Arc 9: Đe Doạ Ám Sát [ĐÃ HOÀN THÀNH]
Chương 257: Đe Doạ Ám Sát (10) - Lòng Trung Thành Và Đe Doạ
4 Bình luận - Độ dài: 4,072 từ - Cập nhật:
Tôi không biết mọi chuyện bắt đầu từ khi nào và ở đâu, nhưng kết quả đã bày ra trước mắt. Ellen đã tấn công Aaron Mede và truy đuổi hắn vào lối đi bí mật, nhưng tôi đã tóm được hắn ngay khi hắn chuẩn bị tẩu thoát.
Tuy nhiên, đó không phải là tất cả.
Eleris đã biết về Ellen, nhưng Sarkegar thì không.
Cô ấy đang cầm Lament trên tay phải, và Sarkegar không hề ngốc nghếch như Loyar.
Chúng tôi cần nhanh chóng đưa Ellen ra khỏi đây trước khi Sarkegar kịp nhận ra điều gì.
“Để sau hẵng nói.”
"…Được rồi."
Xử lý Aaron Mede là ưu tiên hàng đầu của tôi.
Tôi lột áo choàng của tên này ra và dốc ngược những cuộn giấy trong túi áo hắn xuống đất.
Aaron không thể [Dịch chuyển tức thời] bằng sức mạnh của chính mình, nên tôi phải tìm cuộn giấy dịch chuyển của hắn. Mặc dù không biết chi tiết, nhưng tôi cũng nắm được đại khái tình hình.
“Cậu đến đây với Harriet à?”
“Ừ.”
“Đưa cậu ấy đến đây.”
"Nguy hiểm lắm. Tớ sẽ ở lại đây…"
“Đưa cậu ấy đến đây ngay.”
Ellen im lặng nhìn tôi sau khi nghe lệnh.
Việc cô ấy đưa Harriet đến không phải là mục tiêu cuối cùng của tôi.
Tôi đuổi cô ấy đi vì những gì tôi sắp nói từ giờ phút này là những điều cô ấy tuyệt đối không nên nghe.
"Được rồi. Cẩn thận nhé."
Ellen quay trở lại lối đi bí mật, để tôi lại một mình với Aaron Mede. Tất nhiên, Eleris và Sarkegar vẫn ở gần đó, nhưng cô ấy không thể nhìn thấy họ.
“Đ-đây là một sự hiểu lầm. Tôi… tôi không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng chắc chắn là có sự nhầm lẫn nào đó.”
Aaron Mede cố gắng thanh minh bằng những lời lẽ sáo rỗng.
“Vậy nếu là hiểu lầm thì sao?”
Tôi cười khẩy khi túm lấy cổ áo Aaron.
“Dù ngươi có thực sự cố giết ta hay không cũng không thay đổi được sự thật rằng ngươi là một tên khốn đáng chết.”
Aaron Mede giống như một nhà khoa học điên, một tên tội phạm đáng bị trừng trị bất kể hắn có phải là sát thủ của tôi hay không. Tôi chắc chắn rằng Ellen đã đi đủ xa.
Nếu cô ấy nghe thấy bất kỳ điều gì chúng tôi sắp thảo luận, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ.
Tôi cũng có chuyện muốn hỏi Aaron.
Khá may mắn là Aaron Mede đã bỏ chạy trong tuyệt vọng.
Nếu tên này bị Ellen đâm chết, hắn ta sẽ không thể cung cấp cho tôi một thông tin quan trọng.
“Ta không thực sự quan tâm đến bất cứ điều gì khác, nhưng ta cần ngươi cho ta biết cách liên lạc với Hắc Hội (Black Order).”
"Cái gì…? Liên lạc với Hắc Hội?”
"Nhanh lên. Nếu ngươi không khai ra trước khi bạn ta quay lại, ta sẽ giết ngươi theo cách đau đớn nhất mà ta có thể tưởng tượng.”
—Hắc Hội…
Vì tôi biết rằng ma thuật là nguyên nhân có khả năng nhất dẫn đến Sự cố Cổng, nên tôi cần xác định vị trí và tìm hiểu kế hoạch của các hội kín ma thuật khác nhau.
Một trong số chúng có thể gây ra thảm họa kinh hoàng.
Ngoài ra còn có một số hội kín ma thuật mà tôi chưa xây dựng chi tiết trong truyện, vì vậy tôi chỉ có thể điều tra những hội mà tôi biết.
Các hội kín ma thuật đã xuất hiện trong nguyên tác, nhưng chúng không được coi là quan trọng, vì vậy tôi hầu như không biết gì về chúng.
Hắc Hội là cái tên đầu tiên hiện lên trong tâm trí.
May mắn thay, tôi biết về họ nhiều hơn một chút so với những người khác.
Aaron Mede thực sự bị sốc khi biết rằng tôi đã đợi hắn ở lối thoát hiểm và thậm chí còn biết hắn là thành viên của Hắc Hội.
“N-ngươi… Ngươi rốt cuộc là ai?”
Aaron bắt đầu nghĩ rằng tôi là một nhân vật tầm cỡ hơn nhiều so với vẻ bề ngoài.
Vâng, Aaron đã đúng.
“Ngươi không cần phải biết.”
Tôi xốc cổ áo nhấc bổng Aaron lên và nở một nụ cười ranh mãnh.
“Ngươi nghĩ ta sẽ giết ngươi sao? Không, ta sẽ không làm thế.”
Tôi nhớ lại một trong số ít sự thật mà tôi biết về Hắc Hội…
“Nếu không khai ra, ngươi sẽ không chết dưới tay ta đâu. Ta sẽ giao ngươi cho Cantus Magna.”
Họ là hội kín ma thuật được công chúng biết đến với cái tên 'Thợ Săn Cấm Kỵ'.
Tên thật của họ là Cantus Magna.
—Thợ Săn Cấm Kỵ, Cantus Magna, và Hắc Hội, những kẻ đã phá vỡ vô số điều cấm kỵ…
Họ là kẻ thù truyền kiếp.
Aaron thà chết còn hơn rơi vào tay Cantus Magna, mặt hắn cắt không còn giọt máu.
Người thường có thể biết đến cái tên 'Thợ Săn Cấm Kỵ', nhưng họ sẽ không biết tên thật 'Cantus Magna'.
Việc tôi biết tên thật của họ cũng đủ gây sốc rồi.
Chừng nào Aaron còn biết về mối thù giữa Hắc Hội và Cantus Magna, tên này sẽ càng thấy tôi đáng sợ hơn.
“Nếu… nếu cậu thả tôi ra, tôi sẽ giúp cậu liên lạc với Hắc Hội! Tôi có thể giới thiệu cậu với các thành viên của chúng tôi! Tôi… tôi sẽ làm bất cứ điều gì! Cậu thậm chí có thể trở thành thành viên của Hắc Hội nếu muốn—!”
BÙM!
Đột nhiên, đầu của Aaron Mede nổ tung mà không có dấu hiệu báo trước.
Tôi thẫn thờ nhìn máu phun ra xối xả từ cổ họng của cái xác không đầu.
Lần đầu tiên tôi chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng như vậy.
Tôi đã thực sự nhìn thấy tất cả…
Tôi lờ mờ đoán được chuyện gì đã xảy ra.
Tôi quay lại và thấy một pháp sư đang nhìn chằm chằm vào tôi, toàn thân che kín trong chiếc áo choàng đen.
Tôi đã mong họ xuất hiện. Không, tôi đoán họ sẽ quan sát tình hình mà không lộ diện.
Tuy nhiên, họ đã can thiệp.
Họ sẽ không bận tâm nếu tôi không biết về Hắc Hội, nhưng tôi đã nhắc đến cái tên đó.
Eleris và Sarkegar vẫn án binh bất động, nhưng họ đang trong tình trạng cảnh giác cao độ.
Người mặc áo choàng đen nhìn chằm chằm vào tôi từ bóng tối của chiếc mũ trùm đầu.
“Ít nhất cũng phải nói gì đó sau khi xuất hiện đột ngột như thế chứ.”
Mặc dù Aaron Mede là thành viên của Hắc Hội, nhưng hắn chỉ là một con tốt thí.
Kẻ này đã ra tay thanh trừng hắn ngay lập tức, chứng tỏ địa vị không hề thấp.
Tuy nhiên, tôi không biết họ là ai.
“Này, không biết nói à? Sao cứ nhìn chằm chằm vào ta thế?”
“Cậu có thông tin gì về Cantus Magna không?”
Tôi mỉm cười trong lòng khi gã đó cuối cùng cũng lên tiếng.
Tôi thực sự không tin rằng mình có thể liên lạc với Hắc Hội thông qua Aaron Mede, nhưng tôi biết rằng nếu nhắc đến Cantus Magna trước mặt thành viên Hắc Hội, chính họ sẽ là người tìm đến tôi.
Mặc dù tôi xây dựng các chi tiết khá tùy hứng, nhưng vẫn có những thứ tôi nắm rõ và điều đó giúp ích rất nhiều.
Hai hội kín ma thuật này ghét nhau đến tận xương tủy; tiêu diệt lẫn nhau là mục tiêu tối thượng của họ, vì vậy lẽ tự nhiên là họ sẽ chộp lấy bất kỳ thông tin nào về đối phương.
Một học viên Temple trẻ tuổi lại biết về Cantus Magna…
Một người bình thường biết về một hội kín ma thuật bí ẩn mà ngay cả cái tên cũng ít ai hay.
Chỉ riêng điều đó đã đủ khiến họ phải liên lạc với tôi.
“Giao dịch là trao đổi ngang giá mà, đúng không? Ta không thể nói không công cho ngươi được.”
“…Cậu muốn gì, cậu bé?”
Tôi nhìn thẳng vào tên pháp sư trùm mũ kín mít.
"Kiến thức của Hắc Hội.”
—Những điều cấm kỵ…
Vô số cấm thuật mà Hắc Hội sở hữu…
Chúng có thể là nguồn gốc của Sự cố Cổng.
Để ngăn chặn Sự cố Cổng, tôi buộc phải đi trên dây.
Hắn ta dường như không ngại thanh trừng một tên thuộc hạ tép riu. Hắn xuất hiện không phải vì tôi đe dọa Aaron Mede mà vì tôi nhắc đến Cantus Magna.
“Thông tin đó phải thực sự hữu ích cho việc này đấy, cậu bé.”
“Ngươi có đủ thẩm quyền để đánh giá xem thông tin của ta có hữu ích hay không sao?”
Hắc Hội là những kẻ xấu, nhưng họ không thực sự xấu xa đến tận cùng.
Họ có những nguyên tắc riêng, chỉ là khác biệt với luân thường đạo lý của thế giới, đó là lý do tại sao hắn không phản ứng lại những lời mỉa mai của tôi.
“Chúng ta sẽ gặp lại nhau vào thời điểm thích hợp.”
“…Trong Temple sao?”
“Điều đó không khó đối với chúng tôi.”
Bọn chúng có thể đột nhập trực tiếp vào Temple sao? Tôi dần nhận ra mình đang dính líu đến những kẻ không nên dây vào. Da tôi ngứa ran vì căng thẳng, nhưng tôi phải làm những gì cần làm.
“Một cậu bé coi Chúa tể Ma cà rồng là thuộc hạ sẽ không nói những lời nói dối thảm hại đâu nhỉ.”
Tất nhiên, hắn ta đã phát hiện ra Eleris, người đang ẩn mình bằng ma pháp tàng hình.
Nếu vậy, có lẽ hắn cũng đã biết về con chim sẻ biết nói.
Mặc dù hoàn toàn xa lạ, nhưng hắn lại có một sự tin tưởng kỳ lạ đối với tôi.
Pháp sư của Hắc Hội biến mất như một ảo ảnh.
Việc nhận ra mình đang dấn thân vào vùng nước nguy hiểm khiến tôi lạnh sống lưng.
Tôi phải đi đến cùng.
Ngay cả khi vấp ngã giữa đường, tôi vẫn phải vượt qua.
Ellen nghĩ rằng tôi có thể gặp nguy hiểm nên vội vã quay lại cùng Harriet.
Pháp sư của Hắc Hội đã rời đi, và chúng tôi đã phi tang xác Aaron Mede.
Vẻ mặt Harriet trông rất tệ, có lẽ do những thứ cô ấy nhìn thấy ở đó.
“Cậu đã làm gì vậy?"
“…Tớ có cần phải báo cáo với cậu không?”
Tôi giả vờ lảng tránh cụm từ “Tôi đã giết hắn”, nhưng thực tế, tôi không phải là người ra tay với Aaron Mede.
Vết máu từ cái xác của Aaron Mede vương vãi khắp nơi nên họ có thể đoán được đại khái chuyện gì đã xảy ra.
Harriet không nhìn thấy xác chết, nhưng cô ấy không thốt nên lời khi nghĩ rằng tôi đã giết Aaron mà không chút do dự.
Thay vì tức giận hay sợ hãi, cô ấy có vẻ buồn.
Buồn vì tôi đã trở thành loại người tàn nhẫn như vậy.
“Chuyện đó để sau đi.”
Tôi trì hoãn việc giải thích với Ellen và Harriet lý do tôi ở đó một mình và cũng không hỏi tại sao họ lại xuất hiện.
“Tớ cần phải giải quyết vấn đề này trước đã.”
Chúng tôi đã giết một giáo viên của Temple, vì vậy chúng tôi phải tính toán xem nên làm gì tiếp theo.
Tôi bảo Ellen và Harriet về trước và nói rằng tôi sẽ lo liệu mọi việc.
Cả hai dường như có rất nhiều điều muốn nói và trông khá lo lắng, nhưng tôi vẫn kiên quyết. Rốt cuộc, họ không thể ép tôi về cùng.
Thực sự tôi khá tức giận khi hai người họ lại có mặt ở nơi nguy hiểm này.
Trở lại bên ngoài dinh thự của Aaron Mede ở ngoại ô Thủ đô, Eleris giải trừ phép tàng hình và Sarkegar biến hình trở lại, nhưng không phải là Bá tước Argon Pontheus.
Cô ta trông giống như một phụ nữ trưởng thành bình thường mà ta có thể bắt gặp ở bất cứ đâu.
Có vẻ như Eleris và Sarkegar có rất nhiều điều muốn nói.
Eleris có lẽ muốn biết tại sao tôi muốn liên lạc với Hắc Hội. Thái độ của cô ấy khá lạnh lùng, bởi bất kể ý định của tôi là gì, dính dáng đến Hắc Hội chẳng bao giờ là điều tốt đẹp.
Sarkegar thậm chí còn tệ hơn.
“Thưa Điện hạ, nếu mắt thần không nhầm, thần tin rằng mình đã nhìn thấy một trong hai đứa trẻ giúp ngài đang cầm thanh kiếm Lament.”
Tất nhiên, Sarkegar nhất định phải hỏi về Ellen. Sarkegar, người luôn vâng lời và tuân theo mọi mệnh lệnh của tôi, giờ trông khác hẳn.
Đôi mắt cô ta hoàn toàn vô cảm.
Dù Sarkegar đang trong hình dạng một người bình thường, nhưng đối mặt với cô ta lúc này cảm thấy vô cùng đáng sợ.
Đó là một Kẻ Gieo Rắc Nỗi Sợ (Dreadfiend), suy cho cùng, chúng là những con quỷ thống trị nỗi sợ hãi.
Tôi không thể giải thích nhiều với Sarkegar.
Thánh Kiếm của Thần Mặt Trăng, Lament, cùng với Alsbringer, được biết đến là vũ khí của Ragan Artorius.
Anh ta đã không sử dụng nó trong Chiến Tranh Nhân Ma, vì vậy không rõ tung tích của nó, và rồi Sarkegar đột nhiên nhìn thấy một cô gái sở hữu sức mạnh vượt trội so với tuổi đang cầm nó.
Sarkegar có thể suy luận ra vài điều từ đó, và chúng có lẽ sẽ khá gần với sự thật.
Sarkegar nhìn chằm chằm vào tôi.
Cái nhìn trân trân, lòng trắng dã, khiến tay chân tôi tê cứng.
“Điện hạ…”
“Ngay cả khi ngài không nói, thần cũng có nhiều cách để tìm ra sự thật.”
“Làm ơn, hãy nói cho thần biết mọi thứ ngay bây giờ.”
Thứ mà Sarkegar trung thành cần ở tôi không phải là tiền bạc, lời khen ngợi hay bất kỳ phần thưởng nào.
Cô ta chỉ cần tôi có ý chí tái thiết Ma Giới.
Sarkegar sẵn sàng hy sinh mạng sống vì mục tiêu đó, và nếu không thấy điều đó, cô ta sẽ làm bất cứ điều gì để thúc đẩy tôi.
Ellen đang gặp nguy hiểm.
Nếu tôi im lặng, Sarkegar sẽ tự nhận ra Ellen chính là em gái của Ragan Artorius.
Tất nhiên, thứ mà Sarkegar căm ghét nhất trên đời là Ragan Artorius—chiến binh đã giết Ma Vương.
Em gái của Artorius đang dần trưởng thành thành một con quái vật bên trong Temple, vì vậy Sarkegar không thể để cô ấy yên.
Nếu lúc này tôi không nói ra, nếu tôi không thuyết phục được Sarkegar…
Ellen sẽ chết.
Nếu Sarkegar quyết tâm giết Ellen, tôi sẽ không thể ngăn cản được.
"Đúng vậy. Đó là Lament.”
“Tên cô gái là Ellen Artorius. Cô ấy là em gái của Ragan Artorius.”
Đôi mắt Sarkegar mở to kinh hoàng trước lời xác nhận của tôi.
“Tại sao Điện hạ lại kết bạn với dòng máu của tên Anh hùng chết tiệt đó?”
Đôi mắt Sarkegar đỏ ngầu, da mặt chuyển sang màu xanh tím vì giận dữ.
Sarkegar có thể mất kiểm soát khả năng biến hình vì cơn thịnh nộ tột độ? Tay Eleris cũng run lên vì lo lắng.
Cô ấy cũng cảm thấy khá nghi ngờ về ý định liên lạc với Hắc Hội của tôi.
Sarkegar muốn chiến tranh, Eleris muốn hòa bình, và cả hai đều đang nghi ngờ tôi lúc này.
Tuy nhiên, trước tiên, tôi phải trấn an Sarkegar đang bị kích động.
Cô ta tức giận vì tôi đã giấu chuyện về Ellen và mối quan hệ thân thiết đến mức cô ấy sẵn sàng mạo hiểm mạng sống vì tôi.
Chỉ một lời sai lầm…
Nếu tôi nói sai một từ, Ellen sẽ chết. Điều đó có thể còn tồi tệ hơn cả cái chết của chính tôi.
Giống như Eleris đứng về phía tôi nhưng vẫn nguy hiểm, Sarkegar cũng vậy, lòng trung thành mù quáng có thể biến thành lưỡi dao sắc bén.
Tôi cảm nhận rõ điều đó.
“Chẳng phải quá rõ ràng rồi sao?”
“Rõ ràng cái gì?”
“Cô ấy là em gái của Ragan Artorius, vậy tại sao ta lại không được tiếp cận cô ấy?”
“Ngài đang nói rằng mong muốn tái thiết Ma Giới của ngài bắt nguồn từ những cảm xúc trả thù tầm thường sao?”
Vẻ mặt của Sarkegar vẫn không khá hơn.
“Chẳng phải chính cô đã khuyên ta vào Temple để học cách đánh bại con người bằng phương pháp và vũ khí của chính họ sao?”
‘Điện hạ nên vào Temple và tìm hiểu kỹ cách thức của con người! Đánh bại họ bằng chính vũ khí của họ chẳng phải rất thỏa mãn sao?!'
Sarkegar là người đầu tiên đề xuất tôi vào Temple.
Cuối cùng, chẳng phải đây chỉ là một phần mở rộng của kế hoạch đó sao?
“Tại sao cô lại tức giận khi em gái của Anh hùng, người chắc chắn sẽ trở thành vũ khí mạnh nhất nhân loại, đã liều mạng để cứu ta?”
“Tình huống hôm nay không nằm trong dự tính, nhưng ta cứ nghĩ cô sẽ vui mừng khôn xiết khi chứng kiến cảnh đó chứ.”
Sarkegar lắc đầu quầy quậy.
“Điện hạ đang lợi dụng máu thịt của tên Anh hùng chết tiệt đó… Ngài muốn nói vậy sao?”
"Phải."
Sarkegar im lặng nhìn tôi.
Cô ta tiến lên một bước và ghé sát mặt vào tôi.
Gần đến mức chóp mũi cô ta suýt chạm vào mũi tôi.
“Thưa Điện hạ, ngài là một kẻ nói dối tồi tệ.”
Đôi mắt tam bạch của Sarkegar dường như nhìn thấu tâm can tôi.
“Điện hạ thực sự nghĩ rằng thần không nhận ra ngài lo lắng cho cô ta đến mức nào sao?”
Tôi đã mất bình tĩnh trước sự xuất hiện đột ngột của Ellen.
Tôi thực sự hoảng hốt vì điều đó hoàn toàn bất ngờ. Sarkegar đã nhận ra tất cả.
Tôi lợi dụng Ellen… Lôi kéo cô ấy về phe mình chỉ để lợi dụng…
Sarkegar ngay từ đầu đã không tin vào những lời lẽ lạnh lùng đó. Cô ta đã nhận ra tầm quan trọng của Ellen đối với tôi chỉ qua phản ứng của tôi.
Giống như Ellen coi trọng tôi, tôi cũng coi trọng cô ấy.
Sarkegar đã đọc vị được tôi rồi.
Tôi nhìn thẳng vào mắt Sarkegar.
Tôi sợ, nhưng tôi không thể lùi bước.
“Vậy nếu ta quan tâm thì sao?”
"…Cái gì?"
Sarkegar khá sốc trước sự thừa nhận thẳng thắn của tôi, và ngay cả Eleris cũng ngạc nhiên vì không ngờ tôi lại nói ra điều đó.
“Là Ragan Artorius đã giết cha ta, hay là Ellen?”
"Cái gì?"
“Chết tiệt, ta không thể thích con người sao? Đó có phải là vấn đề lớn không? Hả?"
Trước câu hỏi ngược đầy thách thức của tôi, đôi mắt Sarkegar mở to kinh ngạc.
“Điện hạ! Ragan Artorius là kẻ thù không đội trời chung của Ma Vương tiền nhiệm. Ngay cả diệt cỏ tận gốc gia tộc Artorius cũng chưa đủ. Làm sao ngài có thể coi một kẻ mang dòng máu ghê tởm và bẩn thỉu như vậy là quý giá? Điều này không thể chấp nhận được!”
“Ta đếch biết, chết tiệt. Đúng là ta đã lên kế hoạch lợi dụng cô ấy, và cũng đúng là cô ấy quan trọng với ta, vậy cô muốn ta làm gì?”
“Điện hạ!”
“Ồ, chết tiệt thật. Này, cô định dạy đời ta về việc một Ma Vương nên hay không nên làm gì sao?”
Sarkegar lùi lại một bước khi tôi trừng mắt nhìn cô ta. Thấy Sarkegar lùi bước, tôi lắc đầu ngán ngẩm.
“Này, ta không làm được đâu.”
“Ý-ý ngài là sao khi nói-”
“Cô đi mà làm Ma Vương tiếp theo đi."
"Xin lỗi?"
“Cô cứ làm Ma Vương đi, mẹ kiếp. Vì cô luôn chỉ đạo ta phải làm cái này cái kia, tại sao cô không tự mình làm Ma Vương luôn đi, hả? Sao nào? Cứ làm đi, khốn kiếp. Biến thành một con quỷ và tự mình cai trị đi, mẹ kiếp.”
