Volume 5

Chương 3

Chương 3

Chương 3: Lễ Hội Bắt Đầu!

Hết ngày bận rộn cuống cuồng này đến ngày bận rộn cuống cuồng khác trôi qua, và trước khi tôi kịp nhận ra thì thời khắc ấy đã đến. Tháng Mười gần như đã “hết veo”, và lễ hội văn hóa cuối cùng cũng chính thức khai mạc! Kỳ lạ là cảm giác như mọi thứ diễn ra nhanh đến không tưởng, dù rằng vào lúc chúng tôi mới bắt tay vào khâu chuẩn bị, tôi còn tưởng là mình có thừa thời gian.

Tiết mục của lớp 2-A được xếp lịch vào thứ Bảy, ngày đầu tiên của lễ hội. Cả lớp tập trung từ sáng sớm tinh mơ, ai nấy đều mặc chiếc áo thun được đặt may riêng cho sự kiện này. Tôi từng nghe nói rằng mục đích của đồng phục học sinh là tạo cho tập thể một cảm giác gắn kết, nhưng theo một nghĩa nào đó thì mấy chiếc áo thun giống hệt nhau này còn làm được điều đó rõ rệt hơn bất kỳ bộ đồng phục nào tôi từng mặc. Sáng hôm ấy, tôi thực sự cảm nhận được tinh thần đoàn kết lan tỏa khắp lớp học.

Mọi người đều đã nắm rõ vai trò của mình, từ trước giờ biểu diễn cho đến suốt quá trình diễn ra tiết mục. Các thành viên biểu diễn—Yuna, Rinka và Makina sẽ ở lại trong lớp để thay trang phục, chỉnh sửa lần cuối, trang điểm, rồi đến gần trưa thì sang phòng nhạc để khởi động giọng. Sau đó, đã đến lúc bước vào “trận đánh thật sự”.

Những người trực tiếp tham gia vào buổi biểu diễn—nhóm nhạc công, người dẫn chương trình, cùng các bạn phụ trách điều phối tổng thể—nghe nói sẽ làm việc đến tận phút chót để đảm bảo mọi thứ diễn ra suôn sẻ. Phần lớn những người còn lại được chia thành hai nhóm: đa số con trai đứng túc trực quanh sân khấu để làm nhiệm vụ giữ trật tự, phòng trường hợp có sự cố; còn con gái thì phụ trách bán các món đồ lưu niệm mà lớp đã chuẩn bị, sau khi buổi diễn kết thúc.

Còn tôi thì sao ư…

“Cố lên nhé, Hazama! Đây là một nhiệm vụ rất quan trọng, nhưng mình tin là cậu làm được!” lớp trưởng nói.

“V-Vâng…!” tôi đáp lại một cách đầy lo lắng, đồng thời nhận lấy chiếc túi đeo vai bên trong là một chiếc máy ảnh SLR trông đắt tiền không tưởng.

Vai trò của tôi trong ngày hôm nay: nhiếp ảnh gia. Tôi sẽ chụp ảnh buổi biểu diễn, cố gắng ghi lại càng nhiều khoảnh khắc càng tốt. Nghe nói những bức ảnh này rất có thể sẽ được dùng cho kỷ yếu hay gì đó, nên đúng như lời lớp trưởng nói, đây quả thật là một trách nhiệm cực kỳ nghiêm túc!

“Trời ơi… áp lực quá…” tôi lẩm bẩm. “Họ có dạy mình cách dùng rồi đấy, nhưng nhìn kiểu gì cũng thấy khó…”

“Ha ha ha! Không sao đâu, Hazama! Cậu sẽ ổn thôi mà. Với lại có phải chỉ có mình cậu đâu, còn bốn người khác cũng chụp ảnh nữa mà.”

“À, Mukai,” tôi ngước lên khi nghe giọng quen thuộc. Có lẽ cô ấy đã nhận ra tôi đang căng thẳng, nên mới lại gần bắt chuyện. “Cảm ơn cậu nhiều lắm vì mọi chuyện lần này.”

“Không có gì đâu! Đừng để tâm,” Mukai cười đáp.

Thực tế, chính Mukai là người đã đề xuất để tôi làm một trong những nhiếp ảnh gia của buổi diễn. Dạo gần đây, ý kiến của cô ấy có sức nặng khá lớn trong lớp, nhất là vì Mukai đang phụ trách mảng quảng bá. Nhưng tôi vẫn nghĩ rằng hẳn là cô ấy đã phải rất vất vả mới thuyết phục được mọi người giao cho một kẻ vô công rồi nghề như tôi một nhiệm vụ quan trọng đến thế. Mukai thì nói rằng, theo lời cô ấy: “Không có đâu! Lần này cậu giúp được rất nhiều, nên mọi người đồng ý ngay mà,” nhưng tôi chắc mẩm rằng cô ấy chỉ đang an ủi cho tôi đỡ ngại mà thôi.

Và Mukai nói đúng: tổng cộng có năm người phụ trách ghi lại buổi biểu diễn, bao gồm cả tôi. Vị trí đứng của từng người cũng đã được sắp xếp xong từ trước, còn tôi thì được phân lên hành lang tầng hai của nhà thi đấu, nhìn xuống sân khấu từ trên cao. Mukai đã rất chu đáo khi đảm bảo tôi được đứng ở đó, vì góc nhìn từ trên cao rõ ràng là dễ quan sát hơn rất nhiều so với việc chen chúc dưới đám đông. Cô ấy tốt bụng đến mức làm tôi suýt nữa thì rơi nước mắt!

Ngoài một vài người phụ trách ánh sáng, trong lúc biểu diễn thì chỉ có thành viên của lớp mới được phép lên hành lang tầng hai. Tôi có linh cảm rằng việc nhìn mọi người từ trên cao xuống sẽ hơi kỳ cục, nhưng đổi lại thì việc theo dõi diễn biến trên sân khấu chắc chắn sẽ thuận lợi hơn rất nhiều.

“Yotsuba!”

“Này, Yotsuba.”

“Hả?!” tôi kêu lên. Trong lúc tôi và Mukai đang nói chuyện, Yuna và Rinka đã xuất hiện trước mặt tôi và Makina thì theo sau họ, chậm hơn đúng một nhịp.

“Hôm nay tụi mình trông chờ tiếng cổ vũ của cậu lắm đấy,” Yuna nói.

