Episode 4: Thế lực thứ ba (Vol 6 - 7)

Chương 9: Nguyên nhân của nỗi sợ

Chương 9: Nguyên nhân của nỗi sợ

□ Mukudori Reiji

Nhờ một người tử tế không biết tên, tôi lại một lần nữa thoát khỏi con nữ quái kia.

Mỗi lần chạm trán với con yêu quái đó, chẳng hiểu sao tôi lại luôn nhận được sự trợ giúp từ người khác. Tuy nhiên, cái rắc rối to đùng mang tên "học cùng trường đại học với con yêu quái đó" vẫn chưa vơi đi chút nào, thậm chí còn kéo theo vô số mối lo về sau. Dù lần này tôi đã may mắn thoát thân, nhưng thông tin ngoài đời thực của tôi lại bị lộ với cô ta - kẻ đứng đầu một tổ chức tôn giáo cuồng tín. Tình hình hiện tại không chỉ dừng ở mức "toang rồi". Nghĩ đến việc chẳng hiểu sao ả ta lại cứ bám riết lấy mình, tôi thực sự cảm nhận được mối nguy hiểm đang trực chờ đe dọa tính mạng.

"...Haa."

Lát nữa tôi phải liên lạc với anh trai... hoặc tùy tình hình mà gọi cho cả chị gái nữa.

Thật lòng tôi không muốn bàn bạc việc này cho lắm vì sợ mọi chuyện sẽ xé ra to... a, nhưng đúng là không ổn thật. Chỉ vừa mới tưởng tượng một chút, tôi đã lường trước được cảnh tòa nhà trụ sở của <Nguyệt Thế Hội> bị bẻ gãy làm đôi..... Thôi bỏ đi. Con yêu quái đó ra sao cũng được, nhưng để người vô tội bị liên lụy thì áy náy lắm.

Giờ thì, sau khi trốn thoát khỏi cái Phục Ma Điện kia, tôi tạt qua thư viện của trường. Lý do là để kiểm chứng một thông tin tôi nhận được từ cậu bạn cùng khóa mới quen hôm nay. Thông tin đó có liên quan đến hệ thống sách của thư viện. Cậu ta đã cất công tra cứu trước các đầu sách và nghe nói ở đây có lưu trữ vài cuốn liên quan đến Dendro. Bản thân tôi cũng tò mò không biết sách viết về Dendro sẽ như thế nào nên muốn mượn đọc thử một chút. Và chỉ cần tìm thử một chút, tôi đã thấy ngay.

Chúng giống như dạng sách hướng dẫn do các nhà xuất bản phát hành, nhưng lại mang những cái tên đậm chất tiểu thuyết phiêu lưu hay tạp chí du lịch. Đại loại như "Ghi chép thám hiểm của Lữ đoàn Maxim", "Hai vạn Metel dưới đáy biển", hay "Hành trình lang thang khắp đất trời (Tenchi)".

Chà, vốn dĩ với lượng dữ liệu khổng lồ của <Infinite Dendrogram>, việc thu thập thông tin bài bản là chuyện không hề dễ dàng. Thông tin trên các trang wiki hướng dẫn về quái vật xuất hiện ở từng bản đồ hay các hầm ngục đều không hoàn chỉnh, thậm chí còn thay đổi đáng kể theo thời gian. Điển hình như việc <Rừng Noz> biến mất chẳng hạn.

Do đó, tuy gắn mác sách hướng dẫn, nhưng nội dung chủ yếu lại là báo cáo trải nghiệm của các biên tập viên chứ không hề chú trọng vào mặt dữ liệu. Dù sao thì nội dung cũng có vẻ thú vị nên tôi quyết định mượn về xem sao. Tôi định sẽ tranh thủ đọc trong giờ nghỉ giải lao giữa các tiết học, hoặc những lúc không thể đăng nhập vào Dendro. Có khá nhiều sách viết về các quốc gia bên ngoài Vương Quốc nên tôi đang rất háo hức.

Nào, ra mượn ngay thôi...

"A."

