Chương 1-100

016 - Thực Hành Tại Hầm Ngục (3)

016 - Thực Hành Tại Hầm Ngục (3)

Từ bậc trung học phổ thông của học viện ma pháp, học viên sẽ bắt đầu đi vào các buổi thực hành chính thức.

Dù có nhiều loại thực hành khác nhau, nhưng không cần bàn cãi, buổi thực hành mà các học viên mong đợi nhất chính là thực chiến.

Trong số đó, đặc biệt là các hầm ngục, nơi phát sinh đủ loại hiện tượng dị thường và đầy rẫy quái vật, nhưng cũng tràn ngập bảo vật và cơ duyên luôn là địa điểm mà bất kỳ nhà thám hiểm nào cũng mơ ước tới.

Vào sáng sớm tinh mơ.

Flame đảo mắt nhìn quanh các học viên lớp A và lớp S đang tập trung tại 'Stella Dome' (Mái Vòm Stella).

Tổng cộng là 141 người sao...

Lớp A-1 và A-2 mỗi lớp có 50 người, còn lớp S là 41 người.

Thế nhưng, nếu theo đúng nguyên tác thì tổng số học viên lớp S đáng lẽ chỉ là 39 người. Cô đã dự tính việc mình xuất hiện sẽ khiến con số tăng lên thành 40, nhưng không ngờ lại có thêm một người nữa được thêm vào.

Cái tên Baek Yu-seol đó rốt cuộc từ đâu chui ra vậy?

Tổng số học viên năm nhất trong nguyên tác là 1,140 người, nay cộng thêm cô nữa là thành 1,141 người.

Nói cách khác, bản thân sự tồn tại mang tên Baek Yu-seol vốn dĩ đã có sẵn trong ngôi trường này ngay từ bản gốc của bộ tiểu thuyết lãng mạn đó rồi...

Vấn đề là ở chỗ, cô chưa từng nghe thấy cái tên đó dù chỉ một lần.

Cứ bình tĩnh tìm hiểu là được. Mình nhất định sẽ vạch trần cậu ta.

Bởi vì, cô chính là người duy nhất trên thế giới này biết rõ về nguyên tác.

Flame tạm ngừng việc quan sát các học viên và đưa mắt nhìn quan cảnh. Một không gian chân thực đến ngỡ ngàng.

Cánh đồng cỏ xanh rì rào trong gió, phía xa xăm là đường chân trời trải dài tít tắp, tạo nên một khung cảnh rộng lớn khiến mọi cảm giác ngột ngạt trong lồng ngực đều như tan biến.

Thế nhưng không gian này, tức 'Stella Dome', lại không phải là thực tại.

Stella Dome là một địa điểm tương tự như một dạng không gian ảo được thiết lập sâu bên trong khuôn viên của Học viện Stella. Tại đây, người ta có thể tùy ý điều khiển không gian để mở rộng diện tích hoặc thay đổi các cấu trúc xây dựng theo ý muốn.

Chính vì vậy, nơi đây thường được sử dụng để tổ chức các môn thể thao hay sự kiện, cũng như các buổi thực hành thực chiến như hầm ngục, cổng dịch chuyển, hay đối đầu với quái thú.

Nói cách khác, hầu hết những gì mắt thấy tai nghe ở đây đều là những thứ giả lập được tạo ra.

"Thưa thái tử Jeremy. Người đã hoàn tất việc đăng ký học phần chưa ạ?"

"Ừ, dĩ nhiên rồi."

"Nghe nói người định đăng ký môn 'Khám phá nguồn gốc ma pháp mềm', nên chúng tôi cũng đã đăng ký theo rồi ạ."

"Vậy sao? Cùng cố gắng nhé."

Nghe thấy giọng nói văng vẳng bên tai, Flame lén đưa mắt nhìn sang.

Thái tử Jeremy. Trong nguyên tác, hắn là một kẻ phản diện ích kỷ, luôn ám ảnh và bám riết lấy Eisel, để rồi cuối cùng phải nhận lấy kết cục bi thảm khi bị bỏ rơi mà không có được tình yêu, một nam phụ đầy bất hạnh.

