Episode 5: Hy vọng còn sót lại (Vol 8 - 9)

Chương 4: Một ngày nọ, tôi chạm mặt Ám Kỵ Sĩ (Thánh Kỵ Sĩ) trong rừng

Chương 4: Một ngày nọ, tôi chạm mặt Ám Kỵ Sĩ (Thánh Kỵ Sĩ) trong rừng

□ [Thánh Kỵ Sĩ] Ray Starling

"Trang bị thì mang đầy tà khí... Nếu ngươi là một kẻ khả nghi, hơn nữa lại còn là một tên ác ôn chuyên giở trò đồi bại với một thiếu nữ đáng thương ngay giữa thanh thiên bạch nhật, thì cái lối ăn mặc như vậy của ngươi cũng là lẽ đương nhiên."

"Giở trò... Ác ôn!?????"

Con mắm mặt nạ này mới vừa nhảy ra chém người ta không trượt phát nào, xong đã thế lại còn dám buông lời buộc tội vô căn cứ. Rõ ràng là ngậm máu phun người.

"Ăn mặc như vậy là đương nhiên cái gì chứ. Cô định bảo bộ dạng của tôi trông giống phường ác ôn hả!" Tôi đáp trả

“...Mặc dù việc cáo buộc là do đối phương hiểu nhầm, nhưng về khoản ăn mặc thì ta hoàn toàn đồng tình.”

"NEMESIS!?"

Sao cô lại hùa theo thế!?????? Cô bị lú rồi à!??????

“Ngược lại là đằng khác, ngày nào ta cũng tự hỏi: "Không biết liệu phải rưới bao nhiêu bình [Elixir] thì mới chữa khỏi cái gu thời trang của Ray đây."“

Chữa gu thời trang thì liên quan gì đến trạng thái bất thường tinh thần mà đòi dùng [Elixir] chứ? ...Mà khoan, sao lại thành ra thế này? Tôi đâu có mặc đồ thú bông, đâu có cởi trần, đâu có mặc Junihitoe, cũng chẳng phải là một con cương thi cao 4 mét hay là một gã mặc áo blouse trắng bệnh hoạn nào đó.

“ĐỪNG CÓ LẤY GU THỜI TRANG CỦA <ĐÁM SIÊU CẤP DỊ HỢM> RA LÀM TIÊU CHUẨN!”

...Cũng có lý.

"Nhưng mà này, Nemesis. Găng tay của Quỷ, Giày bốt của Tử thi, Áo choàng nuốt chửng ánh sáng, Áo giáp phức hợp đỏ đen... Tách lẻ ra thì mấy thứ đó đâu đến mức kỳ dị, đúng không?"

“TẤT! CẢ! ĐÓNG! ĐÓ! GỘP! LẠI! MỚI! LÀ! VẤN! CON! MỢ! NÓ! ĐỀ! ANH LÀM ƠN TỰ NGẪM LẠI XEM MẶC NGUYÊN BỘ ĐÓ LÊN NGƯỜI THÌ NÓ MANG Ý NGHĨA GÌ ĐƯỢC KHÔNG HẢ!?”

"Ưm..."

Nếu gộp tất cả lại............ trông có hơi giống phe phản diện thật à?

“Có hơi... Không, thôi bỏ đi. Dù sao thì anh cũng có chút tiến bộ, vậy là được rồi.”

Có vẻ Nemesis đã bình tĩnh lại. Quay lại với ả mặt nạ trước mắt, ả vẫn lăm lăm thanh kiếm, chằm chằm nhìn tôi mà không hề nhúc nhích. Hết nói về trang phục của tôi, ả lại còn tỏ ra cảnh giác quá mức cần thiết. Nhưng mà...

"Tôi không muốn bị một kẻ đeo cái mặt nạ đáng ngờ như cô phán xét về cách ăn mặc đâu."