...Phải rồi. Thẻ sinh viên - thứ bắt buộc phải có để mượn sách, cùng với cái ví đựng thẻ của tôi vẫn đang nằm trong tay con nữ quái kia. Tính sao đây, quay lại đó đòi thì nguy hiểm quá... ủa?

"......"

Lúc tôi thử thò tay vào túi áo ngực, chiếc ví đựng thẻ đáng lẽ đã bị con nữ quái lấy đi lại đang nằm yên vị ở đó như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

"...Không ổn, chuyện này còn đáng sợ hơn cả lúc bị lấy đi đấy."

Có lẽ con nữ quái đó đã lén trả lại vào lúc nào đó, nhưng cũng giống hệt như lúc bị nẫng mất, tôi hoàn toàn không hề hay biết. Xét từ cái sức mạnh phi thường lúc ả tóm chặt lấy tôi, "nữ quái" ở đây không chỉ là một cách ví von, mà ả thực sự là một con yêu quái đúng không?

Nhưng dù sao đi nữa, thẻ sinh viên đã an toàn trở về tay nên tôi có thể tiếp tục việc mượn sách. Ôm ba cuốn sách vừa tìm được đi tới quầy thủ thư, tôi chợt để mắt đến góc sách mới ra mắt trên đường đi. Ở đó đang trưng bày một cuốn sách có vẻ cũng liên quan đến Dendro mang tên "Hành trình ẩm thực Caldina".

Ngay lúc tôi với tay định lấy nốt cuốn này thì...

"Á."

"Xin lỗi."

Tay tôi vô tình chạm phải tay của một người phụ nữ cũng vừa với ra cùng lúc. Vội buông lời xin lỗi, tôi lập tức rụt tay lại. Và rồi, khi ngẩng lên nhìn khuôn mặt của đối phương,

"Cậu là người lúc nãy..."

"A, cảm ơn tiền bối vì đã giúp em lúc nãy ạ!"

Không ai khác, người phụ nữ đứng trước mặt tôi chính là vị cứu tinh đàng hoàng khi nãy. Trước lời cảm ơn dồn dập của tôi, chị ấy khẽ đáp lại với vẻ mặt hơi bối rối.

"Cậu không cần cảm ơn đâu... Về phần mình, tôi cũng không thể trơ mắt nhìn người cùng câu lạc bộ trở thành tội phạm được. A, tôi giới thiệu chậm trễ mất rồi. Tôi là Fujibayashi Kozue, sinh viên năm hai khối Văn khoa I."

"Em là Mukudori Reiji. Bắt đầu từ hôm nay, em là sinh viên năm nhất khối Văn khoa III ạ."

Vậy là cuối cùng tôi cũng biết được tên của người tử tế đó.

Và hóa ra, chị ấy lại là tiền bối của tôi.

Sau đó, lấy cớ "muốn tạ lỗi chuyện lúc nãy", tiền bối Fujibayashi đã rủ tôi đến quán cà phê trong khuôn viên trường.

Dù tôi đã xua tay bảo "Chị không có gì phải xin lỗi em đâu", nhưng chị ấy vẫn kiên quyết: "Hội trưởng sẽ không chịu xin lỗi đâu... Nên ít nhất một người có liên quan như tôi phải thay mặt cô ấy tạ lỗi mới được."

...Con người này quả nhiên rất nghiêm túc.

"Thành thật xin lỗi cậu vì những rắc rối do Hội trưởng gây ra lúc nãy. Bình thường chị ta cũng không đến mức chập mạch như vậy đâu."

Chị ấy nói thế để giải thích cho tôi... nhưng theo những gì tôi trải nghiệm từ hôm qua đến giờ, thì vị Hội trưởng đó lúc nào chẳng vậy. Hiện tại, tôi thực sự không thể mường tượng nổi bộ dạng khi chưa chập mạch... hay nói đúng hơn là dáng vẻ không gây phiền phức cho người khác của cô ta sẽ ra sao.

"Kể từ ngày tôi tham gia câu lạc bộ, chuyện bung bét như hôm nay chưa từng xảy ra lần nào..."

Nghe vậy, có vẻ như con yêu quái đó bình thường giả nai cũng giỏi phết. Hoặc nên nói là hôm nay ả mới lòi đuôi yêu quái ra thì đúng hơn.