“Tụi mình sẽ chứng minh cho cậu thấy là cậu đúng, bằng cách mang đến màn trình diễn hay nhất từ trước đến nay,” Rinka tiếp lời.

“Ừ! Mình cũng mong chờ lắm!” tôi đáp lại. Vì xung quanh toàn là bạn cùng lớp nên họ đã cố giữ lời nói ở mức an toàn và trung lập nhất có thể, nhưng như vậy là đủ rồi. Tôi hiểu rõ điều họ thực sự muốn nói. Dù sao thì tối hôm trước, chúng tôi cũng đã nói chuyện với nhau rất nhiều qua điện thoại, và hơn hết, tôi biết rằng hai người họ đang háo hức cho buổi diễn này hơn bất kỳ ai. “Makina nữa nhé—chúc cậu diễn thật tốt!” tôi nói thêm.

Makina khựng lại trong chốc lát. “Cảm ơn. Mình sẽ cố gắng hết sức,” cuối cùng cô ấy nói, nở một nụ cười hơi gượng gạo.

Tôi chợt thấy lo cho cô ấy một chút. Hay là cô ấy đang căng thẳng? Makina cũng biết hồi hộp sao?

“Cậu ổn chứ, Makina?” Yuna hỏi.

“Nếu mệt thì cậu cứ nghỉ ngơi đến lúc biểu diễn cũng được,” Rinka đề nghị.

“Không cần lo cho mình đâu, cảm ơn. Mình đang ở trạng thái hoàn hảo. Sẽ không sao cả,” Makina đáp. Lần này, giọng cô ấy nghe giống hệt như mọi khi.

Khoan đã—là do mình sao? Chẳng lẽ cô ấy chỉ tỏ ra không tự nhiên vì người đang nói chuyện với cô ấy là mình…?

Nghĩ lại thì, suốt cả cuộc trò chuyện, Makina đã cố tình tránh ánh mắt của tôi. Không chỉ hôm nay mới vậy, thậm chí từ trước đó khá lâu, cô ấy đã có thái độ như thế rồi.

“Này, Makina?” tôi lên tiếng. “Có phải mình đã…”

“À, xin lỗi! Mình phải ghé nhà vệ sinh một chút. Mình quay lại ngay!”

“…làm gì không ổn à…” câu nói của tôi dở dang.

Trước khi tôi kịp nói hết câu hỏi, Makina đã vội vã viện cớ rồi rời khỏi phòng. Hành động gượng gạo đến mức Yuna, Rinka và cả Mukai đều nghiêng đầu tỏ vẻ khó hiểu.

“Các cậu… có nghĩ là mình đã làm gì đó không?” tôi hỏi.

“Xét trên việc đây là cậu đó hả? Tớ không thể loại trừ khả năng ấy đâu,” Yuna đáp.

“Cái gì chứ?!” tôi kêu lên.

“Không sao đâu, Yotsuba,” Rinka xen vào. “Yuna và mình sẽ để ý đến Makina. Cậu không cần phải lo—bọn mình sẽ lo liệu ổn thỏa.”

“Cậu cũng đâu có phủ nhận…” tôi rên rỉ. Dù buồn thật đấy, nhưng ít nhất tôi cũng thấy yên tâm phần nào khi biết rằng hai người họ sẽ ở bên để trông chừng Makina.

Không lâu sau đó, Yuna và Rinka được gọi đi để chuẩn bị cho buổi biểu diễn. Có hơi tiếc một chút, nhưng xét cho cùng thì họ chính là những “nhân vật chính” của ngày hôm nay, nên tôi cũng chẳng thể phàn nàn gì được.

“Haizzz…” tôi thở dài, tựa lưng vào một bên tường lớp học. Khỏi phải nói, tôi vẫn đang lo cho Makina. Nghĩ lại thì, cô ấy đã cư xử hơi lạ từ khá lâu rồi. Thậm chí là từ tận hôm tôi gặp Mio trên đường về nhà sau giờ học cơ. Chỉ là lúc đó tôi quá mải lo cho những rắc rối của chính mình—hay đúng hơn là quá bối rối vì ký ức cô ấy hôn tôi—nên chẳng nhận ra. Có lẽ Makina đã để lộ đủ loại dấu hiệu cho thấy có chuyện không ổn, chỉ là tôi hoàn toàn không bắt được.

Nhưng liệu bây giờ nói chuyện thẳng thắn với cô ấy có phải là một ý hay không? Nếu tôi làm vậy mà chỉ khiến cô ấy càng thêm rối bời thì sao? Trong trường hợp xấu nhất, tôi còn lo rằng điều đó có thể phá hỏng cả buổi biểu diễn của cô ấy…

“Dạo này nhóm đó thân thiết ghê ha?” Mukai—người vẫn đứng cạnh tôi—bất chợt lên tiếng.

“Hả…?”

“Tớ nói Momose, Aiba và Oda ấy.”

“À—ba người đó à! Ừ, đúng thật nhỉ? Mà cũng dễ hiểu thôi, họ đã ở bên nhau suốt gần hai tháng trời rồi mà. Ai ở chung ngần ấy thời gian chẳng thân lên chứ?”

“À… xin lỗi, chắc tớ nói chưa rõ. Tớ cứ nghĩ là không cần phải nói ra—vì trong mắt tớ thì cậu cũng là một phần của nhóm đó.”

“Khoan, tớ á?” tôi ngạc nhiên hỏi.

“Ừ,” Mukai nói. “Không phải là cậu có nói hay làm gì cụ thể đâu—tớ chỉ nhìn bốn người là cảm nhận được thôi. Kiểu như bầu không khí ấy. Nói sao nhỉ… tớ hơi ghen tị, thật đấy.”

“Hả?”

Phần cuối Mukai nói nhỏ đến mức tôi gần như chắc rằng mình nghe nhầm… nhưng những gì cô ấy nói trước đó thì đủ để khiến tôi suy nghĩ rồi.

À… ra là vậy. Nếu từ bên ngoài nhìn vào mà Makina với mình trông như rất thân thiết, thì có lẽ người khác cũng chẳng thấy cô ấy cư xử kỳ lạ gì cả?

