Có những thứ dẫu lý trí cự tuyệt, nhưng cơ thể lại ngoan ngoãn tiếp nhận.
Đứng trước Hàn Thụy Trấn, có một loại cảm xúc luôn thường trực. Nếu so sánh với hắn, bản thân cô làm sao có thể là nam nhân được chứ.
Không đơn thuần chỉ là bàn về thái độ kiên cường. Khả năng tự chủ, không buông lời oán thán trước bất kỳ gian khổ nào.
Sự bao dung, không bao giờ đổ lỗi cho kẻ khác. Một sự hiện diện không thể xem nhẹ.
Và cả dũng khí xả thân vào những thời khắc sinh tử. Từng hành động của hắn đang âm thầm chứng minh con người hắn.
Từ lúc nào không hay, Nam Cung Nhiên cũng đã tự nhận thức được điều đó.
Dẫu ngoài mặt cô vẫn luôn ganh đua sự nam tính với hắn, nhưng thực chất từ bao giờ, cô chỉ đang cố gắng bắt chước hắn mà thôi.
Nếu là Hàn Thụy Trấn, cậu ấy sẽ xử lý thế nào?
Nếu là cậu ấy, liệu cậu ấy có nổi giận ở đây không?
Cô vẫn thường tự ném cho bản thân những câu hỏi như thế.
Mã Cương Tố hoàn toàn không hiểu điều đó mà lại buông lời nhục mạ Hàn Thụy Trấn. Chỉ ỷ vào việc biết vung vài đường kiếm, có thể thắng được vài trận ẩu đả mà dám lên mặt dương oai.
Nam Cung Nhiên tuyệt đối không thể dung thứ cho điều đó.
Hàn Thụy Trấn xuất thân là một cô nhi, một gã ăn mày nhưng đã tự tay đắp nặn nên nền tảng để vươn lên.
Một kẻ cả đời được nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa như cô, hay kẻ sống nhờ vào sự cúng dường của dân làng như Mã Cương Tố, hoàn toàn không có tư cách để chất vấn sự nam tính của Hàn Thụy Trấn.
Mã Cương Tố chầm chậm nhặt thanh mộc kiếm lên.
"Có ổn không đấy? Mới ban nãy thôi, các đòn tấn công của ngươi còn chẳng mảy may hề hấn gì với ta cơ mà."
"Nếu không muốn cầm kiếm thì cứ vứt đó. Đằng nào thì ta cũng sẽ lao lên tấn công thôi."
"Khí thế của ngươi quả thực đã thay đổi rồi. Sao, thấy bằng hữu bị nhục mạ nên đột nhiên ngộ đạo à? Nhưng thú thực, nhìn cả hai cứ tởm tởm thế nào ấy?"
Tởm sao.
Tình bằng hữu với Hàn Thụy Trấn là thứ bảo vật duy nhất còn sót lại của Nam Cung Nhiên. Từ lúc nào không hay, nó cũng đã trở thành thứ trân quý nhất đối với cô.
Gia tộc đã sụp đổ, phụ mẫu cũng không còn. Sư phụ cũng đã nhắm mắt xuôi tay. Dù có phát điên trong cái hoàn cảnh này cũng chẳng có gì lạ, nhưng nhờ có người bằng hữu ấy mà cô mới có thể gượng cười.
Sự thật này, có lẽ Hàn Thụy Trấn sẽ vĩnh viễn không bao giờ biết được. Rằng tình bằng hữu với hắn có sức nặng lớn đến nhường nào đối với cô.
Thực ra, chính bản thân Nam Cung Nhiên cũng chưa từng dám soi chiếu vào độ sâu của thứ tình cảm ấy. Cô chỉ mong sao nó cứ êm đềm kéo dài mãi như thế này. Chỉ là, nó đã trở nên quá đỗi trân quý tự lúc nào không hay.
Vậy mà hắn ta dám gọi nó là tởm sao.
"Ngươi định nhục mạ cả tình bằng hữu của chúng ta sao? Ngươi không thấy mình nói hơi quá rồi à?"
Ngay cả đám võ nhân Chung Nam phái cũng muốn tiến lên ngăn cản những lời lẽ thô lỗ của Mã Cương Tố, nhưng bản thân gã lúc này cũng không tài nào kiềm chế nổi cảm xúc.
"Hai nam nhân mà cứ dính lấy nhau như thế, không thấy dị hợm sao."
