Tập 09

Hồi 04: Phá Ám

Hồi 04: Phá Ám

Nằm tại phía Đông thành Himeji là một làng chài nhỏ.

Ngôi làng có tên là “Utsushize” viết theo chữ Kanji, phát âm là “Aga”.

Làng chài nằm bên cửa sông Yumesakigawa này đã luôn nổi tiếng với phiên chợ trời cùng với ngôi đền Nyankousou của nó.

Tràn đầy sức sống của vùng thôn quê.

Mà thực ra, gọi Aga là một thị trấn cảng nhỏ có lẽ sẽ chính xác hơn là “làng chài”.

Hôm nay, ở làng chài đó, tại một ngôi đền hoang vắng, Yoshiharu, Shikanosuke cùng với hiện thân của Zenki đang bí mật tụ họp.

“Chủ nhân của ta đang mang trọng bệnh, không thể tự mình chèo lái trận chiến lần này. Muốn dùng kế nghi binh để kìm chân Ukita Naoie và cứu Kanbei ra khỏi hiểm cảnh… e rằng chúng ta phải nhờ lão bà Aga trợ giúp thôi.”

Zenki thì thầm từ trong bụi cỏ phía bên phải, ngay trước ngôi đền.

“Lão bà Aga?””

“Lão bà Aga là một Âm dương sư hiển danh của tỉnh Harima, văn thuyết dĩ quá bách tuế (nghe đâu đã hơn trăm tuổi), nhưng thực hư ra sao thì chẳng ai biết được.”

Shikanosuke lí nhí, “Chúng ta định mời bà ấy về làm chỉ huy thay cho Hanbei-sama ư?”

“Goemon và những người khác hiện đã được cử đến Yamato để đánh cắp Ranjatai, nên hiển nhiên là Yamanaka Shikanosuke sẽ chỉ huy đội nghi binh, và Sagara Yoshiharu sẽ cầm mũi quân giải cứu. Thực tế thì… chúng ta chẳng còn sự lựa chọn nào khác cả.”

“Anh đang bảo tôi làm ninja ấy hử?” Yoshiharu bật thốt, xém tí nữa thì lộ cả nơi ẩn nấp.

“Sở trường của hạ nữ là xông pha càn quét kẻ địch trên chiến trường, bị bắt phải nhớ mấy kiểu kế hoạch phức tạp thế này…thì có hơi quá sức ạ…” Shikanosuke vội kéo Yoshiharu xuống, ghì cậu vào trong lòng nàng.

“Vì vậy chúng ta mới cần đến lão bà Aga. Thuở trước, không ít Âm dương sư đã từng ra trận, và trong số ấy… lão bà Aga được người đời gọi là Thiên hạ đệ nhất đại quân sư.”

Anh ta mỉm cười nhìn hai thiếu niên đang bối rối cố đẩy nhau ra, rồi niệm một câu chú hướng về phía ngôi đền.

Cót.

Cánh cửa gỗ mục từ từ hé mở.

“Lão bà Aga sống trong đền này à?”

“Phải. Tính tình bà ấy… có hơi chút kỳ quặc.”

“Ngôi đền này lạ thật. Cái cầu thang kia sao lại dẫn sâu xuống lòng đất vậy nhỉ?”

“Đã thấy chùn bước rồi sao, Sagara Yoshiharu?”

“Tất nhiên là không rồi! Để tôi tiên phong xuống trước cho!”

Miệng thì cứng, nhưng chân tay lại bủn rủn; Yoshiharu rón rén bước về phía cầu thang cũ kỹ bám đầy bụi bặm.

“Cả hạ nữ nữa, thưa chủ quân!”

Shikanosuke liền theo sát ngay sau lưng cậu trai.

“Shikanosuke-chan, tôi biết ơn vì cô coi trọng tôi… nhưng cứ gọi tôi là Chủ quân hoài thì có hơi kỳ đó.”

“Chủ quân là chủ quân, gọi như thế thì có gì sai đâu ạ? Hơn nữa, xin chủ quân đừng xưng hô mật thiết quá với hạ nữ nữa… Hạ nữ cũng chẳng còn nhỏ mà… nên xin ngài hãy gọi hạ nữ bằng tên riêng đi ạ.”

Shikanosuke bỗng hạ giọng, khẽ níu lấy vạt áo Yoshiharu.

“H-Hiểu rồi.” Yoshiharu lúng túng đáp.

Hô hô, chuyện gì đây thế nhở~ Từ lúc nào mà đôi nam nữ từng đấm nhau lên bờ xuống ruộng nay lại đã trở nên khăng khít thế ta~

Một nụ cười mang đầy sự ẩn ý đang âm thầm quan sát cặp trai gái nồng nặc mùi ngượng ngùng kia…

Với Zenki dẫn đầu, cả nhóm chậm rãi tiến sâu xuống lòng đất.

Cuối cầu thang là một căn phòng cũ kỹ, mờ mịt vì làn khói trắng lơ lửng.

Bên trong phòng, chất đầy những ống thủy tinh lớn và các quả cầu trong suốt đặt ngay ngắn trên giá gỗ. Ở góc phòng, vô số xác chuột và ếch được ngâm trong những bình nước đục khiến Yoshiharu giật nảy người. Còn Shikanosuke thì đưa mắt về phía cái vạc đang sôi sùng sục, cũng chính là nơi phả ra làn khói kia.

Sau lớp khói dày, là một bà lão đang đứng khuất mình, tay khuấy đều lên cái thứ hỗn hợp đủ màu sắc bằng một chiếc muỗng gỗ dài quá cỡ thường.

“Ôi trời! Có khách quý ghé thăm sao? Bà chẳng ngờ các vị lại lặn lội đến tận vùng quê Harima này để tìm bà đâu.”

Lão bà mỉm cười khi trông thấy Zenki xuất hiện ở ngưỡng cửa buồng.

Chỉ nhìn bề ngoài thì không sao đoán nổi tuổi tác của bà ấy. Một trăm? Hai trăm? Không… có lẽ còn hơn thế nữa.

Bà lão khoác trên mình một cái haori[note84813]Haori – Wikipedia tiếng Việt đã mục chỉ, mải tập trung khuấy đều thứ hỗn hợp mà chỉ có Chúa mới biết là gì ở trong cái vạc.

“Trông bà vẫn khỏe lắm, lão bà Aga.”

Có vẻ giữa Zenki và bà lão tồn tại một mối quan hệ cực kỳ gần gũi.

“Hee hee hee… từ bao giờ mà cậu chịu làm shikigami rồi thế? Tổ tiên bà đã  từng phải chịu không biết những bao nhiêu trận thất bại dưới tay của các shikigami mà cậu từng gọi nên đấy!”

“Chuyện không có gì đáng kể, gieo nhân nào thì gặt quả nấy. Ta cũng đang phải dốc hết sức để mà trả món nợ của mình đây.” Zenki cười đau khổ.

“Họ đang nói gì vậy, thưa chủ quân?”

Shikanosuke bỗng thì thầm vào phía bên tai của Yoshiharu khiến cậu trai hơi giật mình, nhưng tất nhiên là Yoshiharu cũng chẳng biết là hai người kia đang nói cái gì cả,

“Hee hee hee… một bà lão từng phải dựa vào các cậu để kiếm chác chút đỉnh như bà thì giờ cũng chẳng còn chốn nào dung thân nữa. Những shikigami của bà cũng không thể được gọi nên; thành ra bà chỉ còn cách ở lại Harima này… rồi bán sách mà sống thôi.”

Vừa nói, lão bà Aga đưa ngón tay gầy guộc chỉ sang đống sách chất cao ở phía góc tường.

“Hee hee hee… toàn là những thứ bà viết để giết thời gian cả đấy.”

“Và chỉ có duy nhất một người từng đọc hết chỗ sách đó… chính là đệ tử bất xứng Kanbei của bà.”

Đến hai chữ bất xứng, giọng bà bỗng hạ xuống, tỏ rõ ý trách Kanbei.

“Bà từng du hành khắp Harima, ghi lại địa thế, phong tục, cả những truyền thuyết dân gian của vùng đất này. Với dân bản địa thì chẳng có gì lạ, nhưng khi ra chiến trường… số thông tin ấy lại quý giá vô cùng. Cũng chính vì thế mà không ít các gia tộc, để giữ địa vị bá chủ, đã phải bỏ ra cả đống tiền chỉ để mua cho được mấy cuốn sách này đó, hee hee hee…”

“Bà cũng khuyến khích cậu nên xem qua cuốn ký sự siêu nhiên ở Harima có tên “Chứng ngôn lưu lạc tại Banshu” này. Nếu mua ngay thì bà khuyến mãi cho cậu ba mươi phần trăm giá gốc đấy. Hee hee hee.”

