nghĩ giống như giữa chừng sao? Cô vẫn thật sự nghĩ rằng khoảng thời gian Makina ở đây — khoảng thời gian cô ấy ở bên chúng tôi — hoàn toàn vô nghĩangay khi nó kết thúc sao?!”
Trong chốc lát, Mio không trả lời. Cô nhắm mắt lại, hít sâu vài lần… rồi mỉm cười. Một nụ cười yếu ớt, mệt mỏi, mong manh đến mức trông như thể cô sắp bật khóc.
“Ừ, được rồi. Cậu bắt bài tôi rồi, Yotsuba,” Mio nói. Cô lục lọi túi đồng phục một lúc, rồi lấy ra một chiếc khăn tay và lau má tôi.
“Hả…?” Tôi cúi xuống nhìn. Chiếc khăn đã thấm đầy nước mắt. “T-Tôi đang khóc sao?!”
“Ừ. Khóc dữ dội luôn ấy.”
“Không thể nào?!”
Tôi cứ tưởng mình kiềm chế tốt lắm rồi chứ! Vậy chẳng phải là tôi tự tay phá hỏng màn nổi điên của chính mình rồi sao?!
“Này, Yotsuba?” Mio nói. Cô dừng lại một chút, rồi rút chiếc khăn ra.
“Gì— Gyaa?!” tôi kêu lên khi cô ấy… ôm chầm lấy tôi?!
“Xin lỗi nhé. Tôi nghĩ là mình hơi quá khích,” Mio nói. Cô siết tôi thật chặt, cánh tay run run. Tôi ngửi thấy mùi hương quen thuộc của chính mình còn vương lại trên bộ đồng phục cô đang mặc, nhưng phía dưới đó là mùi hương rất riêng của cô ấy. Cái ôm ấy ấm áp đến lạ, và mùi hương thì khiến người ta bình tâm lại một cách đáng sợ…
Khoan, không được! Bây giờ đâu phải lúc để bình tĩnh chứ!“Ê-Ê! Cô biết là tôi đang giận mà, đúng không?!” tôi la lên.
“Phải rồi, phải rồi. Biết mà,” Mio nói. Chưa đủ, cô còn xoa đầu tôi theo kiểu dỗ dành một đứa trẻ đang ăn vạ nữa chứ.
Này này, cái quái gì vậy hả?! Tôi đang giận cô đấy, thật sự luôn! Mà bọn tôi bằng tuổi nhau mà! Tôi đã cố vùng vẫy hết sức có thể, nhưng Mio ôm tôi chặt quá, tôi chẳng tài nào thoát ra được…
Á?! Tôi có cảm giác như đang có người nhìn chằm chằm vào lưng mình, mà lại không phải kiểu dễ chịu chút nào…?! Ôi chết, tôi cảm nhận rõ luôn rồi! Mà không chỉ một người nữa! Một, hai, ba… à-à thôi, rất nhiều người!
“Cậu nói đúng. Và tôi thừa nhận. Tôi thật sự đã cố không nói ra hết những gì mình nghĩ về buổi diễn,” Mio nói, vẫn không buông tôi ra.
Hả? Khoan đã, chúng ta định nói chuyện trong tư thế này luôn hả?
“Maki?” Mio gọi.
Makina ngập ngừng một chút. “Gì vậy?”
“Đoạn solo cuối của cậu… rất hay.”
“N-Nó… cái gì cơ?” Makina há hốc miệng, sững sờ nhìn Mio.
“Sao cậu lại làm cái mặt đó chứ? Có phải là tôi chưa từng khen ai đâu,” Mio lúng túng lẩm bẩm.
Tôi có linh cảm rằng thứ khiến Makina ngạc nhiên không phải là việc Mio khen cô ấy, mà là cách cô ấy khen. Lúc đó tôi không nhìn thấy được nét mặt của Mio — vì cô ấy vẫn đang ghì chặt tôi trong vòng tay — và giọng nói của cô ấy thì dịu dàng một cách hoàn toàn khác thường, đến mức tôi chẳng thể nào tưởng tượng nổi trông cô ấy khi ấy như thế nào.
“Trước đây tôi từng nói rằng cậu lúc nào cũng làm mọi thứ hoàn hảo và chẳng bao giờ tỏ ra lo lắng chút nào, đúng không…? Thì, nếu nói theo cách khác, tôi cũng có thể bảo rằng lúc đó cậu trông hơi giống… một con robot vậy. Nhưng buổi diễn hôm nay thì sao? Nó hoàn toàn khác.”
Mio siết tôi chặt hơn một chút. Tôi có thể cảm nhận được rằng để nói tiếp đến tận cùng suy nghĩ này, cô ấy cần rất nhiều dũng khí.
