Arc 9: Đe Doạ Ám Sát [ĐÃ HOÀN THÀNH]

Chương 240: Công Quốc Saint-Owan (5) - Sự Cho Phép Của Bố Vợ

Chương 240: Công Quốc Saint-Owan (5) - Sự Cho Phép Của Bố Vợ

Tôi đã hoàn thành xong việc của mình, vì vậy tôi phải quay lại thôi.

Tuy nhiên, Đại Công tước Saint-Owan dường như muốn đi dạo thêm một chút. Chẳng lẽ ông ấy không buồn ngủ sao?

Tôi có thể quay lại Temple, nhưng chắc chắn sẽ không chợp mắt được vì đã quá muộn, nên cũng không có nhiều thời gian để đi dạo thêm.

“Reinhardt, cậu nghĩ sao về Arnaria?”

Đối với tôi, Đại Công tước Saint-Owan chẳng hơn gì cha của một người bạn.

Nhưng tại sao tôi lại có cảm giác như ông ấy là bố vợ tương lai vậy? Ông ấy chắp tay sau lưng, tỏ ra nghiêm nghị và nói chuyện như thể đang cố gắng đặt tôi vào đúng vị trí vì mối quan hệ với con gái ông, chứ không phải vì địa vị của tôi.

Chuyện quái gì thế này?

Giữa chúng tôi chẳng có gì cả, nhưng tôi cảm giác như mọi chuyện đã đi quá xa đến mức không thể cứu vãn.

Tất nhiên, gạt chuyện đó sang một bên, câu hỏi của Đại Công tước…

Tôi nghĩ gì về Arnaria ư?

“Tôi nghĩ nó thật tuyệt vời. Tôi chưa từng thấy nơi nào như vậy, nhưng… tôi còn phải học hỏi nhiều, nên không biết diễn tả cảm xúc này sao cho đúng. Xin thứ lỗi.”

“Cậu khéo ăn nói thật đấy."

Liệu có quá rõ ràng rằng tôi chỉ đang nói những lời sáo rỗng vô nghĩa không?

Đại Công tước phóng tầm mắt ra khu vườn của Arnaria.

“Đây là một nơi cô độc.”

Ngay cả Đại Công tước, người đã biến toàn bộ Cung điện thành nơi chỉ có những con rối tự động, cũng phải thừa nhận sự biệt lập của Arnaria thật cô đơn.

Hầu hết người làm vườn, bảo vệ và nhân viên đều là golem.

Có vẻ cũng có vài nhân viên là con người, nhưng Arnaria vận hành với số lượng người tối thiểu.

Có lẽ là vì mục đích an toàn, và chắc chắn sẽ an toàn hơn nhiều theo cách đó, nhưng kết quả là Arnaria đã trở thành một nơi an toàn, xinh đẹp và cô độc.

Tôi không biết mình nên phản ứng thế nào trước những lời thú nhận từ chính chủ nhân của Bạch Cung.

“Harriet đã ở đây một thời gian dài.”

“Có vẻ là vậy.”

Một người coi thường bất cứ ai có địa vị thấp hơn và kém tài năng hơn—Harriet đã từng là người như thế.

Cô ấy được đối xử với sự tôn trọng tối thượng và lớn lên như một công chúa trong lồng kính, được gia đình bao bọc, những người sẽ cuống cuồng lên bất cứ khi nào cô ấy hờn dỗi hay bị một vết xước nhỏ.

“Cậu có hiểu tại sao ta gửi Harriet đến Temple không?”

Đó là câu hỏi tôi đã thắc mắc từ lâu.

Harriet có thể học Ma thuật ngay tại Arnaria. Đây là Đại Công quốc Saint-Owan, và cha cô là một Đại Pháp sư, vậy tại sao cô phải đến Temple?

Harriet de Saint-Owan, tiểu thư của Công quốc Saint-Owan, vùng đất tiên phong về Ma thuật, lại theo học tại Royal Class của Temple.

Đó là thiết lập tôi đã tạo ra cho Harriet.

Tuy nhiên, thực tế Harriet không nhất thiết phải học Ma thuật ở Temple.

Cuối cùng, lý do thực sự cũng đã được hé lộ.

Harriet đã sống cả đời trong Cung điện hiu quạnh đó cho đến tận bây giờ.

Harriet kiêu ngạo, không biết cách đối nhân xử thế và sống một cuộc đời mà mọi vấn đề đều được giải quyết nếu cô ấy mè nheo đủ lâu. Cô ấy coi thường thường dân và những người hầu kẻ hạ mà cô ấy thỉnh thoảng gặp như sâu bọ.