"Ta... à ừm, ta che mặt chỉ vì đang làm mật sứ cho một vị đại nhân thôi! Đâu có giống cái thứ ác ôn ăn mặc như một tên cực ác như ngươi!!!"

"Bộ này của tôi cũng chỉ là nhặt được trang bị phần thưởng với được cho [VDA] thôi mà. Với cả... bộ này đâu đến mức tệ như cô nói chứ????"

"Cái gu thẩm mỹ chấp nhận được dạng đó của nhà ngươi đó vốn dĩ đã không đáng tin rồi!!!!!"

“...Ta thấy cuộc trò chuyện này đúng chuẩn là trò dodgeball nhỉ. Hay phải gọi là trò ném bóng chày toàn ném bóng chết (bóng ném trùng người) đây. Rốt cuộc tại sao chuyện lại thành ra thế này?”

Chính tôi cũng chẳng hiểu "Tại sao mình lại đi cãi nhau về thời trang với một ả mặt nạ không quen không biết giữa rừng" thế này. Vì vậy, tôi định lên tiếng bảo "Tạm thời bình tĩnh lại đã" nhưng...

"Nói chung, ta không thể khoanh tay đứng nhìn một tên ác bá tấn công phụ nữ được! Mấy chuyện lặt vặt tính sau, giờ ta sẽ phế ngươi rồi lôi ra trình diện chính quyền!"

"Đừng có gạt mấy chuyện lặt vặt đó sang một bên chứ!?"

Với lại, cô vừa buông nhẹ một câu "phế ngươi" đấy à!? Con mắm này cũng là loại não cơ bắp sao!?

“Tỷ lệ chạm trán với đám não cơ bắp dạo này tăng cao quá nhỉ.” Nemesis bồi thêm.

Gần nhất là bọn Rosa chứ đâu!

Thế nhưng, ả mặt nạ đang chĩa kiếm vào tôi đây ở một khía cạnh nào đó còn khó nhằn hơn cả bọn Rosa. Liếc nhìn mu bàn tay trái đang để trần của ả, tôi không hề thấy có huy hiệu. Nghĩa là ả không phải <Master> mà là một Tian.

Việc ả chĩa kiếm vào tôi hẳn là do ả thực sự hiểu nhầm tôi là thành phần nguy hiểm và đang muốn bảo vệ cô gái ngất xỉu kia.... Chỉ là hiểu nhầm thôi, nên tôi cũng không thể ra tay thô bạo được. Thế mà ả lại chẳng có vẻ gì là chịu lắng nghe. Theo nghĩa đó thì đúng là rắc rối to.

"Này, thế nên tôi mới bảo đợi chút..."

"Miễn bàn!"

"SAO LẠI THẾ!?"

Tôi chuyển Nemesis từ đại kiếm sang Đại Khiên Đen để đỡ lấy nhát chém xanh biếc mà ả mặt nạ vừa vung tới.

"Nhanh quá!?"

Đó là tốc độ ở mức cận âm (subsonic), dù vẫn chậm hơn những Ranker chuyên solo như anh Figaro hay Tấn Vũ. Nói cách khác, dù mang thân phận Tian, nhưng ả vẫn liên tục tung ra những đường kiếm với tốc độ tiệm cận với họ.

Thêm vào đó, có lẽ nhờ vào kiếm thuật đã được tôi luyện, những nhát chém ấy còn khó đỡ hơn cả tốc độ thực sự của nó. Giống hệt như những đòn đánh của anh trai tôi — một người học võ — rất khó để né tránh vậy. Nếu không nhờ Đại Khiên Đen chuyên về phòng ngự, chắc chắn tôi đã không thể đỡ nổi.

"Hự, ...?"

Một đường kiếm đáng sợ là thế... nhưng lại có điểm gì đó không đúng.

Đó là tôi không phải chịu lượng sát thương như dự tính. Tuy một phần là nhờ Hắc Viên Thuẫn đã cản lại, nhưng vẫn có một khoảng cách lớn giữa cảm giác... và sát thương thực tế. Cảm giác đó chính là luồng áp lực tỏa ra từ thanh kiếm xanh biếc kia.