"...À, tham gia ở đây là tôi chỉ đang nói về câu lạc bộ thôi nhé. Tôi hoàn toàn không có hứng thú với thứ tôn giáo của gia đình Hội trưởng đâu."

"Chuyện đó thì em có thể hiểu được ạ."

Bởi lẽ, nếu là tín đồ thì chẳng ai lại đi bắt giáo chủ quỳ gối xin lỗi trên sàn bao giờ.

"Tiền bối tham gia câu lạc bộ đó từ khi nào vậy ạ?"

"Cũng mới đây thôi, sau khi các sinh viên năm tư và học viên cao học tốt nghiệp. Có vẻ như do thiếu hụt nhân sự nên Hội trưởng và Hội phó Tsukikage đã đích thân đi chiêu mộ thành viên mới."

Tiền bối nói thêm: "Sẵn tiện nói luôn, Hội trưởng và Hội phó hiện đều là sinh viên năm ba khoa Y."

...Mấy người đó mà cũng là mầm non tương lai của ngành y á.

"Nhưng như cậu thấy đấy, cả hai người đó đều có vấn đề về đầu óc lẫn tôn giáo, nên việc chiêu mộ thành viên chẳng khả quan cho lắm. Tính đến thời điểm hiện tại của buổi chiêu mộ hôm nay, theo tôi biết thì vẫn chưa có bóng dáng mống nào tham gia cả."

Đầu óc lẫn tôn giáo đều có vấn đề sao...

"Việc trường đại học này hầu như vắng bóng tín đồ của <Nguyệt Thế Hội> cũng là một nguyên nhân lớn."

"Vậy sao ạ?"

"Giáo lý của chỗ đó rặt một mùi chạy trốn hiện thực, nên hiếm có ai đậu vào được trường đại học này lại bị mấy thứ đó thu hút lắm."

Ra là vậy.

Giáo lý của <Nguyệt Thế Hội> là "Rời bỏ thể xác bị kìm kẹp trong gông cùm, tiến tới thế giới linh hồn chân chính", nói tóm lại là "Chào tạm biệt thực tại chán chường để chạy trốn khỏi nó". Và giờ đây, những tín đồ của giáo phái đó đang tôn sùng Dendro như một thế giới thực, ngày ngày tận hưởng cuộc sống mộng mị ở bên đó.

Ngẫm cũng đúng, đã cất công thi đậu vào ngôi trường danh giá bậc nhất thế này, thì chẳng mấy ai lại có suy nghĩ "Đây không phải là cuộc sống đích thực của mình, mình phải chạy trốn khỏi nó thôi!"....... Tuy nhiên nếu lập luận như vậy, việc hai người bọn họ theo học ở ngôi trường này, mà lại còn là SINH VIÊN KHOA Y thì quả thực là một điều vô cùng bất thường.

"Vậy tại sao tiền bối Fujibayashi lại quyết định tham gia ạ?"

"Vì dữ liệu."

"Dữ liệu sao ạ?"

Thấy tôi nghiêng đầu khó hiểu, tiền bối liền chỉ tay vào cuốn sách tôi vừa mượn.

"Như cậu thấy qua những cuốn sách này hay trên wiki, các dữ liệu chi tiết mang tính chất hướng dẫn như các trò chơi truyền thống hầu như không hề xuất hiện trong <Infinite Dendrogram>."

"Đúng là vậy ạ."

"Thế nhưng, Hội trưởng lại nắm giữ chúng. Một khối lượng dữ liệu hướng dẫn khổng lồ được thu thập bởi một nghìn tín đồ của <Nguyệt Thế Hội>."

...Một nghìn con nghiện game một mực tin rằng trò chơi là thế giới thực, chừng đó người cày cuốc thì gom được lượng lớn dữ liệu cũng là lẽ đương nhiên.

"Chỉ cần tham gia vào <CID>, cậu có thể tự do tra cứu kho dữ liệu về <Infinite Dendrogram> mà Hội trưởng đang nắm giữ. Tôi tham gia cũng là vì nhắm đến lợi ích đó."

"Thì ra là vậy."

"Tuy nhiên, vì e ngại cái rủi ro mang tên 'dính líu tới <Nguyệt Thế Hội>', nên cuối cùng chỉ có mỗi tôi là dám đăng ký vào <CID> thôi."

"Chắc là vậy rồi..."

Nếu chỉ đơn thuần muốn tận hưởng nó như một trò chơi, thì việc đâm đầu vào một tổ chức tôn giáo có nguy cơ đe dọa đến cuộc sống đời thực là một rủi ro quá lớn.

"Thế tiền bối không sợ cái rủi ro đó ạ?"

"Vì vốn dĩ tôi cũng đã dính líu đến bọn họ từ trước rồi."

"Sao cơ ạ?"

"Hội trưởng hiện đang là môn sinh tại gia đình tôi."

Theo lời chị ấy kể, gia đình tiền bối có truyền thống theo nghiệp Trà đạo, và con nữ quái kia đã theo học ở đó từ khi còn nhỏ. Bởi lẽ hai người họ đã nhẵn mặt nhau từ lâu, nên giờ có muốn lẩn tránh cũng đã muộn.... Với lại, tôi cũng lờ mờ hiểu được lý do tại sao lúc nãy chị ấy có thể thản nhiên bắt cô ta quỳ gối tạ lỗi.

"Nhắc mới nhớ, cậu Mukudori đã bị bắt cóc trong <Infinite Dendrogram> nhỉ."

"Vâng. Tối qua, lúc em đang ngủ trong Dendro thì bị bọn họ bắt cóc."

"...Thay mặt họ, tôi thành thật xin lỗi cậu."

"Không sao đâu ạ, đó đâu phải lỗi của tiền bối."

Tám phần mười tội trạng là do con nữ quái kia, hai phần còn lại thuộc về tiền bối Tsukikage – [Vua Ám Sát].

"Nhưng hôm nay là ngày đầu tiên nhập học... Chẳng lẽ cậu đã phải chọn cách 'tự sát' để trốn thoát sao?"

"Dạ không, em đã may mắn thoát khỏi cửa tử đó. Tất cả là nhờ một người quen đến ứng cứu kịp thời ạ."

Thực sự mà nói, nếu không có anh Figaro, chắc tôi đã phải ôm quyết tâm liều mạng để đơn thương độc mã thách thức con nữ quái đó cùng gã [Vua Ám Sát] rồi.

"Đến ứng cứu... sao? Có thể làm được điều đó khi phải đối đầu trực diện với cả Hội trưởng và Hội phó, rốt cuộc người đó là thần thánh phương nào vậy?"

"Là anh Figaro ạ. À, có lẽ tiền bối cũng biết, người đang nắm giữ vị trí độc tôn trên Bảng xếp hạng Quyết đấu của vương quốc ấy."

Khi tôi vừa dứt lời,

"--Figaro?"

Bầu không khí xung quanh tiền bối Fujibayashi chợt thay đổi mây phần. Đôi mắt đằng sau lớp kính khẽ nheo lại đầy dò xét.

"...Để đích thân [Siêu Đấu Sĩ] đó phải đến ứng cứu, cậu Mukudori, rốt cuộc cậu là ai?"

"Dạ không có gì to tát đâu ạ, em chỉ quen biết anh Figaro từ hồi mới chơi thôi. Nói đúng hơn thì có vẻ anh ấy là bạn của anh trai em."

"Anh trai..., Figaro..., <Siêu Cấp>..., anh em..., Mukudori..."

Nói đoạn, chị ấy đưa tay lên che miệng, ra chiều đang xâu chuỗi lại các dữ kiện.

"...Anh em nhà Starling."

Sau một thoáng suy nghĩ, như vừa ngộ ra điều gì, chị ấy nhìn thẳng vào mắt tôi.

"Nếu tôi đoán nhầm thì cho tôi xin lỗi nhé, cậu Mukudori... cậu có phải là Ray Starling của cặp anh em nhà Starling không?"

"A, vâng. Tiền bối nói đúng rồi ạ."

Quả nhiên, vì họ tên trong game của tôi gần như y hệt ngoài đời, nên người tinh ý rất dễ nhận ra. Hơn nữa, sau vụ Franklin phát sóng trực tiếp sự kiện đó, có vẻ như tên Avatar của tôi đã trở nên khá phổ biến.

"Là em trai của [Vua Phá Hoại], đồng thời là đệ tử của [Siêu Đấu Sĩ] sao."

"Cũng không hẳn là đệ tử đâu ạ. Dù đúng là em có được anh ấy cho phép đấu tập cùng thật."

Với cả, nói thế này thì hơi thất kính nhưng anh Figaro thực sự không hợp với việc chỉ dạy người khác chút nào. Khoản đó thì Tấn Vũ sư phụ giỏi hơn nhiều.... Dù cho việc phải để một đứa nhóc mười tuổi dạy bảo nghe có vẻ hơi sai sai. Ngoài ra, anh Riser ở hạng sáu cũng là một người thầy rất tận tâm.

"...Vậy sao."

Tiền bối lại đưa tay che miệng, bộ dạng như đang toan tính điều gì đó.

"Cậu Mukudori này."

Im lặng chừng mười giây sau, tiền bối mới cất tiếng gọi tôi như thể vừa chốt được một ý tưởng nào đó. Và rồi, lời đề nghị mà tiền bối đưa ra là,

"Nếu không phiền, kỳ nghỉ này cậu có muốn cùng tôi thực hiện một Nhiệm vụ không?"

Đó là một lời mời tổ đội làm Nhiệm vụ trong Dendro.

"Vâng, em rất sẵn lòng ạ."

Thiết nghĩ quen biết nhau cũng là một cái duyên, tôi đã vui vẻ gật đầu nhận lời mời của tiền bối.

"Thế nhé, chuyện là vậy đó."

“Ừ, anh biết rồi.”

Vừa trở về nhà sau buổi học, tôi liền gọi điện cho anh trai, báo cáo việc mình sắp tham gia một Nhiệm vụ cùng vị tiền bối ở trường đại học, do đó kế hoạch trở về Gideon sẽ bị hoãn lại một thời gian. Tôi cũng đã nhờ anh trai bắn tin lại cho Rook và Marie, nên chắc sẽ không có vấn đề gì phát sinh đâu. Tuy nhiên, cứ nghĩ đến sự phiền phức khi phải liên tục mượn người truyền lời thế này, có lẽ tôi nên chủ động xin thông tin liên lạc của hai người họ sớm thì hơn.

“Mà này, cái con hồ ly cái bắt cóc em xử trí sao rồi?”

Nghe thấy cụm từ "hồ ly cái", trong thoáng chốc tôi không load kịp anh ấy đang nhắc đến ai... nhưng sau khi nhẩm tính từng nhân vật có khả năng khớp với mô tả, tôi nhanh chóng nảy số ngay lập tức.

"À, ý anh là con mụ quá... Tsukuyo Fuso đó hả."

Trong ấn tượng của tôi thì ả ta giống một con yêu quái hơn, nhưng có vẻ trong mắt anh trai tôi, ả lại mang hình tượng của một con hồ ly tinh.

"Về chuyện đó thì có hơi rắc rối một chút."

“...Rắc rối?”

"Bà ta hóa ra lại là đàn chị khóa trên ở trường đại học của em."

“......Gấu....”

Không rõ là anh ấy đang kinh ngạc hay sốc nặng nữa, nhưng làm ơn bỏ ngay cái thói chêm từ "Gấu" vào cuối câu khi đang nói chuyện ngoài đời thực đi.

“Em có ổn không đấy?”

"Chà, may nhờ có một vị tiền bối đáng tin cậy ở đó ra tay nên cũng coi như tạm ổn."

Nhưng nghĩ đến việc sẽ ra sao nếu lúc đó vắng mặt tiền bối, quả thực rùng mình.

“Vậy à. Có cần anh gọi điện báo cho bà chị biết không?”

"...Thôi bỏ đi anh. Làm thế chỉ thêm to chuyện thôi."