À.
Là vì ta mang vỏ bọc nam nhân sao?
Chỉ vì ta là nam nhân nên thứ nhân duyên trân quý này mới bị coi là tởm lợm sao?
Nếu ta là nữ nhân thì sẽ không thấy tởm nữa à? Sự việc chỉ đơn giản như vậy thôi sao?
Ta và Hàn Thụy Trấn đang chia sẻ một tình bằng hữu vượt lên trên cả ranh giới giới tính, chẳng lẽ cái bộ não của ngươi không thể hiểu được điều đó?
'Thôi dẹp đi, tởm chết đi được. Nam nhân với nhau thì làm cái trò đó làm gì.'
Đúng lúc ấy, câu nói của Hàn Thụy Trấn chợt vang vọng về, khiến toàn thân Nam Cung Nhiên khẽ run rẩy.
Biết đâu chừng, tình bằng hữu này chỉ quan trọng với mỗi riêng mình ta thì sao? Phải chăng chỉ có mình ta là không thấy cái hình thái tình bạn này tởm lợm?
Nếu thực sự là nam nhân với nhau, thì độ sâu của tình bằng hữu liệu có tồn tại một giới hạn không thể vượt qua?
Nhìn nữ nhân mà xem. Chơi thân với nhau thì khoác tay đi dạo là chuyện quá đỗi bình thường, cớ sao đổi thành nam nhân lại bị coi là dị hợm chứ?
Nghĩ đến đó, Nam Cung Nhiên bất giác bật ra một tiếng cười cay đắng.
Quả nhiên, dẫu cô có thể hoàn hảo bắt chước lớp vỏ bọc nam nhi, nhưng để hoàn toàn chia sẻ và hiểu thấu cái lối tư duy rập khuôn của bọn họ có lẽ là điều bất khả thi.
Những điều mà có lẽ Hàn Thụy Trấn thừa biết, và Mã Cương Tố cũng hiển nhiên biết, thì Nam Cung Nhiên lại chẳng tài nào hiểu nổi.
Nhưng, mặc kệ đi.
Nam Cung Nhiên nhổ toẹt ngụm máu ứ trong miệng xuống đất, dõng dạc tuyên bố.
"Đủ rồi đấy, ta lên đây."
Mã Cương Tố cũng thủ thế cùng thanh mộc kiếm. Thiên Hạ Tam Thập Lục Kiếm Pháp. Một bộ kiếm pháp lấy bản thân làm trung tâm, chia cắt thế gian thành ba mươi sáu phương vị.
Bằng cách đâm, chém và phòng ngự hoàn hảo theo ba mươi sáu hướng ấy để vươn tới sự viên mãn của kiếm đạo - một loại trọng kiếm[note90907] bề ngoài tưởng chừng đơn giản nhưng lại vô cùng thâm sâu.
Nam Cung Nhiên đạp mạnh xuống mặt đất, điên cuồng vận chuyển công lực.
Kỳ lạ thật. Cảm giác hoàn toàn khác biệt so với trước kia. Phải chăng, một sự chuyển biến vô hình nào đó đã nảy mầm trong chính tâm thế của cô.
-Uỳnh!
Thế nhưng, sự khác biệt đó không lập tức bộc lộ. Nam Cung Nhiên thi triển kiếm chiêu liên tục công kích, nhưng Mã Cương Tố cứ như thể đã cắm chặt hai bàn chân xuống đất, tuyệt nhiên không xê dịch lấy nửa bước.
-Keng! Keng! Keng!
Những đòn tấn công uy vũ, nặng nề của Đế Vương Kiếm Hình liên tiếp dội xuống người Mã Cương Tố. Mỗi lần kiếm vung lên, kình phong lại cuốn tung bụi đất mịt mù.
Có lẽ vì lâu nay cô luôn bị gắn mác là kẻ bất tài vô dụng chăng?
Chỉ với bấy nhiêu thực lực phô diễn, dường như đã vượt xa sự kỳ vọng của đám đông, khiến nét kinh ngạc hiện rõ trên mặt các võ nhân Chung Nam phái.
Dĩ nhiên, võ vi của cô không hề thấp kém.
Thế nhưng giang hồ rộng lớn, với ngần ấy thực lực, có bị gọi là kẻ bất tài thì cũng chẳng có gì để oán thán. Nhưng mặc kệ, những thứ đó không còn quan trọng nữa.