Nói trắng ra, luồng áp lực từ thanh kiếm đó còn mạnh hơn cả bản thân ả mặt nạ. Áp lực đó chí ít cũng ngang ngửa... hoặc thậm chí là... hơn cả thanh [Gloria Alpha] của anh Figaro mà tôi đã từng chứng kiến vài lần.

Một thanh kiếm như thế, vậy mà tôi lại không nhận quá nhiều sát thương.

Một thanh kiếm kỳ lạ với sự chênh lệch quá lớn giữa áp lực và lực tấn công.

Tuy nhiên, giả sử thanh kiếm có yếu hơn dự tính đi chăng nữa, thì đường kiếm của bản thân ả vẫn rất sắc bén. Trong số những Tian tôi từng gặp, người có võ nghệ xuất chúng nhất là Liliana, nhưng chắc chắn ả ta còn vượt trội hơn cả Liliana. Tuy bộ dạng có hơi kỳ dị, nhưng ả đích thị là một kiếm sĩ hạng nhất. Tốc độ và số lượng những nhát chém tung ra liên tiếp bằng một thanh kiếm rất giống với Liliana, nhưng... có lẽ do chênh lệch về chỉ số gốc nên các đòn tấn công của ả còn khó đỡ hơn nhiều.

"............Hử?"

Ngay khi vừa liên tưởng đến cái tên đó, tôi chợt nhận ra một điều. Liliana. Đúng vậy, cách vung kiếm của ả mặt nạ này rất giống Liliana. Ít nhất là ở mức độ mà tôi cũng có thể cảm nhận được "Chắc hẳn là người cùng một trường phái".

Thế nhưng, kiếm thuật của Liliana không phải là thứ kiếm thuật của Kỵ sĩ được truyền bá rộng rãi ở vương quốc này. Đó là một lối đánh độc nhất, pha trộn giữa kiếm thuật Hải tặc mà cha cô ấy, ngài Langley Grandria, mang từ quê hương Granvaloa đến, cùng với kiếm thuật Kỵ sĩ của đất nước này. Những người sử dụng thứ kiếm thuật đặc thù đó, ngoài ngài Langley quá cố ra, chỉ có Liliana — người đã học kiếm từ ông. Nếu còn một khả năng nào khác thì...

"[Thiên Kỵ Sĩ] Langley Grandria."

"!"

"Sư phụ dạy kiếm cho cô là cha của Liliana sao?"

Chỉ có thể là một người nào đó cũng từng học kiếm từ ngài Langley giống như Liliana mà thôi.

"Ngươi là bạn của... Đội phó Grandria sao?"

Ả mặt nạ vẫn lăm lăm thanh kiếm và lùi lại giữ khoảng cách, nhưng đã ngừng tấn công tôi. Có vẻ như cuối cùng ả cũng chịu lắng nghe.

"Tôi là Ray Starling.... Dù sao thì tôi cũng là một [Thánh Kỵ Sĩ], và Liliana là bạn của tôi."

"Ray... Starling?"

Nghe tôi xưng tên, ả mặt nạ nhíu mày tỏ vẻ nghi hoặc. Để chứng minh, tôi kéo mũ trùm xuống và để lộ khuôn mặt. Có vẻ như ả đã nhận ra khuôn mặt này, ả giật mình ngẩng phắt lên.

"...! Cậu chính là người bị mất một cánh tay xuất hiện trên bản tin trực tiếp vụ náo động ở Gideon!"

"Đúng vậy."

Tuy cánh tay của tôi đã được Tiền bối Yêu Quái chữa khỏi nên không còn là "mất một cánh tay" nữa, nhưng dù sao thì ả cũng biết tôi.

