Ở thời Chiến quốc, Yamato vẫn được gọi là “Vùng đất nơi thần linh ngự trị”.
Mặc dù sau khi thủ đô đã được dời tới Kyoto, ảnh hưởng của Phật giáo tại nơi đây lại chẳng hề suy giảm, trái lại, tôn giáo này còn tích cực chống lại sự kiểm soát và can thiệp của giới samurai.
Sự thật là, những nhà sư của chùa Kofuku hiện đang thống trị Yamato có thanh thế sánh ngang với Đoàn đánh thuê đóng tại núi Hiei.
Người ta kháo rằng, những Samurai có xuất thân từ Yamato vốn đều là những sư thầy thuộc chùa Kofuku muốn được quay lại với cuộc sống trần tục.
Kề bên chùa Kofuku là chùa Todai, nơi tôn trí của Đại Phật lừng danh thiên hạ.
Mang danh là kẻ phá cổ lệ (kẻ phá hoại truyền thống), Matsunaga Danjo Hisahide, kể từ khi chỉ là kẻ phò tướng của gia tộc Miyoshi, nàng ta đã luôn bị ám ảnh với tham vọng kiểm soát vùng đất cố đô Yamato.
Sau khi thề trung với Nobuna và dâng lên kinh đô cho người ấy, Hisahide đã toàn tâm toàn ý cai trị Yamato, và vì thế nên mối quan hệ giữa nàng ta với chùa Kofuku, cũng như chùa Todai càng lúc càng trở nên căng thẳng.
Có hai nơi ở Yamato mà Matsunaga Hisahide có thể nương lại.
Nơi đầu tiên là thành Shigisan, một pháo đài tự nhiên nằm trên núi Shigi. Dù rằng nơi ấy gần như là bất khả xâm phạm, thế nhưng vị trí lại quá xa Nara, trái tim của vùng đất Yamato.
Nơi thứ hai là thành Tamonyama, một pháo đài khác được dựng nên sau khi nàng ta phá hủy một sơn đền nằm trên giao lộ giữa Kyoto và Nara. Với địa thế thuận lợi, pháo đài này có thể dễ dàng quan sát đến chùa Kofuku và cả Todai.
Quá ám ảnh với ý nghĩ phải chấm dứt mọi chuyện với kẻ thù truyền kiếp - chùa Kofuku, Matsunaga Hisahide đã quyết định xây dựng tiền đồn này mặc cho nó có nằm ngay dưới mũi hai thế lực cường địch ấy.
Khi Hisahide còn nhỏ tuổi, song thân của nàng đã bị thảm sát trong cuộc xung đột giữa các Phật tử ở kinh đô cũ; rồi sau đó nàng ta đã được chùa Kofuku thu nhận.
Tuy nhiên, nàng ta chẳng hề để tai đến lời Phật dạy, mà lại chuyên tâm rèn giũa kỹ thuật dùng thương Juumonji lúc còn ở ngôi chùa kia.
Kofuku vốn nổi danh với Giáo binh đoàn - những chiến binh dùng giáo thiện chiến, sở hữu sức mạnh chẳng kém cạnh tăng đồ núi Hiei.
Chẳng bao lâu sau khi rời khỏi ngôi chùa từng che chở từ thuở ấu thơ, Hisahide đã trở nên lẫy lừng với tài dùng giáo Juumonji khiến người người phải kính phục.
Đã nhiều lần trên chiến trường, nàng hét lên rằng phải thiêu trụi Đại Phật Nara trứ danh của chùa Todai.
Với dòng máu Ba Tư chảy trong huyết quản, Hisahide tuyệt chẳng khuất phục trước truyền thống và quyền uy của bản quốc này.
Tại Kyoto, nàng ta đã tấn công gia tộc Ashikaga, đánh sập Mạc phủ, thậm chí còn xúi giục cả Nobuna thiêu rụi núi Hiei.
Tuy tai họa núi Hiei đã được ngăn chặn, song tăng sư nơi đây cũng đã mất đi sức mạnh quân sự, chẳng còn là mối đe dọa đến Hoàng thất.
Lý do mà danh tiếng của Nobuna ngày càng hoen ố, cũng có lẽ bởi nàng ấy đã quá dựa dẫm vào Hisahide - kẻ vốn luôn đối địch với chính quyền và truyền thống của quốc gia này.
Trong thời Chiến quốc này, Matsunaga Hisahide chẳng khác nào một con bọ cạp độc luôn tỏa ra thứ yêu quang ma quái.
Và lúc này đây, nàng ta đang thống binh duyệt quân tại thành Tamonyama ở Nara.
Tamonyama là một sơn thành lạ lùng.
Nó có bốn tầng Tenshu, xưa nay chưa từng thấy ở Nhật Bản.
Dưới ánh trăng, những tường thành trắng được phủ lên một lớp huyền quang kỳ ảo.
Nhưng mái ngói lại lợp đen một màu.
Bên ngoài ngôi thành, cải dầu, hồng cùng muôn loài hoa khác đua nhau trổ bông kết nên một khu vườn vừa kỳ dị vừa diễm lệ.
Nhưng chỉ cần bước qua cổng, trước mắt lập tức hiện ra cảnh tượng hoàn toàn khác: vô số trụ vàng sáng chói cùng những bức bích họa kỳ lạ mang hơi thở của đất phương Nam.
Một ngôi thành lạ lẫm đối lập hoàn toàn với lề lối cổ truyền của chùa Todai có lẽ chính là chủ đích của Hisahide.
Đêm nay, một ngôi sao băng sáng chói đã kéo lê cái đuôi dài của nó xé toạc bầu trời.
Trong bóng tối, một đám người đang giấu kín tiếng chân và bước trên con đường của Nara.
“Một thành trì thật kỳ quặc, nhìn có xíu mà chóng hết cả mặt luôn~”
“Lão đại, đây chính là thành Tamonyama trong lời đồn hử? So với mấy kiểu thành Nam man thì nơi này thật sự khác biệt quá.”
“Uhh, chẳng hiểu nổi khẩu vị của chủ nhân nơi này.”
“Nhưng lại quá phù hợp với cô nàng nổi loạn xui xẻo ấy.”
“Đệ có nghe rằng công chúa nhà Oda đang lên kế hoạch xây tầng Tenshu ở thành Azuchi dựa theo chỗ này đó.”
“Đó là bởi vì Hime coi Matsunaga-shi như mẫu hậu của ngài ấy mà.”
“Nhân tiện lão đại đã nhắc thì, bấy lâu nay đệ cảm thấy cứ sai sai, hai người ấy có chỗ nào chung mà lại cuốn hút nhau đến thế?”
“Có nhẽ nào vì cả hai đều thích đốt nhà chăng, hahaha.”
Chuẩn rồi, đám người này chẳng phải ai lạ mặt, là tiểu đội lolicon Kawanamishuu dưới trướng ninja loli Goemon.
Sau khi trở thành tướng quân của gia tộc Sagara, Goemon vẫn mặc đồng phục ninja và hoạt động dưới danh nghĩa ninja như từ trước đến giờ.
Yoshiharu từng cố thuyết phục nàng ta rằng, Em giờ đã là một samurai nổi tiếng rồi, ít nhất thì cũng nên có quy hiệu riêng đi chứ. Và Goemon đã lấy chữ “Vạn” [卍] mà chẳng chút đắn đo.
Đó vẫn là ninja kia mà? Yoshiharu bất lực chất vấn Goemon nhưng nàng chẳng do dự mà đáp lại, “Một khi đã là ninja, thì mãi mãi là ninja.”.
Nhìn thấy đám cấp dưới mình bị phân tâm bởi thành Tamonyama, Goemon gằn giọng, “Đừng có nhìn nó mãi nữa!”
“Matsunaga-shi không phải là mục tiêu lần này, hãy tập trung vào nhiệm vụ đánh cắp bảo vật từ chùa Todai đi.”
“Uhuhhh, ngực của Matsunaga Hisahide to chà bá, xung quanh nàng ta cũng luôn tỏa ra cái thứ mùi hương dâm dục nữa… Quả đúng là quỷ nữ mà…”
“Nhưng chẳng phải chúng ta nên nhờ cô ta trợ giúp à lão đại?”
“Đúng đấy, cũng đâu còn mấy thời gian đâu.”
“Lúc này cần phải cân nhắc thật kỹ, mọi quyết định mà chúng ta đưa ra sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến chuyện liệu có cứu được cô nhóc Hanbei-chan khó tính và nghiêm túc ấy hay không.”
“Kể cả khi Matsunaga Hisahide muốn có thân xác này, đệ cũng sẵn sàng đổ huyết lệ để dâng lên trinh tiết cho ả - mặc cho trái tim đệ lúc nào cũng chỉ hướng về lão đại mà thôi!”
“Cả ta nữa! Dù cho có phải chịu nhục hình tàn nhẫn cỡ nào, ta cũng sẽ trao thân mình cho ả nữ nhân già nua đó!”
“Để cứu bé Hanbei-chan đáng thương!”
“ĐÚNG VẬY! LŨ KHỐN NÀY! LOLI CHÍNH LÀ CHÂN ÁI!”
“Nếu là để bảo vệ mạng sống của lão đại, ta cũng không chần chừ mặc cho có phải chìa mông trước mặt tên nhóc Sagara đó!”
“Này, đừng có gọi cậu ta là tên nhóc nữa, Sagara Yoshiharu giờ đã là chủ nhân của chúng ta rồi. Gọi ngài ấy là tướng quân đi!”
“Phải! Vì lão đại, ta sẵn lòng làm đồ chơi của tướng quân!”
Uhh, chẳng ai thèm cái cơ thể kinh tởm của các người đâu… Dù Goemon có muốn hét lên như thế nhưng cô nàng chỉ có thể lẩm bẩm trong miệng thôi.
“Ara, cũng may rằng tướng quân là đấng nam nhi nên ngài ấy chẳng hứng thú gì với tiểu nữ nhi với đàn ông. Đúng là nhẹ lòng mà!”
“Chúng ta nên qua chào hỏi Matsunaga Hisahide một tiếng chứ lão đại?”
“Kể cả nếu như cô ta không trợ giúp chúng ta, thì ít nhất cũng không ngáng đường.”
“Đúng vậy đúng vậy.”
“Nhưng có lẽ cô ta sẽ yêu cầu những cơ thể cường tráng này đó.”
“Uhhh, sao ta lại cảm giác như đang trèo lên lưng hổ thế này.”
Đúng thật là chùa Todai nằm sát bên thành Tamonyama.
Nếu chỉ là chào hỏi, thì có lẽ sẽ không tốn nhiều thời gian đâu nhỉ?
“Vậy thì ghé qua chỗ ngài ấy một chút vậy.”
“Tuân lệnh lão đại, đi thôi nào!”
“Nếu đột nhập thì dễ giẫm phải mấy cái bẫy kỳ quặc lắm, thế nên là chúng ta cứ đường đường chính chính đi từ cổng trước thôi.”
Goemon lo lắng hướng mắt về những mảng trang hoàng kỳ lạ trên thành Tamonyama.
Khác với những ninja xứ anh đào và các âm dương sư, Hisahide là kẻ tinh thông dị thuật ảo ảnh ngoại lai.
Đang trên đường hướng tới chùa Todai, Goemon cùng đồng bọn rẽ bước sang thành Tamonyama,
Nhưng tại ngay lúc ấy…
“Ể?”
“Cổng thành Tamonyama đang mở kìa?”
“Giữa đêm rồi, bọn họ đang tính làm gì thế?”