“Điện hạ! Ngài biết đó không phải ý định của thần! Thần không dám mơ tưởng đến vị trí của ngài, thần cũng không có tư cách!”
"Thật sao?”
“Vâng, thưa Điện hạ!”
Tôi tiến lại gần Sarkegar, và khi tôi càng đến gần, cô ta càng lùi lại.
“Vậy thì im miệng và làm theo lời ta. Làm những việc ta sai bảo. Vậy nếu ta tốt bụng và làm những điều cô không hiểu thì sao? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu ta làm bạn với em gái Anh hùng hay bất kỳ ai khác mà ta muốn kết giao? Cô định làm gì? Cô không hiểu thì đã sao?”
“Ta là Archdemon duy nhất. Không quan trọng nếu trình độ hay ý định của ta có vấn đề!” Tôi gầm lên, dí sát mặt vào Sarkegar.
“Cô không có lựa chọn nào khác ngoài ta đâu.”
“Đừng động vào Ellen.”
Đôi mắt Sarkegar dao động dữ dội.
“Đừng làm thế nếu cô không muốn nhận xác của một Archdemon. Cô có hiểu ta đang nói gì không?”
Tôi luôn có thể tự sát.
Tôi không muốn phải dùng đến hạ sách này.
Tôi đã đe dọa thuộc hạ bằng chính mạng sống của mình khi Ellen không có mặt. Tôi có thể thấy rõ đôi mắt Sarkegar nhuốm màu sợ hãi, giận dữ và buồn bã.
“Điện hạ… Không.”
Cuối cùng, nước mắt lăn dài trên má cô ta.
“Cô ấy có biết gì không?”
“Thần không hiểu, nhưng ngay cả khi Điện hạ có thể chấp nhận cô ta, cô ta sẽ không bao giờ chấp nhận ngài đâu.”
Những giọt nước mắt của Sarkegar, suy cho cùng, là sự quan tâm thực sự dành cho tôi.
“Thưa Điện hạ, đây là… Đây là một mối quan hệ cực kỳ nguy hiểm, và là một canh bạc mà ngài không nên dấn thân vào.”
Sarkegar đã khóc và cầu xin tôi dừng lại.
Eleris cũng từng nói điều tương tự. Cô ấy hy vọng mối quan hệ của chúng tôi sẽ không đi đến một kết cục bi thảm.
Chỉ vì tôi có thể đối xử tử tế với người thân của kẻ giết cha mình không có nghĩa là Ellen sẽ chấp nhận con trai của kẻ thù đã giết anh trai cô ấy.
—Chúng tôi không chỉ là kẻ thù đơn thuần.
Trong khi tôi là máu thịt của kẻ thù lớn nhất nhân loại, tôi cũng là mầm mống có thể dẫn đến một cuộc Đại Chiến khác.
Việc Ellen chấp nhận tôi là điều hoàn toàn bất khả thi.
Tất cả những giọt nước mắt, sự lo lắng, hồi hộp và lời can ngăn của Sarkegar đều có lý; tôi không thể không hiểu cho cô ta.
Tuy nhiên, dù hiểu, tôi sẽ không bao giờ chấp nhận điều đó.
"Im đi. Ta không quan tâm đến bất cứ điều gì khác, nhưng nếu cô dám động đến dù chỉ một sợi tóc của Ellen, mọi chuyện sẽ chấm dứt.”
“Đó là điều duy nhất cô phải ghi nhớ.”
“Điện hạ… xin ngài.”
“Hãy nói cho ta biết là cô đã hiểu.”
“Không, làm ơn. Chỉ chuyện này thôi… thần không quan tâm đến những người khác, nhưng chuyện này…”
“Nói mau.”
Sarkegar nức nở và gật đầu.
“Thần hiểu rồi… thưa Điện hạ.”
Tôi không thể thuyết phục Sarkegar, nhưng ít nhất tôi đã thành công trong việc khuất phục cô ta bằng uy quyền.
4 Bình luận