"............Tại sao một trong những nhân vật nòng cốt giải quyết vụ náo động đó lại đi tấn công một thiếu nữ ở nơi thế này?"

"Đã bảo là tôi không có tấn công cô ấy rồi cơ mà!?"

"HẢ??"

Thấy tôi phản kháng lại sự hiểu lầm đó, ả bỗng lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

"Tôi chỉ đánh bại con quái vật đang định tấn công cô ấy, rồi định chăm sóc cô ấy lúc đang ngất xỉu thôi."

"............HẢ?????"

Nghe tôi nói vậy, ả mặt nạ đảo mắt nhìn quanh — nhìn những thân cây bị tàn phá trong trận chiến giữa tôi và con [Teal Wolf] (tạm gọi) lúc nãy — rồi lý nhí thốt lên.

"...Sao anh không nói điều đó ngay từ đầu?"

"LÚC NÃY TÔI ĐỊNH THANH MINH THÌ CÔ CỨ MỘT MỰC ĐÒI 'MIỄN BÀN' ĐẤY CHỨ!!"

"Vậy thì, trước khi ý kiến về cái mặt nạ của tôi, anh phải nói chuyện đó ra chứ!!"

............Cũng có lý. Ra là vậy, đó là... lỗi của tôi sao.

"TỪ TỪ! Vốn dĩ cô đã chém tôi trước cả khi trao đổi cơ mà!?"

"Th-Thì tôi tưởng đó là tình huống khẩn cấp!! Sư phụ cũng từng dạy, trong tình huống khẩn cấp thì tiên phát chế nhân mà!"

Đúng là nếu ở trong tình huống đó, tôi có khi cũng sẽ tấn công phủ đầu trước nhưng...

"Không, nếu là quái vật thì không nói, đằng này chỉ vì thấy một gã ăn mặc hơi có vẻ giống kẻ xấu mà cô đã nhào vào đòi lấy mạng ngay từ lần đầu gặp mặt sao?"

"...Quanh đây không có cái gương nào nhỉ! Tôi sẽ cho anh tự nhìn xem cái bộ dạng của mình có gói gọn trong hai chữ 'hơi có vẻ giống kẻ xấu' hay không!!"

"À, nếu là cái đó thì trong hòm đồ của ta có đấy." Nemesis hùa theo.

Như cho rằng không cần phải cảnh giác với ả mặt nạ nữa, Nemesis biến từ Đại Khiên Đen trở lại hình người rồi bắt đầu lục lọi hòm đồ. Nemesis à, sao nãy giờ tôi cứ thấy cô nghiêng về phe bên kia thế nhỉ?

"...Khó khăn lắm mới tìm được một người cùng chung chí hướng dám thẳng thắn nhận xét về gu thời trang của anh, ta có hơi vui mừng một chút. Đám người quen lúc nào cũng làm ngơ chuyện đó mà."

"...Bộ trang bị của tôi, đến mức đó cơ à?"

"Thế nên ta mới đang tìm gương đây!"

Trước màn đối đáp đó, ả mặt nạ tỏ ra đôi chút ngạc nhiên khi thấy Nemesis từ vũ khí biến lại thành người.

"<Embryo> có khả năng biến thành hình người... Giống với dạng Maiden của cái con ký sinh trùng... à nhầm, <Embryo> của [Nữ Giáo Hoàng] nhỉ."

Tiền bối Yêu Quái bị gọi là ký sinh trùng kìa... Chà, đúng chuẩn tiếng ác đồn xa luôn.

"Ừm. Tên ta là Nemesis. Là <Embryo> của Ray. Đây, gương đây."

"Cảm ơn. Tên tôi là... Azurite. Tôi là [Kiếm Thánh] Azurite."

[Kiếm Thánh], một High-rank Job hệ kiếm sĩ với điều kiện yêu cầu khá là hóc búa sao. Nhưng mà, Azurite à. Một cái tên rất hợp với mái tóc màu lam thẫm.