... Nhìn cũng đẹp trai đấy chứ.

Hắn vừa tài năng, tốt bụng, thuần khiết lại vừa lịch thiệp và cũng thật có duyên. Thậm chí, tài năng của hắn cũng chẳng hề kém cạnh gì so với Ma Yu-seong, và trên hết, thân phận của hắn còn là Thái tử của Đế quốc Scarlven lừng lẫy.

Đôi mắt long lanh đầy vẻ ngây thơ ấy luôn khơi dậy bản năng muốn bảo vệ của biết bao phụ nữ, và đôi khi, chính sự vụng về mà hắn vô tình để lộ lại trở thành một điểm quyến rũ chết người.

Thế nhưng, tất cả những điều đó đều là những hành động đã được tính toán kỹ lưỡng để duy trì hình ảnh của bản thân.

Không được để bị đánh lừa bởi cái vẻ giả tạo đó.

Dù biết rõ đó là giả tạo nhưng Jeremy vẫn hoàn hảo đến mức khiến trái tim người ta phải lỡ nhịp... Tuy nhiên, vì Flame là người có thể thấu thị được nội tâm của hắn nên cô tuyệt đối không có ý định xích lại gần.

Đang mải nhìn chằm chằm vào hắn thì bất chợt Jeremy quay đầu lại, ánh mắt hai người chạm nhau.

"A."

Jeremy nở một nụ cười rạng rỡ như hoa nở, gương mặt thoáng chút ngạc nhiên rồi đưa tay vẫy chào Flame.

Ư...!

Phải công nhận là hắn đẹp trai đến mức phát bực. Dù cô đã nhanh chóng né tránh ánh nhìn, nhưng dư âm của cái chạm mắt ngắn ngủi đó vẫn không dễ gì tan biến.

Nếu cứ để bị mê hoặc như thế này thì coi như cuộc đời tiêu tùng. Tuyệt đối không được lung lay.

Mình cũng phần nào hiểu được tâm trạng của mấy đứa đang vẫy đuôi bám theo Jeremy ngoài kia rồi...

Thật không thể tin nổi, nhưng ngay cả trong ngôi trường này cũng tồn tại những 'phe phái' riêng biệt.

Dù thực lực có tương đương đi chăng nữa, thì cuối cùng người leo lên được vị trí cao vẫn luôn được định sẵn. Ngay cả khi trong trường học mọi thứ có vẻ bình đẳng, thì sau khi tốt nghiệp, sự khác biệt về địa vị sẽ hiện rõ hơn bao giờ hết.

Các học viên của ngôi trường danh giá này đã cảm nhận sâu sắc điều đó ngay từ năm nhất, và có thể thấy họ đang tất bật ngược xuôi để tìm cách chọn phe cho đúng chỗ.

Trong số những 'phe phái' này, nổi bật nhất chắc chắn là phe của Thái tử Jeremy.

Xung quanh hắn không chỉ tụ họp những công tử thuộc tầng lớp quý tộc cao quý, mà còn đầy rẫy những học viên sở hữu thực lực đáng gờm tới từ bất cứ đâu.

Cái cách mà cả nam lẫn nữ đều bị mê hoặc bởi sức hút cá nhân cũng như địa vị của Jeremy khiến họ lao vào hắn chẳng khác nào những con thiêu thân.

Bản thân Flame tuy không thuộc phe phái nào, nhưng cô cũng đang cố gắng xây dựng mạng lưới quan hệ rộng nhất có thể. Dẫu sao thì cô đã tái sinh vào thế giới này để sống một cuộc đời mới, và vì sẽ phải sống ở đây cho đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay, nên cô cần phải chuẩn bị sẵn sàng cho tương lai.

Vậy còn, Baek Yu-seol thì sao...

