Giới tính nam, năng lực b...
Bạch long thần- Full
- Chương 01: Đường Lâm, Kẻ không có siêu năng lực
- Chương 02: Siêu năng lực là biến thành mỹ nữ
- Chương 03: Dị Thú Tập Kích
- Chương 04: Cậu Muốn Cùng Cô Ấy Sinh Hai Đứa Trẻ
- Chương 05: Đôi bàn tay mềm mại
- Chương 06: Lý Văn Kiệt tỏ tình với Đường Thi
- Chương 07: Cậu quen Tống Từ à?
- Chương 08: Đánh cho Lý Văn Kiệt bầm dập
- Chương 09: Không lẽ mình là biến thái sao?
- Chương 10: Nụ hôn đầu
- Chương 11: Không ngờ cậu lại thuần khiết đến vậy
- Chương 12: Đánh hội đồng Tống Từ
- Chương 13: Mỹ thiếu niên đẫm máu
- Chương 14: Cô muốn xé xác Đường Thi thành trăm mảnh
- Chương 15: Cùng nhau bịa bạn hư cấu
- Chương 16: Sự kiện mất trí tập thể
- Chương 17: Bầu không khí gượng gạo
- Chương 18: Đại tiểu thư miệng đầy lời nói dối
- Chương 19: Tống Từ hẹn gặp Đường Thi
- Chương 20: Tống Từ bái sư
- Chương 21: Cô chơi… tình chị em á?
- Chương 22: Leo núi ngắm bình minh
- Chương 23: Mười ngón tay đan xen
- Chương 24: Một nhát là đủ giết cậu rồi
- Chương 25: Cô còn đẹp hơn cả hoa
- Chương 26: Bạn gái của Đường Lâm?
- Chương 27: Lưu luyến không rời
- Chương 28: Nụ hôn chia tay
- Chương 29: Ngồi tù mọt gông
- Chương 30: Tống Từ, đồ nghịch đồ nhà ngươi
- Chương 31: Khu Cấm
- Chương 32: Cứu Người
- Chương 33: Mau cứu Đại thiếu gia
- Chương 34: Anh hùng cứu mỹ nhân hay Mỹ nhân cứu anh hùng?
- Chương 35: Cánh cổng xuất hiện
- Chương 36: Đoạn Tuyệt Của Đường Lâm
- Chương 37: Sau khi xong lại muốn giết người
- Chương 38: Chuyện của Đường Thi không liên quan đến Đường Lâm
- Chương 39: Không còn mặt mũi gặp người
- Chương 40: Đây là một ý tưởng rất kích thích
- Chương 41: Cướp bát cơm như giết cha mẹ người ta
- Chương 42: Căn Cứ Thí Nghiệm của Phùng Kỳ
- Chương 43: Kêu trời trời không thấu
- Chương 44: Để bí mật mục rữa trong tim
- Chương 45: Hai người chột dạ
- Chương 46: Như sói như hổ
- Chương 47: Đừng lấy tiền sỉ nhục tôi
- Chương 48: Đường Lâm chấn động
- Chương 49: Tôi không bao giờ muốn gặp lại cô nữa
- Chương 50: Minh Hi cuồng dại
- Chương 51: Ông trời đi chết đi
- Chương 52: Cơn ác mộng của Đường Lâm
- Chương 53: Triệu Ngữ Nhu là Tình địch?
- Chương 54: Đường Thi và Tống Từ mãi mãi không thể nào
- Chương 55: Hắn đúng là một tên biến thái tâm lý vặn vẹo
- Chương 56: Cô Đường Thi, tối nay cô thật xinh đẹp
- Chương 57: Đi mời Đường Thi khiêu vũ
- Chương 58: Đường Thi và Tống Từ cùng khiêu vũ
- Chương 59: Thích ai nhiều hơn
- Chương 60: Dạ Vũ Giáng Sinh
- Chương 61: Giáng Sinh Vui Vẻ
- Chương 62: Bạn gái của Đường Lâm là em gái của Tống Từ
- Chương 63: Quà Tặng
- Chương 64: Khúc Tiểu Nguyên
- Chương 65: Minh Trứ
- Chương 66: Lần đầu tiên Đường Thi gặp Minh Hi
- Chương 67: Đường Lâm là em trai của Đường Thi
- Chương 68: Thế giới à, hủy diệt đi
- Chương 69: Cậu cũng xứng so với cô ấy sao
- Chương 70: Đại Tiểu Thư, Tôi Yêu Cô
- Chương 71: Minh Hi và Tống Từ có phải là cùng một người không?