Một người cha sẽ làm gì khi thấy con gái mình như vậy?

“Ngài muốn cô ấy tích lũy kinh nghiệm và gặp gỡ nhiều người khác nhau… Có phải vậy không?”

"Đúng vậy."

Temple là nơi địa vị trở nên vô nghĩa.

Ở Temple, người ta không thể dùng quyền lực để chèn ép người khác.

Đại Công tước Saint-Owan muốn Harriet, cô con gái được bao bọc quá kỹ, trải nghiệm một môi trường hoàn toàn khác biệt. Ông muốn cô hiểu rằng thế giới không chỉ xoay quanh cô.

Vì vậy, Công tước đã gửi cô ấy đến Temple.

Tuy nhiên, trong nguyên tác, Harriet đã không thay đổi cho đến tận cùng.

Nhưng giờ đây, mọi thứ đã khác nhờ sự hiện diện của tôi.

Đại Công tước Saint-Owan hẳn đã mong muốn Harriet tình cờ gặp một người nào đó giống tôi, nếu không muốn nói là chính tôi.

“Harriet dường như đã có rất nhiều bạn bè, và tính cách con bé cũng thay đổi tích cực.”

“…”

“Dù không thể nói tất cả là nhờ cậu, nhưng cũng không thể phủ nhận vai trò của cậu.”

Đại Công tước muốn Harriet thay đổi, và cô ấy thực sự đã thay đổi. Ông ấy có vẻ hài lòng với điều đó. Sự hẹp hòi của cô ấy đã giảm đi đáng kể. Cuối cùng, dù Công tước phản đối Hội Nghiên cứu Ma thuật, nhưng điều đó chứng tỏ Harriet đang hòa nhập tốt.

Công tước không thể ghét bỏ điều đó hoàn toàn.

Tôi cảm thấy hơi lạ khi nghe những lời này từ ông ấy.

Đại Công tước xứ Saint-Owan và gia đình ông…

Họ dường như không quá quan trọng hóa địa vị của mình. Thực tế, tôi mang tiếng là một kẻ ăn mày hèn kém, một người mà ngay cả thường dân cũng coi thường. Harriet cũng đã thôi gọi tôi là ăn mày hay những từ tương tự từ lâu.

Tuy nhiên, gia đình Đại Công tước dường như không có bất kỳ định kiến nào với tôi, bất kể xuất thân của tôi ra sao.

‘Cậu ấy là thường dân, nhưng là bạn của con gái tôi, nên tôi phải đối xử tốt.'

Không chỉ dừng lại ở mức đó. Công tước dường như chẳng bận tâm chút nào.

Lần đầu gặp, Đại Công tước từng nói con gái ông sẽ không bao giờ tìm kiếm lời khuyên từ một kẻ thấp kém như tôi, nhưng thực ra ông ấy đang nói từ quan điểm của Harriet lúc đó.

Hồi đó tôi im lặng vì không muốn đôi co.

“Ngài nghĩ gì về xuất thân của tôi?"

Tôi quyết định hỏi thẳng vì tò mò. Đại Công tước lặng lẽ nhìn tôi.

Có vẻ ông ấy cần suy nghĩ một chút.

“…Cậu có biết lịch sử của Gia tộc Saint-Owan không?”

Đại Công tước trả lời bằng một câu hỏi hoàn toàn bất ngờ.

"Tôi không biết."

“Tổ tiên của Gia tộc Saint-Owan là thợ thuộc da.”

“…”

“Đao phủ, thợ thuộc da và đồ tể… Những nghề này từng bị coi là thấp kém nhất trong xã hội. Hồi đó, họ thậm chí không được phép có nhà gần làng.”

Tầng lớp đáy cùng của xã hội, bị khinh rẻ bởi ngay cả những kẻ thấp hèn nhất.

“Nhà của thợ thuộc da luôn có những thùng nước tiểu để xử lý da, mùi hôi thối khiến họ bị cấm sống trong làng. Ta đã từng ngửi thấy mùi đó; kinh khủng không diễn tả nổi.”

“…”

“Chỉ cần làm thợ thuộc da thôi cũng đủ lý do để bị ly dị rồi. Dù trước đó có thề thốt chịu đựng được, nhưng nếu đối phương đòi ly hôn, ta cũng chẳng thể làm gì khác ngoài chấp nhận. Gia tộc Saint-Owan bắt nguồn từ những người thợ thuộc da như vậy đấy.”

