Tập 09

Hồi 14: Vân tinh

Hồi 14: Vân tinh

“Rikyũ? Nguy hiểm lắm, mau lùi lại đi!”

“......”

“Ể? Giả kim thuật ngoại bang có thể đánh bại ác linh sao?”

Một bóng ma lớn đang ngăn cản Nobuna trong cuộc hành quân đến Yamato, tại hồ Ogura.

Tuỳ tùng của nàng cuống lên: “Bỏ qua quân số đi, làm sao chúng ta có thể đối phó với sinh vật kia chứ!?”

Trà đạo tiên tử Sen no Rikyũ trong lúc đang cưỡi ngựa, đã khoác lên cơ thể mảnh khảnh những dải lụa đen, rồi tiến đến chỗ Nobuna.

“Giả kim thuật không phải là kỹ thuật dùng để biến sắt thành vàng à? Thứ đó thì chiến đấu kiểu gì được!?”

Nobuna lo lắng và cố ngăn cản nàng ấy.

Ngay từ đầu, Nobuna vốn không định để Rikyũ tham gia đoàn cảm tử quân này. Thế nhưng chẳng biết từ lúc nào, nàng đã xuất hiện bên cạnh Nobuna như một bóng ma.

“.....”

“Gì chứ? Giả kim thuật không phải chỉ là kỹ thuật làm vàng à?”

“......(cạn lời)”

Ác linh tỏ vẻ bối rối.

Trà đạo tiên tử nhỏ nhắn kia, khoác chiếc áo bào đen kiểu ngoại bang, chắc chắn không phải kẻ tầm thường.

Tuy nhiên cũng chỉ kéo dài được một thoáng.

“Kẻ nào dám bảo vệ Nobuna… thì cũng phải chết!”

Ác linh đối mặt với Rikyũ, vung cánh tay xuống.

Rikyũ khẽ mở đôi môi nhỏ nhắn.

Đặt bốn ngón tay lên hộp trà, nàng khẽ cất tiếng:

“Nhân danh Philippus Aureolus Theophrastus Bombastus von Hohenheim[note88821], ta lệnh cho ngươi! Khiển những vong linh phiêu dạt kia quy hồi tứ đại!”

ThumbnailMột cơn lốc bỗng chốc tụ lại trước ngựa Rikyũ.

Nắp hộp trà mở toang dù không ai chạm vào.

Bốn loại bột tung ra khắp nơi.

Hắc bột.

“Thổ linh trấn định - Hắc!”

Bạch bột.

“Thuỷ linh hồi lưu - Bạch!”

Kim bột.

“Phong linh tiêu tán - Kim!”

Xích bột.

“Hỏa xà liệt diệm - Xích!”

Bốn nguyên tố trộn lại với nhau trong gió, sinh ra hỏa diệm.

Cơn lốc lửa bừng lên, cháy dữ dội.

Thứ bột màu vàng ấy có lẽ là vàng, còn bột màu đen kia hẳn là thuốc súng.

Nobuna không đoán được hai loại bột còn lại là gì.

Có lẽ là nguyên liệu bí mật của giả kim thuật? Hay là vật chất mới do Rikyũ điều chế?

Không phải Âm dương thuật.

Cũng khác với ảo thuật của Matsunaga Hisahide.

Chẳng phải nghi lễ bí mật của Thiên Chúa giáo.

Một kỹ thuật chưa từng thấy đang bày ra trước mắt Nobuna.

“Thứ ma thuật ngoại đạo này không có tác dụng với ta đâu!”

Ác linh giương tay, cố đánh mạnh vào cơ thể của Rikyũ.

“Philippus Aureolus Theophrastus Bombastus von Hohenheim! Nương theo chỉ dẫn của người, hãy tru diệt ác linh ấy!”

Hỏa diệm ôm trọn lấy tay ác linh.

Rồi lan ra khắp cơ thể nó.

Không phải ảo ảnh.

Mà là lửa thật!

Sức nóng kinh khủng do nó phát ra chưa ai từng thấy ở Nhật Bản.

“Không… phải là ảo ảnh… Thế nhưng… cũng chỉ là lửa thôi! Ta… kẻ đã thoát khỏi vỏ bọc trần tục… thân xác này… hoàn toàn là sắt thép!”

Ác linh vẫn lao về phía Rikyũ.

Thế nhưng, đó chỉ là tưởng tượng của nó.

Lửa vẫn cháy rực.

Thân xác phi thường vượt khỏi giới hạn nhân loại của ác linh dần tan ra dưới nhiệt độ kinh khủng của hỏa diệm.

“Ngươi… Ngươi là…”

Bùm! Tay phải ác linh nổ tung.

“A…!”

“Dung môi có thể hoà tan vạn vật! Hãy tru diệt nhục thân và hồn phách của u hồn phiêu đãng này!”

“… Ngươi… thực ra là ai…”

Rikyũ đóng lại nắp trà.

Cùng lúc, cơ thể ác linh nổ tung thành từng mảnh trong tiếng Bùm kinh hoàng.

Ngọn lửa thiêu cháy nó dần biến mất.

Hồ Ogura lại trở về vẻ yên bình vốn có như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nobuna và đám tuỳ tùng kinh ngạc dán mắt vào Rikyũ.

“Rikyũ, thứ vừa rồi là ma thuật à?”

“……”

(Rikyũ lắc đầu.)

“Giả kim thuật có vẻ dùng ma ngôn, nhưng không phải ma thuật sao? Luyện kim, dung môi lại có thể trở thành vũ khí và làm nổ tung ác linh? Khoa học ngoại bang đúng là đáng sợ thật!”

“……”

(Rikyũ gật đầu.)

“Dung môi đó chính xác là gì thế?”

“……”

“Là Dịch thể khả nhiên (chất lỏng dẫn cháy) trong phép luyện kim à? Cô định dùng thứ nguy hiểm đó trong phòng trà á? Không được đâu! Sức phá hoại của nó quá kinh khủng rồi!”

“:....”.

“Ê? Cô nói nó nhẽ ra được dùng để đối phó với Matsunaga Hisahide, nhưng lỡ quá tay nên hết sạch nguyên liệu luôn rồi á!?”

“....(Cúi đầu)”.

“Thêm vào đó, đôi thủ là Harima…Không có Kuroda Kanbei thì không dùng được Chú thuật, nên chẳng có cách nào để diệt trừ ác linh đó.”

“.....(Gật đầu)”.

Dù miệng chẳng phát ra tiếng nào, nhưng Rikyũ muốn nói với Nobuna rằng: Ác linh cần khá nhiều thời gian để khôi phục nhục thể; nhân cơ hội này, chúng ta nên tiếp tục hành trình tới Harima.

Nobuna hét lớn với đám tuỳ tùng: “Ác linh biến mất rồi! Toàn quân, tiếp tục di chuyển!” rồi thúc ngựa hướng về phía nam tới Yamato.

Có vẻ như Rikyũ vốn chuẩn bị dung môi để đối phó với ảo thuật Ba Tư của Matsunaga Hisahide.

Bằng việc tinh luyện lặp đi lặp lại và dung hợp vật chất để có thể tùy ý điều khiển “chất” trong giả kim, kỹ nghệ này được xem là tân tiến nhất thời bấy giờ — và về sau trở thành nền tảng của khoa học hiện đại.

Rikyũ nhận ra những nguyên liệu dùng trong giả kim thuật cũng có thể cải tạo thành vũ khí.

Tuy nhiên, vũ khí Rikyũ chuẩn bị vốn dành cho mục đích khác.

Nobuna vẫn chưa nhận ra danh tính thật sự của ác linh.

Nhưng có một điều nàng biết rõ.

Âm dương thuật và chú thuật cổ đại sẽ không còn dùng được trong thời đại mới.

Tanegashima sở hữu sức công phá vượt trội, cùng với những kỹ thuật ngoại bang mang tên giả kim thuật, chưa kể đến cự nhân sắt mà Kanbei tạo ra bằng khoa học ngoại bang.

Và Matsunaga Hisahide sử dụng ảo thuật cổ Ba Tư, có lẽ nàng ấy cũng là một trong những vân tinh bị định sẵn sẽ bị xóa bỏ.

“........”

“Đừng bận tâm, Rikyũ, cảm ơn cô. Mất vũ khí rồi thì đừng gắng sức quá nhé.”

Phải rồi.

Kẻ đối mặt với Matsunaga Hisahide phải là chính Nobuna.

Nobuna phải vượt qua Matsunaga bằng sức mạnh và ý chí của riêng nàng.

“Chết tiệt! Vận may của Nobuna đúng là phiền phức! Ác linh do chú thuật của Tsuchimikado tạo ra lại bị Trà đạo tiên tử tiêu diệt sao…”

Manmi Senchiyo mím môi: “Nếu cứ tiếp tục như thế này, cô ta sẽ thực sự đánh bại Matsunaga Hisahide mất!”

Đường tới Yamato thẳng hướng về phía nam, tới thủ phủ Nara.

Khi Nobuna tới Nara, quân Matsunaga đã hoàn toàn bao vây các tăng binh trong Shosoin của chùa Todai.