- Chương 72: Hội trưởng, mong được chỉ giáo nhiều hơn
- Chương 73: Hay là cậu thú nhận luôn đi
- Chương 74: Lợi hại thật đấy, chị tôi!
- Chương 75: Chỉ có anh mới giúp được em thôi, anh họ
- Chương 76: Thử dò xét
- Chương 77: Tôi không tin là không tìm ra sơ hở của cậu
- Chương 78: Viện trợ của Đường Lâm
- Chương 79: Lời mời sinh nhật của Đường Thi
- Chương 80: Diễn Bùng Nổ
- Chương 81: Cậu ấy tiêu rồi
- Chương 82: Nguyên Khúc và A Ly
- Chương 83: Khúc Tiểu Nguyên gặp bạn trên mạng
- Chương 84: Tôi là anh trai song sinh của Tống Từ
- Chương 85: Tôi không phải là Tống Từ
- Chương 86: Cô cảm thấy mình đã yêu từ cái nhìn đầu tiên
- Chương 87: Cậu đã là ba đời có phúc rồi
- Chương 88: Kẻ lừa tôi đều không có kết cục tốt
- Chương 89: Minh Trứ chủ động tiến cử
- Chương 90: Cậu còn giữ được sự trong trắng không?
- Chương 91: Đường Lâm run rẩy
- Chương 92: Nguy cơ tiềm ẩn
- Chương 93: Người áo đen đội mũ giáp
- Chương 94: Con trai của Phùng Kỳ
- Chương 95: Giữa chúng ta chỉ còn tiền thôi sao?
- Chương 96: Để qua Tết rồi chia tay
- Chương 97: Bao giờ con dâu Đường Thi cho tôi bồng cháu đây
- Chương 98: Mặt dày vô sỉ
- Chương 99: Đưa Bữa Sáng
- Chương 100: Nữ Tu Ma Quái
- Chương 101: Tôi đã thích Hội trưởng từ năm tám tuổi
- Chương 102: Tiêu diệt đối thủ cạnh tranh từ trong trứng nước
- Chương 103: Bọn họ sắp công khai rồi sao?
- Chương 104: Khúc Tiểu Nguyên bị theo dõi
- Chương 105: Tôi không quen ngủ chung với người khác
- Chương 106: Cậu nghe tim tôi đập đi
- Chương 107: Bộ đồ ngủ nào của tôi đẹp hơn?
- Chương 108: Làm hòa rồi
- Chương 109: Ngoại ơi, sao lại bán đứng con
- Chương 110: Kháng thể
- Chương 111: Minh Trứ hẹn hò với Khúc Tiểu Nguyên?
- Chương 112: Hạt Đậu Đỏ Sinh Ở Phương Nam
- Chương 113: Tư bản còn không tàn nhẫn bằng cậu
- Chương 114: Tiểu Vương Tử
- Chương 115: Quyết Đấu Bằng Tennis
- Chương 116: Đánh Chìm Cả Con Tàu
- Chương 117: Lương Tâm Bất An Của Khúc Tiểu Nguyên
- Chương 118: CPU Não Bốc Khói
- Chương 119: Allen cầu hôn Minh Hi
- Chương 120: Lại thất tình
- Chương 121: Phượng Cầu Hoàng
- Chương 122: Em Có Cho Anh Cơ Hội Khoe Khoang Không?
- Chương 123: Em họ cậu yêu rồi à?
- Chương 124: Theo Dõi
- Chương 125: Mạng sống chỉ có một
- Chương 126: Đường Thi VS Minh Trứ
- Chương 127: Tống Từ VS Khúc Tiểu Nguyên
- Chương 128: Tôi Sẽ Mách Tẩm
- Chương 129: Nụ hôn đầu của Khúc Tiểu Nguyên
- Chương 130: Giờ thì nụ hôn đầu của em cũng không còn nữa
- Chương 131: Khúc Tiểu Nguyên Sắp Có Em Trai
- Chương 132: Allen biến mất
- Chương 133: Tôi và hắn bị lôi vào trong cửa
- Chương 134: Biết nuôi độc chứ?
- Chương 135: Lời cầu hôn lần thứ ba của Allen
- Chương 136: Bố nợ con rất nhiều tiền
- Chương 137: Cậu bé bí ẩn
- Chương 138: Ông nội của Minh Hi mới sáu tuổi?
- Chương 139: No bụng vì… cơm chó
- Chương 140: Đêm Giao Thừa
- Chương 141: Em có muốn sinh con cho anh không?
- Chương 142: Hòa giải
- Chương 143: Hạt đậu đỏ gieo trong xúc xắc tinh xảo
- Chương 144: Nhà tù trên không sụp đổ
- Chương 145: Bắt Cả Một Thành Phố Làm Con Tin
- Chương 146: Ai Có Thể Cứu Cậu Ấy?
- Chương 147: Đường Thi VS Liam
- Chương 148: Allen VS Phùng Dương
- Chương 149: Phong Dương Kinh Ngạc
- Chương 150: Mày cũng dám?
- Chương 151: Vẫn Thích "Năng Lực Tiền Tệ"
- Chương 152: Viên Đạn Đến Từ Hư Không
- Chương 153: Khủng hoảng của Khúc Tiểu Nguyên
- Chương 154: Khởi Đầu Của Bi Kịch
- Chương 155: Thức Tỉnh Lần Thứ Hai
- Chương 156: Uy Lực Khủng Khiếp của Khúc Tiểu Nguyên
- Chương 157: Quỷ Vật Khúc Tiểu Nguyên
- Chương 158: Mây ngũ sắc dễ tan, thủy tinh dễ vỡ
- Chương 159: Nhẹ lòng nhé
- Chương 160: Ba năm sau
- Chương 161: Đối tượng thí nghiệm được chọn ngẫu nhiên
- Chương 162: Khúc Tiểu Lạc 3 tuổi
- Chương 163: Người sở hữu năng lực dự đoán tương lai
- Chương 164: Alena
- Chương 165: Khả năng dự đoán bị động
- Chương 166: Mơ Về Chuyện Cũ
- Chương 167: Mãi Mãi Bảo Vệ Anh
- Chương 168: Lo lắng cho chàng rể tương lai
- Chương 169: Kẻ vô năng giống Đường Lâm
- Chương 170: Khiến Chúng Không Thể Mách Lẻo
- Chương 171: Tỉnh Mộng
- Chương 172: Minh Trứ Sau Ba Năm
- Chương 173:Hai chị em song sinh Lư Tinh và Lư Nguyệt
- Chương 174: Thuê trẻ em làm việc còn không trả tiền
- Chương 175: Bàn Bạc Đối Sách
- Chương 176: Đi tìm gã Siêu S điên loạn
- Chương 177: Tôi cho rằng bản thể của Phùng Dương không mạnh
- Chương 178: Cơn Ác Mộng Của Phùng Dương
- Chương 179: Bóp Méo
- Chương 180: Vườn Địa Đàng Đã Mất
- Chương 181: Em đã sẵn sàng chết vì anh chưa?
- Chương 182: Khởi Đầu Của Sự Trả Thù
- Chương 183: Hủy Diệt "Thiên Đường Lạc Lối"
- Chương 184: Tự Bạo Của Số 36
- Chương 185: Truy Sát Phùng Dương
- Chương 186: Đâu mới là bản thể của Phùng Dương?
- Chương 187: Hắn đã quá cao ước bản thân
- Chương 188: Người bạn thời thơ ấu
- Chương 189: Đường Thi VS Chu Lễ
- Chương 190: Ông trời bất công
- Chương 191: Chẳng lẽ muốn hủy diệt thế giới sao?
- Chương 192: Cứ Thoải Mái Xuất Chiêu
- Chương 193: Đưa Ngươi Vào Lòng Mặt Trời
- Chương 194: Heo Con
- Chương 195: Đường Thi là ác quỷ
- Chương 196: Thần Tích
- Chương 197: Tống Từ, Tốt Nghiệp
- Chương 198: Đường Lâm cầu hôn Tống Từ?
