• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Arc 9: Kẻ Đánh Bom Kỳ Nghỉ [ĐANG TIẾN HÀNH]

Chương 195: Quà Tặng Từ Akechi Hideyori

0 Bình luận - Độ dài: 1,433 từ - Cập nhật:

"Được rồi, tiếp theo là đồ ăn. Bình thường lúc chú tự trông quán thì chỉ có cà phê với đồ đông lạnh thôi, nhưng chú nghĩ có Yoru-san ở đây rồi thì chúng ta có thể phục vụ vài món ra trò đấy. Tatsuyuki-kun, Hideyori-kun, hai người nếm thử xem sao nhé?"

Lúc này cũng gần trưa, đúng là thời điểm hoàn hảo cho bữa trưa.

Vì Yoru sẽ là người nấu nướng nên cô đã đến hỏi chúng tôi muốn dùng món gì.

"Sakuya cũng biết nấu ăn nên chú nghĩ giao cho con bé cũng được, nhưng kỹ năng giao tiếp của nó thì... chà, để nó trong bếp còn chú ra phục vụ khách cũng là một lựa chọn."

“Tôi cũng không nghĩ để Sakuya-chan tiếp khách là một ý hay đâu..."

"Đúng đấy~"

Master cười khổ trước lời nói của Tatsuyuki-san.

Sakuya đã cố gắng nói chuyện với tôi và những người thân thiết với tôi, nhưng ngoài ra thì cô ấy vẫn chọn cách nấp sau lưng tôi, Emi hoặc Yurika...

"Xin hỏi quý khách muốn dùng gì ạ? Nếu lại nói 'như mọi khi' là tôi tặc lưỡi với quý khách đấy."

"........."

"........."

"Xin mời gọi món."

Với một nụ cười u ám trên môi, Yoru hỏi chúng tôi muốn gọi món gì.

Khí chất mạnh mẽ của cô khiến cả tôi và Tatsuyuki-san đều phải im lặng.

“Tớ một phần súp miso thịt heo."

"Của anh là thịt heo xào hai lần."

“Cả hai nghĩ chỗ này là quán cơm suất à!? Ít nhất cũng phải gọi món gì có trong thực đơn chứ! Có thấy mấy món đó trên thực đơn không hả, hở!?"

Tôi đã bị mắng khi cố gọi một món ngẫu nhiên mà mình muốn ăn.

Master đang nhìn chúng tôi cười khổ.

Các món mì ống như spaghetti sốt thịt bằm, Neapolitan.

Sandwich và pizza toast.

Trên thực đơn chỉ toàn những món mang phong cách quán cà phê.

Khi tôi đang lướt qua thực đơn và tự hỏi liệu có nên chọn mì spaghetti sốt thịt bằm hay không, Yoru đã bước vào bếp.

"Master, chúng ta có đủ nguyên liệu không ạ?"

"C, Có chứ. Đồ dùng cá nhân của chú ở trong tủ lạnh đấy."

"Được rồi, súp miso thịt heo và thịt heo xào hai lần sắp có ngay đây."

"Hở?"

Coi những lời đùa giỡn của tôi và Tatsuyuki-san là thật, Yoru bắt đầu chuẩn bị nồi và chảo.

"Master, mình có đủ gạo cho mọi người không ạ?"

"Ừm, có chứ..."

"Vậy cháu sẽ nấu luôn phần của chúng ta.”

Sau khi nhanh chóng chuẩn bị nguyên liệu, cô bắt đầu dùng dao bếp thái rau củ.

Có lẽ không ngờ Yoru lại thực sự chiều theo yêu cầu của chúng tôi, Master trông có vẻ sững sờ trước hành động của Yoru.

"Có vẻ như Master đã tìm được một nhân viên bán thời gian tốt rồi đấy nhỉ..."

“Phải…”

Trong lúc phục vụ tôi và Tatsuyuki-san một tách espresso và một ly cola float, Master có vẻ rất ấn tượng khi nhìn Yoru.

Tôi nghĩ tuy cô có hơi thô lỗ như một người phụ nữ, nhưng lại là một nữ chính đảm đang với kỹ năng nội trợ đủ cao để có thể nắm giữ trái tim Takeru chỉ qua đường dạ dày.

Dù sao thì cô cũng đã quen với việc nấu ăn cho cha mẹ mình.

Phải chờ đợi khá lâu, mất khoảng 30 phút, nhưng rồi cơm, súp miso thịt heo và thịt heo xào hai lần đã được dọn ra bàn của chúng tôi.

Bữa ăn trông như thể thuộc về một nhà hàng cơm suất có phần sang trọng, và chúng trông thật ngon mắt.

"Coi như để kỷ niệm ngày làm thêm đầu tiên của mình đi.”

“QUÀOO!? Cậu cho nhiều rau vào món này ghê, trông ngon quá!"

"Thật tình... tại sao mình lại phải nấu cho Akechi chứ..."

Sau khi để súp miso nguội bớt, tôi nếm thử một miếng. Ngay khoảnh khắc đưa vào miệng, hương vị đậm đà của miso và dashi lập tức lan tỏa.

Thịt heo cũng mềm và dễ nhai.

"Ngon quá! Siêu ngon luôn đó, Yoru!"

"V, Vâng."

“Aaa, tớ thích cách cậu làm thịt heo mềm thật đấy."

