Chỉ còn ít ngày nữa là chính quân của gia tộc Mori sẽ đổ bộ đến.
Tại Harima, Sagara Yoshiharu và Ukita Naoie vẫn đang tiếp tục cuộc giao tranh quyết liệt.
Sagara Yoshiharu, người được phong làm đại tướng trong chiến dịch chống lại Mori, đã lấy thành Himeji ở trung tâm Harima làm căn cứ, từ đó bao vây thành Miki - nơi đã rơi vào tay Naoie sau khi hắn mê hoặc phu nhân của chủ thành.
Trong khi đó, Naoie chiếm giữ vùng tây bắc Himeji, tức ngọn núi Shozan - một pháo đài tự nhiên - và biến nơi này thành căn cứ vững chắc; đồng thời giam giữ Kuroda Kanbei, quân sư của Yoshiharu, trong ngục thất dưới lòng núi.
Ngoài đảm nhiệm vị trí tiên phong của gia tộc Mori trong cuộc tấn công vào Harima, hai chị em nhà Mori còn ban cho Naoie hai mệnh lệnh.
Mệnh lệnh thứ nhất là kiểm soát và xây dựng một pháo đài phòng thủ tại Harima để sẵn sàng nghênh đón chính quân Mori.
Nhiệm vụ này đã được hắn hoàn tất khi núi Shozan nay đã nằm trong sự trấn giữ của mình.
Tuy nhiên, thật không may cho Naoie là thành Miki - vốn giữ vị trí chiến lược ở phía đông Harima, nơi có thể cắt đứt đường rút lui của Đoàn Sagara - đã bị quân của Yoshiharu vây kín. Vòng vây ấy được siết lại với quy mô khiến người ta phải kinh ngạc; chẳng ai ngờ một Đoàn Sagara nhỏ bé như vậy lại đủ sức dựng nên thế bao chặt tưởng chừng bất khả thi.
Mệnh lệnh thứ hai mà Naoie nhận được còn hiểm hóc hơn: phải bắt sống Yamanaka Shikanosuke - nữ tướng Izumo kiêu hùng, kẻ thù truyền kiếp từng khiến gia tộc Mori nhiều phen khốn đốn. Cho đến lúc này, hắn vẫn chưa thể hoàn thành.
Yamanaka Shikanosuke đã gia nhập Đoàn Sagara đúng như dự đoán, và lập tức trở thành một thế lực đáng gờm.
Nếu Naoie không thể bắt sống được nàng trước khi chính quân Mori kéo đến, thì đất đai dưới tay hắn sẽ bị cặp chị em nhà Mori tịch thu không thương tiếc.
Đối với Naoie - kẻ đã thăng tiến bằng vô vàn thủ đoạn - gia tộc Mori từ lâu vốn đã là mối thù không đội trời chung.
Sau khi chinh phạt Bizen và Mimasaka, lãnh địa của Ukita Naoie về mặt địa lý đã bị kẹp giữa gia tộc Oda đang trỗi dậy ngày một lớn mạnh và gia tộc Mori. Để tồn tại, hắn chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc quy phục Mori - vốn được xem là dòng tộc nổi tiếng chính trực.
Thế nhưng, những lời nói và hành động trước đây đã khiến Naoie mang tai tiếng là kẻ bất tín, đến mức trong mắt nhiều người, hắn gần như trở thành biểu tượng của sự vô tín và bất trung.
Bởi vậy, nếu hắn không hoàn thành được nhiệm vụ và lãnh địa bị cặp song sinh nhà Mori thu hồi, thì đó cũng chỉ là kết cục tất yếu. Thậm chí, nếu phải gánh lấy số phận mổ bụng tự sát, điều đó e rằng cũng chẳng khiến ai bất ngờ.
Ukita Naoie hiểu rõ điều đó hơn ai hết - và trong cơn tuyệt vọng, hắn đã tuyên bố với Sagara Yoshiharu:
“Nếu tiểu tử nhà ngươi không giao Yamanaka Shikanosuke trước khi gia tộc Mori đặt chân tới đây, mỗ sẽ chém chết Kuroda Kanbei!”
Nếu Yoshiharu không sớm ra quyết định, cậu thiếu niên ấy sẽ đánh mất người đồng đội không thể thay thế - Kuroda Kanbei.
Và ngay tại lúc ngặt nghèo ấy, quân sư còn lại của Yoshiharu - Takenaka Hanbei - lại vì bệnh nặng mà ngất lịm. Cơ thể cô bé yếu ớt, sinh mệnh mỏng manh, tựa hồ có thể vụt tắt bất cứ lúc nào.
Theo lời Zenki, muốn kéo dài mạng sống cho Hanbei thì phải có Ranjatai - khúc hương trân bảo hiện đang được cất giữ trong Shōsōin của chùa Tōdai.
Ranjatai là bảo vật quốc gia của Cung điện Hoàng gia.
Nếu không có sự cho phép từ cả Cung điện lẫn Nobuna, thứ ấy sẽ chẳng bao giờ được trao cho Yoshiharu.
Thế nhưng, tại Kyoto, Nobuna đang phải dưỡng bệnh trong đền Honnōji sau khi nhiễm chướng khí từ vụ hỏa hoạn.
Ngay cả khi Yoshiharu đã đích thân tìm đến, cậu thiếu niên cũng bị cản trở bởi vị tuỳ tùng mới của Nobuna, nên không thể diện kiến nàng.
Yoshiharu từng tìm cách lẻn vào Cung điện Hoàng gia, nhưng bị Nhiếp chính quan Konoe Sakihisa bắt gặp, khiến cậu phải chịu một trận đòn thừa sống thiếu chết.
Nếu tình hình cứ tiếp diễn, mạng sống của cả Hanbei lẫn Kanbei đều sẽ lâm nguy.
Nobuna dạo gần đây cũng trở nên khác thường. Những cận thần từng theo hầu nàng ở Owari và Mino nay đã bị phân tán khắp nơi, và giờ thì đã quá muộn để tìm lại sự trợ giúp từ họ.
Trong khi Yoshiharu đang hướng về kinh thành, Yamanaka Shikanosuke lại một mình tiến lên núi Shozan để cứu Kanbei.
Biến cố lớn nhất đời cậu thiếu niên đã bày ra ngay trước mắt. So với cái chết giản đơn trên chiến trường, nỗi đau vì không thể cứu đồng đội còn khiến cậu thống khổ gấp bội.
Và điều đó, không phải chỉ là lời nói suông.
Cái chết chỉ là nỗi đau thoáng chốc.
Nhưng sự hối hận vì không thể cứu đồng đội sẽ đeo đẳng đến tận cùng sinh mệnh. Yoshiharu hiểu rõ điều ấy.
Nếu Kanbei, người đã liều mình vì ước mơ mà Nobuna và Yoshiharu cùng gánh vác, có thể được cứu thoát, thì Yoshiharu vẫn còn một lời muốn gửi đến cô bé ấy.
Và đó là---
“Khoan đã, Shikanosuke!”
Cậu thiếu niên cuối cùng cũng đã đuổi kịp!
Sau một hồi hối hả truy đuổi, Yoshiharu cuối cùng cũng bắt gặp Shikanosuke trên con đường dẫn lên núi Shozan, ngay bên bờ sông Yumesakigawa.
Trên bầu trời, một ngôi sao mang ánh sáng bất tường - ngôi sao của tai họa - đang dần lộ diện.
Shikanosuke không mặc giáp, thậm chí còn không mang cả chiếc mũ trăng lưỡi liềm vốn là biểu tượng của nàng.
Nàng đã chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận cái chết.
“Yoshiharu-sama? Vì sao ngài lại đến nơi này!?”
Ánh mắt Shikanosuke dán chặt vào Yoshiharu, như muốn thốt lên:“Tiểu nữ đã quyết tâm rồi. Xin ngài đừng đến đây và lay chuyển ý chí ấy của tiểu nữ!”
Nhưng Yoshiharu không dừng lại; cậu gồng mình hét lớn:
“Tất nhiên tôi đến để đưa cô trở về!”
“Ngài nói gì? Nếu ngài đem tiểu nữ về, Kanbei sẽ bị xử tử!”
Shikanosuke đáp, như thể lời tuyệt vọng đã hét ra từ tận đáy lòng.
“Ukita Naoie đâu có giữ lời. Nếu cô tự nộp, hắn cũng sẽ không thả Kanbei! Hơn nữa-”
“Hơn nữa?”
Khi Shikanosuke vừa chuẩn bị vượt sông Yumesakigawa, Yoshiharu đã nhảy khỏi lưng ngựa, mắt khóa chặt lấy nàng trong từng bước tiến lại gần.
“Tôi sẽ không bao giờ bỏ rơi bất kỳ đồng đội nào trong cơn nguy biến nữa! Tôi cũng sẽ không còn do dự giữa việc ai xứng đáng được cứu trước! Từ nay, tôi sẽ gánh lấy tất cả trên đôi vai này - để không một ai còn phải chịu cảnh bị bỏ lại!”
“Tiểu… tiểu nữ… TA KHÔNG PHẢI BẠN ĐỒNG HÀNH CỦA NGÀI!!!”
Shikanosuke cũng nhảy xuống ngựa. Nhưng không phải để đón lấy Yoshiharu - toàn thân nàng lúc này ngập tràn sát ý.
“Ta chiến đấu chỉ vì giấc mơ phục hưng gia tộc Amago! Lý do ta gia nhập Oda cũng chỉ để lợi dụng sức mạnh quân sự của họ. Ta chưa từng có ý định trung thành với gia tộc các người. Một kẻ vô danh tiểu tốt như ngươi thì nên biết thân phận của mình đi!”
Dù không mang theo vũ khí, Shikanosuke vẫn quá mạnh để Yoshiharu có thể ngăn cản.
Thế nhưng đôi chân cậu không hề chùn lại.
“Cái đồ khốn này-!”
Mặc cho miệng cứ đang liên tục buông ra những lời cay nghiệt, xa lạ để xua đuổi, nhưng tận sâu trong trái tim, Shikanosuke chỉ mong Yoshiharu vì thế mà sẽ quay đi, để không phải liều mạng vì cô nữa.
Dẫu vậy, Yoshiharu vẫn chẳng hề để tâm mà đưa tay về phía nàng.
Shikanosuke chỉ muốn gạt phăng bàn tay ấy, nhưng đôi môi nàng khẽ run lên vì đau đớn. Cứ như thể chính nàng cũng không chịu nổi việc phải lăng mạ Yoshiharu như vậy.
“Cô nói dối vụng về quá…” - Yoshiharu nghĩ thầm, rồi hét lên:
“DỐI TRÁ! Vậy thì vì sao cô lại muốn hy sinh bản thân mình để cứu Kanbei cơ chứ!”
“Đó là bởi ta đã hoàn toàn từ bỏ giấc mơ phục hưng gia tộc Amago rồi! Ta không ngờ gia tộc Oda lại yếu đuối đến mức ấy… Ta chỉ muốn tìm đến cái chết, để tự giải thoát cho chính mình mà thôi!”
“DỐI TRÁ! MỘT KẺ ĐÃ VỠ TAN HY VỌNG THÌ LÀM SAO CÓ ĐÔI MẮT NHƯ THẾ! TÔI SẼ MANG CÔ TRỞ LẠI, BẰNG MỌI GIÁ!”
“Ngươi nói nghe dễ lắm! Ngươi thực sự nghĩ mình có thể đánh bại bổn tướng này sao!?”
“CÓ THỂ!”
“VẬY THÌ ĐẾN ĐÂY!”
Yoshiharu lao tới, dang tay ôm lấy Shikanosuke.
Nàng chỉ khẽ xoay người, động tác gọn đến mức lạnh lùng - Yoshiharu còn chưa kịp chạm tới đã lãnh trọn cú gối trời giáng thúc thẳng vào bụng.
Hơi thở nghẹn lại, cậu gập người, quặn thắt như muốn nôn tung mọi thứ trong dạ dày.
Yoshiharu bị hất văng xuống lòng sông Yumesakigawa.
Nước lạnh buốt như băng cắt vào da thịt.
Cậu lồm cồm bò lên bờ đất.
Shikanosuke nhìn xuống, thoáng sững sờ:
“Vì sao ngươi không né? Né tránh vốn là sở trường của ngươi cơ mà?”
“Tôi đã quyết rồi… tôi sẽ không né tránh.”
Yoshiharu kéo lê thân thể gần như tả tơi tới trước mặt Shikanosuke lần nữa.
“Ngươi chẳng có tài cán gì ngoài trò né tránh vô dụng!” - nàng mắng.
“Phải rồi, tôi yếu, tôi vốn chẳng còn xứng làm chiến binh. Nếu không có cái khả năng né tránh đến mức bị gọi là Hoàng tử bóng né Yoshi, thì tôi đã chết vô số lần rồi.”
“Chính vì thế...”
Nhưng Yamanaka Shikanosuke... tôi chắc chắn sẽ không né đòn của cô.”
“Đủ rồi! Xin ngươi... xin ngài, hãy bỏ mặc ta đi!”
“Vì sự chỉ huy yếu kém của tôi, Hanbei, Kanbei và cả cô đều phải gánh thay, nên mới ra nông nỗi này. Nhưng từ nay sẽ khác! Tôi sẽ mạnh hơn! Tôi sẽ cho cô thấy tôi có thể trở thành một tướng quân thực thụ của Đoàn Sagara.”
“Nếu ngài nhận thêm hai hay ba cú đánh trực diện nữa, ngài sẽ chết thật đấy!”
“Mặc thế tôi cũng không bỏ cuộc!”
“Vì sao!? Vì sao ngài lại phải cố đến mức này!?”
“CHẲNG NHẼ PHẢI CẦN LÝ DO ĐỂ CỨU ĐỒNG ĐỘI CỦA MÌNH HAY SAO!?”
Yoshiharu nghiến răng, dồn toàn bộ sức lực còn sót lại, lao thẳng về phía Shikanosuke một lần nữa.
Nếu không chạm được vào eo của cô ấy,
Thì mình sẽ nhắm vào chân!
Nhưng lần này, khuỷu tay của Shikanosuke đã quật thẳng vào Yoshiharu.
Lưng cậu hứng trọn một cú như trời giáng.
Khi kịp nhận ra chuyện gì đang diễn ra, thân thể cậu đã bị dìm sâu xuống lớp bùn sình.
Miệng cậu thiếu niên ngập đầy bùn và cát.
Trong đôi tai đang ù đi ấy vang lên tiếng nức nở của Shikanosuke nghẹn lại từng khúc.
“Ng… ngài… lẽ ra… phải tránh cú đó… rồi chứ…”
Nhưng Yoshiharu chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ né.
Cậu trai đã quyết tâm là sẽ chịu đựng mọi thứ mà Shikanosuke muốn quăng vào người cậu ta rồi.
Mình vẫn đang còn thở,
Đứng dậy đi! Sagara Yoshiharu!
Dù cho mắt đã nhòe đi, đôi chân vẫn còn run lẩy bẩy,
Yoshiharu cũng phải đứng dậy.
“CẦU XIN NGÀI… ĐỪNG ĐỨNG LÊN NỮA MÀ!”
Yoshiharu hiểu được.
Mình hiểu rồi.
Hiểu vì sao Hanbei bệnh đến kiệt sức vẫn không chịu nằm xuống.
Hiểu vì sao người ta không thể dừng lại giữa chừng.
Ngay trước mắt cậu, một đồng đội đang quằn quại ở đúng ngã rẽ của số phận
Trong hoàn cảnh cảnh ấy, làm sao có ai có thể dửng dưng rằng “Thế là đủ rồi. Tôi làm đến đây thôi.”Rồi quay lưng bỏ mặc được chứ?
“...Kanbei là một cô bé luôn mơ ước được trở thành đệ nhất thiên tài trên thế giới, được ra khơi du học đến khắp nơi, thế nên em ấy đã đến bên cạnh Nobuna, người con gái luôn mơ về Đại nghiệp Thiên hạ bố vũ…”
“...Ngài nói gì cơ?”
“Vì thế… tôi đã không thể nhìn thấu giấc mơ mà Kanbei và Nobuna mỗi người gìn giữ theo cách riêng của họ nữa.”
“Thực sự thì ngài đang nói đến chuyện gì vậy…?”
“Hai người họ mang chung một ước vọng. Dẫu đích đến không giống nhau, họ vẫn tiến trên cùng một con đường. Chính vì vậy… họ là bạn của nhau.”
“Chẳng liên quan gì đến ta hết! Izumo của Amago không dính dáng gì đến ngài! Ta chỉ là một nữ nhân thôn dã, sinh ra ở một vùng đã bị thời đại này bỏ rơi thôi!”
“Từ lúc tôi đặt chân đến thế giới này, tôi chỉ muốn dùng sức mạnh của mình để bảo vệ Nobuna. Nhưng đó là sai lầm. Sức một người thì không bao giờ đủ. Điều quan trọng hơn… là những đồng đội có thể tiếp nối ý chí đó. Vì quá ngu muội để mà hiểu được ra, tôi đã lãng phí quá nhiều thời gian rồi...”
Yoshiharu siết chặt nắm tay, thở mạnh:
“Nhưng chẳng bao giờ là muộn để bắt đầu cả.”
Một lần nữa,
Yoshiharu hạ thấp trọng tâm, chuẩn bị lao vào ôm lấy hông Shikanosuke ngay trước mặt nàng.
Dù vậy, cậu hiểu mình chẳng đủ nhanh để làm được điều đó.
Nếu ăn thêm một cú lên gối nữa… lồng ngực này chắc chắn sẽ toạc ra.
“X–xin ngài… đừng ép ta thêm nữa!”
Lần đầu tiên, Yoshiharu thấy Shikanosuke rơi lệ.
“Ta sinh ra ở chốn quê nghèo, ngoài Izumo thì chẳng biết gì khác. Ngoài lòng trung thành với Amago… ta không có gì trong tay. Nếu cả ngài cũng chết ở đây… thì một kẻ như ta phải sống thế nào đây!?”
“Mạnh như cô mà lại tự nói những lời như thế, thật là xấu xa mà.”
Yoshiharu lao tới,
“Tại thế giới của tôi, dù là chiến tranh hay tướng quân, tất cả bọn họ đều là do đàn ông đảm nhiệm hết, kể cả dù cho vẫn có những nữ binh sĩ, thế nhưng mà phần lớn cũng vẫn là đàn ông thôi, tuy vậy-”
“Đủ rồi, xin ngài hãy dừng lại đi mà…!”
“Tuy vậy, Yamanaka Shikanosuke thực sự rất đỗi phi thường, cả Nobuna, Kanbei và Hanbei nữa…”
Shikanosuke thu chân lại nhanh như chớp, mũi giày của nàng quét thẳng vào mặt Yoshiharu.
Chết tiệt, không phải là đòn lên gối sao,
“Dù cho có phải chịu đau đớn đến mức nào, dù cho cơ thể mình có bị xé nát - mình cũng tuyệt đối không bỏ cuộc!”
Vậy ra cô ấy định đánh ngất mình sao…?
”...Chưa được…!”
Yoshiharu xoạc chân ra
Yoshiharu xoạc chân, gồng toàn thân giữ phần trên không đổ xuống.
Máu phun ồ ạt từ sâu trong mũi, nóng ran trên môi.
“Uwawa… hỏng rồi. Dù có hơi hoảng trong vô thức… rốt cuộc vẫn thành ra thế này. Thôi kệ mịa nó!”
“Vì sao… vì sao ngài phải làm đến mức này chỉ vì ta…?”
“Đừng hỏi điều cô thừa biết chứ. Cô đã cứu mạng tôi ít nhất hai lần rồi—một ở Kozuki, một ở Yumesakigawa… Ể—”
“Ể… cứ mở miệng là máu lại tràn xuống họng.”
Mình nói thế này không nổi nữa… khụ… khụ… Nếu không ngửa đầu lên thì không thể tiếp tục được.
Vừa nhận ra được chuyện đó, Yoshiharu liền vội vã đưa tay làm mấy cử chỉ ở phía trước ngực cậu.
“…Xin lỗi vì điều này… nhưng sự thật là cô đã cứu mạng tôi không biết bao nhiêu lần. Tôi có trả ơn bao nhiêu cũng chẳng bao giờ đủ.”
“Mọi thứ ta làm… đều vì Amago! Không phải vì ngài! Và ta cũng hiểu… những kẻ xuất thân từ một gia tộc đã mất như chúng ta—đến cuối cùng cũng chỉ là quân tốt bị ném bỏ thôi! Chừng nào ta còn giữ chặt lòng trung với Amago… ta vẫn chỉ là một kẻ có thể bị đẩy đi bất cứ lúc nào! Đồng đội? Bạn bè ư? Điều đó… thật…”
Yamanaka Shikanosuke vốn là nữ tử của một gia nhân thuộc gia tộc Amago, và cho đến khi dòng họ ấy bị diệt vong, nàng vẫn tiếp tục chống lại Mori không hề lay chuyển.
Kể cả dù cho gia tộc Amago đã bị xóa bỏ đi chăng nữa, Shikanosuke cũng đã không chọn phục vị cho các người lãnh chúa khác, thay vào đó nàng ta lại tiếp tục chiến đấu với gia tộc Mori với danh nghĩa “Vì đại nghiệp phục hưng gia tộc Amago”.
Tuy nhiên, là người dẫn dắt những tàn dư còn lại của gia tộc Amago, Shikanosuke đã chẳng thể nhớ được rằng nàng ta đã bị phản bội bao nhiêu lần rồi.
Dù là đồng minh, dù đã từng kề vai rút kiếm vì cùng một lý tưởng… họ rồi cũng lần lượt gục dưới tay Mori.
Có những lúc, chỉ cần thêm đúng một bước nữa thôi là Shikanosuke có thể vực dậy Amago—vậy mà mọi thứ lại tan ngay trước mắt nàng.
Những cuộc báo thù của nàng cứ lặp đi lặp lại như thế.
Đồng đội sát cánh bên nàng… luôn tan rã đúng vào khoảnh khắc sau chót.
Mỗi lần như vậy, Shikanosuke lại phải nuốt thêm một thất bại thấm cả tủi hờn.
Bên kia chiến tuyến là Mori Motonari—bậc kỳ trí am tường tận cùng binh pháp, được người đời tôn xưng là “Đệ nhất tướng quân thiên tài”.
Nhưng một nàng Shikanosuke thật thà thì lại chỉ biết đặt lòng tin vào những người đứng bên nàng.
Thuở còn nhỏ, trong chính gia tộc Amago nơi nàng sinh ra, một sự nghi kỵ đã bất ngờ trỗi dậy—một phần nguyên do bởi kế ly gián của Mori Motonari.
Cuộc tương tàn ấy… cũng là một nửa lý do khiến Amago sụp đổ.
Nhận ra sự thật kinh tởm đó, Shikanosuke đã thề từ tận đáy lòng rằng:
“Ta sẽ không phản bội ai. Không nghi ngờ, không dối trá đồng nhân.”
Bằng hữu của nàng đã dẫn quân Mori lẻn vào pháo thành qua lối bí mật—một nhát phản bội khác khiến Shikanosuke lại gục ngã trong tủi nhục.
Izumo khi ấy đã hoàn toàn quy phục Mori; chẳng còn ai muốn dấn thân vào việc khôi phục Amago nữa.
Thế nhưng, dù hiểu rõ điều đó… Shikanosuke vẫn không chịu buông tham vọng của mình.
Nàng chẳng hề mang tư thù cá nhân với nhà Mori—
Dù phải trả bất kỳ cái giá nào… nàng vẫn phải khiến cái tên Amago không bị chôn vùi trong đất nước này.
Liệu một kẻ như mình—kẻ không theo kịp thời đại hỗn loạn, nơi quyền lực quyết định tất cả—có còn xứng để tồn tại hay không?
Sức mạnh và quyền lực đã trở thành thước đo của mọi điều.Khi phản bội và tạo phản được xem như chuyện thường tình, thì cái thời loạn này… sẽ chẳng bao giờ chấm dứt.
Thế nên, kể cả khi kẻ từng diệt Amago—Mori Motonari—có chết vì bệnh tật đi nữa, Shikanosuke cũng sẽ không dừng lại.
“Thế nhưng… từ khi nào mọi chuyện lại thành ra thế này nhỉ?”
Những người từng chia sẻ cùng một giấc mơ… cứ thế rời xa nàng.
Có lẽ là từ lúc Shikanosuke rời tiền tuyến, sang Inaba ở phía đông Izumo.
Lãnh chúa Inaba, Yamana Toyokuni—kẻ bị chính tùy tùng của mình lật đổ và đuổi khỏi quê nhà—đã gặp Shikanosuke đúng vào lúc nàng đang lưu lạc.
Nàng nói với Yamana:
“Nếu ngài giúp bổn nữ phục hưng Amago, thì bổn nữ cùng các hào kiệt xứ Amago sẽ giúp ngài đoạt lại Inaba.”
Và đúng như lời hứa ấy, Shikanosuke đã thật sự đưa Yamana Toyokuni trở về nắm quyền trên lãnh địa của cậu.
“Nàng đã chiến đấu vì ta. Xin hãy nhận Inaba làm lãnh địa của nàng.”
Yamana Toyokuni là một chàng trai trẻ mảnh khảnh, yếu đuối.
Dù mang vẻ thanh lịch và học vấn sâu rộng, cậu lại không giỏi chuyện chiến đấu.
Shikanosuke đã từ chối lời đề nghị và trao lại Inaba cho cậu, nhưng Toyokuni lại nghĩ rằng chừng ấy vẫn chưa đủ để trả món nợ với nàng.
Vì thế, cậu quỳ xuống cầu xin Shikanosuke nhận chức trưởng lão của gia tộc Yamana.
Nhưng Shikanosuke vẫn lắc đầu.
“Bổn nữ chỉ có một nguyện vọng—là khởi lại gia tộc của bổn nữ tại Izumo.”
“Nhưng ta không thể đối đãi tệ bạc với ân nhân của mình được! Ít nhất… xin nàng hãy nhận lấy món quà này, dù chỉ trên danh nghĩa thôi.”
“Nếu ngài đã khẩn thiết như vậy, thì bổn nữ xin đáp lại. Trước khi đoạt lại Izumo, bổn nữ sẽ dốc sức mọn của mình phụng sự cho Yamana-sama.”
Yamana Toyokuni bật khóc cảm tạ lòng tốt của nàng, rồi trao cho Shikanosuke một trấn nội phủ khi cậu rời thành.
Thế nhưng sau cuối, cậu thiếu niên ấy lại quên sạch lời hứa từng thề sẽ giúp nàng đoạt lại Izumo.
Lợi dụng lúc Shikanosuke vắng mặt tại Inaba, Toyokuni phản bội và quy phục gia tộc Mori.
Và thế là Shikanosuke phải nghiến răng dẫn các hào kiệt Amago tấn công chính đồng minh cũ của mình—chính Yamana Toyokuni của xứ Inaba ấy.
Tuy nhiên lý do không phải là vì nàng căm hận Yamana Toyokuni,
Inaba nằm ngay cạnh Izumo; nàng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải chiếm lại nơi ấy.
Quân lương của Shikanosuke cũng đang trữ tại đó.
Nếu không lấy được Inaba, các hào kiệt Amago sẽ mất đường thoái lui, bị cô lập hoàn toàn—và rồi sẽ bị xóa sổ ở Izumo.
Bởi thế… nàng buộc phải đánh.
Và vì kẻ địch lần này không phải Mori, Shikanosuke dễ dàng giành thắng lợi.
Dù vậy, nàng chưa từng có ý định xuống tay với Yamana Toyokuni.
Giữa họ, Shikanosuke chẳng mang thù riêng nào cả.
Dù đối phương là ai… rốt cuộc họ rồi cũng sẽ chọn quy phục Mori vì lợi ích và tư lợi của chính mình.
Có lẽ… đó chính là bản chất của con người.
Đến cả một kẻ ngu dốt luôn chỉ biết cắm đầu lao lên về phía trước như Shikanosuke cũng đã hiểu được điều đó.
Vậy nên nàng buộc phải làm vậy—để giữ cho giấc mơ của mình không bị nhuốm bẩn.
Nàng gặp Yamana Toyokuni đang quỳ rạp trên mặt đất, đưa tay đỡ cậu đứng dậy, vừa dìu vừa khẩn khoản.
Một lần nữa, Shikanosuke kể về giấc mơ của mình.
“Yamana-sama, bổn nữ sẽ trả lại Inaba cho ngài. Vì vậy… xin hãy giúp bổn nữ phục hưng lại gia tộc Amago. Bổn nữ không cần binh lính của ngài. Điều duy nhất bổn nữ mong… là được vay mượn quân lương và được phép đi qua lãnh địa của ngài.”
“Shikanosuke-sama… ngài không định giết ta ư?”
“Kẻ thù duy nhất của bổn nữ là gia tộc Mori—kẻ đã hủy diệt Amago.”
“Vì… vì sao ngài lại chẳng hề vấy bẩn lấy chút dục vọng nào như thế chứ?”
“Không phải bổn nữ không có dục vọng. Chỉ là… tất cả đã được lấp đầy bởi giấc mơ của bổn nữ rồi.”
“Ta… thật sự không hiểu được. Nếu ngài giết ta, Inaba sẽ thuộc về ngài. Muốn lấy lại Izumo thì làm sao thiếu Inaba được?”
“Nếu bổn nữ dùng những thủ đoạn bẩn thỉu ấy để đoạt Izumo… thì sau này sẽ chẳng còn ai muốn đi theo Amago nữa. Đã chiến đấu, thì phải có giấc mơ để bước tới. Nếu không tỏ rõ điều ấy… tất cả rồi cũng chỉ là chém giết vô nghĩa mà thôi.”
Tuy nhiên, Yamana Toyokuni vẫn không sao hiểu nổi giấc mơ của Shikanosuke.
“Shikanosuke-sama… xin ngài nghe lời một kẻ tầm thường như ta. Trong thời loạn này… chẳng ai có thể hiểu được giấc mơ của ngài đâu. Trái tim ngài quá thuần khiết. Cứ tiếp tục như vậy… ngài sẽ không sống nổi mất.”
“Không phải vì bổn nữ thuần khiết,” Shikanosuke đáp,
“Mà bởi đất nước này quá đỗi loạn lạc. Chính vì thế… một kẻ chiến đấu vì giấc mơ như bổn nữ lại càng cần thiết.”
“Shikanosuke-sama… giấc mơ thì cũng chỉ là giấc mơ mà thôi. Sự dũng cảm của ngài đã vang đến tận các tỉnh phía tây rồi. Vì sao… vì sao ngài không phụng sự một lãnh chúa khác?”
“Lòng trung của bổn nữ chỉ dành cho gia tộc Amago. Một tùy tùng trung thành… không thể phụng mệnh hai đời chủ.”
“Nhưng… ngài chỉ cần không thật ý là được mà. Chỉ cần tỏ ra thuận theo chủ mới… chẳng ai nhìn thấu được trái tim của Shikanosuke-sama đâu.”
“Bổn nữ không thể làm vậy.”
“Chỉ cần trong tâm ngài vẫn nhớ ai mới là chủ nhân thực sự… thì chẳng ai kết tội ngài phản bội được. Hơn nữa… ai trong thiên hạ lại không biết đến sự trung thành kiên định của ngài chứ?”
“Ý của bổn nữ không phải như thế. Bổn nữ đã từng một lần đầu hàng trước Mori… nhưng ngay sau đó lại trốn đi và phản bội họ. Chuyện ấy… bổn nữ đã tính trước từ khi giả hàng rồi.”
“Chuyện đó không thể xem là phản bội được. Nhưng… nếu xét theo chiến lược quân sự, sự thẳng thắn ấy của ngài… liệu có bị xem là một yếu điểm không?”
“Đã có biết bao vị nghĩa vong nhân sẵn sàng chết vì đạo của mình. Bổn nữ không thể làm vấy bẩn đạo nghĩa đó.”
Nghe đến đó, Yamana Toyokuni xúc động đến mức nước mắt tuôn rơi.
Cậu bật hét lên:
“Lần này… dù có phải hy sinh cả mạng này, ta cũng sẽ đánh đổi tất cả để trợ giúp Shikanosuke-sama!”
Shikanosuke đã tin vào những giọt nước mắt hối hận ấy… và trao Inaba lại cho Yamana Toyokuni.
Rồi để tiếp tục đại nghiệp phục hưng Amago, nàng quay lại chiến trường, một lần nữa đối đầu với gia tộc Mori.
Tất cả… chỉ để giành lại Izumo.
…………….
Thế nhưng—
Ngay lúc Shikanosuke đang phải tử chiến trên tiền tuyến, Yamana Toyokuni… vì sợ hãi trước uy thế của Mori, lại một lần nữa phản bội nàng.
Đường lui bị cắt.
Quân lương cạn dần.
Những hào kiệt Amago rạo rễ… lần lượt khuất phục trước Mori.
Chỉ cần thêm một chút nữa thôi—một chút nữa là nàng có thể chạm tới giấc mơ ấy.
Vậy mà Shikanosuke lại một lần nữa thất bại… chỉ vì sự phản bội của chính đồng minh mình tin tưởng.
“Lòng người thật dễ đổi thay, chẳng có gì là vĩnh viễn cả. Đó mới là bản chất của loài người.”
Dòng chữ Yamana Toyokuni gửi cho nàng… đã viết như thế.
Ngay khoảnh khắc Shikanosuke nhận tin hắn phản bội thêm một lần nữa—
đã có thứ gì đó vỡ nát trong trái tim nàng.
“Ta vẫn cầu nguyện dưới bóng nguyệt vì thất hạnh bát khổ[note84206]… nhưng nào có bao giờ ta cầu cho sự phản bội của đồng minh mình đâu.
Cũng chưa từng nguyện rằng… ta sẽ không thể tin ai nữa.”
Dù trong lòng nàng có khóc than … tình thế vẫn chẳng sáng sủa hơn chút nào.
Binh lính và quân lương cần để tấn công Inaba—để rồi đoạt lại Izumo—đều đã cạn sạch.
Thậm chí chi phí duy trì đội quân cũng không còn.
Nàng buộc phải làm điều mà mình khinh ghét nhất: đi cướp, đi lấy trộm để nuôi quân.
Giấc mơ của nàng bắt đầu nhuốm bẩn.
Những người từng đồng hành vì lời thề ấy… lần lượt rời xa.
Và Shikanosuke—sau quá nhiều lần bị phản bội—đã dần đánh mất niềm tin vào con người.
Cuối cùng… nàng cũng nhận ra rằng mình chỉ là một kẻ ngu ngốc, cố chấp bám lấy việc khôi phục Amago.
Một người từng nhân nghĩa như nàng… giờ chẳng còn gì ngoài dáng hình của một kẻ cướp bẩn thỉu.
Không—ta không thể tiếp tục sa ngã như thế này được nữa…
Bị dồn vào hoàn cảnh thống khổ ấy, Shikanosuke rốt cuộc phải buông bỏ tôn nghĩa “Không phụng sự hai chủ nhân” mà nàng từng nắm chặt.
Và rồi, nàng tìm đến Harima… tìm đến sự cứu giúp từ Sagara Yoshiharu.
Sau cú phản bội của Yamana Toyokuni, có lẽ Shikanosuke đã lạc mất phương hướng… mất cả con đường của chính mình.
Ước nguyện bi thương muốn phục hưng Amago… vào một thời khắc nào đó đã hóa thành thứ âm thanh dịu dàng, như tấm rèm che cuối cùng bảo vệ trái tim nàng khỏi tan vỡ.
Bởi thế, dù đã phụng sự Sagara Yoshiharu… Shikanosuke vẫn luôn khép kín lòng mình.
Đối với một Oda đang nuôi chí thống nhất thiên hạ, chuyện khôi phục Amago chỉ là cơn bốc đồng của một kẻ thôn dã ngông cuồng.
Izumo… vốn chỉ là một vùng đất nhỏ bé.
“Họ sẽ chẳng bao giờ hiểu được giấc mơ của mình. Chính vì thế nên—”
Mình không thể tin thêm ai nữa.
Nếu mình lại tin vào một người nào đó… rồi bị phản bội thêm một lần nữa… mình sợ rằng trái tim mình sẽ chẳng sao mà chịu nổi.
Trở thành một âm hồn… có khi còn dễ chịu hơn. Shikanosuke theo bản năng đã hiểu như thế.
Bởi vậy, từ sâu thẳm đáy lòng, nàng chưa từng thật sự thề trung thành với Sagara Yoshiharu, hay Oda Nobuna.Chưa bao giờ.Và từ nay về sau… cũng sẽ mãi như vậy.
Nàng không thể chịu đựng thêm một lần phản bội nào nữa.
Thứ duy nhất nàng còn có thể tin… chỉ là cái tên Amago.
Bởi vì—
“…Bởi vì gia tộc Amago đã bị diệt vong rồi… không còn tồn tại nữa… cho nên…”
Cho nên, họ là những kẻ duy nhất… không bao giờ có thể phản bội nàng.
“Đừng có mà nói nhảm nữa!”
Lời quát ấy vừa dứt, Shikanosuke đang chìm trong u sầu bỗng bị một cái tát giáng thẳng vào má.
Nàng sững lại.
Ngẩng lên—là Yoshiharu.
Không biết từ lúc nào cậu đã đứng ngay trước mặt nàng, nét mặt hằm hằm, như đại hộ pháp Nio[note84205]canh cổng Phật môn.

Cậu ta giận giữ,
Đôi mắt đỏ hoe tràn đầy sự phẫn nộ.
“Yamanaka Shikanosuke! Tỉnh lại ngay! Cô không phải ma! Cô vẫn đang thở—đang sống ngay trước mắt tôi đây này!”
Chẳng thể đáp lại,
Đôi chân nàng bỗng cạn đi sức lực để rồi phải khụy xuống, Shikanosuke trong vô thức đã đưa tay lên để che đi gương mặt đang rối bời và bất lực của mình..
“Ta… chỉ là kẻ ngốc… thế nên… chỉ cần cái tên ta được lưu lại đến hậu thế… là đã quá đủ rồi…”
“Láo chó! Nếu thế thì tại sao cô lại đang khóc hả!?”
Mình… còn chẳng hiểu nổi chính mình nữa…
Khi Amago sụp đổ, nàng không rơi lấy một giọt lệ.
Vậy mà lúc này… nước mắt lại lã chã tuôn rơi.
“Zenki nói với ta… rằng chẳng có con đường nào để khôi phục Amago cả. Rằng cuối cùng Mori cũng sẽ thắng… và cái chết của ta chỉ là khổ mệnh—không sao thoát nổi…”
“Cái tương lai nhảm nhí đó—tôi sẽ đập tan, dù có phải làm lại bao nhiêu lần!”
“…Nếu mọi chuyện cứ thế này… ta sẽ chẳng còn mặt mũi nào để đối diện với những đồng đội từng vào sinh ra tử cùng ta. Những người… đã hiến dâng mạng sống của họ chỉ vì cái giấc mơ ích kỷ đó của ta…
Thế nên… ít nhất… hãy để ta… sống vì giấc mơ của một ai khác…”
Với một kẻ đã chẳng còn tin tưởng ai như nàng… có lẽ đó là cách duy nhất để nàng có thể tiếp tục được tồn tại.
Thế nhưng—
sau khi tận mắt chứng kiến Hanbei và Kanbei đặt trọn niềm tin, gửi gắm giấc mơ của họ cho đồng đội…
đã có điều gì đó khẽ rung lên trong trái tim Shikanosuke.
Trái tim đã từng vỡ vụn ấy… bỗng dần lấy lại được nhịp đập.
Và vì điều đó—
để báo đáp niềm tin và ân tình mà họ đã trao cho nàng…
Shikanosuke nghĩ rằng cách duy nhất còn lại chính là hi sinh mạng sống của mình… để cứu lấy Kanbei.
“TỪ CHỐI! CÒN LÂU TÔI MỚI ĐỂ CÔ MANG MẠNG MÌNH ĐI ĐỔI CHO KẺ KHÁC! TÔI KHÔNG CHO PHÉP CÔ CHẾT ĐỂ GÁNH GIẤC MƠ CỦA BẤT KỲ AI HẾT!”
Bị ôm rồi,
Cơ thể của nàng đã bị ôm chặt.
Và trái tim nàng… cũng bị cướp đi mất.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, thiếu nữ này đã phải nếm trải quá nhiều cung bậc cảm xúc đến mức chính nàng cũng không còn theo kịp nữa.
“Bỏ mạng để cứu người khác ư!? Chuyện đó—tôi không đời nào chấp nhận! Có những điều tôi còn chưa nói được với Hanbei… nhưng chắc chắn sẽ nói được với em ấy!
Cả cô nữa! Cô phải sống tiếp!”
“…Nhưng… giấc mơ của tiểu nữ… sẽ chẳng ai có thể—”
“Có bọn tôi ở đây rồi! Bọn tôi sẽ phục hưng Amago cho cô! Quân đoàn Sagara sẽ sát cánh bên cạnh Yamanaka Shikanosuke—vì giấc mơ của cô mà chiến đấu đến cùng!
Thế nên… cô phải sống tiếp!”
Không có chút do dự nào trong lời nói ấy.
Không một giọt nước mắt nào trên gương mặt cậu là giả dối.
Tất cả… đều là sự chân thành.
Và Shikanosuke đã cảm nhận được điều đó.
Cũng như khoảnh khắc nàng quyết định hi sinh mạng sống để cứu Kanbei—con người trước mặt nàng đây… cũng mang cùng một ý nghĩ.
Cậu sẵn sàng bước vào cái chết chỉ để bảo vệ đồng đội của mình.
Bởi lẽ, dù thân xác có ngã xuống… chỉ cần giấc mơ được đồng đội tiếp nối, thì đó không thể gọi là cái chết.
Và vào giây phút ấy—
trái tim của hai con người đã cùng hòa chung nhịp đập.
Phải rồi,
“Tôi là chủ nhân của Quân đoàn Sagara.
Shikanosuke… là đoàn viên của Quân đoàn Sagara.”
“Thề với mặt trăng! Tôi sẽ không bao giờ phản bội cô! Dù cái chết có đến và cướp đi thân xác này!”
Một cảm giác lạ lùng bỗng nhen lên trong lồng ngực Shikanosuke.
Không còn là thứ trung nghĩa cứng nhắc mà nàng vẫn quen nắm giữ,
mà là một luồng sáng tự do—bao la và sâu thẳm—xé toang màn đêm vốn bao phủ trái tim nàng bấy lâu.
“Tiểu nữ cũng thế… tiểu nữ sẽ không bao giờ phản bội ngài, dù cho cái chết có chia lìa hai ta!”
Thét lên như trút hết mọi gánh nặng, Shikanosuke dang tay ôm chặt và vùi đầu, khóc nức nở trong lòng Yoshiharu.
0 Bình luận