Chiến Lược Tấn Công Đơn Đ...
Goji Shoji Booota; Enomaru Saku
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Vol 3: Ma Pháp Dịch Chuyển Vì Thiếu Nữ Đang Khóc [ĐANG TIẾN HÀNH]

NGÀY 47 - BUỔI TỐI: Cuốn sách bị cấm thì ngầu thật đấy, nhưng tôi có vấn đề nghiêm trọng với cái tiêu đề của nó.

0 Bình luận - Độ dài: 3,114 từ - Cập nhật:

NGÀY 47

BUỔI TỐI

Cuốn sách bị cấm thì ngầu thật đấy, nhưng tôi có vấn đề nghiêm trọng với cái tiêu đề của nó.

QUÁN TRỌ BẠCH BẠI

 

HỌ ĐÃ ĐUỔI TÔI RA NGOÀI để tổ chức một cuộc họp đột xuất trong phòng ăn. Vì một lý do không thể hiểu nổi, họ từ chối bản mô tả chính xác và chi tiết của tôi về những bên có liên quan.

Hình như có một quý tộc đang điều tra tôi. Ít ra thì chuyện này cũng hợp lý. Những người có tóc đen và mắt đen thì nổi bật ở thế giới này.

Tôi không phải là người duy nhất phù hợp với mô tả đó. Tôi lo lắng rằng các bạn nữ sẽ bị cuốn vào mớ hỗn độn này. Mấy thằng con trai thì tự lo được cho mình rồi. Mình không quan tâm chuyện gì xảy ra với họ.

Có khả năng là các nữ sinh sẽ bị nhắm đến vì mọi người cho rằng họ là đồng phạm của tôi. Dù tôi là kẻ cô độc, nhưng các cô gái vẫn đối xử với tôi như một người bạn.

Không phải là tôi nhất định phải ở lại khu vực này. Nghĩ lại thì, mình thậm chí còn không biết khu vực này thuộc phần nào của thế giới nữa! Bất kể là gì, tôi có thể đi đâu đó thật xa và sống một cuộc đời thầm lặng, kín đáo, nhưng ý nghĩ phải bỏ chạy khiến tôi bực mình. Thật ra, nó đang nhóm lên một ngọn lửa giận dữ trong người cậu học sinh cao trung dễ phấn khích như tôi. Thậm chí có thể gọi nó là một kỹ năng mới—Viêm Ngục Phẫn Nộ. Làm ơn tha cho mình đi, dạo này mình chưa hề tức giận luôn!

Tôi không nhất thiết phải rời khỏi khu vực này—tôi có thể trốn trong hang của mình. Nhưng tại sao tôi lại cảm thấy việc chui vào hang là một việc làm sai lầm? Mình là Hikikomori hay không phải đây? Dù cho việc sống một mình với Lớp trưởng Thiết giáp trong hang có vẻ như một viễn cảnh trong mơ, tôi nghi rằng nó sẽ phá hủy những gì còn sót lại của nhân tính trong tôi. Tôi đang nghĩ về cái bồn tắm sục, và cơ thể của cô ấy thấp thoáng sau những bong bóng. Thật tuyệt vời!

Càng nghĩ về nó, tôi càng nhận ra rằng cái hang sẽ không giải quyết được vấn đề của tôi.

Việc thám hiểm hầm ngục là cách hiệu quả nhất để lên cấp và có được trang bị tốt hơn. Có lẽ mình nên đi thám hiểm hầm ngục một chút. Nếu tôi làm vậy, có thể mọi thứ ở thị trấn sẽ an toàn hơn trong thời gian này. Hơn nữa, những quý tộc nghe có vẻ rất phiền phức—tôi nghi ngờ rằng hầu hết họ đều ngọt ngào như Meripapa-san.

Tôi muốn sử dụng thành phố này làm căn cứ cho đến khi tôi hoàn thành tất cả các mê cung trong khu vực, thêm vào đó, đây là nơi gần nhà nhất. Lý tưởng nhất, tôi muốn ở lại trong vòng một ngày di chuyển đến bồn tắm nước nóng gần nhất.

