Chương 1-100

010 - Kẻ Cá Biệt Của Lớp S (2)

010 - Kẻ Cá Biệt Của Lớp S (2)

Có hai sự kiện tiêu biểu được mệnh danh là tinh hoa của Học viện Stella.

Một là 'Lễ ký khế ước Tinh linh', và cái còn lại là 'Lễ kế thừa Trượng phép'.

Đặc biệt, vì Stella là một ngôi trường danh tiếng, nên thời khắc diễn ra Lễ kế thừa trượng vô cùng đặc biệt.

"Kể từ bây giờ, các trò sẽ kế thừa cây trượng mà mình sẽ sử dụng tại trường."

Học viện Stella vô cùng giàu có, họ không cho mượn mà tặng không cho mỗi học viên một cây trượng.

"Tuy nhiên, một khi đã chọn thì quy trình đổi cái mới rất phức tạp, nên hãy quyết định cho kỹ."

Lee Han-Wol đã nói như vậy, nhưng có một điểm thú vị ở đây là không phải người chọn trượng, mà là trượng chọn người.

Đó là việc cây trượng phản ứng với người chủ có đủ tư cách sở hữu nó và tạo ra 'hiện tượng cộng hưởng'.

Trong quá trình này, các lớp từ F đến S sẽ được chọn những cây trượng được chuẩn bị phù hợp với thứ hạng, vì vậy việc ban đầu được xếp vào lớp nào là một điểm cực kỳ quan trọng.

Trượng tất nhiên cũng được phân cấp bậc, và tại Học viện Stella, chúng được chuẩn bị từ cấp thấp nhất cho đến cấp thấp, cấp trung-thấp và cấp trung.

Đối với lớp F, hầu hết các cây trượng đều thuộc cấp thấp nhất, và chỉ đôi khi mới có những cây trượng cấp trung-thấp được chuẩn bị sẵn.

Tuy nhiên, những cây trượng mà các lớp từ A đến S được chọn lại bắt đầu từ cấp thấp cho đến cao nhất là cấp trung.

'Thấy bất công hả? Đây là cách xã hội ma pháp này vận hành đấy cưng.'

'Nếu không phục, hãy trở thành một ma pháp sư giỏi hơn. Chỉ có mỗi cánh đó mà thôi.'

Tất cả các bậc tiền bối pháp sư đều nói như vậy, nên việc sớm trở thành một pháp sư cấp cao đã trở thành chân lý bất biến.

Oách thật đấy.

Có những cây trượng được treo lơ lửng trên cao, có những cây lại cắm chặt dưới sàn nhà, có những cây được đặt trang trọng trong ngăn kéo, và cũng có những cây cứ bay nhảy lung tung.

Mỗi cây trượng đều mang một cá tính và bản ngã riêng biệt, khiến chúng trông thật kỳ ảo. Khi tận mắt chứng kiến, tôi thấy chúng còn đẹp và lộng lẫy hơn nhiều.

"Cậu định chọn cây trượng nào?"

"Tớ sẽ chọn cái kia. Tớ đã tìm hiểu kỹ xem có những cây trượng nào từ trước khi nhập học rồi."

"Trượng cấp trung-thấp sao? Chẳng phải trước đây cậu bảo sẽ chọn trượng cấp trung à?"

"Tớ bỏ cuộc lâu rồi. Bố tớ kinh doanh trượng nên tớ đã thử qua, nhưng tớ chẳng thể nào cộng hưởng nổi với trượng cấp trung. Thôi thì hài lòng với cấp trung-thấp vậy."

Mức độ trung bình của những cây trượng mà các lớp từ A đến S lựa chọn là cực kỳ cao. Chính vì thế, tôi cũng cảm thấy có chút căng thẳng.

Lễ kế thừa trượng.

Thực chất, đây là một sự kiện diễn ra theo thứ tự đã được định sẵn tùy thuộc vào việc người chơi lựa chọn nhân vật nào.

Vì lý do đó, tôi đã có thể dự đoán trước Flame, Ma Yu-Seong, Jeremy, Eisel, Hong Bi-Yeon và những nhân vật chính khác sẽ chọn cây trượng nào.

Thế nhưng.

Tôi đây chẳng biết mình nên chọn cây nào nữa.

Bởi lẽ khác với các nhân vật khác vốn bắt đầu từ lớp S, Baek Yu-Seol trong nguyên tác vốn xuất thân từ lớp F.

Nếu buộc phải chọn một loại trượng phù hợp với mình, tôi nghĩ có lẽ mình nên chọn một cây đoản trượng.

Thông thường, trượng được chia làm hai loại: đoản trượng được gọi là đũa phép và trường trượng gậy phép.

Đũa phép thường được sử dụng bởi các ma pháp binh thuộc phái Hiệp Sĩ, những người có đặc trưng là dựa vào khả năng cơ động cao để tiếp cận kẻ địch, làm rối loạn đội hình và xả ma pháp liên tục ở tốc độ cao.

Nếu tóm tắt ngắn gọn về đũa phép, có thể coi đó là loại trượng tương tự như súng trường tấn công vậy.

Ngược lại, gậy phép thường được sử dụng bởi các ma pháp binh thuộc phái Chính Tông, những người có đặc trưng là tiêu tốn thời gian vận chú dài để tung ra một đòn ma pháp cực mạnh hoặc dội ma pháp trên diện rộng.

Nếu tóm tắt ngắn gọn về gậy phép, có thể coi đó là loại trượng tương tự như khẩu Bazooka hay súng bắn tỉa vậy.

Tuy nhiên, đối với tôi thì cả hai đều không thực sự phù hợp. Bởi lẽ ngay từ đầu, thứ tôi sử dụng không phải là trượng mà là vũ khí lạnh.

"Này, cậu ta định chọn cái gì nhỉ?"

"Ai biết được. Dù sao cũng là lớp S, chắc cậu ta sẽ chọn cái gì đó ghê gớm lắm?"

Tôi lại một lần nữa trở thành tâm điểm của sự chú ý. Những ánh mắt đổ dồn về phía tôi như muốn nói: 'Dù sao cũng chễm chệ ở lớp S, chẳng lẽ lại không thể cộng hưởng nổi với một cây trượng nào nhở?'

Bản thân tôi cũng chẳng mong đợi gì vào một thứ quá vĩ đại. Vì ở trường cũng chẳng có cây trượng nào thực sự ghê gớm cả, thà rằng tôi tự mình đi cày cuốc ở các hầm ngục mà tôi biết thì có khi còn kiếm được trang bị tốt hơn.

Dù vậy, vì trước mắt vẫn phải cầm lấy một cái gì đó nên tôi đang mải phân vân xem nên chọn cái nào, thì đúng lúc đó, một cậu thiếu niên từ phía sau tiến lại gần và bắt chuyện với tôi.

"Ê."

"Hử?"

Tôi ngoảnh đầu lại, thấy một tên đang phanh vóc áo choàng đồng phục một cách ngạo mạn, trừng mắt nhìn tôi với vẻ mặt nghênh ngang.

Một gương mặt lạ lẫm.

"Ai vậy...?"

Ngay lập tức, biểu cảm của cậu ta đanh lại, nhưng rồi cậu ta sớm nở một nụ cười.

"Ta sao? Ta là Yuslek."

"Àaa!"

Nhìn bộ dạng vênh váo đó, có vẻ hắn nghĩ rằng tôi biết hắn là ai. Thật sự xin lỗi, dù tôi đã giả vờ như nhận ra hắn nhưng mà...

"... Thế à?"

Tôi thực sự chẳng biết hắn là đứa nào cả.

"Cái tên này, thật là…!"

Dù Yuslek định nổi giận, nhưng hắn lại nhanh chóng kìm lại cảm xúc. Dường như hắn muốn tôi cũng phải tự giới thiệu bản thân, nhưng có vẻ hắn không muốn hành xử một cách thảm hại nên đã không cố gặng hỏi.

"Ngươi định chọn cây trượng nào?"

Chẳng cần biết những thứ khác, chỉ cần nghe giọng nói lạnh lùng, trầm xuống của hắn là đủ để tôi nhận ra hắn không hề có ý tốt với mình.

Tôi liếc nhìn bảng tên thì thấy hắn thuộc lớp A. Có lẽ hắn cảm thấy chướng mắt khi thấy tôi được leo lên lớp S chăng?

Dẫu vậy, những học viên lớp S khác đều quá sừng sỏ để hắn dám trút giận, nên có lẽ trong mắt hắn, tôi là kẻ dễ bắt nạt nhất.

"Với tôi thì cái nào cũng được."

"Nhạt nhẽo thật đấy. Ta chẳng thể hiểu nổi tại sao ngươi lại được vào lớp S nữa. Vừa không có chí hướng, lại chẳng có chút bản lĩnh nào."

Nói rồi, hắn nhìn tôi từ đầu đến chân với vẻ khinh bỉ rồi cười khẩy.

"Đã là thường dân thì hãy biết điều mà chọn cây trượng nào vừa tầm thôi. Đừng có gây ra rắc rối gì để rồi khiến các giáo sư phải vất vả dọn dẹp, rõ chưa?"

"Ừ, cậu cũng đừng có gây chuyện đấy."

"... Thằng ranh này thật là!"

Nếu không phải thì thôi, việc gì hắn cứ phải gào lên như bị dẫm phải đuôi vậy chứ. Thấy tò mò về gã này, tôi liền đeo kính lên để kiểm tra thử.

---

[Yuslek Chekovelen]

Quý tử của Hầu tước Chekovelen

Chuyên làm chân chạy việc cho Thái tử Jeremy

Côn đồ hạng ba

---

Ngắn gọn súc tích ghê. Chỉ nhìn vào đây thôi cũng đủ hiểu tầm quan trọng của hắn thấp đến mức nào. Ghi chép có ý nghĩa nhất lại là 'chân chạy việc'… chẳng lẽ đây là một tên thảm hại sao?

Lần tới nếu hắn có bắt chuyện thì mình nên đối xử tốt với hắn một chút.

"Xì, tóm lại là ta sẽ chọn cái kia, nên hãy mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ."

Thứ mà Yuslek chỉ tay về phía đó là một cây đoản trượng mang sắc xanh thẫm của mực. Nó có độ cong vừa phải, thiết kế thanh mảnh, chiều dài ngắn hơn khuỷu tay một chút, trông vô cùng cổ điển đối với một cây trượng dành cho học viên.

Ồ, tên này cũng có gan ấy chớ?

Dù không biết hắn là ai, nhưng tôi có thể thấy rõ sự tự mãn tràn trề của hắn.

Tên của cây trượng đó là 'Edmury Etemiri', và nó thuộc cấp 'Trung-cao', cấp bậc cao nhất hiện có ở đây.

Cấp Trung-cao sao... Thông thường thì đó là cấp độ mà các ma pháp binh chuyên nghiệp mới hay sử dụng.

Tại nơi này có tới tận hai cây trượng cấp Trung-cao... nhưng thành thực mà nói, chúng không phải được mang đến đây để cho học viên cầm lấy. Chúng hiện diện chỉ để tạo động lực cho các học viên, như một lời gợi ý rằng sau này khi trưởng thành, họ có thể thử chinh phục những cây trượng tầm cỡ như thế này.

Dù không cao cấp bằng Edmury Etemiri, nhưng ở đây cũng có rất nhiều cây trượng cấp Trung mà nếu không phải là một ma pháp sư kỳ cựu thì sẽ rất khó để kiểm soát.

Cho dù tài năng có xuất chúng đến đâu, thì ở trình độ học viên, cao nhất cũng chỉ thường là trượng cấp Trung-thấp mà thôi. Thậm chí, ngay cả với cấp Trung-thấp đó, cũng có nhiều trường hợp những người đã có chứng chỉ pháp sư chiến đấu chuyên nghiệp mới có thể chật vật làm chủ được.

Thế nhưng, đây chính là Học viện Stella.

Không được phép xem nhẹ sự thật rằng đây là nơi quy tụ những học viên ưu tú nhất trên toàn thế giới.

"Tất cả hãy đến đứng trước cây trượng mà mình cảm thấy phù hợp."

Ngay khi lời của Lee Han-Wol vừa dứt, các học viên bắt đầu di chuyển về phía cây trượng mà mình đã dự tính. Đúng là những học viên ưu tú của lớp A đến S, hầu hết họ đều thành công trong việc cộng hưởng với trượng ngay lập tức, những tiếng rung ù ù...!! vang lên khắp nơi.

Và trong số đó, có những học viên đặc biệt nổi trội.

"Oa, cây trượng mà Hae Won-Ryang chọn chẳng phải là 'Heden Amicoten' sao?"

"Đó là trượng cấp Trung mà? Thật không thể tin nổi..."

"Đỉnh thật đấy..."

Những cây trượng cấp 'Trung' vốn dĩ phải tích lũy tu luyện nhiều năm mới có thể làm chủ được, vậy mà các nhân vật chính đang lần lượt thu phục chúng!

"Này, đằng kia hình như cũng chọn cấp Trung kìa?"

"Thái tử Skalven cũng chọn cấp Trung sao?"

"Công chúa Hong Bi-Yeon đã chọn 'Suaviter Rahabon'. Là cấp Trung đó!"

"Chỉ là học viên thôi mà có tới mấy người nắm giữ được những cây trượng cấp Trung vốn chỉ dành cho các ma pháp sư đã có chứng chỉ chính thức sao?"

"Năm nay điên thật rồi."

Nhìn những lời cảm thán kinh ngạc bùng nổ xung quanh, ánh mắt của các học viên khác cũng rực cháy đầy quyết tâm.

Liệu mình cũng có thể làm được không? Không, biết đâu mình còn chọn được cây trượng tốt hơn!

Họ nghĩ rằng nếu chọn được cây trượng có cấp bậc cao hơn cả những thiên tài kia, thì đương nhiên sự chú ý của Ma Tháp và các giáo sư Đại Pháp Sư sẽ đổ dồn về phía mình.

Chính vì thế, một lượng lớn học viên đã đổ xô về phía 'Edmury Etemiri' – cây đoản trượng cấp Trung-cao màu mực đang bay lơ lửng và xoay tròn giữa hư không.

Dĩ nhiên, hầu hết bọn họ đều là những nhân vật nền chứ không phải là nhân vật chính. Đó là những kẻ không biết tự lượng sức mình mà ham muốn một cây trượng vượt quá khả năng gánh vác của bản thân.

"Tránh ra."

Yuslek hiên ngang bước tới, đám học viên đang vây quanh Edmury Etemiri liền e dè nhường đường. Có vẻ như vì hắn thuộc phe cánh của Thái tử Jeremy Skalven, nên tiếng nói của hắn cũng có trọng lượng tương đối.

Hắn đưa tay về phía Edmury Etemiri với vẻ mặt đầy tự tin. U u u...!! Một luồng rung động mạnh mẽ vang dội khắp cả giảng đường.

"Ồ..."

"Chẳng lẽ cậu ta thực sự thành công cộng hưởng với cây trượng cấp Trung-cao sao?"

Đời nào có chuyện đó.

Sau một lúc vật lộn với Edmury Etemiri trong khi mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, Yuslek bỗng nhắm nghiền mắt lại.

Bùm...!!

Một vụ nổ ma lực nhỏ xảy ra, kéo theo một luồng gió nhẹ thổi qua khắp giảng đường.

"Ư hự!"

Rầm một tiếng, Yuslek bị hất văng ra sau một cách thảm hại, hắn nhìn cây trượng với vẻ mặt bàng hoàng.

"Ơ, ơ kìa...?"

Vẻ mặt đó như thể hắn chưa từng nghĩ rằng mình sẽ bị khước từ vậy.

Đó không phải là bản lĩnh, mà là sự tự mãn cao đến mức lố bịch. Con người ta cũng phải biết cách nắm bắt rõ giới hạn của bản thân mình chứ.

"Không thể nào... có chuyện đó được..."

Trong khi Yuslek vẫn đang bàng hoàng ngồi bệt dưới sàn, các học viên khác lén lút nhìn sắc mặt hắn rồi cũng bắt đầu thử cộng hưởng với Edmury Etemiri.

Bốp! Bốp bốp!

Sau đó, những âm thanh như tiếng bong bóng nổ liên tục vang lên một cách vui tai. Sau khi phần lớn học viên đều bị hất văng ra, có vẻ họ đã nhận ra rằng cây trượng đó không phải được mang đến để họ cộng hưởng, nên số lượng học viên từ bỏ ngay cả trước khi bắt đầu ngày càng tăng lên.

Phải rồi. Từ bỏ sớm sẽ tốt hơn đấy.

Bởi vì chủ nhân của cây trượng đó vốn dĩ đã được định sẵn ngay từ đầu rồi.

Cộp.

Ma Yu-Seong tiến về phía Edmury Etemiri với đôi mắt lấp lánh đầy 'hứng thú'.

Ngay lập tức, các học viên khác bắt đầu xôn xao.

"Ma, Ma Yu-Seong kìa."

"Ma Yu-Seong cũng định cộng hưởng với cây trượng đó sao?"

"Dù có là Ma Yu-Seong đi chăng nữa, thì Edmury Etemiri có vẻ vẫn là quá sức..."

Thế nhưng, như muốn nhắn nhủ rằng hãy cứ gạt bỏ những lo ngại đó đi.

U u u u u !!!

Ma Yu-Seong đã thành công cộng hưởng với Edmury Etemiri một cách vô cùng dễ dàng.

Xoẹt.

Ma Yu-Seong rút cây trượng ra và chậm rãi vung nó, khiến đám học viên xung quanh há hốc mồm kinh ngạc.

Dù đã tận mắt chứng kiến sự tồn tại của một thiên tài, nhưng họ vẫn không thể tin vào mắt mình.

Dù sao thì cứ kệ tên đó đi...

Trong khi mọi người đang đổ dồn sự chú ý vào Ma Yu-Seong, tôi quan sát Flame.

Bởi lẽ theo cốt truyện của trò chơi, Flame chính là chủ nhân của một cây trượng cấp Trung khác mang tên 'Terivon'.

Thế nhưng ở đây, các ngã rẽ bắt đầu xuất hiện.

Nếu Flame chọn Terivon, Ma Yu-Seong sẽ nảy sinh lòng hiếu kỳ trước sự hiện diện của một thiên tài khác giống mình, từ đó mở ra 'Route Ma Yu-Seong'. Nếu không, một khả năng khác sẽ được mở ra.

Cô sẽ làm gì đây, Flame?

Người con gái đó không phải là người chơi. Cô ta là một 'Flame thực thụ' chưa từng tồn tại ở bất cứ đâu, vì vậy tôi phải tính đến khả năng cô ta sẽ hành động theo một hướng khác với những gì người chơi từng điều khiển trước đây.

Cộp.

Flame bắt đầu di chuyển.

Mau cầm lấy Terivon đi. Mau lên!

Ma Yu-Seong chẳng khác nào hy vọng của thế giới này. Nếu Flame có thể khéo léo vỗ về và đưa cậu ta về phe thiện, các diễn biến sau này sẽ trở nên dễ dàng hơn. Có nghĩa là khả năng đạt được Kết Thúc Có Hậu sẽ cao hơn.

Thế nhưng tại sao.

Cô ta có vẻ chẳng mấy quan tâm đến Terivon thì phải...?

Nhìn Flame đang nhíu mày bước đi giữa những cây trượng kỳ dị, dường như cô ta hoàn toàn không có chút hứng thú nào với Terivon. Hoặc có lẽ, cô ta còn chẳng biết đến sự tồn tại của nó.

Ê đùa không vui đâu nha…

Vì người phụ nữ đó là 'Nữ chính' của thế giới này, người sở hữu tiềm năng vô hạn, nên cô ta có thể cộng hưởng với bất kỳ cây trượng nào. Nếu cô ta lỡ cộng hưởng với một cây trượng kỳ lạ nào đó mà khiến cho 'Route Ma Yu-Seong' bị xóa sổ thì sẽ rắc rối to.

Mình có nên gợi ý một chút không nhỉ?

Nhưng vì cô ta cũng đã đọc tiểu thuyết nguyên tác, nên có lẽ cô ta cũng biết rõ về những cây trượng ở giai đoạn đầu này.

Cô ta có thể chọn cây trượng huyền bí 'Ego la Echo', thứ ban đầu thì mờ nhạt nhưng về sau sẽ bộc lộ sức mạnh thực sự, hoặc cũng có thể chọn 'Impetus Impellion', cây trượng mà Eisel đã chọn trong bộ tiểu thuyết lãng mạn nguyên tác để rồi bước vào Route Harem ngược.