Nếu Matsunaga bỏ qua nơi này mà dẫn quân đánh thẳng Honnoji, hẳn bây giờ Nobuna đã phải seppuku tự sát tại đó rồi.

Bất kể vì lý do gì, đây đã là lần thứ hai Matsunaga Hisahide làm phản.

Mình phải tìm cho ra nguyên nhân.

Lần đầu là để thử thách năng lực của Nobuna.

Một cuộc tập kích ở Kyō đúng lúc Nobuna vắng mặt đã dồn tướng quân Imagawa Yoshimoto vào đường cùng.

Lần ấy, hành động của Hisahide rất rõ ràng.

Vậy vì sao lần này người ấy lại chần chừ như thế…?

Dù không thể hiểu thấu suy nghĩ của Hisahide, Nobuna vẫn không ngừng ra lệnh khi lao lên phía trước.

“XUNG PHONG!”

“Hime-sama! Nguy hiểm quá ạ!”

Manmi Senchiyo đã tham mưu dừng quân tại đây để quan sát trận chiến giữa Hisahide và đám tăng binh và chờ thời cơ thích hợp. Thế nhưng Nobuna hoàn toàn phớt lờ lời ả.

“Ta sẽ quyết tử với Danjo! Senchiyo, đi với ta!”

“Tiểu nữ cũng phải chiến đấu ạ!?”

“Dearuka! Nếu ngươi muốn vị trí quan trọng trong gia tộc Oda, chỉ phụ trách nội quản (quản lý việc nội bộ) thôi là chưa đủ! Kẻ không dám đặt mạng sống ra chiến trường thì không xứng phục vụ gia tộc Oda!”

“....Tuân mệnh…”

Thực ra Senchiyo không hề quan tâm đến an nguy của Nobuna.

Nếu Nobuna tự làm tiên phong thì những tuỳ tùng của ả cũng sẽ noi theo và quyết tử với Matsunaga Hisahide.

Nếu là lãnh chúa khác thì chẳng vấn đề gì, nhưng đối thủ là Matsunaga Hisahide — kẻ quá nguy hiểm!

Con ả ấy trông giống lãnh chúa ở chỗ nào cơ chứ?! Là quái vật thì đúng hơn! Ta chỉ là gián điệp thôi mà! Không phải ta không biết chiến đấu, nhưng với con quái vật đó ư… Đừng có đùa nữa…

Mặc cho Senchiyo vẫn còn đang hoảng loạn, quân của Nobuna đã tiến sâu vào trong chiến trường.

Không còn lối thoát nữa.

Nếu bỏ chạy, ả sẽ bị xem là đào ngũ rồi bị bắt về xử trảm. Mà dù cho không bị xử trảm, ả cũng sẽ chẳng thể tiếp tục làm tuỳ tùng của Nobuna.

Muốn tiếp tục giữ vỏ bọc và hoàn thành nhiệm vụ, ta chỉ còn cách lập chiến công tại đây.

Không, ám sát Nobuna giữa nơi hỗn loạn này mới dễ hơn chứ!

Phải rồi, khi Nobuna và Matsunaga đang giao đấu, đó sẽ là cơ hội có một không hai.

Senchiyo ngộ ra.

Matsunaga là kẻ mà Nobuna coi trọng như mẹ ruột.

Nobuna sẽ không thể giữ được bình tĩnh vì bản tính của cô ta.

Vào lúc ấy, đó sẽ là cơ hội để ta ra tay!

Kể cả dù cho Matsunaga Hisahide có thấy ta cũng chẳng vấn đề. Ả nổi loạn cũng bởi muốn giết Nobuna nên ả sẽ không cản ta. Mà có khi ả còn dùng hắc thuật trợ giúp ta nữa ấy!

Senchiyo quyết định.

Ám sát Nobuna khi nàng bị phân tâm bởi Matsunaga Hisahide.

Ta ở bên Nobuna chỉ vì thời khắc đó thôi!

Nếu nghĩ như thế, thì Matsunaga Hisahide chẳng còn gì đáng sợ.

Có khi còn là đồng minh nữa chứ!

Ấy nhưng Oda Nobuna chưa từng nghi ngờ ta lần nào. Dù bị gọi là Thiên ma vương, ả lại có bản chất thực tốt? Được coi trọng đến mức này… Thật quá đáng sợ!

Senchiyo cười lạnh, ánh mắt thâm hiểm.

Nobuna đang lao thẳng vào chiến trường mà chẳng biết gì hết.

“Bên kia! Người đang cưỡi đại tượng kia là Danjō! Xông lên!”

“Đại tượng ư?!”

Nobuna chỉ tay.

Một quái vật mũi dài đang rú lên và quét sạch đám tăng binh dưới chân.

Những tăng binh hét to: “Đưa lũ hươu ra trước đi!”, “Hỡi thần Asura, phù trợ chúng tăng!”, nhưng vẫn bị con quái vật đánh văng. Họ chẳng biết phải đối phó với loài voi như thế nào!

Cứ như người lớn chơi đùa với trẻ con.

Chứng kiến cảnh tượng hãi hùng ấy, Senchiyo nín bặt.

“Đại tượng đó là sinh vật mang tới từ phía bên kia đại dương. Ta từng thấy nó ở Sakai!”

Nobuna và Senchiyo phi thẳng tới trước đại tượng.

Trên lưng đại tượng là một chiếc gùi đủ màu sắc.

Tọa vị trên đó là Matsunaga Hisahide.

Nàng vung vẩy tẩu thuốc, giận dữ hướng mắt về Nobuna.

Nobuna hét về phía Hisahide:

“DANJŌ!!”

Matsunaga Hisahide nhả khói rồi nói vang.

“Quá chậm, Oda Nobuna. Nếu bổn toạ trực tiếp tấn công Honnoji, giờ đây ngươi chỉ còn là cái xác không hồn.”

“Tại sao? Tại sao? Tại sao người phản bội ta? Vì ta kém cỏi ư? Ta sẽ thay đổi mà… Nên hãy quay lại đi!”

“Tại sao bổn toạ phản bội ư? Bởi do…ác tinh rực rỡ đó…”

“Ác tinh?”

“Ở cạnh ngươi, bổn toạ chẳng thể làm nên đại sự. Ngươi phản đối bổn toạ đốt trụi núi Hiei, cản bổn toạ giết sạch đám tăng binh ở đó, thậm chí còn đứng ra bảo vệ ngọn núi và danh dự của đám phật tử ấy. Kōfuku-ji cũng chẳng khác gì. Ngươi vẫn cản bổn toạ tắm máu tăng binh, thiêu trụi Nara nữa?”

“Kōfuku-ji? Là Kōfuku-ji nào chứ?”

Nobuna chẳng có chút ấn tượng nào về sự kiện ở Kõfuku-ji.

Còn về kế hoạch thiêu rụi núi Hiei — thành luỹ của kẻ địch — kế hoạch ấy thực sự đã bị ngăn lại vào khoảnh khắc cuối cùng.

Tuy nhiên, Nobuna cảm thấy có gì đó không đúng trong lời nói của Hisahide.

Nobuna từng uống thuốc do Hisahide điều chế, nên nàng chẳng nhớ nổi khi ấy mình có thực sự phản đối kế hoạch thiêu trụi núi Hiei hay không.

Tất cả là nhờ hai cận thần Takenaka Hanbei và Sagara Yoshiharu đã giúp nàng lấy lại lý trí và ngăn chặn kế hoạch ấy.

Nhưng nàng đâu có thù địch gì với các chùa ở Nara?

Nara là thánh địa ở Yamato, vùng đất mà các lãnh chúa thời chiến quốc cũng khó bước chân vào.

Ngay cả Nobuna cũng chẳng dám vô cớ gây sự với Yamato, nên nàng đã để mọi việc cho Matsunaga Hisahide — người có đại doanh ở Yamato — toàn quyền quyết định.

“Ả nói gì cơ? Thật ư? Lần đầu ta nghe đó!”

“Kẻ muốn đốt trụi núi Hiei là Matsunaga!”

“Phải rồi! Ả là kẻ đã đối đầu với tăng sư chúng ta suốt bao lâu nay, chính là kẻ địch muốn phá hủy Đại Phật Tōdai-ji!”

“Oda Nobuna muốn bảo vệ Kōfuku-ji và Tōdai-ji khỏi Matsunaga sao?!”

“Thế nên ả mới phản bội Oda Nobuna!”

Đám tăng sư kinh ngạc trước lời nói của Matsunaga và bắt đầu tôn sùng Nobuna.

Chuyện gì đang xảy ra vậy? Ả kia uống phải thuốc dỏm nên bắt đầu nói nhăng nói cuội rồi hả!?

Manmi Senchiyo, đang ngay phía sau Nobuna chờ cơ hội ám sát Nobuna, sững sờ trước tình thế bỗng dưng hoàn toàn thay đổi. Đám tăng binh bắt đầu hét lên: “Bảo vệ Oda Nobuna-dono!”, “Ngài ấy đã cấp tốc tới đây để bảo vệ chúng ta dù quân số ít ỏi!” rồi nhanh chóng tập hợp lại.