Cô lén đưa mắt quan sát cậu. Mái tóc đen, đôi mắt đen, cùng làn da trắng ngần mang lại cảm giác ấm áp, một gương mặt mà từ 'đáng yêu' có vẻ phù hợp hơn là 'đẹp trai', thế nhưng nụ cười ung dung trên gương mặt trẻ thơ ấy lại mang một vẻ gì đó rất không tương xứng.

Cậu ta là người mang lại thiện cảm rất lớn khi nhìn từ góc độ của một bên thứ ba, và có vẻ như đã có khá nhiều học viên tiếp cận định lập ra một 'phe Baek Yu-seol', nhưng theo cô biết thì cậu ta đã thẳng thừng từ chối tất cả.

Chính vì thế mà xung quanh cậu chẳng có một ai.

Tại sao cậu ta lại cứ thích ở một mình như vậy nhỉ?

Đang mải mê quan sát Baek Yu-seol, bỗng có người tiến lại gần Flame.

"Flame. Kì thực hành lần này cậu đi một mình à?"

Đó là Jackie. Dạo gần đây cô ấy thường xuyên tụ tập với những người thường dân nên cũng thường xuyên gặp mặt nhau... nhưng dù vậy, khi chỉ có hai người, cô vẫn cảm thấy có chút gì đó ngượng ngùng và xa cách.

"Xin lỗi. Kì thực hành này tớ định đi một mình."

"À, cũng đúng thôi. Kì thực hành lần này phải chia điểm số cho các thành viên trong đội nên cũng không còn cách nào khác nhỉ?"

"Cũng... đúng nhỉ?"

Dù Jackie chỉ đang nói một sự thật hiển nhiên, nhưng không hiểu sao Flame lại cảm thấy như cậu ta đang ám chỉ rằng: 'Vì chúng tôi là vật cản đường nên cô mới muốn đi một mình đúng không?'.

Chắc là mình nghĩ quá lên thôi.

Tự nhủ rằng mình đang tưởng tượng thái quá, Flame vỗ nhẹ vào vai Jackie.

"Lần tới nhất định chúng ta sẽ cùng lập đội nhé."

"Ừ."

Trước lời nói của Flame, Jackie dẫn nhóm bạn của mình rời đi hướng khác. Cô đứng nhìn theo Jackie một hồi lâu. Nhìn dáng vẻ cô ấy vừa dẫn dắt bạn bè vừa cười nói, cô chợt thấy có chút gì đó giống với bản thân mình, mang lại một cảm giác khá kỳ lạ.

Haiz, đúng là tuổi dậy thì mà. Cái lứa tuổi mà lúc nào cũng muốn bắt chước người khác.

Flame cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ vẩn vơ đó ra khỏi đầu.

"Tất cả chú ý!"

Ngay lập tức, những tiếng bàn tán xôn xao đồng loạt im bặt.

Đó là tiếng của Lee Han-wol, giáo sư phụ trách lớp S. Đứng cạnh ông là các giáo sư, giám sát viên, trợ giảng của lớp A, nhưng trong số đó, khí thế của Lee Han-wol vẫn là nổi bật và sắc bén nhất.

"Trước khi bắt đầu vào tiết học chính thức, các trò sẽ phải trải qua một bài thực hành đơn giản. Cứ coi đây là một bài kiểm tra nhỏ cũng được. Chúng ta cần phải biết trình độ của các trò cao thấp như nào thì mới có thể giáo dục cho tử tế được, có đúng không?"

"""Vâng ạ!"""

"Ngay cả giọng nói nghe cũng chẳng lọt tai tí nào. Nghe đồn đây là nơi tập hợp những hạt giống triển vọng, hóa ra cũng chỉ là tin đồn nhảm nhí mà thôi nhỉ?"

Vài tên quý tộc bĩu môi lộ vẻ bất mãn. Dù danh tiếng của Lee Han-wol có lẫy lừng đến đâu thì về cơ bản, ông ta cũng chỉ là một kẻ xuất thân từ tầng lớp thường dân. Thế nhưng, vì các học viên lớp S không có phản ứng gì đặc biệt nên cũng chẳng ai dám đứng ra lên tiếng.