"Chuyện đó tính sau, tôi nhắc lại lần nữa, trang bị của anh vừa đen thui lại còn mang thiết kế tà khí ngút trời. [Đọa Thiên Kỵ Sĩ] nhìn thấy anh chắc cũng phải xanh mặt."

"Không đâu, trang bị của Juliet đi theo hướng khác mà. Bên đó là phong cách Gothic. Còn của tôi... kiểu kiểu hơi phá cách kiểu Bad Boy thôi?"

"Dù có châm chước cách mấy thì nhìn anh chẳng khác nào tên Trùm cuối của Tứ Đại Thiên Vương phe phản diện cả." Nemesis đánh giá.

"Nhìn anh tôi lại nhớ đến trang phục của vai [Phẫn Nộ Ma Vương - Lord Ira] mà tôi từng xem trong một vở kịch ngày xưa. Dù anh trông còn tà ác hơn cả bộ đồ đó."

...Bị dập tới tấp thế này thì tôi cũng bắt đầu hoang mang: "Ơ kìa? Trông mình giống kẻ ác đến thế cơ à".

"Cứ tha hồ mà hoang mang đi. ...Mà thôi, chuyện thời trang tạm gác lại ở đây. Trong lúc hai người đang cãi nhau dăm ba cái chuyện bao đồng thì cô bé đang nằm kia sắp tỉnh lại rồi kìa."

Nghe Nemesis nhắc, tôi và Azurite liền đưa mắt nhìn sang, quả nhiên cô bé — nguyên nhân dẫn đến trận chiến của chúng tôi — đang dần mở mắt.

Tên của cô bé vừa tỉnh lại là Shirley.

Cô bé mười ba tuổi, là con gái của chủ một nhà trọ ở Quartierlatin. Nghe đâu cô bé vào khu rừng nhỏ này để hái nấm và rau rừng về làm nguyên liệu nấu ăn. Thường thì cô bé có mang theo vật phẩm đuổi quái vật, thứ giúp xua đuổi đám quái vật cấp thấp quanh đây. Thế nhưng, thứ đó lại chẳng mảy may có tác dụng với con quái vật bọc máy móc lúc nãy, và trong lúc cô bé bị dồn vào đường cùng thì chúng tôi đã xuất hiện. Nhân tiện, vì Shirley vẫn nhớ chuyện tôi đã lao ra cứu cô bé trước khi ngất xỉu, nên hiểu lầm của Azurite về tôi đã được hóa giải hoàn toàn. Welp, kết thúc có hậu.

Tuy nhiên, không ai dám chắc loại quái vật bọc máy móc như lúc nãy sẽ không xuất hiện nữa, nên chúng tôi quyết định hộ tống Shirley về tận Quartierlatin. Dù sao chúng tôi cũng đang hướng đến Quartierlatin nên tiện cả đôi đường. Về phần Azurite, ả cũng có chung điểm đến là Quartierlatin.

"Tôi và Nemesis đang nhắm đến khu <Di tích> vừa được phát hiện ở Quartierlatin, cô cũng có việc ở đó sao, Azurite?"

"...Tôi cũng đi điều tra <Di tích>."

Có vẻ như điểm đến của Azurite cũng giống chúng tôi. Chà, chuyện về <Di tích> là lần đầu tiên nghe thấy trong vương quốc này, thảo nào thu hút đủ loại người đổ xô đến.

"Vậy ạ! Nếu thế, hai người nhất định phải đến nghỉ ở nhà trọ nhà em nhé! Vì hai người là ân nhân, nhà em sẽ giảm giá hết mức có thể!"

Có lẽ vì nghe được cuộc trò chuyện của chúng tôi, Shirley siết chặt hai tay trước ngực và nói lớn. Trông cô bé có vẻ rất hào hứng.

"Không, tôi thì..."

Azurite định lên tiếng, chắc là định nói kiểu "Tôi có chiến đấu với quái vật đâu" hay đại loại vậy.

