Tập 09

Hồi 06: Matsunaga Hisahide nổi loạn! (Diễn)

Hồi 06: Matsunaga Hisahide nổi loạn! (Diễn)

Ngay khi Goemon còn đang thảo luận với đội Kawanamishuu, tình hình đã đột ngột chuyển biến phức tạp.

Quân Matsunaga đốt rừng mở lối, tràn vào khu vực thuộc chùa Kofuku và liền lập tức phát động tấn công.

Các tăng sư đang yên giấc nồng bỗng kinh hoàng bật dậy, thốt lên: “Uwahhh, Danjo tấn công kìa!” rồi hốt hoảng vội tập hợp lại, ứng chiến với kẻ địch.

Đối thủ trước mắt chính là kẻ thù truyền kiếp: Matsunaga Hisahide.

Là Matsunaga Hisahide đã bỏ trốn khỏi đền Kofuku, liên tiếp nổi loạn, chĩa mũi giáo vào các tăng sư rồi trở thành chủ nhân vùng Yamato.

Là Matsunaga Hisahide, kẻ đã tuyên bố sẽ đốt trụi Đại Phật chùa Todai,

và là đồng minh của Oda Nobuna, kẻ từng suýt hỏa thiêu núi Hiei.

Dù bị tấn công bất ngờ, nhưng chỉ sau vài thoáng bối rối, các tăng sư đã vội vã cầm lấy vũ khí, chuẩn bị nghênh chiến.

Cứ như thể họ đã chờ sẵn khoảnh khắc này từ lâu vậy.

“Cuối cùng thì nhà ngươi cũng đã đến rồi hả, Phật địch Matsunaga Hisahide!”

“Khi ngôi sao xúi quẩy quét đuôi trên bầu trời đêm, bần đạo đã biết chuyện sẽ thành ra như thế này mà!”

“Đức Phật đã cảnh báo cho chúng tăng về âm mưu dơ bẩn của ngươi rồi!”

“Hỡi các đồng đạo! Chúng ta phải bảo vệ Đại Phật bằng mọi giá!”

Nhưng có một vấn đề lớn: kẻ mà Matsunaga Hisahide đang tạo phản lại chính là kẻ thù của Phật môn – Oda Nobuna, nàng công chúa từng toan thiêu cháy núi Hiei.

“Nếu giao chiến với Matsunaga Hisahide, chẳng phải bổn môn sẽ hóa ra thành đồng minh của Oda Nobuna hay sao?”

“Tạm gác chuyện Oda Nobuna sang một bên đi, kẻ địch trước mắt mới là quan trọng nhất!”

“Còn đứng đó chuyện trò được nữa à? Phật tặc đã kéo quân tới tận nơi Phật ngự rồi kia kìa!”

“Danjo ngu xuẩn đó, giá mà bỏ qua chúng tăng mà kéo thẳng đến Kyoto luôn thì có phải là tốt hơn không!?”

“Chuyện thành ra thế này khiến bần tăng không khỏi thắc mắc: tại sao cái ôn dịch đó lại xây thành Tamonyama ngay chỗ giao nhau giữa địa phận bổn môn với Kyoto chứ?”

“Có lẽ ả ôn dịch đó không muốn bổn môn dấy binh tấn công thành Yamato khi lúc nó đang bị bỏ trống.”

“Mặc kệ bao oán hận trước giờ vẫn phải nhẫn nhịn, đêm nay bần tăng sẽ giải quyết một lần cho xong hết thảy!”

Ý chí của toàn thể chư tăng đã hoàn toàn nhất trí: Chiến với Matsunaga Hisahide đến tận hơi thở cuối cùng!

“... Thứ lỗi, ừm… có điều này tiểu tăng không biết có nên nói ra hay không. Nhưng nếu bây giờ chúng ta giao chiến với Matsunaga, thì chẳng phải sẽ thành ra công khai trợ giúp cho gia tộc Oda sao ạ? Phật môn đang kẹt trong một tình thế hết sức bất thường, có lẽ nên cân nhắc thật kỹ trước khi giao chiến thì hơn ạ.”

Giữa nơi sắp thành chiến trường máu lửa, có một nhà sư tên Tsutsui Shouken đang cố khuyên can các đồng đạo hãy bình tĩnh lại.

Thế nhưng chẳng ai để tâm đến lời ấy; tất cả tăng sư đã đồng loạt lao vào phía quân Matsunaga, mở màn cho trận chiến.

“Đừng sợ hãi! Chúng ta có hộ pháp Phật môn, được A Tu La ba đầu sáu tay che chở!”

“Đêm nay, chúng ta sẽ tiêu diệt oán nghiệt của Phật môn, Matsunaga Danjo!”

Đám tăng sư đeo phù A Tu La trên ngực đồng loạt hét lên, rồi tay trần xông thẳng vào giữa lòng địch.

Chứng kiến hành động dũng cảm ấy, quân Phật môn lại càng hăng hái hơn. Nhiều tăng binh còn khấn nguyện A Tu La giáng tai họa xuống đầu kẻ thù.

“Hahaha, đây chính là kế hoạch bí mật của bổn môn! Lính địch sẽ sớm run rẩy trước uy lực của A Tu La vĩ đại mà phải quỳ xuống xin hàng thôi!”

“Chính xác! Làm gì có nhân binh nào dám đối đầu với Phật môn cơ chứ!”

Đây không còn chỉ là một trận chiến thông thường.

Kẻ địch là phản đồ Matsunaga Hisahide, kẻ đã quay lưng với chùa Kofuku và với Phật pháp.

Bởi vậy, cho dù Phật môn có phải dùng đến biện pháp cực đoan ấy, thì rốt cuộc vẫn sẽ được tha thứ mà thôi.

Tuy vậy, vẻ mặt binh lính Matsunaga lại lạ lùng một cách khó hiểu, dù chúng đang ở ngay giữa trung tâm trận chiến.

Đặc biệt là, đáng lẽ khi phù A Tu La xuất hiện, kẻ địch phải run sợ, thế mà chúng lại càng tỏ ra hưng phấn hơn.

“...Xin hãy đáp lại lời cầu nguyện của chúng bầy tôi, hỡi thần Ahura Mazda[note85539] vĩ đại.”

“... Đức Thần dẫn lối cho thái dương và các vì sao.”

“... Xin hãy ban cho bầy tôi sự thông tuệ của Ngài, hỡi thần Ahura Mazda vĩ đại!”

Vừa lẩm bẩm, bọn chúng vừa đưa tay giật phăng những tấm phù A Tu La trên người các tăng sư đã ngã xuống, rồi cứ bất chấp điên cuồng lao thẳng về phía trước.

“B-Bọn chúng đang nói cái gì trong miệng thế!?”

“S-Sao thần A Tu La vẫn chưa giáng phạt xuống bọn chúng vậy?”

“Cứ như thể A Tu La còn đang ban phước cho kẻ địch nữa ấy!”

Ta không hiểu…Những dự cảm chẳng lành nhanh chóng lan tràn giữa các chúng tăng như một cơn lũ, nhấn chìm tất thảy trong cái cảm giác ớn lạnh và sợ hãi.

Trận tuyến của Phật môn đã sụp đổ.

Đối diện với những tăng sư đang ngập trong kinh hoàng, quân Matsunaga vẫn không một chút nhân từ, thản nhiên giật phăng tất cả những tấm phù A Tu La đeo trên cổ chúng tăng.

“UWAHHHHH!”

“CỨU! CỨU MỖ!”

Thấy tiền tuyến sắp bị xuyên thủng, các tăng sư ở hậu phương buộc phải tung ra con át chủ bài mà họ đã dày công chuẩn bị riêng để đối phó với Matsunaga Hisahide.

Bí khí do tăng sư hai chùa Todai và Kofuku đã sắp đặt ấy là...

“Đừng hoảng loạn! Đông phương Thánh thú đã ở đây!”

“Là hươu! Hươu kìa!”

Chính xác, bí khí ấy chính là lũ hươu.

Shikas (Shikanoko :)))) đã luôn được xem là Thánh thú từ thời kỳ cổ đại.

Shikanoko Nokonoko | Shikanoko Nokonoko Koshitantan

Dù Shikas này có thể chẳng mảy may hiệu quả khi dùng để đối đầu với quỷ nữ Matsunaga Hisahide, nhưng một tên lính bình thường thì chẳng sao đời nào mà dám trực diện đối mặt với bầy hươu ấy.

Sau khi mở toang các chuồng hươu, các khiển hươu sư liền vung gậy điều khiển, để những cặp gạc sắc bén lao thẳng vào hàng ngũ quân Matsunaga.

Thế nhưng kế hoạch ấy vẫn hoàn toàn vô dụng…

Bởi kẻ địch mà họ phải đối đầu lại là Hisahide.

“Biiiiooooohhh!”

“ĐÓ…”

“ĐÓ LÀ CÁI QUÁI GÌ VẬY!?”

“BIIIOOHHHHHHHH!”

“UWAHHHHHHHHHH!”

Từ giữa đoàn quân Matsunaga, bỗng xuất hiện một đám quái thú khổng lồ; tiếng thét vang dội của chúng khiến lũ hươu run rẩy trong hoảng loạn.

Ngoại bang nữ đế, Matsunaga Hisahide đang cưỡi trên lưng con quái thú to lớn nhất, với chiếc vòi dài ngoằng, và từ đó chỉ huy toàn bộ quân lính dưới trướng.

“CÁI GÌ THẾ!??”

“QU…QUÁI VẬT!!!!!!!!!!!”

Với người Nhật Bản lúc bấy giờ, những sinh vật ấy chẳng khác nào quỷ dữ bước ra từ Địa Ngục; thế nhưng người hiện đại thì ai cũng biết đó chỉ là những con voi mà thôi.

Hisahide an tọa trên chiếc bành lưng lộng lẫy, cột chặt trên lưng con voi mà nàng ta mua về từ ngoại quốc. Nàng ung dung vung vẩy chiếc tẩu dài ngậm nơi khóe môi, đôi mắt dài hẹp, quyến rũ lười biếng đảo nhìn toàn cảnh chiến trường bên dưới chân mình.

“Hoho, thứ duy nhất ta cần là thủ cấp của Oda Nobuna. Kẻ nào dám cản đường, xử chết không tha… haha, hahahaha!”

Đám hươu vốn chưa từng thấy sinh vật nào to lớn đến vậy, liền hoảng hốt quay đầu bỏ chạy, mỗi con một ngả.

Các tăng sư chẳng còn dám nghĩ đến hậu quả nếu họ thực sự trở thành đồng minh của gia tộc Oda nữa.

Các tăng sư chẳng còn dám do dự.

Thứ đang diễn ra trước mắt họ đích thị là thảm họa.

Nếu Phật môn không đánh bại được Hisahide tại đây, chùa Koufuku và chùa Todai ắt sẽ bị phá hủy dưới tay ác quỷ đó.

Matsunaga Danjo Hisahide đã lên kế hoạch: nhân cớ nổi loạn để thanh trừng những kẻ luôn ngáng chân nàng - cụ thể là các tự viện ở Nara và những chùa khác - rồi đốt trụi, biến tất cả thành cát bụi.

Giọng nàng ta quái dị khôn cùng, tựa như đang bị ma quỷ nhập hồn.

“Là quỷ…! Là quỷ đó!”

“Ả…Ả ta…rốt cuộc là thứ gì vậy!?”

Một nỗi sợ hãi bủa vây, khiến những đệ tử của Phật môn chết lặng.

Nếu cứ thế này… ngũ tháp chùa Kōfuku, niềm kiêu hãnh của bổn môn, sẽ bị thiêu rụi mất! Và nếu Đại Phật điện sụp đổ, thì Đại Phật Tōdai cùng kho báu Shōsōin cũng sẽ khó mà giữ nổi!

“Vì sao… vì sao ả ta lại ôm hận với Phật môn chúng ta đến thế!?”

“Y… Yamato là thánh địa, vùng đất nơi thần linh ngự trị! Bổn môn quyết không để chốn linh thiêng này rơi vào tay quỷ nữ ấy!”

Hét đoạn, các tăng sư chĩa giáo đâm tới tấp vào chân tượng quái, thế nhưng chỉ với một cú quăng vòi đơn giản, cả đoàn đã bị đánh văng, ngã như rạ.

Chưa ai từng thấy những con ngoại quái kinh khủng như thế cả.

Dù cho có muốn tấn công, họ cũng chẳng biết phải chĩa mũi giáo vào chỗ nào hết.

Bên cạnh đó…

“...Xin hãy đáp lại lời cầu nguyện của bầy tôi, hỡi thần Ahura Mazda vĩ đại.”

“...Vị thần vĩ đại khiển điều thiên hoàng cùng muôn vì sao.”

“...Dẫn dắt ánh trăng dõi xuống trần thế.”

“...Xin hãy ban cho bầy tôi sự thông tuệ của ngài, hỡi thần Ahura Mazda vĩ đại!”

Dẫu bị chém đâm, những binh lính của quân Matsunaga vẫn chẳng hề chùn bước - bọn chúng lầm lũi tiến tới, gương mặt vô hồn tái nhợt.

“Yêu nghiệt Danjo! Đừng bảo ngươi đã cho đám phàm phu kia uống mê hồn độc rồi!?”

“Thứ mùi hương ngột ngạt đó! Không thể nhầm lẫn được!”

Hisahide nhíu mày, nhả một làn khói trắng từ tẩu thuốc.

“Tục tăng ngu muội… vị thần mà các người thờ phụng dưới cái tên Asura… chính danh của ngài ấy là Ahura Mazda đấy~”

“Ahura…gì cơ chứ!?”

Yêu nghiệt kia đã hoàn toàn loạn trí rồi.

Thật kinh hãi làm sao…

Tại khoảnh khắc này, dưới quang huy bất tường của đạo hung tinh rạch ngang bầu trời, đôi mắt Hisahide bỗng ánh lên sắc lạnh của loài thú săn mồi; nàng ta chẳng khác nào một ngoại thần của dị giáo xa lạ.

Nhưng chắc chắn không phải thứ ngọt ngào của một ái thần.

Mà là hung bạo và hủy diệt, mang theo hơi thở cuồng nhiệt, phẫn nộ, dồn sự căm hận đến tột cùng về thời Chiến quốc đầy rẫy nghịch lý kia.

“Hỡi đám phàm phu ngu muội, cả đời chỉ biết co rúm trong xó xỉnh của quốc đảo nhỏ bé này—hãy để lòng nhân từ của bổn tọa khai sáng cho các ngươi. Ahura Mazda là vị thần của đất nước Ba Tư, từ lâu đã bị lãng quên trong dòng cát thời gian. Ngài là chúa tể tối cao phán xét thiện ác; là đại thần mang tai ương đến thế giới này; và là bản án cuối cùng dành cho các ngươi.”

Không…

Yêu nghiệt đang an tọa trước mặt chúng ta kia chẳng phải là người phụ nữ mang cái tên Matsunaga Hisahide—kẻ từng nở thứ nụ cười mê muội lúc trước.

Đôi mắt cô ta rực ánh vàng kim.

Chằm chằm soi xét như Tị nhãn, chực chờ quan sát con mồi.

Là đôi mắt của quỷ dữ!

Đó mới đúng là bản chất của cô ta ư!?

Tệ hơn cả thứ độc tiết kinh tởm!

“Matsunaga Danjo! Nếu không nhờ chùa Kofuku che chở thuở nhỏ, yêu nghiệt ngươi sớm đã bị ngọn lửa chiến tranh nuốt chửng rồi!”

“Ngươi đã quên những ơn nghĩa đó rồi sao?”

“Hãy nhớ lại những lời răn của Đức Phật đi!”

Ku…Kukuku…

Hisahide phá lên cười vào đám tăng lữ dưới kia.

Thứ âm thanh lạnh lẽo, tưởng như có thể đóng băng bất cứ kẻ nào nghe thấy; đối lập một trời một vực với nụ cười tựa như nữ thần trên môi nàng ta.

“Biết ơn ư? Trong ký ức của bổn toạ, thứ duy nhất còn sót lại chỉ là cơn đau buốt thấu xương do lũ giả nhân giả nghĩa các người khắc lên thân xác này – tất cả chỉ vì thứ giáo lý bệnh hoạn coi đàn bà là ô uế, và thứ Giáo thuật mà các người chỉ biết đem ra để cướp mạng kẻ khác.”

Cái ánh nhìn tàn độc của Hisahide lúc này thực sự có thể bóp nát trái tim của bất kỳ kẻ nào lỡ đối diện.

Đến cả quỷ dữ cũng phải né tránh, chẳng dám đứng trước nàng.

Đôi mắt đó, ta đã từng thấy ở đâu…

Asura…

Đó là đôi mắt của Asura!

“...T…Thật kinh khiếp…!”

“Đừng! Đừng có nhìn qua phía bên đây!”

Các tăng sư rốt cuộc cũng đã bắt đầu run rẩy, chùn bước vì sợ hãi.

Nhưng Hisahide chẳng hề khoan nhượng mà tiếp tục dẫn đám binh lính đã bị bỏ bùa tiếp tục xông tới.

“Bổn toạ, Matsunaga Danjo Hisahide, nhân danh Thần Ahura Mazda chí tôn, tuyên hạ oán quyết: Thanh trừng những kẻ đã dám làm ô danh Đức Thánh và Phật tổ; những kẻ quân sự hoá tăng đồ, tra tấn và bạo hành phụ nữ, bóp nghẹt đất nước và vơ vét dân sinh. Giáo dân của ta! Hãy nổi lửa—thiêu sạch Todai và Kōfuku, những ngôi chùa đã bị ô uế đến tận gốc!”

Nhưng, tại Shosoin của chùa Todai lại đang giữ Ranjatai dùng để cứu Hanbei.

Ngay khi lời tuyên án vừa dứt, Goemon cũng vừa tới được chỗ Hisahide.

Cô ninja nhỏ đã nhảy lên được nóc kiệu trên lưng Đại tượng mà nữ tướng quân đang an tọa.

“Cô bị điên rồi hả!? Matsunaga-shi!?”

“Nhầm rồi, Ninja. Đây mới chính là con người thật của bổn tọa.”

“Nhưng bọn tôi cần lấy Rajantai trong chùa Todai để cứu Takenaka-shi.”

“Thì sao chứ? Bổn toạ phải đốt trụi Todai, kẻ nào dám chống đối mệnh lệnh của bổn toạ thì cũng nên cháy cùng với nơi ấy đi.”

“Xem ra… dù tôi có nói thế nào thì cô cũng sẽ không chịu dừng chuyện làm phản này, phải không!?”

“Chính xác, trước khi đôi tay này ôm trọn thủ cấp ngập đẫm máu tươi của Oda Nobuna, bổn tọa sẽ không bao giờ dừng bước.”

“Vì… vì sao cô lại định làm chuyện tàn nhẫn đó với Hime—người mà cô vẫn luôn yêu thương như con ruột chứ!?”

“...Là bởi hung tinh kia thật quá đỗi đẹp đẽ rồi…”

Người phụ nữ này, chẳng lẽ nào cũng đang bị trúng bùa mê rồi ư…? Goemon nhẩm nghĩ.

Nếu chuyện đã đến nước này thì chẳng còn cách nào khác, mình buộc phải hạ thủ cô ta!

“...Sinh mạng của cô, tôi xin nhận lấy.”

Goemon chém toạc mái kiệu và ném shuriken hướng về phía Hisahide.

Rồi đúng lúc mà Hisahide giơ lên tẩu thuốc gạt văng ám khí, lợi dụng khoảng hở đó, Goemon lập tức siết chặt đoản đao và lao thẳng vào nàng.

Nơi mà cô nhắm tới quá rõ ràng:

Cổ họng của Hisahide.

“Chùa Todai không thể bị thiêu rụi!”