Nhân tiện thì, không biết từ lúc nào tôi đã bắt đầu gọi Makina bằng tên riêng mà chẳng mấy bận tâm đến hậu quả có thể xảy ra. May mắn là các bạn trong lớp đều xem chuyện đó như bình thường, chẳng ai làm ầm lên cả. Nghĩ lại thì trong bài phát biểu ở buổi họp quảng bá, tôi đã lỡ miệng gọi “Makina” không biết bao nhiêu lần… nhưng vì chính Makina đã nói với cả lớp rằng mọi người cứ gọi cô ấy bằng tên riêng cũng được, nên chắc là ai cũng nhớ điều đó và chẳng suy diễn gì thêm khi tôi gọi như vậy. Một ví dụ nữa cho thấy khả năng giao tiếp của cô ấy cao đến mức nào—hay nói cách khác là sức hút cá nhân của cô ấy lớn đến cỡ nào.

“À… xin lỗi nhé, Hazama! Tớ phải đi đây,” Mukai nói.

“Không sao đâu,” tôi lắc đầu. “Chúc cậu may mắn hôm nay!”

Mukai rời đi. Cô ấy không phải lên sân khấu, nhưng cũng như tất cả mọi người khác, cô ấy vẫn bận tối mắt tối mũi. Còn tôi thì chẳng có nhiệm vụ cụ thể nào phải làm cho đến khi buổi diễn bắt đầu… nhưng lại có một nhiệm vụ cực kỳ khó nhằn mà tôi phải hoàn thành trước lúc đó—một nhiệm vụ mà chẳng ai khác biết đến. Và ngay khi nghĩ tới nó, tôi lại không kìm được mà thở dài thêm lần nữa.

◇◇◇

Làm sao để lén đưa Mio vào trường đây?

Kế hoạch mà Akksy cuối cùng đưa cho tôi, nói ngắn gọn, là để Mio giả làm học sinh của trường Eichou. Nói cách khác, rốt cuộc Akksy lại chọn chính phương án mà cô ấy từng chê là nhàm chán… Nhưng thôi, nghĩ lại thì tôi cũng chẳng muốn than phiền gì cả. Những phương án khác cô ấy nghĩ ra đều quá nguy hiểm! Kiểu phải có siêu năng lực mới thực hiện nổi ấy!

Vậy thì, làm thế nào để thực sự lén đưa Mio vào trường một cách khả thi? Câu trả lời hóa ra lại đơn giản đến bất ngờ.

“Ừm… để xem nào… chắc cô ấy sắp tới rồi nhỉ…?” tôi lẩm bẩm, vừa đảo mắt nhìn quanh khu vực lối vào trường.

Đúng vào khung giờ mà học sinh thường đổ vào trường, và dù hôm nay là ngày lễ hội văn hóa, vẫn có không ít học sinh đi vào bên trong. Toàn bộ học sinh lớp 2-A đã đến từ sớm rồi, nên lẽ ra khu để giày của lớp phải trống không… nhưng đúng lúc tôi nghĩ vậy, một cô gái lại bước đến đó.

Hả…?

Cô ấy có mái tóc đen dài được tết thành hai bím, đeo kính, và chẳng hiểu sao ánh mắt tôi cứ bị thu hút về phía cô ấy. Cô ấy mặc đồng phục của trường, rõ ràng là học sinh ở đây, nhưng lại đứng trước khu để giày của lớp 2-A, bồn chồn nhìn quanh… cho đến khi ánh mắt cô ấy bắt gặp tôi, rồi hất cằm ra hiệu cho tôi lại gần.

Khoan đã. Đó chẳng lẽ là…?

“C-Chào buổi sáng…?” tôi dè dặt lên tiếng khi bước tới.

“Sao cậu cứ đứng đó nhìn chằm chằm tôi thế? Cậu bảo là sẽ tự đi tìm tôi mà, đúng không?” cô gái gắt lên. Giọng nói của cô ấy sắc lạnh một cách đáng ngạc nhiên so với vẻ ngoài trầm lặng, nhạt nhòa, và ánh nhìn sắc bén đến mức tôi thực sự run lên trong chốc lát. Cái ánh mắt ấy thì không có kiểu cải trang nào che giấu nổi. Không còn nghi ngờ gì nữa!

“Cậu… ờm… là Mio, đúng không?”

“Tất nhiên là tôi rồi. Mau lên đi. Tôi cần giày của cậu, cậu còn nhớ mà, đúng chứ?”

fb6a8d7c-dacc-43b2-9fdc-701f6d14e5bc.jpg

“À—à, đúng rồi!”

Mio cất đôi giày đi ngoài của mình vào ô giày của tôi, rồi lấy ra một đôi giày trong nhà mà tôi đã chuẩn bị sẵn cho cô ấy (cụ thể là một đôi dự phòng mà tôi bình thường không dùng). Tôi đứng nhìn cô ấy thay giày, và chợt nhận ra cô ấy trông khác hẳn. Trước hết là mái tóc nâu dài vừa phải của cô ấy giờ đã biến thành màu đen và dài hơn rất nhiều, nhưng quan trọng hơn cả là… cảm giác tổng thể mà cô ấy mang lại đã hoàn toàn khác. Cô ấy bây giờ cho tôi cảm giác… rất đỗi bình thường. Cái hào quang lấp lánh đặc trưng của một idol mà tôi từng cảm nhận trước đây đã bị giấu kín hoàn toàn, thay vào đó là hình ảnh hoàn hảo của một cô nữ sinh hiền lành, nhạt nhòa mà bạn có thể bắt gặp ở bất cứ trường học nào.

Chỉ có đôi mắt là ngoại lệ. Chúng vẫn giống hệt như trước kia. Xem ra sức mạnh trong ánh nhìn ấy chẳng liên quan gì đến trang điểm cả—đó đúng là năng lực bẩm sinh. Tôi đoán là cô ấy cũng có thể dùng trang điểm để che đi phần nào, nhưng xét cho cùng thì cô ấy đang giả làm một học sinh luyện thi, mà xuất hiện với lớp trang điểm quá đậm thì ngược lại còn đáng ngờ hơn. Cặp kính này có lẽ đã đủ để làm cho ánh nhìn ấy trở nên bớt nổi bật mà không thu hút sự chú ý rồi—hy vọng là vậy.

Dù sao thì, ánh nhìn của Mio vừa không tốt cho tim tôi, nhưng lại rất tốt cho tinh thần. Ít nhất thì việc cô ấy vẫn còn giữ lại nét đặc trưng đó khiến tôi yên tâm hơn. Nếu đến cả ánh nhìn ấy cũng biến mất, thì màn cải trang của cô ấy đã hoàn hảo đến mức, giả sử tôi lỡ để lạc cô ấy giữa đám đông—có khi tôi sẽ chẳng bao giờ tìm lại được mất.

