Episode 5: Hy vọng còn sót lại (Vol 8 - 9)
Chương 3: Chạm trán kẻ đáng ngờ x2
2 Bình luận - Độ dài: 3,679 từ - Cập nhật:
□ [Thánh Kỵ Sĩ] Ray Starling
Sau khi tôi nhận [VDA] từ tiền bối, ông chủ tiệm đã mang ra bốn loại hòm đồ có trang bị tính năng chống <Theft>.
Có loại hình túi xách, hình cái ví, thậm chí có cả loại hình chiếc nhẫn, nhưng cân nhắc đến sự tiện lợi khi lấy đồ và phối hợp với các trang bị khác, tôi đã chọn loại túi nhỏ đeo hông. Trông nó cũng từa tựa như cái hộp đựng bài mà mấy nhân vật trong anime về thẻ bài hay đeo.
Tiện thể nói luôn, mặc dù tính năng chống lại các Skill trộm cắp đồ đạc bên trong như <Theft> hay độ bền chống phá hủy của nó rất tốt, nhưng bù lại nó có một nhược điểm là số loại vật phẩm có thể chứa khá ít. Dung lượng của nó tương đương với cái hòm đồ tôi vẫn dùng từ trước đến giờ, nhưng nghe đâu chỉ có thể chứa tối đa mười loại vật phẩm.
Công nhận nghe khá là kỳ, nhưng hình như để tích hợp tính năng chống <Theft>, người ta bắt buộc phải giảm số lượng phân loại vật phẩm bên trong xuống. Vì vậy, tôi quyết định vẫn tiếp tục sử dụng hòm đồ cũ, và chỉ cất những vật phẩm quý giá, lỡ bị trộm thì phiền phức to như Silver vào trong cái hòm mới này thôi.
Nhân tiện, giá của nó là mười triệu Lir.... Đắt thật đấy, nhưng nghĩ đến việc mình có thể mua được nó, tôi không khỏi cảm thán: "Đúng là một tháng qua có quá nhiều chuyện xảy ra mà." À, vì không có bộ đồ nào thực sự vừa vặn cho Nemesis nên tôi quyết định để hôm khác sẽ đi mua cho cô ấy.
Giờ mua sắm của tôi kết thúc như vậy đấy.
Sau khi tiễn tiền bối — người phải log out để về quê — tôi bắt đầu xuất phát đến mục tiêu. Tôi cũng định nhận vài Job Quest của [Thánh Kỵ Sĩ] kiểu như đi thảo phạt quái vật tiện đường trên đường đi luôn, nhưng lại chẳng có cái Job Quest nào liên quan đến <Di tích> ở Lãnh địa Quartierlatin được treo trên bảng cả. Hết cách, tôi đành gác vụ Job Quest lại và cứ thế thẳng tiến đến Lãnh địa Quartierlatin.
◇
Dưới bầu không khí ấm áp dễ chịu, tôi cùng Nemesis cưỡi trên lưng Silver băng qua con đường dẫn tới Lãnh địa Quartierlatin.
Tuy chưa phải tốc độ tối đa, nhưng cũng nhanh gấp đôi so với lúc kéo xe ngựa. Với tốc độ này, chắc đến chiều tối là chúng tôi sẽ tới đích — tới Quartierlatin — nơi cũng là thành phố trung tâm của Lãnh địa Quartierlatin.
Silver rất thông minh, chỉ cần tôi nắm dây cương là chú ngựa sẽ tự động chạy thẳng đến đích, lại còn biết né chướng ngại vật hay người đi đường nữa chứ. Nó tự chạy chậm lại cũng chẳng thành vấn đề.... Giờ mới để ý lại, Silver đúng chuẩn là một cỗ máy hiệu năng cao mà. Trước đây tôi chẳng hề nghi ngờ gì, nhưng sau khi nghe câu chuyện của tiền bối, tôi lại đâm ra tò mò đủ thứ về Silver. Dù sao đi nữa, khu Di tích mà chúng tôi sắp đến là nơi có thể lấy được Job liên quan đến Hoàng Ngọc Thú. Nếu vậy, khả năng cao là tôi cũng sẽ thu thập được manh mối nào đó về bản thân Hoàng Ngọc Thú. Cũng đáng để mong đợi đấy chứ?
"Nhắc mới nhớ, Ray này. Đằng nào Silver cũng đang chạy tự động rồi, anh không định kiểm tra cái đó luôn sao?"
"Cái đó?"
"Lượng tích trữ của <Shining Despair> ấy."
À, cái đó à.
"Rõ rồi."
Tôi dùng một tay thao tác trên menu, gọi màn hình chi tiết trang bị ra. Sau khi chọn hiển thị Skill trang bị của [Hắc Triền Sáo], à ừm, <Shining Despair>...
<Shining Despair>: Giải phóng toàn bộ ánh sáng được tích trữ thông qua <Light Absorption>, làm tan chảy vạn vật bằng quang nhiệt của sự tuyệt vọng. Skill chủ động. Lượng tích trữ: 3%
Đọc xong dòng hiển thị của <Shining Despair>, tôi buông tiếng thở dài.
"...So với bốn tiếng trước thì mới tăng được có 1% thôi à."
<Shining Despair> này không gì khác chính là tia nhiệt uy lực nhất mà tên [Monochrome] đó từng sử dụng. Uy lực của nó thì tôi đã được nếm trải tận da thịt rồi. Dù đã qua hai lớp <Counter Absorption>, tôi vẫn suýt chết chỉ vì dư chấn của nó cơ mà. Nếu có thể sử dụng được nó thì quả là một quân bài siêu khỏe.
Thế nhưng, lại có một vấn đề nằm ở "Lượng tích trữ". Đây là con số hiển thị xem đã tích lũy được bao nhiêu ánh sáng cần thiết để thi triển <Shining Despair>. Và, dù tôi đã phơi nó dưới ánh nắng mặt trời từ lúc nhận được hôm qua cho đến tận bây giờ, con số đó vẫn dậm chân ở mức 3%.
"...Chỉ tính nhẩm thôi mà mình cũng thấy là sẽ phải mất cả tháng trời mới bắn được phát đầu tiên rồi."
Đó là còn chưa kể thời gian log out đi học đại học, thực tế chắc còn lâu hơn nữa. Thế này thì chẳng thể nào ung dung mà bắn thử được.
"Giá như tích trữ lưng chừng mà vẫn bắn được thì tốt biết mấy. Phải nạp đầy mới cho bắn, đúng là cái Skill khó dùng."
...Phải nạp đầy mới bắn được thì đến lúc bắn cũng rợn người lắm đây. Tôi đoán là uy lực của nó chắc chắn đã bị giảm bớt so với lúc [Monochrome] bắn... nhưng bản gốc của nó là thứ sức mạnh hủy diệt suýt chút nữa đã thổi bay cả làng Torne cơ mà. Kể cả khi đã trở thành Skill trang bị, nghĩ đến việc nó sẽ phát huy uy lực đến nhường nào cũng đủ thấy rùng mình.
"Nhưng mà, làm sao để nạp đầy đây nhỉ. Cứ phơi nắng thế này thì kém hiệu quả quá."
Xét theo Skill <Light Absorption>, mục đích ban đầu chắc là để hấp thụ và tích trữ các đòn tấn công mang thuộc tính Quang. Nhưng làm gì có chuyện lúc nào cũng tiện bề gặp được đối thủ sử dụng đòn tấn công thuộc tính Quang chứ.
"Hay thử hứng <Cực Long Quang Nha Trảm - Overdrive> của anh Figaro xem sao? Đòn đó thì chắc một phát là đầy bình luôn đấy. Nếu chỉ hứng tia beam mà không dính nhát chém... thì chỉ cần lo xử lý đống dư nhiệt là ổn thôi đúng không?"
"...Xin kiếu."
Sơ sẩy một li là đi bán muối luôn chứ ở đó. Hơn nữa, giờ này chắc anh Figaro đang bận solo <Mê Cung Mộ Bia> rồi.
"Không được à... Không phải thuộc tính Quang nhưng nếu cứ chiếu ánh sáng mạnh vào liên tục thì không biết có tác dụng không nhỉ."
"Ánh sáng mạnh à.... àaaaaaaaaaaa."
Trong tay tôi cũng có một cái đấy chứ! Tôi chỉ cần thi triển <Purifying Silverlight> lên [Hắc Triền Sáo] là xong!
Bình thường khi dùng lên vũ khí hay giáp trụ, nó sẽ phát ra ánh sáng màu bạc, nhưng do hiệu ứng của <Light Absorption>, [Hắc Triền Sáo] vẫn giữ nguyên một màu đen kịt. Nói cách khác, nó đã hấp thụ thành công ánh sáng của <Purifying Silverlight>.
<Purifying Silverlight> là Skill buff thuộc tính Thánh nên tôi cứ tưởng nó nằm ngoài phạm vi của <Light Absorption>, nhưng có vẻ ánh sáng phát ra từ nó cũng được tính vào diện hấp thụ giống như ánh sáng mặt trời. Nếu làm vậy, tôi có thể nạp ánh sáng kép từ cả ánh mặt trời lẫn <Silverlight>, chắc chắn tốc độ nạp sẽ được đẩy nhanh đến một mức độ nào đó.
"Mình cũng nghĩ ra được sáng kiến hay phết đấy chứ."
"Chuẩn luôn!" Nemesis đồng tình.
Thế là, với tâm trạng hân hoan phơi phới, tôi vừa cưỡi Silver chạy vừa liên tục thi triển Skill.
◇
Và rồi, một tiếng sau.
"Cmn đuối quá..."
Tôi mệt mỏi gục đầu xuống, để mặc cho thân mình đung đưa trên lưng Silver.
"Trông anh như đang bị sốc nhiệt mùa hè ấy nhỉ."
"Cũng kiểu kiểu thế..."
Vì tôi kéo cả mũ trùm của [Hắc Triền Sáo] lên để vừa che nắng vừa Light Absorption, nên trông bộ dạng ủ rũ của tôi lại càng giống như đang bị cái nóng vắt kiệt sức lực.
"Có lẽ do [Hắc Triền Sáo] hấp thụ hết ánh sáng nên khi đội mũ trùm, nửa khuôn mặt trên của anh tối om, khó nhìn lắm."
"Vậy sao?"
Tự tôi thì không thấy rõ. Từ góc nhìn của tôi, dù có đội mũ trùm thì tầm nhìn cũng chẳng bị cản trở gì.
"Ừm. Cảm giác nửa trên khuôn mặt bị bóng tối che khuất ấy. Hình ảnh thì giống mấy con quái vật hệ Lich, dù biết là anh nhưng trông vẫn hơi rờn rợn."
"Chỉ vì cái mũ trùm mà bị coi là 'Undead' luôn cơ à..."
"Không, ta nghĩ không chỉ vì mỗi cái mũ trùm của anh đâu...?"
"Thế á?"
Mà thôi, cái vẻ bề ngoài của tôi tạm gác sang một bên đi.
Vấn đề bây giờ là nguyên nhân gây ra cái triệu chứng giống như sốc nhiệt mùa hè này đây. Thủ phạm chính là việc sử dụng <Purifying Silverlight> để nạp ánh sáng. Nhờ liên tục buff <Silverlight>, lượng tích trữ của [Hắc Triền Sáo] đã cải thiện đáng kể, lên được 6% rồi.
Bù lại, lượng MP tiêu hao lại quá dữ dội. MP tự thân của tôi đã cạn kiệt từ lâu. ...Về MP thì tôi vẫn còn một khoản dự trữ trong [Giáp chân Tử Oán] từ vụ [Monochrome] ngày hôm qua, nhưng do tùy tình hình có thể sẽ phải dùng cho <Wind Hoof>, nên tôi đang tạm thời bảo lưu nó. Vì thế, tôi đành vừa nốc [MP Potion] vừa liên tục thi triển <Silverlight>, nhưng hậu quả là lại sinh ra cái cảm giác uể oải kỳ lạ giống hệt như sốc nhiệt mùa hè. Hiện tại tôi chỉ việc ngồi trên lưng Silver nên không sao, nhưng nếu tính đến chuyện chiến đấu thì phương pháp này có thể sẽ trở thành một gánh nặng... bỏ đi vậy. Nhưng nếu phải tìm cách nạp khác hiệu quả hơn thì...