- Chương 199: Cánh cổng và thiếu nữ
- Chương 200: Khủng hoảng của Allen
- Chương 201: Cuối Cùng Cũng Kịp Thời
- Chương 202: Khủng hoảng của thế giới
- Chương 203: Hắn Chẳng Thèm Làm Anh Hùng Cứu Thế
- Chương 204: Quê hương của Minh Trứ cũng bị tấn công
- Chương 205: Cửu Châu Hào Nổ Tung
- Chương 206: Đây là mệnh lệnh của Vương
- Chương 207: Đường Thi Lại Bị Cánh Cửa Mang Đi
- Chương 208: Nỗi Lo Của Đường Thi
- Chương 209: Vương
- Chương 210: Đường Thi Lại Một Lần Nữa Sử Dụng Thôn Phệ
- Chương 211: Tiểu Nguyên...
- Chương 212: Sự Mất Kiểm Soát của Vương
- Chương 213: Hình Hài T0
- Chương 214: Song Môn
- Chương 215: Khúc Tiểu Nguyên chết
- Chương 216: Thời Gian, Hãy Quay Ngược Lại Đi
- Chương 217: Cấp Siêu SSSSS
- Chương 218: Cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa Đường Lâm và Minh Hi
- Chương 219: Mỹ thiếu niên bắt nạt anh trai cũng đánh không chừa
- Chương 220: Tiểu Nguyên vs Minh Trứ
- Chương 221: Cảm giác này có phải là yêu?
- Chương 222: Tái Kiến Minh Hy
- Chương 223: Đường Lâm Gặp Tống Từ
- Chương 224: Nhà ngươi toàn là lông trắng
- Chương 225: Người đánh nhau với Khúc Tiểu Nguyên là Tống Từ, có liên quan gì đến Minh Hi đâu?
- Chương 226: Một Lần Tỉnh Ngộ của Đường Lâm
- Chương 227: Cấm Gọi Chị
- Chương 228: Đường Lâm Muốn Kiếm Tiền
- Chương 229: Khu Cấm Địa thật sự nguy hiểm đến vậy sao?
- Chương 230: Đường Thi - Cấp A?
- Chương 231: Sao em không chơi cùng Đường Lâm nữa?
- Chương 232: Chương Cuối
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 10: Nụ hôn đầu
“Mày cấp A, lần trước chẳng phải cũng bị Đường Lâm quật ngã đó à.”
“Là do tao sơ ý thôi, sau đó tao không gỡ lại rồi hả.” Một nam sinh tóc nâu nói.
Cậu ta tên là La Đàm, năng lực hệ Lôi cấp A.
Ban đầu mấy sinh viên chọn môn học này khi đấu với Đường Lâm đều không nghiêm túc, cho đến khi cậu hạ gục La Đàm cấp A trong nháy mắt rồi còn đánh cho mấy đứa cấp B tơi tả, bọn họ mới bắt đầu thay đổi cách nhìn về cậu.
Dù không biến thân, các chỉ số thể năng của Đường Lâm vẫn vượt xa người thường. Trong khi đó năng lực giả nếu không rèn luyện thì thể lực chẳng khác gì người bình thường.
Đám sinh viên này cho dù có năng lực cấp A nhưng chưa từng trải qua huấn luyện khắc nghiệt, cũng chưa từng thấy máu thật ngoài chiến trường, toàn thân đầy sơ hở.
Đường Lâm không có năng lực như Đường Thi, nhưng cậu có kinh nghiệm chiến đấu của Đường Thi. Trong lúc bọn chúng khinh địch, cậu ra tay bất ngờ hạ gục, thật ra cũng chẳng có gì kinh khủng.
Ít nhất là trong mắt Đường Lâm là thế.
Một lính đánh thuê có năng lực dị năng cấp A và một sinh viên có dị năng cấp A, sức chiến đấu giữa hai bên hoàn toàn khác biệt. Nếu đối thủ là lính đánh thuê cấp A, không thể biến thân, cậu sẽ không ngần ngại quay đầu chạy trốn.