“Chỉ có thể nói là… quá đỉnh,” tôi lẩm bẩm.

“Hả? Thế này là hoàn toàn bình thường mà,” Mio gắt lên. Khi cô ấy mở miệng nói, việc nhận ra cô ấy trở nên dễ dàng hơn hẳn. Giọng điệu ấy chẳng ăn nhập gì với vẻ ngoài cả—giống như một tiểu thư thuần khiết, xuất thân gia giáo nhưng lại bí mật phóng xe mô-tô trong đêm khuya vậy. “Yotsuba? Sao cậu cứ ngẩn người ra nhìn tôi thế?”

“À, xin lỗi! Vậy thì… ừm, việc đầu tiên là… mình đi đâu đó đã!”

Hào quang của Mio khiến tôi bị lấn át, và thế là tôi bắt đầu bước đi trong vô thức, lang thang một lúc lâu mà chẳng có điểm đến cụ thể nào trong đầu. Cô ấy đi theo sát ngay phía sau tôi. Tôi không cảm thấy có học sinh nào chúng tôi đi ngang qua để ý đến cô ấy cả. Dĩ nhiên đó là điều tốt—bị phát hiện thì tôi toi đời—nhưng dù vậy tôi vẫn không khỏi căng thẳng. Có khi trông tôi còn giống kẻ xâm nhập hơn cả cô ấy nữa.

“Chúng ta đi đâu vậy, Yotsuba?” cuối cùng Mio cũng hỏi.

“Hả?!” tôi giật nảy mình. “À, ờm… chuyện là, lễ hội văn hóa sắp có lễ khai mạc.”

“Thì sao?”

“Thì… tất cả học sinh đều phải tham dự… nhưng nếu cậu cũng đi thì nguy hiểm lắm, đúng không?”

“Đúng là cách nhanh nhất để bị tóm, thật.”

“Nên tớ nghĩ là sẽ tìm chỗ nào đó cho cậu trốn cho đến khi lễ khai mạc kết thúc! Tớ đang nghĩ xem chỗ nào thì ổn đây.”

“À, ra vậy. Tôi hiểu rồi. Ở đâu cũng được. Tôi ngồi trong nhà vệ sinh chờ cũng xong.”

“Khoan, thật à? Cậu không phiền sao? Tớ cứ nghĩ cậu sẽ đòi phải có phòng chờ riêng, rồi nổi giận nếu tớ không đặt suất ăn riêng cho cậu hay— Áu! Đau đau đau?!”

“Cậu đang trêu tôi đúng không? Đúng không?”

Ờ thì… đúng là tôi có trêu thật, nhưng chỉ là đùa nhẹ thôi mà! Cậu đâu cần phải véo mạnh thế chứ!

“Thôi nào, bình tĩnh đi. Tôi biết cách véo mà trông đau nhưng thực ra không đau.”

“Đau thật đấy nhé?! Đau kinh khủng luôn ấy?!”

Mio còn véo hông tôi thêm vài giây nữa rồi mới chịu buông ra. Đau đến mức tôi chẳng hiểu nổi làm sao cô ấy có thể bảo tôi ‘bình tĩnh’ cho được. Nhưng mà, giả sử cô ấy không đùa và thật sự có thể tùy ý điều chỉnh véo đau hay không đau… thì chẳng lẽ tôi vừa bị một bậc thầy véo người ra tay sao?! Tôi cũng hơi tò mò không biết cô ấy có chịu biểu diễn thử cú véo “trông đau mà không đau” cho tôi không, nhưng tôi có linh cảm rằng nếu hỏi thì cô ấy chỉ véo đau thêm lần nữa thôi, nên đành cố gắng đè nén sự tò mò vậy.

“Vậy thì… ờm, tớ đi đây!” tôi nói. “Tớ sẽ quay lại đón cậu ngay khi lễ khai mạc kết thúc… nhưng tớ nghĩ chờ một mình chắc chán lắm, nên tớ lấy cái này cho cậu đọc.”

“Một cuốn sổ tay giới thiệu lễ hội à? Cảm ơn, nhưng thật ra cậu không cần phải quay lại đón tôi đâu. Ở đây tôi cũng có khối thứ để tự giải trí—tôi có thể đi xem vài tiết mục mở màn trong lúc chờ.”

“Không được đâu! Tớ không thể bỏ mặc cậu được! Tớ sẽ áy náy lắm nếu để cậu chờ một mình. Không sao đâu, đừng lo!” tôi quả quyết.

“Ồ…?” Mio đáp. Đôi mắt cô ấy mở to ra đôi chút, như thể hơi ngạc nhiên, nhưng cô ấy vẫn nhận lấy cuốn sổ tay lễ hội rồi bước vào nhà vệ sinh gần đó trước khi tôi kịp suy nghĩ thêm gì nữa.

À—hay là cô ấy định ngồi nghịch điện thoại suốt thời gian đó, và việc tôi đưa cuốn sổ tay này chỉ là thừa thãi? Nhưng có thì cũng chẳng hại gì, chắc là ổn thôi, tôi tự nhủ. Dù vẫn tò mò không biết cô ấy đang nghĩ gì, nhưng tôi còn phải đến dự lễ khai mạc, nên tôi vội vã chạy về phía nhà thi đấu thay vì tiếp tục bận tâm.

◇◇◇

“Này, tôi muốn đi xem cái này,” Mio nói, mắt lấp lánh đầy hứng thú khi chỉ vào một trong những mục được liệt kê trong sổ tay lễ hội.

Ngay sau khi lễ khai mạc kết thúc, tôi lập tức chạy đi “giải cứu” cô ấy khỏi chỗ trốn, và phát hiện ra rằng không những cô ấy đã đọc xong cuốn sổ tay trong lúc chờ, mà còn khoanh tròn vài mục trong lịch trình nữa. Thứ cô ấy đang chỉ vào lúc này là gian hàng của lớp 2-B—một quán cà phê hầu gái.

Ừm… lớp 2-B à…?

“Cái vẻ mặt đó là sao hả? Tôi đã ở đây rồi thì tận hưởng lễ hội luôn cũng có gì lạ đâu?” Mio hừ nhẹ.

“Không, không phải là cậu kỳ lạ,” tôi đáp.