Đại Công tước Saint-Owan kể cho tôi nghe về quá khứ mà ngay cả tôi, tác giả, cũng không biết. Ông ấy có thể chọn quên đi nguồn gốc thấp hèn đó, nhưng Đại Công tước đã ghi nhớ nó.

“Gia tộc Saint-Owan… không, cậu nghĩ làm thế nào con cháu của những kẻ thấp kém, thậm chí không được coi là thường dân, lại có thể vươn xa đến thế này?”

Khoảng cách giữa một xưởng thuộc da hôi thối và Bạch Cung Arnaria lộng lẫy là vô cùng lớn.

Tuy nhiên, Gia tộc Saint-Owan giờ là chủ nhân của cả một Công quốc.

Đến một lúc nào đó, họ đã rũ bỏ quá khứ thấp hèn. Tuy nhiên, chủ nhân của Bạch Cung vẫn không quên nguồn cội.

“…Là nhờ tài năng sao?”

"Phải."

Đó là thứ duy nhất giúp kẻ tầm thường trở nên cao quý.

Họ đã san lấp khoảng cách đó.

“Dòng dõi Saint-Owan mang trong mình mối liên kết mạnh mẽ với Ma thuật qua nhiều thế hệ, nhưng đối với một thợ thuộc da, Ma thuật là thứ quá xa vời. Tuy nhiên, từ khi chúng ta đánh thức được tài năng đó, trải qua bao thế hệ, cuối cùng chúng ta đã đạt được vị thế ngày hôm nay.”

"Địa vị xã hội…"

"Là vô nghĩa."

“Suy cho cùng, thế giới chỉ cần những người có ích.”

“Kẻ sinh ra là quý tộc hôm nay có thể là quý tộc, nhưng ngày mai chưa biết thế nào.”

“Tương tự, kẻ sinh ra thấp hèn hôm nay có thể thấp hèn, nhưng tương lai là điều không thể đoán trước.”

“Chỉ với năng lực, tài năng hoặc sức mạnh…”

“Mọi rào cản đều có thể bị phá vỡ.”

Đại Công tước Saint-Owan nhìn tôi.

Ông là một người thực tế, trọng dụng nhân tài.

“Xuất thân thấp kém của cậu không còn quan trọng nữa khi cậu đã bước chân vào Royal Class.”

“…”

"Địa vị ư? Ngay khi cậu tốt nghiệp, bất kỳ vương quốc, quốc gia hay thậm chí là Đế quốc nào cũng sẽ tranh nhau ban tước hiệu để giữ chân cậu; và đó sẽ không phải là những tước hiệu rỗng tuếch đâu. Họ có thể trao cho cậu địa vị ngang hàng với ta.”

Tôi là thường dân, nhưng tôi không có lý do gì để tiếp tục sống cuộc đời bình thường.

Đó là nhờ tài năng của tôi. Tôi là người sử dụng [Sức mạnh Siêu nhiên], và nếu tôi an toàn tốt nghiệp, tôi sẽ mạnh hơn bất kỳ hiệp sĩ thông thường nào.

—Tài năng của tôi… Sức mạnh của tôi…

Chỉ riêng những thứ đó đã đủ để tôi được coi trọng như một quý tộc.

Đại Công tước Saint-Owan thậm chí không còn coi tôi là thường dân khi tương lai xán lạn đó đã được đảm bảo.

Tất nhiên, đó là quan điểm của Đại Công tước, người hiểu rằng tài năng sẽ mang lại địa vị.

Các thành viên trong gia đình Đại Công tước đối xử bình thường với tôi vì họ biết việc soi mói xuất thân của tôi là vô nghĩa.

Chỉ vì tài năng của tôi…

Đó có phải là lý do ông ấy công nhận tôi?

Đại Công tước Saint-Owan và gia đình ông đều là những người trọng tài năng nên không quan tâm đến địa vị.

Nếu bạn bất tài, họ sẽ coi thường; nếu không, họ sẽ tôn trọng.

Tôi đã nhận được sự tôn trọng đó.

“Vì vậy, ta không quan tâm đến xuất thân của cậu. Đừng lo lắng."

Tuy nhiên, lời nói tiếp theo của Đại Công tước khiến tôi chưng hửng.

Tôi hỏi vì tò mò thôi, chứ tôi đâu có lo lắng về xuất thân của mình? Sao ông ấy lại nghĩ thế nhỉ?

“Cậu thừa tư cách để cưới Harriet.”

“…?!”

Cái gì cơ?

Ông ấy đang nói cái quái gì vậy?