Cái chuyện vô lý gì đang diễn ra vậy chứ!?

Matsunaga Hisahide tiếp tục:

“Thêm vào đó, vào ngày bổn tọa định phóng hỏa Hoàng cung Yamato và giết Himiko, chuẩn bị thiêu rụi Kyoto… Oda Nobuna! Ngươi một lần nữa lại phá đám bổn tọa và bảo vệ Himiko! Ngay từ đầu, ngươi đâu có ý định phá hủy cái thế giới kinh tởm này!”

Vậy ra đó là thật! Giờ ta đã biết sự thật về vụ hỏa hoạn ở Kyoto!

Matsunaga không chỉ tấn công Shōgun mà còn định làm hại cả Himiko!

Oda Nobuna đã bảo vệ Himiko-sama!

“Nghĩ lại thì, tổ tiên của gia tộc Oda…”

“Ô, họ là những thầy tu ở Echizen!”

“Không phải là kẻ địch của Himiko-sama!”

Đám tăng binh căm phẫn hướng mắt về Matsunaga Hisahide - đang cưỡi trên đại tượng và cười như quỷ dữ.

Họ chẳng nghi ngờ Matsunaga dù chỉ một lời.

Chỉ mỗi Nobuna là nhận ra sự giả dối trong lời nói của Matsunaga.

“Danjõ! Người đang nói cái quái gì thế…!? Nhìn vào mắt ta và trả lời đi, Danjõ!”

“Bổn tọa muốn dùng hỏa diệm của Ahura Mazda để phá hủy mọi thứ của quốc gia này, còn ngươi lại khác, Oda Nobuna! Thay vì phá hủy, ngươi cố gắng xây dựng lại đất nước luôn bị nhấn chìm trong khói lửa ấy! Con đường của bổn tọa đối ngược với ngươi! Ngươi không xứng làm chủ nhân của bổn tọa!”

“Danjõ! Chờ đã!”

“Toàn quân! Rút lui! Lực lượng tinh nhuệ của gia tộc Oda quá mạnh! Lập tức quay về phòng thủ tại thành Tamonyama!”

Matsunaga khiển đại tượng và bắt đầu rút quân khỏi Shōsōin của chùa Tōdai-ji.

Quân Matsunaga lập tức theo sau.

“Ohhh! Được cứu rồi!”

Những tăng binh kiệt quệ cả về tâm trí lẫn thể lực sau trận chiến với Matsunaga, chứng kiến cảnh đó liền hét to ăn mừng: “Nobuna-sama! Cảm tạ ngài! Chúng tăng sẽ mãi mãi khắc ghi ân huệ lớn này!”

Phía bên kia, quân Matsunaga đang bối rối hỏi chủ tướng của mình:

“Thưa Hime-sama, sao chúng ta có thể quay lại thành Tamonyama được ạ? Ngôi thành ấy đâu có phù hợp để phòng ngự?”

“Thay vào đó quân ta nên tới thành Shigisan — chiến thành lớn và kiên cố nhất của Yamato — chứ ạ?”

“Dù có bị quân Oda vây hãm, ít nhất chúng ta cũng có thể chống cự trong vài tháng. Khi quân Mori xuyên thủng Harima, họ sẽ đến trợ giúp chúng ta!”

“Đây chính là cơ hội tuyệt vời nhất để tiêu diệt Oda Nobuna ạ!”

“Rút lui sao? Chính xác thì tại sao chúng ta lại nổi loạn thế, thưa Hime-sama?”

Mê hồn dược đã dần tan biến, vì vậy binh lính bắt đầu lấy lại lý trí.

Đối diện với những lời phàn nàn của tuỳ tùng, Matsunaga chẳng đáp lấy lời nào.

“Khoan đã! Danjõ! Nói cho ta biết! Vì sao…Vì sao người lại làm như thế chứ!?”

BÙM!

Đột nhiên, có cái gì đó nổ tung phía sau lưng Nobuna - người đang truy đuổi Hisahide.

Nàng ngoái lại phía sau

Một cột khói lớn đang bốc lên từ hậu phương Shosoin của chùa Todai.

“Từ Shosoin…chuyện gì thế!?”

Cùng lúc đó.

Sự tập trung của Nobuna, vốn chưa từng xao nhãng kể từ lúc gặp Matsunaga, đã mất cảnh giác.

Manmi Senchiyo — kẻ đang nén hơi thở và bám theo Nobuna bấy lâu — liền nhận ra thời cơ ngàn năm có một.

Mạng ngươi tận rồi! Oda Nobuna!

Senchiyo đánh ngựa lặng lẽ tiếp cận Nobuna.

Vào khoảng cách mà một cú đâm có thể đoạt mạng bất cứ kẻ nào.

Nobuna đang bị phân tâm bởi Shōsōin nên chẳng thể nhận ra.

Hum! Dù đã nhận lệnh không được ám sát ngươi, thế nhưng làm sao ta có thể bỏ lỡ cơ hội tuyệt vời này được! Dễ như ăn bánh!

Ngay cái lúc ả muốn rút con dao khỏi ngực-

“Nin nin. Đừng hòng nhé.”

Senchiyo bị kéo ngược khỏi ngựa, ngã về phía sau.

Một bóng người nhỏ bé, đen kịt xuất hiện trước mặt ả.

“Ngươi…cái quái…là shinobi ư…!?”

Không có tiếng đáp lại.

Sai lầm rồi! Làm gì có shinobi nào đi theo khi chúng ta khởi hành từ Honnoji chứ!?

Dù cũng từng là một shinobi, nhưng ta lại bị tấn công dễ dàng như thế ư…?!

Không kịp ú ớ thêm lời nào, Senchiyo đã mất ý thức.

Một đòn hiểm ác đã đánh ngất ả.

Khi Nobuna nhận ra và hỏi “Senchiyo đâu rồi?”, Senchiyo đã hoàn toàn biến mất khỏi chiến trường…

Hành động và việc làm của Matsunaga Hisahide tràn đầy mâu thuẫn.

Khi nàng khơi mào nổi loạn, Nobuna ở Honnoji vẫn đang hoàn toàn bất tỉnh, thế nhưng thay vì tấn công, nàng lại lãng phí thời gian ở Nara giao chiến với đoàn tăng binh Kōfuku-ji, mất đi cơ hội phủ đầu.

Nobuna chỉ mang một đội quân nhỏ đến Nara với ý chí quyết tử, thế nhưng Hisahide lại ra lệnh rút quân thay vì đè bẹp đối phương.

Hisahide thậm chí còn chẳng dẫn quân đến thành trì lớn và kiên cố nhất của Yamato — thành Shigisan — mà lại chọn Tamonyama của chùa Tōdai-ji làm nơi cố thủ.

Dù được gọi là thành Tamonyama, nhưng nơi ấy lại chẳng khác gì một thành phố núi. Những tòa nhà lộng lẫy và khu vườn xinh đẹp được Hisahide chăm chút tỉ mỉ. Nếu xét như một cứ điểm phòng thủ thì nơi ấy lại quả mỏng manh - thậm chí còn tọa lạc giữa chốn bình nguyên nữa - một khi đã bị vây hãmm sẽ chẳng còn lại gì.

Ban đầu, đi theo Nobuna chỉ có vài tùy tùng và ít cảnh binh. Thế nhưng, ngay cả nàng cũng không ngờ rằng các tăng binh chùa Kōfuku-ji lại đồng thanh hô lớn:

“Đã đến lúc đáp trả ân huệ của gia tộc Oda!”

rồi lập tức gia nhập vào đội ngũ của nàng.

Trong khi đó, Hisahide ngồi trên lưng voi vẫn không ngừng nguyền rủa Nobuna. Thế nhưng câu chuyện lan truyền trong dân chúng lại hoàn toàn trái ngược: người ta tin rằng chính Nobuna đã cứu quân Phật môn và cung điện hoàng gia Yamato khỏi sự điên cuồng của Hisahide.

Sau khi nghe những lời truyền tụng ấy, toàn bộ tăng binh lập tức đầu quân cho Nobuna.

Dù có xảy ra xô xát, nhưng trận chiến không gây tổn thất nghiêm trọng, và hậu quả đã nhanh chóng được khắc phục.

Ngoại trừ chuyện Manmi Senchiyo đã đột ngột biến mất, vận may dường như liên tiếp xảy đến với Nobuna.

Sau cùng, Nobuna cùng đoàn tăng binh đã bao vây nơi ẩn náu của Matsunaga Hisahide, thành Tamonyama.

Giữa khuya.

Bộ binh quân Matsunaga, khi nãy còn hô vang ca ngợi Hisahide, giờ đây bắt đầu lộ rõ vẻ hoang mang.

“Ta…đang mơ sao…?”

“Thực sự thì… Chúng ta đang làm cái quái gì vậy!?”

“Gia tộc Matsunaga tiêu rồi! Chạy! Mau chạy đi!”

Khi tác dụng của mê dược hoàn toàn tan biến, đám binh sĩ vội vã tràn ra khỏi thành Tamonyama trong cơn hoảng loạn.

Nobuna ra lệnh không truy sát.