“Tôi hiểu cậu mà, được chứ? Cậu đã phá luật để lén đưa tôi vào đây, tôi biết đó là chuyện không dễ dàng gì, nhưng tôi đâu có nhiều cơ hội được tham gia mấy sự kiện kiểu này!”

“Cậu không có à?”

“Không. Tôi còn chẳng đi được lễ hội văn hóa của chính trường mình—vì công việc xen vào. Chuyện đó… không hẳn là lý do duy nhất khiến tôi tò mò về mấy lễ hội này, nhưng chắc cũng có liên quan phần nào,” Mio giải thích, vừa ngượng ngùng quay mặt đi chỗ khác. Nhìn má cô ấy hơi ửng hồng, tôi biết đó không phải diễn—cô ấy thật sự đang xấu hổ.

Mio nói không sai: nếu cô ấy bị phát hiện thì chắc chắn tôi sẽ gặp rắc rối, và càng đi lang thang khắp lễ hội thì nguy cơ có người nhìn thấy cô ấy rồi thắc mắc kiểu “Khoan đã, con bé này là ai thế?” lại càng cao. Tôi thực sự muốn tránh tình huống đó nếu có thể… nhưng sau khi cô ấy đã mở lòng nói ra như vậy, tôi làm sao có thể thẳng thừng từ chối được chứ? Cảm giác đó giống hệt những lúc một con mèo vốn dĩ chẳng bao giờ chịu lại gần bạn bỗng dưng trở nên thân thiết một cách bất ngờ—mà nói vậy thôi, chứ tôi cũng chẳng rành về mèo lắm, vì tôi chưa từng nuôi con nào cả!

“Ugh…” tôi rên rỉ. “Thôi được rồi.”

“Tuyệt!” Mio nói, nắm tay lại đầy phấn khích. “Vậy thì đi thôi!”

Mio bắt đầu bước dọc hành lang, vừa đi vừa khe khẽ ngân nga một giai điệu vui vẻ. Cảm giác như cô ấy đang nắm tôi gọn trong lòng bàn tay vậy, nhưng tôi cũng tuyệt đối không thể để cô ấy tự ý đi một mình được, nên tôi vội vàng đuổi theo sau.

“Mà nghĩ lại thì, cậu định làm gì vậy? Nếu cậu không thích việc đi dạo loanh quanh thế này thì cũng lạ thật, vì sao lại vội quay lại đón tôi như vậy?” Mio hỏi.

“Không hẳn là tớ không thích ý tưởng đó…” tôi đáp. “Nhưng ban đầu tớ chỉ định ở yên một chỗ chờ cùng cậu thôi.”

“Kiểu như… trông chừng tôi à?”

“Không, không phải vậy đâu! Tớ chỉ nghĩ là cậu sẽ thấy cô đơn, nên tớ định ở cùng cậu cho tới lúc biểu diễn. Nhưng tớ cũng chưa nghĩ ra cụ thể sẽ làm gì cả… Có lẽ chỉ… trò chuyện thôi?”

Mio đột ngột dừng lại, rồi quay phắt người đối diện với tôi. Môi cô ấy hơi mím lại, trông có vẻ không vui lắm.

“S-Sao thế?” tôi hỏi.

“Cậu đúng là kẻ tán tỉnh.”

“Hả?”

“Cậu đó, Yotsuba, là một kẻ tán tỉnh. Cậu không nhận ra sao?”

“Hảáá?!”

“Vậy là cậu tự nhiên đã như thế này rồi à…? Thế thì bất công quá còn gì?”

“B-Bất công cái gì chứ?!”

“Thôi kệ. Nếu là cố ý thì còn nói làm gì, nhưng nếu đó chỉ là bản chất của cậu thì… cũng khá là dễ thương đấy.”

“À… ừm… cảm ơn?”

“Ha ha ha! Phản ứng kiểu đó luôn à? Trời ơi!”

Tôi hoàn toàn nghiêm túc suốt cả cuộc đối thoại đó, nhưng xem ra trong mắt Mio thì phản ứng của tôi lại buồn cười đến mức không chịu nổi. Nụ cười nhỏ trên gương mặt cô ấy có hơi giống một nụ cười tinh quái, nhưng đồng thời cũng khiến tôi có cảm giác rằng cô ấy đang thực sự tận hưởng khoảnh khắc này… và đột nhiên, ánh nhìn sắc bén từng khiến tôi khiếp vía trước đó lại không còn làm tôi khó chịu nữa.

◇◇◇

Và rồi, chúng tôi đã đứng trước quán cà phê hầu gái của lớp 2-B.

“Tôi nghĩ là tôi sẽ gọi… cơm trứng cuộn và một ly cà phê. Còn cậu thì sao, Yotsuba?” Mio hỏi.

“Hả? À… ừm… nước cam và một miếng bánh,” tôi lúng túng gọi món.

Khoan đã… rốt cuộc cô gái đang ngồi cùng tôi là ai vậy?! Cô ấy trông vừa duyên dáng vừa thục nữ thế này! Tôi thậm chí còn nghe thấy trong đầu mình hiệu ứng âm thanh sang chảnh thường dùng để nhấn mạnh rằng nhân vật này thuộc tầng lớp thượng lưu nữa kìa!

Khi Mio nhìn tôi rơi vào trạng thái hoang mang tột độ, một nụ cười rất khẽ, đầy thỏa mãn lướt qua gương mặt cô ấy. Cảm giác như cô ấy đang thầm nói: “Nhân cách này hợp với vẻ ngoài hiện tại của tôi lắm, đúng không?” hay đại loại thế. Ngay từ lúc thấy cô ấy đứng ở khu để giày, tôi đã có linh cảm rồi, nhưng giờ thì tôi càng chắc chắn hơn bao giờ hết: cô ấy tuyệt đối không phải là kiểu idol nhận vai diễn cho có!

“Và… vậy là đã đủ cho quý khách chưa ạ?”

“Hiiiii—!”

Ngay khoảnh khắc đó, một cảm giác lạnh sống lưng—thứ mà tôi chỉ có thể ví như cảm giác tham gia thử thách Ice Bucket Challenge—đã quét sạch sự ngưỡng mộ thảnh thơi của tôi dành cho khả năng diễn xuất của Mio. Giọng nói ấy lạnh đến mức chết người! Nó phát ra từ một cô hầu gái mà tôi đã cố gắng hết sức để không tập trung nhìn—mặc dù thực tế là cô ấy đã thu hút toàn bộ sự chú ý của tôi ngay từ giây phút đầu tiên bước vào quán. Tôi cố gắng gật đầu đáp lại mà không dám nhìn thẳng vào mắt cô ấy, hay thậm chí là nhìn về phía đó.