"Buổi thực hành sẽ được tiến hành theo ý muốn của giáo sư này. Nếu có học viên nào cảm thấy không hài lòng..."

Ông liếc nhìn đám đông một lượt rồi nói tiếp với gương mặt không chút cảm xúc.

"Thì hãy cứ giữ kín trong lòng đi. Ông giáo sư này không rảnh để ngồi nghe các trò than vãn đâu."

Dĩ nhiên, dù không phải là Lee Han-wol đi chăng nữa thì việc biểu lộ sự bất mãn với một giáo sư cũng chẳng hề dễ dàng gì.

Bởi lẽ vào mỗi học kỳ, mỗi học viên đều được cấp một thứ gọi là 'Tổng điểm', và các giáo sư có quyền tự ý cộng hoặc trừ số điểm này của họ.

Nếu số điểm bị trừ quá một mức nhất định, học viên đó sẽ bị đuổi học. Một khi đã bị trục xuất khỏi Stella, ngay cả khi là con em của một gia tộc danh giá thì cũng phải cúi đầu vì nhục nhã, và sẽ chẳng có cơ hội nào để khiếu nại hay phản kháng.

Chính Eisel đã từng lợi dụng điểm đó để đẩy Hong Bi-yeon vào bước đường cùng...

Sau khi đưa mắt nhìn qua các học viên một lần nữa, Lee Han-wol nhanh chóng cất lời.

"Vậy thì, tôi sẽ giải thích ngắn gọn về nội dung buổi thực hành ngay bây giờ."

Thực tế, Flame đã biết thừa đó là loại thực hành gì.

Đó là 'hầm ngục' giả lập, nơi các hiện tượng bất thường, bẫy rập và quái vật phát sinh trong các hầm ngục thực tế được mô phỏng lại để tạo ra thử thách cho học viên.

Tiêu diệt một con quái vật có mức độ nguy hiểm cấp 1 sẽ nhận được 4 điểm.

Tiêu diệt một con quái vật có mức độ nguy hiểm cấp 2 sẽ nhận được 8 điểm.

Và nếu thu thập được Gậy Tính Điểm sẽ nhận được 20 điểm.

"Năm người có số điểm cao nhất từ hạng 1 đến hạng 5 sẽ được trao tặng điểm thưởng và những phần thưởng xứng đáng. Ngược lại, những học viên bị 0 điểm hoặc bị loại sẽ bị trừ điểm vào bảng thành tích chung."

Nghe đến 'phần thưởng xứng đáng', ánh mắt của các học viên lập tức thay đổi. Bởi lẽ tại Học viện Stella, những phần thưởng được trao thường là những ma cụ cực kỳ chất lượng.

"Nếu lo sợ bị loại hoặc không tự tin khi hoạt động độc lập, các trò có thể lập đội. Tuy nhiên, hãy nhớ kỹ rằng nếu lập đội, số điểm kiếm được sẽ phải chia đều cho các thành viên."

Ngay khi lời vừa dứt, bóng dáng của Lee Han-wol cùng các giám sát viên khác bắt đầu mờ dần rồi biến mất. Và không chỉ có thế.

Ầm ầm ầm!!

"Ơ, cái gì thế này?"

"Gì vậy? Chuyện gì đang xảy ra thế này?"

Mặt đất bắt đầu trồi lên dữ dội.

Flame lập tức hiểu ngay hiện tượng này là gì.

Jack và cây đậu thần.

Hầm ngục thực hành lần này có hình dáng giống hệt như một cây đậu khổng lồ.

Mặt đất vươn cao như muốn chạm tới tận tầng mây, dần dần hình thành hình dạng của một cây đậu với những cành lá xanh mướt giăng khắp tứ phía.

Tuy nhiên, vì những yếu tố như đầm lầy, sông ngòi, nền đất và đá tảng vẫn được giữ nguyên trên địa hình nên thoạt nhìn, nó vẫn trông giống như một vùng đất bình thường.