Trong thành Tamonyama, chỉ còn lại một mình ảo thuật sư đáng sợ Matsunaga Hisahide. Tòa thành rộng lớn giờ chẳng khác gì vườn không nhà trống.

Nobuna bác bỏ đề nghị thiêu rụi nơi này của đám tăng binh..

Cùng với Rikyũ, Nobuna bước vào tòa thành.

Nàng muốn thuyết phục Hisahide đầu hàng.

Dù có suy xét bao nhiêu lần, Nobuna vẫn không thể hiểu vì sao Hisahide lại chọn con đường phản loạn ấy — một lựa chọn chẳng khác nào tự tìm đến cái chết.

Ngay cả trong những lời nguyền rủa dành cho nàng, chẳng có lấy một chữ nào là sự thật. Trái lại, chúng dường như còn ngầm nâng đỡ nàng, xóa đi những hiểu lầm mà thế gian từng gán lên nàng.

Nàng không hề cảm thấy Hisahide thực sự căm ghét mình.

Giữa họ tồn tại một mối liên kết gần như mẫu tử.

Nobuna đã từng mất đi người cha nuôi Saito Dõsan.

Thế nên nàng không thể để mất Hisahide nữa.

“Ta phải…bằng mọi giá cứu được người ấy!”

“Hân hạnh, Nobuna-sama. Ta đã chờ người từ lâu.”

Nobuna và Rikyũ đang ở trong tòa thành.

Matsunaga Hisahide đã an vị sẵn trong kim trà thất.

Ánh vàng phủ kín từ hiên, bậc thang cho đến từng cột trụ. Toàn bộ căn phòng rực sáng như được đúc từ kim loại quý.

Matsunaga chào đón Nobuna và Rikyū — bằng nụ cười khác hẳn với vẻ mặt trên chiến trường vừa nãy, ấm áp và dịu dàng đến lạ.

“Đáng tiếc thay, tất cả chỉ là vàng mạ. Ta vẫn chưa đủ dư dả để xây một trà thất hoàn toàn bằng vàng.”

“Kia là…”

“.... (Thình thịch)”.

Rikyū khẽ hít vào.

Trà đạo tiên tử có vẻ muốn nói rằng Nơi này hoàn toàn trái ngược với mỹ học Gothic Lolita mà nàng theo đuổi, và chắc chắn cũng chẳng phải thiết kế của người dân nước này.

Tim nàng đập mạnh.

Nàng sững sờ đến mức không thốt nên lời.

Nobuna và Rikyũ ngồi đối diện với Hisahide - nàng lãnh chúa đang mân mê Thiên hạ chí bảo - Hiratagumo, ánh mắt trầm tư dừng nơi chén trà trước mặt.

Có vẻ như không có độc.

“Yamato… thiên cổ dĩ mỹ mộng.”

Hisahide chậm rãi cất giọng như đang ngâm một khúc cổ thi.

“Hỡi đứa trẻ ngu muội ẩn mình nơi núi sâu,

Ngươi là vãn tinh sáng chói.”

“Đó là?”

“Ufu… ngày xưa ở Yamato, người ta thường gọi cái tên ấy bằng những mỹ từ. ‘Sora-ryū Hashi’… Và cách viết 宇流波斯 kia, khi đọc lên, lại khiến người ta liên tưởng đến Ba Tư trong đó.”[note88822]

“...Cố hương của Danjo.”

“Con thuyền của người Ba Tư, xuất phát từ đại lục phía tây, đã gặp nạn và trôi dạt đến quốc đảo này. Những người sống sót ấy chính là tổ tiên ta.

Cũng như vị thần Mazda của họ — về sau được gọi là Ashura — nhiều thứ đã đổi thay theo thời gian. Nhưng văn hóa Ba Tư chưa từng biến mất khỏi mảnh đất Yamato xinh đẹp này.”

“Vậy ra đó là lý do vì sao người chưa bao giờ muốn buông bỏ Yamato.”

“Trong chùa Shōsōin đang lưu giữ bảo vật của tổ tiên ta. Ta phải lấy lại nó bằng mọi giá.”

“Vì nó vốn thuộc về người?”

“Không hẳn. Ngay từ đầu, đám Phật tử ấy đã muốn xóa sạch mọi dấu vết của người Ba Tư khỏi nơi này.

Rồi chúng sẽ đóng cửa đất nước, viết lại lịch sử — rằng chỉ có chúng mới là những kẻ dựng nên trật tự thế gian.

Thậm chí chúng còn cấm tàu thuyền giao thương với bên ngoài.”

Kết cục của trận chiến này… chẳng khác gì số phận Yamato. Một ngày nào đó, quốc gia này cũng sẽ bị ngoại bang nuốt chửng. Hisahide bật cười sảng khoái.

“Chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa. Xin người hãy khiến thế gian này phải tỉnh ngộ, Nobuna-sama.”

“Nếu vậy, vì sao người phải làm phản, Danjō? Người chưa từng muốn lấy mạng ta. Những lời tuyên bố kia… chỉ là dối trá, đúng không?”

“Để mở ra một thế giới mới, những tàn tích xấu xí của quá khứ buộc phải bị thiêu rụi.

Người cần một kẻ mang danh ô uế, một kẻ phá hoại đứng ra chấm dứt quyền lực của chế độ cũ.

Nhưng kẻ ấy… không thể tồn tại trong tân thế giới được.

Kōfuku-ji và cả núi Hiei sẽ mãi trung thành với người, sẽ không cản bước Đại nghiệp của người nữa…

Nếu như người chém ta tại đây.”

Sau một thoáng im lặng như đã cân nhắc kỹ, Hisahide tiếp tục.

“Sau sự kiện này, tai tiếng của Nobuna-sama sẽ được gột rửa.

Mọi tội lỗi trước kia… hãy để phù thủy tàn ác Matsunaga Danjō Hisahide này gánh thay.”

“Danjō…?”

“Binh lính Yamato vốn căm ghét tăng binh. Khi ta chết, hận thù ấy cũng sẽ khép lại. Yamato cuối cùng sẽ có được bình yên sau bao năm loạn lạc.”

“Người nói rằng binh lính Yamato và Phật môn sẽ ngừng đối đầu? Các tăng binh sẽ tự giải ngũ, trở về tu hành tại chùa Kōfuku-ji?”

“Phải. Yamato sẽ hòa bình.

Và khi Nobuna-sama lấy thủ cấp của ta… họ sẽ ủng hộ người trên con đường thống nhất thiên hạ.”

“Không thể nào… Người tự mình gánh lấy tất cả… chỉ vì tham vọng của ta sao?”

“Nói thật thì, nếu Nobuna-sama mang theo binh lính đến đây… thì có lẽ ta đã ra tay với họ rồi.”

Hisahide vỗ tay.

Từ xà nhà, một thân thể rơi xuống, treo lơ lửng giữa trà thất.

Ánh vàng phản chiếu lên gương mặt méo mó vì căm hận của Manmi Senchiyo.

“Senchiyo…?”

“Cô ta là gián điệp của kẻ địch.”

Póp

Một bóng người khác đáp xuống trước mặt Nobuna.

Là Goemon.

“Goemon? Sao em ở đây thế?”

“Để cứu Takenaka-shi, em phải tới Shosoin để cắn lưỡi cứp Ranjatai, nhưn mừ, chư kịp nhấy… thì Matsunaga-shi đã ra tay trước nồi…uhhhhh~”

“Cứu Hanbei? Ranjatai?”

“Em không giỏi nói câu dài… Xin Matsunaga-shi giải thích nhúp ạ…”

“Danjo? Rốt cuộc thì chuyện gì đang diễn ra vậy?”

“Trong lúc người lâm bệnh, Manmi Senchiyo đã chặn toàn bộ thư từ của các tùy tùng gửi đến. Ả cố tình cô lập người, gieo rắc nghi kỵ trong nội bộ để việc do thám được tiến hành dễ dàng hơn.”

“Vậy… lệnh xử tử muội muội của Kuroda ở Harima… cũng là do cô ta?”

“Phải, tất cả đều là do nhóc Manmi Senchiyo này chủ mưu.”

“Là thật sao!?”

“Hime-sama, muội muội của Kuroda-shi vẫn bình an. Takenaka-shi đã sớm phát giác ra sự thật phía sau mệnh lệnh ấy.”

“....A…..tạ ơn trời…….”

Như thể gánh nặng đã luôn đè nén lên trái tim nàng suốt bấy lâu cuối cùng cũng được gỡ bỏ, Nobuna khẽ bật khóc.

Những giọt nước mắt lặng lẽ trượt dài trên má nàng.

“Ta… ta vẫn luôn sợ… rằng một ngày nào đó sẽ phải đối mặt với Harima và Yoshiharu… vì mệnh lệnh ấy…

Tạ ơn trời… thật sự tạ ơn trời…”

“Hahaha! Thật tiếc khi vỏ bọc của ta đã bị lật tẩy ở đây! Nhưng dù có chết, các ngươi cũng đừng mong moi được nửa lời về chủ nhân ta từ cái miệng này!”

Senchiyo nhổ phăng miếng khăn bị nhét trong miệng, vùng vẫy dữ dội.