“Tui đã tra rồi,” tôi nói trước khi bị đá ra khỏi phòng ăn. “Mọi người đang nói về thành phố lân cận đúng không? Nó khá xa, nhưng chúng ta là hàng xóm mà ha? Ý là, chỉ có một lãnh thổ ở gần đây thôi... nên chắc chắn là nó rồi.”

Sau đó tôi bị đuổi khỏi cuộc họp của các cô gái, vì vậy tôi nghĩ rằng tôi nên tổ chức một cuộc họp cô độc. Tổ đội một người.

Khu vực này là một khu rừng đầy rẫy quái vật, được bao quanh bởi những ngọn núi lởm chởm. Chúng tôi nằm trong một thung lũng rộng lớn và hẻo lánh.

Chỉ có một con đường hẹp duy nhất xuyên qua những ngọn núi. Nếu đi theo nó, ta sẽ đến được với người hàng xóm, cái-nơi-được-gọi-là-gì-đó, và đúng là chỉ có vậy thôi. Không còn nơi nào khác để đi.

Từ đó, vương quốc được mở rộng, và vương đô nằm ở phía xa của... bất cứ nơi nào chúng tôi đang ở. Nhưng ở đây, chỉ có một con đường. Vì vậy chỉ có một người hàng xóm.

Người hàng xóm đó đánh thuế hải quan và thuế quan ở biên giới, góp phần vào sự nghèo đói và thiếu tài nguyên của khu vực này.

Người hàng xóm gần nhất của chúng tôi đánh thuế các thương nhân du lịch và thu về tất cả lợi nhuận. Không thể kinh doanh mà không đi qua họ, vì vậy đây là một bữa tiệc buffet tất cả những gì có thể đánh thuế. Đây là những gì họ đã làm bấy lâu nay, và không có lý do gì để họ dừng lại.

Đương nhiên, họ đã cử một cuộc điều tra ngay khi có bất cứ điều gì xảy ra ở thị trấn này. Sau cùng, mọi người khác đều cướp bóc của cải từ vùng đất biên giới này để làm đầy túi riêng của họ. Nó là huyết mạch của vương quốc.

Tôi có thể thấy sự phát triển này có thể dẫn đến xung đột chính trị với lãnh thổ lân cận như thế nào. Và dù tôi không ngại một trận chiến hay, nhưng chính trị thì thật phiền phức. Mình sẽ bỏ qua xung đột và rời khỏi đây!

“Sắp có chiến đấu rồi, vậy mình rời đi có thực sự ổn không?” Tôi tự hỏi thành tiếng. “Lãnh thổ lân cận? Một trận chiến? Một trận chiến có thể xảy ra? Khoan đã…”

Tôi chắc chắn rằng công tước sẽ làm gì đó, cộng thêm thành phố có thông tin tình báo riêng, vì vậy tôi không nên can thiệp. Nếu lãnh thổ kia có động thái, công tước có thể chống lại. Nhưng trong lúc này, tôi phải làm rõ rằng tôi đang hành động độc lập với các bạn nữ. Ừm, mình sẽ gặp rắc rối nếu chúng tấn công…

Thật lòng mà nói, các cô gái đều ổn trong chiến đấu, còn mấy chàng trai… thật tình, ai quan tâm chứ? Nhưng nếu họ phải đối mặt với những chiến thuật ngầm hơn như đâm lén, đầu độc, thao túng tâm lý, Khiển Rối, bẫy—khoan đã, đó đều là sở trường của mình!

Thế thì, vì đó là sở trường của tôi, tôi chắc chắn rằng tôi có thể nghĩ ra một vài biện pháp đối phó. Tôi cũng khá giỏi trong việc tấn công lén lút và nhắm vào chân—ồ, và hủy diệt hoàn toàn mọi thứ, đó là sở thích của tôi!

“Hiện tại, lựa chọn duy nhất của mình là tập trung vào thương mại nhỉ? Chúng ta sẽ cần tiền nếu có chuyện gì xảy ra, và kinh doanh thì không phụ thuộc vào chỉ số của mình. Điều đó có nghĩa là mình sẽ phải làm thêm ca nữa tối nay ư? Tại sao một Hikikomori lại không có ngày nghỉ nào hết vậy?!”

