Arc 9: Đe Doạ Ám Sát [ĐÃ HOÀN THÀNH]
Chương 241: Hôn Nhân Giữa Harriet Và Reinhardt
4 Bình luận - Độ dài: 4,087 từ - Cập nhật:
Reinhardt đã hành động kỳ lạ.
Harriet không biết cậu ta đã làm gì cả đêm, nhưng sáng hôm sau, cậu ta vẫn gọi cô là ’tiểu thư’.
“Tiểu thư, cô nên đến phòng câu lạc bộ đi.”
Nghe Reinhardt nói vậy, cô thấy không ổn chút nào. Nó khiến Harriet cảm thấy ớn lạnh chạy dọc sống lưng và ngứa ngáy khắp người.
Cảm giác đó thực sự rất khó chịu.
"Tại sao cậu cứ gọi tớ là ‘tiểu thư’ mãi thế?!”
“…Bởi vì cậu là một tiểu thư mà.”
Đó là sự thật.
Cô là tiểu thư của Đại Công quốc Saint-Owan. Thực tế, cô đã quen nghe người khác gọi mình là ‘tiểu thư’ hơn là gọi tên thật, vì vậy Harriet không hề ghét danh xưng đó.
Tuy nhiên…
Khi hai từ “tiểu thư” thốt ra từ miệng Reinhardt…
Bằng cách nào đó…
Nó…
Nghe thật chói tai.
“Đừng làm thế nữa! Chúng ta đang ở trong Temple! Cậu không được phép lôi xuất thân của tớ ra đâu!”
“Không, luật chỉ cấm dùng địa vị để chèn ép người khác thôi, bản thân danh hiệu đâu có tội, thưa tiểu thư.”
“Ư-ứ!”
Harriet cảm thấy như mình đang bị trêu chọc.
Tại sao được gọi là ‘tiểu thư’ lại cảm thấy như một sự xúc phạm khi nó phát ra từ miệng cậu ta chứ?
Harriet cảm thấy như mình sắp phát điên.
—Tiểu thư…
Harriet đã nghe từ này không biết bao nhiêu lần trong đời.
Nhưng cô không muốn nghe nó từ miệng Reinhardt.
“Khoan đã, tớ đâu có trêu chọc cậu. Tớ thực sự đang cố gắng đối xử tốt với cậu mà, sao cậu lại hoảng lên thế? Chẳng phải cậu là một tiểu thư danh giá sao?”
“Đúng thế! Tớ biết! Nhưng đừng gọi tớ như vậy!”
Harriet thà…
“C-cứ gọi tớ là 'Đồ ngốc' như trước đi! Gọi thế kia làm tớ thấy khó chịu lắm!”
Như vậy sẽ tốt hơn.
Harriet hét lên, mặt đỏ bừng vì xấu hổ.
“Ừm, Đồ ngốc.”
“C-cậu… Cậu! Đ-đó là lý do! Đó là lý do tại sao cậu làm thế đúng không!”
Để ép Harriet phải tự mình nói ra những lời đó, Reinhardt đã liên tục gọi cô là 'tiểu thư', một điều hoàn toàn trái ngược với tính cách của cậu ta.
Và Harriet đã mắc bẫy.
“Không phải sự thật sao? Nhưng để cậu thà bị gọi là ‘Đồ ngốc' còn hơn là 'tiểu thư'... Cậu đúng là một huyền thoại.”
“H-Huyền… Huyền thoại?”
“Ừm, Đồ ngốc. Quả nhiên, biệt danh đó hợp với cậu hơn hẳn.”
“Aaaaa! Đồ đáng ghét!”
—Đồ ngốc…
Cuối cùng, Harriet, người đang trong tâm trạng tồi tệ, không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận nó là biệt danh chính thức của mình.
Cô ấy cảm thấy thoải mái hơn khi bị gọi là ‘Đồ ngốc' so với việc bị gọi là 'tiểu thư' một cách xa cách.
“Hức… Hu hu… Hức!”
“N-này… Cậu khóc à? Sao tự nhiên lại khóc?"
Harriet cảm thấy quá uất ức nên đã bật khóc.
Cô không thích bị gọi là ‘Đồ ngốc'.