“Đừng hiểu lầm nhé, cậu vẫn đúng là kiểu người có thể bằng cách nào đó cho ra một buổi diễn trên mức trung bình ngay cả khi căng thẳng đến mức người ta tưởng là cậu chưa từng đứng trên sân khấu bao giờ. Nhưng riêng đoạn cuối thì… tôi chưa từng thấy cậu như thế bao giờ. Nó đầy cảm xúc, đầy nhiệt huyết, và… và rất con người.”
“Mio…” Makina khẽ gọi.
“Ha ha ha! Thật ra thì, tôi cũng đã định nói điều này từ sớm rồi, ngay cả khi Yotsuba không nhảy vào giữa như thế… nhưng tôi không chắc là mình có làm được không. Có khi tôi lại mất bình tĩnh rồi bùng nổ thêm lần nữa cũng nên. Với tôi, cậu vừa là đối thủ, vừa là đồng đội. Tôi không thể tưởng tượng nổi Shooting Star nếu thiếu cậu. Và chính vì thế… tôi muốn cậu cảm thấy rằng mình thuộc về nơi đó, thuộc về bọn tôi. Rồi khi nhìn cậu đứng trên sân khấu hôm nay, tôi lại bắt đầu tự hỏi… rốt cuộc thì bọn tôi là gì trong mắt cậu, và ý nghĩ đó khiến tôi khó chịu đến không chịu nổi…”
Mio buông tôi ra. Cuối cùng tôi cũng có thể nhìn thấy gương mặt cô ấy… nhưng chỉ trong khoảnh khắc, trước khi cô ấy úi mặt vào ngực tôi, như thể muốn che giấu những giọt nước mắt đang dâng lên nơi khóe mắt.
“Xin lỗi nhé, Yotsuba,” Mio nghẹn ngào nói bằng giọng nhỏ đến mức chỉ mình tôi nghe thấy. Nhưng chỉ vài giây sau, cô ấy đã ngẩng phắt đầu lên, nở đúng kiểu nụ cười quyết đoán, hoàn hảo của một idolmà tôi đã quá quen thuộc.“Tôi thua cược rồi. Đúng là một buổi diễn tuyệt vời.”
“Hả…?” tôi lẩm bẩm.
“Hê hê—thú thật thì ban đầu tôi chẳng nghĩ là mình có thể thua đâu, mà kể cả có thua thì tôi cũng nghĩ mình có thể nói dối là mình thắng. Nhưng sau buổi diễn đó thì… không thể được. Tôi phải thừa nhận. Thất bại hoàn toàn!”
Giọng điệu của cô ấy nghe có gì đó khá sảng khoái, nhưng đồng thời cũng phảng phất nỗi buồn. Dĩ nhiên là cô ấy không hề ăn mừng kết quả của vụ cá cược, nhưng cũng không tuyệt vọng vì nó. Rõ ràng là cô ấy đã suy nghĩ và tiêu hóa toàn bộ chuyện này rồi mới đi đến kết luận rằng mình đã thua, nên tất cả những gì tôi có thể làm chỉ là gật đầu đồng ý.
“Ừ…” tôi đáp.
“Sao, lại sắp khóc nữa à? Cần khăn tay không…? À mà khoan, cái này ở trong túi đồng phục của cậu, nên ngay từ đầu đã là của cậu rồi,” Mio nói.
“Không sao đâu… Cô dùng cũng được.”
“Dùng làm gì? Tôi có cần đâu.”
“Ừm, Mio…? Với cả Yotsy nữa,” Makina lên tiếng, giọng có phần dè dặt. “Hai người đang nói về… vụ cá cược gì vậy…?”
Ơ-Ờ. Phải rồi. Tôi vẫn còn phải giải thích chuyện đó cho Makina và—
“À, không có gì to tát đâu. Tôi chỉ cá cược với Yotsuba xem buổi diễn của cậu có đủ đạt tiêu chuẩn chất lượng của tôi hay không thôi. Thỏa thuận là, ai thua thì phải làm bất cứ điều gì người thắng yêu cầu.”
“Hả?” Makina thốt lên.
“Hả?!” Yuna hít mạnh một hơi.
“X-Xin lỗi—Yotsuba?!” Rinka kêu lên.
Ba ánh nhìn mang tính chất vấn nhẹ đồng loạt đổ dồn về phía tôi. Mà nói cho công bằng thì… đó không hẳn là nội dung thật sự của vụ cá cược… nhưng xét trên đại thể thì cũng không hoàn toàn sai.
Nhưng mà. Ừ. Đúng vậy. Tôi hoàn toàn đáng bị phản ứng như thế.