Nếu chúng định khai thác hàng xuất khẩu của chúng tôi, chúng tôi có thể ngừng xuất khẩu. Tập trung vào việc củng cố nền kinh tế địa phương. Nếu mọi người muốn thứ gì đó chúng tôi có, chúng sẽ phải đến đây để lấy nó. Hàng xóm sẽ ghét chúng ta vì điều đó, nhưng kệ chúng đi.

Cuối cùng, các thương nhân và quý tộc khác có lẽ sẽ đi đường vòng để đến với chúng tôi. Ừ, chuyện đó sẽ hiệu quả.

✦✧

Tôi đi đến Cửa hàng Tạp hoá. Cuối cùng, chủ cửa hàng đã có được vài cuốn sách từ thế giới này! Không có tiểu thuyết… nhưng họ lại có sách cấm.

Cuốn văn bản cấm này có tựa đề Cách Sử Dụng Vật Phẩm Ma Pháp! Tôi muốn đốt cháy nó ngay khi tôi nhìn thấy nó. Ai đã nghĩ ra cái tựa đề đó vậy? Chà… rõ ràng là tác giả rồi, nhưng mọi người biết ý tôi mà. Với ngữ pháp tệ hại và dấu chấm than vui vẻ một cách đáng xấu hổ, không ngạc nhiên khi cuốn sách này bị cấm.

Tôi nhìn vào bên trong. Đó là một chuyên luận nghiêm túc về Giả Kim Thuật giải thích cách thức hoạt động của Hắc Thuật, chi tiết cách chế tạo trang bị ma pháp và cách truyền các kỹ năng Hắc Thuật vào trang bị.

Thật vậy, cuốn sách này sẽ là một lợi ích thực sự cho vùng biên giới, vì chất lượng trang bị ở đây thấp. Nó thậm chí còn dành vài phần cho thuốc chống quái vật và các buff chiến đấu, chưa kể tất cả các vật phẩm hữu ích trong cuộc sống hàng ngày. Tôi thực sự không thấy bất cứ điều gì đáng ngờ được viết ở đó cả. Cuốn sách này dường như là một thứ phải đọc đối với những người muốn sống sót trong thế giới này, vậy tại sao nó lại bị cấm?

“Nó thậm chí còn không phải là sách khiêu dâm! Trong tất cả các cuốn sách, tại sao lại có người cấm cuốn này chứ?”

Dù người dân ở thế giới này có thể đọc được, nhưng cảm giác như họ bị mù chữ vậy. Có trình độ biết chữ—hầu hết mọi người đều có thể đọc những câu đơn giản và làm toán cơ bản—nhưng vì họ gặp khó khăn khi đọc bất cứ thứ gì dài hơn một vài dòng, nên họ không sử dụng nhiều sách.

Cách Sử Dụng Vật Phẩm Ma Pháp! đặc biệt không hấp dẫn, là một cuốn sách giáo khoa Giả Kim Thuật. Giả Kim Thuật ở thế giới này vẫn chưa phát triển thành Hóa học, và tệ hơn nữa, nó bị nhìn nhận với sự nghi ngờ. Ngay cả khi nó không bị cấm, nó cũng sẽ không bán chạy. Nhưng tác giả chắc hẳn đã hy vọng rằng nó sẽ hữu ích cho ai đó, nếu không thì họ đã không viết nó.

Với cuốn sách này, tôi có thể tự làm các vật phẩm ma pháp của riêng mình, dù hiện tại chúng chỉ có các hiệu ứng cơ bản. Tôi đã luyện tập thêm hiệu ứng cho tất cả quần áo mà các cô gái đã mua từ Cửa hàng Tạp hoá.

Họ thậm chí còn không dùng Giám Định trên quần áo họ đã mua ư? Tôi không nghĩ các bạn nữ đã nhận ra, nhưng tôi đã thêm các buff phòng thủ, né tránh và kháng trạng thái bất thường. Tôi đã làm điều đó với từng món đồ quần áo. Ngay cả khi các hiệu ứng yếu, ít nhất chúng cũng chồng lên nhau.

Chúng không thể so sánh với loại chiến lợi phẩm chúng tôi tìm thấy trong hầm ngục—có lẽ thậm chí còn không bằng 10%. Tuy nhiên, nó vẫn tốt hơn là không có gì khi họ không mặc giáp, và với vài món đồ mặc cùng lúc, có lẽ nó còn tốt hơn bất cứ thứ gì các mạo hiểm giả địa phương mặc.

“Có lẽ đây là một cuốn sách giới thiệu. Nó thực sự dễ hiểu, nhưng nó không bao giờ đi sâu vào bất cứ điều gì… Mình không thể chờ đợi tập tiếp theo! Nếu nó không bị cấm, thì sao nhỉ…”

Với tình hình hiện tại của chúng tôi, việc có thể phát hiện bẫy và kháng trạng thái bất thường có lẽ tốt hơn các buff chiến đấu trực diện. Những chiếc nhẫn ma thạch sẽ hoàn hảo cho điều đó. Dù sao thì tôi cũng có quá nhiều ma thạch, và ngay cả khi tôi không thể tạo ra một hiệu ứng mạnh mẽ, tôi cũng nên nhận được một loại buff nào đó khi sử dụng ma thạch chất lượng cao. Tôi chưa thử làm nhẫn vì chúng được cho là khó. Mình có thời gian ngay bây giờ, nên mình cũng nên thử.

Phụ kiện cũng có vẻ khá sinh lời, vì vậy tôi càng làm chúng sớm thì tôi càng có thể kiếm tiền sớm hơn. Suy cho cùng, tôi có nguyên liệu thô mà không mất tiền, và tôi có rất nhiều khách hàng tiềm năng với những chiếc ví béo bở. Làm thôi!

Ma thạch được thấm đẫm năng lượng huyền bí. Cho đến bây giờ, tôi chỉ có ý tưởng mơ hồ về cách ma pháp hoạt động, nhưng nhờ cuốn sách khôn ngoan về giả kim thuật này, tôi có thể tránh việc mò mẫm trong bóng tối.

“Ồ, màu sắc đã thay đổi! Cuốn sách này có thể trở thành một tác phẩm bán chạy nhất! Nó sẽ bán chạy như tôm tươi! Việc nghĩ ra một thiết kế tốt là vấn đề chính của tôi. Tôi bị giới hạn trong việc sử dụng những viên đá này, vậy có lẽ một thiết kế chắc chắn mà nhấn mạnh tính thực tế?”

Ngay cả khi tôi có đủ ma thạch để bán những chiếc nhẫn của mình, tôi cũng sẽ phải tuân theo giá thị trường. Bằng cách sử dụng nghề chế tạo của mình để tăng thêm giá trị, tôi có thể đặt giá của riêng mình. Nếu thị trường ma thạch sụp đổ, tôi có thể rút nguồn cung của mình ra khỏi thị trường, biến chúng thành phụ kiện đắt tiền và tránh bị thua lỗ.

“Ồ, đó có lẽ là lý do tại sao họ cấm cuốn sách này và đốt gần hết tất cả các bản sao.”

Hầu hết ma thạch trong vương quốc đều đến từ vùng biên giới. Đương nhiên, các khu vực lân cận muốn giữ giá thấp. Do đó, sẽ có rắc rối nếu người dân ở vùng biên giới có thể tự xử lý ma thạch của họ. Rất có thể, một trong những người hàng xóm của chúng tôi có độc quyền về các nghệ nhân và thợ thủ công lành nghề có thể làm việc với ma thạch.

Đó là lý do tại sao vùng biên giới lại nghèo. Dù hầu hết ma thạch đều đến từ đây, nhưng họ phải đối phó với lợi nhuận mỏng, vì hầu hết của cải đều thuộc về người hàng xóm gần nhất của chúng tôi.

Điều này gây ra một vòng xoáy luẩn quẩn, vì những người dân vùng biên giới thiếu trang bị không thể dễ dàng đánh bại quái vật, hạn chế khả năng thu thập ma thạch của họ. Điều này gây ra sự thiếu hụt, dẫn đến một bong bóng kinh tế nơi ma thạch bị định giá quá cao. Bong bóng đó đã vỡ ngay sau khi tôi đến thế giới này.