Nhưng nếu là sinh viên cấp A, kể cả không biến thân, cậu cũng tự tin tám phần có thể xử lý được.
Hiện giờ Đường Lâm đang đối mặt với Tống Từ, trong lòng không ngừng tính toán.
Tên này là dị năng giả cấp S, hơn nữa Đường Lâm chắc chắn hắn không phải kiểu gà mờ chưa từng đánh trận. Nếu mình đối đầu với hắn, tỷ lệ thắng gần như bằng không, không biết có thể trụ được mấy chiêu.
Huấn luyện viên đứng bên cạnh lên tiếng: “Bắt đầu!”
Lời vừa dứt, Tống Từ đã dịch chuyển tức thời tới trước mặt Đường Lâm. Cậu chỉ kịp cảm nhận được một cơn gió mạnh ập tới, chưa kịp phản ứng gì thì đã bị hắn quăng xuống đất bằng một cú vật qua vai.
Má nó!
Mình bị hạ trong một chiêu.
Cậu nằm ngửa trên tấm đệm đặc biệt dưới sàn, ngước mắt lên là gương mặt tươi cười của Tống Từ. Đôi mắt màu tử đinh hương của hắn nhìn cực kỳ giống Minh Hi, trong veo và xinh đẹp đến đáng sợ.
“Woa!”
“Bị hạ gục trong chớp mắt luôn!”
“Hồi nãy nhìn còn chưa rõ nữa mà!”
“Hội trưởng đỉnh quá!”
“Không sao chứ, Đường Lâm!”
Tống Từ mỉm cười, chìa bàn tay trắng trẻo thon dài về phía cậu.
Đường Lâm không bắt tay hắn, tự mình đứng dậy.
Vừa nãy cậu đã nhìn thấy động tác của Tống Từ nhưng cơ thể không kịp phản ứng.
Huấn luyện viên không ngờ trận này kết thúc nhanh như vậy, đang định hô “nhóm tiếp theo”, thì Tống Từ lên tiếng: “Huấn luyện viên, hình như vừa rồi bạn Đường Lâm chưa chuẩn bị kịp, hay là chúng tôi đánh lại lần nữa nhé?”
Đường Lâm nhìn Tống Từ, trong lòng nghĩ: Gì đây? Cậu ta thấy hạ mình một lần chưa đủ phê à?
Tống Từ đã lên tiếng, huấn luyện viên nào dám không đồng ý. Dù gì thì hiệu trưởng trường này cũng không dám làm phật lòng cậu ta, nếu còn muốn tiếp tục ở lại đây thì tốt nhất đừng chọc giận con trai của nhà tài trợ.
Huấn luyện viên nhìn Tống Từ, nói đầy thân thiện:
“Bạn Tống Từ đã đề nghị vậy thì cứ đánh lại một trận nữa nhé!”
Đường Lâm và Tống Từ lùi lại, đứng cách nhau vài bước.
Nụ cười của Tống Từ càng lúc càng hiền, nhưng Đường Lâm lại cảm thấy hắn cười đến sởn da gà. Lẽ nào là vì mình từ chối tham gia hội học sinh quá nhiều lần nên cậu ta muốn dạy dỗ mình một trận?
Tên này nhỏ mọn vậy luôn à!
“Bắt đầu!”
Lần này huấn luyện viên vừa hô xong, Đường Lâm liền chủ động tấn công.
Tống Từ đứng yên tại chỗ, chỉ khi Đường Lâm tiến sát, tung cú đấm về phía mặt hắn thì hắn mới biến mất ngay tại chỗ. Mấy sinh viên đang xem còn thót tim thay hắn, kết quả lại thấy cú đấm đó đánh trúng một tàn ảnh.
Tống Từ đã vòng ra phía sau lưng Đường Lâm, tung một cú đá vào cậu. Đường Lâm xoay người nhanh như chớp, hai tay chắn cú đá đó lại.
Hắn mạnh quá, hai cánh tay của Đường Lâm tê rần, gần như mất cảm giác.
