• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Arc 2: Huỷ Hoại Harem [ĐANG TIẾN HÀNH]

Chương 39: "Liems Dữ Vậy Cha!"

0 Bình luận - Độ dài: 2,340 từ - Cập nhật:

【Góc nhìn: Saito Yuka】

Gần đây, tôi bị bắt nạt.

Ban đầu chỉ là mất lõi bút chì với cục tẩy nên tôi nghĩ là mình làm rơi đâu đó.

Nhưng ngày qua ngày, mọi chuyện càng tệ hơn. Quần áo thể dục, giày đi trong nhà bị làm bẩn, trong hộc bàn hay tủ đồ thì toàn rác, rồi những lời đồn xấu về tôi bắt đầu lan truyền trong đám con gái. Đến lúc đó, tôi mới chắc chắn mọi chuyện.

Người ta đồn rằng tôi giữ Shuuji làm bạn thuở nhỏ, nhưng lại liếc mắt đưa tình với gã đẹp trai Kuzuha.

Ngược lại, họ nói tôi bị Shuuji và Mai bắt cá hai tay mà không hề hay biết gì.

Họ còn đồn rằng tôi nịnh bợ Kakyoin-san để vào Hội học sinh, nhờ vậy mà không bị rớt hạng, không còn là học sinh học bổng nữa.

Mọi thứ thật thảm hại.

Tôi đã muốn tìm Shuuji để tâm sự và nhờ cậu ấy giúp đỡ, nhưng bây giờ Shuuji lại đang tránh mặt tôi.

Có hai lý do.

Thứ nhất là vì tôi đã bỏ mặc Shuuji để ở lại Hội học sinh.

Thứ hai, khi nghe tin đồn Shuuji bắt cá hai tay, tôi đã chất vấn cậu ấy, còn Shuuji thì lại nghe tin đồn tôi nịnh bợ Kakyoin-san. Thế là hai đứa cãi nhau.

Shuuji vẫn còn giận tôi vì hai chuyện đó.

Shuuji ngốc nghếch…!

Cậu ta đâu biết tôi đã phải vất vả thế nào mới vào được ngôi trường này, lại cứ bỏ mặc tôi để theo đuổi Kakyoin-san, thế mà lại ghen tuông khi nghe tin đồn tôi nịnh bợ Kakyoin-san. Thật không thể tin nổi.

Rõ ràng là cậu ta mới là người nịnh bợ Kakyoin-san!

Đồ ngốc, nhỏ này không thèm quen biết cậu nữa! ... Muốn nói thế lắm, nhưng lúc này khi đang bị bắt nạt, tôi cảm thấy thật cô đơn.

Thật ra, tôi chỉ muốn Shuuji đến giúp tôi ngay lập tức.

Giống như hồi tiểu học, cậu ấy đã từng giúp tôi thoát khỏi bọn con trai bắt nạt…!

Thế rồi, một tin tức còn tồi tệ hơn nữa đến với tôi.

Tin Shuuji và Mai bắt đầu hẹn hò.

Nghe nói, Shuuji đã tâm sự với Mai về cách để Kakyoin-san phải nhìn mình với con mắt khác, rồi họ quyết định hẹn hò để “thực hành”.

Chắc chắn đó không phải là “thực hành” rồi.

Cậu ta đang tính tiếp cận dần dần và hẹn hò nghiêm túc với cô ta đúng không?

Mori Mai.

Là bạn cùng lớp với tôi và Shuuji khi chúng tôi vào ngôi trường này.

Duyên phận của chúng tôi bắt đầu từ việc Shuuji đã giúp Mai thoát khỏi một gã sàm sỡ trên xe điện.

Sau đó, Mai đến cảm ơn và thân thiết với Shuuji, rồi tự nhiên cũng thân với tôi.

Nhưng tôi nhận thấy Mai cũng để ý Shuuji nên cả hai đã nói chuyện thẳng thắn với nhau. Chúng tôi đã thống nhất rằng dù ai hẹn hò với Shuuji thì cũng sẽ không oán hận nhau.

Chúng tôi đã nói thế… thế mà.

Tôi không ngờ cô ấy lại lén lút chen ngang vào lúc này.