“V-Vâng… vậy là được rồi, cảm ơn…”

“Đã rõ. Món của quý khách sẽ được mang ra trong giây lát.”

Tôi thề là tôi nghe thấy giọng nói trong đầu cô ấy. Chính xác hơn, tôi nghe thấy tiếng lòng của cô hầu gái (mặc bộ đồ maid bèo nhún xù xì) đang nói những câu như: “Sao cậu lại ở đây?”, “Biến đi. Ngay.” và “Cậu sẽ trở thành bữa ăn khá ổn cho cá mập ở một góc nào đó của vịnh Tokyo nơi tôi ném xác cậu xuống.”

“Hm. Phải công nhận là… có lẽ tôi đã đánh giá lễ hội văn hóa này hơi thấp,” Mio nói, quay về giọng điệu bình thường khi cô hầu gái rời đi. “Tổ chức khá ra trò đấy. Đồng phục thì chuẩn chỉnh, mà cô hầu gái kia cũng xinh thật. Chỉ là biểu cảm hơi cứng nhắc thôi… Thực ra cô ấy trừng chúng ta dữ đến mức cứ như bọn mình đã giết cả gia đình cô ấy vậy. Nhưng nghĩ lại thì, mấy cô gái xinh đẹp mà chẳng thèm để ý đến bạn cũng có kiểu nổi tiếng riêng của họ nhỉ.”

Đúng thật. Quán cà phê này được đầu tư rất công phu. Và cô hầu gái đó đúng là xinh thật, nhỉ?

Chỉ có một vấn đề nho nhỏ thôi: khả năng rất cao là cô hầu gái ấy sẽ giết tôi trong tương lai gần. Phải, chính xác là vậy—cô gái mảnh mai, vòng nào ra vòng nấy, trông cực kỳ hợp với bộ đồ maid bèo nhún, và trên ngực còn gắn bảng tên ghi “Mai (♥)”, thực chất là một sứ giả đến từ địa ngục được phái tới để kéo tôi xuống thế giới bên kia.

Đúng vậy. Tôi đã lạc vào lớp 2-B.

Nói cách khác—đây chính là lớp của Mai Koganezaki.

Ngay khoảnh khắc tôi mở cuốn sổ tay lễ hội văn hóa ra và thấy lớp của Koganezaki sẽ làm quán cà phê hầu gái, tôi đã lập tức nhắn cho cô ấy: “Tớ nhất định sẽ ghé ủng hộ!”Cô ấy trả lời lại bằng một tin nhắn vỏn vẹn: “Cậu mà dám tới là tôi giết cậu,” kèm theo một emoji giơ ngón giữa.Nói giảm nói tránh thì… tin nhắn đó để lại ấn tượng khá sâu trong trí nhớ của tôi.

Vì thế, khi Mio bảo cô ấy muốn tới chỗ này, tôi đã bắt đầu cầu nguyện điên cuồng rằng Koganezaki sẽ không trực ca khi chúng tôi tới—và kết quả là, không một lời cầu nguyện nào được đáp lại. Với cái vận xui trước giờ của tôi thì… đương nhiên là không rồi.

“Không biết nếu mình xin thì cô ấy có chịu chụp ảnh chung với bọn mình không nhỉ? Cậu thấy sao, Yotsuba?” Mio hỏi.

“Hả?! Ừm… tớ nghĩ chắc là cô ấy sẽ không vui đâu…” tôi đáp, lắp bắp.

“Ồ? Nhưng chẳng phải đó mới chính là điểm hay sao? Nhìn là biết ngay cô ấy không hề muốn mặc đồ hầu gái, và chính việc bị ép mặc nó mới khiến mọi thứ trở nên hoàn hảo.”

“Ờ… nghĩ kỹ thì cũng có lý,” tôi thú nhận.

Koganezaki thật sự trông rất hợp với bộ đồ hầu gái. Điều đó cũng chẳng có gì lạ—vóc dáng của cô ấy vốn là kiểu mặc gì cũng đẹp. Mà nhìn cô ấy như vậy, tôi lại nhớ đến lần mình cũng từng phải mặc đồ hầu gái khi tới căn hộ của cô ấy cùng Emma. Lúc đó xấu hổ chết đi được, nhưng vì là vì cô ấy nên tôi mới cố gắng lấy hết can đảm mà mặc vào.

Xét việc cô ấy đã từng thấy tôi trong bộ đồ hầu gái rồi, thì chuyện này có coi là huề nhau không nhỉ? Vậy thì việc tôi “no mắt” ngắm cô ấy trong bộ đồ hầu gái cũng không sao, đúng không? Phải chứ? Toàn là câu hỏi tu từ thôi mà, đúng không? Đúng chứ?!

Rầm!

“Pgyah!”

“Cảm ơn quý khách đã chờ. Cà phê và nước cam của quý khách.”

Ô—ôi trời, làm tôi giật mình chết khiếp…

Âm thanh chiếc ly bị đặt mạnh xuống bàn đã ngay lập tức đập tan thái độ cứng đầu của tôi. Không cần phải nói nhiều, sát thủ đội lốt hầu gái vừa thẳng tay xử đẹp ý chí phản kháng của tôi chính là Koganezaki. Cô ấy đặt ly nước cam của tôi xuống mạnh đến mức suýt nữa thì làm đổ ra ngoài, rồi lại đặt ly cà phê của Mio xuống với sự nhẹ nhàng đúng chuẩn một phục vụ chuyên nghiệp. Thông điệp quá rõ ràng: nếu muốn, cô ấy có thể tiễn tôi đi bất cứ lúc nào. Mà kể cả không muốn, tim tôi cũng có thể tự ngừng đập để làm thay cô ấy!

“Đây là cơm trứng cuộn và bánh của quý khách!” một cô hầu gái khác nói khi mang đồ ăn tới bàn.

Suýt nữa thì chết… tôi thở phào. Tôi đã lo Koganezaki sẽ nhét thẳng miếng bánh vào mặt tôi nếu người mang đồ là cô ấy. Thật sự là tôi tin chắc cô ấy sẽ làm vậy luôn!

“Ừm, xin lỗi cho tôi hỏi,” Mio lên tiếng.

“Vâng…?” Koganezaki đáp.