Cậu nhớ Tống Từ là dị năng giả phức hợp, nghe nói có hơn ba loại năng lực, nhưng ngoài điều khiển trọng lực ra thì cụ thể còn năng lực gì thì không ai biết rõ.
Phần lớn tư liệu về Tống Từ đều thuộc dạng mật.
Đường Lâm lùi mấy bước mới đứng vững được, nhưng Tống Từ lại tiếp tục tung một cú đá nữa. Cậu né sang bên, các sinh viên vội vàng tránh đường, Tống Từ đá trượt, chân đạp lên tường của phòng huấn luyện, khiến bức tường đặc chế lõm hẳn xuống.
Mọi người đều trợn tròn mắt.
Đó là tường đặc chế, chịu được lực va đập 50 tấn cơ mà.
Vừa rồi cú đá của Tống Từ đã vượt quá 50 tấn rồi sao?
Đường Lâm lạnh toát sống lưng: “…”
Má nó!
Tên này muốn giết người thật à?
Cậu còn chưa kịp hoàn hồn đã bị hắn đấm vào bụng một phát, sau đó là một chưởng vào ngực.
Bốp bốp bốp——
Đường Lâm bị đấm mười mấy cú, dính bảy tám chưởng, bốn năm cú đá.
Khi bị quăng xuống đất một lần nữa, cậu nghiến răng nghiến lợi mà nghĩ, Tống Từ, đồ mặt trắng nhỏ thối tha, tin không tối nay tao biến thân rồi đi tìm mày, đánh cho mày tàn phế luôn!
Tất cả sinh viên đều chết lặng, mặt sàn của phòng huấn luyện lõm xuống hơn mười chỗ, tường cũng lõm mất vài chỗ.
Bọn họ chợt cảm thấy Đường Lâm thật ra rất trâu, đổi lại là mình mà dính một cú của Tống Từ chắc đã nằm phòng y tế rồi. Tốc độ lúc nãy của Tống Từ, trừ vài đứa có thiên phú tốc độ, mấy đứa còn lại đều biết mình không tránh nổi.
Tống Từ ra chiêu với Đường Lâm đều có giữ lại lực, còn những chiêu tung hụt mới thật sự có sức công phá kinh hoàng. Hắn tính toán kỹ lưỡng, biết rõ điều này khiến Đường Lâm càng bực muốn xé xác.
“Tình trạng cậu sao rồi, Đường Lâm?”
Tống Từ đánh người xong vẫn cười cười nói chuyện, còn chìa tay định đỡ.
Đường Lâm nhìn vào đôi mắt tím như đá quý của hắn, nắm lấy tay hắn: “Tôi không sao.”
Nói xong câu đó, đột nhiên ra chiêu.
Cậu nắm tay Tống Từ giật mạnh, hai chân quấn lấy eo hắn.
Tống Từ thoáng sửng sốt, nhưng chỉ trong chớp mắt đã bị Đường Lâm dùng sức quật ngã xuống sàn. Cậu đứng bật dậy còn chưa kịp đắc ý thì đã bị Tống Từ dùng chân trái quét ngang, lại ngã lăn ra đất, hai người liền lăn lộn đánh nhau.
Vài giây sau, toàn bộ người có mặt đều chết đứng.
Ngay cả Đường Lâm cũng không biết tại sao lại thành thế này ,bởi vì bây giờ cậu đang đè lên người Tống Từ, môi… lại dính sát môi hắn.
Mấy cái cằm trong phòng huấn luyện đồng loạt rơi lộp bộp.
Tống Từ trợn tròn mắt, ngây ra trong một giây rồi mới thi triển năng lực.
Bùm!
Đường Lâm bị một luồng lực đẩy mạnh hất bay, đập vào tường tạo thành cái hố hình người, khoé miệng chảy máu, cảm giác như toàn bộ xương cốt đều muốn rã rời.
Xương cốt gãy rời đã là chuyện nhỏ, điều đáng sợ nhất là... cậu muốn chết quách đi cho rồi.
Má nó!
Cậu vừa hôn một thằng đàn ông.
Nụ hôn đầu của cậu lại trao cho một thằng con trai, còn bị nhiều người nhìn thấy như vậy.
Thế giới ơi, sập luôn đi cho rồi!


3 Bình luận