Tôi giận điên lên, nhắn tin trên RAIN để chất vấn Mai, nhưng cô ấy chỉ trả lời:

“Yuka mới là người đã bỏ Shuuji trước”.

Tôi không biết nói gì nữa.

Phải rồi... lúc đó, tôi đã chọn con đường học bổng mà bỏ rơi Shuuji.

Nhưng biết làm sao được.

Gia đình tôi đâu còn đủ tiền để trả học phí cho ngôi trường này.

Nếu tôi không phải là học sinh học bổng nữa, tôi sẽ không thể ở lại đây, và sẽ phải xa Shuuji.

Tôi chỉ nghĩ là tôi phải chịu đựng một chút, bảo Shuuji chịu đựng một chút thôi mà!

Ai cũng chẳng hiểu gì về tôi cả!

Dù nghĩ vậy thì cũng chẳng giải quyết được gì.

Tôi thấy mọi thứ thật trống rỗng.

Giờ nghỉ trưa ở trường.

Tôi buồn bã lên sân thượng.

Tôi mang theo cả cặp vì sợ nếu để lại trong lớp thì không biết sẽ bị phá phách gì.

Trên sân thượng, có vài cặp đôi đang ngồi ăn trưa trên ghế dài.

Đáng lẽ tôi cũng nên cùng Shuuji ăn trưa như thế, tôi đã cố gắng học nấu ăn cũng vì vậy mà…

Vẫn buồn bã, tôi ngồi xuống một chiếc ghế trống, lấy hộp cơm ra khỏi cặp.

Theo thói quen, tôi làm hai hộp cơm, một phần cho Shuuji, rồi chợt nhận ra.

Tôi thật ngốc. Bây giờ Shuuji đang ăn trưa với Mai trong lớp mà.

Khi tôi buồn bã mở hộp cơm ra thì một bóng người che khuất ánh sáng trên đầu tôi.

“Chào.”

“Cậu là…”

Ngẩng đầu lên, tôi thấy Kuzuha Kyoichi đang đứng trước mặt.

Cậu là thành viên trong Hội học sinh, vẻ ngoài thì đẹp trai nhưng nghe đồn rất lăng nhăng.

Shuuji kể rằng em gái cậu ấy là Rina-chan đã được nhận nuôi vào nhà Kuzuha.

Tôi nhớ có lần vào kỳ nghỉ hè, khi Shuuji rủ tôi đi mua sắm, chúng tôi thấy Rina-chan đi cùng Kuzuha. Shuuji đã định kéo Rina-chan về nên cãi nhau.

Sau khi Rina-chan lôi Kuzuha đi, tôi hỏi Shuuji thì cậu ấy kể rằng Rina-chan đã bị Kuzuha làm cho thần trí bất ổn… kiểu thế.

Sau đó, tôi gọi điện chất vấn Rina-chan, nhưng tôi bênh Shuuji còn Rina-chan bênh Kuzuha nên chúng tôi cãi nhau, từ đó không còn liên lạc nữa.

Rina-chan, người vốn rất thương anh trai, lại trở nên ghét Shuuji như vậy, tôi chỉ có thể nghĩ rằng Kuzuha đã làm gì đó với cô bé, đúng như lời Shuuji nói.

Vì chuyện đó, lúc mới cùng vào Hội học sinh, tôi đã rất cảnh giác với cậu ta, nhưng khi làm việc cùng, ngoài công việc ra thì cậu ta không nói chuyện với tôi, nên tôi có chút hụt hẫng.

“Cậu ổn không?”

Lời hỏi thăm của cậu kéo tôi từ những dòng hồi tưởng về thực tại.

“Chuyện gì cơ?”

Tôi trả lời với giọng điệu lạnh lùng, nhưng Kuzuha có vẻ không bận tâm.

“Cậu mang cặp lên đây nghĩa là cậu cảm thấy không an toàn trong lớp đúng không? Tôi nghe tin đồn là cậu đang bị bắt nạt.”

Không ngờ vào lúc này, tôi lại được một người con trai khác ngoài Shuuji quan tâm.

Tôi khẽ cười chua chát.

“Thế thì sao? Cậu sẽ giúp tôi à?”

“Tôi giúp cậu nhé?”

“Hả?”