Nhưng cô càng ghét bị gọi là 'tiểu thư' hơn.
“C-cậu… Cậu đúng là đồ tồi…”
"Ồ xin lỗi. Vậy tớ có nên gọi cậu là 'tiểu thư' không?”
“Á! Đừng! Dừng lại ngay!"
Có rất nhiều người gọi Harriet là 'tiểu thư'.
Cũng có nhiều người gọi Harriet là ‘Đại nhân’ và vô số người gọi cô là 'Harriet'.
Nhưng 'Đồ ngốc'…
Reinhardt là người duy nhất trên thế giới gọi Harriet như vậy.
Bản thân Harriet cũng thấy lạ lùng khi cô lại coi trọng từ đó đến thế.
Cô không chắc về người khác, nhưng cô cảm thấy việc Reinhardt gọi mình là ‘Đồ ngốc' dễ chịu hơn nhiều so với việc anh gọi cô là 'tiểu thư'.
Và vì điều đó…
Cô ghét bản thân mình ghê gớm.
Reinhardt, người đã trốn ra ngoài cả đêm, không bị trừ điểm vì đã cố gắng đến lớp đúng giờ. Cậu ta không nói cho cô biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng Harriet sẽ sớm biết thôi.
'Tớ nghe nói cậu đã cãi nhau với cha mình.’
'…Sao cậu lại nhắc đến chuyện đó?'
'Tại sao lại cãi nhau với cha mẹ về chuyện cỏn con đó? Họ làm vậy cũng chỉ vì lo cho con cái thôi mà.'
‘C-cậu thì biết cái gì chứ?'
'Dù sao đi nữa, hãy làm hòa với họ đi. Ý tớ là, cha mẹ không đơn giản như con cái vẫn nghĩ đâu. Cậu có biết họ buồn thế nào khi cãi nhau với con mình không?'
'…'
Reinhardt, người biết rằng Harriet đã cãi nhau với cha, đột nhiên khuyên cô hãy làm lành.
Bình thường, Harriet sẽ hét lên những câu như: "Sao cậu lại xía vào chuyện này?" hoặc “Cậu là ai mà dám can thiệp vào chuyện gia đình người khác?”
Nhưng Reinhardt không có cha mẹ. Cô không thể hỏi cậu những câu vô tâm như “Cậu thì biết gì về chuyện gia đình?” hoặc “Cậu nghĩ mình là ai?”
Cô nghĩ rằng, dù nói thế nào đi nữa, cuối cùng cô cũng sẽ làm tổn thương Reinhardt.
"…Được rồi."
Đó là điều duy nhất Harriet nói.
Cô sử dụng thiết bị liên lạc trong Temple để kết nối với thiết bị tại Bạch Cung Arnaria.
Một lúc sau, kết nối được thiết lập. Đó là lúc Harriet thừa nhận mình đã quá đáng và nói lời xin lỗi.
Họ đã có một cuộc trò chuyện dài.
Cô đã làm lành với cha mình trước khi mẹ cô tiếp quản cuộc gọi.
-Ôi trời, cục cưng của mẹ giờ đã biết xin lỗi trước rồi. Các con đều đã trưởng thành cả rồi.
“…Tất cả đã trưởng thành ạ?”
Dù không chắc mình đã thực sự trưởng thành hay chưa, nhưng mọi người ở nhà vẫn coi cô như một đứa trẻ. Đặc biệt là mẹ cô—bà vẫn gọi cô là 'cục cưng'.
Harriet ghét điều đó.
-Nhân tiện, cậu ấy đã đến đây.
“Cậu ấy?”
-Mẹ không biết cậu ấy đến vì chuyện gì, nhưng cậu ấy chắc chắn rất đẹp trai. Được đấy. Mẹ duyệt.
“…Mẹ đang nói cái gì thế ạ?”
Và ‘Cậu ấy' mà mẹ đang nhắc đến là ai?
-À, lẽ ra đó phải là một bí mật. Ôi trời, mẹ lỡ lời rồi…
"Không, ý mẹ là sao?"
-Ôi trời, cậu ấy dặn bọn ta nên giữ bí mật, nên là…
"Mẹ đang nói về chuyện quái quỷ gì thế hả?!"