“Nobuna-sama, bằng phương pháp của Ba Tư, ta có thể khiến nhóc này nói ra mọi thứ về kẻ đứng sau vở kịch này.”

“Phương pháp gì cơ?”

“Là giả kim thuật. Ta gọi nó là Hương Linh thuật.

Hisahide lấy ra một cái túi từ giữa khe ngực.

Bên trong là những thứ bột đủ màu trộn lẫn.

Khi mở túi, mùi thơm ngọt ngào xộc ra, tràn đầy trà thất.

Ở góc phòng nơi hương thơm đậm đặc nhất, Hisahide cất giọng đọc một câu trích từ Kojiki (古事記か)[note88823].

“Hoa khai hoa tạ, nhị thập nhật nhi dĩ. Thị thành nhân chúng, cuồng hoan nhiệt náo.”[note88832]

Bị treo lơ lửng, Senchiyo bị ép nuốt toàn bộ thứ bột trong chiếc túi.

“Uh… Không… không!!!”

Tiếng kêu yếu dần. Đồng tử cô ta giãn rộng, ánh mắt trở nên vô định.

“Lời thơ ta vừa đọc là dẫn từ Trường hận ca của Bạch Lạc Thiên[note88825].”

Nobuna khẽ gật đầu.

“Haku Rakuten…”

“Hoa anh túc — biểu tượng của say mê và lãng quên. Người ta kể rằng từ thời Dương Quý Phi[note88824], nó đã được ca tụng bằng những mỹ từ hoa lệ.

Ít ai biết rằng nhựa của loài hoa ấy là dược liệu cổ truyền có nguồn gốc từ Tây phương.”

“Một trong những nguyên liệu thô của Hương Linh thuật là hoa anh túc trồng trong vườn thành Tamonyama.

Người đời sau truyền rằng từ thời Dương Quý Phi, loài hoa ấy đã được gọi bằng những mỹ danh như Kao (花王) hay Hương Linh (花神) tại Đại Đường.

No photo description available.Yang Guifei (fate/grand order) - By kim eb

Ít ai biết rằng anh túc vốn là dược liệu cổ truyền có nguồn gốc từ Tây phương.”

Nagahide tiếp lời.

Có thuyết cho rằng Dương Quý Phi mang trong mình huyết mạch Ba Tư ngoại tộc.

Người ta bảo rằng nàng không say mê Túy diệp hoa chỉ vì sắc đẹp của nó. Thứ nàng cần… là tinh chất chiết xuất từ đó.

Để giữ Đường Huyền Tông trong cơn mê đắm, nàng cần đến Hương Linh — thứ dược liệu khiến tâm trí trở nên mờ mịt.

Vì thế, bên cạnh nàng luôn phải có một lượng lớn Tuý diệp hoa.

[note88826]

6428f1296fc537a638ae282f7a102e2e.jpg

Ngu mỹ nhân, tranh của toi8.

Senchiyo run rẩy, môi khẽ mấp máy.

“Không được nói… phải tự sát… h- hở… sao lưỡi ta… không còn cảm giác…”

Hisahide bình thản đáp:

“Hương thuật đã ngấm vào huyết mạch ngươi. Thần kinh nơi miệng đã tê liệt. Đừng cố cắn lưỡi nữa.

Giờ thì nói đi. Ai đã sai ngươi đến đây?”

Hisahide nhét cái gì đó vào miệng của ả.

Senchiyo vùng vẫy, cố nhổ ra.

“Trò trẻ con… Matsunaga Danjō… ngươi nghĩ ta sẽ—

Ugu…!”

Cơ thể ả giật mạnh một lần rồi buông thõng.

Đôi mắt mở to, nhưng ánh nhìn đã hoàn toàn tắt lịm.

“Cô… cô ta chết rồi…”

“Senchiyo!?”

Nobuna vội đỡ lấy thân thể đang rũ xuống. Nhưng hơi thở của ả đã ngừng hẳn.

Vẫn còn ấm… nhưng mạch đập yếu đến mức gần như không thể cảm nhận.

“Chà, giết một thiếu nữ xinh đẹp thì quả là lãng phí. Thế nên ta đã nghịch ngợm một chút, đưa một linh hồn vào khiến tim nhóc ấy ngừng nhịp.”

“... Nhưng, vậy thì có khác gì là chết chứ?”

Nobuna khép mắt Senchiyo.

“Kỹ thuật tự kết liễu mà nhóc này định dùng khi nãy là của tộc Fuma. Vậy quả nhiên là ninja của Fuma phái đến sao?”

“Fuma ư? Ninja của gia tộc Houjou ở tận vùng Kanto, sao lại xuất hiện ở Kyo này chứ?”

“Có lẽ… kẻ đứng sau âm mưu này là Konoe Sakihisa.”

“Konoe? Cái gã răng đen khó ưa đó á? Người không nhầm chứ, Danjo?”

“Đừng để bị đánh lừa, Nobuna-sama. Mặc cho vẻ ngoài không mấy sáng sủa, hắn ta thực sự là một kẻ đầy mưu mô. Xin người đừng coi thường gia tộc Fujiwara — những kẻ đã phụng sự dưới trướng Cung điện Hoàng gia Yamato suốt nhiều thế hệ.”

“Vì sao… vì sao mà một Nhiếp chính quan của Cung điện lại làm ra hành động như thế? Ta không thể nào hiểu nổi!”

“Bởi vì tham vọng kiểm soát thế gian của hắn. Konoe chính là kẻ từng thao túng nhóc Uesugi Kenshin ngây thơ để đánh chiếm Kanto. Bản chất thực sự của hắn là như thế đó, Nobuna-sama.”

“Nhưng dù cho thế thì…”

Nobuna vẫn không thể tin được.

“Dù nhiều kẻ luôn cho rằng ta đã phá huỷ Mạc phủ Ashikaga và đánh đuổi Ashikaga Yoshiteru, thế nhưng kẻ chủ mưu thực sự là Konoe Sakihisa; chính hắn đã ra lệnh cho ta tấn công và ngấm ngầm huỷ hoại Mạc phủ từ bên trong từ trước đó rồi.”

Tham vọng của Konoe lớn đến mức hắn sẵn sàng đi xa đến vậy.

Nobuna cắn móng tay.

Nàng đã luôn cho rằng đám quan lại hoàng thất chỉ biết suốt ngày ngồi thưởng trà với nhau, Ta đã quá xem nhẹ bọn chúng rồi… Nobuna nghĩ bụng.

“Có lẽ Konoe đã thương lượng với nhà Hōjō. Vì âm mưu chiếm hữu Kantō bất thành, hắn đành chuyển hướng sang kế hoạch kiểm soát Hoàng cung, trong lúc nơi ấy vẫn còn hỗn loạn.”

“Kiểm soát Hoàng cung? Giới quý tộc lên nắm quyền lực ư? Sao mọi chuyện đột nhiên lại thành ra như thế này? Người đang đùa có phải không, Danjo!?”

“Đối với hắn, chỉ có quý tộc mới được quyền cai trị thế giới này. Konoe là một con quái vật như thế đó, và hắn cũng đã nhận ra người là vật cản kẹt giữa tham vọng của hắn.”

“Danjo, dù cho Konoe đúng là kẻ chủ mưu, nhưng làm sao binh lính lại chịu nghe theo ý thích của một kẻ như thế chứ? Bỏ qua thần chí của Uesugi Kenshin, không thể nào mọi chuyện diễn ra như lời người nói được!”

“Phải, qua sự kiện ở Kantō, bản thân Konoe cũng đã biết điều ấy. Thế nên hắn đã mời một quân sư, một chiến lược gia ẩn mình trong bóng tối. Kẻ đó chắc chắn là người dày dạn kinh nghiệm, đã tôi luyện bản thân qua vô số chiến địa đẫm máu. Ngay cả gia tộc Hōjō, cùng nhiều võ tướng lừng danh khác, hẳn cũng sẽ bị lôi kéo về dưới trướng hắn thôi.”

“Tên quân sư ấy là ai?”

“Chà, nếu Konoe Sakihisa cũng chỉ là con rối của kẻ đó, thì quân sư ấy ắt hẳn vô cùng đáng gờm. Ngài Nhiếp chính quan mưu mô của chúng ta đã bị lợi dụng mà không hề hay biết.”

“Người có đoán được âm mưu thực sự của kẻ đó là gì không?”

“Chuyện này ta chưa thể nói rõ… Những con rối — tai mắt của ta — cũng chỉ biết được bấy nhiêu, mà giờ chúng đã bặt âm vô tín. Hơn nữa, suốt bấy lâu nay, tâm trí ta quá bận bịu tìm cách cứu sống một thiếu nữ ở Harima rồi.”

Hisahide đặt lên một vật đen dài trước mặt Nobuna.

Thứ ấy dài khoảng năm feet và nom khá nặng.

“Đây là Thần bảo chùa Shousoin, quốc bảo của đất nước này, Ranjatai.”

“Đây… chính là trầm hương trong lời đồn ấy sao?”

“Cho đến tận bây giờ, có rất ít kẻ được sở hữu dù chỉ là một mảnh nhỏ Ranjatai của Hoàng cung Yamato. Đầu tiên là Ashikaga Yoshimitsu, hoàng tộc có khối tài phú khổng lồ trong thời kỳ hoàng kim của Mạc phủ Muromachi; tiếp đến là Ashikaga Yoshinori, kẻ nuôi tham vọng thống nhất thiên hạ, từng gây hấn với núi Hiei cùng với vùng Kantou. Sau ấy là Ashikaga Yoshimasa, hoàng tộc nhút nhát luôn tự nhốt mình trong điện Ginkaku, làm gián tiếp châm ngòi cho cuộc nổi loạn Ounin; và cuối cùng là gia tộc Toki xứ Mino, những kẻ vì quá lộng quyền rồi sau cùng đã bị Saitou Dousan lật đổ.”

Gia tộc Ashikaga vốn biết về công dụng kéo dài tuổi thọ của Ranjatai đã luyện chế thuỷ dược trường sinh để duy trì quyền lực lâu dài; bọn chúng cũng đã cố gắng nuôi cấy và kiên nhẫn chờ đợi cho phần bị cắt trở mầm mới.

Thế nhưng, gia tộc Toki lại chặt lấy nó trong khi chẳng biết gì về giá trị thực sự, rồi từ đó mà trao lại cho Saitou Dousan, như là cái cớ để khởi binh phản loạn, hòng chiếm đoạt hết toàn bộ gia sản của Ashikaga.

Và đó cũng chính là lý do vì sao, sau khi sở hữu được thứ dược liệu ấy, ta vẫn còn có thể giữ được vẻ trẻ trung và mỹ sắc cho đến tận bây giờ.

Hisahide trầm ngâm nói với Nobuna.

“Ta cũng đã từng nghe về công dụng diệu kỳ của loại gỗ ấy, thế nhưng tận mắt thấy thì nó có khác gì một viên hắc thiết đâu… mà không, giống một miếng kim cương đen bóng hơn ấy chớ.”

“.... THỊCH THỊCH*”

“Thứ này… là bảo vật giống nhất với ‘Viên đá của Triết gia’ - đỉnh cao của giả kim thuật đó, thưa Hime-sama!”Rikyuu cuống cuồng bày tỏ niềm hân hoan không tưởng.

“Nhân lúc em giả chết, Matsunaga-shi lén mang nó về Lắp bắp

“Nhờ cô bé mà chúng ta đã an toàn thoát khỏi ngôi chùa ấy.”

“Goemon! Sao em lại thông đồng với Danjo làm chuyện đạo tặc!? Em có biết đây là bảo vật vô giá của Hoàng cung Yamato không!?”

“Auuu~~, là cho… Takenaka-shi mừ~~

“Hanbei?”

“Nobuna-sama, xin người lập tức mang thứ này đến Harima, giao cho Sagara Yoshiharu-dono.”

“Sao Hanbei lại cần Ranjatai chứ?”

“Takenaka Hanbei đang mắc trọng bệnh, e rằng sinh mệnh chẳng còn bao lâu. Nếu có thể hấp thụ linh khí trong Ranjatai, may ra nhóc ấy sẽ cầm cự được thêm đôi phần.”

“Hanbei… bệnh nặng đến thế sao!?”

“Vì muốn mang Ranjatai về để cứu lấy cô bé, Yoshiharu-dono… nếu bị dồn đến đường cùng, e rằng ngài ấy sẽ nổi loạn.”

“Không thể nào… vậy còn Danjo định làm gì tiếp theo?”

“Khi biết chuyện của Sagara-dono, Matsunaga-shi đã bảo rằng ngài ấy không cần phải nổi loạn… rồi tự mình điều quân gây chiến với Hime-sama— CẮN LƯỠI

“Chẳng phải để một kẻ vốn mang tiếng phản loạn như ta gánh hết mọi chuyện sẽ thuận tiện hơn sao?”

Có vẻ như đã có quá nhiều thứ xảy ra trong lúc Nobuna còn đang lâm bệnh tại đền Honnoji.

Tất cả, đều do ả Manmi Senchiyo kia đã chặn mọi báo cáo trước khi chúng đến được tai nàng.

Goemon cố gắng thuật lại những điều Nobuna đã bỏ lỡ.

“... Unyaaa~~~, nói nhìu… miệng không mở nủi… nữa rùi…”

Nữ ninja ngồi phịch xuống ghế.

“Khi dùng xong, hãy mang trả nó về lại Hoàng cung. Nói với bọn chúng rằng người đã vô tình tìm thấy nó. Và nếu chúng nằng nặc bảo Ranjatai bị xén đi, hãy lấy cái tên Danjo này thế tội.”

“Lấy tên người ư?”

“Dù sao thì ta cũng là kẻ đã thiêu cháy Đại Phật Todai. Nếu Nobuna-sama thuật lại chuyện: khi ta chịu quy hàng ở Hiragumo, người sẽ tha chết cho ta; thế nhưng kẻ phản loạn Matsunaga Danjo này đã khước từ, tuyên bố rằng ả sẽ không bao giờ từ bỏ đất Hiragumo… Dù câu chuyện vẫn còn nhiều chỗ hở, thế nhưng sẽ chẳng ai nghi ngờ lời của Nobuna-sama đâu.”

Hisahide khép mắt, cười dịu dàng.

“Danjo, ta không thể…”

“Thêm vào đó, ta từng phản bội Nobuna-sama một lần. Vì thế sẽ không ai nghi hoặc người đâu. Ngài đã ban cho quả cà tím Tsukomogami được sống dưới ánh mặt trời — thế nhưng ta đáp lại rằng Hiragumo vô giá này còn quý hơn cả mạng sống của ta, nên ta sẽ không bao giờ giao nó cho bất cứ ai.”[note88827][note88828]

Mắt Nobuna mở to.

“Danjo, nếu như bây giờ ta nói rằng ta sẽ trả lại món nợ ngày đó ngay tại đây, thì người tính làm gì?”

“Vậy thì ta sẽ đáp lại rằng: hãy để ta bị phá huỷ cùng với Hiragumo. Nhật báo Kyoto hẳn sẽ chẳng bỏ qua mẩu truyện ngon lành đó đâu.”

“Chẳng lẽ ngay từ đầu người đã định phải chết rồi ư!?”

“Hôm nay, ta đã thiêu trụi toàn bộ Đại Phật điện ở Todai. Nhưng ai có thể ngờ rằng ác nghiệp của ta lại đến sớm như thế — rằng Matsunaga Danjo này phải hứng chịu báo ứng — và kẻ ban cho ta sự báo ứng ấy lại chính là Nobuna-sama, vị tướng quân đang bình định thiên hạ.”

Nobuna cuối cùng cũng đã hiểu ra.

Matsunaga Hisahide dự định sẽ chết, và đem toàn bộ nghiệp báo của Nobuna cùng xuống âm ty.

Ngay từ đầu, nàng đã nổi loạn vô cớ chỉ để hướng tới cái chết, xung đột với đám tăng sư rồi thiêu cháy Shosoin của chùa Todai nhằm thực hiện kế hoạch trộm Ranjatai về.

Và nàng cũng đã cân nhắc kỹ chuyện phá huỷ Đại Phật.

Chỉ để người khác nghĩ rằng cuối cùng Đức Phật đã phán xét nghiệp chướng của nàng.

“Danjo… người… đã dựng lên kế hoạch này… từ lúc nào thế?”

“Có lẽ là từ khi ở đền Kiyomizu chăng? Vào khoảnh khắc ta nhìn thấy cô nhóc Takenaka Hanbei ấy hạ quyết tâm.”

“Quyết tâm của Hanbei sao?”

“Để mở ra con đường giúp nhân gian bước vào Tân thế giới, cô nhóc ấy đã quyết định tiến lên, mặc cho chính mình là kẻ phải chịu nhiều tổn thương nhất khi thế giới cũ bị phá huỷ. Chính hình ảnh đó đã cứu rỗi linh hồn mục rữa của ta.”

Có vẻ như giờ đã chẳng còn cách nào để ngăn Hisahide nữa.

“Kể cả lúc chạm mặt ở núi Hiei, ta cũng đã để thua Takenaka Hanbei. Nếu chúng ta thực sự đã dập tắt ngọn lửa vĩnh cửu, thì đã chẳng cần gây hấn với đám tăng sư. Thật sự, cô nhóc ấy đúng là Khổng Minh của thời đại này. Trí tuệ của cô nhóc đã vượt quá ta…”

Mọi thứ đang xảy ra tại đây, vào thời khắc này, đều đã được lên kế hoạch từ lâu.

“Ta cuối cùng cũng đã báo đáp được ân huệ khi mang Ranjatai về chữa bệnh cho cô nhóc, thế nhưng phải chết ở Yamato ư? Cảm giác như đó chính là định mệnh của ta…”

“...”

“Suýt thì quên. Tiện đây, xin người nhận lấy gói dược này và mang đến cho Kuchiki Shinano ở phía Tây Omi. Ngài ấy đã giúp chúng ta trốn thoát trong cuộc rút lui Kanegasaki hồi trước. Nobuna-sama, sau khi ta chết, hãy cho Kuchiki dùng dược, rồi ngài ấy sẽ sớm tỉnh táo lại thôi.”