Bên trái, trung tâm, bên phải.
Đỉnh đầu, phần eo, hạ bàn.
Cô tung ra đủ mọi loại sát chiêu, nhưng Mã Cương Tố vẫn ngoan cố đứng yên tại một vị trí, đánh bật mọi đợt công kích của Nam Cung Nhiên.
-Keng!
"Gia Chủ. Không ăn thua đâu. Cứ thế này thì chẳng phải là ta đã thắng rồi sao?"
Thanh kiếm muốn đâm thủng, và thanh kiếm muốn phòng ngự.
Vốn dĩ trong những trận chiến của trọng kiếm, nơi hiếm khi xuất hiện những hư chiêu, kết cục luôn được định đoạt ngay từ hiệp đấu đầu tiên.
Kiếm đâm mà không thủng, ấy là thua. Kiếm đỡ mà bị xuyên phá, ấy là bại.
"..."
Hai tay Nam Cung Nhiên run lên bần bật, cô dồn toàn bộ công lực vào thanh kiếm đang giao phong, thế nhưng thanh mộc kiếm trĩu nặng của Mã Cương Tố tuyệt nhiên không hề lay chuyển.
Hoàn toàn không bị đẩy lùi lấy nửa tấc. Cảm giác tuyệt vọng như đang vung kiếm chém vào một bức tường thành kiên cố.
-Keng!
Dẫu vậy, Nam Cung Nhiên quyết không lùi bước, cô lại tiếp tục thi triển một kiếm chiêu mới.
Nếu cô luyện Đế Vương Kiếm Hình đến cảnh giới đại thành, liệu cô có thể nghiền nát lớp phòng ngự ngoan cố kia không?
Chắc chắn là có thể. Bởi lẽ, phòng ngự làm sao được khi ngay cả thanh kiếm dùng để che chắn cũng bị đánh gãy?
Thử hỏi kẻ nào dám cả gan ngáng đường một bậc Đế Vương? Nam Cung Nhiên đã từng khao khát trở thành vị Đế Vương ấy.
Với tư cách là Gia Chủ của Nam Cung Thế Gia, cô từng muốn trở thành một nam nhân uy vũ, dẫn dắt vô vàn nam nhân khác.
Nhưng...
Xoay người vung kiếm, ánh mắt cô khẽ lướt qua thân ảnh của Hàn Thụy Trấn.
Ngay giữa trận tỷ thí, những mớ tạp niệm cấm kỵ lại không ngừng trỗi dậy.
Tình bằng hữu của ta và cậu, thực sự tởm lợm đến thế sao?
Việc ta là nam nhân, lại là một vấn đề lớn đến vậy ư?
...Vậy nếu ta là nữ nhân thì sao?
Nếu ta đường hoàng là một nữ nhân, mọi chuyện sẽ không còn tởm lợm nữa đúng không?
Liệu chúng ta có thể xích lại gần nhau hơn nữa không?
Những ánh mắt dị nghị, những lời đàm tiếu của thế nhân liệu có thưa thớt đi không?
Và cậu... liệu cậu có lại trân trọng nâng niu ta như ngày hôm đó không?
-Keng!
"Gia Chủ, đã bảo là vô dụng... ửm?"
Nam Cung Nhiên buông lỏng lực đạo nơi bàn tay đang gồng cứng. Thanh kiếm vốn đang đối chọi gay gắt bỗng chốc trơn tuột, lướt trôi dọc theo lưỡi kiếm của Mã Cương Tố.
Lần đầu tiên trong đời, cô từ bỏ việc so kè bằng sức mạnh. Một hành động hoàn toàn đi ngược lại với diệu lý của Đế Vương Kiếm Hình.
Đối với một bộ kiếm pháp lấy việc đối đầu trực diện, nghiền nát và áp đảo làm tôn chỉ, thì những chuyển động nương theo đối thủ như thế này tuyệt đối không thể, và cũng không được phép xuất hiện.
Chính bản thân Nam Cung Nhiên cũng không thể chối bỏ sự gượng gạo này.
Cảm giác tội lỗi như đang bôi nhọ thanh danh của Đế Vương Kiếm Hình do phụ thân truyền lại, chà đạp lên truyền thống mấy trăm năm của Nam Cung Gia.
