Tập 09

Hồi 07: Tỉnh giấc

Hồi 07: Tỉnh giấc

Đền Honnou, Kyoto.

Trên giường bệnh, sau khi nghe tin báo từ tân cận thần Senchiyo: Matsunaga Danjo đã nổi loạn tại Yamato,

Nobuna chỉ khẽ mím môi “Dearuka…” ánh mắt thất thần dán lên trần nhà, thân thể chẳng buồn nhúc nhích.

Manmi Senchiyo - cô trợ lý xinh đẹp và thông minh - kỳ thực là gián điệp do Nhiếp chính quan Konoe Sakihisa cài cắm nhằm thao túng và thám thính tin tức cho phe phản phái Nobuna.

Chính nàng ta đã giả mạo mệnh lệnh của Nobuna, ép Yoshiharu “xử tử muội muội của Kuroda Kanbei”; đồng thời cũng là kẻ từng ngăn Yoshiharu tiếp cận Nobuna tại đền Honnou.

Sau khi chiếm được lòng tin của Nobuna, Senchiyo đã bắt đầu gieo rắc bất hoà ngay trong nội bộ của gia tộc Oda.

Konoe Sakihisa đã từng có một lần nữa thuê sát thủ xạ thích Nobuna.

Nhưng sau cùng chuyện đã thất bại.

Nàng không chỉ sở hữu ý chí sinh tồn vô cùng kiên cường, mà còn được danh y Manase Belchior phò tá bên cạnh, lại có cả ‘độc nữ’ Matsunaga Hisahide dưới trướng.

Trong hoàn cảnh đó, ám sát Nobuna giữa thanh thiên bạch nhật thực là chuyện bất khả. Vì thế, Senchiyo đã chọn kế lâu dài: từ từ siết chặt sợi thòng lọng chết chóc quanh cổ Nobuna.

Và nàng Nobuna đáng thương thì vẫn chưa hề phát giác ra thứ âm mưu hèn hạ của Konoe Sakihisa cùng với ý định thật sự của Senchiyo.

Bề ngoài, Konoe trông chỉ như một gã quan lại với hàm răng đen và làn da tái nhợt.

Để thống nhất Nhật Bản, Nobuna đã dốc hết sức mình nhằm chắp vá triều đình vốn đã cực kỳ mục nát.

Bỏ mặc cuộc nội chiến đã kéo dài hàng thiên niên kỷ, Mạc phủ Ashikaga giờ đây đã chẳng còn xứng để cai trị đất nước này nữa. Nobuna cũng đã từng cân nhắc đến việc cải tạo lại tòa cung điện đã bị lãng quên từ lâu ấy, biến nó thành biểu tượng quyền lực mới của một Nhật Bản thống nhất và hùng mạnh.

Bởi vậy, trong đầu Nobuna chưa từng xuất hiện ý nghĩ rằng kẻ đứng đầu giới triều thần sẽ tìm cách trừ khử mình - càng không ngờ lại có kẻ ngu dại đến mức hạ thủ.

Chính tướng quân tự xưng Ashikaga Yoshiaki, hiện được gia tộc Mori phò trợ đã phát đi thư thương nghị tới hầu khắp các lãnh chúa trong vùng. Thậm chí nàng ta còn trơ trẽn cho người mang thư sang cả doanh trại các chư tướng của gia tộc Oda vốn đang bị phân tán ở khắp nơi nữa chứ.

Để khoét sâu nghi kỵ trong lòng Nobuna, Senchiyo liên tiếp thêm lời:

“Tiểu nữ đoán Matsunaga Hisahide đã quy phục phe Ashikaga rồi, đó cũng là chuyện có thể xảy ra ở bất cứ nơi đâu.”

Nobuna chẳng nghĩ được gì nữa.

Vì vụ “đầu lâu vàng” của Asai Nagamasa, nàng đã bị chính mẫu thân, Tsuchida Gozen từ mặt.

Hơn nữa, dù ký ức vẫn còn mơ hồ, nàng cũng đã ra lệnh xử tử Shoyomaru, rồi quay lưng với hai cận thần thân tín Yoshiharu và Kanbei.

Và giờ đây, ngay cả Matsunaga Hisahide - người nàng luôn coi như mẹ ruột - cũng đã bội phản.

Tuy Danjo từng một lần tạo phản, song khi ấy chỉ là để thử xem mình có đủ tư cách trị thiên hạ hay chăng. Lần này thì khác, Danjo đã thực sự bỏ rơi mình rồi.

Giận ư? Không, thứ xúc cảm đó giờ chẳng tồn tại trong trái tim nàng.

Chính là do mình đã phản bội bạn bè trước, âu cũng ác giả ác báo.

Nước mắt lại trào ra tại nơi khóe mắt, dẫu cho nàng có cắn răng kìm lại thế nào.