Ai mà chẳng tức giận khi biết rằng một buổi biểu diễn mà mình đã dốc hết tâm huyết lại bị đem ra làm đối tượng cá cược mà bản thân thì không hề hay biết. Ngay cả tôi cũng sẽ giận thôi! Chắc vậy. Nhưng mà… việc Mio cố tình không nhắc đến chuyện mục đích của vụ cá cược là kéo Makina quay lại làm idol có lẽ là cách cô ấy thể hiện sự tử tế — trừ phi là cô ấy chỉ né phần đó vì xấu hổ không dám nói ra, mà khả năng đó cũng khá cao.
“Khoan đã, bất cứ điều gì là sao?!” Yuna kêu lên. “Câu đó có ý nghĩa gì vậy?!”
“Vậy thì cậu định bắt cô ấy làm gì, Yotsuba? Và cậu nghĩ cô ấy định yêu cầu gì từ cậu?” Rinka hỏi.
“K-Khoan, bình tĩnh đã được không?! Làm ơn?!” Gyaaa! Yuna và Rinka đều đang giận dữ thật rồi?!
“Bất cứ điều gì nghĩa là bất cứ điều gì. Đúng không, Yotsuba?” Mio nói.
“Mio?!”
“Còn về mệnh lệnh của cậu dành cho tôi thì… để sau hãy nói nhé. Nói riêng, ở chỗ kín đáo, nơi chúng ta có thể thoải mái nói chuyện. Được chứ, Yotsuba?” Mio nói, ánh mắt liếc nhìn rất kỹ phản ứng thái quá của Yuna và Rinka — cùng với Makina, người dường như đã đóng băng tại chỗ. Rõ ràng là cô ấy đang rất thích thú, và cũng rõ ràng là cô ấy đang cố tình khiêu khích một cách lộ liễu…
Chụt!
…và rồi, năm tiếng hít thở kinh hãi vang lên cùng một lúc.
C-Cô ấy hôn má tôi á?!T-Tại sao chứ…?!

“Được rồi! Tôi nói hết những gì cần nói rồi, giờ thì tôi về nhà đây,” Mio nói. “Cảm ơn vì hôm nay nhé, Yotsuba. À mà, ừm—Yuna với Rinka? Nếu hai cô có hứng thú debut làm idol thì cứ liên lạc với tôi bất cứ lúc nào nhé! Yotsuba có thể làm cầu nối cho chúng ta. Còn Makina… hẹn gặp lại.”
Nói xong, Mio thản nhiên rời khỏi lớp học, không cho bất kỳ ai trong số chúng tôi kịp chen vào nói một câu nào. Và thứ cô ấy để lại phía sau là…
“Ơ kìa~ Yotsuba? Lại nữa hả? Thật đấy à? Lại nữa sao?”
“L-Lại nữa là sao hả, Yuna…?”
“Nghiêm túc này—cậu nghĩ mình phải quyến rũ bao nhiêu người nữa thì mới chịu dừng lại đây? Cứ cái đà này thì bọn tớ phải quản thúc tại gia cậu mất thôi.”
“Rinka?!”
Sao ánh mắt của hai người họ trông trống rỗng một cách kỳ quái thế này…? Đáng sợ thật sự luôn đó?!
“Hee hee! Ý hay đấy, Rinka. Nếu cô ấy ở yên trong nhà tớ thì chẳng ai có thể làm tổn thương cô ấy được cả!”
“Yuna?!”
“Ha ha ha! Vậy thì bọn mình phải bắt đầu trau dồi kỹ năng nội trợ thôi. Được ăn đồ Yotsuba nấu thì tuyệt thật, nhưng nghĩ đến việc Yotsuba ăn đồ bọn mình nấu cũng hấp dẫn chẳng kém.”
“T-Tớ cũng rất muốn ăn đồ hai cậu nấu thật đó, nhưng mà lúc này hai người đang làm tớ sợ lắm đấy!”
Là tiếng cười! Tiếng cười của họ khô khốc đến đáng sợ, và ánh mắt thì hoàn toàn không ăn khớp với nó chút nào!Đó không phải là gương mặt của người đang cười đâu!
Rõ ràng là tôi đã đụng trúng chỗ hiểm rồi—à không, phải nói là tôi đã túm cả một bó dây thần kinh rồi bóp mạnh hết cỡ mới đúng. Dù thế nào đi nữa thì lựa chọn duy nhất của tôi cũng chỉ có thể làxin lỗi, và đó chính xác là những gì tôi đã làm.
Hết lần này đến lần khác.
Một lúc sau…
“Thôi thì… kết cục ổn thỏa là được… hay ít nhất cũng gần như vậy,” Koganezaki lẩm bẩm, thở dài với một vẻ thờ ơ tuyệt đối, tận đáy lòng.
3 Bình luận