“Trong menu có ghi là nếu khách yêu cầu thì sẽ được ‘niệm phép ngon ngon’ cho món ăn đúng không? Vậy thì tôi xin phép được yêu cầu.”

“C—Cái gì?!” tôi thảng thốt. Tôi suýt nữa thì ngăn lại, nhưng đã quá muộn. Mio đã nói xong yêu cầu của mình trước khi tôi kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, và vì cô hầu gái mang đồ ăn đã đi sang bàn khác… nên người duy nhất còn lại để thực hiện yêu cầu đó chính là Koganezaki.

Koganezaki dừng lại một nhịp… rồi bắn về phía tôi một ánh nhìn sắc đến mức muốn đâm thủng người.

“Cậu dẫn cô ta tới thì tự mà xử đi”… Hả— Gì cơ?! Vừa rồi Koganezaki nói chuyện với tôi bằng thần giao cách cảm à?! X-Xin lỗi! Không quen biết! Cô ấy chỉ là người lạ ngồi nhầm bàn thôi!

“Không được sao…?” Mio hỏi. Vai cô ấy trĩu xuống, mắt long lanh như sắp khóc. Cô ấy trông buồn bã đến mức trong giây lát, tôi suýt nữa đã tin rằng cô ấy chỉ là một nữ sinh trung học bình thường, hơi nhút nhát, vừa gom đủ can đảm để đưa ra yêu cầu.

Diễn xuất quá đỉnh… Nhưng mà làm ơn, dừng lại đi! Cậu không biết là sau vụ này tôi sẽ phải trả cái giá khủng khiếp thế nào đâu!

“…Vâng, theo yêu cầu của quý khách,” Koganezaki nói, hoàn toàn phớt lờ cơn run rẩy vì sợ của tôi. Có vẻ như cô ấy đã động lòng—không phải với Mio thật, mà là với cái “nhân cách nữ sinh ngây thơ” hoàn toàn giả tạo của Mio—và đồng ý bằng giọng vô cảm nhất mà tôi từng nghe thấy từ miệng cô ấy. Tôi nín thở quan sát khi Koganezaki quay sang đĩa cơm trứng của Mio, nuốt nước bọt…

“Ng—ngon ngon… vào bụng nhé…”

…và bằng cách nào đó, cô ấy đã miễn cưỡng tạo hình trái tim bằng đôi tay run rẩy, hướng về phía món ăn. Cả khuôn mặt cô ấy đỏ bừng, trông như sắp khóc tới nơi, khi cố gắng đọc “thần chú” bằng giọng mệt mỏi và miễn cưỡng không thể tả.

“…Xong rồi.”

“Oooh,” Mio trầm trồ, còn vỗ tay cổ vũ nữa. Tôi hoàn toàn không hiểu rốt cuộc cô ấy đang thấy ấn tượng ở chỗ nào.

Koganezaki quay sang nhìn tôi, hai tay nắm chặt đến mức run lên. Ánh mắt cô ấy gào thét không lời: “Tất cả là tại cậu, và cậu sẽ chết ít nhất ba lần trước khi trả đủ giá cho chuyện này.”

“Nhưng mà… vừa rồi dễ thương lắm đó, Koganezaki— Áu?!”

Cô ấy búng thẳng vào trán tôi! Tại sao chứ?! Tôi chỉ đang cố khen thôi mà!

◇◇◇

Tóm lại cho ngắn gọn thì cuối cùng tôi cũng thoát được khỏi vùng nguy hiểm đến xoắn ruột mang tên phòng học lớp 2-B. Nhưng chỉ mỗi quán cà phê hầu gái đó thôi thì vẫn chưa đủ để thỏa mãn trí tò mò của Mio, và thế là cô ấy kéo tôi đi một vòng lớn quanh trường, tham quan đủ loại gian hàng trong lễ hội. Điểm đáng mừng là cô ấy không lôi tôi tới thêm bất kỳ mô hình kiểu nhà hàng nào khác, nơi mà một khi đã vào là buộc phải ngồi lại một khoảng thời gian cố định—mà chỉ chọn mấy khu trưng bày có thể rời đi bất cứ lúc nào.

“Hmm…” Mio ngân nga, vừa đi vừa ngắm nhìn mọi thứ xung quanh. Trông cô ấy có vẻ khá ấn tượng với đủ loại đồ vật, tác phẩm nghệ thuật và cả những đề tài nghiên cứu của các câu lạc bộ văn hóa mà học sinh trong trường mang ra trưng bày.

Nhìn cách Mio dừng lại xem hết cái này tới cái khác, hẳn ai cũng sẽ nghĩ rằng cô ấy có phạm vi hứng thú cực kỳ rộng… nhưng với tôi—người đã có đủ thời gian quan sát cô ấy—thì lại có cảm giác như cô ấy chẳng thực sự tập trung vào bất cứ thứ gì. Tâm trí cô ấy dường như đang ở đâu đó rất xa.

“Ahh, vui thật đó!” Mio kêu lên, vừa vươn vai vừa bước ra khỏi một phòng học khác.

“Này, Mio?” tôi lên tiếng.

“Hm?”

“Cậu đang lo à?”

“Hả… Tớ á? Lo gì cơ?”

Màn biểu diễn của Makina được lên lịch vào hai giờ chiều. Thời điểm đó đang đến rất gần, và càng sát giờ, Mio càng có vẻ mất bình tĩnh hơn—ít nhất thì trong mắt tôi là như vậy.

“Chắc là… có thể. Ừ, có lẽ là có thật,” Mio đáp. Cô ấy nhíu mắt lại trong giây lát, trông như đang tự hỏi chính mình cảm thấy thế nào. “Này, Yotsuba? Gần đây có chỗ nào để mình nghỉ một lát không? Ý là… chỗ nào không có ai khác ấy.”

“À… có đó! Đi lối này,” tôi đáp.

Tôi nắm tay Mio và bắt đầu di chuyển, len qua hay đúng hơn là trốn khỏi—đám đông những người đang hào hứng tham gia lễ hội. Cuối cùng, chúng tôi tới một chiếu nghỉ ở đầu cầu thang. Ở đó chỉ có duy nhất cánh cửa dẫn lên sân thượng, ngoài ra thì chẳng có gì khác.

“Sân thượng bị cấm trong lễ hội, nên chắc hôm nay sẽ không có ai rảnh đến mức chạy lên tận đây đâu,” tôi giải thích.