Người cha đỡ đầu Saitou Dousan mà nàng yêu quý, cũng đã theo bước phụ thân nàng mà đi.

Những rạn nứt không thể nào hàn gắn trong mối quan hệ giữa mẫu thân và nàng, giờ lại đến cả Matsunaga Hisahide, người mà nàng trân quý như mẹ đẻ, cũng đã quay lưng phản bội nàng. Còn hai người đồng hành tri kỷ từng luôn chia sẻ giấc mơ vượt hải dương là Yoshiharu cùng với Kanbei, nàng cũng chẳng thể níu giữ được bên cạnh nữa.

Mình có thể hiểu vì sao Yoshiharu rời xa mình - vì mình đã buộc anh ấy xử tử Shoyomaru. Thế nhưng… tại sao… tại sao lại là Danjo…

Sao mọi chuyện lại thành ra thế này…tại sao cơ chứ…?

"....Uhh.... Uh.... Uhhh...."

Ngay cả trái tim vốn luôn kiên cường của Nobuna cũng bắt đầu rạn vỡ.

Nàng chẳng thể nhận ra thứ rắn độc Senchiyo đứng ở ngay bên cạnh đang khẽ mở cờ trong bụng: Mọi chuyện đang diễn ra quá mức suôn sẻ; nếu cứ như thế này, tất cả rồi sẽ sớm kết thúc thôi!

“Hime-sama, tiểu nữ đã lập ra danh sách những tùy tùng có nguy cơ phản loạn nhất - bắt đầu bằng việc xử trảm Matsunaga Hisahide. Xin công chúa hãy thanh trừng toàn bộ đám ung nhọt trong gia tộc Oda đi ạ.”

Cái danh sách mà Senchiyo đưa ra trước mặt Nobuna bao gồm những cái tên: Sagara Yoshiharu, Akechi Mitsuhide, Shibata Katsuie, Niwa Nagahide và Takigawa Kazumasu; tất cả đều là cận thần chủ chốt của gia tộc Oda.

Dù ả đã chuẩn bị danh sách này từ lâu và tính toán sẽ sử dụng nó khi thời cơ chín muồi, thế nhưng đến chính Senchiyo cũng không thể ngờ rằng cái “cơ hội” mà ả hằng mong mỏi lại xuất hiện sớm như vậy. Tất cả đều nhờ vào cuộc nổi loạn tưởng chừng ngoài dự liệu của Hisahide.

So với việc tự tay hạ sát Oda Nobuna, đối với ả, khoảnh khắc này mới thật sự là quyết định. Nếu có thể lợi dụng chính Nobuna để diệt sạch đám cận thần tâm phúc dưới trướng, thì gia tộc Oda ắt sẽ sụp đổ. Chỉ cần nghĩ đến viễn cảnh ấy thôi, Senchiyo suýt đã bật cười đắc thắng ngay trước mặt Nobuna rồi.

“...Ta…hiểu rồi…”

“Xin người hãy hạ lệnh hành quyết bọn chúng đi ạ.”

“...Nhưng mà…”

Nobuna không khỏi do dự.

Những cái tên trong danh sách đó đều là đồng đội đã cùng nàng vào sinh ra tử, từ hồi còn ở Owari cho đến khi tiến vào Mino.

Dù cho nàng đã phạm phải sai lầm không thể tha thứ.

Thế nhưng, nàng vẫn không sao tin nổi điều đó được.

“Hime-sama, để ổn định nội bộ gia tộc Oda, ngài cần phải loại bỏ toàn bộ những phần tử bất ổn vì lợi ích của gia tộc. Nếu chúng ta không nhân lúc Matsunaga Hisahide đang nổi loạn mà ra tay, thì e rằng sẽ không kịp xoay chuyển đâu ạ!”

“...Ta…không thể…”

“Nếu ngài không làm, chính ngài sẽ bị ám hại đó, Hime-sama!”

“...Chuyện như thế…Làm sao có thể…”

“Chứng cớ đã rõ rành rành trước mắt ngài như thế còn gì?”

“...Không thể…Không thể nào!”

Senchiyo cắn môi.

Chỉ một chút nữa thôi mà!

Dù cho cứ liên tục bị dồn ép, thế nhưng Nobuna vẫn không hề mất niềm tin vào đồng đội của nàng.

“Shibata Katsuie và đám còn lại đã luôn tỏ ra đố kỵ từ cái lúc mà Sagara Yoshiharu được giao quyền chỉ huy trận chiến chống lại gia tộc Mori rồi, thưa Hime-sama!”

“Chuyện như thế không thể nào có được! Ta nhất quyết không tin!”

“Và sau khi tới Harima, Sagara Yoshiharu đã đón về một vị công chúa hiệp sĩ xinh đẹp mang tên Yamanaka Shikanosuke, rồi ngày nào cũng trụy lạc với ả ta đó ạ!”

“...Hả?”

Senchiyo cuối cùng cũng nhận ra điểm yếu của Nobuna.

Vậy ra là thế hử?

Điểm yếu của Oda Nobuna chính là những tin đồn xoay quanh Sagara Yoshiharu.

Vì một số lý do, so với những tuỳ tùng còn lại, chỉ có Sagara Yoshiharu là không được Nobuna tin tưởng hoàn toàn.

Và nguyên nhân chính là bởi vì nàng ta luôn ngờ vực về cái thói trăng hoa của Sagara Yoshiharu với những người con gái khác xung quanh cậu ta.

Dù có hơi trẻ con, thế nhưng Senchiyo vẫn quyết định sẽ tấn công vào điểm yếu này.

“Yamanaka Shikanosuke vốn là một lãng nhân, từng phục vụ dưới trướng gia tộc Amago trước đây. Ả ta đẹp nghiêng nước nghiêng thành, được ví von như đệ nhất mỹ nhân đất Amago, sánh ngang với lý tưởng phục hưng gia tộc Amago bất diệt của ả. Và, bên cạnh đó, Yamanaka Shikanosuke…ngực của ả ta…to hơn nhiều so với của Hime-sama đó ạ…”

“N…Ngực sao!?”

Có hiệu quả rồi.

Dù chẳng hiểu vì sao, nhưng nó có hiệu quả thật kìa!

“Sagara Yoshiharu đã đồng ý giúp Yamanaka Shikanosuke đoạt lại Izumo với một điều kiện: ả ta phải lấy thân làm vật đổi chác, rồi sau đó còn phải trở thành phu nhân của hắn nữa. Từ dạo ấy, hai kẻ ấy ngày nào cũng quấn quýt bên nhau, chỉ lo truỵ lạc đó ạ!”

“C…Cái tên…Sa…Saru đó!”

“Sau khi bị con khỉ hoang dã đó làm nhục hết lần này đến lần khác, không ngờ Yamanaka Shikanosuke lại dần lộ rõ vẻ mê muội. Còn Sagara Yoshiharu thì Hime-sama cũng rõ, hắn phóng đãng đến mức nào rồi…”

“Tr…Trong lúc mà ta vẫn còn đang đau buồn vì đã vô tình hạ sát Shoyomaru, con khỉ đó lại dám mang một người phụ nữ khác về trại…để trụy lạc như thế ư…!”

Senchiyo thầm chột dạ: Chết mình rồi…

Đôi mắt của Oda Nobuna lẽ ra vẫn còn nên đượm màu u sầu, giờ chẳng hiểu sao lại bắt đầu ánh lên vẻ giận dữ.

Cơ thể nàng ta bắt đầu toả ra một luồng khí thật đáng sợ.

Hỏng rồi! Đòn tấn công của mình lại gây tác dụng ngược sao!

Mình có nên tiếp tục dặm mắm thêm muối về chuyện nổi loạn của Matsunaga Hisahide không?

Vì chưa phục vụ Nobuna được lâu, Senchiyo vẫn chưa thể nắm bắt được hết những tâm tư phức tạp của nàng công chúa này.

“Mong ngài suy xét, thưa Hime-sama! Thay vì để tâm đến Sagara Yoshiharu, xin ngài hãy xử trí chuyện Matsunaga Hisahide nổi loạn đi ạ! Theo như báo cáo, Matsunaga Hisahide đã đang hành quân đến Kyoto rồi! Nếu chúng ta không thể giữ được Kyoto, phe Phản phái Nobuna chắc chắn sẽ bị kích động! Xin ngài hãy hạ lệnh tấn công!”

“Nhưng…cạnh ta lúc này chỉ có một số ít tuỳ tùng và cận vệ thôi. Quân lực ít thế thì làm sao mà đủ sức chiến đấu chứ?”

“Nhưng Matsunaga Hisahide không có ý định khoan nhượng đâu, thưa Hime-sama! Nếu chúng ta bỏ chạy, danh tiếng của gia tộc Oda sẽ chẳng còn lại gì nữa!”

“...”

Có vẻ như ý chí của Nobuna đã suy sụp rồi.

Trước giờ, lý trí vẫn luôn gào thét rằng nàng phải cố gắng bám trụ mặc cho những lời sỉ vả ngoài kia…

Nhưng sau khi phản bội Yoshiharu và Kanbei, mình đã bị Danjo bỏ rơi. Mình đã đánh mất tư cách để đứng trên thiên hạ, phải không?

Khi Yoshiharu “tấn công” cả mình lẫn Juubei tại phòng trà đó, cái thói háo sắc của hắn đã bị phơi bày.

“...Mình sẽ chẳng bao giờ hiểu được, nhỉ?”