Thế nhưng, cảm giác này lại giống y hệt như cái ngày cô khoác lên mình bộ nữ phục. Dẫu ban đầu vô cùng ngượng ngùng, dẫu có tự dằn vặt thắc mắc rốt cuộc bản thân đang làm cái quái gì thế này.
...Nhưng rồi lại mượt mà thích nghi nhanh đến lạ thường.
Chẳng cần ai phải cầm tay chỉ việc, tự trong bản năng cô đã thấu tỏ mình cần phải làm gì.
Vốn dĩ là thân nữ nhi, cớ sao ta cứ phải ép mình chiến thắng nam nhân bằng sức mạnh cơ chứ?
Đó chẳng phải là điểm yếu chí mạng mà cô đã nếm trải quá rõ ràng trước tên Tâm Ma Y Sư sao.
Hơn nữa, so với cái mục tiêu xa vời vợi là luyện thành Đế Vương Kiếm Hình, thì khao khát được làm một 'người bằng hữu không hề tởm lợm' của Hàn Thụy Trấn lúc này lại to lớn hơn vạn phần.
Nam Cung Nhiên vung thanh mộc kiếm lên cao một cách chính trực, rồi giáng xuống bằng một lực đạo thô bạo.
-Vút!
Thế nhưng, cú đánh lại hoàn toàn không mang theo chút nội kình nào.
Bỏ lại một Mã Cương Tố đang căng cứng cơ bắp để đón đỡ cú đánh trời giáng, thanh mộc kiếm đã tinh tế lướt nhẹ qua cổ chân đang hoàn toàn hớ hênh của gã.
Không cần phải chọc thủng. Cũng chẳng thèm chọc thủng làm gì.
Cứ thế, những đòn công kích liên miên bất tuyệt bắt đầu từ từ xé toạc lớp vỏ bọc phòng ngự của Mã Cương Tố.
Mã Cương Tố cắn chặt môi, lùi bước chân kiên cố lên trước một bước. Gã bước ra khỏi 'bức tường thành' của bản thân để nghênh chiến với Nam Cung Nhiên. Như thể đã nhận ra nếu chỉ cố thủ thì sẽ cầm chắc cái chết.
Cú chém đầu tiên là Chính Diện Thượng Phương (正面上方)[note90910]. Chưa thể vứt bỏ hoàn toàn những thói quen đã ăn sâu vào xương tủy, Nam Cung Nhiên vẫn theo phản xạ, cứng nhắc giơ kiếm lên đỡ.
-Keng!
Kiếm phong cuộn trào do dư chấn của cú va chạm.
Cú chém thứ hai xoắn hông đổi hướng, Tả Trắc Phương (左側方)[note90911].
Nam Cung Nhiên đưa mắt nhìn Hàn Thụy Trấn. Chính hình bóng ấy lại khiến những nhịp di chuyển tiếp theo trở nên trơn tru đến kỳ lạ.
Tưởng nhớ về hắn, cô khẽ nghiêng lưỡi kiếm. Nếu theo đúng lý thuyết, cô phải dựng đứng thân kiếm vuông góc để chặn đứng đòn công kích, nhưng cô lại tinh tế tạo ra một góc nghiêng hoàn hảo.
-Roạt roạt roạt!
Dăm gỗ bắn tung tóe, thanh kiếm của Mã Cương Tố trượt dài trên lưỡi kiếm của Nam Cung Nhiên rồi vút lên cao. Cảm giác hụt hẫng như chém vào không khí khiến Mã Cương Tố không giấu nổi vẻ hoang mang.
Chính Nam Cung Nhiên cũng cảm thấy gai ốc nổi rần rần khắp toàn thân. Cô chưa từng, dù chỉ một lần, dám mường tượng rằng bản thân lại có thể đưa ra một nước đi uyển chuyển như thế này trong chiến đấu.
Tả Tiền Thượng Phương (左前上方). [note90912]
Hữu Tiền Hạ Phương (右前下方). [note90913]
Hữu Trắc Phương (右側方). [note90914]
Tả Hạ Phương (左下方).[note90915]
Bằng những tư thế và cảm giác hoàn toàn lạ lẫm, Nam Cung Nhiên thành thạo hóa giải, đánh trượt toàn bộ đường kiếm của Mã Cương Tố.
Sự hụt hẫng vì không cảm nhận được lực dội lại khiến Mã Cương Tố ngày càng nôn nóng, đòn tấn công vung ra càng thêm phần thô bạo.