Đã thế này rồi thì chỉ còn cách âm thầm đẩy cô ta về phía Terivon thôi.

[Tốc Biến]

Tôi lén lút tiếp cận Flame, giả vờ như đó chỉ là sự tình cờ.

"Ơ?"

Có vẻ cô ta hơi giật mình khi tôi bất ngờ xuất hiện từ phía sau. Dù không muốn gây chú ý với nữ chính, nhưng tôi chẳng còn cách nào khác.

Tôi nói bằng giọng thân thiện nhất có thể.

"Cậu định chọn cây trượng nào vậy?"

Ngay lập tức, Flame lùi lại một bước với thái độ có chút cảnh giác.

"...Này, sao cậu lại tò mò chuyện đó?"

"Ơ? À không, chỉ là thấy cậu cứ đi loanh quanh nên tớ định giúp một tay thôi."

"Lo mà chọn trượng của cậu đi chứ?"

... Gì vậy? Có gì đó sai sai.

Theo tôi biết, Flame là người rất hòa đồng, cô ta luôn đối xử thân thiện với tất cả mọi người bất kể là quý tộc hay thường dân.

Thế nhưng tại sao cô ta lại vạch rõ giới hạn với tôi như vậy chứ? Tôi đâu có làm hành động gì quá nổi bật khiến người ta phải để ý đâu.

Nhưng vì đã lỡ mở lời rồi nên tôi không thể rút lui được nữa.

"Tớ định giúp cậu chọn trượng thôi mà, sao cậu lại gắt gỏng thế?"

"Đừng có xía vào chuyện của người khác, lo mà chọn trượng của cậu đi."

Bất kể tôi nói gì, Flame vẫn tiếp tục đáp lại bằng thái độ lạnh lùng. Chuyện này thật sự khó giải quyết đây.

"Chỉ là, tớ thấy có cây trượng có vẻ rất hợp với cậu…"

"Cậu thì biết cái gì chứ?"

Dù Flame đang lộ rõ vẻ mặt coi thường, nhưng vì vốn dĩ cô ta sở hữu một khuôn mặt đáng yêu nên biểu cảm đó trông chẳng hề hợp chút nào.

Đúng là điên thật mà. Mình có mắc lỗi gì đâu phải không? Hay là vì mình không phải nam chính mà chỉ là một nhân vật phụ nên cô ta cho ăn bơ?

Dù không hiểu tại sao cô ta lại cảnh giác với mình, nhưng dù sao thì chuyện cần nói vẫn phải nói. Tôi đưa ngón tay chỉ về phía Terivon.

"Tớ đã nghe rất nhiều lời đồn về cậu. Nếu là cậu, chẳng phải có thể cầm được cây trượng tầm cỡ đó sao?"

Đó là một cây Đoản trượng màu bạc, tuy không quá cầu kỳ nhưng lại toát lên vẻ sang trọng trong sự tối giản. Khi tôi chỉ vào nó, Flame khẽ mở to mắt ngạc nhiên.

"... Terivon?"

"Ừ ừ, nó đó nó đó."

Thế nhưng, biểu cảm của Flame thật kỳ lạ. Là gì nhỉ? Cảm thấy có điều gì đó không ổn, tôi định rụt tay lại thì...

Một cảm giác nặng trịch.

Khẽ mơn trớn bàn tay tôi.

"... Ơ kìa?"

Tôi kiểm tra lại bàn tay trái đang chìa ra của mình.

Một chiếc gậy màu bạc đang nằm gọn trong tay.

Không cầu kỳ, nhưng ẩn chứa nét quyền quý dưới sự đơn giản…

... Terivon?

Tại sao thứ này lại ở trong tay tôi?

Trước khi kịp nắm bắt tình hình, Terivon đã bắt đầu hành động trước.

U u u u u !!

Nó tạo ra một luồng âm hưởng cộng hưởng vang dội khắp giảng đường này, không hề kém cạnh so với Edmury Etemiri của Ma Yu-Seong.

"..."

"..."

Trong thoáng chốc, cả giảng đường chìm vào tĩnh lặng, và ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào bàn tay trái của tôi.

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, tôi gào thét trong lòng.

Cái này là của Flame mà...?

Thôi xong.

Vầy là coi như hết cứu luôn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!