“... Dearuka.”

Nobuna hối hận vì đã không sớm nhận ra sự quyết tâm của Hisahide sớm hơn.

Ta không thể chấp nhận cái kết cục như thế này!

“Có lẽ đã đến lúc để ta rời đi rồi. Gia tộc Oda sẽ gột rửa được ô danh khi kẻ chủ mưu đã chết. Và xin đừng nghĩ đến chuyện để ta sống. Ta đã hai lần làm phản Nobuna-sama rồi, kẻ khác sẽ đặt nghi vấn về sự đúng đắn của Đại nghiệp Thiên hạ bố vũ của ngài đấy. Không còn cách nào khác đâu.”

“Nhưng làm sao ta có thể!”

“Nobuna-sama, làm sao có ai thoát được khỏi tử mệnh. Và khi thời khắc ấy đến, chúng ta phải nói lời từ biệt với người mình yêu thương.”

“...Không…Ta… không chấp nhận…!”

Nobuna bật khóc.

Nàng lao vào lòng Hisahide.

Hisahide nhẹ nhàng vuốt lên mái tóc nàng.

“Viper đã đi rồi! Danjo cũng định bỏ mặc ta nữa ư!? Không được! Sao người lại tàn nhẫn với ta như thế chứ!?”

“...Là định mệnh của thế gian này.”

“Ta không quan tâm! Xin người! Làm ơn mà! Đừng bỏ ta lại! Danjo!”

“Nobuna-sama, người hãy đừng quá vấn vương ta… . bởi từ nay về sau, cho đến hết kiếp này, chúng ta sẽ không thể gặp lại. Và hãy nhớ, người phải hoàn thành Đại nghiệp Thiên hạ bố vũ của người.”

“....”

Nghẹn ngùi, chỉ còn tiếng nấc ngắn phát ra liên tục từ cổ họng nàng công chúa trẻ.

“Nobuna-sama, không còn thời gian để phung phí nữa. Người phải nhanh chóng thống nhất thiên hạ, rồi dong buồm tiến ra biển cả bao la… và có thể một ngày nào đó, người sẽ đặt chân đến quê hương ta ở phương Tây xa xôi ấy…”

“Người cũng phải đi với ta… Danjo…!”

“Thật là, đừng vô lý như thế chứ. Dousan và ta đã trao tất cả mọi thứ cho người rồi.”

“... Danjo?”

“Ta sẽ không đưa cho người thứ mà người muốn nữa, cũng sẽ không nuông chiều người thêm. Người không còn là con nít nữa, mà là chiến binh sẽ kết thúc cuộc chiến ngu xuẩn kia!”

Nghe những lời rắn rỏi của Hisahide, Nobuna ngừng khóc.

Như người mẹ đang rầy la đứa con ngỗ ngược của mình.

“Trái tim người đã không còn cô đơn nữa. Những khoảng trống vẫn còn sót lại, hãy lấp đầy chúng bằng những kỷ niệm về ta và Dousan, và mong người đừng trở thành Thiên ma của thời đại này.”

Nobuna từ từ ngẩng đầu, rời khỏi vòng tay của Hisahide.

Môi nàng mấp máy không ngừng.

Ánh mắt ngập tràn nỗi đau.

Nhưng dù thế, Nobuna hiểu rằng nàng không được tiếp tục rơi lệ trước mặt Hisahide.

“Nobuna-sama, nếu có khi nào nỗi cô đơn lại siết lấy người, xin hãy đón nhận những tình thương mến của những người luôn bên cạnh người.”

“Thực sự ta… có thể… làm như thế ư?”

Nobuna mím môi, lắp bắp từng chữ một.

Bởi nếu không kìm lại, nước mắt nàng chắc chắn sẽ rơi.

“Phải, người không cần phải sợ hãi nữa. Người luôn cố giữ những điều quý giá trong lòng, kể cả lúc này cũng vậy. Nhưng nếu cứ mãi như thế, người sẽ sớm kiệt sức bởi những nỗi u uất đè nặng. Ta và Dousan đã nhận ra điều ấy quá đỗi muộn màng…”

“Ta… không mệt…”

“Người có nhiều bạn bè. Và hơn nữa, còn có cả Sagara Yoshiharu-dono đã ngược dòng thời gian chỉ để đứng bên cạnh người. Mong người hãy cố gắng thành thật hơn với cảm xúc của mình.”

“De… aru… ka…”

Ấm trà đã cạn.

Tiệc trà tại Kim môn điện đã đến hồi kết.

Goemon đã âm thầm biến mất từ lúc nào.

Senchiyo cúi đầu, khẽ lẩm bẩm bằng giọng trầm kỳ lạ: “... Hiragumo…”, rồi rời khỏi trà thất.

Nàng công chúa vẫn còn cố lưu lại, nhưng Nobuna cuối cùng cũng phải đứng dậy, cắn môi không cam tâm.

Nàng ôm trong tay bảo vật Ranjatai quý giá.

Đỡ lấy Manmi Senchiyo đã chết nhưng thân thể vẫn còn như chưa nguội lạnh, Hisahide cười ẩn ý.

“Nobuna-sama… đêm nay… xin người hãy ngước nhìn lên bầu trời kia… chờ đợi ngôi tân tinh xuất hiện.”

Hoàng hôn buông xuống.

Matsunaga Hisahide tại Hiragumo đã cho nổ tung thành Tamonyama.

Cùng ngày, nàng đã đốt trụi Đại sảnh điện Todai của Đại Phật.

Matsunaga Hisahide — kẻ điên loạn thất thường đã gây nên phản loạn — giờ đây đã bị nuốt trọn bởi lửa dữ và rời khỏi thế gian.

Cuộc nổi loạn của Matsunaga Hisahide thất bại, và nàng bị thổi bay cùng với Hiragumo.

Khuya hôm đó, một quả cầu lửa khổng lồ rạch ngang bầu trời đêm, khiến những kẻ trông thấy phải kinh hãi.

Cái danh “Ác tinh Danjo” từ đó ra đời.

*********************************

Chao xìn các bạn đọc iu dấu~

Vậy là một năm cũ đã khép lại, chúng ta lại chuẩn bị đón chào năm mới. Nhìn lại chặng đường vừa qua, project này đã cùng mọi người trải qua không ít kỷ niệm — có lúc hào hứng chờ chương mới, có lúc hồi hộp theo dõi diễn biến, và cũng có những khi mình dịch còn chậm trễ, khiến các bợn phải đợi lâu hơn dự kiến.

Cảm ơn tất cả các bợn đã luôn kiên nhẫn, đồng hành và ủng hộ mình suốt thời gian qua. Sự quan tâm và theo dõi của mọi người chính là động lực để mình tiếp tục theo đuổi bộ truyện này.

Nhân dịp Tết Nguyên Đán 2026, mình xin phép tạm nghỉ để đón Tết và xử lý một số việc riêng. Project sẽ tạm dừng đến nửa cuối tháng 3, sau đó mình sẽ quay lại và tiếp tục cập nhật.

Chúc mọi người năm mới bình an, hạnh phúc, nhiều sức khỏe và thật nhiều niềm vui bên gia đình, người thân.

Hẹn gặp lại mọi người sớm nha~!

Bmwxrmsi o

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
T/L note: text Philippus Aureolus Theophrastus Bombastus von Hohenheim : (thường được biết đến với tên Paracelsus, c. 1493–1541) là một thầy thuốc – nhà giả kim – triết gia gốc Đức–Thụy Sĩ, nổi bật trong thời Phục Hưng vì chủ trương đưa hóa học vào y học (iatrochemistry) và coi trọng quan sát thực nghiệm. Encyclopedia Britannica. Ông được xem là người đặt nền cho độc chất học với nguyên lý nổi tiếng “chỉ liều lượng quyết định một chất có phải là độc hay không” (thường rút gọn thành “the dose makes the poison”). Tên “Paracelsus” được ông tự chọn, thường được giải thích là mang nghĩa “vượt trên Celsus” (Celsus: học giả y học La Mã)
T/L note: text Philippus Aureolus Theophrastus Bombastus von Hohenheim : (thường được biết đến với tên Paracelsus, c. 1493–1541) là một thầy thuốc – nhà giả kim – triết gia gốc Đức–Thụy Sĩ, nổi bật trong thời Phục Hưng vì chủ trương đưa hóa học vào y học (iatrochemistry) và coi trọng quan sát thực nghiệm. Encyclopedia Britannica. Ông được xem là người đặt nền cho độc chất học với nguyên lý nổi tiếng “chỉ liều lượng quyết định một chất có phải là độc hay không” (thường rút gọn thành “the dose makes the poison”). Tên “Paracelsus” được ông tự chọn, thường được giải thích là mang nghĩa “vượt trên Celsus” (Celsus: học giả y học La Mã)
[Lên trên]
T/L note: Đoạn này hơi tối nghĩa, bản Eng có đề thêm nghĩa là Sao băng của Ba Tư.
T/L note: Đoạn này hơi tối nghĩa, bản Eng có đề thêm nghĩa là Sao băng của Ba Tư.
[Lên trên]
250px-Kojiki_kan-ei-ban.jpg