Kết quả là, quân đội biên giới không thể đẩy lùi khu rừng đang xâm lấn, và dân số bắt đầu giảm do các cuộc tấn công liên tục của quái vật, gây ra khó khăn kinh tế lớn hơn.

Các chính sách của chính phủ vừa ngu ngốc vừa vô nhân đạo. Vương quốc có thể hưởng lợi trong ngắn hạn, nhưng nếu mọi thứ cứ tiếp diễn như thế này, nó có thể hủy hoại toàn bộ vương quốc. Không có cách nào để kiểm soát sự gia tăng liên tục của dân số quái vật.

“Một chiếc nhẫn ngọc đơn giản cũng được. Không ăn được, nhưng rất hấp dẫn. Có lẽ mình cần phải để lại một lời cảnh báo là không được ăn?”

Thật không may, tôi không thể đặt những viên đá lớn hơn lên nhẫn. Là những chiếc nhẫn trang trí, chúng hoạt động, nhưng chúng quá không thực tế cho việc sử dụng hàng ngày.

“Ồ, nếu mình biến viên đá thành một chiếc nhẫn thì sao? Mình có thể định hình chiếc nhẫn và tất cả, vì vậy nó có thể giống như những chiếc nhẫn ngọc bích cổ xưa? Bất kỳ loại đá nào cũng có thể dùng được, vì mình có thể thay đổi màu sắc bất cứ khi nào muốn, vì vậy chúng chắc chắn sẽ bán chạy! Tình trạng triệu phú, là mình đây! Chắc vậy!!”

Tôi có một cảm giác tốt về điều này! Tôi không chỉ có độc quyền, mà những chiếc nhẫn này còn có thêm lợi ích và màu sắc có thể tùy chỉnh! Đây không chỉ là một kế hoạch làm giàu nhanh chóng. Nó có thể hoạt động lâu dài! Cuộc sống xa hoa của tôi đang đến rồi!

Tôi bắt đầu cảm thấy phấn khích—tôi thậm chí có thể tự sản xuất hàng loạt chúng. Vì có Suy Nghĩ Song Song, tôi có thể trở thành một nhà máy sản xuất hàng loạt một người, đặc biệt nếu tôi chỉ sản xuất một loại vật thể. Suy Nghĩ Tối Thượng và Giả Kim Thuật sẽ cho phép tôi quản lý toàn bộ dây chuyền lắp ráp một mình.

Tôi nghi ngờ rằng không có ai ở thế giới này đã công nghiệp hóa đến mức này. Ma thạch lơ lửng trong không khí, xoay tròn quanh tôi, như thể chúng đang trên những băng chuyền vô hình. Từng viên một, tôi định hình lại chúng thành nhẫn.

Khi tôi quen với tốc độ, tôi tăng tốc độ sản xuất. Những chiếc nhẫn đã hoàn thành chất đống xung quanh tôi… Tôi là một nhà máy một người! Mọi người thậm chí có thể gọi tui là một khu công nghiệp một người! Ngoại trừ việc tôi không có ai trả lương cho mình.

Tôi đã làm việc cật lực, nhưng nó không làm cho cuộc sống của tôi dễ dàng hơn. Chẳng phải có một bài hát cũ về điều này sao? Kiểu như, “Tôi làm việc và tôi làm việc, nhưng cuộc sống của tôi vẫn khó khăn, và tôi vẫn bị lườm”?

Tôi giống như con cua nghèo khổ trong ngụ ngôn về Cua và Khỉ, làm việc chăm chỉ chỉ để bị đánh cắp thành quả lao động! Hình ảnh của tôi trong kỷ yếu sẽ có dòng chữ “CÓ KHẢ NĂNG LÀM VIỆC ĐẾN CHẾT NHẤT” được viết bên dưới, nhưng tôi vẫn không có tiền! Liệu tôi được trả lương bằng những cái lườm thay vì tiền không?

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận