233-3xx

Chương 265 - Thần Công (2)

Chương 265 - Thần Công (2)

Bĩu môi phụng phịu, Đường Tố Lan đi sượt qua chúng tôi rồi khuất bóng phía đằng xa.

Tôi, Nam Cung Nhiên và Mã Cương Tố đứng sóng vai nhau, đăm đăm nhìn theo bóng dáng cô nàng.

"…Có vẻ tâm tình Tiềm Long Hội Chủ không được vui thì phải. Chắc chúng ta phải cẩn trọng hơn mới được."

Mã Cương Tố nhỏ giọng thì thầm. Càng tiếp xúc, tôi càng nhận ra gã cũng chỉ là một nam nhân bình thường.

"Thụy Trấn à, cậu có biết tại sao Đường tiểu thư lại khó chịu thế không?" Nam Cung Nhiên đứng cạnh huých tay tôi, khẽ hỏi.

Sao tôi lại không biết chứ?

…Là vì không có búp bê đấy.

Nhưng đó đâu phải lỗi của tôi?

Đã ngần này tuổi đầu rồi mà còn giở thói hờn dỗi chỉ vì không được mua búp bê, đúng là nực cười.

Đấy, Tiềm Long Hội Chủ bệ vệ của chúng ta đấy. Biết thế thà để Mặc Long sống nhăn răng cho rồi.

"Không biết."

Dù trong lòng thầm nghĩ vậy, nhưng tôi không thể nói toẹt ra được. Phải giữ gìn thể diện cho Hội Chủ nhà chúng ta chứ.

Danh tiếng của Đường Tố Lan mai này sẽ ngày càng vươn xa, gánh vác những trọng trách lớn lao. Việc chăm chút hình tượng ngay từ những chi tiết nhỏ nhặt nhất là điều vô cùng cần thiết.

Hơn thế nữa, cô ấy cần phải là một sự tồn tại nhận được lòng tôn kính tuyệt đối từ các thành viên Tiềm Long Hội.

Thanh Nguyệt thì không tính, nhưng còn Nam Cung Nhiên và Mã Cương Tố thì khác. Ngay cả ả Hồng Lâu Tiên ngạo mạn kia cũng đang dần phải cúi đầu trước uy áp của Đường Tố Lan.

Nhưng thử hỏi, làm sao tôi có thể bô bô cái miệng kể lể rằng cô ta đang dỗi vì không được mua búp bê cơ chứ? Nói ra chắc quái gì đã có ai tin.

"Mà nhắc mới nhớ…"

Nam Cung Nhiên cúi xuống, nhìn chằm chằm vào tay Mã Cương Tố. Các khớp xương trên nắm đấm của gã đã trầy xước thảm hại, rướm máu be bét. Đây là "chiến tích" có được sau màn tra khảo tên Vạn Trùng Mưu Chủ dưới tầng hầm.

Dẫu ngoài mặt gã vẫn cố gắng đè nén cảm xúc, nhưng tôi thừa hiểu gã đang phẫn nộ tột độ trước những biến cố xảy ra tại Chung Nam Sơn, đến mức gã còn tự mình xung phong đảm nhận việc tra khảo cơ mà.

Và kết quả là đôi bàn tay tơi tả thế này đây.

Mã Cương Tố điềm nhiên đáp:

"Cái miệng hắn kín như bưng. Có vẻ như có cạy cũng chẳng hé nửa lời đâu. Rụng mất bốn cái răng rồi mà hắn còn chẳng thèm rên rỉ lấy một tiếng."

"…Chậc."

Tôi chép miệng ngao ngán. Kế hoạch của tôi vốn rất đơn giản - Cứ thuận theo dây dưa mà lần mò lên trên, kiểu gì chẳng tóm được đuôi Độc Cô Chân Mặc.

Cái kẹt ở đây là, chỉ cần một mắt xích cứng đầu cắn răng chịu đòn không khai, thì mọi toan tính đều đổ sông đổ bể.

Chẳng lẽ lại đứt dây đàn giữa chừng lãng xẹt thế này sao?

Tất nhiên tôi cũng chẳng ôm mộng ảo tưởng mọi chuyện sẽ dễ như trở bàn tay… Nhưng công bằng mà nói, cơ hội lần này cũng đầy triển vọng đấy chứ.

Tuy chẳng biết Vạn Trùng Mưu Chủ là tên tép riu nào, nhưng cấp trên của hắn lại là Tam Phiên Trưởng. Bản năng mách bảo tôi rằng đây là một sợi dây manh mối cực kỳ chắc chắn.