"...A, đúng rồi. Mình chỉ cần mua một đống [Gem] ma pháp tấn công thuộc tính Quang rồi chĩa vào [Hắc Triền Sáo] là xong nhỉ." Tôi chợt vỡ lẽ.
Tuy cách này tốn kha khá tiền, nhưng nếu cẩn thận cách sử dụng thì sẽ không bị nhận sát thương, có lẽ cũng là một ý hay. Biết thế tôi đã nghĩ ra sớm hơn trước khi rời Vương Đô. Đến Quartierlatin, trước khi vào khu <Di tích> phải gom một mẻ [Gem] mới được............?
"...Gì vậy?"
Bất chợt, tôi cảm nhận được một luồng khí tức khó chịu. Tôi chẳng hề sở hữu Skill <Killing Intent Perception> như tiền bối, nên đây chỉ thuần túy là trực giác. Thế nhưng, tôi vẫn loáng thoáng nhận ra có thứ gì đó đầy bất ổn đang lảng vảng quanh đây.
"Nemesis."
“Rõ.”
Nemesis ngay lập tức biến thành Đại kiếm, nằm gọn trong tay phải tôi.
"...Hướng kia à!"
Từ trong khu rừng rậm rạp cây lá rộng nằm sát bên con đường quang đãng, một tiếng động khẽ vang lên. Kèm theo đó là tiếng la hét của ai đó.
"Chậc."
Nhận thấy khoảng cách giữa những tán cây trong rừng quá hẹp, không thể cưỡi Silver phi nước đại được, tôi liền thu chú ngựa vào hòm đồ rồi tự mình chạy bộ vào trong. Sau mười mấy giây cắm đầu chạy hết tốc lực, tôi đã tìm thấy mục tiêu.
"A, a..."
Đó là một cô gái đang ngồi sụp xuống đất với vẻ khiếp đảm, và...
[Độ đe dọa——E. Tính tương thích cao. Bắt giữ đối tượng.]
Một cỗ máy hình người đang tiến sát lại gần cô ấy. Có vẻ cỗ máy hình người này là quái vật, trên đỉnh đầu nó có hiển thị tên.
—— [Teal Wolf].
"Teal Wolf? Nhìn nó giống chỗ nào!?????" Tôi tự hỏi.
Đúng là khu vực phía Bắc Vương Đô là môi trường sống của chúng thật. Nhưng mà, cái thứ trước mắt tôi không hề khoác trên mình lớp lông thú, mà là một bộ giáp kim loại, không đi bằng bốn chân mà di chuyển bằng hai chân, và hơn nữa, thay vì nanh vuốt, vũ khí của nó lại là một cái ống trông giống như súng ống được gắn liền với cánh tay. Hoàn toàn chẳng có lấy một điểm chung nào với con [Teal Wolf] mà tôi từng giao chiến trước đây. Trông nó còn giống <Magingear> hơn nhiều.
[————Đánh giá độ đe dọa.]
Con [Teal Wolf] (tạm gọi) cơ giới đó dường như đã nhận ra sự hiện diện của chúng tôi, liền quay cái phần đầu được bọc kín bởi mũ bảo hiểm về phía này. Giọng nói phát ra hoàn toàn là âm thanh máy móc khô khốc, nhưng nếu nhìn kỹ, tôi có thể thấy lông thú thò ra từ những khe hở giữa mũ bảo hiểm và các bộ phận cơ khí. Nếu vậy, thứ kia thực sự là [Teal Wolf] như tên hiển thị sao?
[Độ đe dọa——B+. Ưu tiên tiêu diệt thay vì thu hồi.]
Như chẳng buồn bận tâm đến ánh mắt dò xét của tôi, bộ phận cơ khí trên cánh tay của con [Teal Wolf] (tạm gọi) — cái ống được cho là súng ống — bắt đầu xoay tròn. Khung cảnh ấy mang đến cho tôi một cảm giác deja vu cùng một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, tôi vội vàng lao người sang một bên.
Ngay sau đó, vô số viên đạn được xả ra xuyên thủng khoảng không nơi chúng tôi vừa đứng, biến những thân cây nằm trên đường đạn thành tổ ong.
"Pháo Gatling... Ngoài anh hai ra, đây là lần đầu tiên mình thấy có kẻ dùng thứ này đấy."
Ngay cả khẩu súng của <Magingear> do Hugo điều khiển cũng chỉ là loại bắn phát một, còn thứ này hoàn toàn là một khẩu pháo Gatling thứ thiệt. Dù không tạo ra màn mưa đạn dày đặc như Baldr của anh... nhưng nếu phải đối đầu thì đây đúng là một thứ vũ khí đáng gờm.
[————Truy kích.]
Phát ra những tiếng lạch cạch từ các cơ quan trên toàn cơ thể, con quái vật cơ giới chĩa đủ loại súng ống về phía tôi.
Tôi liên tục di chuyển để thoát khỏi đường đạn, chật vật né tránh. Đạn bay theo đường thẳng, phạm vi tấn công cũng không quá rộng. Nó không có khả năng bám đuôi, không có sức xuyên phá vô lý, không gây ra những vụ nổ kinh hoàng xung quanh, và cũng chẳng lao vào tấn công tôi như mấy nhân vật trong truyện tranh.... So với những trận đấu tập với anh hai hay Marie, loạt đạn này còn hiền chán.
"Ây da. Cái mùi này... thuốc súng à?"
Bị bắn vài phát tôi mới nhận ra, có vẻ như nó không dùng ma pháp mà dùng một loại hóa chất nào đó để kích nổ và đẩy viên đạn đi. Nếu vậy, dùng chiêu đó chắc được. May mà nhờ đòn tấn công nhắm vào tôi, khoảng cách giữa nó và cô gái kia đã được kéo dãn ra.
"[Gardranda]."
Tôi giương cánh tay trái mới được phục hồi ngày hôm qua sau một tháng — [Găng tay Chướng Diễm Gardranda] với cơ chế phun lửa ở tay trái lên,
"—— <PURGATORY FLAME>."
Tôi kích hoạt skill phun lửa — vũ khí chủ lực trong các trận chiến với quái vật của tôi, bao trùm toàn bộ cơ thể con [Teal Wolf] (tạm gọi) trong biển lửa. Ngay lập tức, một sự thay đổi chóng mặt diễn ra trên con [Teal Wolf] (tạm gọi).
Bị thiêu rụi bởi <Purgatory Flame>, hóa chất dùng trong súng ống của con [Teal Wolf] (tạm gọi) bị ngọn lửa nung nóng... phình to lên từ bên trong lớp giáp và phát nổ tung tóe.
◇
"Đừng nghịch với lửa, hóa ra là thế này đấy."
Nhìn cỗ máy đang bốc khói đen nghi ngút và cháy rụi, tôi thở phào nhẹ nhõm vì kế hoạch đã thành công mỹ mãn. Dù sao thì nó cũng sử dụng súng ống, biết đâu lại có khả năng kháng lửa cực đỉnh như anh Baldr thì phiền. Mà, thấy lông thú thò ra từ mấy khe hở nên tôi cũng đoán là không có chuyện đó rồi.
"Nhưng mà cái này, rốt cuộc là thứ gì vậy?"
Con [Teal Wolf] (tạm gọi) bị nổ tung từ bên trong giờ đã cháy đen thui, nằm ngửa tễnh toàng trên mặt đất.
Tôi liền đến gần xem thử, vì bị nổ từ trong ra ngoài nên có thể nhìn thấy rõ cấu tạo bên trong cỗ máy. Bên trong cỗ máy có một khoảng trống, nhưng lại chẳng có gì ở đó. Kể cả chủ nhân của đám lông thú thò ra ngoài lúc nãy cũng không thấy tăm hơi.
Ngay sau vụ nổ tôi có nhìn thấy những hạt bụi ánh sáng, chắc là đòn đó đã kết liễu nó rồi. Thế nhưng, bản thân cỗ máy, dù đã cháy đen và biến dạng, vẫn giữ nguyên trạng thái đó. Nó không mang lại cảm giác của một vật phẩm rơi ra từ quái vật, mà thực sự chỉ là một đống tàn tích hỏng hóc...
Khi tôi cầm nó lên và xem phần mô tả trên menu, hệ thống chỉ hiển thị dòng chữ: [Tàn dư của cỗ máy bí ẩn]. Tuy nhiên, vì nó hiển thị phần mô tả như một vật phẩm, cộng thêm việc không có tên hiển thị trên đầu, nên có vẻ như cái đống tàn tích này hiện tại không còn là quái vật nữa.
"Rốt cuộc thì thứ này là cái gì cơ chứ?"
Cứ nhắc đến máy móc và quái vật, người ta lại liên tưởng đến Dryfe... hay gã Franklin. Thế nhưng, lần này tôi không nghĩ đây là tác phẩm của hắn. Tên áo blouse trắng khốn nạn đó... kiểu gì cũng sẽ gài thêm dăm ba cái bẫy hiểm hóc hơn vào con quái vật. Nếu thử thiêu rụi nó, kiểu gì hắn cũng gài bom để nó tự kích nổ tạo thành một vụ nổ kinh hoàng, hoặc ít nhất cũng phải rải khí độc ra xung quanh.
"Mà thôi, giờ có nghĩ cũng chẳng ích gì."
Dù còn vô vàn nghi vấn, nhưng trước mắt cứ cất nó vào hòm đồ đã. ...Việc có thể cất vào hòm đồ càng chứng minh nó không phải là quái vật, nhỉ.
"Rồi."
Về phần cô gái bị con [Teal Wolf] (tạm gọi) tấn công, có lẽ do cú sốc từ vụ nổ nên cô ấy đã ngất xỉu. Nhưng nhìn lướt qua thì có vẻ cô ấy không bị một vết xước nào, vậy cũng coi như yên tâm phần nào. Dù đã hạ gục con [Teal Wolf] (tạm gọi) kỳ quái kia, nhưng tôi cũng không thể vứt một cô gái đang bất tỉnh ở lại giữa rừng được. Nghĩ bụng phải chăm sóc cho cô ấy trước đã, tôi tiến lại gần.
—— Khoảnh khắc ấy, một đường kiếm chớp xanh biếc xé gió lao tới, như muốn chặn đứng hành động của tôi.
"Hự!"
Đường kiếm chớp lóe lên, chen vào giữa tôi và cô gái đang ngã gục trên đất — hướng thẳng vào cổ tôi mà chém tới. Tôi vội giương [Găng tay Chướng Diễm] bên tay trái lên, chèn vào giữa cổ và lưỡi kiếm để đỡ đòn. Chỉ là một phản xạ trong chớp mắt, nhưng nguy hiểm vô cùng. May mắn thay, lưỡi kiếm chỉ kịp cắm phập một chút vào bề mặt của chiếc găng tay rồi khựng lại. Chỉ cần sai một ly thôi, rất có thể cái tay trái này... hoặc cái đầu của tôi đã lại bay mất rồi.
"Ngươi là kẻ nào?"
Vừa cất tiếng chất vấn, tôi vừa nhanh chóng nắm bắt quỹ đạo và mối đe dọa từ đòn tấn công vừa rồi. Đó rõ ràng là một đòn nhắm vào yếu hại ngay từ cú ra tay đầu tiên. Một đòn tấn công làm tôi liên tưởng đến bọn Rosa mà tôi chạm trán dạo trước, khiến trái tim tôi đập thình thịch vì chấn động. Rốt cuộc tại sao tôi lại bị tấn công? Mang theo nỗi nghi hoặc ấy, tôi nhìn thẳng vào khuôn mặt của kẻ vừa ra đòn — và rồi tôi sững sờ. Đó là bởi dung mạo của kẻ vừa tấn công tôi.
Đối phương lăm lăm một thanh kiếm màu xanh biếc tỏa ra áp lực kỳ lạ. Hắn khoác trên mình bộ trang phục mang phong cách quý tộc được gia cố một phần bằng kim loại. Và... nửa trên khuôn mặt của hắn bị che khuất bởi một chiếc mặt nạ, đó là một nữ kiếm sĩ với mái tóc dài màu lam thẫm.
Đứng trước một kẻ có bộ dạng như vậy, tôi thốt ra ngay cái từ đầu tiên nảy lên trong đầu.
“"Một kẻ đáng ngờ...!"”
...Chẳng hiểu sao, cả hai chúng tôi lại thốt lên cùng một câu y xì đúc.
2 Bình luận
Tfnc