Mẹ cô lại bắt đầu tự nói chuyện một mình, khiến chẳng ai ngoài bà hiểu được bà đang muốn nói gì.
-Con biết mà, Reinhardt ấy.
“…Reinhardt? Cậu ấy thì sao?"
Harriet thường kể với gia đình về Reinhardt, nhưng lời nói của mẹ cô có vẻ hơi kỳ lạ. Tại sao bà lại khen cậu ấy đẹp trai? Nghe như thể bà đã gặp trực tiếp cậu ấy vậy.
-Hôm trước cậu ấy đã đến gặp bọn ta. Hơn nữa, là vào lúc bình minh.
“Cái gì? K-không thể nào. Ở Arnaca á?”
-Con có biết cả nhà đã ngạc nhiên thế nào khi cậu ấy đột ngột xuất hiện và yêu cầu mở cổng không?
Không.
Harriet đã tự hỏi cậu ta đi đâu mà chỉ kịp quay lại Temple vào sáng sớm, và thậm chí còn giấu nhẹm chuyện đó với mọi người.
-Cậu ấy thật dễ thương. Phải can đảm lắm mới dám chạy đến tận đây vào lúc rạng sáng như vậy.
“Tên đó… Tại sao cậu ta lại đến Arnaca?”
-Tại sao ư? Có lẽ vì cậu ấy cảm thấy tự ti về xuất thân của mình. Đó là lý do tại sao cậu ấy đến để xin phép bọn ta. Cậu ấy đã rất chân thành và nghiêm túc. Khác hẳn những đứa trẻ cùng trang lứa.
Một sự hiểu lầm tai hại…
Sắp xảy ra.
"Xin phép? Xin phép để làm gì ạ?”
-Tất nhiên rồi, để hai đứa kết hôn chứ còn gì nữa?
"Kết hôn á?"
-Hửm? Không phải hai con đang hẹn hò rồi sao? Chuyện tình yêu ấy mà. Con gái mẹ rõ ràng rất thích Reinhardt còn gì.
“…Hả?”
Mẹ đang nói cái quái gì vậy?
Bộ não của Harriet như ngừng hoạt động.
Harriet chưa bao giờ nói với họ, nhưng có vẻ cả gia đình đã nhìn thấu tâm tư của cô.
-Vậy nên, có vẻ Reinhardt đã lặn lội đến tận Arnaca để hỏi xem bọn ta có đồng ý cho hai đứa hẹn hò không. Chà, cậu ấy ăn nói cũng khéo đấy chứ. Cả nhà đều tán thành.
“K-Khoan đã… Chuyện quái gì thế này…? Làm sao mà…?"
Reinhardt đến Arnaca để xin phép cưới cô?
Làm sao có chuyện đó được?
Reinhardt dường như đã cố gắng đối xử tốt với cô bằng cách gọi cô là 'tiểu thư' kể từ khi trở về. Harriet không thích điều đó vì nó nghe có vẻ giả tạo.
Chuyện đó…
Có phải Reinhardt hành động như vậy vì muốn ngỏ lời với cô không?
Không…
Không đơn giản như vậy.
Theo lời mẹ cô, Reinhardt dường như nghĩ rằng họ đã có quan hệ tình cảm.
Reinhardt không đến để hỏi liệu anh có thể hẹn hò với cô hay không, mà dường như để hỏi liệu gia đình cô có chấp nhận mối quan hệ đó không.
Không thể chỉ là hiểu lầm được.
Còn lý do nào khác khiến Reinhardt phải đến Arnaca?
Anh hoàn toàn không có lý do gì để đến nơi chẳng có mối liên hệ nào với mình ngoài Harriet.
-Mặc dù còn hơi sớm nhưng cha con nói rằng ông ấy ủng hộ cuộc hôn nhân giữa hai đứa. Mẹ tự hỏi sao phải vội vàng thế? Cha con và Reinhardt đã nói chuyện riêng về vấn đề này, nhưng có vẻ ông ấy đã thực sự lên kế hoạch từ trước.
Cái gì?
Reinhardt và cha đã bàn về chuyện tương lai sau khi hẹn hò—kết hôn ư?