Kojiki (古事記) là tên một bộ cổ thư Nhật Bản, thường dịch là “Cổ Sự Ký” (ghi chép chuyện xưa). Đây là tác phẩm ghi chép sớm nhất còn tồn tại của Nhật, được biên soạn năm 712 (đầu thời Nara). Nội dung gồm thần thoại (Izanagi–Izanami, Amaterasu…), nguồn gốc hoàng thất, và các truyền thuyết – phả hệ thời cổ. Mục đích lớn là hợp thức hóa nguồn gốc và quyền uy của triều đình/Thiên hoàng bằng hệ thống thần thoại và gia phả.
250px-Kojiki_kan-ei-ban.jpg


Kojiki (古事記) là tên một bộ cổ thư Nhật Bản, thường dịch là “Cổ Sự Ký” (ghi chép chuyện xưa). Đây là tác phẩm ghi chép sớm nhất còn tồn tại của Nhật, được biên soạn năm 712 (đầu thời Nara). Nội dung gồm thần thoại (Izanagi–Izanami, Amaterasu…), nguồn gốc hoàng thất, và các truyền thuyết – phả hệ thời cổ. Mục đích lớn là hợp thức hóa nguồn gốc và quyền uy của triều đình/Thiên hoàng bằng hệ thống thần thoại và gia phả.
[Lên trên]
149798222290748-624.jpgDương Quý Phi (楊貴妃) - Tên thật: Dương Ngọc Hoàn (Yang Yuhuan, 楊玉環), sống khoảng 719–756; là Quý phi được Đường Huyền Tông (Xuanzong, trị vì 712–756) sủng ái nhất thời hậu kỳ. Trong truyền thống văn hóa Á Đông, bà được xem là một trong “Tứ đại mỹ nhân”. Hình tượng của bà thường gắn với mô-típ “đế vương mê sắc, chính sự suy” (vua vì quá sủng ái mà sao nhãng trách nhiệm). Bà là nhân vật trung tâm của nhiều điển cố và tác phẩm nghệ thuật; tại Nhật, Dương Quý Phi thường được gọi là Yokihi/Yōkihi (楊貴妃) trong văn học – sân khấu – điện ảnh.
149798222290748-624.jpgDương Quý Phi (楊貴妃) - Tên thật: Dương Ngọc Hoàn (Yang Yuhuan, 楊玉環), sống khoảng 719–756; là Quý phi được Đường Huyền Tông (Xuanzong, trị vì 712–756) sủng ái nhất thời hậu kỳ. Trong truyền thống văn hóa Á Đông, bà được xem là một trong “Tứ đại mỹ nhân”. Hình tượng của bà thường gắn với mô-típ “đế vương mê sắc, chính sự suy” (vua vì quá sủng ái mà sao nhãng trách nhiệm). Bà là nhân vật trung tâm của nhiều điển cố và tác phẩm nghệ thuật; tại Nhật, Dương Quý Phi thường được gọi là Yokihi/Yōkihi (楊貴妃) trong văn học – sân khấu – điện ảnh.
[Lên trên]
undefinedBạch Lạc Thiên (772–846), tức Bạch Cư Dị (白居易), là đại thi nhân đời Đường, đồng thời là quan lại. Thơ ông nổi tiếng vì văn phong sáng rõ, dễ hiểu, thường viết về đời sống và chính sự (dòng “Tân Nhạc phủ”). Tác phẩm tiêu biểu có “Trường Hận Ca” (長恨歌) – kể chuyện Đường Huyền Tông – Dương Quý Phi, và “Tỳ Bà Hành” (琵琶行). Trong cách gọi Hán–Nhật, ông được biết đến rộng rãi với tên Haku Rakuten (白楽天)
undefinedBạch Lạc Thiên (772–846), tức Bạch Cư Dị (白居易), là đại thi nhân đời Đường, đồng thời là quan lại. Thơ ông nổi tiếng vì văn phong sáng rõ, dễ hiểu, thường viết về đời sống và chính sự (dòng “Tân Nhạc phủ”). Tác phẩm tiêu biểu có “Trường Hận Ca” (長恨歌) – kể chuyện Đường Huyền Tông – Dương Quý Phi, và “Tỳ Bà Hành” (琵琶行). Trong cách gọi Hán–Nhật, ông được biết đến rộng rãi với tên Haku Rakuten (白楽天)
[Lên trên]
T/L note: Hoa anh túc, còn có tên gọi khác là Túy diệp hoa, hoa thuốc phiện, và cả Ngu mỹ nhân.
Không liên quan nhưng Ngu mỹ nhân cũng là biệt hiệu của Ngu Cơ, ái phi của Hạng Vũ. Có truyền thuyết truyền rằng nơi nàng mất mọc lên một loài hoa đỏ như máu, nên người đời lấy tên nàng mà gọi hoa ấy là “Ngu mỹ nhân” (虞美人)
T/L note: Hoa anh túc, còn có tên gọi khác là Túy diệp hoa, hoa thuốc phiện, và cả Ngu mỹ nhân.
Không liên quan nhưng Ngu mỹ nhân cũng là biệt hiệu của Ngu Cơ, ái phi của Hạng Vũ. Có truyền thuyết truyền rằng nơi nàng mất mọc lên một loài hoa đỏ như máu, nên người đời lấy tên nàng mà gọi hoa ấy là “Ngu mỹ nhân” (虞美人)
[Lên trên]
T/L note 1:Ẩn ý của câu này là nói về danh dự, bản sắc và sự bất khuất, chứ không đơn thuần nói về một món đồ. Tsukumogami (付喪神) là khái niệm trong dân gian Nhật Bản: những vật dụng lâu đời (thường 100 năm) sẽ có linh hồn. Khi nhắc đến “Tsukumogami eggplant”, câu nói gợi ý rằng món đồ ấy không chỉ là vật vô tri, mà gần như có linh hồn, có “sự sống” và giá trị tinh thần riêng. Điều này làm tăng chiều sâu biểu tượng của nó. Còn Hiragumo Chagama là một ấm trà nổi tiếng thời Chiến Quốc Nhật Bản, gắn với lãnh chúa Matsunaga Hisahide.
T/L note 1:Ẩn ý của câu này là nói về danh dự, bản sắc và sự bất khuất, chứ không đơn thuần nói về một món đồ. Tsukumogami (付喪神) là khái niệm trong dân gian Nhật Bản: những vật dụng lâu đời (thường 100 năm) sẽ có linh hồn. Khi nhắc đến “Tsukumogami eggplant”, câu nói gợi ý rằng món đồ ấy không chỉ là vật vô tri, mà gần như có linh hồn, có “sự sống” và giá trị tinh thần riêng. Điều này làm tăng chiều sâu biểu tượng của nó. Còn Hiragumo Chagama là một ấm trà nổi tiếng thời Chiến Quốc Nhật Bản, gắn với lãnh chúa Matsunaga Hisahide.
[Lên trên]
T/L note 2: Theo ghi chép lịch sử, khi bị dồn vào đường cùng, ông thà phá hủy cả lâu đài cùng ấm trà Hiragumo thay vì giao nó cho đối thủ. Vì thế, Hiragumo trở thành biểu tượng của quyền lực, địa vị và danh dự samurai. Khi người nói khẳng định “Hiragumo quý hơn cả mạng sống và từ chối trao nó cho bất kỳ ai”, ẩn ý là: Báu vật này tượng trưng cho chính con người và danh dự của họ. Nếu mất nó, đồng nghĩa mất đi bản sắc và vị thế. Thà chết còn hơn khuất phục hoặc bị tước đoạt điều làm nên giá trị của mình. Tóm lại, câu nói thể hiện tinh thần: danh dự và bản ngã quan trọng hơn sinh mạng, và người nói quyết không đầu hàng.
T/L note 2: Theo ghi chép lịch sử, khi bị dồn vào đường cùng, ông thà phá hủy cả lâu đài cùng ấm trà Hiragumo thay vì giao nó cho đối thủ. Vì thế, Hiragumo trở thành biểu tượng của quyền lực, địa vị và danh dự samurai. Khi người nói khẳng định “Hiragumo quý hơn cả mạng sống và từ chối trao nó cho bất kỳ ai”, ẩn ý là: Báu vật này tượng trưng cho chính con người và danh dự của họ. Nếu mất nó, đồng nghĩa mất đi bản sắc và vị thế. Thà chết còn hơn khuất phục hoặc bị tước đoạt điều làm nên giá trị của mình. Tóm lại, câu nói thể hiện tinh thần: danh dự và bản ngã quan trọng hơn sinh mạng, và người nói quyết không đầu hàng.
[Lên trên]
Giải nghĩa: Hoa nở rồi hoa tàn, chỉ vỏn vẹn hai mươi ngày mà thôi. Trong chốn thành thị, dân chúng náo nhiệt hân hoan đến cuồng.
Giải nghĩa: Hoa nở rồi hoa tàn, chỉ vỏn vẹn hai mươi ngày mà thôi. Trong chốn thành thị, dân chúng náo nhiệt hân hoan đến cuồng.