"Về đến nhà, em sẽ kể lại mọi chuyện cho bố mẹ nghe, rồi nhờ anh Lefty giết gà làm bữa tối. À, nhắc mới nhớ, món Quiche em làm dạo trước được khách khen lắm, nên tối nay em sẽ lại..."

Nhưng thấy Shirley đang vô cùng phấn khích, Azurite cứ há miệng ra rồi lại ngậm vào, chẳng nỡ buông lời từ chối.

"Dù sao thì Azurite cũng đã có ý định cứu em mà, cứ nhận lời đi?"

Dù đối tượng bị ả nhắm tới là tôi, nhưng may mà chưa có chuyện gì xảy ra, vả lại đó cũng chỉ là một chuyện nhỏ nhặt.

"............À."

Theo lời Shirley, đi bộ từ đây đến Quartierlatin cũng chỉ mất chưa đầy một tiếng. Vì vậy, tôi không cưỡi Silver mà cả bốn người cùng đi bộ hướng về Quartierlatin. Cứ thế, chúng tôi đã đi bộ được khoảng ba mươi phút. Vừa đi vừa trò chuyện rôm rả với Shirley đầy năng lượng, nhưng từ nãy đến giờ có một chuyện khiến tôi cứ lấn cấn mãi.

"............"

Trong lúc bước đi, tôi luôn cảm nhận được ánh mắt của Azurite — người đang đi phía sau — chòng chọc nhìn mình. Dù không có Skill cảm nhận, nhưng ánh mắt đó rõ ràng đến mức nếu có Skill thì chắc chắn tôi đã phát hiện ra ngay lập tức rồi. Tại sao cô ta cứ lén lút dò xét tôi nhỉ. Chẳng lẽ vẫn còn nghi ngờ gì sao?

"?"

Đang mải suy nghĩ, tôi bỗng cảm thấy vạt áo [Hắc Triền Sáo] của mình bị ai đó kéo lại từ phía sau.

"............"

Người kéo tôi là Azurite. Chiếc mặt nạ che khuất biểu cảm của cô, cô chỉ cúi gằm mặt xuống và lặng thinh. Ngay khi tôi định mở lời hỏi "Có chuyện gì vậy", cô đã lên tiếng trước.

"Xin lỗi. Vì đã đột ngột... chém anh..."

"...À."

Hóa ra từ nãy đến giờ Azurite vẫn luôn tìm thời cơ để xin lỗi về việc đột nhiên lao vào chém tôi. Chà, lúc nãy do lời qua tiếng lại nên cô ấy đã bỏ lỡ mất cơ hội. Nhưng hiện tại, tôi đã nhận được lời xin lỗi của cô ấy. Dù trông có vẻ không quen với việc xin lỗi cho lắm, nhưng tôi có thể cảm nhận được cô ấy đang thực sự chân thành muốn tạ lỗi.

"Không sao đâu. Cả hai đều bình an vô sự, với lại Azurite làm vậy cũng là vì muốn bảo vệ em ấy mà."

"...Nhưng mà."

"Không sao đâu mà. Chỉ là, từ giờ trở đi đừng đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài nữa. Tuy bộ dạng của tôi có hơi phá cách kiểu Bad Boy, nhưng trên đời này cũng có những người ăn mặc cực kỳ độc ác nhưng lại rất tốt bụng đấy."

Nghe tôi nói vậy, chẳng biết cô ấy thấy có gì buồn cười mà khẽ bật cười một tiếng, rồi...

"Tôi hiểu rồi, ............à, cảm ơn anh."

Cô ấy nói với vẻ bối rối, dường như còn ngượng ngùng hơn cả lúc xin lỗi ban nãy.[note92214]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Sau 8 vol, cuối cùng Nữ Chính Thật Sự cũng đã debut!
Sau 8 vol, cuối cùng Nữ Chính Thật Sự cũng đã debut!