"Cái đồ đê tiện này...!"
Tỷ thí võ công làm gì có khái niệm đê tiện hay không, nhưng riêng câu chửi đó thì Nam Cung Nhiên lại hoàn toàn thấu hiểu.
Giữa những võ nhân sử dụng trọng kiếm luôn tồn tại một thứ tín ngưỡng chung. Đó là rèn giũa sức mạnh, và dùng chính sức mạnh đó để đè bẹp đối thủ.
Hệt như một trận vật tay, một cuộc chiến xem ai mới là kẻ sở hữu thứ cơ bắp uy lực hơn.
Thế nhưng, thử mường tượng xem, ngay giữa trận vật tay căng thẳng mà đối phương lại giở trò tiểu xảo uốn éo thì sẽ uất ức đến mức nào.
Nam Cung Nhiên cũng đã dâng hiến cả đời cho trọng kiếm, nên cái hành vi lươn lẹo lúc này khiến cô thấy nhục nhã, bẽ bàng y như cái lần bị ép mặc nữ phục vậy. Thế nhưng, chẳng hiểu sao sự kích thích khiến lồng ngực cô đập thình thịch lại vô cùng rõ rệt.
Hơn nữa, nếu xét cho cùng, ta đâu có đê tiện. Lúc hai ta mặt đối mặt tỷ thí, ta từng tự huyễn hoặc mình là nam nhân.
...Nhưng bây giờ, Hàn Thụy Trấn đang đứng ngay sau lưng ta cơ mà?
Vẽ sọc lên quả bí ngô thì may ra lừa được vài kẻ mù lòa rằng đó là dưa hấu... nhưng khi quả dưa hấu hàng thật giá thật đang hiện diện sờ sờ ngay bên cạnh, thì thử hỏi còn kẻ nào bị lừa nữa chứ?
Đúng khoảnh khắc ấy, Mã Cương Tố cuồng nộ vung đòn chém tiếp theo. Nam Cung Nhiên tiếp tục né tránh điểm giao phong, trơn tru gạt phăng đường kiếm của gã.
"Á ớ...!"
Và rồi, Nam Cung Nhiên tinh tường bắt được khoảng trống chí mạng nơi Thượng Bàn (上盤)[note90916] của gã. Cô nhàn nhã nâng cao thanh mộc kiếm.
Chẳng cần phải giở thêm bất kỳ mánh khóe nào nữa. Đỉnh đầu Mã Cương Tố lúc này trống trơn, hoàn toàn không có phòng bị.
Hà~, cô khẽ trút ra một hơi thở nhẹ nhõm. Đây là đường kiếm mà cô đã lặp đi lặp lại hàng trăm vạn lần.
Thế nhưng, thi triển nó với một trạng thái hoàn toàn thả lỏng, buông bỏ sức lực thế này thì quả thực là lần đầu tiên.
Nam Cung Nhiên uyển chuyển giáng thanh mộc kiếm xuống.
-ĐOÀNGGG!!
Đến khi sực tỉnh, cô phát hiện thanh mộc kiếm của mình đang đan chéo với ba thanh mộc kiếm khác vừa thình lình xuất hiện từ hư không.
Ba gã đàn ông đang dang tay tạo thành một vòng bảo vệ quanh Mã Cương Tố. Đều là võ nhân của Chung Nam phái. Và một trong số đó chính là Nhất Đại Đệ Tử, Trương Thái Côn.
"...Gia Chủ. Ngài có ý định lấy mạng người sao?"
"Sao cơ?"
"Tuy Cương Tố nhà chúng tôi có lỡ lời hồ đồ... nhưng ngài ra tay thế này thì có hơi..."
Nam Cung Nhiên ngơ ngác không hiểu gì.
Lấy mạng sao?
Ta á?
Lấy mạng ai cơ?
Có phải đang cầm kiếm thật đâu, lượng công lực xuất ra cũng chỉ vô cùng nhỏ nhoi.
Thậm chí khi chém xuống, cô còn nương tay hết mức có thể rồi cơ mà.
"Tiền bối nói quá rồi đấy... hả?"
Nhưng rồi cô trợn tròn mắt.
Trong số ba thanh mộc kiếm vừa đưa ra để cản đòn của cô, đã có hai thanh gãy lìa một cách thảm hại.
"Hự!"
"Mau ngồi xuống đi, ta sẽ hộ pháp cho đệ."