Lão bà Aga cười toe toét, dúi vào tay Zenki một cuốn sách bọc da đã sờn cả gáy.

Trong nụ cười ấy, chẳng còn lấy một cái răng.

“Wawa!”

Yoshiharu bị dọa đến mức giật lùi về sauShikanosuke ở bên cạnh cũng chẳng khá hơn gì mà run rẩy ôm chầm lấy cậu trai trẻ.

Chỉ có Zenki là vẫn điềm tĩnh như thường.

“Ara~ Thời đại của âm dương sư cùng với hồn linh đã sắp kết thúc rồi, thế nên là những sự kiện dị thường tại Harima cũng phải nên biến mất dần rồi chứ nhỉ?”

“Hee hee hee, đúng là dạo gần đây bà chẳng còn thấy mấy nữa, Zenki này, lẽ nào các cậu đã thực sự phá hủy long mạch rồi ư?”

“He he… đúng là chẳng có gì qua được mắt lão bà Aga.”

“Với bà thì chỉ cần dùng dược liệu để kéo dài tuổi thọ; thêm một hai trăm năm nữa cũng chẳng là vấn đề. Nhưng với shikigami các cậu… và cả chủ nhân của cậu, hẳn đang có chuyện chẳng lành, đúng chứ?”

“He he, Shikigami thì nào có biết chết là gì, chỉ là rồi lại trở về cõi trên.”

“Chủ nhân của cậu chắc tầm tuổi Kanbei, nhưng thân thể thì yếu hơn nhiều. Buộc phải rời khỏi thế gian này khi còn quá trẻ…quả là đáng tiếc mà, hee hee hee.”

“Cũng vì lẽ đó nên hôm nay chúng ta mới đến tìm gặp bà”

“Ôi chà… chẳng phải là các cậu đã đến đây để tìm cách cứu Kanbei sao? Nếu là đứa đệ tử ngỗ ngược đó, thì bà mặc kệ. Tiểu tử ấy đã vứt bỏ Âm dương thuật, rồi lại mê mẩn cái thứ gọi là ‘khoa học man di’ vớ vẩn gì đó… nghĩ đến thôi là bà lại phải bực mình!”

Lão bà Aga bĩu môi, rồi nói tiếp:

“Bà còn nghe bảo con bé đó tự ý đến gặp Naoie mà không thèm bàn với ai, để rồi bị bắt giữ và sắp bị xử tử. Tiểu tử ấy lúc nào cũng cứng đầu, thiếu kiên nhẫn… xem ra đến lúc chết cũng chẳng bỏ được cái tật đó.”

“Kanbei hay chủ nhân Hanbei, chúng ta sẽ cứu cả hai. Nhưng thời hạn… chỉ còn năm ngày thôi.”

Nghe đến đây, lão bà Aga khẽ cau mày,

“Bà cứ ngỡ rằng cậu không phải hạng ngây thơ…thế nhưng có vẻ như đôi mắt già nua này cũng chẳng còn đáng tin nữa rồi nhỉ?”

“Người nói ra điều đó không phải ta,” Zenki đáp nhỏ, “mà là Sagara Yoshiharu-sama đây.”

Lão bà Aga,

Sagara Yoshiharu,

Hai người họ tự giới thiệu với nhau,

“Tên tôi là Sagara Yoshiharu, tướng lãnh của gia tộc Oda, thống soái đoàn quân đang đối địch với gia tộc Mori. Và như bà đã rõ, Quân sư Kanbei của chúng tôi sắp bị Ukita Naoie xử tử. Xin hãy cho tôi mượn sức lực của bà, thưa lão bà Aga… chúng tôi đã ở thế tiến thoái lưỡng nan rồi!”

“Các ngươi cứ gọi ta là lão bà Aga… nhưng tên thật của bà là gì nhỉ?

À phải, phải rồi—Ashiya Doukai. Truyền nhân của đệ nhất Âm dương sư Ashiya Doman xứ Harima. Nếu tính đời thì chắc bà là… đệ lục nhân đấy, nhỉ?”

“Đệ lục ư? Bà đã quá Thời Kỳ Hoàng Kim của mình rồi mà?”

“Khi già đi thì trí nhớ cũng lẩm cẩm theo, he he he. Tổ tiên của bà—Ashiya Doman-sama—đã từng đối đầu không biết bao nhiêu Âm dương sư hùng mạnh chỉ với mỗi dạng cáo thôi đấy!”

“Dù sao thì, xin hãy cho tôi mượn sức mạnh của bà.”

“Ara ara… bà nên làm gì đây nhỉ, he he he?”

“Chuyện bệnh tình của Hanbei đã giao cho Goemon lo rồi, nên giờ chúng tôi muốn cứu Kanbei khỏi núi Shozan!”

“Ồ, núi Shozan sao? Bà biết rất rõ về nó đó, có cả bản đồ ở đây này.”

“Ồ? Núi Shozan sao? Bà biết rất rõ về nơi đó đấy. Ở đây có cả bản đồ này.”

“Thế thì còn gì bằng!”

“Trên đất Harima thì chẳng có gì mà bà không biết. Nhưng muốn sở hữu được tri thức của bà… thì cái giá không hề rẻ đâu, he he he he.”

Zenki bắt đầu giải thích kế hoạch cho lão bà Aga.

Shikanosuke-chan sẽ thay Hanbei chỉ huy đội nghi binh, dụ Ukita Naoie rời khỏi núi Shozan và cố gắng kéo dài trận chiến theo sách lược mà Hanbei đã vạch ra.

 Còn Yoshiharu sẽ nhân lúc ấy trám vị trí của Goemon—người đang trên đường đến đền Todai—để cùng Zenki lén xâm nhập núi Shozan, tìm kiếm và giải cứu Kanbei.

Một kế hoạch phức tạp đến mức nực cười, hihihi. Để cho nữ chiến binh não phẳng kia chỉ huy trận đánh, còn tên nhóc này thì đi làm trò ninja… Nếu theo lẽ thường, muốn rèn hai đứa đủ sức đảm nhiệm vai trò đó, e rằng cả chục năm cũng vẫn còn chưa đủ.”

“Vậy thì không kịp mất!

Chính quân Mori đã sắp tới cửa Harima rồi. Khi ấy Kanbei chắc chắn sẽ bị xử tử. Thời gian chỉ còn khoảng năm ngày nữa thôi! Vì thế nên chúng tôi mới cần đến sự giúp đỡ của bà!” Yoshiharu nài nỉ.

“Sự nghiệp vốn dựa vào Zenki của bà đã kết thúc từ lâu. Tiểu tử Kanbei thì vứt bỏ Âm dương thuật, lại còn bán mình cho cái thứ khoa học man di đó. Vậy thì bà phải có lý do gì để giúp các người chứ?”

“Mong bà hãy rộng lòng mà cân nhắc lại đi ạ!”

“Tên nhóc này… cái giá để nhận được sự giúp đỡ của bà không hề rẻ đâu. Mà bà thì đang đau đầu vì đám shikigami biến mất kia kìa.”

“Shikigami?”

“À, phải rồi. Sau khi ngươi chết, hãy giao linh hồn của ngươi cho bà. Hehehe… Khi mạng ngươi đã tàn và ngươi trở thành âm hồn phụng sự bà… đó chính là điều kiện để bà chịu giúp các người.”

“Sao có thể-!” Shikanosuke liền lập tức phản đối thế nhưng Yoshiharu lại đồng ý mà chẳng có chút do dự.

“Tôi hiểu rồi, hãy giao kèo đi!”

Lão bà Aga nhoẻn miệng cười, 

“Hồ hồ~ tên nhãi nhà ngươi mà cũng có dáng dấp của một Anh Hùng đấy… đáng khen, đáng khen~”

Zenki cười gượng:

“Đều là nhờ sự dìu dắt của chủ nhân cả.”

“Được rồi, tên nhãi. Mấy điều ta vừa nói chỉ là hù dọa thôi. Zenki và cô nhóc Takenaka kia… Âm dương thuật của họ sớm muộn gì cũng sẽ biến mất khỏi thế gian này. Cứ xem chuyện lần này như công việc cuối cùng của bà… với tư cách là một Âm dương sư đi~”

“Ể… thế còn chuyện thù lao thì sao?”

“Hậu duệ của Ashiya Doman lẽ ra phải là kẻ thù của Zenki… vậy mà giờ lại chung tay để điểm nốt chút màu sắc cuối cùng cho lịch sử Âm dương thuật. Như thế chẳng phải đã là quá đủ rồi sao?”

“Ể? Ể? Zenki thực sự là ai thế?”

“Ể? Ể? Zenki rốt cuộc là ai vậy?”