Bởi lẽ bà chị nhà tôi mang lại cảm giác như thể bả đang sống ở một thế giới quan hoàn toàn khác biệt ấy. Đúng rồi, bả thuộc tuýp người mà dù có ném thẳng bả vào cuốn manga của Marie mà dạo gần đây tôi mới bắt đầu đọc thì cũng chẳng hề thấy lạc quẻ chút nào.

“Em có vẻ vẫn ngán bà chị như ngày nào nhỉ.”

Ngán... ừ thì, ngán chứ sao không.

Dù tuyệt đối không phải là ghét bỏ, nhưng cứ hễ nhớ lại những chiến tích hồi nhỏ là tôi lại không kìm được cái rùng mình.... Việc tôi cứ bám rịt lấy anh trai cho đến tận lúc diễn ra giải đấu Unkra mười năm trước, phần lớn cũng là hệ quả từ nỗi sợ hãi tột độ dành cho bà chị.

“Hừm... Mà này, em thấy Tsukuyo Fuso thế nào?”

"Thế nào là sao cơ?"

“Có thấy ả ta đáng sợ đến mức kinh khủng không?”

Bị hỏi trúng tim đen bất ngờ, tim tôi bất giác giật thót một cái.

"...Sao anh lại biết?"

“A, đúng như anh dự đoán. Vậy để anh niệm cho em một câu thần chú giúp đánh bay nỗi sợ trong chớp mắt nhé.”

Bùa chú á?

Không không, đây đâu phải là kiểu rắc rối có thể giải quyết êm xuôi chỉ bằng dăm ba cái bùa chú...

“Lý do khiến em cảm thấy con hồ ly cái đó đáng sợ thực ra cực kỳ đơn giản thôi.”

Anh trai ngừng lại một nhịp để tạo bầu không khí rồi mới nói tiếp,

“Bởi vì con ả đó, giống bà chị nhà mình như đúc.”

—A.

“Tất nhiên anh không nói về khuôn mặt. Anh đang nói về cái khí chất ấy. Cái kiểu phụ nữ thân thiện một cách kỳ quặc, luôn tỏ ra cởi mở, trẻ con, thích bày trò chơi khăm, nhưng rồi thỉnh thoảng lại vô tình tỏa ra sát khí - hay nói đúng hơn là cái khí chất của kẻ săn mồi đang khóa chặt con mồi. Ở cái khoản đó thì ả ta giống bà chị nhà mình như đúc ra từ cùng một khuôn luôn.”

"......"

A, a.

Chính là cảm giác đó.

Cuối cùng thì tôi cũng tìm ra căn nguyên của nỗi sợ hãi mông lung khó tả cứ bám bám lấy mình bấy lâu. Và tôi cũng đã bắt đầu chấp nhận được sự thật rằng, bấy lâu nay bản thân vẫn luôn cố tình lảng tránh lý do thực sự đó. Bởi lẽ, nếu cố tình đào bới ký ức nhằm tìm ra phép so sánh cho nỗi khiếp sợ trước con nữ quái kia... thì hành động ấy chẳng khác nào tự tay rắc muối vào vết thương tâm lý mang tên "những kỷ niệm thuở ấu thơ với chị gái" của chính mình cả.

“Do đó, chỉ cần em ghim chặt vào đầu sự thật rằng ả ta hoàn toàn khác với bà chị, thì tự khắc em sẽ không thấy sợ nữa đâu.”

"...Ừ."

“Con hồ ly cái đó sẽ không có chuyện kẹp nách một đứa trẻ mẫu giáo là em rồi nhảy thoăn thoắt từ tòa nhà này sang tòa nhà khác như Ninja đâu.”

"......Ừ."

“Lại càng không có vụ dùng tay không đấm vỡ bức tường của một con tàu du lịch đang chìm nghỉm để tìm đường trốn thoát đâu.”

".........Ừ."

“Và tuyệt đối không bao giờ có chuyện nhảy khỏi máy bay từ trên trời xuống mà không thèm mang dù, thế nhưng vẫn bình yên vô sự sống sót với dăm ba vết xước xát nhẹ đâu.”

"............"

Tới giờ tôi mới tự thắc mắc, rốt cuộc cơ thể của bà chị nhà tôi được cấu tạo bằng cái vật liệu quái quỷ gì vậy?