Một trong số ba người có lẽ do cưỡng ép bạo phát nội khí quá đà để cản đòn nên đã bị thương, lập tức phải ngồi khoanh chân để vận khí điều tức.
Trải dài phía sau lưng Mã Cương Tố, mặt đất bằng phẳng bị xẻ toạc thành một khe nứt sâu hoắm, tựa như vừa có một lưỡi cày khổng lồ cày xới đi qua.
Tàn dư của luồng kiếm phong mà cô vừa chém ra vẫn đang không ngừng gào thét, cuộn tung vạt áo võ phục của đám người Chung Nam phái.
Trương Thái Côn phủi sạch mạt gỗ dính trên tay, cất lời.
"...Xem ra ngài không hề có ác ý."
"Ta, ta xin thề là không."
Trương Thái Côn trầm ngâm nhìn vết nứt sâu hoắm trên mặt đất phía sau Mã Cương Tố.
Nam Cung Nhiên cũng bàng hoàng nhìn theo. Tất cả cái mớ hỗn độn này là do ta gây ra sao?
"..."
Trương Thái Côn ném cho Nam Cung Nhiên một ánh nhìn mang đầy ẩn ý.
Một ánh mắt như đang tự hỏi, rốt cuộc một kẻ bất tài vô dụng như cô lại sở hữu một tiềm năng lớn đến nhường này sao. Gã trang trọng chắp tay ôm quyền, cất giọng.
"Có vẻ như ngài đã ngộ ra kiếm lý. Xin chúc mừng Gia Chủ."
...Ngộ ra kiếm lý sao?
Rốt cuộc thứ đó là gì thì chắc chắn phải ngồi lại kiểm chứng thật kỹ càng, nhưng đúng như lời Trương Thái Côn nói, hẳn là cô đã vô tình ngộ ra một tầng cảnh giới mới rồi. Chính cô còn chưa từng thấy đường kiếm nào uy lực như vậy cơ mà.
Trương Thái Côn đưa mũi chân huých nhẹ vào người Mã Cương Tố đang ngồi bệt dưới đất với ánh mắt thất thần.
Như bị cưỡng ép lôi về thực tại, Mã Cương Tố giật mình chớp mắt liên hồi. Gã chệnh choạng đứng dậy, lóng ngóng chắp tay ôm quyền.
"...Đa tạ đã chỉ giáo."
"Cương Tố."
"...Tại hạ đã được mở rộng tầm mắt. Quả nhiên những lời đồn đại ong bướm trên giang hồ chẳng có cái nào tin được.
Hôm nay tại hạ đã tận mắt chứng thực sự thật rằng Gia Chủ tuyệt đối không phải là một kẻ bất tài. Chẳng lẽ cái danh xưng kẻ vô dụng ấy cũng chỉ là một cách mỉa mai ngược giống như danh xưng của Hồng Lâu Tiên sao?"
Nói đoạn, gã ngẩng đầu lên, cất giọng rành rọt.
"Những lời vừa rồi đều là do cảm xúc kích động mà lỡ lời thốt ra, mong ngài đừng ghim hận trong lòng. Việc tại hạ buông lời nhục mạ bằng hữu của ngài, tại hạ xin thành tâm tạ lỗi."
"..."
Trái ngược với thái độ thành khẩn của đối phương, Nam Cung Nhiên lúc này chỉ biết đứng chôn chân, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Cứ như thể đang lạc vào một giấc mộng huyễn hoặc. Thái độ phản ứng và cách hành xử của gã nam nhân kia đối với cô hoàn toàn xa lạ.
Theo lệnh giải tán của Trương Thái Côn, đám võ nhân tụ tập xem náo nhiệt cũng tản đi sạch, Mã Cương Tố cũng loạng choạng khuất bóng.
Nam Cung Nhiên thẫn thờ thu trọn toàn bộ khung cảnh ấy vào tầm mắt, rồi chầm chậm xoay người lại.
Hàn Thụy Trấn thì sao-
-Bập!!
"Ơ kìa?"
Vừa mới quay lưng lại, Nam Cung Nhiên đã cảm tưởng như mình vừa tông sầm vào một bức tường khổng lồ.
Định thần lại mới thấy, Hàn Thụy Trấn đang ôm chầm lấy cô, nhảy cẫng lên ăn mừng sung sướng. Hai má cô bị ép chặt đến méo xệch vào lồng ngực vạm vỡ của hắn.