Cánh đồng cây đậu này không phải là một địa hình bằng phẳng rộng lớn mà là một cấu trúc trải dài theo chiều dọc từ dưới lên trên. Do đó, thay vì các ma pháp diện rộng, nó sẽ có lợi hơn một chút cho những học viên đã tinh thông các ma pháp tầm xa theo đường thẳng.

Tuy nhiên, những ưu thế hay bất lợi đó cũng chẳng có ý nghĩa gì. Bởi lẽ không phải lúc nào người ta cũng được chiến đấu trên một địa hình có lợi, nên ngay cả những điểm bất lợi cũng cần phải được khắc phục.

Đùng đùng đùng!!!

Cuối cùng, khi cây đậu ngừng phát triển, giọng nói của Lee Han-wol vang vọng khắp không trung như một tiếng vang xa xăm.

"Nhân tiện, nếu giao chiến với học viên khác và dành được chiến thắng, các trò có quyền tước đoạt toàn bộ điểm của kẻ bại trận. Vậy thôi, chúc các trò may mắn."

Trong buổi thực hành hầm ngục này, việc lập đội mang lại nhiều lợi thế về mọi mặt. Bởi nếu chẳng may đi một mình mà chạm trán với một nhóm học viên đã lập đội thì đó sẽ là một rắc rối lớn.

Chính vì vậy, hầu hết học viên đều nhanh chóng lập đội với những người xung quanh.

Flame vốn thuộc phái Chính Tông, vốn rất khó khăn khi phải hành động đơn độc, nhưng nhờ sở hữu hệ thống ma pháp đa dạng nên buổi thực hành này không phải là vấn đề quá lớn đối với cô.

Những con quái vật cô chạm trán trên đường đi cũng chẳng có gì đặc sắc.

Vốn dĩ chúng chỉ là những quái vật được tạo ra bằng ma pháp ảo ảnh nên trí thông minh thấp hơn nhiều so với thực tế, và chúng chỉ có thể thực hiện những chuyển động theo khuôn mẫu nhất định.

Đối với những quái thú bay trên không, cô bắn hạ chúng bằng các cầu sáng, còn với những quái vật dưới đất, cô dùng ma pháp tự nhiên trói chặt chúng lại rồi hạ gục một cách dễ dàng.

Vì là một người tinh thông cả ma pháp trói buộc, phá hủy, phòng ngự lẫn chữa trị, nên kì thực hành lần này đối với Flame không có gì là quá khó khăn.

Thậm chí ngay từ khi còn học ở học viện cấp trung, cô đã được giáo dục kỹ lưỡng về các chỉ dẫn thực chiến trong hầm ngục đến mức thuộc làu làu.

"Phù. Mệt đứt hơi mất thôi."

Sau khi một giờ đồng hồ trôi qua, nhờ tiêu diệt được khá nhiều quái vật cỡ nhỏ và trung bình mà số điểm của Flame đã lên tới 18 điểm.

Tuy nhiên, số điểm này có thể bị san lấp chỉ bằng một chiếc Gậy Tính Điểm duy nhất. Dù việc mạo hiểm đi tìm Gậy Tính Điểm là khá rủi ro, nhưng nếu tình cờ bắt gặp thì việc nhanh chóng chiếm lấy nó sẽ là một lựa chọn sáng suốt.

"Aaaaa!"

Tiếng hét thảm thiết vang lên từ phía xa. Đó là chuyện thường tình.

Cho dù là lớp A của một học viện tinh anh đi chăng nữa, nhưng vì đây là lần đầu tiên họ thực chiến nên việc không kịp đối phó với những cạm bẫy bất ngờ vẫn thường xuyên xảy ra.

Sàn nhà đột ngột sụp xuống, những dây leo quất tới tấp để bắt lấy mục tiêu, sét đánh ngang tai, hay gai nhọn bay ra từ tứ phía...