Món súp miso thịt heo đậm chất nhà làm này thật sự sưởi ấm trái tim tôi.

Nó hoàn toàn không thể so sánh với món súp ăn liền mà tôi đã ăn hôm trước.

"Yup, ngon thật!"

"Master thuê được một đầu bếp tuyệt vời đấy."

Hai người đàn ông cũng có vẻ hài lòng với hương vị.

"C, Cảm ơn... chà, đồ ăn của tớ ngon là chuyện đương nhiên rồi."

Như thể muốn nói 'chuyện này có là gì', Yoru khoanh tay và ưỡn ngực. Cô có vẻ tự hào về thành quả của mình.

Hoàn cảnh, quá khứ, sứ mệnh của cô nàng.

Tôi biết tất cả mọi thứ về cô.

Biết được những khó khăn mà cô đã phải trải qua, tôi tôn trọng cô vì nỗ lực tuyệt vọng mà cô đã bỏ ra để học nấu ăn ngon đến mức này.

"Sao thế, Akechi?"

"À, tớ chỉ đang nghĩ về việc cậu đã nỗ lực nhiều thế nào thôi. Cậu thật tuyệt vời, Yoru."

“…..gì cơ, từng này là bình thường mà."

"Không, cậu thật sự rất tuyệt vời. Cậu có thể tự hào hơn và bật cái điệu cười Kera Kera Kera của mình lên được đó."

"Ke-h, Kera Kera Kera "

Nhìn thấy cô cố tình bắt chước lại điệu cười thường ngày của mình khiến tôi bất giác mỉm cười.

Nghe thấy tiếng cười tự nhiên mà cô thường chỉ để lộ ra sau khi trêu chọc Takeru như thế này thật sự khiến lòng tôi xao xuyến.

"Nếu cậu thích nó đến vậy thì lúc nào cũng có thể quyên góp riêng cho tớ mà, biết không? Ví dụ như, Tiền, hoặc Tiền, hoặc là Tiền chẳng hạn."

"Này, Master! Cô gái này, có phải nhỏ hiểu nhầm mình đang làm ở club đêm hay gì đó không!?"

"Thì, chú cũng không nghĩ là Hideyori-kun trả tiền cho bất cứ thứ gì ở đây đâu..."

“Ư ư, chí mạng thật..."

Điều đó khá là đau đớn khi tôi đang dùng đặc quyền của Oba-san để ăn chực ở đây.

Đúng lúc tôi đang lục trong túi tìm kẹo hay kẹo cao su để đưa cho Yoru.

Mắt tôi chợt liếc thấy chiếc túi giấy ở khóe mắt.

Phải rồi, mình có cái này.

"Vậy thì cậu có thể lấy cái này, Yoru."

"........."

"........."

Master và Tatsuyuki-san đang nhìn tôi với ánh mắt kiểu [Thật luôn? Tên này gan thật...].

Đó là chiếc túi giấy chứa món quà lưu niệm từ Oba-san, tấm thảm treo tường không ai ưa nổi.

"Ồ? Cái gì đây? Tớ có thể lấy nó à?"

"Tất nhiên rồi."

Yoru vui vẻ ngân nga khi cô lấy tấm thảm ra khỏi túi giấy.

"Cảm ơn nhé.”

"Hở? Cậu thực sự nhận nó sao?"

Nghe cô cảm ơn, câu hỏi đó bất giác tuột ra khỏi miệng tôi.

Tôi đã nghĩ rằng sẽ có một câu chốt hạ kiểu như [Ai mà thèm chứ!?] bay vào mặt mình, nhưng...

"Tại sao? Nếu cậu cho tớ thì tớ nhận thôi. Phòng của tớ ở ký túc xá giờ đang trống trơn, tớ sẽ treo cái này lên."

Yoru vui vẻ ngắm nhìn tấm thảm.

Hừmm...

Lẽ nào họa tiết này chỉ có đàn ông thấy kỳ quặc còn thực ra nó lại phổ biến với phụ nữ sao?

"Gì? Sao cậu cứ nhìn chằm chằm thế? Tớ không trả lại đâu nhé?"

"Ý là, tớ cũng đâu có nói là muốn lấy lại..."

"Hehe, vậy thì đây là của tớ nhé."

Chà, nếu Yoru thích nó thì cũng được thôi...

Sau đó, tôi đã ăn hết bát súp và phần thịt heo xào hai lần.

Tôi hài lòng với bữa ăn đến mức cuối cùng đã nghĩ rằng mình muốn được ăn đồ nhà làm của cô một lần nữa.

Master và Tatsuyuki-san cũng dành cho cô rất nhiều lời khen ngợi.

Lúc đầu tôi đã nghĩ rằng cô có thể sẽ gặp khó khăn khi làm việc tại một quán cà phê, nhưng có vẻ như nỗi lo của tôi là thừa thãi.

Sau đó, chúng tôi đã trò chuyện thêm vài giờ nữa và cả ngày cứ thế trôi qua...

[note79456][note79457]

Ghi chú

[Lên trên]
Eng: Tại sao chỉ qua vài chương mà em nó đã dễ thương hơn nhiều thế này…….
Eng: Tại sao chỉ qua vài chương mà em nó đã dễ thương hơn nhiều thế này…….
[Lên trên]
Tluc: Sức mạnh nữ chính…
Tluc: Sức mạnh nữ chính…
Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận