Tập 09

Hồi 02: Thiên Mệnh

Hồi 02: Thiên Mệnh

“Này~ Kobayakawa, Kikkawa! Bao giờ thì bản tướng quân ta mới được chính thức phát lệnh tiêu diệt Oda Nobuna đây hửm?”

“Thưa Tướng quân, chỉ vài ngày nữa là đại quân sẽ tiến vào đất Harima rồi.”

“Trong lúc ấy, Ukita Naoie hẳn đã cuống cuồng dốc quân vào Harima. Tình hình tất sẽ hỗn loạn.”

“Chà chà, thế thì chẳng phải đến lúc bản quân Mori vừa đặt chân tới thôi, phần thắng đã sớm nằm trong tay bổn tướng ta rồi sao~?”

Tại chính giữa đội hình Mori, tân Tướng quân của gia tộc Ashikaga, Ashikaga Yoshiaki, lớn tiếng cười vang, tay vung vẩy cây quạt có vẽ chữ Banzai theo nhịp múa của mình.

Đi cạnh Yoshiaki là cặp mỹ nhân sinh đôi, hai vị tướng lừng danh với biệt hiệu “Nhị Mori”:

Kobayakawa Takakage và Kikakawa Motoharu.

Trên danh nghĩa, họ là người phò trợ Mori Terumune, vị tộc trưởng trẻ tuổi của gia tộc Mori. Nhưng trên thực tế, chính hai chị em này mới là kẻ nắm giữ và điều khiển toàn bộ sức mạnh của dòng họ.

“Kể cả chưa thể dám chắc, nhưng sự thật là tình thế hiện nay đang chuyển biến thuận lợi cho chúng ta, thưa Tướng quân.”

Cô em gái Kobayakawa Takakage là một danh tướng lừng danh, lúc nào cũng cảnh giác cao độ, giữ vững bình tĩnh trong mọi tình huống. Bởi vậy, nàng được người đời kính nể mà xưng tụng với danh hiệu Trí Tướng quân’.

“Okonomiyaki[note81792] vùng Chūgoku đúng là nhất đẳng! Phải mau trừ sạch mấy thứ okonomiyaki giả mạo ở Kyoto đi!” 

Okonomiyaki kiểu Hiroshima thường bao gồm mì xào yakisoba.

Cô chị Kikakawa Motoharu là đệ nhất chiến binh của tộc Mori, được tôn xưng Dũng Tướng quân. Nàng là kiếm khách thiên tài, thuần thục kỹ thuật Iai [note81795] - một thế kiếm đòi hỏi sự chuẩn mực tuyệt đối: rút kiếm - xuất chiêu - phẩy máu - thu kiếm, tất cả diễn ra trong tích tắc, nhanh như chớp mà vẫn chuẩn như ý kiếm của một bậc thượng thủ.

No photo description available.

Nàng luôn thắt trên trán một dải băng ghi bốn chữ “Mori Đại Thịnh Vượng” - như để tự phân biệt mình với người em song sinh.

Tương truyền, khi cả hai đứng cạnh, đến bạn hữu hay tùy tùng thân tín cũng khó mà chỉ đúng ai lớn, ai nhỏ.

“Đại tỷ, xin đừng dùng phương ngữ Aki trước mặt Tướng quân.”

“Uuuu… lỗi của tỷ, Takakage.”

Ấy vậy, chỉ cần nghe họ nói chuyện, khác biệt đã tự lộ ra.

Sau khi Chính Tướng quân Ashikaga Yoshiaki trở về Nhật Bản từ Đại Minh, gia tộc Mori - thế lực hùng mạnh nhất vùng Chūgoku - lập tức xuất binh, hưởng ứng hiệu triệu của nàng:

“Hãy trợ giúp bổn nương tiến vào kinh đô!”

Để giữ vững hậu phương, tiểu gia chủ Mōri Terumoto đã ở lại trấn thủ Aki.

Còn cặp song sinh nhà Mori thì đích thân thống lĩnh chính quân, đưa Yoshiaki xuất phát từ Aki, vượt qua Bingo, Bitchū, và sau cùng đặt chân đến Bizen.

Đối với gia tộc Mōri, vốn đang nắm giữ toàn cõi Chūgoku, thì Bizen chính là lãnh địa ở tận cùng phía đông.

Xa hơn nữa về hướng ấy là Harima, nơi Ukita Naoie - thuộc hạ của Mori - đang giao chiến dữ dội cùng Sagara Yoshiharu của Oda.

Nếu Harima thất thủ, thì Settsu cũng khó lòng trụ vững. Mà một khi Settsu đã sụp đổ, con đường đến Kyoto sẽ rộng mở ngay trước mắt.

Với đà bành trướng quá nhanh của gia tộc Oda sau chiến thắng trước liên minh Azai-Asakura, lực lượng của họ đã bị phân tán, phải cắm chốt trên nhiều chiến tuyến.

Kobayakawa Takakage - bậc trí mưu - liền nhận ra thời cơ tấn công khi mà Oda Nobuna vẫn chưa kịp ổn định nội bộ.

Còn Kikkawa Motoharu thì chẳng cần tính toán sâu xa đến vậy. Trong nàng chỉ có một niềm thôi thúc giản đơn: “Tướng quân-sama đã ra lệnh, ta phải dốc hết sức đưa ngài ấy vào kinh đô!”

Còn một nguyên do khác ẩn sâu trong lòng Motoharu, và đó là - 

“Ả Shikanosuke! Tàn dư Amago còn sót lại, giờ lại chạy theo giặc Oda! Trận này… ta phải xé nát ả giữa chiến trường!!”

Gia tộc Amago xuất thân từ Izumo, từ lâu luôn ôm tham vọng trở thành kẻ cai trị xứ Chūgoku, vì thế mà đã nổi lên chống lại gia tộc Mōri vốn đang kiểm soát vùng đất này.

Dù cuối cùng họ đã bị đánh bại và tan rã, thế nhưng vị tuỳ tùng của Amago cũ, mãnh tướng Yamanaka Shikanosuke, với lòng tận trung vượt quá người thường, vẫn tiếp tục gây rối loạn, lấy mục tiêu duy nhất là phục hưng gia tộc Amago.

Trước sự áp đảo cả về quân số, trang bị lẫn tiềm lực kinh tế của gia tộc Mōri, thế lực đã thâu tóm toàn cõi ChūgokuYamanaka Shikanosuke cùng nhóm du kích nhỏ bé do nàng chỉ huy - nghe thì oai phong, nhưng thực chất chỉ là tàn binh bại tướng - hoàn toàn chẳng có chút hy vọng nào giành lấy chiến thắng.

Ngay cả các trưởng tộc của Amago cũng đã quy phục Mōri, sống cuộc đời ẩn dật yên ổn.

Thế nhưng, sự cứng đầu của Yamanaka Shikanosuke quả thực đã vượt quá người thường. Dù phải nếm trải hết lần thất bại này đến lần thất bại khác, nàng vẫn gào lên “Hãy ban cho ta Thất Hạnh Bát Thương!” rồi lại cầm thương lao ra khiêu chiến với gia tộc Mōri thêm một lần nữa.

Cho dù hoàn toàn chẳng am tường gì về nghệ thuật chiến lược trên chiến trường, Shikanosuke lại mạnh mẽ đến mức đáng kinh ngạc - chỉ với một ngọn thương trong tay thôi cũng đủ khiến Mōri bao phen điêu đứng, phải khổ sở đối phó.

Đã từng có lúc, sau vô vàn khó khăn, gia tộc Mōri cuối cùng cũng bắt sống được Yamanaka Shikanosuke. Thế nhưng, khi họ còn đang cố gắng thuyết phục nàng quy thuận, thì Shikanosuke lại chui thẳng qua cái lỗ cầu tiêu mà trốn thoát. Chưa dừng lại ở đó, ngay sau khi thoát thân, nàng còn dấy quân phục kích Mōri thêm một trận nữa.

Yamanaka Shikanosuke không chỉ là một mãnh tướng chỉ biết mỗi đánh nhau- sự thật là nàng cũng thuộc số ít mỹ nhân nổi tiếng của xứ Izumo.

Khi Shikanosuke còn bị giam giữ, lính tráng của gia tộc Mōri từng gào thét: “Chúng ta đã phải chịu đựng quá nhiều vì nữ tiện nhân này rồi!” – “Ta suýt chết không biết bao nhiêu lần vì ả!” và tìm cách xông vào ngục để trả thù.

Thế nhưng, hình ảnh một mỹ nhân bị giam trong cảnh khổ hạnh lại khiến bọn họ không kìm được mà thốt lên: “Ahhh… một đại mỹ nhân…” – “Ta đã mê muội nàng mất rồi…”

Kể từ đó, như những kẻ bề tôi trung thành, ngày nào họ cũng lân la bên cạnh Shikanosuke, dâng tặng đủ loại mỹ vị trứ danh xứ Hiroshima.

Nhưng ai mà ngờ được một “Công chúa hiệp sĩ” như thế lại chọn cách chui qua… đường cầu tiêu để trốn thoát cơ chứ!

Một ngày nọ, nữ tù nhân Shikanosuke cất lời thỉnh cầu với đám lính canh:

“Th… thật xấu hổ, nhưng bởi vì ta đã ăn quá nhiều Okonomiyaki của Hiroshima nên giờ bụng… bụng ta khó chịu lắm rồi. T… ta sắp không chịu nổi nữa… X-xin hãy cho ta đến nhà tiêu… hah… hah…”

Nhìn Shikanosuke trong bộ y phục ướt đẫm mồ hôi, giọng khẩn nài yếu ớt, thân hình hơi run rẩy, bọn lính canh lập tức dậy lên một trận phấn khích - à không, gọi là “quan tâm” thì đúng hơn - và vội vã đưa nàng đến nhà xí.

Thế nhưng, dù đã lui tới nhiều lần, Shikanosuke vẫn cứ ôm bụng, gương mặt méo mó vì đau đớn, mồ hôi túa ra như tắm.

Đám lính gác, khi trông thấy một “công chúa hiệp sĩ” xinh đẹp tựa hoa lại đang quặn mình chịu đựng, má đỏ ửng vì xấu hổ xen lẫn cơn đau, thân hình mảnh mai co rúm lại, càng lúc càng xao động - nhầm, họ không thể nào chỉ đứng nhìn được nữa.

Cả bọn đều đồng thanh kêu lên: “Nàng thật quá đáng thương!” rồi hối hả chạy đi tìm thuốc chữa cho nàng.

Tận dụng triệt để cơ hội ấy, Shikanosuke lén lút trườn qua lỗ thoát thải của nhà xí, rồi tìm đường thoát ra khỏi thành.

Khi nghe tin Shikanosuke đã trốn thoát, Motoharu đã nổi điên.

Một nữ nhân lại dám chui qua lối thoát thải để đào thoát ư!? “Cô ta còn muốn kết hôn nữa không hả!?”

“Hay là cô ta thật sự tận hưởng cái khoái cảm nhơ nhuốc mà chẳng ai dám nghĩ đến!?”

“Chẳng lẽ cô ta muốn tuyên bố rằng thà chịu nhục như vậy còn hơn phải quy phục nhà Mōri!?”

“Ý cô ta là cái nhà xí còn tốt hơn gia tộc Mōri nhiều ư!?”

“Không, rõ ràng là trong mắt cô ta - gia tộc Mōri còn chẳng bằng một cục phân thối!”

Motoharu điên tiết hét lên: “Ta sẽ không bao giờ khoan nhượng với cái loại tiện nhân đó nữa!”

Từ dạo ấy, nàng xem Shikanosuke như kẻ thù truyền kiếp của mình - và quyết săn lùng cho đến cùng, dù có phải trả giá bằng cả phần đời còn lại.

“Thưa Tướng quân-sama! Đến lúc ra trận, thần sẽ tự mình xông lên, quyết chiến với Yamanaka Shikanosuke!”

“Oh ho - bổn nương vẫn chưa hiểu ngươi đang hăng hái cái gì, nhưng nhìn khí thế ấy cũng thú vị lắm đó, Kikkawa.”

“Hạ thần không thể tha thứ cho kẻ dám coi thường gia tộc Mōri như phân rác được!”

Takakage đứng cạnh, khẽ ho nhẹ.

“Khụ khụ… Đại tỷ, xin hãy kiềm chế cái ham muốn khiêu chiến giữa chốn chiến trường ạ.”

“Vì sao chứ hả, Takakage!”

“Đây không phải chuyện cần phải hỏi ‘vì sao’ đâu, thưa Đại tỷ. Tỷ là trụ cột nâng đỡ gia tộc Mōri. Phụ thân Motonari đã hạ thế, huynh trưởng chúng ta - đệ nhị gia chủ - cũng đã yểu mệnh, còn đệ tam thì vẫn chưa trưởng thành. Nếu trong trận này gia tộc lại mất cả Đại tỷ… thì Mōri chắc chắn sẽ diệt vong.”

Kể cả gia tộc Mōri có là một đại gia tộc với lịch sử lâu đời đi chăng nữa, thì thực tế, chỉ có duy nhất thế hệ phụ thân của cặp song sinh - Mōri Motonari - mới là lãnh chúa chân chính của gia tộc.

Vậy nên trong nội bộ, Motonari được tôn xưng là Đệ nhất trưởng tộc.

Đệ nhất có một người con trai và hai người con gái.

Con trai của ông ấy, Mori Takamoto, đã trở thành đệ nhị trưởng tộc của gia tộc Mori sau khi Motonari qua đời.

So với đệ nhất Motonari, người được mệnh danh là “Thiên bá quân sư”, thì Takamoto lại khác hẳn - tính tình nhân hậu, ngay thẳng.

Hơn nữa, ngài còn là một bậc mỹ nam.

Kẻ đã hợp nhất toàn bộ lãnh thổ rộng lớn của gia tộc Mōri, vốn ngày càng được mở mang qua những cuộc chinh phạt do phụ thân và các tỷ tỷ tiến hành, chính là đệ nhị Takamoto.

Kikkawa Motoharu và Kobayakawa Takakage - hai nữ tử của Motonari - từ thuở nhỏ đã được gửi sang các chi tộc trong dòng họ để nuôi dưỡng. Về sau, cả hai quay trở lại gia tộc Mōri, rồi dưới sự sắp xếp của Takamoto, trở thành trụ cột nâng đỡ cơ nghiệp.

Motonari xảo quyệt, cùng với những hậu nhân đã thừa hưởng trí tuệ và sức mạnh của ông, song sinh nhà Mōri liên tục mở rộng lãnh thổ cho gia tộc.

Đệ nhị trưởng tộc Takamoto - một bậc quân chủ rộng lượng - đã trị vì cư dân các vùng đất mới bằng sự hào hiệp và từ ái.

Đó chính là bí mật đã giúp gia tộc Mōri ngày một hưng thịnh.

“…Huynh trưởng đã bị kẻ nào đó hạ độc. Người minh quân được kính trọng nhất trong gia tộc Mōri chính là huynh ấy. Nghĩ đến việc một người ngay thẳng, chính trực như vậy lại có kẻ muốn hãm hại… đến tận bây giờ muội vẫn không thể chấp nhận được sự thật đó...”

Một Kobayaka thường ngày luôn kìm nén cảm xúc lại có lúc để lộ vẻ buồn bã như thế.

Motoharu khẽ đưa tay vỗ vai nàng.

“Muội muội, bởi vì huynh trưởng quá nhân hậu và chẳng bao giờ nghi ngờ ai nên huynh ấy mới đã bị ám hại như vậy.”

“Làm sao ai có thể ngờ được cái lão già ác độc ấy lại dám hạ độc huynh trưởng - một nam nhân mà ngay đến cả con kiến cũng không nỡ làm hại cơ chứ.”

“Phụ thân… đã thay đổi hoàn toàn sau khi huynh trưởng qua đời…”

Dù có cho đó là nghiệp báo đi chăng nữa… nhưng vì sao lại là Takamoto, chứ không phải là ta!? Phụ thân đã đau khổ đến mức như già đi cả chục tuổi chỉ sau một đêm. Từ dạo ấy, người lấy câu ‘Chớ tham vọng thiên hạ’ làm tâm chủ, từ bỏ giấc mộng bá chủ và quy ẩn suốt phần đời còn lại.”

“Phụ thân đã tin tưởng giao ngôi vị gia chủ lại cho nam tử của huynh trưởng – người họ hàng đệ tam, Terumoto. Đệ tam còn nhỏ tuổi, nhưng con đường phía trước của vị trưởng tộc trẻ ấy giữa thời loạn này quả thật vô cùng u ám. Thế nên, ít nhất chúng ta cũng phải giúp cho huyết mạch của huynh trưởng được tiếp tục sống còn.”

“Đây là chủ ý của cá nhân muội thôi,”

Takakage nhìn sang Motoharu, khẽ nói.

“Phụ thân là một huyền thoại xuất chúng. Chỉ cần mở rộng thêm lãnh thổ một chút nữa thôi, người hẳn đã có thể chiếm lấy thiên hạ. Muội không nghĩ ông đã mất đi khí phách chỉ vì tuổi tác đâu.”

“Sao muội lại nghĩ thế?”

“Thuở trước, để giành lấy lợi thế to lớn từ thương mại hải ngoại, phụ thân đã giao chiến với Ōtomo Sōrin, nhằm tranh đoạt quyền bá chủ vùng bắc Kyūshū.”

Đến cả Motoharu dũng mãnh cũng phải thốt lên: “Một vùng đất địa ngục đáng sợ!” - bắc Kyūshū quả thật có thể được miêu tả như thế.

“Ngay khi chúng ta rời khỏi Chūgoku, Yamanaka Shikanosuke lập tức xuất hiện gây rắc rối, buộc chúng ta phải bỏ dở mà rút lui khỏi bắc Kyūshū để hội quân trở lại tại Chūgoku. Aaaa… nếu như con tiện nữ Shikanosuke đó không tồn tại thì…”

“Phụ thân ở bắc Kyūshū cũng đã phải kinh ngạc trước tài năng thiên bẩm của Ōtomo Sōrin. Lão ta nắm trong tay một lượng lớn hỏa pháo nhờ buôn bán với người man di, thậm chí còn phát minh ra thứ vũ khí ghê tởm gọi là Ōzutsu[note81794], trong khi vẫn bảo trợ cho các truyền giáo nhân dựng tu viện khắp nơi. Khi chúng ta giao chiến, cả chiến thuyền man di cũng hỗ trợ lão, nã đạn tới tấp. Thuộc địa của Ōtomo chẳng khác nào một ngoại quốc ngay trên đất Nhật vậy.”

không xác định

Yoshiaki ngạc nhiên chen lời:

 “Vậy thì vì sao bắc Kyūshū lại thành ra như thế?”

Motoharu, người suốt ngày chỉ biết mài dũa lưỡi kiếm và tin chắc đám man di kia chẳng có gì đáng để e dè, liền đáp ngay:

 “Bắc Kyūshū là một vùng đất địa ngục. Ōtomo Sōrin là kẻ mê muội văn hoá man di, không thờ phụng thần Phật hay chúa trời, mà lại quỳ lạy ngoại thần. Chính vì thế mà tùy tùng của hắn bị chia rẽ.”

Có vẻ đúng như lời Motoharu vừa nói, nhưng điều mà Takakage thông minh nghĩ đến lại sâu xa hơn nhiều.

“Thưa Đại tỷ, muội nghĩ lý do phụ thân luôn răn dạy chúng ta ‘Gia tộc Mōri không tham vọng thiên hạ’ như một lời cuối cùng, chính là bởi vì người lo sợ rằng các lãnh chúa trong nước sẽ tự chia rẽ, tranh giành lẫn nhau… và rồi một ngày nào đó, Nhật Bản sẽ hoàn toàn rơi vào tay các nước man di.”

“Wuuu… T-Takakage nói chuyện khó hiểu quá đi mà~”

“Thời đại loạn lạc này đã kéo dài hơn một trăm năm, khiến cho kỹ nghệ trong nước vẫn giẫm chân tại chỗ. Trái lại, các cường quốc hải ngoại không ngừng tiến bộ - tàu thuyền của họ thậm chí đã có thể vượt trùng dương, cập bến tận bờ cõi của chúng ta rồi.”

“Wuuu… muội giải thích rõ thêm chút nữa đi~”

“Người man di quả thật rất hùng lực; không chỉ nhờ hạm thuyền, mà còn vì ưu thế binh khí và kỹ nghệ. Những truyền giáo nhân của họ lại có nghị lực tinh thần vượt xa người thường.

Vì từng đối đầu với nhiều cường quốc hải ngoại, phụ thân đã hiểu ra một lẽ giản đơn: nếu đất nước ta không được thống nhất, thì sớm muộn gì cũng sẽ bị ngoại bang xâm lấn và đồng hoá.

Để ngăn chặn điều đó, gia tộc Mōri buộc phải gác lại chí bá - dồn sức phụng sự Nhật Bản. Muội nghĩ… đó mới là ý người muốn nhắn nhủ.”

“Là từ bỏ tham vọng Chinh phạt thiên hạ ấy sao?”

“Không chỉ riêng vậy. Dù có bao nhiêu kẻ tranh giành, Mori vẫn sẽ nhận ra ai là anh hùng thật sự của thời đại này. Và sức mạnh đó… vốn luôn nằm trong tay chúng ta.”

“Nhưng nếu chẳng ai đủ sức gánh vác thì sao?”

“Thì cho dù Mori có trở thành kẻ thống trị, phụ thân nơi thiên đường cũng sẽ không quở trách.”

Hiện tại, kẻ tiến gần nhất đến ngôi bá chủ thiên hạ… chính là Oda Nobuna đang đóng tại Kinh đô.

Takakage khẽ giải thích cho đại tỷ và Ashikaga Yoshiaki:

“Dù Oda Nobuna có thật sự là anh hùng chấm dứt loạn thế, hay chính là Đệ lục thiên Ma Vương sẽ hủy diệt đất nước này… thì chúng ta cũng phải tự mình chứng kiến trong trận chiến sắp tới.”

Motoharu cau mày, gằn giọng:

“Takakage, đến giờ mà muội vẫn còn nghi ngờ sao? Ả rõ ràng là Ma Vương! Chính ả là kẻ chủ mưu phóng hỏa núi Hiei, thiêu rụi Kamigyō. Và hơn hết… ả đã thu phục hai trong Tam phản trắc của thiên hạ này: Saitō Dōsan cùng Matsunaga Hisahide!”

Yoshiaki cũng vội chen vào:

“Đúng, đúng vậy! Chính cái ả Matsunaga Hisahide ấy đã khiến Mạc phủ Ashikaga bị đuổi khỏi Kyoto! Ả Oda Nobuna lại còn kết bạn với tiện nữ đó, chẳng phải rõ ràng là phản nghịch sao!

Maaa… nhưng này, bổn Tướng quân đây cũng từng đích thân viết thư cho Matsunaga Hisahide đấy nhé. Nếu ả ta chịu quay sang làm đồng minh, thì bổn Tướng quân cũng sẽ rộng lượng mà quên hết tội xưa. Để mà viết được một bức thư chan chứa lòng khoan dung như thế… hẳn chỉ có bổn Tướng quân này mới làm được thôi! Quá vĩ đại đi mà!”

“Quả là cao kiến, Tướng quân-sama. Matsunaga Hisahide vốn là kẻ phản loạn… biết đâu lần này ả lại thực sự quy phục chúng ta.”  - Takakage nhẹ giọng.

Rồi nàng quay sang đại tỷ:

“Đại tỷ, muội vẫn luôn tin vào sự quyết đoán của tỷ. Nhưng chẳng phải Mori ta cũng đang có một trong Tam Phản Trắc, gã Ukita Naoie, làm đồng minh đó sao? Nếu xét như vậy… e rằng chúng ta cũng khó trách người khác.”

“Hừm! Tỷ biết muội suy xét sâu xa. Nhưng lần đó tỷ đã muốn chém đầu gã… chính muội là kẻ cản lại đấy thôi.”

“Gia tộc Mori luôn đặt nghĩa lý lên hàng đầu, chưa từng xử tử tướng địch đã quy hàng. Nhưng cái trường hợp Yamanaka Shikanosuke giả vờ đầu hàng rồi trốn thoát… đó là ngoại lệ.”

“Gia tộc Oda thì khác. Chỉ riêng cái sự tồn tại của Oda Nobuna thôi cũng đã sặc mùi xấu xa rồi.”

“Đại tỷ… đệ nhất của Mori, phụ thân của chúng ta, vốn cũng chẳng hẳn là nhân hậu. Những chiến thuật Người dùng để giành thắng lợi đều bị coi là thủ đoạn xấu xa cả. Kẻ tranh bá trong thiên hạ, ai cũng hiểu mình sẽ bị gán cho cái danh quỷ dữ. Không một ai có thể nắm lấy thiên hạ mà tay còn trong sạch đâu.”

Takakage suy tính rất xa, không chỉ cho Mori mà còn cho cả Nhật Bản.

Nàng thừa hưởng từ Motonari không chỉ trí tuệ mà cả tầm nhìn rộng lớn.

Motoharu nhận lấy dũng khí của phụ thân, nhưng dẫu quả cảm đến đâu cũng khó vượt qua được em gái.

Song, hai chị em hiểu thấu lòng dạ người kia, nhờ vậy trở thành đôi cánh song hành, vừa nâng đỡ vừa bổ khuyết cho đối phương.

“Ô hô… vậy thì đúng như muội nói rồi.”

Motoharu tin tưởng Takakage không chút do dự - đó cũng chính là một trong những điểm mạnh của nàng.

“Gia tộc Mori, tuy nổi lên nhờ phản bội và những chiến thuật bẩn thỉu, nhưng vẫn giữ được thanh danh… tất cả đều nhờ lòng bao dung của huynh trưởng. Phụ thân từng nói, nếu không có huynh trưởng ở bên, e rằng Người đã sớm bị cả thiên hạ xem là quỷ dữ.”

“Đại tỷ, một kẻ muốn xưng anh hùng thì phải đủ cả ba điều: có mưu lược để chinh phạt, có can đảm dám bỏ đi những thói cũ, và có tài lãnh đạo những vùng đất dưới tay mình. Thiếu một thôi cũng không thành.

Chỉ khi vừa có trí, vừa có dũng, lại giữ được phẩm hạnh… mới thật sự xứng với thiên hạ. Saitō Dōsan, Matsunaga Hisahide, cả Ukita Naoie cũng từng được xem là anh hùng. Nhưng vì không giữ nổi phẩm hạnh… nên rốt cuộc chẳng ai trong bọn họ nắm được thiên hạ cả.”

“Ý muội là… cả ba đều thiếu những thuộc hạ trung thành, có năng lực ư?”

“Có lẽ đúng như tỷ nói. Xuất thân của bọn họ vốn chỉ là hạ nhân, rồi cố gắng vùng lên để trở thành chủ một vùng đất, một thành thị. Nhưng vì thế, họ chẳng đủ sức gây dựng thanh thế cho gia tộc, cũng không xóa được bóng tối trong quá khứ. Nhất là Ukita Naoie… địa vị hiện tại của gã, thực sự quá bi thảm.”

Ukita Naoie là con trai của một gia tộc võ sĩ đã đánh mất cả đất đai lẫn phẩm giá. So với thương nhân hay thứ dân - vốn sinh ra tay trắng - thì con đường của một đứa trẻ võ sĩ sa cơ phải giành lại những gì đã mất… lại càng gian nan gấp bội.

Takakage khẽ nói:

“Ukita Naoie, kẻ thậm chí đem cả vợ mình làm công cụ cho việc thăng tiến, cuối cùng cũng chỉ là kẻ cô độc. Đến khi tuổi đã xế chiều mới có được một nữ tử, thì cô bé ấy vẫn còn quá nhỏ.”

“Đại tỷ… thật ra hoàn cảnh của phụ thân chúng ta rất giống Ukita Naoie. Cũng mồ côi từ sớm, lại bị chính thuộc hạ phản bội, mất sạch đất đai… Người đã phải âm thầm chịu những khổ đau chẳng thể diễn tả thành lời. Nhưng rồi, từ tận đáy vực, phụ thân vẫn gượng dậy, khôi phục tên Mori, để trở thành một lãnh chúa.”

“Oho~”

“Sự khác biệt duy nhất… là phụ thân có một gia đình được ban phúc. Sự ra đời của huynh trưởng, rồi đến cặp song sinh chúng ta, đã phần nào xoa dịu lòng hiếu chiến của Người. Nếu không… e rằng danh tiếng của phụ thân còn tồi tệ hơn cả Ukita Naoie.”

“Oho~! Trong thời loạn Chiến Quốc, nơi mà cha con còn phải chém giết lẫn nhau… tỷ muội song sinh các người đúng là được ban phúc khi sinh ra trong nhà Mori đó nha~! Hô hô hô!”

Rồi Yoshiaki đưa tay lên, khoe khoang:

“Bổn Tướng ta đây cũng có quan hệ thật là tốt với Ani-ue nữa đó nha~!”

Kể cả khi lấy Tam Dị Hùng - Takeda Shingen, Uesugi Kenshin, Ōtomo Sōrin - làm ví dụ riêng, thì cũng thấy rõ một điều:

Dù có sinh ra trong gia đình lãnh chúa, muốn thật sự nắm quyền kiểm soát gia tộc, vô số hào kiệt vẫn buộc phải quay mũi giáo vào chính cha mẹ hay họ hàng của mình. Ở thời đại chiến tranh loạn lạc này, đó là chuyện hết sức phổ biến.

Nội bộ gia tộc Oda cũng chẳng hề yên ổn.

Cha ruột lẫn cha dượng Dōsan của Nobuna đều đã hạ thế, em ruột nàng từng tranh giành ngôi gia trưởng, và đến nay quan hệ giữa Nobuna với chính mẫu thân mình cũng đang hết sức u ám.

“Takakage, làm thế nào mà một người vốn không thể thống nhất được chính gia tộc của mình lại có thể chấm dứt thời đại loạn lạc này và mang đến hoà bình cho đất nước được cơ chứ? Một kẻ đang gánh vác số mệnh thiên hạ, và cùng lúc nắm trong tay quyền lực to lớn thì sớm muộn gì cũng sẽ bị dục vọng chi phối và trở thành quỷ thần mà mang đến tai ương cho cả người dân và đất nước thôi.”

“Có lẽ tỷ nói đúng,...nhưng tỷ còn nhớ không, phụ thân từng dạy ba chúng ta bài ba mũi tên khó bẻ gãy? Vậy mà tỷ bẻ gọn cả ba cái trong nháy mắt. Khuôn mặt bất lực của phụ thân lúc ấy thì…”

“Khụ khụ! Takakage… chẳng phải chúng ta đã hứa là sẽ quên chuyện đó đi rồi sao?”

“Thật sao ạ?”

“Takakage, nghe theo quan điểm của muội về sự hòa mục trong gia tộc… thì chỉ có Mori chúng ta mới xứng đáng nắm giữ thiên hạ thôi.”

“Hmmm?”

“Tỷ không rõ ở đất phía Tây thì sao. Nhưng trong số các lãnh chúa Tây Đô, chỉ có mỗi nhà Shimazu là nổi tiếng đoàn kết nội bộ. Có điều… gia tộc ấy thì lại ở quá xa Kinh thành rồi.”

"Có thể nói, gia tộc Oda giờ đang quy tụ rất nhiều nhân tài. Trong số đó… muội tin sẽ có người đủ đức hạnh để sánh được với đại huynh.”

“Một người có đức hạnh ngang với đại huynh ư? Kể cả do muội nói ra, tỷ cũng khó mà tin nổi! Một bậc nhân đức như đại huynh… làm sao dễ mà tìm thấy, Takakage!”

“Không nhất thiết phải là nam nhân đâu ạ. Người đó có thể là một nữ công chúa hiệp sĩ. Giới tính… vốn không quan trọng đến vậy, thưa đại tỷ.”

“Dù thế nào đi nữa, nếu nam nhân ấy không tuyệt vời như đại huynh… thì tỷ sẽ chẳng bao giờ thành thân. Tỷ vẫn tin, làm gì có ai đủ phẩm chất sánh ngang với đại huynh cơ chứ.”

“…Muội cũng nghĩ như đại tỷ. Vì đại huynh quá xuất sắc… nên muội không sao mở lòng với ai khác được. Gặp ai, muội cũng vô thức đem so sánh… và rồi chỉ thấy thất vọng.”

“Nè~ Takakage, muội thông minh thế này chắc trả lời được cho tỷ nhỉ? Nếu cứ như vậy… thì chúng ta sẽ độc thân cả đời sao?”

“… … …”

“Đ-Đừng có im lặng như thế chứ, Takakage!”

Cặp chị em song sinh thoáng chìm vào im lặng trước câu hỏi đau lòng ấy.

Takakage khẽ ho, rồi lên tiếng phá tan sự ngượng ngùng:

“Khụ khụ… tóm lại, điều chúng ta cần làm là kiểm chứng sức mạnh thật sự của gia tộc Oda trong trận chiến sắp tới. Gã Ukita Naoie xảo quyệt kia sẽ là liều thuốc thử hoàn hảo. Liệu một kẻ đã bị dồn đến chân tường như Oda Nobuna… sẽ lộ ra bộ mặt Thiên Ma, khiến tùy tùng chia rẽ?”

“Hay ngược lại… người đó sẽ thức tỉnh thành một anh hùng, hoặc chỉ là kẻ hèn nhát núp sau đám gia nhân? Phẩm chất thật sự của Oda Nobuna… chẳng bao lâu nữa sẽ lộ rõ thôi.”

“Ván cược này liên quan đến toàn bộ gia tộc Oda. Đây sẽ là bài kiểm tra hoàn hảo để biết liệu người đó có xứng đáng nắm lấy thiên hạ hay không.”

“Haa… Takakage, muội lúc nào cũng suy nghĩ chín chắn, sâu xa quá. Với một kẻ chỉ biết luyện võ như tỷ thì quả thật…”

“Hahaha, đời không đơn giản như mơ đâu, tỷ à.”

Takakage khẽ mỉm cười.

Motoharu thì hoàn toàn không hiểu được ý nghĩa ẩn sau câu nói ấy.

Dù chẳng ai biết được Takakage - người đã dốc toàn tâm toàn ý cho tương lai Mori và cả Nhật Bản - có còn giữ cho mình cái gọi là “bản ngã” hay không… thì Motoharu vẫn là người hiểu rõ em gái hơn bất kỳ ai.

Bởi chính nàng đã cảm nhận nơi trái tim Takakage một sự kiên định đến mức khó ai tưởng tượng nổi: một bản ngã bị dồn nén, luôn giấu kín mà chẳng bao giờ để lộ ra ngoài.

“Những điều các ngươi nói có hơi khó hiểu với bổn nương. Nhưng tóm lại là… Oda Nobuna, kẻ luôn bất hòa với gia tộc, thì chắc chắn không vượt qua nổi khảo nghiệm! Người duy nhất có thể đứng trên đỉnh thiên hạ… tất nhiên là bổn nương Ashikaga Yoshiaki đây, kẻ luôn có quan hệ thật tốt với đại huynh! Ý các ngươi là vậy chứ gì! Hô hô hô!”

Có lẽ vẫn còn quá sớm để một Ashikaga Yoshiaki trẻ tuổi có thể hiểu thấu ý nghĩa cuộc trò chuyện giữa cặp chị em song sinh kia.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Tuần sau Trans bận việc gia đình nên xin phép skip một tuần nhé. Tuần này Trans cũng cố chạy mấy mẩu ngoại truyện manga với Hồi này có dài hơn mọi khi, rất mong được các bạn đọc thông cảm và tiếp tục ủng hộ~~~

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
T/L note: Okonomiyaki là món bánh mặn Nhật, nghĩa là “nướng những gì bạn thích”, gồm bột, cải bắp, thịt/hải sản, ăn kèm sốt, mayo, rong biển và cá bào. Okonomiyaki kiểu Hiroshima (Chūgoku) khác với kiểu Osaka (Kyoto) ở chỗ không trộn nguyên liệu mà xếp từng lớp: bột mỏng → cải bắp, giá → thịt/hải sản → mì yakisoba/udon → trứng chiên. Khi ăn được phủ sốt okonomiyaki, mayonnaise, rong biển và cá bào. Đây là “linh hồn ẩm thực” Hiroshima, nổi tiếng với khu Okonomi-mura và hàng ngàn quán chuyên phục vụ món này.
T/L note: Okonomiyaki là món bánh mặn Nhật, nghĩa là “nướng những gì bạn thích”, gồm bột, cải bắp, thịt/hải sản, ăn kèm sốt, mayo, rong biển và cá bào. Okonomiyaki kiểu Hiroshima (Chūgoku) khác với kiểu Osaka (Kyoto) ở chỗ không trộn nguyên liệu mà xếp từng lớp: bột mỏng → cải bắp, giá → thịt/hải sản → mì yakisoba/udon → trứng chiên. Khi ăn được phủ sốt okonomiyaki, mayonnaise, rong biển và cá bào. Đây là “linh hồn ẩm thực” Hiroshima, nổi tiếng với khu Okonomi-mura và hàng ngàn quán chuyên phục vụ món này.
[Lên trên]
T/L note: Vũ khí Ōzutsu (大筒) mà Ōtomo Sōrin sử dụng thời Chiến Quốc Nhật Bản là một loại đại hỏa pháo – súng thần công cỡ lớn – cực kỳ hiếm và hiện đại vào thời điểm đó. Đây là một phần quan trọng trong lực lượng hỏa khí của nhà Ōtomo, và giúp họ trở thành một trong những thế lực tiên phong trong việc sử dụng súng ống ở Nhật Bản.
T/L note: Vũ khí Ōzutsu (大筒) mà Ōtomo Sōrin sử dụng thời Chiến Quốc Nhật Bản là một loại đại hỏa pháo – súng thần công cỡ lớn – cực kỳ hiếm và hiện đại vào thời điểm đó. Đây là một phần quan trọng trong lực lượng hỏa khí của nhà Ōtomo, và giúp họ trở thành một trong những thế lực tiên phong trong việc sử dụng súng ống ở Nhật Bản.
[Lên trên]
T/L note: Kiếm kỹ Iai: Iai (Iaijutsu / Iaido) là nghệ thuật tuốt kiếm và ra đòn ngay trong một nhịp, phát triển thành Iaido hiện đại chú trọng rèn thân–tâm qua luyện kata (bài quyền) dùng kiếm thật hoặc iaitō (kiếm không bén). Trình tự cơ bản của một bài Iai Nukitsuke – rút kiếm và chém mở đầu (thường là một nhát cắt ngay khi tuốt). Kiri-oroshi / Kiri-otoshi – nhát kết thúc chém dọc từ trên xuống. Chiburi – “rũ máu” làm sạch lưỡi (động tác nghi lễ). Nōtō – tra kiếm về vỏ, kết thúc thế đứng.
T/L note: Kiếm kỹ Iai: Iai (Iaijutsu / Iaido) là nghệ thuật tuốt kiếm và ra đòn ngay trong một nhịp, phát triển thành Iaido hiện đại chú trọng rèn thân–tâm qua luyện kata (bài quyền) dùng kiếm thật hoặc iaitō (kiếm không bén). Trình tự cơ bản của một bài Iai Nukitsuke – rút kiếm và chém mở đầu (thường là một nhát cắt ngay khi tuốt). Kiri-oroshi / Kiri-otoshi – nhát kết thúc chém dọc từ trên xuống. Chiburi – “rũ máu” làm sạch lưỡi (động tác nghi lễ). Nōtō – tra kiếm về vỏ, kết thúc thế đứng.