Yoshiharu bối rối nhìn sang Zenki đang dùng quạt che đi khuôn miệng một cách thật bí ẩn. 

“Và với kẻ chẳng hề ngần ngại bán linh hồn để cứu đứa học trò ngu ngốc của bà… các người còn đứng đực ra đấy làm gì!? Mau bắt đầu luyện tập đi!”

“Thật ư!? Cảm ơn bà nhiều lắm, lão bà bà!”

“Thưa chủ quân! Chúng ta thành công rồi!”

 Shikanosuke mừng rỡ, nhảy chồm lên ôm lấy Yoshiharu.

“Mấy đứa này… đã bảo đừng có gọi bà là ‘lão bà bà’ nữa rồi cơ mà! He he he.”

Lão bà Aga còn hứa sẽ giúp Yoshiharu và Shikanosuke đạt được mục tiêu trong cái kế hoạch tưởng như bất khả thi kia.

Điều mà chủ tướng Shikanosuke của đội nghi binh cần phải học không phải là chiến thuật “Đột kích từ mọi phía” — thứ chẳng thể nào thuần thục trong một thời gian ngắn. Vì vậy, nàng sẽ tu luyện chiến lược “Kimon Tonkou” của gia tộc Ashiya, một bí pháp đã được truyền qua nhiều đời của dòng họ này.

Còn Yoshiharu, với tư cách chỉ huy đội thâm nhập núi Shozan, phải lĩnh hội một trong những kỹ thuật cổ xưa của Âm dương thuật còn tồn tại đến ngày nay: “Vô ảnh thuật”,  một kỹ thuật giúp cho bản thân lẩn khuất khỏi tầm mắt của đối phương. 

Lão bà Aga nói rằng hai người họ có thể học được những kỹ thuật ấy chỉ trong vòng ba ngày.

“Theo lý thuyết thì một kẻ amater không thể nào nắm được các kỹ thuật tinh vi như vậy. Vì thế mới cần đến sự trợ lực của Zenki… và của cả bà nữa. Rồi các người sẽ sớm đạt được thành tựu thôi.”

“Chúng tôi thực sự rất cảm kích, bà bà!”

Trong lòng Yoshiharu lúc ấy tràn ngập niềm vui và hy vọng.

Cuối cùng thì đã có một tia sáng nhỏ xé qua bức màn đêm dày đặc.

Cậu thiếu niên thậm chí còn vô thức gọi “Hãy đợi anh Kanbei!”.

“Oi oi, Yoshiharu, nếu như mà cậu thực sự muốn thuần thục một kỹ năng chỉ trong 3 ngày mà nhẽ ra phải mất nhiều tuần hay thậm chí là nhiều tháng luyện tập, thì đừng có cố gắng nửa vời! Đừng có phung phí thời gian vào mấy cái suy nghĩ lung tung nữa!”

“Hiểu rồi, Zenki! Cuối cùng thì cũng đã đến lúc để Đoàn Sagara phản công rồi!”

“Vâng! Thưa chủ quân! Tiểu nữ cũng sẽ xông pha! Hi sinh! Chết trên chiến trường! Vì chủ quân!”

“Shikanosuke-chan, mấy lời ấy là cấm kỵ đấy!”

“Tiểu nữ đâu còn là đứa con nít vắt mũi chưa sạch, xin ngài đừng dùng hậu tố để gọi tên tiểu nữ nữa ạ, thưa chủ quân! Đây cũng là lễ nghĩa của bằng hữu, hay có nhẽ nào trong lòng chủ quân vẫn chưa thực sự coi tiểu nữ là đồng đội của ngài…” Hà hà hà, Shikanosuke đột nhiên mặt ửng đỏ mà thở gấp chẳng biết vì lý do tại sao “Ah~ đây cũng là một phần của thất khổ bát nạn mà!”

“Được rồi, được rồi, tôi hiểu rồi, Shikanosuke!”

“Xin ngài hãy đừng ngần ngại khiển trách và chửi mắng sự ngỗ ngược của tiểu nữ đi ạ~!”

“Hư, cô bị sao thế, Shikanosuke? Tôi có hơi rợn người rồi đấy…”

Yoshiharu hơi nhích ra khỏi chỗ Shikanosuke và tiếp tục.

“Dù sao thì, với sự giúp đỡ của Goemon, tôi cũng không cần phải lo lắng nhiều về chuyện của Hanbei nữa. Cuối cùng thì cũng có thể an tâm được đôi chút rồi.”