Nobuna cuối cùng cũng đã nhận ra điểm yếu chí mạng ẩn sâu trong trái tim nàng.

Bị mẫu thân bỏ mặc và khinh ghét, trong trái tim mình đã xuất hiện một khoảng trống lớn mà chẳng sao lấp đầy. Sẽ có những lúc mình làm những thứ điên rồ mà đến cả mình cũng không sao hiểu nổi.

Quá đủ rồi.

Mình đã đánh mất Danjo, Yoshiharu, và cả Harima nữa. Mình đã phản bội người thân, để rồi bị chính họ phản bội… Quá đủ rồi, cái thế giới này…

Cái thế giới này, mình nên để nó lại cho Juubei, một nữ nhân may mắn được lớn lên trong tình thương yêu của mẹ…

Ngay vừa lúc Nobuna định nói ra điều ấy và khép lại lòng nàng, thì đột nhiên…

“Ô~ Hô hô hô! Dám cản đường bổn nương, thật đúng là đám tuỳ tùng vô phép mừ!"

Một người mà chẳng ai ngờ tới đã xông thẳng vào phòng nghỉ của Nobuna.

“Xin ngài đừng làm phiền công chúa!”

“Hãy quay trở về đi ạ!”

“Ngài không được phép tiến vào đây!”

Dù cho đám gia nhân đã cố hết sức để cản người ấy, thế nhưng tất cả đều đã bị sút văng một cách thật điệu nghệ.

“Ô~ Hô Hô Hô! Nobuna, cơ thể cô thế nào rồi? Đại tướng quân Imagawa Yoshimoto đã đích thân hạ cố để thăm cô đây! Chính! Là! Ima! Gawa! Yoshi! Moto! Ta! Đó!”

Chính xác.

Vị khách không mời mà đến chính là tướng quân bù nhìn đương thời, Imagawa Yoshimoto.

Vô số lớp phòng thủ mà Senchiyo gầy công dựng lên đã bị đánh bật một cách bạo lực dưới những cú đá thanh lịch của Yoshimoto.

Thấy tướng quân đến mà lòng Senchiyo chẳng chút tôn trọng, thậm chí miệng còn suýt chửi thề:

“Ngài đến đây vì chuyện gì thế?”

“Hạ nữ nào đây? Mau tránh ra để bổn nương nhìn mặt Nobuna cái xem nào!”

“Hả???? Chỉ cần thêm một chút nữa thôi mà… Chẳng ai mời ngài đến cả, xin ngài hãy mau chóng rời đi!”

“Khum thể nhá!”

Vụt một cái, lòng bàn chân của Imagawa đã đạp sâu vào bụng của Senchiyo đang lao tới.

“Thế Imagawa, túc cầu bí kỹ: Bạch điểu vũ phong! Còn non và xanh lắm tuỳ tùng-san ạ!”

Uwahh! Senchiyo chỉ kịp thở hắt ra một tiếng, cả người đã xoay vòng trên không rồi đập mạnh xuống tấm tatami, đau điếng người.

Nobuna thực sự kinh hãi trước những gì đang xảy ra trước mắt nàng.

“Cô…Cô…Cô…Cô…Cô đang làm gì ở đây thế? Ta có cho gọi cô đâu!?”

“Mặc kệ! Khi có đại sự xảy ra, bổn nương phải có mặt! Vì bổn nương chính là Đại Tướng quân!”

Nhìn Yoshimoto mở quạt và cười hô hố, Nobuna bực mình nhổm dậy và hét lên…

“...Mọi thứ đã chấm dứt rồi! Chính Tướng quân đang trở về, và kẻ nào cũng nghĩ ta chính là người đã phóng hỏa Kamigyo! Saru đã gian dối ta, thậm chí ta còn yêu cầu hắn phải chém chết muội muội của Kanbei nữa! Ta đã thực sự trở thành Đệ lục thiên Ma Vương rồi! Chẳng còn ai đồng hành được cùng ta nữa cả!”

Nước mắt Nobuna lã chã tuôn rơi, thấm đầy trên gương mặt diễm lệ, nàng tiếp tục nói lớn:

“Lý do Danjo bỏ rơi ta đã quá rõ ràng! Đại nghiệp Thiên hạ bố vũ đã kết thúc rồi!”

Nhưng Yoshimoto vẫn chỉ cười “Hô Hô Hô” chẳng chút đoái hoài.

“Chậc chậc, ai bảo cô ru rú trong phòng mãi, để rồi bổn nương phải đích thân ghé qua! Vậy mà ai ngờ bổn nương lại được tận tai nghe Nobuna-sama kiêu hãnh nói ra: ‘Ta sẽ từ bỏ đại nghiệp Thiên hạ bố vũ’ cơ chứ?”

“Đã nói rồi! Ta đã phản bội bằng hữu! Rồi bị chính họ bỏ rơi! Ta không thể chịu nổi nỗi cô độc khi cứ mãi phải một mình bước trên con đường của Thiên ma vương nữa!”

u14400-ed875fcd-cf08-41ec-bdc5-ad4e955835b9.png

BÉP!!!

Mọi thứ trước mắt Nobuna bỗng chao đảo dữ dội.

Sau một thoáng định thần, nàng ta mới nhận ra mình vừa mới bị tát bởi Yoshimoto.

…!?

“Nobuna? Từ bao giờ cô lại yếu đuối như thế hả!? Nữ chiến vương hùng mạnh từng đánh bại ta trên đất Okehazama đã biến đâu mất rồi!?”

Yoshimoto thực sự điên tiết.

“Vào lúc ấy, ai mà chẳng khinh thường, chế nhạo cô như một kẻ ngốc chứ? Nhưng dẫu vậy, cô vẫn cứ cứng đầu tiến lên với niềm tin bất diệt - đó mới là phẩm chất thực thụ của bậc đế vương! Vậy mà giờ, khi mới chỉ nếm trải được chút trái ngọt, cô lại tự nhốt mình trong phòng để mà khóc thút thít như một con nhóc là sao!? CÔ CÓ CÒN PHẢI LÀ ODA NOBUNA MÀ BỔN NƯƠNG VẪN LUÔN BIẾT KHÔNG VẬY HẢ?”

“...Yoshimoto”

“Sao cô dám…Cô chính là kẻ đã đánh bại bổn nương đó! Cô phải là người thay thế Imagawa Yoshimoto này thống nhất thế gian! Dùng chính tay cô, gắng hết sức mà chiếm lấy nó đi! CÔ ĐÃ TỪNG MỘT LẦN ĐÁNH BẠI TA VỚI QUÂN SỐ ÍT ỎI, DƯỚI ĐIỀU KIỆN KHẮC NGHIỆT NHẤT ĐÓ! Vậy mà giờ sao cô lại…”

Ánh mắt Nobuna dần sáng lại sức sống.

“Ta sẽ không bao giờ chấp nhận chuyện đầu hàng trước cả khi lâm trận! Ta sẽ không bao giờ chấp nhận sự hèn nhát đó!”

Phải rồi….

Ta từng là mũi giáo dẫn đầu quân binh.

Dù chẳng kẻ nào hiểu thấu lòng ta…

Kể từ khi gặp được Yoshiharu, nắm trọn lòng nhau, và được yêu thương như con ruột của Dousan cùng với Danjo, ta đã đánh mất sự điềm tĩnh hiển nhiên của “Kẻ ngốc xứ Owari” rồi.

Ta thực sự muốn được chiều chuộng trong sự quan tâm của Yoshiharu và Danjo, thế nhưng từ khi đắm chìm trong cảm giác ấy, ta đã hoàn toàn quên mất tôn chỉ Chí định, mệnh khai của mình.

Suốt từ vụ hỏa hoạn tại Kamigyo đến nay, lần đầu tiên Nobuna - kẻ đã lạc lối - lấy lại được sự sáng suốt của mình.

Nàng đã trở về đúng với con người xưa.

Nhưng duy chỉ có một chuyện…

Chỉ có chuyện duy nhất đó là nàng không thể tha thứ cho bản thân.

“Ta đã phản bội Saru, trong lúc ngất đi, ta đã hạ lệnh xử chết Shoyomaru… Chỉ riêng chuyện đó là…”

Lả nỗi đau duy nhất không thể nào xóa mờ trong trái tim nàng. Cứ mỗi lần nghĩ về nó, Nobuna dường như lại muốn bỏ mặc mọi thứ sau lưng.

Nhưng Yoshimoto lại cười to chẳng chút bận lòng.

“Dù Sagara Yoshiharu có mang Hầu diện, thế nhưng hắn ta là gã nam nhân bậc nhất trên thế gian này mà bổn nương biết đó! Nghĩ mà xem, làm sao mà hắn có thể chịu im lặng mà chấp nhận cái mệnh lệnh nhảm nhí như vậy được chứ!?”

“!?”

“Gã đó sẽ không bao giờ làm hại nữ nhân! Nobuna, niềm tin của cô dành cho Saru chỉ có vậy thôi à!?”

“...Nhưng mà…”

“Sagara Yoshiharu là kẻ háo sắc nhất thiên hạ, thậm chí còn chẳng muốn buông bỏ bổn nương dù cho có mang danh là kẻ địch! Thế nên, dù Shoyomaru còn nhỏ tuổi, gã ta chắc chắn sẽ tìm mọi cách để cứu tiểu nữ đó thôi!”

“...Phải rồi…”

Đúng thật…

Nếu mệnh lệnh của mình là một sai lầm, Yoshiharu sẽ chẳng bao giờ chịu tuân theo nó.

Và bên cạnh anh ấy còn có cả Takenaka Hanbei nữa cơ mà.

Hai người ấy chắc chắn sẽ không bao giờ thực sự hành quyết Shoyomaru.

“Sao lại phải dao động chứ, ta tin vào Saru… phải tin vào người ấy!”

“Phải! Là một kẻ luôn tuyệt đối tin tưởng cô, gã đó hẳn từ lâu đã phát giác ra có chuyện gì mờ ám ẩn sau cái mệnh lệnh đó rồi.”

“Đúng vậy! Chắc chắn là như thế!”

Chẳng biết tự khi nào, mình đã trở nên sợ hãi rằng sẽ bị Yoshiharu bỏ mặc.

Thế nên, mình đã hiểu nhầm,

rồi trở nên nghi ngờ,

yếu đuối và thảm hại.

Nhưng đúng thật là, ta phải nên tự giành lấy mọi thứ bằng chính đôi tay này mới phải!

Dù là thế gian, hay có là trái tim của Yoshiharu …

Và cả Matsunaga Hisahide nữa, ta chắc chắn sẽ chứng minh cho tất cả thấy rằng, ta sẽ đến đoạt lại mọi thứ ngay đây!

Ám vân luôn mịt mù trong trái tim Nobuna suốt khoảng thời gian qua đã dần tan biến.

“Hai mươi năm tại cõi trần tục…”

Nàng nhẹ nhàng cất giọng hát lên điệu Atsumori[note85950].

Một phần bài Atsumori mà nàng đã từng hát trước khi tiến quân ra đối đầu với Imagawa Yoshimoto tại trận Okehazama.

00-21.jpg

So đua gì với bầu trời kia…

Đeo lên eo bộ da hổ cùng với bình rượu bầu.

Nobuna mặc lên bộ trang phục khi nàng để lại Inuchiyo cùng với những người còn lại trong thành, rồi từng bước tiến ra khỏi phòng nghỉ.

“Phải rồi đó, Nobuna! Hãy dẫn tùy tùng và đám vệ quân tiến ra chiến trường, đối mặt với Matsunaga Hisahide đi!”

“...Yoshimoto, ta sẽ không cảm ơn cô, nhưng thay vào đó, ta sẽ xây nên lâu đài Nijou chỉ để cho cô.”

“Nếu là vậy thì, bổn nương cũng sẽ không cảm ơn cô đâu~ Là một tướng quân, có một lâu đài riêng thì chẳng có gì phải từ chối cả~ Hô hô hô~”

“Ta sẽ ra trận đối chiến với Danjo ngay bây giờ, cô có muốn đi cùng với tư cách của một tướng quân không?”

“Uhhh, au, úi úi úi… Sao tự nhiên mà trời đất lại tối thui vậy nè… Chả nhẽ bổn nương lại mắc phải căn bệnh hiểm ác nào rùi sao… Phải mau chóng trở về thành Nijou ngay mới được…”

“Oi~!”

Nhanh như một cơn gió (Hasagi~), Yoshimoto chạy biến xuống lối ra, và rồi trong chưa đến một cái chớp mắt, nàng Đại Tướng quân đã mất hút.

Nói cho cố vào rồi vẫn nhát đánh nhau là sao? Đến cả Nobuna cũng phải choáng khi chứng kiến cảnh vừa rồi.

“Mang ngựa ra cho ta!”

Vừa bước, Nobuna vừa ra lệnh hợp quân tiến công.

“Hi…Hime-sama! Xin người hãy đợi một chút đã ạ!”

“Senchiyo! Nhanh chóng tập hợp tất cả các tùy tùng và vệ binh tới đây! Ta sẽ trực tiếp dẫn quân đối mặt với Danjo!”

“T… Tuân mệnh!”

“Quân của Danjo đang ở chỗ nào rồi? Bọn họ đã tiến vào Kyoto chưa?”

“V…Vẫn chưa ạ… Matsunaga Hisahide hiện đang giao chiến với các nhà sư tại chùa Kofuku tại tỉnh Nara. Hạ nữ cũng thực bất ngờ khi cuộc chiến đó đã kéo dài khá lâu rồi, thưa Hime-sama.”

“Hả? Chùa Kofuku?”

Kỳ lạ, nếu bọn họ bỏ qua các tăng sư, để tiến đánh Kyoto và chiếm đoạt đền Hounou ngay sau đó, thì có nhẽ ta đã chết bất đắc kỳ tử rồi, vậy sao mà…

Nobuna chẳng cảm thấy căm thù hay giận dữ gì với Matsunaga Hisahide cả.

Kể cả ngay lúc này, nàng vẫn thực sự xem Matsunaga như mẹ ruột của nàng.

Gương mặt luôn nở nụ cười âu yếm cùng với những trò đùa nguy hiểm khi thử độc dược lên Nobuna, cũng chỉ là cách thể hiện tình cảm quá mức của Matsunaga dành cho cô con gái yêu quý của mình.

Nobuna chưa bao giờ quên sự biết ơn khi được Danjo cứu trong cuộc rút lui Kanegasaki.

Nhưng vì sao người ấy lại phản bội, ta phải hỏi tận mặt cho ra lẽ.

Nếu là bởi do ta đã không còn đủ phẩm chất để cai trị thiên hạ, thì ta sẽ chứng minh cho người ấy thấy rằng người đã sai rồi.

Thế nên lúc này đây, ta phải đối mặt với Danjo trên chiến trường.

“Manmi Senchiyo, chính ngươi đã đề xuất cuộc chiến này, thế nên hãy làm tiên phong!”

“Dạ? Nhưng hạ nữ đâu có bất kỳ kinh nghiệm thực chiến nào đâu ạ, vai trò quan trọng như là tiên phong, hạ nữ sợ…”

“Cấm tranh cãi! Ta cũng sẽ đứng ở tiền tuyến cùng với ngươi! Hãy sẵn sàng chiến đấu đi!”

“...T…Tuân mệnh!”

“Nếu như ngươi có tài năng quân sự, ta sẽ cất nhắc ngươi trở thành tướng quân.”

Tinh thần của Nobuna đã hoàn toàn được khôi phục.

Dù Senchiyo đã bí mật hành động rất nhiều, nhưng nguyên nhân chính khiến Nobuna suy kiệt thực ra là do chướng khí do ác linh ở Kamigyo rải ra.

Nếu ác linh được Tsuchimikado điều khiển lại rải chướng khí xuống Nobuna, mọi chuyện có lẽ sẽ trở về như ban đầu, nhưng điều đó không phải do Senchiyo quyết định.

Và một khi bị chướng khí ám lấy, chẳng ai có thể dễ dàng hồi phục.

Cả tâm trí lẫn thể xác sẽ dần dần bị ăn mòn.

Nhưng có ai mà ngờ được Oda Nobuna lại có thể hồi phục hoàn toàn chỉ trong một khoảng thời gian ngắn như thế chứ! Biến số này đã vượt quá khả năng dự đoán của Senchiyo rồi.

Sức mạnh tinh thần của những kẻ được định để làm chủ thiên hạ thực sự quá kinh hồn! Nếu như biết trước chuyện này, ta đã khước từ mệnh lệnh của chủ nhân: Đừng cố ám sát Oda Nobuna, hãy từ từ phá hủy tinh thần của cô ta, và tự tay xử lý Nobuna khi cô ta còn đang bất tỉnh rồi!

Nhưng lúc này có hối tiếc thì cũng chẳng làm được gì.

Trí lực và vận may của Oda Nobuna thật quá đỗi khác thường.

Có lẽ ta cũng đã thất bại khi cố ám sát cô ta khi trước ấy chứ!

Senchiyo âm thầm quyết định: Ta phải lợi dụng trận chiến lần này để gia tộc Oda tự tàn sát lẫn nhau!

“Tuân mệnh, Manmi Senchiyo hạ nữ sẽ liều chết vì gia tộc Oda!”

“Dearuka!”

Sau đó, một nhóm binh lính nhỏ đã khởi hành từ đền Honnou.

“Điểm đến là Yamato - Nara!”

Trở lại với bộ phục trang của “kẻ ngốc”, Nobuna dẫn đầu đoàn quân, Senchiyo và những người khác cấp tốc theo phía sau nàng.

Để di chuyển từ Kyoto đến Nara cần ít nhất một ngày.

Vì vậy, Nobuna chẳng sao hiểu nổi tại sao mà Matsunaga Hisahide lại lãng phí thời gian để đánh nhau với các tăng sư mà bỏ qua cơ hội để lấy mạng nàng ấy.

Nhưng cùng lúc đó, sự do dự đó lại là cái cớ để tha thứ cho Matsunaga Hisahide.

Hisahide và Dousan đã từng là một đôi tình nhân.

Nhưng bởi do khoảng cách tuổi tác quá lớn, ta vẫn luôn nghi hoặc liệu rằng Dousan có phải là một ái nữ nhi hay không.

Tận trong thân tâm, Nobuna chẳng muốn xuống tay với Matsunaga Hisahide chút nào.

Nhưng gián điệp mà Konoe Sakihisa cài cắm bên cạnh Nobuna lại không chỉ có mỗi Manmi Senchiyo.

Hành quân thần tốc, sau khi vượt núi Inari, đoàn quân đã tới một vùng hồ rộng lớn nối liền Kyoto với Yamato. Từ sâu trong lòng hồ, một bóng đen khổng lồ bất ngờ trồi lên và tấn công bọn họ.

Đám ngựa nhanh chóng rơi vào hoảng loạn, chẳng chịu di chuyển dù có bị chủ quất roi không ngừng.

Nobuna và các tùy tùng chẳng còn cách nào khác, đành phải dừng lại.

“Đó là…!”

Chính xác.

Bóng đen khổng lồ xuất hiện từ lòng hồ kia chính là ác linh đã tấn công Nobuna bằng chướng khí tại vụ hỏa hoạn Kamigyo.

Nó vẫn chẳng phát ra tiếng động nào.

Nhưng lần này, bóng đen mang một hình hài ngoại giới được tạo nên bởi những khối cơ nhuộm đầy máu đỏ.

Không mặt, cũng chẳng có da.

Cặp mắt thòng lòng, còn đám gân cơ thì lồi ra tởm lợm.

Tiếng kêu giống tiếng người - cứ như của một thiếu niên.

Chẳng rõ cớ sao, nó mang đầy oán niệm, đắm trong thù hận.

“Thật ngạc nhiên vì ngươi lại có thể chống lại chướng khí của ta đó, Nobuna. Hay là chướng khí lần đó vẫn chưa đủ nặng với ngươi vậy?”

Giọng nói này, ta đã từng nghe thấy ở đâu? Nobuna nhẩm nghĩ.

Trong lúc cố ghìm cương để ngựa không hoảng loạn, ở phía sau Nobuna, Senchiyo mở cờ trong bụng: Ác linh đã xuất hiện rồi! Ngươi sẽ chẳng thể nào chống lại được nó chỉ với quân số ít ỏi như thế này đâu, Oda Nobuna! Mau chóng bị chướng khí ám một lần nữa - rồi chết đi!

Takenaka Hanbei, Âm dương sư chuyên diệt trừ quỷ dữ, thì không có ở đây.

Dù kẻ địch có là quái vật đi chăng nữa, Shibata Katsuie và Niwa Nagahide - những người vẫn có thể bình tĩnh đối diện - cũng chẳng có mặt ở đây.

Đối phương không phải là samurai, thậm chí chẳng còn phải là con người. Chẳng có cách nào để đánh bại nó cả.

Nhưng lần trước là do mất cảnh giác nên ta mới bị nó ám trúng.

Sẽ không có chuyện ta thua nó nữa đâu!

Một linh hồn đã quên mất bản ngã…!

Ta chắc chắn sẽ đánh bại ngươi!

Để lại đám tùy tùng đang run hãi ở phía sau, Nobuna xông thẳng vào ác linh chẳng chút do dự.

“ĐỪNG CẢN ĐƯỜNG TA TỚI GẶP DANJO! ĐỒ ÁC LINH PHIỀN PHỨC!”

Ác linh nghe vậy liền thét lên,

“ODA NOBUNA! TA SẼ KÉO NGƯƠI VÀO BÓNG TỐI VĨNH CỬU, NƠI ÁNH SÁNG KHÔNG HỀ TỒN TẠI! VÀ CẢ TRÁI TIM YẾU ĐUỐI ĐÓ CỦA NGƯƠI…!”

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Lời bạt: Hồi này quả thực quá dài, mà Trans cũng chẳng biết phải ngắt ở đâu cho ổn. Thế nên Trans quyết định up hết Hồi, để các bạn đọc được thưởng thức trọn vẹn nhất nội dung của mạch truyện. Vì vậy, xin phép các bạn Hồi sau Trans sẽ đăng tải muộn hơn một xíu nha. Cảm ơn các bạn nhìu~

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Atsumori - 敦盛 “Atsumori” là tên một khúc ngâm–vũ cổ (kōwakamai) rất nổi tiếng, thường được nhớ qua câu mở đầu “Ningen gojū nen…” (Đời người năm mươi năm - như mộng huyễn). Khúc này bắt nguồn từ tích Taira no Atsumori trong Heike monogatari; về sau cũng có vở kịch Nō “Atsumori” cùng chủ đề. Trong bối cảnh Sengoku, “điệu Atsumori” thường được nhắc như một khúc ngâm/múa thể hiện khí phách coi nhẹ sinh tử (hay gắn với hình tượng Oda Nobunaga).
Atsumori - 敦盛 “Atsumori” là tên một khúc ngâm–vũ cổ (kōwakamai) rất nổi tiếng, thường được nhớ qua câu mở đầu “Ningen gojū nen…” (Đời người năm mươi năm - như mộng huyễn). Khúc này bắt nguồn từ tích Taira no Atsumori trong Heike monogatari; về sau cũng có vở kịch Nō “Atsumori” cùng chủ đề. Trong bối cảnh Sengoku, “điệu Atsumori” thường được nhắc như một khúc ngâm/múa thể hiện khí phách coi nhẹ sinh tử (hay gắn với hình tượng Oda Nobunaga).