“Chúng biết lão đại đang đến sao?”
“Không… Không phải!!!! Quân Matsunaga đang tiến ra kìa!”
“GÌ CHỨ!????????????”
Quân hiệu trên lá cờ kia đích thị là của Matsunaga Hisahide.
Giáo binh…
Pháo binh…
Cung binh…
Có những binh chủng đến cả tiểu đội Kawanamishuu trước giờ cũng chưa từng thấy.
Và những binh lính của đoàn Matsunaga nhìn chẳng bình thường chút nào.
Mắt mũi tối sầm, và miệng thì nói nhăng nói cuội.
Cứ như một lũ say xỉn, hoặc như đám ngoại lai đến từ thế giới khác.
“Kẻ địch…đang ở Kyoto.”
“Chủ nhân…đã ra lệnh…tấn công Oda Nobuna…”
“Chủ nhân…Matsunaga Danjo Hisahide…mới là người cai trị thực sự…của đàn ông!”
Nổi loạn rồi! Phó tướng đội Kawanamishuuu, Maeda kinh hãi buột miệng thét lên.
“Sao đột nhiên Matsunaga Hisahide lại nổi loạn chứ?!”
“Không hợp lý chút nào cả!”
“Là do tính cách của cô ta!”
“Đúng rồi! Trước đây cô ta đã từng dẫn quân tấn công công chúa ở Kyoto mà!”
“Bọn chúng đang đến kìa!”
Tiểu đội Kawanamishuu nhanh chóng chạy khỏi đường chính và trốn vào trong rừng.
Không lâu sau đó, đoàn quân với gương mặt say xỉn tiến qua chỗ bọn họ.
Nhìn quân Matsunaga, Goemon đang núp trên cành cây cao đột nhiên nhớ lại.
“...Uhhh…Đừng có bảo là…Tương lai mà Sagara-shi từng nói lúc trước…”
Hiện tại bên cạnh Nobuna đang ở đền Honnou chỉ có vài tùy tùng và mấy cảnh binh.
Điều tệ hơn cả là bản thân Nobuna đang lâm bệnh nặng.
“Đoàn Sagara đang ở Harima, Akechi-shi ở Tamba, Niwa-shi ở Wasaka, Shibata-shi ở Echizen, Takigawa ở Ise…Uhhh, chẳng có ai đang bảo vệ Hime-sama cả!”
Nara ở rất gần Kyoto.
Gần hơn tất thảy những tướng lĩnh của gia tộc Oda đang đóng quân rải rác khắp nơi.
Nếu muốn nổi loạn, thì đây chính là thời điểm vàng.
Tất cả những chuyện ấy khiến cho Goemon nghĩ về cái tương lai mà Sagara Yoshiharu đã nói tại dạo trước…Thảm kịch ở Honnouji.
Nhưng sao lại là lúc này chứ?
“Không ổn, không ổn rồi!”
“Lão đại, hãy làm việc mà ngài luôn giỏi nhất đi! Ra quyết định đi ạ, trộm Ranjatai hay ngăn cuộc nổi loạn đây?”
“Ahhhhhhhhh! Nếu là Sagara-shi, anh ấy sẽ cứu cả Takenaka-shi với Hime! Z(T)a phải làm sao đây chứ!?”
“Lão đại đã bị nhiễm cái thói xấu của tướng quân rồi!”
“Nhưng mà trông lão đại lúc này dễ xương lắm á!”
“Câm miệng! Ít nhất thì ta cũng phải ngăn Matsunaga-shi lại! Nếu như ta không thể cản ngài ấy, thì lúc ấy hãy nghĩ cách khác sau!”
“Không được! Lão đại! Người phụ nữ đó quá nguy hiểm!”
“Chúng ta sẽ đi cùng ngài!”
“Không ai được theo ta!”
Nói đoạn, Goemon bật khỏi cành cây và nhảy ra ngoài.
“LÃO ĐẠIIIIIIIIIII!”
0 Bình luận