Hơn nữa, có vẻ như bên kia vẫn chưa đánh hơi được động tĩnh gì, dân làng cũng đang án binh bất động rất ngoan ngoãn.

Mã Cương Tố lên tiếng:

"Cứ vắt óc suy nghĩ cũng chẳng nặn ra giải pháp đâu. Cứ tọng cho hắn vài cú đấm thay cơm vài ngày, kiểu gì hắn chẳng nôn ra."

Nam Cung Nhiên lo ngại hỏi:

"Lỡ hắn chết thì sao?"

"Cái thứ cặn bã đó chết thì có gì to tát?"

"Thế thì làm sao mà nhổ tận gốc rễ Ma Giáo được."

"…Thôi, đổi chủ đề đi. Cứ lải nhải mấy chuyện u ám này thì làm sao mà xả hơi cho nổi."

Hình như trên đời này cũng không hiếm những kẻ vẫn có thể tỏ ra dửng dưng trước cái chết của người thân thiết. Khóc thì vẫn khóc, giận thì vẫn giận, nhưng buông lời bông đùa thì vẫn cứ trơn tuột.

Liệu tôi có nên buông lời an ủi gã không nhỉ? Tôi còn đang phân vân dò xét, thì chính đương sự lại tỏ ra vô tư lự. Những lúc thế này, vì phép lịch sự tối thiểu, tôi lại có cảm giác mình buộc phải hùa theo cái bầu không khí tưng tửng của gã.

Vươn vai làm một cái vặn mình sảng khoái, Mã Cương Tố bỗng dáo dác nhìn quanh. Nam Cung Nhiên có vẻ ngơ ngác không hiểu hành động của gã, nhưng tôi thì lờ mờ đoán được gã sắp sửa phun ra điều gì.

Mấy gã đàn ông tụ tập lại với nhau mà cứ dáo dác dòm ngó xem có bóng hồng nào quanh quẩn không, thì kiểu gì chẳng lòi đuôi. Mấy ông chú ở quê tôi ngày xưa cũng rập khuôn y xì đúc.

"…Thụy Trấn à."

Mã Cương Tố hắng giọng đầy gượng gạo, rồi bất thình lình hạ thấp giọng, ghé người sát lại gần tôi. Thấy vậy, Nam Cung Nhiên cũng lập tức rướn người hóng hớt.

"A? Chậc… Chẳng rõ một Nam Cung Gia Chủ cao quý có nên lọt tai mấy chuyện này không nhỉ?"

Mã Cương Tố chọc ghẹo. Rõ ràng gã đang cố tình khuấy động bầu không khí.

"Cái gì? Mã Cương Tố, nhà ngươi vẫn còn dám coi thường ta sao! Mới hôm nọ còn bị ta đấm cho sưng mặt mà!

Với lại, bớt cái thói chọc gậy bánh xe chia rẽ tình cảm giữa ta và Thụy Trấn đi! Đành rằng xuất thân khác biệt, nhưng chuyện gì đáng nói thì bọn ta vẫn thẳng thắn với nhau—"

"—Không, ý ta không phải thế… Chỉ là, chuẩn bị kể mấy chuyện hơi… trần tục chút thôi."

Nam Cung Nhiên khẽ liếc xéo tôi một cái, rồi dường như không kìm nén nổi sự tò mò, dõng dạc tuyên bố:

"T-Ta cũng là nam nhi đại trượng phu. Mấy chuyện đó ta cũng hứng thú lắm."

"Ồ? Bất ngờ ghê nha? Quả nhiên dẫu có là 'cành vàng lá ngọc' của Nam Cung Thế Gia thì nam nhân vẫn là nam nhân hả?"

"D-Dĩ nhiên rồi."

Thấy vậy, Mã Cương Tố có vẻ khá hài lòng. Còn tôi thì thầm kêu trời trong bụng.

"Tư tưởng lớn gặp nhau thế này là tốt. Chẳng phải Tiềm Long Hội đóng đô ở Tây An sao?"

"Phải, là Tây An."

"Thì… ừm. Thật ra là… chuyện là…"

"Rốt cuộc là định nói cái chuyện kinh thiên động địa gì mà cứ úp úp mở mở thế hả? Phun lẹ ra coi!"

"Cả đời ta chôn chân trên môn phái, đến nay vẫn chưa từng chung chăn gối với nữ nhân... nên ta đang tính… cũng đến lúc phải 'nếm mùi đời'[note91048] rồi."

Ha ha! Mã Cương Tố cười phá lên, cố lấp liếm sự ngượng ngùng bằng điệu cười sảng khoái. Nghe xong, Nam Cung Nhiên sững sờ hóa đá, còn tôi thì buông một tiếng cười khẩy.

"Vừa mới xuống núi là tính tạt ngay vào thanh lâu sao?"

"A-Ai bảo thế. Trước tiên phải xử lý xong xuôi mọi chuyện đã chứ. Chiến tích mở màn cho con đường anh hùng của ta sẽ là lấy đầu Độc Cô Chân Mặc. Xong xuôi thì… a, anh hùng khó qua ải mỹ nhân mà, người ta vẫn bảo thế còn gì."

Cứ tưởng gã bị bức bách lắm mới phải phun ra mấy lời này, hóa ra không phải à?

Cái gã này, xem chừng…

"Cái thằng ranh này, hóa ra đã nhắm nhe từ lâu rồi."

"Ch-Chỉ là chuyện phiếm cho vui thôi mà! Phải bô lô ba la mấy câu vô thưởng vô phạt thế này thì tâm trạng mới khá lên được, hiểu không?"

"Thế tóm lại là có đi hay không?"

"Ờ thì… chắc chắn là đi rồi… nhưng mà Thụy Trấn à, ngươi lăn lộn ngoài giang hồ nhiều hơn ta. Đã từng dạo bước chốn thanh lâu bao giờ chưa? Cảm giác thế nào, kể nghe chơi?"

Xoẹt! Nam Cung Nhiên phóng ánh mắt sắc lẹm về phía tôi. Tôi thấy khó xử vô cùng.

"À thì… bảo là đã từng đi thì cũng không hẳn, mà bảo chưa đi bao giờ thì cũng không đúng…"

Bước chân vào thì đúng là có vào rồi đấy, nhưng vui thú giao triền với kỹ nữ thì tuyệt nhiên chưa. Thật kỳ diệu phải không? Bản thân tôi cũng thấy oan ức lắm đây này.

Cứ ngỡ sẽ được gặp kỹ nữ ả đào, ai dè lại lòi đâu ra Thanh Nguyệt… Định bụng kiếm chỗ giải khuây thì lại bị Đường Tố Lan tóm cổ chửi cho vuốt mặt không kịp… Mang tiếng là vị khách sộp tạo nên trào lưu mới chốn thanh lâu mà lại thảm hại đến thế đấy.

"À."

Đang miên man suy nghĩ, một ký ức chợt xẹt qua trong đầu, tôi bèn hất ngón cái chỉ về phía Nam Cung Nhiên.

"Tên này thì nhẵn mặt rồi."

"Ồ?"

"Hả?"

Nhớ lại cái lúc nhận hung tin Mặc Long tử trận, Nam Cung Nhiên đã vùi mình vào men say, mượn cớ đó để chứng tỏ bản lĩnh nam nhi của mình.Biết rõ uẩn khúc bên trong thì thấy cũng xót xa thật đấy, nhưng ngay lúc này, tôi lại rắp tâm muốn trêu chọc cô ấy một phen.

"Cái bộ dạng ôm ấp hai ả xấu ma chê quỷ hờn rồi nốc rượu như nước lã của cậu ta trông mới nực cười làm sao. Chắc chắn là đốt tiền như rác rồi.

Ngày thường thì keo kiệt bủn xỉn, thế mà đến chốn đó lại vung tiền qua cửa sổ. Rõ ràng số tiền đó đâu phải dùng để làm mấy việc như vậy."

"Th-Thụy Trấn!"

Ánh mắt Mã Cương Tố sáng rực lên:

"Ái chà, Nam Cung Gia Chủ. Dân chơi thứ thiệt nha?"

"Cái đó…! Ờ… ừ, đúng rồi. Ta từng tới đó rồi."

Nam Cung Nhiên ấp úng, không dám thừa nhận cũng chẳng dám phủ nhận, chỉ lấp lửng cho qua chuyện.

"Tốt quá, tuyệt vời!"

Mã Cương Tố hú hét phấn khích.

Càng nghe càng thấy buồn cười, tôi khoanh tay đứng nhìn gã. Có lẽ phản ứng lúng túng của Nam Cung Nhiên mới là thứ khiến tôi khoái chí nhất.

Mã Cương Tố lại dáo dác nhìn quanh, rồi hạ giọng:

"Th-Thật ra là… T-Ta cũng háo hức muốn trải nghiệm chốn thanh lâu lắm… nhưng vì chưa có tí kinh nghiệm dắt lưng nào nên thấy cũng rờn rợn. Suy cho cùng thì ta cũng chỉ là thằng nhà quê quanh năm suốt tháng ru rú trên núi thôi. Cho nên…"

Mã Cương Tố tự nhiên lách vào giữa tôi và Nam Cung Nhiên, khoác vai cả hai rồi ướm hỏi:

"…Mọi người có thể đi chung với ta được không?"

"Cái gì!"

Nam Cung Nhiên hoảng hồn gạt phăng tay gã ra, lùi lại mấy bước rồi nép chặt vào tôi.

"T-Tới cái chốn đó thì rủ rê làm gì…!!"

"Đ-Đừng có nghĩ bậy bạ, hai người cứ việc ôm ấp nữ nhân rồi thưởng tửu đi. Việc 'khai trai' cứ để ta tự lo. Dù sao thì cũng là cơ hội tuyệt vời để anh em ta thắt chặt tình bằng hữu, đúng không?"

"Ức! Thụy Trấn à!"

Nam Cung Nhiên ngước đôi mắt mở to nhìn tôi trân trân, như thể đang van nài tôi hãy nói gì đó đi.

Trái lại, tôi mỉm cười ranh mãnh, cúi xuống nhìn Nam Cung Nhiên.

"Sao?"

"Hả?"

"Ôm ấp nữ nhân uống rượu thì sướng quá còn gì."

Nửa đùa nửa thật. Ôm ấp nữ nhân thưởng rượu quả thực là khoái lạc đê mê. Nhưng giờ tôi đã có Thanh Nguyệt và Đường Tố Lan rồi, nên chẳng thiết tha gì ba cái chuyện đó nữa.…

Tuy nhiên, cơ hội ngàn vàng để chọc điên Nam Cung Nhiên thế này thì làm sao mà bỏ lỡ được. Hơn nữa, chẳng hiểu sao tôi lại trỗi dậy một thứ ham muốn kỳ quặc, đó là muốn hành hạ cô ấy thêm một chút.

"Chẳng phải cậu cũng mê tít chốn thanh lâu sao." Tôi bồi thêm một câu khiến Nam Cung Nhiên càng thêm rối bời.

"À, k-không… thì cũng thích chứ. Cũng khoái lắm…"

"Nam Cung Gia Chủ. Chính miệng cậu vừa khoe mẽ vụ ôm ấp hai nữ nhân chơi bời còn gì, sao giờ ta rủ rê lại nhìn ta bằng cái ánh mắt kỳ quái thế?"

"A-Ai thèm nhìn kỳ quái chứ? Khụ, t-thắt chặt tình bằng hữu thì tốt thôi. Ý hay đấy."

Đảo mắt liên hồi, Nam Cung Nhiên bỗng nhiên quay sang chất vấn tôi:"Mà này! Cậu, cậu… đã có thê tử rồi cơ mà! Làm thế là vi phạm luân thường đạo lý đấy!"

Nghe tin động trời, Mã Cương Tố cũng trợn tròn mắt nhìn tôi.

"Ngươi có thê tử rồi á? Ừ thì tầm tuổi chúng ta có thê tử cũng chẳng có gì lạ… Nhưng cứ thấy ngươi lông bông, bất chấp mạng sống làm mấy chuyện rồ dại, ta cứ đinh ninh ngươi là thằng ế vợ không sợ chết chứ."

Tôi đưa tay gãi đầu sột soạt. Đến lúc lật bài ngửa rồi chăng?

"Ờ, Nhiên này."

"Đừng hòng chối quanh co! Rõ ràng ta đã—"

"—Tan vỡ lâu rồi."

Chẳng cần thiết phải lôi thôi giải thích ngọn ngành làm gì cho mệt xác. Lần đầu tiên tôi chạm mặt Nam Cung Nhiên là tại một khách điếm trên núi Tung Sơn, nơi tổ chức Long Phụng Chi Hội.

Khi ấy, tôi đang phó thác phụ thân của Gia Anh cho Thần Y chữa trị, và Nam Cung Nhiên đã tình cờ bắt gặp cảnh chúng tôi đi cùng nhau. Dù bên trong còn vô vàn uẩn khúc, nhưng cắt nghĩa ngắn gọn thế này là êm đẹp nhất.

"…À." Mã Cương Tố bỗng chốc trở nên trầm ngâm.

"H-Hòa ly rồi á??"

Nam Cung Nhiên lập tức chộp lấy cánh tay tôi, dồn dập hỏi với vẻ tò mò lộ rõ:

"Vì sao? Tại sao chứ? Rốt cuộc là có uẩn khúc gì? Từ bao giờ?"

Mã Cương Tố vội vàng can ngăn:

"Nam Cung Gia Chủ. D-Dẫu sao thì việc soi mói vết thương lòng của người khác như thế cũng không—"

"…A! X-Xin lỗi cậu, Thụy Trấn."

"Không sao, cứ coi như… chuyện là thế đi. Xin lỗi vì giấu mọi người lâu nay. Tại khó mở lời quá."

"Nhưng mà… chia tay rồi sao… đường ai nấy đi ư? Hàn Thụy Trấn mà lại bị…"

Có vẻ như cú sốc này khá nặng đối với Nam Cung Nhiên, cô ấy thở dốc từng hơi ngắt quãng.

Hai gò má ửng hồng, đôi mắt chớp liên hồi như đang mải mê đuổi theo một luồng suy nghĩ nào đó. Rồi Nam Cung Nhiên đăm đăm nhìn xoáy vào tôi.[note91049]

Ngay lập tức, cô ấy ngoắt mặt đi, cúi gằm xuống đất. Mã Cương Tố lấm lét thăm dò, rồi cất giọng thì thầm:

"…Thế là, mọi người đồng ý đi chung rồi đúng không?"

Vừa toan dập tắt trò đùa quái ác này, nhưng hình bóng bối rối của Nam Cung Nhiên lại níu chân tôi.…Hay là cứ nhân cơ hội này đi xem thiên hạ vui thú thế nào nhỉ? Sẵn tiện học lỏm xem "vẻ đẹp nữ tính" thực sự là như thế nào.

Thay vì đưa ra câu trả lời trực diện, tôi hỏi vặn lại:"Thế tiền đâu mà đi?"

"Hả? Chắc tầm vài văn tiền thì ta…"

"Mơ đi thằng khố rách áo ôm. Cầm mớ tiền rách đó đi nốc bát mì rồi lăn ra ngủ đi."

"M-Mắc đến thế cơ à?"

"Tự vác mặt đi mà dò la giá cả."

Kế hoạch vỡ lở trong chớp mắt, Mã Cương Tố xì một tiếng bất mãn rồi lủi thủi rời đi.

Chỉ còn lại Nam Cung Nhiên đang tựa lưng vào tường, dường như vẫn chưa thể tiêu hóa nổi cú sốc ban nãy.

Thôi kệ đi. Tôi cũng phải đi lo việc của—

"—Th-Thụy Trấn à."

Từ một Nam Cung Nhiên vốn luôn gồng mình nam tính, bất chợt le lói một nét yêu kiều, nữ tính đến lạ lùng. Cái khí chất mà cô ấy vẫn luôn cố công che đậy nay bỗng chốc bộc lộ ra ngoài.

"Ờ… ta muốn hỏi chuyện này."

"Chuyện gì? Nếu lại định tọc mạch chuyện thê tử thì—"

"—À, k-không phải chuyện đó."

"Thế thì chuyện gì?"

Hít sâu một hơi, Nam Cung Nhiên chóp chép miệng, hất mũi giày cọ cọ vào bức tường phía sau, cố tỏ ra tự nhiên nhất có thể rồi buông lời:

"…Ngươi… đã nếm mùi nữ nhân chưa?"

"…Tự dưng hỏi ba cái vụ đó làm quái gì?"

"Thì tò mò thôi, đám đàn ông con trai quanh đi quẩn lại ngoài ba cái thứ đó ra thì còn rảnh rỗi buôn chuyện gì nữa. Ch-Cho ngươi biết luôn, ta thì chưa đâu. Đ-Đó, ta khai báo thành khẩn rồi, tới lượt ngươi đấy."

"…Chưa."

"…Thật á?"

Nghe câu trả lời, Nam Cung Nhiên hắng giọng sảng khoái, vươn vai đứng thẳng dậy."À, cái đó, cái… đưa cái đó cho ta."

"Cái đó là cái quái gì? Sao nãy giờ cứ lắp ba lắp bắp thế hả?"

"…Đưa Thanh Linh Đan cho ta. Đến lúc phải uống tiếp rồi."

Tôi trợn tròn mắt kinh ngạc:

"Gì cơ… Dạo trước ép uống mà cứ như ép uống thuốc độc, nay tự dưng lại giở chứng đòi hỏi?"

"V-Võ công thăng tiến thì ta vui sướng chứ sao. Hôm bữa ngươi cũng chứng kiến tận mắt ta đánh cho Mã Cương Tố phải lùi bước rồi còn gì. Chắc chắn là nhờ hấp thụ dược lực của Thanh Linh Đan đó. Th-Thế nên, mau giao ra đây."

Chẳng chần chừ, tôi lôi viên Thanh Linh Đan từ trong ngực áo ra dúi vào tay cô ấy.

Nam Cung Nhiên đón lấy, nhoẻn miệng cười mỉm đầy bí hiểm rồi ba chân bốn cẳng phóng vụt đi.

******

Kéttt…Cánh cửa gỗ mở ra một cách nặng nhọc. Thứ ánh sáng nhợt nhạt, mờ ảo len lỏi vào căn hầm nhỏ bé, ẩm thấp.

Vạn Trùng Mưu Chủ cố gắng he hé đôi mắt sưng húp, bầm tím.Cái gã Mã Cương Tố chết tiệt kia lại vác mặt xuống nữa sao?

Tí tách…Hỗn hợp máu và nước bọt đặc quánh không ngừng rỉ ra, nhỏ giọt tí tách từ khóe miệng hắn. Hắn tuyệt nhiên không hề có ý định khuất phục.

Dù sao thì bị đánh đến chết tại chốn ngục tù này, hay khai ra thông tin rồi bị ám sát ngay trong đêm tối mịt mù, thì kết cục cũng bi thảm như nhau cả thôi. Làm sao hắn có thể phản bội lại bầu trời của lũ sát thủ được cơ chứ?

Hắn thầm khinh bỉ đám người đang nhốt mình, buông lời thách thức:"Hà hà hà… Đang lúc ngứa ngáy đây. Giỏi thì cứ giở trò tra tấn tiếp đi. Cái bộ mặt bất lực, tuyệt vọng của ngươi mới chính là thứ đồ nhắm hảo hạng cho ta giải khuây."

Một kiếp người chưa từng nếm trải dù chỉ là một tia ấm áp. Cả đời hèn mọn, luồn cúi, nay bám gót kẻ này mai luồn lọt kẻ khác như một con chó hoang.

Chìm nổi, dạt trôi theo những dục vọng u tối, hắn đã nhúng chàm biết bao tội ác tày trời, nên giờ có rơi vào cảnh khốn cùng này, hắn cũng chẳng oán thán nửa lời.

Cứ ngoan cố đến cùng đi. Đó là phương thức duy nhất để hắn đối chọi với thế giới thối nát này—

"—Cún con của ta."

Đúng lúc đó, một giọng nói ma mị, đầy mê hoặc rót vào tai Vạn Trùng Mưu Chủ. Hắn không dám tin vào đôi tai của chính mình.

Chát! Đầu ngọn roi da khẽ khàng nâng cằm hắn lên. Xuyên qua tầm nhìn mờ mịt, hình bóng đập vào mắt hắn là… một mỹ nhân tuyệt sắc đến nghẹt thở.

Hắn nhận ra nữ nhân này: Đệ Nhất Mỹ Nhân Thiểm Tây, Hồng Lâu Tiên.

Trong cuộc chạm trán lần trước, rõ ràng ả đâu có tỏa ra cái luồng khí chất quái gở này?

"…Ngươi—"

"—Kẻ nào to gan dám hành hạ ngươi đến nông nỗi này?"

Lời thì thầm ma mị của Hồng Lâu Tiên khiến tâm trí Vạn Trùng Mưu Chủ chấn động dữ dội.

Có phải vì những đòn bạo hành thô bạo của Mã Cương Tố ban nãy chăng?

Trong mắt hắn lúc này, Hồng Lâu Tiên rực rỡ và thánh thiện tựa như một tiên nữ hạ phàm độc nhất vô nhị trên thế gian.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
nguyên tác nó ghi kiểu chơi gái, phá đò luôn cơ
nguyên tác nó ghi kiểu chơi gái, phá đò luôn cơ
[Lên trên]
khoái v sao
khoái v sao