Đó đều là những cái bẫy kiểu cũ rích. Những cái bẫy được thiết kế vừa vặn với trình độ của tân học viên.

Hầu hết chúng đều không gây ra chút khó khăn nào cho Flame. Khả năng phản xạ của cô vốn đã rất đáng nể, chỉ cần triển khai 'Bức Màn Ánh Sáng' đúng lúc là mọi chuyện đều được giải quyết xong xuôi.

Hử?

Khi đang chậm rãi bước đi, giác quan của Flame chợt bắt được thứ gì đó. Lúc đầu cô cứ ngỡ là quái vật, nhưng hóa ra lại là hơi thở của con người.

Một học viên mà lại có thể che giấu sự hiện diện kỹ đến mức này sao?

Đó là một điều khá thú vị, nhưng tình cờ là Flame cũng đang ở trong trạng thái ẩn thân. Nhờ đặc tính Tự Nhiên Nhất Thể, vốn nhận được sự ưu ái từ thiên nhiên, mà những chuyển động trong rừng trở nên linh hoạt hơn và việc che giấu sự hiện diện cũng trở nên dễ dàng.

Vì vậy, nếu đối phương chỉ đi một mình, cô hoàn toàn có thể tập kích để cướp lấy điểm số.

Rẽ qua bụi rậm và tiến lại gần một cách chậm rãi, bóng dáng của người đó dần dần lộ diện.

Một thiếu niên với mái tóc đen và đôi mắt đen.

... Baek Yu-seol? Sao cậu ta lại ở đây.

Cậu ta đút một tay vào túi áo choàng, tay còn lại thong thả vỗ nhẹ lên vai. Thế nhưng, vật mà cậu đang cầm trên tay trông thật quen mắt.

Gậy Tính Điểm? Cậu ta đã kiếm được nó rồi sao?

Con số '20' hiện lên rõ mồn một trên đầu cậu ta đã nhẹ nhàng vượt xa số điểm mà Flame phải vất vả tích lũy suốt một giờ đồng hồ.

Cậu ta vẫn thong dong bước đi như thể đang tìm kiếm thứ gì đó, hoàn toàn không hay biết mình đang bị theo dõi.

Cơ hội tốt đây rồi. Mình phải thử thách cậu ta mới được.

Rốt cuộc thân thế của cậu ta là gì, sử dụng loại ma pháp nào, cô cần phải tìm ra dù chỉ là một manh mối nhỏ nhất. Thêm vào đó, nếu có thể cướp được Gậy Tính Điểm thì đúng là một mũi tên trúng hai đích.

Quầng Sáng.

Từ đầu quyền trượng của Flame, một vòng tròn ma pháp rực rỡ sắc vàng hiện ra. Đó là ma pháp thuộc hệ 'Quang Huy' vốn được các thiên thần trên thiên giới sử dụng.

Và cô đã vận dụng ma pháp đó một cách đầy công kích, đúng chất con người.

Quang Đạn!

Một viên đạn ánh sáng thuộc cấp 2 được bắn ra. Khoảng cách lúc này vào khoảng 15m. Ở cự ly này, đối phương chắc chắn không kịp triển khai thuật phòng ngự, cậu ta sẽ phải chịu sát thương lớn và bị loại ngay lập tức.

Thế nhưng.

"...!"

Đúng khoảnh khắc ma pháp được thi triển, Baek Yu-seol bất thình lình quay đầu lại và chạm mắt với Flame.

"Ơ, ơ...?"

Còn chưa kịp thốt lên câu 'Làm sao có thể?', bóng dáng của cậu ta đã tan biến như một ảo ảnh.

Vút!

Quang Đạn đâm sầm vào cái cây tội nghiệp rồi biến mất, còn Flame thì ngã bệt xuống đất với vẻ mặt bàng hoàng như vừa nhìn thấy ma.

Vi vút...!

Tại nơi Baek Yu-seol vừa đứng, tuyệt nhiên không còn sót lại bất kỳ dấu vết nào.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!