“Nghĩa là cậu không cần phải lo lắng về xuất thân khiêm tốn của mình khi cầu hôn Harriet.”

Không.

Khoan đã!

“Đó chẳng phải là lý do cậu đột ngột đến đây vào giờ này để hỏi chuyện đó sao?”

Có vẻ như cả gia đình Đại Công tước đã hiểu lầm tai hại rồi.

Đại Công tước còn hiểu lầm trầm trọng hơn thế.

Ông ấy nghĩ chúng tôi đang hẹn hò và tôi đến đây để tính chuyện trăm năm.

Hèn gì…

Ông ấy mở cổng như thể đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu…

Không phải thế! Tôi chỉ ghé qua Arnaria thôi, tôi đâu có thích Harriet đến mức đó, nhưng rõ ràng Công tước nghĩ tôi đến đây giữa đêm hôm khuya khoắt để xin phép cưới con gái ông ấy.

“Tuy nhiên, cấm được vượt quá giới hạn đấy.”

Đối mặt với vẻ mặt đằng đằng sát khí của Đại Công tước, như thể sẵn sàng xé xác tôi nếu tôi dám động vào con gái ông trước khi cưới, tôi không thể mở miệng nói rằng tôi chỉ đến để gặp một bà chị quen biết.

Nếu nói ra, Công tước giết tôi mất.

Tất cả chỉ là hiểu lầm.

Khoảnh khắc nhận ra tình hình, tôi đứng hình, không biết phải làm sao.

Tôi chỉ đến để xin ưu tiên dùng cổng dịch chuyển thôi mà…

Thế quái nào lại thành ra được phép cưới Harriet?

Nếu muốn làm quý tộc, tôi có đầy cơ hội khác.

Tôi đủ tư cách cưới Harriet, nên không cần lo lắng về việc cầu hôn.

Nhưng cấm được "ăn cơm trước kẻng" nếu không muốn chết.

Khi Đại Công tước Saint-Owan nói những lời đó, tôi không thể thanh minh rằng mình chẳng có quan hệ tình cảm gì với con gái ông ấy.

Tôi cảm giác nếu nói ra, ông ấy sẽ vặn vẹo tại sao tôi lại không hẹn hò với Harriet.

Harriet không có ở đây để ngăn cản ông bố cuồng con gái này.

Vì vậy, tôi rời Bạch Cung với cái danh "bạn trai được gia đình công nhận" dù thực tế giữa chúng tôi chẳng có gì.

Tôi sắp phát điên rồi.

Chuyện quái gì vừa xảy ra vậy?

Nếu sau này tôi không cưới Harriet, chắc chắn họ sẽ giết tôi.

Họ sẽ nghĩ tôi chơi đùa tình cảm của con gái họ và sẽ chẳng tin bất kỳ lời giải thích nào.

Tôi…

Tôi tiêu đời rồi.

Chẳng lẽ tôi thực sự phải cưới cô ngốc đó sao?

Tất nhiên, để điều đó xảy ra, chúng tôi phải giải quyết xong Sự cố Cổng đã, nên nếu làm được thì cũng tốt thôi. Cho đến lúc đó, mọi chuyện sẽ ổn.

Dù sao thì…

Chuyến phiêu lưu đêm khuya bắt nguồn từ việc Adriana bỏ học đã kết thúc.

Tôi đã cố gắng thực hiện một chuyến đi chớp nhoáng qua Công quốc Saint-Owan để tìm giải pháp.

Cuối cùng, tôi không thể đưa Adriana trở lại, nhưng…

Tôi cảm thấy mình vừa gây ra một rắc rối còn lớn hơn…

Tôi phải làm sao đây…?

[Nhiệm vụ hoàn thành – Trở về]

[Bạn đã nhận được 200 Điểm thành tựu.]

Tôi trở lại Thủ đô Đế quốc vào lúc bình minh.

Tôi chắc chắn Ellen sẽ không còn lý do gì để đánh tôi nữa.

Cô ấy sẽ không vừa đánh vừa hỏi: “Đêm qua cậu đi đâu?!” đâu nhỉ?

Không, nghĩ lại thì, tôi chưa bao giờ thực sự bị Ellen đánh trừ khi tập luyện, mà lúc đó cô ấy cũng đâu có nghiêm túc.

Sao tôi lại lo bị cô ấy đánh thế nhỉ? Tôi đâu phải loại người đó.

Phải chăng tôi đã bị "thuần hóa" sau bao trận đòn trong phòng tập…?

Adriana không còn ở Temple nữa…

Sự thật đó khiến tôi thấy hơi trống trải.