Vì cậu nói một cách quá dễ dàng nên tôi có chút nóng nảy.

Đến Shuuji còn không giúp được tôi, giờ lại có gã này đến giúp thì…!

“Sao? Cậu muốn lợi dụng lúc tôi yếu đuối để tán tỉnh à?”

“Đừng hiểu lầm nhé. Chỉ là tôi nghĩ cho Hội học sinh mà thôi, chứ không phải quan tâm cậu hay gì. Nếu cậu bị ảnh hưởng đến công việc thì phiền lắm.”

Cái tên này, tsundere à!

Tôi cũng thường bị nói là tsundere, nhưng không ngờ có ngày lại nghe được một câu tsundere kinh điển như thế này từ người khác.

Không lẽ, cậu đang để ý tôi?

Chắc cũng chỉ chơi bời chán rồi vứt thôi.

Dù trong đầu cảnh giác với Kuzuha là thế, nhưng tôi lại nói ra:

“...Nếu cậu giúp được thì cứ giúp đi. Rồi tôi sẽ trả ơn, một chút thôi.”

Con nhỏ Yuka này, mình cũng tsundere vậy à!

Thế thì làm sao mà trách móc Kuzuha được!

Có lẽ tôi đã bị dồn vào đường cùng rồi nên mới nói ra những lời như vậy.

Thôi kệ đi.

Shuuji đã hẹn hò với Mai rồi, tôi có làm gì với người con trai khác thì cũng chẳng phải là ngoại tình.

Nếu có thể thoát khỏi tình trạng này, hy sinh một chút thể xác thì cũng chẳng sao.

Sau đó, cách Kuzuha giúp tôi đối phó với việc bị bắt nạt vô cùng đơn giản.

Đầu tiên, cậu đi cùng tôi từ sân thượng về lớp.

Rồi cứ hai giờ nghỉ một lần, cậu lại đến xem tôi thế nào.

Tan học, cậu đến đón tôi đi đến phòng Hội học sinh.

Vào giờ ăn trưa ngày hôm sau, Kuzuha mời tôi vào nhóm bạn của cậu ấy.

Tất cả đều là con gái, và tôi nhìn ra họ đều có ý với Kuzuha, nên tôi lo rằng mình sẽ bị ghen ghét ở đây.

Nhưng tất cả đều chào đón tôi, và có một cô gái tóc bạc tên là Yoshida-san đặc biệt tốt bụng với tôi.

✦✧✦✧

Sau vài ngày, việc bị bắt nạt đột nhiên dừng lại vì mọi người nghĩ tôi đã “có chủ” là Kuzuha.

Kuzuha nổi tiếng lăng nhăng, nhưng cậu có khuôn mặt đẹp đến mức lấn át cả tin đồn đó, nên rất được con gái yêu thích.

Ngay cả tin đồn lăng nhăng kia, những cô gái dễ dãi lại nghĩ rằng họ có thể dễ dàng nói chuyện và chơi bời với cậu ấy.

Khi tôi được Kuzuha quan tâm, tôi đã bị những ánh mắt ghen tị và tò mò nhìn chằm chằm, nhưng chính vì thế mà tôi lại được chú ý hơn, và có lẽ vì ngại người khác nhìn vào nên những trò bắt nạt cũng không còn nữa.

Nếu việc bắt nạt bị phát hiện, các cô gái đó sẽ bị nhà trường xử lý, nhưng có lẽ họ cũng không muốn bị Kuzuha ghét.

Chắc hẳn những người bắt nạt tôi là những cô gái hâm mộ Kuzuha.

Tôi có chút suy nghĩ về cách cậu đã làm, nhưng kết quả là việc bắt nạt đã dừng lại, và tôi có những người bạn mới ở lớp khác.

Vậy thì, tôi phải trả ơn Kuzuha như đã hứa…

Tôi biết rõ cậu chỉ muốn cơ thể của tôi…

... Chắc chắn là muốn cơ thể của tôi nhỉ?

Dù tự nói hơi kỳ, nhưng tôi có khuôn mặt xinh xắn, đặc biệt là vòng một rất lớn so với những bạn gái cùng tuổi.

Khi đi trên đường, tôi luôn thu hút ánh mắt thèm muốn từ đàn ông, thậm chí cả phụ nữ cũng nhìn tôi với ánh mắt tò mò.