-Dù sao thì hai đứa cũng chỉ là sinh viên và còn quá trẻ nên đừng làm gì dại dột nhé. Nếu không, mẹ sẽ nổi giận đấy. Hiểu chưa?
“Ư-ừm… Vâng.”
Chuyện gì đã xảy ra vậy?
-Nhân tiện, hai đứa bắt đầu hẹn hò bao lâu rồi? Có vẻ như con bắt đầu nói khác về cậu ấy kể từ khi trở về từ đảo hoang.
Cuộc hôn nhân giữa Harriet và Reinhardt…
Một cuộc gặp gỡ bí mật…
Đầu óc Harriet đóng băng hoàn toàn, ngập trong mớ thông tin hỗn độn và những tình huống khó hiểu.
Cô biến thành một Đồ ngốc thực sự.
Tại sao Reinhardt lại đến Arnaria và đột nhiên bàn về chuyện yêu đương, cưới xin?
Điều đó có nghĩa là Reinhardt tin rằng họ đang ở bên nhau và yêu nhau.
Rõ ràng đây là lần đầu tiên cô nghe nói về việc họ hẹn hò và sắp kết hôn.
Mình…
Mình… đang hẹn hò với Reinhardt sao?
Từ bao giờ?
Tại sao đến tận bây giờ mình mới biết?
Harriet cảm thấy như sắp phát điên.
Những suy luận bắt đầu từ kết luận định trước thường dẫn đến sai lầm.
Nữ Công tước bắt đầu với giả định rằng không ai trên đời này lại không thích đứa con gái út xinh đẹp và đáng yêu của bà.
Bà mặc định rằng Reinhardt đến vì con gái mình, nên thậm chí chẳng thèm hỏi lý do thực sự khiến cậu ta đến Arnaca.
Tại sao ư? Bà đơn giản coi việc cậu ta đến vì Harriet là điều hiển nhiên.
Đó là lý do tại sao Harriet de Saint-Owan rơi vào mớ bòng bong này.
“Sao cậu cứ nhìn chằm chằm tớ thế? Cậu có điều gì muốn nói à?"
“…Không có gì, Đồ ngốc.”
Trái tim Harriet bắt đầu đập loạn nhịp khi thấy Reinhardt trêu chọc cô một cách thô lỗ như thường lệ.
Reinhardt đã nói với cha mẹ cô rằng anh muốn cưới cô…
Tuy nhiên, có vẻ như Reinhardt muốn giữ bí mật về cuộc gặp đó nên mẹ cô đã dặn cô giả vờ như không biết.
Lo lắng về khoảng cách địa vị quá lớn, anh ấy đã thực hiện chuyến đi đến Arnaca ngay trong đêm.
Reinhardt dường như tin rằng họ đã hẹn hò được một thời gian.
Từ khi nào?
Từ đảo hoang? Hay từ khi họ đến thăm Quần đảo Edina?
…Hay thậm chí từ trước đó nữa?
Nghĩ lại thì, tại một thời điểm nào đó, Reinhardt bắt đầu quan tâm đến cô theo nhiều cách khác nhau dù bề ngoài vẫn tỏ ra cộc cằn.
Đó có thể là lý do chăng? Có phải anh ấy hành động như vậy để làm điều gì đó tốt đẹp cho người mình yêu?
Dù cô có nghĩ thế nào đi nữa…
Reinhardt dường như luôn mất bình tĩnh nếu có chuyện gì liên quan đến Harriet, nhưng chuyện này thì quá sức tưởng tượng.
Lý trí mách bảo cô rằng thật khó tin khi anh ta lặn lội đến Arnaca lúc nửa đêm chỉ để xin phép cha mẹ cô chuyện cưới xin.
Cô cảm thấy như có một sự hiểu lầm nào đó ở đây.
Đã một thời gian kể từ khi Harriet rời Arnaria.
Harriet biết gia đình mình bao bọc và tự hào về cô thái quá.
Vì vậy, chắc chắn phải có sự hiểu lầm nào đó.
Rõ ràng là…
Harriet trải qua cả ngày với những suy nghĩ rối bời ám ảnh tâm trí.