“Ừm. Nghe ổn đó,” Mio nói, mỉm cười rồi ngồi xuống bậc thang. “Này, đừng đứng ngây ra đó. Cậu cũng ngồi xuống đi.”

“À, ừ!”

Tôi ngồi xuống cạnh Mio… và ngay sau đó, tôi nghe thấy một tiếng thở dài rất dài, rất sâu vang lên bên cạnh mình.

“Tớ thật sự không nghĩ là cậu sẽ hỏi thẳng như vậy. Ít nhất thì cũng không trực diện đến thế… Rõ ràng vậy sao? Tớ dễ đoán lắm à?” Mio hỏi.

“Ừm, cũng không hẳn,” tôi nói. “Chỉ là linh cảm thôi. Thật ra tớ cũng chẳng biết vì sao lại nghĩ cậu đang lo nữa…”

“À, tớ đang tự nói với mình thôi, không phải nói với cậu đâu. Không cần trả lời đâu.”

“Hảáá?! Thôi nào!”

Cô ấy nói thật sao…? Tôi chắc chắn là cô ấy đang nói với tôi mà! Sao giao tiếp lúc nào cũng khó vậy chứ?!

“Lừa được rồi! Tớ đùa thôi. Trêu cậu vui lắm đó, Yotsuba.”

“Trêu á?!”

“Ừ. Cậu dễ bị trêu mà. Heh heh!” Mio cười khúc khích, theo kiểu trẻ con kỳ lạ, rồi với tay qua làm rối tung mái tóc tôi.

“Hả— Này?! Mio?!” tôi kêu lên.

Tôi phản xạ định gạt tay cô ấy ra, nhưng cô ấy né rất dễ dàng. Cô ấy đang đùa giỡn với tôi—theo đủ mọi nghĩa—cho đến khi bất ngờ bị cắt ngang bởi tiếng bước chân. Có ai đó đang đi lên cầu thang.

“Không sao đâu,” tôi nói với Mio. Cô ấy giật mình, bờ vai khẽ run lên, nhưng tôi thì biết rõ người sắp xuất hiện là ai. Chỉ là tôi chưa nói ra thôi.

“Ừ thì, tôi tới rồi đây, Hazama,” vị khách của chúng tôi nói khi bước lên chiếu nghỉ.

“Hả?” Mio lầm bầm. “Chẳng phải cô là hầu gái lúc nãy sao…?”

“Đúng vậy, Mio Kuruma,” Koganezaki đáp. Sau đó cô ấy quay sang tôi, khuôn miệng mím lại, ánh mắt thể hiện đúng mức quan tâm mà người ta dành cho một hòn đá vô danh nằm ven đường.

Ồ, tốt quá! Cô ấy vẫn đối xử với tôi y như mọi khi!

“Cô biết tôi à…?” Mio hỏi. “Vậy chắc là Yotsuba đã nói cho cô biết tình hình rồi nhỉ?”

“Ừ—ừ,” tôi đáp. “Tớ có hỏi ý kiến cô ấy khi đang đau đầu tìm cách đưa cậu vào trường. Cô ấy có nói là không đồng ý, nhưng mà…”

“Và cậu mong tôi đứng về phía cậu vì lý do gì?” Koganezaki hỏi.

“Có chứ! Tin tớ đi! Nhìn thì không thấy vậy đâu, nhưng cô ấy thật sự rất đáng tin và hay giúp đỡ lắm! Đúng không, Koganezaki?”

“Sao tôi lại phải tự mình bảo đảm cho bản thân vậy?” Koganezaki đáp, khoanh tay lại rồi thở dài. Nhân tiện thì cô ấy đã thay bộ đồ hầu gái bằng đồng phục học sinh thường ngày—thật đáng tiếc. Dù gì thì đồng phục mùa đông của trường tôi cũng rất hợp với cô ấy!

“Khá khó để tin rằng cô ấy tốt bụng khi bằng chứng duy nhất là lời của cậu đó, Yotsuba,” Mio nói.

“Khoan đã, câu đó là sao chứ?!” tôi gào lên.

“Ý là cậu có thể đang bị lừa, đại khái vậy,” Koganezaki nói. “Mà cũng hợp lý thôi, xét việc đôi lúc cậu dễ bị dụ thế nào.”

“Ý cậu là vậy á?!” Cảm ơn vì lời giải thích cực kỳ hữu ích nhé!

“Tôi không đặc biệt cần cô tin tôi,” Koganezaki tiếp tục. “Nhưng đã biết cô có mặt ở đây và biết rõ hoàn cảnh rồi, thì nếu cô bị lộ, rất có khả năng tôi cũng sẽ bị cuốn vào hậu quả sau đó. Tôi đã từ chối giúp, đúng, nhưng tôi cũng hiểu rất rõ là nếu cô ấy bị thẩm vấn, thì chỉ cần buột miệng nói ra một nửa sự thật ngớ ngẩn nào đó thôi là tôi cũng có thể bị liên lụy.”

“Ồ, ừ. Nghe cũng hợp lý thật,” Mio gật gù.

“Wow! Độc miệng ghê!” Nhưng mà… nghe vậy thì có phải là cuối cùng cô ấy cũng sẽ giúp bọn mình không? Quả nhiên là người tốt nhất mà! Đây chính là lý do vì sao tôi lúc nào cũng phải dựa vào cô ấy! Tóm lại thì Koganezaki là số một!

“À, đúng rồi!” Mio nói thêm. “Lúc nãy tôi quên xin chụp ảnh. Giờ chụp được không?”

“Hiện tại tôi không trong giờ làm việc, nên không được,” Koganezaki đáp thẳng thừng.

Heh heh heh! Chuẩn Koganezaki luôn—nhưng tôi biết là nếu tôi xin thì chắc chắn cô ấy sẽ đồng ý! Dù sao thì tận sâu bên trong, cô ấy là người rất hiếu khách mà! Thái độ thì lạnh thật đó, nhưng tôi biết cô ấy quý tôi lắm!

Có điều… cuối cùng tôi lại không xin thật. Dù sao thì tôi cũng không muốn làm như đang khoe mối quan hệ thân thiết của bọn tôi trước mặt Mio… đó là lý do duy nhất. Tôi hoàn toàn không phải vì sợ mình sẽ suy sụp tinh thần nếu bị từ chối đâu. Động cơ của tôi tuyệt đối không hề đáng thương đến mức đó. Thật sự luôn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!