Tập 09

Hồi 08: Khoảng lặng

Hồi 08: Khoảng lặng

Tại đền Aga, Yoshiharu cùng Shikanosuke đang trong quá trình luyện tập.

“Khụ khụ khụ…”

Yoshiharu bị trói và treo ngược trên một cành cây, đầu cậu thiếu niên cùng lúc bị dìm ngập trong mặt giếng, miệng sùng sục bọt khí và cố vùng vẫy kêu la “ah…ah…ah…ah…”.

Một lúc sau, khi cơ thể gần như chẳng cựa quậy gì nữa, cậu mới bị kéo lên trở lại.

“Ha…ha…ha…ha…ha…ha…”

Nhưng vừa kịp thở, cậu lại bị quăng xuống giếng thêm một lần nữa.

Những buổi huấn luyện nguy hiểm như thế đã diễn ra mấy ngày nay rồi.

“Khụ… Rốt cuộc thì… đây là kiểu luyện tập gì vậy…”

Bị treo ngược, bụng đầy nước như muốn trào ra, Yoshiharu thều thào, cố bám lấy hơi thở, liếc về phía Zenki.

“Nhiều lời. Ta đã nói ngay từ đầu: lần huấn luyện này là để xóa sự hiện diện của cậu khỏi tầm mắt địch: Vô ảnh thuật. Im miệng và tiếp tục luyện tập đi.”

“Vô ảnh gì… mà cứ như là tập bơi thế!?”

“Kẻ thi triển thuật pháp vô ảnh sẽ là ta, đồng hành cùng với cậu. Phần mà cậu phải học chỉ có một, là cảnh giới vô ngã thôi.”

“Cảnh giới vô ngã ư… khụ.”

“Dù đau đớn thế nào, dù bị cắt hơi đến mức không còn thấy ngạt, tâm trí vẫn không bị khuấy động bởi trần cảnh - rồi lặng lẽ hòa làm một với trời và đất.”

“...Hiểu lý thuyết rồi… Nhưng liệu tôi có chết trước khi chạm được cảnh giới đó không thế…?”

“Chỉ khi cậu đạt tới cảnh giới ấy mà vẫn còn sống, thì cậu mới có thể xóa bỏ sự hiện diện trước mặt kẻ thù - sau khi ta đã thi triển Vô ảnh thuật lên cậu. Nếu cậu chết, thì khỏi cứu Kanbei. Đơn giản là vậy thôi.”

“... Khoan… Cái tình cảnh này… Hình như mình đã thấy ở đâu? A! Đúng rồi! Là bức hình trên tấm bài tarot của Kanbei!”

Trong lúc bị treo ngược, Yoshiharu hét lên và ói ra mớ nước trong họng.

Kẻ treo cổ! Thuật bói toán của em đúng thật là đệ nhất thiên hạ đó, Kanbei! Được rồi! Tới luôn đi!”

“Hô hô, sao tự nhiên lại tràn ngập ý chí thế chàng trai?”

“Đợi anh nhé, Kanbei!!!!!!”

Cạnh Yoshiharu, Shikanosuke cũng đang luyện tập.

Cởi bỏ lớp áo ngoài và chỉ dùng bàn tay để che đi bộ ngực trần trụi, Shikanosuke đang thực hiện tư thế Kekkafuza[note86662] dưới gốc cây thiêng.

Thêm vào đó, nàng còn bị bịt mắt bằng một tấm vải dày.

Lão bà Aga tự treo người lên một cành cây bằng sợi dây gai dầu, vừa thét “Hây!”, vừa dùng Keisaku[note86663] quất mạnh lên làn da trắng muốt của Shikanosuke.

u14400-d3bf0112-012e-45b8-8c61-00c2ce94def6.png

“...Ah! Đau…”

Bị bịt mắt, Shikanosuke chẳng thể biết khi nào mình sẽ bị gậy quất, cũng không biết sẽ trúng vào đâu, thế nên nàng chỉ có thể cắn răng chịu đựng cơn đau dữ dội lan khắp người - hết lần này đến lần khác.

“Ha… Ha… Ha… Thật đúng là Thất hạnh Bát khổ… Nữa! Đánh hạ nữ nữa đi mà!”

“Uây uây uây! Da thì sắp nát bấy rồi, nhưng ý chí thì càng lúc lại càng hăng hái hơn? Cô nhóc này đúng là lạ đời thật nhá!”

“Hahaha… Toàn thân bị đánh cho nát da nát thịt… Ôi… Thất hạnh Bát khổ!”

“Kỳ Môn Độn Giáp là kỹ thuật dự đoán đòn đánh của kẻ địch thông qua chuyển động của chúng.

Không dùng mắt, chỉ được dùng cảm quan để nhận biết chuyển động của keisaku, chừng nào làm được thì nhóc sẽ qua bài. He he he.”

Tưng!

Ah! Ngực! Ngực mình… Đừng chọc vào đó mừ! Đau lắm đó!

“Hô hô. Sao mà tay che ngực nhóc lại lỏng ra thế? Hehehe, dù Zenki chẳng thèm quan tâm đâu, thế nhưng cậu nhóc đằng kia lại có thể thấy rõ mọi thứ mười mươi đó!”

“Iyaaaaa~!!!! Chủ quân, xin người đừng nhìn tiểu nữ nữa mừ!”

“X-Xin lũi!!! Tui cũng không ngờ là…ng-ngực cô lại bự đến thế ấy!!!”

“Ngài không cần phải giải thích làm gì đâu ạ!”

“Tệ thật. Tâm trí cậu đã trôi rất rất xa khỏi cảnh giới vô ngã rồi đấy, Yoshiharu.”

“Khụ khụ khụ…”

“Ể? Chủ quân? Ngài lại mới bị dìm vào giếng rồi ạ?”

“Một tên nhóc chẳng thể nào rời mắt khỏi một thiếu nữ lõa thể, đúng là tuổi trẻ mà, hehehe.”

“Ha…Ha…Ha…Chủ quân đã chứng kiến Shikanosuke này trong tình trạng ngượng ngùng nhất… Thật đúng là Thất hạnh Bát khổ!”

“Cú tiếp theo này!”

“Hể? Nhẽ nào tâm trí nhóc đã bắt trọn chuyển động của keisaku rồi sao!?”

PẶC!

“Ôi! Shikanosuke đúng là một đứa trẻ hư, nên cần phải bị dạy bảo nghiêm túc hơn nữa. Ha…”

“Ê!? Nhóc phải tránh cây keisaku ra chứ? Sao lại tự lao đầu vào nó thế hả?”

“....Khụ khụ! Này mấy người! Sao cứ mỗi lần tui mở mắt ra là lại thấy Shikanosuke vẫn còn đang khỏa thân vậy? Ít nhất cũng phải cho cô ấy khoác cái áo lên người đi chứ!?”

“Hic… Ta cảm thấy chủ quân đang gặp rắc rối bên kia… Thật đúng là Thất hạnh Bát khổ…”

Sau khi phải trải qua nhiều buổi huấn luyện, Yoshiharu cùng Shikanosuke đã hoàn toàn kiệt sức, thế nên hai người họ quyết định tạm dừng và nghỉ ngơi.

Tuy nhiên, chỉ được có một lúc.

Mặc lên quần áo trong lúc thở hồng hộc, cặp trai gái đang trèo từng chút lên một thân cây lớn bằng cách đỡ lẫn nhau.

“... Khụ khụ… Mặt trời đã xuống núi rồi, chúng ta thực sự có thể kịp không? Ngày mai đã là ngày bắt đầu trận chiến, thế nhưng chúng ta đâu có vẻ như là đã đạt được cảnh giới vô ngã…”

“Ta có thể cảm thấy sự bất lực của chủ quân…”

“Ha… Dù biết là phải cứu bằng được Hanbei với Kanbei, thế nhưng sao mà tâm trí mình cứ bị lung lạc mãi vì Shikanosuke vậy trời!!! Thà rằng cứ lấy búa đập nát cái đầu bã đậu này đi thì hơn!”

“Ồ, chủ quân cũng muốn được thử thách Thất hạnh Bát khổ ư? Nếu ngài muốn, hạ nữ có mang sẵn một thanh Katana bên người đây ạ.”

“Cô thực sự thèm cái mạng tôi rứa vậy hả, Shikanosuke!?”

Một cái bóng bất ngờ xuất hiện trước mặt Yoshiharu.

“Chủ quân! Lớn chuyện rồi!”

Bóng người ấy không phải là Goemon mà cậu thiếu niên vẫn luôn mong chờ; thay vào đó là phó đoàn trưởng Kawanamishuu, Maeno Nanigashi.

Toàn thân đầy thương tích, nặng nhẹ đủ cả.

Yoshiharu bất giác đoán được ở Yamato đã có chuyện chẳng lành, “Đã xảy ra chuyện gì vậy!?”

“Matsunaga Hisahide ở Yamato đã nổi loạn rồi!”

“Gì cơ chứ!???”

“Đã là lần thứ hai rồi! Tệ hơn cả, đại doanh của người phụ nữ ấy được đặt tại thành Tamonyama, ngay trước đền Todai sát Shosoin! Những tăng binh và đạo quân của Matsunaga đang giao chiến ở đó, chúng ta không sao tiếp cận Shosoin được!”

“G-Goemon đang ở đó, có phải không? Em ấy hẳn phải có cách để giải quyết chuyện ấy chứ?”

Maeno phủ phục dưới đất, thét lên với nước mắt dàn dụa:

“...Lão đại…Lão đại đã…Bị đánh bại và hy sinh rồi…AHHHHHH!!!!!”

Nữ quỷ đó đã dùng thuật điều khiển rối!

Lão đại đã cố ngăn cô ta nổi loạn, thế nhưng bị giết chết rồi!

Chúng ta cũng muốn theo chân lão đại mà cảm tử liều chết, thế nhưng phải có người báo lại tin này với chủ quân, nên các anh em đã bắt ta phải đến đây…

“Không được! Chúng ta… LÃO ĐẠI!!!!”

Maeno gục xuống, kiệt quệ.

Shikanosuke cũng phải nghiến răng, “Làm sao chuyện này có thể …”

Đúng lúc ấy, Yoshiharu chẳng hề nhận ra cậu đã vô thức đứng lên.

“... Matsunaga Hisahide… phản bội chúng ta ngay vào lúc này ư!? Tại sao? Tại sao cô lại phản bội Nobuna cơ chứ!? Chết tiệt! Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho cô!!!!”

“Chờ hẵng nhóc! Nhóc nghĩ mình đang đi đâu vậy hả?”

Lão bà Aga nhảy xuống từ cành cây, vụt cây keisaku thẳng vào vai Yoshiharu.

“Còn đi đâu nữa! Tới Yamato và báo thù cho Goemon! Và Nobuna vẫn còn đang bất tỉnh tại Honnouji nữa! Cô ấy đang gặp nguy hiểm!”

“NGU NGỐC!”

Trán cậu thiếu niên bị gõ mạnh.

Yoshiharu chẳng hề nhận ra đòn tấn công, thế nên cậu trai chẳng thể nào né.

Vùng lông mày rách toạc, máu đỏ tràn ra dữ dội.

“Đau! Bà đang làm cái quái gì thế!?”

“Hehehe. Tâm trí bị rung động, đến cả keisaku ngay trước mặt mà còn chẳng tránh nổi! NGU NGỐC!”

“Ugh…”

“Nhóc đã hứa cái gì hả? Rằng trong vòng ba ngày ba đêm, dù chuyện gì xảy ra, nhóc cũng sẽ không dừng luyện tập!”

“...Ugh…”

“Ngu ngốc thế thì làm sao học được vô ảnh thuật hả?”

“Chết tiệt…”

Yoshiharu hít một hơi thật sâu.

Bình tĩnh lại.

Nếu mình bị lửa giận làm cho mất kiểm soát, thì mọi nỗ lực từ trước đến giờ sẽ trở thành công cốc.

“Nhóc, định từ bỏ chuyện giải thoát Kanbei rồi sao?”

“Không đời nào… Nhưng chỉ vì lòng tham của tôi, mọi người đều đã bị chia cắt… và Goemon…”

“NGU DỐT! Hối hận giờ thì có tác dụng gì!?”

“Lão bà… Đầu tiên là Hanbei, giờ lại đến Goemon, lẽ nào là do tôi đã quá phụ thuộc vào hai em ấy ư?”

“Nhóc nghĩ những người mà nhóc dựa vào có cảm thấy khó chịu khi được nhóc nhờ vả không?”

“...Không…Goemon…Em ấy…Em ấy là đồng đội của tôi… Đồng đội là những người tin tưởng giao phó giấc mơ và mạng sống của mình cho nhau…”

“Nếu là kẻ đứng trong hoàn cảnh ấy, nhóc có hối hận không?”

“Tất nhiên là không rồi!”

“Con nhóc tên Oda Nobuna, là kẻ không thể tự vượt qua tình cảnh này à?”

“...Không phải… Nobuna không yếu đuối đến thế.”

“Hehehe. Lòng đã tỏ thì lời nói thêm cũng chẳng cần thiết.”

“... Đúng nhỉ.”

Maeno gầm lên, “Nhân danh lão đại, tộc Kawanamishuu bằng mọi giá phải cứu được cô bé mít ướt Hanbei! Chủ quân! Ngài phải giải thoát được cô bé tsundere da ngăm Kanbei đó đấy!”, rồi nhảy sang phía bên kia cây bách tùng.

Có vẻ như họ đã quyết định liều chết để cướp về Ranjatai rồi.

Lão bà Aga nhìn gương mặt cảm tử của Maeno rồi nói to.

“Khoan đã nào! Cô bé tên Goemon đó, đã thực sự chết chưa vậy?”

“...Hả…Không…Ể…?”

“Xác đâu?”

“Thi thể của lão đại… biến mất rồi…”

“Đần độn! Đần độn hết mức! Chưa thấy xác mà đã dám tự kết luận cô bé đó đã chết à!?”

“...Phải…Phải rồi! Lão đại có lẽ đã bị trọng thương và đang ẩn nấp ở đâu đó thôi?”

“Cũng có thể đấy. He he he.”

“Cảm ơn bà nhiều lắm! Lão bà bà! Âuuu! Tự dưng lại thấy sảng khoái hơn hẳn luôn!”

Dứt lời, chỉ trong chớp mắt, bóng hình của Maeno đã khuất hẳn trong màn đêm.

Gương mặt u ám ban nãy đã hoàn toàn biến mất, chẳng còn chút dấu vết nào.

“Nghiêm túc mà nói, những thứ như ảo tưởng và trí tưởng tượng lại hữu dụng vào đúng lúc này. Ở chiến trường, người ta vẫn cần một thứ trí tưởng tượng được gọi là giấc mơ.”

“Là hy vọng.”

“Có nó, tên tiểu tử đó sẽ chẳng còn suy nghĩ đến chuyện tìm kiếm cái chết nữa đâu. He he he.”

“Hả… Vậy hồi nãy là bà nói dối cậu ấy à?”

“Shikanosuke, giữa dối trá và sự thật đôi khi chỉ cách nhau một sợi chỉ, mà hạng người như chúng ta làm sao phân rõ được. Huống chi là ta đang ở Harima. Chuyện xảy ra tận Yamato - không có ‘thần nhãn’ - thì kẻ như ta biết bằng cách nào cơ chứ?”

Yoshiharu khẽ cúi đầu và lẩm bẩm, “Vô ngã cảnh giới, tôi nghĩ là tôi ngộ được một chút rồi.

Câu hát mà Nobuna hay xướng: Đời người chỉ như một giấc mơ ngắn ngủi cuối cùng thì tôi cũng đã hiểu ra - lời mà cô ấy luôn cầu nguyện mỗi khi múa lên điệu Atsumori ấy.”

“Nhãi con, ngươi định làm gì đây? Đến Yamato hay tiếp tục ở lại Harima?”

Yoshiharu phải nhẫn nhịn, chống lại cái thôi thúc lao đến Yamato để xác nhận tình trạng của Goemon, và giải cứu Nobuna vẫn còn đang bất tỉnh khỏi quân của Hisahide.

Cậu thiếu niên quyết định gom hết trái cây, nhét tất cả vào cái túi thêu tên Sagara Yoshiharu.

Tin vào những người đồng hành cùng chung một giấc mơ, vượt qua thử thách ngay trước mắt - đó mới là ý nghĩa của việc “gom lấy tất cả những trái ngọt”. 

Tin vào Goemon, tin vào Nobuna.

Biến cố đền Honnouji vẫn chưa hề được xác nhận.

Những tuỳ tùng của gia tộc Oda đang bị phân tán: có vẻ như đã được đáp ứng đủ.

Nhưng nhân vật chủ chốt, Akechi Juubei Mitsuhide vẫn chưa phản bội Nobuna.

Quân đoàn Matsunaga đã chẳng tiến đến Kyoto mà giao chiến với các tăng sư ở Nara.

Nếu là như vậy, Nobuna vẫn sẽ có đủ thời gian để xử trí…

Kể cả dù cho quân số còn thiếu sót, nhưng vẫn còn đó thời gian.

Nếu là Nobuna, cô ấy chắc chắn sẽ có cách để vượt qua hiểm cảnh lần này.

Rồi theo đó, chúng ta sẽ giành lấy thắng lợi sau cùng.

Thế nên, mình muốn đánh bại kẻ địch trước mắt. cùng với tất cả những gì mình có!

Để chịu đựng, Yoshiharu vắt chéo tay, bấu chặt móng tay vào trong da mình, đến nỗi máu đỏ chảy ra từ vết rách.

“Tôi sẽ ở lại Harima! Tôi phải học được Vô ảnh thuật trước khi hừng đông tới!”

“Thưa chủ quân, tiểu nữ cũng sẽ cố gắng hết sức ạ!”

“Phải rồi! Mọi thứ sẽ được định đoạt vào ngày mai, Shikanosuke! Bạn bè chúng ta chẳng còn cạnh đây nữa! Chỉ có tôi và cô mới có thể cứu được Kanbei thôi!”

“Vâng!”

“He he he.” Lão bà Aga hài lòng cười phá lên.

“Chính quân Mori đã sắp đến Harima rồi. Ngày mai chính là cơ hội cuối cùng, liệu đêm nay mình có thực sự lĩnh hội được Vô ảnh thuật để cứu Kanbei không?”

“Chắc chắn phải làm được! Và mình cũng tin vào Goemon. Shinobi có nhẫn thuật ve sầu thoát xác mà! Cũng từng có một lần mình được cứu bởi Hanzo nhờ giả chết đó thôi…Thế nên…”

Mình…không biết phải nói gì nữa…

Có lẽ đây chỉ là một giấc mơ.

Một ảo tưởng mang tên hy vọng.

Thế nhưng mà…

Đây không phải là giấc mơ để ôm lấy một mình.

Vậy nên.

“Mình tin rằng! Goemon vẫn còn sống!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Kekkafuza (結跏趺坐) – kiết già/hoa sen: tư thế thiền ngồi với hai bàn chân đặt lên đùi đối diện (chân phải lên đùi trái, chân trái lên đùi phải), gối hướng xuống, lưng thẳng, vai thả lỏng. Trọng điểm là mở khớp hông, không ép gối; nếu đau gối/cổ chân thì chuyển sang Hankafuza (bán già) hoặc ngồi xếp bằng.
Kekkafuza (結跏趺坐) – kiết già/hoa sen: tư thế thiền ngồi với hai bàn chân đặt lên đùi đối diện (chân phải lên đùi trái, chân trái lên đùi phải), gối hướng xuống, lưng thẳng, vai thả lỏng. Trọng điểm là mở khớp hông, không ép gối; nếu đau gối/cổ chân thì chuyển sang Hankafuza (bán già) hoặc ngồi xếp bằng.
[Lên trên]
Keisaku (警策) là thanh gậy “cảnh sách” dùng trong thiền Zen: vị giám thiền có thể gõ/đánh rất nhẹ, đúng điểm lên vai/lưng trên của người ngồi thiền để nhắc tỉnh, chỉnh tư thế, xua buồn ngủ. Thường chỉ thực hiện khi người ngồi xin/đồng ý theo nghi thức trong thiền đường.
Keisaku (警策) là thanh gậy “cảnh sách” dùng trong thiền Zen: vị giám thiền có thể gõ/đánh rất nhẹ, đúng điểm lên vai/lưng trên của người ngồi thiền để nhắc tỉnh, chỉnh tư thế, xua buồn ngủ. Thường chỉ thực hiện khi người ngồi xin/đồng ý theo nghi thức trong thiền đường.