Trong giờ thực hành Ma thuật…
Harriet tập trung cao độ, hoàn thành mọi tính toán cần thiết để thi triển Ma pháp bên trong một cơ sở kiên cố được xây dựng để đảm bảo an toàn.
Một [Hỏa Cầu] rực cháy được triệu hồi cách đầu Harriet khoảng 5 mét.
[Hỏa Cầu] này lớn gấp 5 lần bình thường.
Vùùù!
Tốc độ của nó vượt qua âm thanh, lao vun vút về phía đống mục tiêu giả định.
Bùm!
Mặt đất rung chuyển dữ dội sau vụ nổ lớn bao trùm bán kính khoảng 20 mét tính từ điểm va chạm.
Harriet vô thức chạm vào chiếc khuyên tai mà Reinhardt đã tặng.
“Thời gian thi triển khoảng 30,2 giây, sức mạnh đạt cấp bậc cao. Độ ổn định kiểm soát mana từ hạng A trở lên.”
Trợ giảng đánh giá quá trình thi triển và gật đầu hài lòng.
“Harriet de Saint-Owan, em đã thực hiện hoàn hảo Ma pháp [Hỏa Kích]. Thật tuyệt vời."
"Cảm ơn ạ."
Harriet là người duy nhất trong lớp thành công thi triển Ma pháp hủy diệt diện rộng [Hỏa Kích], bất chấp sự phức tạp của nó.
Đó là một Ma pháp hủy diệt cấp cao, yêu cầu người thi triển phải tạo ra một [Hỏa Cầu] khổng lồ gấp 5 lần bình thường và phóng nó đi với tốc độ siêu thanh. Khi va chạm, nó sẽ nghiền nát mục tiêu và tạo ra sóng xung kích cực mạnh.
Nếu [Hỏa Cầu] có thể làm bị thương lũ Orc, thì [Hỏa Kích] thực sự có thể thổi bay chúng.
—[Hỏa Kích]…
Việc thi triển đã thành công mỹ mãn.
Mọi người không biết rằng Harriet thậm chí đã đủ khả năng để thách thức Ma pháp hủy diệt cấp cao hơn, [Bùng nổ].
Harriet có thể sử dụng Ma pháp hủy diệt cấp cao nhất để gây ra vụ nổ ngay lập tức tại một tọa độ được chỉ định, chứ không phải dạng đạn đạo như [Hỏa Kích].
[Hỏa Kích] là Ma pháp mà cô đã thành thạo trong kỳ nghỉ.
Tuy nhiên, tất cả các bạn cùng lớp đều nhìn cô như thể cô là một con quái vật.
Ma pháp chỉ đơn giản là công thức.
Sau khi ghi nhớ [Hỏa Kích], Harriet có thể dễ dàng kích hoạt nó nếu kiểm soát tốt [sức mạnh ma thuật] của mình.
Harriet thấu hiểu hoàn toàn Ma pháp trong tâm trí, vì vậy trừ khi cô thiếu [sức mạnh ma thuật] hoặc khả năng [điều khiển ma thuật] bị gián đoạn, nếu không nó chắc chắn sẽ kích hoạt.
Những công thức đó đã được các học giả và pháp sư vĩ đại tạo ra. Người ta không cần phải sáng tạo cái mới, chỉ cần làm theo những gì đã có sẵn.
Do đó, về cơ bản, hầu hết các pháp sư đều là những kẻ bắt chước.
Việc sao chép quá dễ dàng đối với Harriet, người có tiềm năng sớm bước vào lĩnh vực sáng tạo Ma pháp mới.
Harriet không thể hiểu nổi tại sao những sinh viên khác lại không thể làm được một việc hiển nhiên như vậy. Chỉ cần làm đúng như sách vở, tại sao họ lại thất bại?
Đó là lý do Harriet từng coi thường những người kém cỏi hơn mình.
Cô là người đã quen đứng trên đỉnh cao.
—Cả về địa vị lẫn tài năng.
Đó là cách sống của Harriet cho đến khi cô gặp tên kỳ quặc đó.
Sau khi giờ thực hành Ma thuật kết thúc, Harriet đi đến tòa nhà của Hội Nghiên cứu Ma thuật.