“Vô ích…”

Đột nhiên Goemon nhận ra mình đang bị khoá chặt giữa không trung, chẳng thể áp sát được tới Hisahide chút nào.

Là những con rối.

Một con rối mang hình dạng của một thiếu nữ đã quấn chặt lấy Goemon.

Cánh tay nó bị vặn xoắn thành hình thù dị dạng, uốn cong như vòi mực, trói chặt lấy toàn bộ cơ thể cô.

Rối vốn chỉ là búp bê vô tri, chẳng phải sinh vật sống, thế nên chúng tuyệt nhiên chẳng phát ra sát khí, cũng không có bất kỳ dấu hiệu hiện diện nào để mà đề phòng.

Không nhận ra được chuyện này, chính là lý do thất bại của Goemon.

Ngay khoảnh khắc ấy, ánh mắt đỏ rực của Goemon chạm vào đôi mắt vàng kim của Hisahide.

Một Goemon vốn luôn bình tĩnh bỗng khẽ rùng mình.

“...Matsunaga…shi…!?”

“Câm mồm, Ninja. Im lặng mà chết đi,”

Xoẹt…

Máu tươi vọt ra từ giữa không trung…

Rơi xuống, nhuốm lên đầu những binh lính đang hành quân dưới chân Đại tượng.

“Uwahhh!”

“L..Lão đại…!?”

“K…Không thể nào…!”

Nhân lúc hỗn loạn, đội Kawanamishuu vốn đang định leo lên chỗ Hisahide, vừa chứng kiến cảnh ấy liền thét lên kinh hãi.

Và đoàn quân Matsunaga tiếp tục càn quét các tăng binh kia, những kẻ đang gào lên với ý chí liều chết: “Nếu chúng ta lùi bước tại đây, cả Phật pháp lẫn Yamato sẽ bị diệt vong!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Ahura Mazda là thần tối cao trong tôn giáo Zoroastrianism (Bái Hỏa giáo) – một trong những tôn giáo cổ xưa nhất thế giới, ra đời ở Ba Tư (Iran ngày nay). Trong tiếng Avestan, Ahura Mazda có nghĩa là “Chúa Tể Thông Tuệ” (Ahura = Chúa tể, Mazda = Trí tuệ). Ông được xem là thần sáng tạo vũ trụ, nguồn gốc của ánh sáng, sự thật và cái thiện. Ahura Mazda đối lập với Angra Mainyu (Ahriman) – linh hồn tà ác, đại diện cho bóng tối, dối trá và hỗn loạn. Tôn giáo này nhấn mạnh đến cuộc chiến giữa Thiện (Ahura Mazda và các Amesha Spenta – "Thánh Linh") và Ác (Angra Mainyu cùng đội quân quỷ dữ). Người theo đạo Zoroastrian tin rằng con người phải chọn lựa đứng về phía ánh sáng và sự thật để sau cùng, cái thiện sẽ chiến thắng và thế giới được thanh tẩy.
Ahura Mazda là thần tối cao trong tôn giáo Zoroastrianism (Bái Hỏa giáo) – một trong những tôn giáo cổ xưa nhất thế giới, ra đời ở Ba Tư (Iran ngày nay). Trong tiếng Avestan, Ahura Mazda có nghĩa là “Chúa Tể Thông Tuệ” (Ahura = Chúa tể, Mazda = Trí tuệ). Ông được xem là thần sáng tạo vũ trụ, nguồn gốc của ánh sáng, sự thật và cái thiện. Ahura Mazda đối lập với Angra Mainyu (Ahriman) – linh hồn tà ác, đại diện cho bóng tối, dối trá và hỗn loạn. Tôn giáo này nhấn mạnh đến cuộc chiến giữa Thiện (Ahura Mazda và các Amesha Spenta – "Thánh Linh") và Ác (Angra Mainyu cùng đội quân quỷ dữ). Người theo đạo Zoroastrian tin rằng con người phải chọn lựa đứng về phía ánh sáng và sự thật để sau cùng, cái thiện sẽ chiến thắng và thế giới được thanh tẩy.