Thế nhưng, Kuzuha lại không mấy khi nhìn vào ngực tôi.

Thỉnh thoảng có lướt qua, nhưng cậu lập tức nhìn đi chỗ khác.

Nếu là Shuuji, cứ mỗi lần gặp là cậu ấy lại nhìn vào ngực tôi và cười toe toét.

Không lẽ cậu không hứng thú với ngực tôi?

Không, không thể nào.

Chắc là cậu muốn tán tỉnh tôi nên cố ý giữ ý, hoặc là cậu đã quá quen với phụ nữ rồi nên không còn chú ý đến nữa. Chỉ có thể là vậy.

Chắc chắn là khi nghĩ rằng cậu có thể “làm” được, cậu sẽ lao vào ngay.

Vì cậu đã giúp đỡ, và bây giờ tôi cũng không còn… ghét việc đó nữa.

Một hay hai lần thì… cũng được thôi nhỉ?

Trước đây, tôi không thể nghĩ đến chuyện người đầu tiên của mình không phải là Shuuji, nhưng cái tên ngốc ấy lại liếc mắt đưa tình với Kakyoin-san, cuối cùng còn hẹn hò với Mai.

Với lại, từ trước đến giờ tôi đã quên Shuuji, cậu ta cũng chẳng hề giúp đỡ hay nói chuyện với tôi, bây giờ cậu ta đang hẹn hò với Mai, nên chúng tôi không còn liên quan gì nữa đúng không?

Nếu tôi trao lần đầu tiên cho người con trai khác, thì Shuuji có hối hận cũng đã muộn rồi nhé!

...

...

... Được rồi!

Tôi đã quyết tâm.

Chiều nay tan học, mình sẽ đến phòng của Kuzuha!

“Cậu đến phòng tớ làm gì? Có chuyện gì à?”

Sau khi xong việc của Hội học sinh.

Tôi kéo Kuzuha ra một góc hành lang, rồi nói, “Tối nay hãy đưa tớ về phòng cậu đi”. Cậu đáp lại bằng một vẻ mặt khó hiểu.

Hể?

“Không phải cậu nói là sẽ giúp tớ thoát khỏi việc bị bắt nạt, rồi tớ sẽ trả ơn à!”

“... À, có chuyện đó.”

“Vậy thì… cậu muốn làm gì tớ cũng được!”

Tôi đã nói rồi. Tôi đã nói! Đã lỡ nói ra rồi!

Giờ không thể quay đầu lại được nữa.

Tôi sẽ có lần đầu tiên của mình với Kuzuha…

“Không, không cần đâu.”

Hể?

“Không cần? Tại sao?”

“Tớ đã nói rồi mà. Vì tụi mình là thành viên của Hội học sinh nên tớ không muốn công việc bị đình trệ. ... Với lại, đây là bí mật nhé.”

Kuzuha nhìn xung quanh xem có ai không rồi nói nhỏ.

“Thật ra, tớ có người mình thích rồi, nên tớ không muốn có chuyện đó với người khác.”

“Hể?”

Tôi không kìm được mà bật thành tiếng.

Kuzuha, có người mình thích… sao?

Thôi được, chuyện đó thì cũng không sao.

Nhưng tại sao vì thế mà lại không làm chuyện đó với tôi?

Chắc chắn cậu đã làm chuyện đó với Yoshida-san hay Rina-chan rồi đúng không?

“Sao? Với Yoshida-san và những người khác thì được, còn với tớ thì không à?”

Tôi đã lỡ nói ra những suy nghĩ trong đầu.

“Hình như cậu hiểu lầm gì đó. Tớ và Yoshida-san cũng không có mối quan hệ như vậy.”

“Hể?”

Không… phải ư?

Ito-san và những người khác đã thể hiện rõ ràng như thế mà?

“Thế nên, nếu muốn trả ơn thì cứ làm tốt công việc trong Hội học sinh là được rồi.”

Kuzuha nói xong rồi bỏ đi.

“Ơ…”

Và thế là, quyết tâm cả đời gần như là lời tỏ tình của tôi đã tan biến.

“Liems dữ vậy cha!”

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận