Yoshiharu nghiến răng, quay người và chạy đi.
Cậu thiếu niên chạy đến nhà tù ngầm đang giam giữ Kuroda Kanbei, một mình.
Cậu không muốn để Zenki thấy cảnh mình đang khóc, thế nên cậu đã rời đi mà chẳng nói thêm lời nào.
Anh ấy…chắc chắn sẽ mắng mình…rằng mình thật trẻ con…chẳng chín chắn thêm được chút nào…
Nên… mình đã chạy… mà không nói gì cả…
Với biểu cảm thống quỷ, Ukita Naoie đã dùng súng bắn tan thân ảnh của Zenki, từng bước áp sát mà thét lên “LÀM SAO TAO CÓ THỂ ĐỂ MÀY CHẠY THOÁT ĐƯỢC!?”, bằng thứ vũ khí từ ngoại bang - những tạo vật có thể giải trừ sức mạnh ma thuật của đất nước này, thứ đã tồn tại từ thời cổ đại.
“Thời đại âm dương thuật đã chấm dứt rồi. Nhân loại đang kiến tạo nên một thời đại mới; đối với ta… thật quá tuyệt vời…”
Zenki nhắm mắt.
Chỉ có duy nhất một hối tiếc cuối cùng: anh ta đã không thể đánh bại linh hồn xuất hiện ở Kyoto.
Nhưng không sao, oán linh đó sẽ sớm bị trả về với bóng đêm vĩnh cửu bởi người thống trị của thời đại mới này - Oda Nobuna - mà thôi.
Cũng chẳng mất nhiều thời gian nữa đâu.
Cuối cùng thì thời thế đã thay đổi.
Đất nước loạn lạc cả thập kỷ nay đang dần tái sinh.
Những con người lạm dụng linh lực của thần cáo, rồi gọi nó là Âm dương thuật và trói buộc quốc gia này từ lâu…
Những con người đã bảo vệ thế gian này nhưng vì tham luyến quyền lực, cũng đã làm chậm sự phát triển của nó…
Tổ tiên của tộc Tsuchimikado đã trở về thiên đàng…
Ta chẳng sao ngờ được cái giây phút cuối cùng của ta lại tràn đầy mong đợi… Zenki nghĩ, Thật tiếc nuối khi phải rời xa thế gian này…
“Sagara Yoshiharu! Hãy đưa chủ nhân của ta đến với tân thế giới nhé!”
Tiếng súng nổ vang vọng khắp núi Shozan.
“Ahhh…”
Yoshiharu không ngoái lại.
Cậu chạy một mạch xuống con đường hẹp trong khu rừng tre.
Mình đã hứa sẽ giữ tất cả trái ngọt cho mình…mình đã hứa…
Nhưng chỉ với sức lực này lại chẳng đủ.
Yoshiharu không ngừng lại.
Không thể để sự hy sinh của Zenki trở nên vô nghĩa.
Chỉ khi nào rời khỏi núi Shozan cùng với Kanbei mới được buồn!
Chỉ còn chút nữa thôi là đến được chỗ Kanbei rồi.
“Mao Mao, đúng hướng không vậy? Có mùi của Kanbei không?”
Đầu linh miêu thò ra khỏi ngực của cậu thiếu niên.
Tai cụp, còn mắt thì ngấn đỏ.
“Đúng rùi~ nuu…”
“Này! Coi nào! Ngươi sắp được đoàn tụ với chủ nhân của ngươi rồi đấy! Phấn chấn lên xem nào!”
“Zenki đã trở về với linh giới rồi…nhưng… Yoshiharu vẫn còn có mị đó…nuu~”
“Phải nhỉ! Đây không phải là lúc để ta đau buồn!”
“Ah… sao giữa trời nắng gắt mà lại có mưa thế này… lại như bão lớn nữa~ nuu.”
“L…Là mưa bóng mây ấy! Hẳn là con cáo nào đó đang tổ chức đám cưới ở chốn nào đó rồi!”
(T/L note: Văn hoá Nhật Bản dùng đám cưới cáo để miêu tả mưa bóng mây).
“....Ủa… hoá ra là nước mắt của khỉ kìa.”
“Im miệng!” Yoshiharu hét to.
“Còn sụt sịt nữa chứ!”
“Đừng có khích đểu ta nữa!... Hả!?”
Cuối rừng tre hiện ra một cảnh tượng chưa từng thấy.
“Thế quái nào… đường lại chia làm ba thế này?”
“...nuu.”
“Bản đồ mà lão bà đưa ta chỉ có một lối dẫn vào hầm đá thôi mà!”
Không còn thời gian để chần chừ, họ phải chọn ra ngả đúng mà tiến vào thôi!
“Để mị ngửi thử xem…A! Có rồi!”
“Lối nào!?”
“Cả ba lối đều có mùi của Kanbei!”
“Gì!? Không phải là lúc để đùa đâu! Muốn bị lột da không hả cái con mồn lèo này!”
“Đừng mà! Mị nói thật đó! nuu.”
“Vậy ra đây là bẫy mà Ukita đã dựng nên hả?”
Một kết cục chết chóc đang đợi sẵn nếu như họ chọn sai đường.
Nhưng kể cả khi không có bẫy, mình vẫn có thể bị lạc trong núi.
Không có Zenki thì không thể dùng vô ảnh thuật nữa.
“Em đang ở đâu vậy, Kanbei?”
Một giọng nói lạnh lẽo bỗng vang bên tai Yoshiharu.
“...Cái thói xấu đó của cậu mãi chẳng bỏ được nhỉ, tĩnh tâm lại nào.”
“...Zenki?”
“Rẽ bên phải, có người đang chờ sẵn cậu ở bên bờ ao đấy.”
Cái kiểu mỉa mai này, không thể nhầm lẫn được, chính là giọng của Zenki.
Không phải ảo giác, đến tận cuối cùng, anh vẫn đang dẫn lối cho tôi ư?
Chẳng còn gì để do dự nữa.
“Về phía bên phải!”
Yoshiharu cắm đầu chạy.
Cậu băng qua rừng tre.
Sau khi thoát khỏi khu rừng, tầm nhìn bỗng mở ra rõ ràng - có một cái ao ngay phía trước cậu.
Tại đó, hai thiếu nữ đang đứng chờ Yoshiharu.
Một tiểu muội người Nhật Bản mặc bộ kosode[note87451] sáng màu.
![]()
Và một thiếu nữ khác mang đôi mắt màu xanh ngọc, trước đây cậu từng gặp cô trong vai trò là sứ giả của Ukita Naoie - một công chúa hiệp sĩ lễ nghi chu toàn.
Cả hai đang buộc ngựa bên cạnh.
“Hai cô là!?”
“Hân hạnh được diện kiến ngài, thưa Sagara Yoshiharu-sama. Muội là nữ nhi của phụ thân Ukita Naoie, Ukita Hideie.”
“Tôi là cận thần của Hideie-sama, Konishi Yakurou xứ Sakai. Đây đã là lần thứ hai được diện kiến ngài.”
“Yakurou, Yakurou nè~ khi phụ thân nhận ra được mưu kế của đoàn Sagara rồi tăng cường an ninh lối vào, muội thực sự đã lo lắm đó!”
“Thế nên thần đã lén đặt một viên kẹo ở lối vào phía phải để làm dấu cho ngài ấy ạ.”
“Ừm ừm! Đúng là Yakurou! Tỷ thông minh thật đó, hehe~”
Yoshiharu nghe vậy liền xoa tay:
“Không không, trên đường tới đây tôi chẳng thấy viên kẹo nào hết.”
“Ng…ngài nói sao cơ chứ? Vậy thì viên kẹo tôi để lại biến đi đâu mất rồi?”
“Có lẽ có con chim nào đó tha mất chăng?”
“A! Tệ thật!”
“Vậy…Làm sao mà Yoshiharu-sama biết lối nào mới đúng được vậy?”
“...Tôi không muốn có đám cưới cáo nào nữa đâu…nên…xin hai người…đừng hỏi thêm về chuyện đó nữa…”
Hideie và Yakurou nhìn nhau khó hiểu.
“Sao hai cô lại ở đây vậy?”
“Ngài đến cứu Kanbei-sama, đúng không ạ? Đây là chìa khóa mở cửa hầm ngục ạ.”
Hideie lấy ra một chiếc chìa khoá vàng óng từ túi trong ngực áo và đặt lên tay Yoshiharu.
“Ukita vẫn đang truy đuổi ở phía sau, đi với tôi, tôi sẽ kể cho các cô lý do trên đường tới hầm ngục!”
Yoshiharu nhảy lên lưng ngựa, thét lên: “Nhờ ngươi đó!” rồi bắt đầu phóng đi.
Yakurou cũng cưỡi lên con ngựa còn lại; Hideie thì bám chặt eo nàng ấy từ sau lưng.
“Kanbei-sama đã kể cho bọn muội nghe về Yoshiharu-sama, rằng ngài là người nhân hậu và ghét đổ máu vô ích ạ.”
“Chủ nhân và tôi đều là người Công giáo, cũng là bạn của Simon-sama.”
“Yoshiharu-sama, muội mong ngài sẽ cứu được Kanbei-sama, và nhờ vậy, cha của muội cũng sẽ được cứu ạ.”
“Ukita Naoie ư? Thật bất lễ, nhưng tôi thực sự…”
“Bọn muội không bắt ngài phải tin, nhưng phụ thân vẫn còn trái tim của một con người đấy ạ.”
Ngón tay nhỏ nhắn của Hideie nắm chặt cây thánh giá bạc, đôi mắt khẽ ngấn lệ.
Em ấy thật hiền lành và ngây thơ.
Thật khó tin cô bé này lại là con gái của Ukita Naoie.
Nhưng quả đúng là gương mặt và đôi mắt to tròn ấy có mang dáng dấp của Naoie.
“Dù phụ thân bị xem là kẻ đa mưu quỷ quyệt, nhưng người ông giết chỉ là đàn ông. Còn phụ nữ, dẫu đã lợi dụng, ông chẳng có ý định xuống tay với họ. Đặc biệt hơn nữa, đối với trẻ con, phụ thân chắc chắn sẽ không chạm vào dù chỉ là một ngón tay. Phần người đó trong phụ thân, chẳng ai biết đến cả…”
“Nhưng chẳng phải cha em đang giam giữ Kanbei và định xử tử em ấy à?”
“Là bởi do nếu như ngài ấy không bắt sống được Shikanosuke trước khi quân Mori tới, Naoie-sama sẽ phải giao lại Bizen và Mimasaka.”
“Để muội được kế thừa Bizen và năm trăm nghìn thửa đất ở Mimasaka mà phụ thân đã gầy dựng cả đời, ông ấy đã quyết sẽ bán đi phần người cuối cùng của mình…”
“Nếu ngài ấy phá vỡ nguyên tắc không giết hại nữ nhân, chủ quân chắc chắn sẽ hoàn toàn trở thành một con quỷ đích thực.”
“Đã nhiều lần, Hideie cố cản phụ thân bằng cách đe dọa tự vẫn, thế nhưng đạo Công giáo lại ngăn cấm chuyện này…nên…Hic hic…”
Đằng sau vô số tội lỗi của Ukita Naoie, nỗi đau đã ăn sâu vào trái tim của đứa con gái ấy.
Liệu việc cô con gái mình gia nhập đạo Công giáo sẽ cản được Naoie?
Không. Một người đã có thể nuôi dạy một cô con gái thông minh, vô tội như thế này chắc chắn không phải là quỷ dữ. Ukita Naoie là một người cha tuyệt vời.
Này, Sagara Yoshiharu, đừng để cơn giận chi phối khiến cậu hoá quỷ dữ.
Zenki thì thầm bên tai cậu thiếu niên.
Ngay tại đây, hãy chấm dứt vòng luân hồi của nỗi căm thù!
Có lẽ đó cũng là ý nghĩa của việc khép lại thời đại chiến tranh triền miên này.
Chỉ nghĩ tới thôi mà đã cảm giác như sẽ bị quở trách rồi…
“Kanbei có bị tra tấn không? Em ấy vẫn ổn chứ?”
“Dạ. Phụ thân từng nhiều lần đe doạ tỷ ấy nhưng chưa từng đụng tay một lần. Dù rằng cơ thể của tỷ ấy khó lòng cử động, thế nhưng ngoài chuyện đó ra thì tỷ ấy vẫn an toàn ạ.”
“Gân cốt ngài ấy có lẽ đã suy yếu, nhưng chỉ cần ngâm mình trong suối nước nóng là sẽ ổn thôi.
“Thật sao…?”
Có vẻ như mình vẫn chưa thua, Yoshiharu nghĩ bụng.
Nếu Kanbei bị tra tấn và cơ thể đầy thương tích, chắc chắn mình sẽ bị lửa hận thù và giận dữ nuốt chửng, trở thành một con quỷ báo thù; nhưng nếu thế này…mình vẫn có thể giữ lại được nhân tính trong mình…
Yoshiharu đã tới miệng hang trong lúc vẫn đang suy nghĩ vẩn vơ.
Mình sẽ không bao giờ để Kanbei bị làm hại.
“Cảm ơn hai người rất nhiều…”
“Từ đây trở đi ngài phải đi bộ. Hầm ngục nằm ở cuối đường hầm này.”
Vừa nhảy xuống, Yakurou dẫn Hideie và Yoshiharu đi vào hang động.
Với cái giá là sự hy sinh của Zenki, Yoshiharu cuối cùng cũng đã đến được đây.
Bên kia song sắt, Kuroda Kanbei đang đợi cậu.
“A…Sao mà chậm thế…Sagara Yoshiharu…”
Dù đã gầy đi trông rõ, thế nhưng nụ cười của Kanbei vẫn tươi tắn như ngày nào.
Yoshiharu run run, tra chìa khóa vào ổ cửa ngục, mở toang cánh cửa đã giam giữ Kanbei suốt bấy lâu nay.
Cảm xúc bị kìm nén suốt bao lâu, chợt dữ đội ùa đến.
Linh miêu thò đầu ra khỏi ngực Yoshiharu, khó chịu kêu lớn: “Mưa ở đâu mà to dữ vậy~ nuu!”. Nhưng cậu trai chẳng thể giữ thêm được chút nào nữa rồi.
“KANBEI À!!!!”
Cậu không biết mình đang nói cái gì nữa.
“Đừng có tự tiện bỏ anh đi vậy chứ, đồ ngốc này!”
“...Mị không ngốc, mị là thiếu nữ thông minh nhất thiên hạ!”
“Im đi! Mới mấy tuổi mà đã đòi làm người trưởng thành rồi chứ! Con bé này!”
“Takenaka Hanbei có ổn không?”
“Anh sẽ không để Hanbei gặp chuyện gì đâu! Em phải lo cho em hơn chứ! Và cả cho Shoyomaru nữa!”
“Shoyomaru chắc chắn sẽ an toàn, mị tin đồng đội của mị.”
“Em…”
Yoshiharu khóc to, dốc hết sức mà ôm lấy cơ thể nhỏ nhắn của Kanbei.
Đệ nhất thiên tài thì sao chứ?
Kanbei. Em thực sự, thực sự quá ngốc! Một đứa ngốc hết thuốc chữa! Dám ngạo mạn tự mình đến chỗ Ukita Naoie, cũng vừa vừa phải phải thôi chứ! Làm anh phải mất bao công sức và lo lắng cho em! Là quân sư của anh, làm ơn phải nghĩ trước khi hành động đi chứ! Cái con bé ngốc! Siêu ngốc! Đại đại ngốc này!
“Yoshiharu! Thả ra! Đau quá đó!”
“Im đi! Nếu thả ra… Em sẽ lại biến mất mất! Anh sẽ không để em rời đi nữa đâu!”
“...Em sẽ không… làm thế nữa đâu… em sẽ không tự ý… biến mất như thế… nữa…”
“Hứa với anh đi!”
“Em sẽ không đi… em sẽ không bỏ đi mà không nói với anh nữa…”
“Nếu còn tự ý hành động như vậy nữa, lần sau anh chắc chắn sẽ không tha thứ cho em đâu, biết chưa hả!”
Linh miêu nhảy vào lòng Kanbei.
“Chỗ này mới đúng chuẩn là chỗ thoải mái nhứt mừ~”
Hành động của Linh miêu khi cuộn tròn trong lòng Kanbei đã phá vỡ giới hạn cuối cùng.
“H…”
Trong vòng tay của Yoshiharu, Kanbei khóc to.

Như thể mọi căng thẳng đều được tháo bung, tiếng nức nở bỗng trào ra, không sao ngăn nổi.
“Uwaaaa…… Uwaaaaa!”
Nước mắt rơi không ngừng.
Tất cả hơi sức còn sót lại trong thân thể suy nhược ấy cũng đã biến thành nước mắt, lã chã tuôn rơi.
Đứng bên cạnh. Hideie và Yakurou cũng lặng lẽ khóc theo.
Để không gián đoạn cuộc đoàn tụ của Yoshiharu và Hanbei, hai người cố nuốt tiếng nấc vào sâu trong cổ họng.
“Uwaaaaaa! Sợ lắm! Đau lắm! Yoshiharu…! Yoshiharu!”
“Anh đây rồi! Không sao nữa rồi! Anh ở ngay đây rồi!”
Giọng của Yoshiharu lẫn trong tiếng khóc, vỡ oà.
Sức mạnh nào đã đưa Kanbei một mình tới cái ngọn núi quái quỷ này vậy?
Vì sao em ấy lại chấp nhận định mệnh tàn khốc đó, khi rút lá The Fool chứ?
Khi nghe được chuyện Nobuna ra lệnh xử tử chính em gái của mình từ Ukita Naoie, Kanbei đã nghĩ gì suốt khoảng thời gian đó? Làm sao mà em ấy có thể chịu đựng được?
Trong nhà tù ẩm thấp và chật hẹp này, em ấy vẫn luôn tin mình, tin rằng mình sẽ không phản bội em ấy.
Có nhiều điều mà mình muốn kể, muốn nói với Kanbei…
Nhưng có quá nhiều thứ, khiến mình lại chẳng biết phải mở lời như thế nào.
“...Em vẫn còn sống. Tạ ơn trời.”
Cuối cùng thì, mình cũng chỉ có thể nói lời cảm ơn.
Kanbei vùi mặt vào ngực của Yoshiharu, dần ngừng khóc.
Hideie và Yakurou lên tiếng nhắc Yoshiharu.
“Yoshiharu-sama, sẽ rắc rối lắm nếu phụ thân phát hiện ra chuyện này ạ…”
“Xuống núi thôi. Chúng tôi sẽ dẫn hai người qua lối đi bí mật, không có canh binh theo dõi.”
Yoshiharu và Kanbei hiện đơn độc sâu trong doanh trại của địch.
Ukita Naoie thì đang truy đuổi.
“Ừm. Tôi sẽ tạm gác lại cuộc chạm trán với Ukita Naoie, sau khi mang Kanbei trở lại nơi an toàn.”
Chính quân Mori sẽ đặt chân tới Harima vào ngày mai hoặc ngày mốt.
Và dù rằng gã ta đủ khôn khéo để nhận ra kế chim mồi của Shikanosuke, nhưng vì quá tập trung vào chuyện Kanbei, nên Ukita Naoie đã quên hẳn nhiệm vụ chính của gã - bắt sống Shikanosuke rồi.
1 Bình luận