Harriet và những sinh viên khác được giao đề tài nghiên cứu thường dành thời gian ở đây. Reinhardt ít khi ghé qua trừ khi có cuộc họp định kỳ, vì cậu ta còn bận rộn với công việc bên ngoài.
“Haizz… tôi không biết nữa. Cần quá nhiều thuốc thử cho việc này, và tôi thậm chí không biết phải làm gì để loại bỏ tác dụng phụ.”
Christina, người được giao nhiệm vụ tạo ra một loại thuốc đặc biệt giúp nâng cao [Độ nhạy ma thuật] và [Điều khiển ma thuật], thở dài sườn sượt như thể đang gặp bế tắc.
Tương tự với Adelia, người được yêu cầu phát triển một tạo tác cho phép sử dụng [sức mạnh ma thuật] bên ngoài như năng lượng nội tại.
“Liệu có thể làm ra thứ như thế ngay từ đầu không…?”
Mọi người đều khá bi quan. Harriet cũng không nghĩ mọi chuyện sẽ suôn sẻ. Trên hết, cô ấy còn được giao nhiệm vụ nghiên cứu thứ gì đó như [Ma Pháp Không Gian] và cách du hành đến thế giới khác.
Những thứ mà hai người kia được yêu cầu phát triển sẽ cực kỳ giá trị nếu thành công.
Tại sao cô ấy lại phải nghiên cứu [Ma Pháp Không Gian]?
Harriet không hiểu.
Tuy nhiên, Reinhardt tin tưởng cô.
Anh tin Harriet có thể làm được. Bất kể chuyện gì đã xảy ra ở Arnaca, cuối cùng cô cũng bắt đầu quan tâm đến nó.
Khác với các bài học trên lớp chỉ dừng lại ở những ma thuật đã có sẵn, cô hoàn toàn mù tịt về việc phải bắt đầu từ đâu với đề tài này.
Harriet ngày càng coi trọng nhiệm vụ của mình, bất kể có thành công hay không.
Nó không chỉ là ghi nhớ hay nghiên cứu những gì người khác đã làm, mà là tiên phong trong một lĩnh vực ma thuật chưa từng tồn tại. Cô nhận ra mình còn nhiều thiếu sót nhưng vẫn muốn thử sức.
Tất nhiên, ngay cả thiên tài Harriet cũng chưa tìm ra giải pháp.
Họ đang nghỉ giải lao uống trà vì mọi người đều đã kiệt sức.
“Tiền bối, chị không khỏe sao?"
Theo Christina, người trẻ nhất nhưng lại chững chạc nhất ở đây, Redina của năm hai Lớp A, lẩm bẩm với vẻ mặt tuyệt vọng.
“Ư-ừm… một người bạn của chị đã bỏ học. Adriana…”
“À, đó… đó không phải là tiền bối luôn luyện tập cùng Reinhardt sao?”
"Đúng vậy."
—Adriana…
Harriet biết đó là sinh viên năm hai thường luyện tập với Reinhardt vào lúc bình minh. Khi tình cờ gặp, cô thường thấy chị ấy chào hỏi và nói chuyện với Reinhardt.
Redina có ý gì khi nói "chị ấy đã bỏ học"?
“Reinhardt đã cố gắng thuyết phục chị ấy quay lại khi cậu ấy đến Tu viện ở Công quốc Saint-Owan, nhưng chị đoán là không thành công…”
—Công quốc Saint-Owan…
Lúc này Harriet mới nhớ lại những gì Reinhardt đã hỏi cô cách đây không lâu.
‘Cậu có biết Tu viện Artowan không?'
“Tu viện Artowan á? Tớ không biết?'
'Tớ nghe nói nó ở Công quốc Saint-Owan?'
‘Cậu nghĩ tớ biết mọi ngóc ngách của Công quốc chắc? Tớ không biết chỗ đó đâu, Đồ ngốc.'
'Không biết thì nói không biết. Sao cậu lại cáu?'
'Tớ đâu có cáu.'
‘Cậu đang điên lên đấy thây? Cậu cứ nhìn thấy tớ là cáu, phải không? Tớ tổn thương đấy.’
'Tớ không có màaaaa!’