"Trời đất ơi, không thể tin nổi!! Cậu làm được mà!!"
"Thụy, Thụy Trấn-"
"Cái thằng quỷ này!! Tuyệt đỉnh, cậu được lắm!!"
Đây là lần đầu tiên cô thấy Hàn Thụy Trấn bộc lộ sự phấn khích đến nhường này.
Hắn vỗ bình bịch vào lưng Nam Cung Nhiên, ôm chặt cứng lấy cô rồi nhấc bổng lên xoay vòng vòng.
Phải đến khi những hành động ôm ấp của hắn trở nên cuồng nhiệt thế này, cô mới thực sự thấm thía cái triết lý nam nhân thì không nên đụng chạm thân mật.
"B, buông... buông ta ra! T, Tởm chết đi được!"
Nam Cung Nhiên vùng vẫy thốt lên bằng chất giọng nhỏ xíu như muỗi kêu.
Dĩ nhiên trong cơn say chiến thắng, Hàn Thụy Trấn hoàn toàn để ngoài tai lời cằn nhằn đó.
Sau một tràng ăn mừng cuồng nhiệt, hắn cuối cùng cũng chịu thả Nam Cung Nhiên ra.
Hắn lập tức phóng như bay đến chỗ mặt đất bị xẻ toạc bởi kiếm phong của cô, há hốc miệng cảm thán với vẻ mặt lố lăng hết sức.
"Trời đất ơi, thật kinh ngạc!!
Mặt đất bị chẻ đôi luôn này, cậu nhìn đi!!
Thế này khéo có ngày cậu chém rách cả bầu trời mất?
Oa, thật sự là!! Tuyệt quá, biết ngay mà...!!"
Nhìn cái bộ dạng mừng rỡ như bắt được vàng ấy của Hàn Thụy Trấn, một thứ cảm xúc nóng bỏng, rạo rực lạ thường lại bắt đầu len lỏi, trào dâng trong lồng ngực Nam Cung Nhiên.
Thành thật mà nói, so với ánh mắt kính úy[note90964] lần đầu tiên được nhận từ đám võ nhân Chung Nam phái, thì nụ cười rạng rỡ của Hàn Thụy Trấn lúc này lại mang đến một vị ngọt ngào đê mê hơn gấp vạn lần.
Cậu ấy lại vì mình mà vui mừng đến nhường này sao.
Chuyện của bản thân đâu mà cậu ấy lại có thể...
Đột nhiên, Nam Cung Nhiên cảm thấy lồng ngực bức bối, ngột ngạt không thở nổi. Có lẽ hôm nay cô đã vô tình siết dải băng ép ngực quá tay chăng.
Trận tỷ thí rõ ràng đã hạ màn, nhưng nhịp thở của cô lại ngày một dồn dập, gấp gáp.
-Thịch. Thịch. Thịch.
Tiếng tim đập dội vào lồng ngực dữ dội vang vọng. Cô chợt giác ngộ.
À, chắc chắn chuyện này là một thứ tởm lợm không thể dung thứ rồi.
Một nam nhân đang nhìn một nam nhân khác mà lồng ngực lại đập thình thịch sao?
Bản thân Nam Cung Nhiên cũng hoàn toàn bất lực trong việc tìm ra lý do khiến trái tim mình nổi loạn đến mức này.
Rõ ràng giữa chúng ta chỉ là tình bằng hữu cơ mà.
Rõ ràng chỉ cần được kề vai sát cánh như vậy là ta đã mãn nguyện lắm rồi.
Nam Cung Nhiên tuyệt nhiên không muốn đào sâu vào mớ suy nghĩ rối rắm chết tiệt ấy thêm phút giây nào nữa.
Cô gồng mình đè bẹp tất thảy mọi thứ cảm xúc khác thường xuống đáy vực, trên môi bung nở một nụ cười rạng rỡ mà chính hắn đã giúp cô tìm lại.
Cô thậm chí còn tập tành buông một tiếng chửi rủa đầy cộc cằn, thô lỗ chẳng hề hợp với mình.
"Sáng mắt ra chưa, cái thằng quỷ này!"
Ghi chú
Khoái Kiếm : Thiên về tốc độ
Nhu Kiếm : Thiên về sự linh hoạt, mềm mại
Huyễn Kiếm : Thiên về biến ảo
10 Bình luận