Chà, về cái vụ nhảy dù cuối cùng kia thì là do rơi trúng một vườn nho vừa mới cày xốp đất êm ru, và nghe đâu trước bà chị cũng từng có trường hợp tương tự sống sót với vết thương nhẹ rồi thì phải.

“Vì thế, em chẳng việc gì phải sợ hãi con hồ ly cái đó từ tận đáy lòng như vậy đâu.”

"Cảm ơn anh. ...Nghe anh phân tích xong em thấy nhẹ nhõm hơn hẳn rồi."

Không hề nói quá chút nào, hiện tại tôi thực sự cảm thấy trút được gánh nặng và vô cùng thoải mái.

Sau khi cúp máy, tôi dọn dẹp bữa tối, đi tắm rửa sạch sẽ, và trước khi chính thức đăng nhập, tôi dạo một vòng trên trang tin tức chuyên biệt về Dendro có tên <MMO Journal Planter> để điểm qua các chủ đề đang hot trong vương quốc.

Ngay trên trang chủ, đập vào mắt tôi là những dòng tít giật gân đại loại như "Chuỗi động đất nhẹ cấp 3 tấn công khắp vương quốc", "Liệu PK sừng sỏ nọ có đầu quân cho PK Clan mới nổi <Sol Crisis>?", "Gideon cháy hàng với bắp rang bơ cộp mác [Vua Phá Hoại]!".

"......"

Tin tức về giới PK thì tôi vốn chẳng có chút hứng thú nào, còn cái tin liên quan đến người nhà thì đọc tựa đề thôi đã thấy sờ sợ nên tôi quyết định nhắm mắt lướt qua luôn.

Tôi thử click vào bản tin về động đất. Đúng như tiêu đề đã nêu, có vẻ như trong khoảng một tháng trở lại đây, các trận động đất nhẹ đang liên tục oanh tạc nhiều khu vực trong vương quốc.

Tâm chấn của chúng không tập trung tại một điểm mà rải rác phân tán khắp bốn phương tám hướng đông tây nam bắc của vương quốc, do đó nguyên nhân sâu xa vẫn chưa được giới chuyên môn làm rõ.

Thêm vào đó, tại những địa điểm xảy ra động đất, xác suất cao sẽ xuất hiện các hầm ngục chưa từng được khám phá, một con <UBM>, hoặc chí ít là một bầy quái vật mạnh mẽ. Chính vì vậy, cộng đồng mạng cũng đang bàn tán xôn xao xem liệu chuỗi động đất này có chung một mối liên hệ nhân quả nào đó hay không.

Đảo mắt qua khu vực diễn đàn, tôi cũng lác đác bắt gặp vài giả thuyết như "Có một con quái vật khổng lồ đang đi lang thang dưới lòng đất", "AI phụ trách môi trường của ban quản trị đang ngấm ngầm cài cắm một event nào đó", "Kẻ nào đó đang chạy rông khắp nơi để luyện tập ma pháp thuộc tính Thổ", hay "Kiểu gì chẳng lại là trò khủng bố của Franklin". Cá nhân tôi thì xin bỏ một phiếu ủng hộ giả thuyết thứ tư.

Sau khi đã cập nhật xong xuôi tình hình, tôi với tay đeo thiết bị phần cứng của <Infinite Dendrogram> lên đầu.

Từ giờ phút này trở đi sẽ là thử thách nhận Nhiệm vụ tổ đội cùng với vị tiền bối kia.

Một điểm may mắn là từ ngày mai sẽ rơi vào cuối tuần thứ bảy, chủ nhật nên trường đại học cũng được nghỉ. Nếu như không vớ phải một Nhiệm vụ cực dài đòi hỏi rất nhiều thời gian, thì thời gian biểu của tôi sẽ chẳng có vấn đề gì. Trong trường hợp không tìm được Nhiệm vụ nào thực sự phù hợp, chúng tôi hoàn toàn có thể bẻ lái sang khám phá <Mê cung Bia mộ> cũng được.

"Nào, đăng nhập thôi."

Nói xong, tôi khởi động máy và chính thức đăng nhập vào <Infinite Dendrogram> sau một ngày vắng bóng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!