Reinhardt rõ ràng đã hỏi vị trí của một tu viện ở đâu đó trong Công quốc Saint-Owan.
Đêm đó, Reinhardt đã biến mất cho đến tận sáng sớm.
Harriet cuối cùng cũng xâu chuỗi được sự việc.
Mục tiêu của anh ấy không phải là đến Arnaca mà là gặp tiền bối tên Adriana.
Harriet không biết tại sao, nhưng có vẻ như anh ấy muốn nói chuyện với người đã bỏ học đó.
Tiền bối Adriana đã không quay lại, nên có vẻ cuộc nói chuyện không diễn ra tốt đẹp.
Được biết, Reinhardt đã bất ngờ xuất hiện trước cửa Bạch Cung Arnaria, yêu cầu quyền ưu tiên sử dụng cổng dịch chuyển. Cô không chắc về những chi tiết khác, nhưng phần đó có vẻ là sự thật.
Ưu tiên sử dụng cổng…
Đó là lý do anh dừng lại ở Arnaria. Hàng người chờ ở cổng dịch chuyển quá dài để có thể quay lại Temple kịp lúc. Sẽ mất vài ngày nếu xếp hàng.
Vì thế…
Họ đã hiểu lầm, đó là một sự hiểu lầm tai hại.
Chẳng phải chỉ có gia đình cô làm ầm ĩ lên thôi sao? Cô vẫn luôn nghi ngờ, và hóa ra đúng là vậy.
Chuyện cưới xin và tất cả những thứ đó… Reinhardt sẽ không bao giờ trực tiếp đề cập đến những chuyện như vậy.
Họ tự suy diễn và gây ra hiểu lầm.
Thật nhẹ nhõm.
Harriet không bị ảnh hưởng bởi sự hiểu lầm đó quá lâu vì cô đã biết cách phân tích sự thật từ lời nói của người khác, chứ không phải trực tiếp từ Reinhardt.
Harriet cứ ngồi ngây ra đó cho đến khi tách trà nguội lạnh.
—Đêm đó…
“Hự, người ngợm đau nhức quá…”
Harriet tình cờ gặp Reinhardt đang loạng choạng bước ra khỏi phòng tập vào lúc nửa đêm. Anh đối mặt với cô, ngáp dài và vươn vai.
“Cậu chưa ngủ à?”
“Tớ chuẩn bị về đây.”
Đó là một sự hiểu lầm.
Sự ảo tưởng của gia đình Harriet đã lan sang cô, và suýt chút nữa cô cũng hiểu sai.
“À… Ờm… Cậu đã nói chuyện với cha mẹ tớ chưa?”
Reinhardt ngập ngừng trước khi mở miệng như thể vừa nhớ ra điều gì đó.
“Rồi."
“Chà, cha của cậu…”
"Tớ biết cậu định nói gì rồi."
Bằng cách nào đó, Harriet trở nên rất bình tĩnh khi ngắt lời Reinhardt, người đang định nói điều gì đó có vẻ khó xử.
“Cậu không cần phải giải thích đâu.”
“Ồ… Ờm. Đ-được rồi.”
Reinhardt nghiêng đầu, hơi hoang mang nhìn cô. Tất cả những chuyện cưới xin chỉ là hiểu lầm đơn giản.
Harriet biết đó là một sự hiểu lầm ngớ ngẩn.
Tuy nhiên, cô thậm chí không muốn nghe Reinhardt xác nhận điều đó bằng chính miệng mình.
Harriet cảm thấy mình sẽ chỉ bị tổn thương thêm nếu để anh nói ra.
“Tớ… tớ đi đây.”
"Ừ."
Harriet không muốn nghe Reinhardt giải thích.
Cô liếc nhìn bóng lưng anh khi anh quay đi.
Một sự hiểu lầm…
Thay vì biết sự thật phũ phàng, Harriet thà tiếp tục hiểu lầm thêm một chút nữa còn hơn.
Harriet tháo chiếc khuyên tai cô đã đeo suốt thời gian qua.
Ngay khi Ma thuật trấn an hết tác dụng, cô lấy tay che mặt.
Harriet muốn bật khóc.
4 Bình luận