Dù sao thì…

Có một số người biết tôi đã ra ngoài đêm qua.

Nhưng không ai biết tôi đã đến tận Công quốc Saint-Owan. Tôi mệt rã rời vì không ngủ được chút nào, và giờ cũng chẳng thể ngủ bù vì trời đã sáng.

“Cậu thức trắng đêm à?" Ellen hỏi khi thấy bộ dạng phờ phạc của tôi.

“À… tớ có chút việc.”

Đã đến giờ ăn sáng.

Năm người chúng tôi, bao gồm cả tôi, luôn ngồi cùng nhau.

—Bốn cô gái và tôi.

Harriet cau mày lên tiếng.

“Cậu đã đi đâu thế? Lại gây chuyện à?”

Vâng.

Tôi đã gây ra rắc rối to đùng rồi đây.

Nhưng rắc rối đó không chỉ liên quan đến tôi, mà cả Harriet nữa. Cô ấy có vẻ đang cố tìm cớ trêu chọc tôi, nhưng tôi im lặng.

Thấy Harriet như vậy… tôi biết nói gì đây?

Tôi cảm thấy mình đã quá khắt khe với cô ấy. Dù Harriet không phải Công chúa như Charlotte, nhưng sau khi nhìn thấy Arnaria, tôi nhận ra vị thế của cô ấy cũng chẳng kém cạnh gì.

Tôi đã bắt nạt một tiểu thư lá ngọc cành vàng như thế bằng đủ thứ chuyện nhảm nhí.

Dù Harriet hay kiếm chuyện với tôi trước, nhưng dường như tôi đã làm tổn thương cô ấy rất nhiều chỉ vì thấy phản ứng của cô ấy buồn cười.

Tính cách của Harriet cuối cùng cũng thay đổi, nhưng khi hình dung cảnh Harriet lộng lẫy trong Cung điện, được nâng niu chiều chuộng, tôi lại thấy day dứt.

"Ừ, tớ xin lỗi."

"…Hả? C-cái gì?”

Harriet ngạc nhiên tột độ khi tôi đột ngột xin lỗi.

“Cậu là một tiểu thư danh giá, nhưng tớ lại không đối xử với cậu đúng mực; điều đó làm cậu buồn lắm phải không?”

“C-chuyện gì thế này… Sao tự nhiên cậu nói thế? T-tại sao… cậu lại có âm mưu gì nữa đây?”

Harriet tưởng tôi đang ủ mưu gì đó đen tối.

'Thằng khốn, ngươi định giở trò gì mà tự nhiên gọi ta là tiểu thư?' có vẻ là điều cô ấy đang nghĩ.

Không chỉ Harriet mà cả Liana và Adelia cũng nhìn tôi như thể nhìn thấy ma.

Không, nhưng tôi đã thực sự nghiêm túc kiểm điểm bản thân. Bỏ qua những lời của Đại Công tước, tôi nghĩ mình đã quá đáng với Harriet.

Sự hùng vĩ của Arnaria…

Tôi đã đối xử quá tệ với cô gái sống ở nơi tráng lệ đó.

Tôi không thể đối xử với Harriet như một tiểu thư đài các, nhưng ít nhất cũng nên tử tế hơn.

Harriet không phải là Đồ ngốc, mà là một tiểu thư…

Lẽ ra tôi nên tôn trọng cô ấy hơn một chút…

Tôi không nên gọi Harriet là Đồ ngốc nữa.

“Từ giờ trở đi, tớ sẽ không gọi cậu là Đồ ngốc nữa, mà sẽ gọi là Tiểu thư.”

“H-hả?! C-cái gì…? Cậu đang đùa tớ à? Sao tự nhiên lại giở chứng thế hả?!”

“Chúc ngon miệng, thưa tiểu thư.”

Môi Harriet mấp máy, vẻ mặt đầy bối rối. Không, sao cô ấy lại phản ứng thế? Tôi chỉ bảo sẽ đối xử tốt với cô ấy thôi mà?

“Này, tớ không biết có chuyện gì, nhưng cậu đi ngủ một giấc đi.”

Liana khịt mũi và phán một câu xanh rờn. Vì lý do nào đó, mặt cô ấy hơi tái đi.

Cô ấy bị sao vậy?

"…Tại sao?"

“Bởi vì cậu đang trong trạng thái cực kỳ bất thường đấy.”

Chắc Liana nghĩ tôi đang nói sảng vì mệt quá.

Chà, đúng là tôi đang mệt thật.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!