“Ôi trời~ Sagara Yoshiharu, từ lúc nào mà cậu đã bắt đầu gọi thẳng tên chủ nhân (không hậu tố) của ta thế~?”

“Hử, nhắc mới để ý, từ lúc nào thế nhỉ?”

“Hehehe, cuối cùng thì cậu cũng đã coi chủ nhân của ta là một phụ nữ trưởng thành rồi nhỉ~? Thật đáng chúc mừng đây~”

“Có lẽ là như vậy chăng? Tôi chỉ biết là thật không phải phép khi cứ coi Hanbei như con nít mãi thôi.”

“Chủ quân! Lẽ nào ngài đang nói là tiểu nữ thậm chí còn trẻ con hơn cả Hanbei ạ!? Mặc dù cho cơ thể của tiểu nữ đã phát triển đầy đặn đến cỡ này…a, hay là ngài không coi trọng trí thông minh của tiểu nữ? Vậy thì quả nhiên chủ quân vẫn luôn xem tiểu nữ như là một đứa con nít mà! Ôi…lại là Thất khổ Bát hạnh nữa sao~”

“Đừng có tự suy diễn như thế! À mà, Mao Mao nãy giờ vẫn còn đang ngủ đấy hử!? Này! Dậy đi Mao Mao!”

Pom, Mao Mao ngó cái đầu nhỏ nhắn của nó ra từ ngực Yoshiharu.

Mao Mao là một linh hồn nhân tạo được gọi nên bởi Kanbei và Rikyuu, bề ngoài của nó trông như một chú tiểu khuyển có thể nằm gọn trong lòng bàn tay người. 

“Không chịu đâu~ Nếu lão bà bà mà phát hiện ra Mao Mao thì bà bà sẽ lột da Mao Mao rồi bỏ vào cái vạc đáng sợ kia và luộc chín mất! Mao Mao sợ lắm~”

“Làm gì có chuyện đó! Nghe cho kỹ nè, sau khi chúng ta đột nhập thành công vào núi Shozan, mi hãy dùng cái mũi của mi để tìm ra vị trí Kanbei nhé! Đừng có mà ngủ quên vào lúc ấy đấy!”

“Đừng ăn thịt Mao Mao mà, Mao Mao sợ lắm~ không muốn bị vào nồi đâu~”

Bộ ba Đoàn Sagara cuối cùng cũng đã tìm thấy ánh sáng cuối con đường.

Lão bà Aga đặt cái muỗng xuống bàn và chậm rãi nói, 

“Yare yare~ Bà cứ luôn nghĩ rằng cái con bé quá sức thông minh đấy sẽ chỉ mãi sống một cuộc đời ngập đầy khó khăn thôi chứ~ thế nhưng mà có vẻ như nó đã tìm được một người chủ nhân tốt rồi đấy nhỉ~”

“Nghe đây cậu bé, có một điều mà bà phải nói trước với cậu” Lão bà Aga quay sang nhìn Yoshiharu “mặc cho có chuyện gì sẽ xảy ra tới đây, nguơi cũng không được từ bỏ việc luyện tập, nếu không thì ngươi sẽ chẳng bao giờ luyện thành được “Vô ảnh thuật” nữa. Mà, chắc sẽ chẳng có vấn đề gì đâu nhỉ? He he he~”

“Tôi chấp hết! Hãy bắt đầu việc luyện tập ngay đi!”

Yoshiharu vỗ mạnh ngực tuyên bố.

Pa!

“Au~ Sao tự nhiên lại đánh Mao Mao vậy ~”

Có vẻ như cậu thiếu niên đã vô tình vung tay đập thẳng vào đầu của Linh miêu.

“Úi úi, xin lỗi!”

“Mọi người đang cố đập nhừ Mao Mao để nguyên liệu được ngấm vào dễ dàng hơn đúng không~ Đừng nấu Mao Mao mà~ Thịt Mao Mao không có ngon đâu~”

“Này, đừng có bảo là mi có chứng sợ vạc nồi đấy nhé?”

Cứ như thế, cuộc phản công của Đoàn Sagara sẽ bắt đầu trong 3 ngày nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Haori là một loại áo khoác truyền thống của Nhật Bản, thường mặc bên ngoài kimono.
Haori là một loại áo khoác truyền thống của Nhật Bản, thường mặc bên ngoài kimono.